Bác Cần – mẹ Tùng Chi và 1 số HS khác mẹ Tùng Chi và 1 số HS khác Cảnh 1: Tại sân trờng, vào lúc sáng sớm cha vào học Tùng Chi đang đi vào sân, 1 vài học sinh lớp trên chạy theo trêu chọ
Trang 1Tình bạn
Nhân vật
1 Lớp trởng: Cờng
2 Lớp phó: Ngân
3 HS: Lan
4 HS: Mai
5 HS : Khuyết tật: Tùng Chi
6 Bác Cần – mẹ Tùng Chi và 1 số HS khác mẹ Tùng Chi và 1 số HS khác
Cảnh 1: Tại sân trờng, vào lúc sáng sớm( cha vào học)
Tùng Chi đang đi vào sân, 1 vài học sinh lớp trên chạy theo trêu chọc
Tùng Chi tập tễnh bỏ vào lớp 1 HS cầm túi kéo lui lại
- Này! Em gái ơi! để anh cả cỗng vào lớp nhé!
Tùng Chi giận dỗi: Em sẽ mách cô giáo cho xem!
- Các anh lớn hơn em sao không biết nhờng nhịn, ngày nào cũng trêu chọc em?
HS nam: (đến gần Tùng Chi vuốt má, trêu chọc)
- Thấy em xin quá, lại “chấm phẩy” cả ngày bọn anh thơng ôi là thơng!(kéo dài giọng – mẹ Tùng Chi và 1 số HS khác nói rồi cầm đuôi tóc kéo làm cho Tùng Chi ngã lăn quay)
- Cả tốp đứng cời ra vẻ đắc chí
Vừa lúc ấy Ngân(lớp phó) đi đến, thấy vậy chậy đến đỡ Tùng Chi dậy; xuýt xoa
- Tội nghiệp! Cậu có đau không?
Tùng Chi khóc và lắc đầu
Ngân quay sang tốp học sinh:
- Các bạn thật quá quắt, tôi sẽ báo với cô giáo cho mà xem! Còn đứng đấy mà nhìn à!
Tốp học sinh:
- Con này láo nhỉ! Muốn ăn đòn hả?
Một HS can:
- Thôi đừng đụng vào “bà lão tám mơi này”! Nó sẽ làm to chuyện lên đấy! Đi thôi chúng mày!
Ngân đa tay dứ dứ nắm đấm
- Liệu hồn đấy
Ngân nói với Tùng Chi: Thôi cậu lên lớp đi, tớ đi làm vệ sinh sân trờng đã
Tùng Chi: Cảm ơn cậu Tớ lên lớp đây.
Cảnh 2: Trong lớp học
Tùng Chi đang tô bức tranh:
Ngoài cửa lớp Lan và Mai đi vào
Lan: Con “gà què” đang làm gì kìa!
Mai: Ôi dào! què 1 chỗ thì làm đợc gì?
Trang 2Lan: Nó vẽ gì ấy! Vào xem đi.
Mai: Kệ nó, suốt ngày tập tà tập tễnh(vừa nói vừa làm điệu bộ) không làm gì ra trò đâu? Lan: Này, cậu đừng khinh nó, có tật là có tài đấy!
- Nó vẽ đẹp nhất, nhì trong trờng mình đấy!
Mai: (vênh mặt) đẹp sao bằng tớ, có xách dép cho tớ cũng không xứng.
Lan: (chỉ tay vào trán Mai - điêu vừa thôi); Vẽ đẹp sao chả bao giờ cậu đợc chọn đi thi Mai: Xi……(nguýt dài…)
Tớ sẽ cho cậu thấy nó phải phục tớ
(Mai chạy về phía Tùng Chi, Lan ngăn lại)
Lan: Này, cậu làm gì thế? Đừng gây chuyện nữa!
Mai: Cậu buông tớ ra Tớ sẽ cho cậu thấy!
(Mai gạt tay Lan ra chạy đến chỗ Tùng Chi )
Mai : Gà què! Vẽ à! để tớ dạy cho vài chiêu nhé!
(Vừa nói Mai giật bài vẽ của Tùng Chi gạch lung tung vào bài)
Tùng Chi : (đứng dậy một cách khó khăn)
- Cậu…… cậu không đợc làm thế
(mếu máo khóc)… trả bài đây cho tớ
Mai (cời nhạt)
- H… trả này! …thì trả này! (vừa nói vừa dúi bài vào ngời Tùng Chi làm Tùng Chi ngã nhào xuống đất)
Lan: Sao cậu lại làm vậy (va nói vừa đỡ Tùng Chi lên)
Mai: (nói giọng ngoa ngoắt)
- Thì đã sao?
- Ai bảo nó lúc nào cũng đợc nể nang, nhờng nhịn! Lợi dụng khuyết tật để đợc giảm cái này, miễn cái kia Cũng là học sinh nh nhau….sao lại…
Lan: Cậu quá quắt lắm! Xin lỗi nó đi!
Mai: A! Bây giờ cậu về phe “con gà què” ấy hả?
Lan: Không phe phái gì cả, tớ thấy cậu phân biệt đối xử nh thế là không phải nên tớ
nói
Mai: (dứ tay vào mặt Lan) Cậu… Cậu…
( Vừa lúc ấy Cờng và Ngân bớc vào)
Cờng (lớp trởng): - Lan nói đúng đấy Mai ạ! Tụi mình đứng ngoài này đã nghe và hiểu
hết Cậu hãy xin lỗi Chi đi, đừng để bạn ấy tủi
Mai: (gãi đầu lúng túng): Nhng… nhng
Ngân: Mai này! Cậu không chịu nhận lỗi sao? Chúng mình cùng học một lớp cơ mà!
- Với lại chúng mình đã học về quyền trẻ em, dù bạn ấy bị khuyết tật nhng bạn ấy cũng đợc hởng mọi quyền lợi nh chúng ta; ngoài ra bạn ấy còn đợc hởng sự u tiên
Trang 3của nhà trờng, của lớp vì bạn ấy là học sinh khuyết tật Cậu không nên so đo với bạn ấy
Cờng: Mà cậu cũng thấy đấy, năm học này là năm học xây dựng trờng học thân thiện,
cô giáo đã dạy chúng ta phải biết yêu thơng, đùm bọc nhau, đặc biệt cần quan tâm đến những bạn khó khăn, không kì thị Phân biệt đối xử với những bạn khuyết tật nh bạn Chi
Ngân: Bạn Chi luôn vợt qua mọi khó khăn để tham gia tốt ccác hoạt động của lớp, của
trờng Không những thế bạn ấy luôn cố gắng học tập tốt, bạn ấy đã giành đợc giải nhì trong đợt thi HS giỏi cấp tỉnh vừa rồi
Lan: Tớ có ý này:
Cờng: Cậu nói đi
Lan: Mình đề nghị để Chi tham gia vào đội tuyen truyền về quyền trẻ em đợt này Cậu
ấy có giọng nói dễ cảm nữa
Mai: Thế tớ có đợc tham gia không?
Lan: Cậu nh hổ mang vậy, nói ngoa ngoắt ai nghe đợc(vừa nói vừa giễu cợt)
Ngân: Cậu có làm đợc không?
Mai: Tớ tin là tớ sẽ làm đợc bất kì việc gì các cậu giao Còn cái tính ngoa ngoắt, tớ xin
hứa sẽ sửa chữa(nói rồi chạy đến bên Chi)
- Chi ơi! Cho tớ xin lỗi nhé! Từ nay tớ sẽ không đối xử nh thế với cậu nữa Hai đứa
mình sẽ là bạn tốt của nhau nhé!
Tùng Chi : ừ Mình tin cậu.
(nói rồi 2 bạn cùng cời, năm tay nhau vui vẻ)
Cờng: Chi có tham gia tuyên truyền quyền trẻ em với chúng mình không?
Tùng Chi : Tớ cũng đợc tham gia ?
Ngân: Cậu có quyền mà, với lại cậu rất xứng đáng.
Tùng Chi : A! Thích quá! (nhảy lên, không may bị ngã)
Tát cả cùng cời
Lan: Liệu mẹ cậu có đồng ý không?
Tùng Chi : Để tớ về xem đã.
Cảnh 3: Tại nhà Tùng Chi, mẹ Tùng Chi đang quét nhà.
Tùng Chi : Mẹ ơi!
Bác Cần: (mẹ Tùng Chi ): Gì vậy?
Tùng Chi : Dạo này lớp con tổ chức truyền thông về quyền trẻ em Các bạn cử con đi.
Mẹ có đồng ý không?
Bác Cần: (ngừng tay – mẹ Tùng Chi và 1 số HS khác ngạc nhiên)
- Con đi truyền thông ?
(Rồi đi quanh Tùng Chi, nhìn đi, nhìn lại, nhìn tỏ vẻ quá ngạc nhiên)
Trang 4Tùng Chi : Mẹ, mẹ sao vậy?
Bác Cần: Con tôi,… con tôi thế này, nói ai nghe
Vừa lúc đó có tiếng gọi ngoài cổng
- Chi ơi! Chi! Có đi không?
Bác Cần: Ôi, đây rồi! Các cháu vào đây cho bác hỏi:
Cờng: Có chuyện gì vậy bác?
Bác Cần: Cái Chi nhà bác tham gia vào đội tuyên truyền thật à?
Ngân: Dạ, hôm nay chúng cháu đến xin phép bác cho Chi đi với chúng cháu.
Bác Cần: Ngời nó thế này sao ra giữa đông ngời đợc? Mà ai nghe nó nói.
Lan: Bác yên tâm đi! Tùng Chi có đứng ra nói mọi ngời mới nể nang, không còn bắt
nạt nó nh hôm vừa rồi nữa
Bác Cần: Đứa nào? Đứa nào bắt nạt con? Mẹ sẽ cho nó biết…thế nào là….mẹ của Tùng Chi…!
Tùng Chi: Thôi mà mẹ ! Hôm ấy may mà có bạn Ngân, bạn Ngân đã báo với trờng và
các anh ấy phải viết bản kiểm điểm và đã xin lỗi con hết rồi
Bác Cần: Vậy thì đợc, chứ khômng thì.
- Còn con, con liệu có gắng đợc không?
Tùng Chi: Đợc mẹ ạ! Có các bạn cùng làm và giúp đỡ nữa mà.
Cờng: Bác yên tâm, Bác cho Tùng Chi di với chúng cháu nhé!
Bác Cần: ừ! Tùng Chi có những ngời tốt nh các cháu là bác yên tâm rồi Thôi các cháu
đi đi
Tất cả: A! Vui quá, ta đi thôi!