Tho tinh toan hocÁnh xạ cuộc đời đưa anh đến với em Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ Em số ảo ẩn mình sau số mũ Phép khai căn em biến hoá khôn lường Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn p
Trang 1Tho tinh toan hoc
Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em số ảo ẩn mình sau số mũ Phép khai căn em biến hoá khôn lường
Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới Bao biến số cho một đời nông nổi Phép nội suy từ chối mọi lối mòn
Có lúc gần còn chút Epsilon
Em bỗng xa như một hàm gián đoạn Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình Tình yêu là định lý khó chứng minh Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ Bao lô gic như giận hờn dập xoá Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng phép chiếu tình yêu nhiều khi
đổi hướng Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu
Trang 2Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại Nơi trái tim anh, Em mãi mãi là hằng số vô biên
Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà tình em là quĩ tích không gian Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ Nếu dòng đời toàn là thông số Bài toán tình là căn thức bậc hai Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác, Nét diễm kiều trong tọa độ không gian Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn, Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo, Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ
Trang 3Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô, Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích
Anh chờ đợi một lời em giải thích, Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương
Hệ số đo cường độ của tình thương, Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn, Tính không ra phương chính của cấp thang
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm
"Phương trình" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡ Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ ! Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta Tại "nghịch biến" cho tình mãi chia xa
"Giới hạn" chi cho tình yêu đóng khép
Trang 4"Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp Tại tình là "tâm điểm" chứa bên trong Nên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòng Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới
Em cũng biết "tung, hoành" chia hai lối
Để tình là những đường thẳng "song song" Điểm gặp nhau "vô cực" chỉ hoài công Đường "nghịch số" thôi đành chia hai ngả