Question 7 Chỉ ra thứ tự đúng của quá trình mặc cả, giao dịch trên mạng Chọn một câu trả lời
Trang 2NHÀ KINH DOANH THEO MẠNG
Trang 3MỤC LỤC
GIỚI THIỆU: NHÀ KINH DOANH THEO MẠNG VĨ ĐẠI NHẤT THẾ GIỚI……… 5 CHƯƠNG I : MỞ ĐẦU……….8 CHƯƠNG II: NÓI SỰ THẬT…… 35 CHƯƠNG III: BÌ MẬT ĐƯỢC HÉ MỞ…… 47 CHƯƠNG IV: BUỔI CHIẾU PHIM………….58
CHƯƠNG V: MỤC ĐÍCH LỚN HƠN CHIẾN THẮNG……….70 CHƯƠNG VI: DẠY TRẺ HỌC……….9
CHƯƠNG VII: ĐẶT CÂU HỎI ĐÚNG CÁCH……… 105
CHƯƠNG VIII: THÓI QUEN LUÔN LÀ CHÍNH
MÌNH……… 116
Trang 4CHƯƠNG IX: NGƯỜI QUẢN GIA VĨ ĐẠI 134
CHƯƠNG X: CUỘC TƯƠNG NGỘ VỚI TỰ DO……… 156
CHƯƠNG XI: THÓI QUEN KHÔNG TIN TƯỞNG……… 181
CHƯƠNG XII: NHỮNG BỨC TRANH CỦA NIỀM TIN……… 194
CHƯƠNG XIII: ĐÀO TẠO NHỮNG NGƯỜI THẦY……… 215
CHƯƠNG XIV: BƯỚC ĐI TIẾP THEO CỦA BẠN LÀ GÌ……… 236 CHƯƠNG XV: KẾT THÚC………245
Trang 5NHÀ KINH DOANH THEO MẠNG
VĨ ĐẠI NHẤT THẾ GIỚI JOHN MILTON FOGG
Chúng tôi bước vào trong nhà hàng và tôi nhận thấy hình như người đầu bếp cùng Nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại nhất thế giới này là đôi bạn thân Trong suốt thời gian bữa ăn, tôi chú tâm đến việc quan sát anh ta mỉm cười cùng một ai đó trong số các sĩ quan thực khách ở nhà hàng
Khi ngồi vào bàn ăn, tôi buông lời nhận xét:
1. Anh sống trong một thế giới hoàn toàn khác, không giống của tôi chút nào
-Có nghĩa là sao? – anh hỏi lại
-Mọi thứ xung quanh anh – sự thân thiện, việc mọi người tiếp đãi nồng nhiệt, những nụ cười đầy thịnh tình tạo cho tôi cảm giác rằng anh quen với tất cả mọi người, còn họ cũng quen anh và cư xử với anh rất có
Trang 6cảm tình Có phải anh là chủ nhà hàng này hay cái gì
Lại một câu hỏi
-Chứng kiến ư? Ý anh muốn hỏi sao?
-Ở đây, xung quanh chúng ta, trong không khí – cậu cảm nhận có cái gì đó đang tồn tại?
Tôi hít một hơi thật sâu Nhận thấy mình quen với cái thói khác thường của anh - thói quen luôn đặt ra một chuỗi câu hỏi Bởi vậy không cần nghĩ lâu, tôi trả lời ngay
-Tôi cảm thấy ghen tị xen lẫn tính hiếu kỳ nữa Tôi biết mình phải làm những gì để có thể được hưởng
Trang 7cuộc sống phú quý như vậy.
-Cậu nói ra xem nào, anh hỏi và cúi xuống nhìn tôi chằm chằm nhưng không có chút áp lực và đe dọa nào, cậu thật sự muốn thấy gì trong cuộc sống của mình?
-THÂN TẶNG
Các bạn đồng nghiệp, và đặc bịêt là hai bạn đồng nghiệp hùng mạnh bật nhất trên thế giới là Suzane Fogg và John Maine
Trang 8CHƯƠNG I MỞ ĐẦU
Có lẽ trong đời tôi sẽ chẳng bao giờ quên được buổi chiều hôm đó Đó là lần đầu tiên tôi gặp nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại nhất trên đời Kể từ đó cuộc sống của tôi đổi khác, trở nên tốt đẹp hơn – mãi mãi!
Trước tiên tôi nghĩ rằng mình nên kể cho các bạn nghe về quãng thời gian tôi sống ra sao trước khi tôi gặp anh ấy
Tôi mới chỉ làm việc có hơn bốn tháng trong một công ty hoạt động trong lĩnh vực kinh doanh theo hình thức mạnh lưới, thế nhưng công việc diễn ra không mấy trôi chảy Thực tế nó giống như một trò đùa tai ác
Sản phẩm thật tuyệt vời – tất cả những ai được tôi mời dùng thử sản phẩm đều đồng ý với điều đó
Trang 9Thế nhưng, xem ra trong cuộc sống, việc tôi cố gắng tìm ra người có thể quan tâm tới triển vọng công việc kinh doanh của mình là điều vô bổ Tôi làm việc 30 giờ một tuần (làm thêm) – tất cả các buổi chiều và phần lớn các ngày nghỉ – tất cả những
gì làm tôi hài lòng thì đó là khoản thu nhập từ việc bán lẻ nằm trong khoản từ 150 đến 200 đôla một tháng!
…Thật buồn cười
Thế nào mà tôi lại tính bằng công việc kinh doanh nhà có kiểu mẫu mới thời thượng sẽ đem đến cho tôi khoản thu nhập lên tới 1,56 đôla giờ! Lũ trẻ đã trở nên xa lạ Vợ tôi bổng chóc ngao ngán và thất vọng đến nỗi có thể vì chuyện đó mà chuyển đến sống tại Alátca! Rõ ràng rằng hình thức kinh doanh theo mạng không phải dành cho tôi, cũng như vậy tôi đâu phải sống được vì nó
Tôi đã quyết định Cuộc họp này sẽ là lần thử cuối cùng của mình
Như thường lệ, căn phòng khách sạn chật ních
Trang 10người Khá vất vả tôi mới len vào được, trước mắt tôi là một đám đông đang vây lấy một ai đó đứng ở phía trước phần đầu của căn phòng Tôi đã nhận ra một người quen trong số những nhà phân phối, tôi chỉ tay về phía nhóm những nhà kinh doanh này và hỏi cô ta.
-Ai ở đằng kia trong đám đông được mọi người quan tâm vậy?
-Ồ - cô khẽ đáp – đó là Nhà kinh doanh theo mạng
vĩ đại nhất thế giới đấy Anh có muốn làm quen với anh ấy không?
-Tất nhiên rồi, - tôi nói Chúng tôi cùng tiến tới người đàn ông nói tới đang đứng
Anh ấy có bề ngoài khá hấp dẫn: dáng vẻ đứng đắn, tuổi không quá 30, ăn mặc lịch sự nhưng tuyệt nhiên không quá bảnh chọe Rõ ràng đây là một người thành đạt và thành công đã đến với anh
Người đàn ông khoác lên người bộ trang phục đắt tiền: Comlê kiểu Anh quốc với hàng khuy áo đắt
Trang 11tiền, cổ thắt cà vạt thêu ren, những bông hoa cùng với những khăn gắp bỏ trong túi áo ngực Hoa trang trí trên chiếc cà vạt được điểm bằng những đốm đỏ màu Boóc – đô rất đẹp, tạo nên họa tiết của chiếc khăn… và, thưa vâng, tất nhiên nó phải là chiếc đồng hồ bằng vàng của hãng Rôléc Otxchiarơ, tôi lén nhìn thấy nó ở phía dưới cổ tay áo sơ mi của anh ấy.
Tôi nhận thấy tôi rằng manger ở cổ tay áo được trang trí hoa văn thêu bằng chỉ hợp với gam màu của chiếc sơ mi Phong cách tinh tế, tao nhã, - tôi tự nhủ
Tại thời điểm đó, trong đám đông vây quanh anh ấy
có một lối đi và người bạn gái kéo tôi vào phía bên trong “vòng tròn”
Nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại đang chăm chú lắng nghe những lời của người phụ nữ đứng đối diện với tôi, khi đó tôi bắt gặp ánh mắt anh ấy nhìn
về phía mình Anh ấy đặt tay lên vai người phụ nữ, xin lỗi cô ấy rồi tiến về phía tôi Chủ động tay bắt tay tôi và nói với một giọng ấm áp khiến tôi xúc
Trang 12động mạnh.
-Chào cậu Rất vui được làm quen với cậu – Anh
ấy tự giới thiệu quý danh và hỏi tên của tôi
Bây giờ, đối với tôi việc giới thiệu bản thân không còn là chuyện khó khăn gì Thế nhưng trong lần gặp
gỡ đó… tôi lại nói lải nhải điều gì đó không rõ ràng, thậm chí còn nói lắp Trong vòng 25 năm qua tôi có bao giờ như vậy đâu chứ! Anh ấy xiết tay tôi và hỏi tiếp:
- Công việc của anh ra sao?
Tôi trả lời bằng câu gì đó theo lệ nhưng không nhớ chính xác, quả thực là như vậy Đại loại là “ Cảm
ơn anh, công việc ổn cả” Anh ấy tiếp lời:
- Câu nói chân tình đấy chứ?
Chưa kịp nghĩ ra cớ từ chối lịch sự và né tránh câu trả lời, tôi đã tìm cách lấp liếm bằng cách kể cho anh ấy nghe công việc thực tại của mình Anh ấy lắng nghe câu chuyện tôi kể chăm chú đến nỗi
Trang 13giống như là người đầu tiên được nghe câu chuyện Tôi cảm nhận được điều đó gần như là bằng cơ thể mình.
Thật ngạc nhiên!
Tôi đã kể cho anh ấy nghe về công việc kinh doanh
và cuộc sống riêng tư của mình Thổ lộ tất cả, chẳng dấu diếm điều gì Và cuối cùng thì thú nhận rằng cuộc họp này là hi vọng cuối cùng của tôi, bởi vì tôi sắp từ bỏ kinh doanh theo hình thức mạng Dường như tôi đã nói với anh ấy:
- Cuộc họp này đơn giản không phải là để cho tôi
Anh mỉm cười Bỗng chợt tôi nhận ra rằng trong suốt quãng thời gian ngắn ngủi của câu chuyện, anh vẫn nắm tay tôi Vừa đúng thời khắc đó anh siết chặt thêm và đề nghị
- Có thể sau cuộc họp cậu giành chút thời gian cho mình được không?
Trước khi đáp lại bằng từ “không” một cách lịch sự
và nói lời xin lỗi thì tôi lại nghe thấy giọng nói của
Trang 14- Quỉ thật, điều đó thật là tuyệt
“ Quỉ thật” – tôi đã thốt lên lời lẽ như vậy một lần nữa như một cậu thiếu niên trẻ tuổi
Một lần nữa, anh lại mỉm cười Cảm ơn tôi Nói rằng chúng tôi vẫn sẽ gặp nhau sau cuộc họp Sau
đó anh trở lại với người phụ nữ đang nói chuyện khi nãy, họ ngồi xuống hàng ghế đầu tiên bên phải sân khấu rồi tiếp tục câu chuyện bị cắt ngang khi trước
Từ nãy đến giờ người phụ nữ vẫn đi đi lại lại trong căn phòng khách sạn
Tôi ngồi trên chiếc ghế bành kê cuối gian phòng, chiếc ghế từ lâu đã thuộc quyền sở hữu “của tôi” Tôi coi đó là “khu vực tiện lợi” Đó là nơi tôi có thể giấu mình Và tôi biết điều đó
Cuối cùng, phần chính thức của cuộc họp cũng kết thúc, nhóm những nhà phân phối mới ra về cùng với những người đỡ đầu của mình Tôi đứng cạnh chiếc mắc áo Đúng lúc đó anh tiến vế phía tôi, môi
Trang 15mở một nụ cười ấm áp Tôi hướng về gương mặt rạng rỡ tươi cười của anh ấy và cất lời:
- Anh biết không, nếu như tôi nghĩ ra cách đóng gói nụ cười đang nở trên môi anh thì tức là tôi đã tạo ra một sản phẩm lý tưởng Có thể làm giàu được sau thời gian 2 tuần lễ.!
Anh phá lên cười rất to, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng khiến cho mọi người đã ra khỏi cửa phải ngoảnh lại nhìn Lúc đó tôi cảm thấy rất khó xử
-Thật tuyệt! – anh thốt lên, Cảm ơn cậu! Đó là một
nụ cười thật tuyệt diệu phải không nào? Dù gì thì mình cũng đã tạo được một nụ cười riêng – từng bước từng bước một Trước đây không phải lúc nào mình cũng cười được vậy đâu
-Phải, - anh tiếp lời, mình tự hào vì điệu cười đó Nói xong anh lại cất tiếng cười phóng khóang hơn, vang vọng hơn Bản thân tôi cũng thấy rất thú vị với điệu cười đó
-Nào, chúng ta đi thôi, anh nắm tay tôi rồi kéo về
Trang 16phía lối ra Chúng ta đi uống chút cà phê và kiếm chút
gì đó ăn chứ nhỉ Chắc hẳn cậu cũng chưa ăn trưa?
Tôi cho biết trước cuộc họp có lót dạ một chút quả
hồ đào
-Cậu ăn sáng trên đường tới đây hả? – anh hỏi
-Đâu phải vậy, tôi đáp, tôi mua ở cửa hiệu phía đằng kia kìa
-Mình cũng từng ăn trưa ở đó, đồ ăn và cách phục
vụ không được tốt cho lắm Thậm chí, giá lại còn hơi cao Cậu có biết, - anh bật cười, cái cửa hiệu này dễ làm cho người ta cảm thấy thất vọng
Tôi đồng tình và cũng cười theo Thật là dễ chịu trong không gian của anh Rõ ràng anh đã làm thay đổi thế giới quan của tôi, hơn thế nữa còn thay đổi một cách nhanh chóng
- Thế cậu muốn ăn món gì nhất? – anh hỏi
Chưa kịp nghĩ ra một câu trả lời lịch sự và xa vời
Trang 17với thực tế thì anh đã tiếp lời:
-Có lẽ là món ăn Ý nào đó
-Hay đấy! Mình cũng đang muốn vậy Có thể mời cậu đến chỗ mình rất thích lui tới? Đến đó chỉ mất khoảng 10 phút đi xe thôi
-Đi xe của anh hay dùng xe của tôi nhỉ? – tôi hỏi
-Của mình đi, - anh đề nghị, mình để nó ngay ở dưới lối vào
Tôi phân vân không biết nhà kinh doanh mạng vĩ đại nhất thế giới này đi lọai xe nào Một chiếc xe ngoại và… tất nhiên rất đắt tiền rồi
Khi người gác cửa mở cánh cửa bên phải của chiếc
xe, khi ngồi vào trong tôi nhận ra đó là một chiếc Ford hòm đời trung được sản xuất giữa thập niên
1970 Chiếc xe chỉ được sơn thô màu bạc Tôi cảm thấy sửng sốt, thật vậy, không hề cường điệu một chút nào
Trang 18Không biết lúc đó nét mặt tôi ra sao, nhưng tôi nghĩ rằng anh ấy nhận thấy trên đó phảng phất nỗi tuyệt vọng Anh bật cười và hỏi:
-Sao mặt cậu lại nghệt ra thế kia, cứ như đang chờ đợi điều gì khác sao?
-Phải đấy
-Thế cậu mong đợi điều gì?
-Tôi không rõ nữa… một chiếc Mécxêdét, chiếc Porsh… chiếc Rol Royce hay một chiếc xe khác đại loại như vậy
Tiếng cười của anh lại vang lên phía sau những cánh cửa khách sạn đã khép Tiếng cười nhỏ, dường như không phải cất ra từ cái miệng mà hoàn toàn bằng cơ thể anh Từ đỉnh đầu cho tới gót giầy Cậu gác cửa cũng không nhịn được cười
- Phải, mình có cả những chiếc xe lọai đó nhưng chiếc xe hòm này mình thích hơn cả Cậu có biết Same Wolton – nhân vật giàu có nhất nước Mĩ chứ?
Trang 19Nghe đâu trị giá tài sản của ông ta lên đến 22 tỉ đôla
Mĩ, và Wolton cũng chỉ xử dụng chiếc Ford hòm như xe này Đối với Chú Sam như vậy cũng tốt lắm rồi… Anh nói bâng quơ
Nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại nhất thế giới rút
ví cho người gác cổng tấm séc 10 đôla Nói lời cảm
ơn và hi vọng sớm gặp lại Đang rảo bước bỏng dừng lại, dường như chợt nhớ ra điều gì anh bèn hỏi chàng thanh niên:
- Công việc kinh doanh của cậu thế nào rồi Chris?
Cậu gác cổng trẻ tuổi, vẻ mặt còn non giống một cậu học sinh trung học, trả lời:
-Tuyệt vời thưa ngài Tháng trước tôi đã đạt được danh hiệu VIP Cảm ơn ngài rất nhiều vì đã tiến cử tôi với Barbara Chị ấy thật là siêu
-Thật tuyệt, Nhà kinh doanh mạng vĩ đại nhất thế giới này, cậu làm việc chăm chỉ đấy Chris à Cậu đã lĩnh hội được nhiều điều rồi đấy Cậu rất xứng đáng với những thành công đạt được Thế còn kế hoạch tới
Trang 20đây thì sao? – anh hỏi.
-Chà! – chàng trai trẻ trầm ngâm một lát rồi đáp, - tôi sẽ làm tại khách sạn 2 hoặc 3 tháng nữa Ngài đã không nhầm khi chọn địa điểm này, - chàng trai nói
và nhìn về phía khách sạn Tại đây tôi đã gặp được một vài người tốt nhất trong số những người có năng lực Bây giờ tôi nghĩ đến việc đi du ngoạn Phần lớn những người trong nhóm kinh doanh này đến San – antonio và tôi nghĩ mình sẽ đến đó một vài tháng Còn sau đó thì ai mà bíêt được? Có thể là Đức hay Nhật Bản lắm chứ?
-Hãy cho tôi biết về những kế họach của cậu Ơ Nhật Bản tôi biết một vài người và cậu sẽ thấy thú vị khi làm quen với họ đấy, người bạn mới của tôi đưa
ra lời đề nghị
-Nhất định là vậy thưa ngài Cảm ơn ngài rất nhiều,
- chàng thanh niên trả lời một cách nghiêm túc Qua giọng nói có thể tin rằng cậu ta sẽ làm như thế thật.-Chúc cậu một buổi tối tốt lành, Chris! – nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại nhất hành tinh nói với chàng
Trang 21trai trẻ khi chiếc xe từ từ chuyển bánh.
Trên đường tới nhà hàng, chúng tôi có nói chuyện đôi chút Rõ ràng rằng tôi là người ít nói hơn còn anh ấy thì luôn đặt ra cho tôi một chuỗi câu hỏi
Anh hỏi tôi sống ở nơi nào trong thành phố… tôi có thích nơi ấy hay không… hàng xóm của tôi ra sao… nhà cửa thế nào… lũ trẻ nhà tôi có thích căn nhà đó không và chúng đang học ở trường nào…
Xin đừng nghĩ đó là một cuộc phỏng vấn Hoàn toàn không phải vậy Đó chỉ là tính hiếu kỳ và cách thể hiện sự quan tâm của anh đối với tôi, - trò chuyện với anh quả thật tôi thấy tâm hồn mình thật thảnh thơi
Chắc chỉ khoản 10 phút thôi tôi đã kể cho anh nghe rất nhiều điều về cuộc sống của mình Nhiều hơn bất kỳ ai tôi đã kể cho nghe trước đây
Khi xe đổ trước cổng nhà hàng, một nhân viên mặc đồng phục tiến đến chúng tôi một cách thân tình Cậu mở cánh cửa bên phía tôi và hỏi tôi có phải lần
Trang 22đầu viếng thăm nhà hàng không.
Tôi trả lời rằng đây là lần đầu tiên tôi lui tới nhà hàng này Tiếp đến anh nhân viên tán chuyện rằng anh rất vui khi nhìn thấy tôi tới đây Hi vọng những món ăn của nhà hàng sẽ làm vui lòng những vị khách mới Nếu tôi là thực khách sành ăn các món
cá thì cậu khuyên nên dùng món cá linh lăng Xem
ra chàng nhân viên này rất nhiệt tình mời tôi dùng thử món ăn đặc sắc của nhà hàng
Tôi cảm ơn cậu ta và cảm thấy hơi mất tự nhiên một chút Tôi chưa quen với việc để cho ai đó thể hiện
sự quan tâm giống như anh chàng gác cửa nhà hàng, có lẽ thuộc hạng sang vào bật nhất này
Chúng tôi bước vào bên trong nhà hàng và tôi nhận thấy người đầu bếp và nhà kinh doanh theo mạng
vĩ đại nhất thế giới này là đôi bạn thân Trong suốt thời gian bữa ăn, tôi chú tâm đến việc quan sát anh mỉm cười cùng một ai đó trong số các sĩ quan hoặc thực khách của nhà hàng
Khi ngồi vào bàn ăn, tôi buông lời nhận xét:
Trang 23-Anh sống trong một thế giới hoàn toàn khác, không giống của tôi chút nào.
-Có nghĩa là sao? – anh hỏi lại
-Mọi thứ xung quanh anh – sự thân thiện, việc mọi người tiếp đãi nồng nhiệt, những nụ cười đầy thịnh tình tạo cho tôi cảm giác rằng anh quen với tất cả mọi người, còn họ cũng quen anh và cư xử với anh rất có cảm tình Có phải anh là chủ nhà hàng này hay cái gì
Lại một câu hỏi
-Chứng kiến ư? Ý anh muốn hỏi sao?
-Ở đây, xung quanh chúng ta, trong không khí – cậu
Trang 24cảm nhận có cái gì đó đang tồn tại?
Tôi hít một hơi thật sâu Nhận thấy mình bắt đầu quen với cái lối khác thường của anh – thói quen luôn đặt ra một chuỗi câu hỏi Bởi vậy không cần nghĩ lâu tôi trả lời ngay
-Tôi cảm thấy ghen tị xen lẫn tính hiếu kỳ nữa Tôi muốn biết mình phải làm những gì để có thể được hưởng cuộc sống phú quý như vậy
-Cậu nói xem nào, anh hỏi và cúi xuống nhìn tôi chằm chằm nhưng không có chút áp lực hoặc đe dọa nào, cậu thật sự muốn thấy gì trong cuộc sống của mình?
Bữa ăn kéo dài hai tiếng cùng cuộc đàm luận bắt đầu như vậy đấy Đó là bữa ăn thú vị nhất mà tôi được tham dự từ trước đến nay, và cũng là cuộc mạn đàm hấp dẫn nhất của tôi từ trước đến nay Anh chỉ hỏi và ngày càng hỏi tôi nhiều hơn, có câu hỏi thường đi kèm với các cụm từ: “… hãy kể cho mình nghe về điều đó chi tiết hơn đi…” hay “ … cậu có thể kể thêm cho mình về chuyện đó được
Trang 25không? ” Thế đấy, tôi chẳng còn cách nào khác là thổ lộ hết với anh ấy mọi chuyện mà trước đây chưa từng chia sẻ cùng ai, thậm chí với người gần gũi nhất là vợ tôi!
Có một vài lần trong câu chuyện trên bàn ăn, anh có hỏi một vài câu để tin chắc xem có hiểu đúng ý tôi hay chưa Những câu hỏi đó hơi kỳ cục vì lẽ rằng anh cứ hỏi chuyện này chuyện nọ có đúng hay không Thậm chí những “chuyện này chuyện nọ” tôi cũng chưa từng bao giờ nói ra với bản thân
- Tôi hiểu, mấy chuyện đó nói ra thì cũng chẳng dễ hiểu cho lắm, phải vậy không? Bây giờ tôi sẽ lấy cho anh vài ví dụ
Tôi đã kể cho anh nghe về thời gian trước đây, cũng khá lâu rồi, tôi đã làm việc cho một công ty kinh doanh máy tính ở Cambrige, bang Massachuset ra sao Nói là “công ty” thì quả cũng hơi ngượng mồm
vì “công ty” chỉ do một tụi bạn đứng ra thành lập Chúng tôi tự nuôi mình bằng những chiếc máy tính
ra đời đầu tiên Đó là quãng thời gian cuộc sống của tôi phải trải qua những lo âu và hồi hộp Công việc
Trang 26khá thú vị, mọi người cũng rất tuyệt diệu: họ rất thông minh và làm việc rất nhiệt tâm Quãng thời gian đó tôi cảm thấy mình thật thoải mái.
Anh tiếp tục hỏi tôi:
-Thế có nghĩa cậu là người đi tiên phong
-Anh không thấy tôi có ý gì sao? “người đi tiên phong? ”, tôi nhắc lại Không, tôi đâu phải là người đi tiên phong Đơn giản tôi chỉ làm cho khuây khỏa thôi
-Thế có ai học được ngón nghề kinh doanh nào trước đó không? – anh hỏi tôi
Tôi nghĩ rằng không và cũng nói y như vậy
Anh hỏi lại lần nữa
- Thế có nghĩa cậu là người khai sáng?
Có lẽ phần nào đó tôi nhìn anh với ánh mắt lạ lùng bởi vì anh lại ngả người về phía trước và rồi lại cất tiếng cười vang tai, tôi đã không còn ngại ngùng trước cách thể hiện niềm vui của anh Rõ ràng rằng,
Trang 27các thực khách của nhà hàng cũng đã quen với việc
đó Họ chỉ ngoái lại và mỉm cười, và rồi trở lại tiếp tục với câu chuyện đang dở dang
- Ối … trờ ạ, - tôi lẩm bẩm một cách ấp úng, thế là anh đã biết cách bóc mẽ tôi Tốt thôi, cứ cho là tôi
đi tiên phong trong thời điểm đó đi
Anh nhìn tôi với con mắt ngạc nhiên và hỏi:
- Chỉ có lúc đó thôi sao? Tại sao không phải là bây giờ?
Không biết trong đầu anh ấy đang có ý gì?
- Ok, thì cứ cho tôi là người đi tiên phong đi Nhưng mà hình như tôi đã đánh mất chiếc xe hòm
có mui của mình… Trong lúc đang nói tôi có thể đoán được chính xác bây giờ anh sẽ nói ra điều gì Chuyện về “chiếc ôtô”, tôi tin là vậy
Thế rồi mãi chẳng thấy anh nói thêm câu nào Một bầu không khí tĩnh lặng bao phủ Cả tôi và anh đều lặng thinh Tôi cảm thấy lòng mình ngổn ngang
Trang 28Cuối cùng anh phá vở bầu không khí tĩnh lặng ấy bằng một câu hỏi:
-Thế bây giờ cậu đang nghĩ gì?
-Lúc này á? – tôi hơi hấp tấp hỏi lại Sau đó vương vai lắc đầu rồi nói tiếp
-Không, tôi đang chờ đợi Chưa rõ là khi nào Đơn giản chỉ là…, à tôi cũng chẳng biết nữa
-Anh nghe này, có chuyện gì xảy ra không vậy? – tôi hỏi – Tôi muốn nói rằng anh đang đặt ra cho tôi những câu hỏi và những chuyện mà trước kia chưa từng có ai nói cho tôi Những chuyện khiến cho tôi phải rơi vào ngõ cụt, và không biết trả lời anh điều gì… hay thậm chí nghĩ gì
Anh vẫn lẳng lặng, chỉ hơi ngả đầu về phía trước và quay đầu lại nhìn về phía bên phải tôi như đang chuẩn bị nuốt từng lời tôi nói
Nét mặt anh khi đó chỉ khêu gợi sự tò mò: đầy những mong đợi y như là anh không nóng lòng
Trang 29muốn nghe những gì tôi nói ra bây giờ Đầy những cảm xúc chia sẻ, dường như đã hiểu trước một cách đầy đủ và lĩnh hội được nội dung những lời của tôi thậm chí tôi cũng chưa biết mình sẽ kết thúc ở đâu Nét mặt anh khi đó cùng một lúc vừa làm dịu lòng tôi, vừa như bóc mẽ tôi.
-Đơn giản, tôi chỉ muốn có được sự thành công, - tôi nói với anh với giọng đầy cảm xúc Tôi đã quá mệt mỏi vì thấy mình là một kẻ bất tài… không đủ tiền để thực hiện việc mình muốn… để mua những món quà mà vợ con hằng mong ứơc Disney Land, tôi muốn dẫn bọn trẻ đi chơi công viên Disney Land và Big Canon Tôi muốn được tự do, muốn có thời gian riêng để hoạt động sáng tạo… muốn tự mình chi phối cuộc sông riêng… Phải, tôi muốn trở thành người đi tiên phong Tôi muốn trở thành người khai sáng…-Nhưng…? – anh nhẹ nhàng hỏi
-Nhưng tôi chưa biết làm thế nào, - tôi nói gần như
là thét lên Tôi đã được nghe những câu chuyện lý luận về thực tiễn hàng trăm, thậm chí cả nghìn lần rồi
Trang 30Kinh doanh theo mạng không phù hợp với tôi Hoặc
có lẽ tôi không thích hợp với công việc này, đại loại
là như vậy
-Tôi đã chứng kiến những người khác làm được điều đó ra sao Rất nhiều là khác Bởi vậy tôi hiểu được rằng đó là điều có thể làm được Tôi biết họ cũng đâu có thông minh hơn, đâu có chăm chỉ hơn tôi
là bao Thế nhưng trong trường hợp của tôi, nó lại chẳng tiến triển được chút nào Tôi đang cố gắng Bằng tất cả sức lực Thực hiện tất cả những điều được liệt kê trong danh mục nhưng lại chẳng đạt được chút thành quả
Tôi đưa mắt nhìn anh và hỏi:
-Tại sao đối với tôi lại như vậy chứ?
Anh cúi đầu về phía trước, ngước mắt nhìn lên trần nhà Sau đó vươn vai, lấy hơi thật sâu và đưa mắt nhìn tôi
-Cậu nghe này! Cậu có muốn mình chỉ cho phương pháp học môn kinh doanh này chứ?
Trang 31-Anh đang nói đùa đấy à? – tiếng tôi hơi to khiến mọi người đổ dồn mắt về phía chúng tôi – Trời ơi! – tôi thốt lên cùng với nổ lục kìm nén bớt cảm xúc của mình.
-Thật tuyệt, - anh tiện thể nói thêm Chúng ta sẽ bắt đầu từ ngày mai Và đây là những điều cậu cần làm…
Anh đưa cho tôi một mảnh giấy trên đó có ghi địa chỉ nhà riêng và bảo tôi cần phải đến văn phòng công ty vào chiều mai sau giờ tan tầm Đến đó phải
đi ôtô mất 90 phút, bởi vậy tôi nói chỉ có thể đến được chỗ anh vào 6:30 anh cho hay gặp nhau vào giờ đó cũng thật là lý tưởng
Anh tìm trong cặp da của mình và lôi ra một vật được gói bằng giấy bóng kính màu xanh Qua hình dạng và kích thước tôi đoán đó là một quyển sách
-Nhiệm vụ ở nhà của cậu đây Mình muốn cậu đọc xong nó trước cuộc gặp ngày mai Được chứ?
-Cả một quyển sách này ư? – tôi hỏi lại
Trang 32-Phải - anh nói với giọng nghiêm nghị nhưng có vẻ hơi gượng gạo Nhưng ngay sau đó anh mỉm cười và tiếp lời:
-Đừng lo! Cậu sẽ đọc xong nó ngay thôi mà
Anh thanh toán tiền bửa ăn Tôi nói lời cảm ơn Còn anh thì cảm ơn từng người một trong nhà hàng
Anh đưa tôi về khách sạn, nơi đã diễn ra cuộc họp
và chiếc xe của tôi còn ở đó Trên suốt chặng đường
về tôi hỏi về nơi anh ở, nhà cửa và những người hàng xóm… Sau khi tôi hỏi anh được 4 hay 5 câu gì
đó, anh ngoảnh lại rồi mỉm cười với tôi
-chàng thanh niên đầy tài năng đây Cậu học hỏi rất nhanh đấy Mình thấy rất hài lòng về cậu, - anh khen.Tôi cảm thấy thật dễ chịu
Anh cho tôi xuống gần chỗ để xe của mình, chào từ biệt rồi cho xe lăn bánh
Tôi tiễn anh bằng ánh mắt dõi theo cho tới khi xe
Trang 33anh xa khuất khỏi tầm nhìn Tôi mở cửa xe, ngồi vào trong, mở khóa điện khởi động máy và ngồi chờ cho nóng máy Tôi nhìn dán mắt về phía trước với ánh mắt lơ đễnh như kẻ vô hồn.
Quyển sách! Tôi chợt nghĩ tới nó và vội vàng lấy nó
ra từ túi áo vét Xé bỏ giấy gói, xoay cuốn sách đưa
ra phía trước mặt đọc nhan đề, thậm chí chỉ dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ những cột đèn đường Dưới ánh sáng mờ nhạt tôi nhận thấy những chữ cái màu vàng bóng nổi rõ trên nền bìa màu xanh đen Quyển sách có tiêu đề:
BẠN CHƯA BIẾT
ĐIỀU MÀ MÌNH CHƯA BIẾT ĐẾN
Tôi mở cuốn sách với một xúc cảm thật mãnh liệt Lật nhanh một vài trang đầu tới trang 10 hay 12 gì
đó tôi dừng lại, cảm thấy hơi lạnh gáy Chẳng có lấy một từ nào
Từng trang trong cuốn sách hoàn toàn trắng hơn!
Trang 34CHƯƠNG II NÓI SỰ THẬT
Tới ngày hôm sau, thời gian tưởng như ngừng trôi, kim đồng hồ chậm chạp điểm từng tiếng một cách chuẩn xác Hơn nữa hôm nay lại là thứ Sáu, mà thứ Sáu thì lại luôn như vậy
Chưa tới 15h30 mà tôi không thể chịu nổi và rời khỏi văn phòng Tôi thấy mảnh giấy ghi địa chỉ mà anh đưa ở nhà hàng, cầm theo chiếc bản đồ để soát lại lộ trình, rồi khởi hành về hướng Bắc thành phố
Đề phòng bị lạc đường, tôi đã đi sớm hơn 1 tiếng so với dự tính
Mặc kệ, - tôi nghĩ Tôi sẽ đọc sách hoặc nghe đài Đây này, tôi đang đọc nó đây này, tôi độc thoại và bật cười thành tiếng
Sau 10 phút, tôi đã ra tới ngoại ô 20 phút tiếp theo
Trang 35thì tới vùng có những con đường bao bọc hai bên là những ngọn đồi nhấp nhô như những ngọn sóng: lúc hiện ra cả một màu xanh tươi, lúc thì chỉ là những ngọn đồi trơ đất màu nâu xám Đất canh tác của các trang trại trải dài giống như những tấm chăn len kẻ ô vuông vắn trên suốt chiều dài chặng đường
từ thành phố về phương bắc tới tận những rặng núi
Một ngày thật đẹp… một ngày tuyệt diệu giống như một bức vẽ trên bưu thiếp Một ngày lý tưởng dành cho những ai thích đi dạo trên chiếc xe môtô, tôi nghĩ và rồi chìm trong mải mê hồi tưởng
Ánh nắng mặt trời chói chang Trên trời những đám mây lớn lững lờ trôi mà tôi muờng tượng chúng giống như những con vật Tôi khẽ ngân nga một điệu nhạc – sau đó đột ngột tắt đài và khi đó mới nhận ra rằng mình đang vừa làm gì “Tại sao tôi cảm thấy thật khó xử khi đi một mình trên chính chiếc xe của mình? ” – tôi nghĩ vậy “Tôi mới nực cười làm sao”
Sau thời gian trò chuyện trên quãng đường trở về từ nhà hàng, trong lòng tôi chất chứa những ý niệm
Trang 36ngôi nhà của anh cần phải có hình dáng ra sao Anh bảo rằng, khi vừa mới rẽ sang con đường Haklber thì tôi đã nhìn thấy bên tay phải một hàng rào dài bằng ván gỗ sáng màu, và ngôi nhà hiện ra trên đỉnh đồi sau rặng cây ở phía sau một cái ao.
Cái hàng rào anh miêu tả đây rồi, tôi nghĩ bụng Tôi cho xe ngoặc vào con đường như anh nói, dừng xe lại, cuối người về phía trước vôlăng để quan sát ngôi nhà và dinh cơ liền kề
Tôi không rõ ngôi nhà thuộc trường phái kiến trúc nào Không, không phải là Tudor – người ta đã sử dụng những tấm ván bằng gỗ hình thập tự đan chéo nhau để dựng lên, mang phong cách giống kiểu Anh quốc Ngôi nhà thật lớn nhưng không nặng nề với dáng vẻ bề ngòai đồ sộ của mình, cho dù nó lớn hơn bất kỳ ngôi nhà nào tôi đã từng thăm viếng trước
đó Toàn bộ cảnh quan trên chỉ có thể nhìn thấy trên các áp phích quảng cáo cho những chiếc Jaguar hay những chiếc Rolce Royce trong tờ tập chí “Tập san kiến trúc”
Quả thật ngôi nhà được xây theo kiểu mẫu của một
Trang 37dinh cơ hiện thời!
Xung quanh ngôi nhà chính là một vài căn nhà có kích thước nhỏ hơn Trong số đó có một cái chuồng ngựa với những cánh cửa mà bề mặt của nó nhìn rất khác lạ Tiếp đến là một ngôi nhà có bề ngoài giống hệt ngôi nhà chính nhưng nhỏ hơn – chắc dùng để tiếp khách hoặc để làm gì đó đại lọai như vậy Lại còn thêm cả hai công trình kiến trúc khác nữa chứ Tòan bộ cơ ngơi đều được sơn sáng màu, giống như hàng rào Những phần làm bằng gỗ có màu tối hơn màu của than gỗ Mọi thứ đều được trang hòang với màu sắc giống như là được bọc nhung Bao quanh ngôi nhà là những rặng sồi, phong và thông Với chiều cao của mình thì chúng đã tồn tại ở nơi đây từ rất lâu rồi Quanh đó có vô khối những bụi cây và rất nhiều những khóm hoa đồng nội
Nói tóm lại, thật là một cảnh tượng tráng lệ và hoa mỹ! Thực chất đó chính là căn nhà mà tôi hằng mơ ước sẽ có được trong quãng đời mình
Cả ngựa nữa kìa…, tôi nhìn thấy sáu, à không tám con chứ, mà có thể là nhiều hơn đấy – chúng đang
Trang 38nhởn nhơ gặm cỏ trong cánh đồng nằm giữa ngôi nhà và con đường Những chú tuấn mã đã được thuần chủng, thật tuyệt vời Nhìn qua thì ba trong số chúng có long sáng màu Tôi say mê ngựa, đặc biệt
là những con sáng màu có những vết đốm Có được những chú ngựa của riêng mình cũng là điều tôi hằng mơ ước Tôi rời xe, tiến lại gần hàng rào để nhìn chúng cho rõ hơn
Tôi tới bên hàng rào và gọi một con ở gần mình nhất Nó ngửng đầu lên nhìn rồi chạy nước kiệu ra chỗ tôi đứng
Đúng lúc đó ở cánh rừng liền kề bỗng xuất hiện một người cưỡi ngựa phi nước đại về phía tôi Đó chính
là nhà kinh doanh theo mạng vĩ đại nhất thế giới
Con ngực cái màu bạc mà tôi vừa gọi cùng anh đang cùng tiến gần đến chỗ tôi
-Rõ ràng nó thích cậu rồi đấy Trước đây nó có bao giờ lại gần ai như vậy đâu Đây là lần đầu tiên con Rebeca nó tỏ ra thân thiện với một người lạ đấy, anh nói rồi vắt chân qua cổ chú ngựa đua đang cưỡi
Trang 39xuống đất một cách nhẹ nhàng và thuần thục Chắc anh đã làm động tác nhiều lần rồi, tôi nghĩ.
-Rất vui khi nhìn thấy cậu ở đây Cậu đến sớm một tiếng, anh nói thậm chí không cần nhìn đồng hồ Mọi chuyện ổn cả chứ? – Anh lại gần và bắt tay tôi qua khoảng trống của các thanh nối phía trên của hàng rào
-Tốt thưa anh, - tôi trả lời nhưng với vẻ không được
tự tin cho lắm
Anh cười bằng chính điệu cười vang dội ấy và nói:
-Cậu học hỏi nhanh thật đấy Cảm ơn cậu vì lòng chân thành và thẳng thắng Sao lại hồi hộp thế kia chứ?
-A! – Tôi nhún vai nhìn cơ ngơi của anh – Tại vì đây đâu phải là nơi tôi quen lui tới vào chiều ngày thứ sáu Biết nói thế nào nhỉ… ở đây… ở đây mọi thứ tạo
ra cảm giác vị nể
-Phải, có lẽ vậy đấy, - anh trả lời, đưa mắt theo tôi
Trang 40nhìn về phía ánh rừng và đồng cỏ với ánh mắt nhìn nhận đánh giá.
-Anh biết không, tôi nói, tôi luôn mơ ước ngày nào
đó sẽ là chủ nhân của một lãnh địa giống như của anh: có những chú ngựa tuyệt vời, căn nhà to đẹp, cây cối và những cánh đồng trải dài vô tận
-Thật tuyệt vời, - anh khen, - thế cậu có muốn mua
nó không?
-Anh nói cái gì thế? – tôi thảng thốt
-Mình sẽ bán nó cho cậu, anh quay lại nói và nhìn thẳng vào mắt tôi với ánh mắt khiêu khích rất riêng xen lẫn ý khích lệ
-Tôi nghi ngờ điều đó, tôi bới đâu ra tiền để có thể mua cả một lãnh địa như vậy, - tôi nói với giọng chua chát
-Thế chẳng nhẽ mình đã nói với cậu rằng mình sẽ bán nó cho cậu với giá bao nhiêu rồi sao?