Vé thoi tiét va san xuat Co 4n rudng sau thi nang Cò ăn ruộng cạn thì mưa Công cấy thì bỏ, công làm cỏ thì ăn Chớp ngã Côn Tiên, mưa liền gặp trộ Đập đất nhỏ, luỗng đánh to Xung quanh rắ
Trang 1[/ Tục ngữ:
A Vé thoi tiét va san xuat
Co 4n rudng sau thi nang
Cò ăn ruộng cạn thì mưa
Công cấy thì bỏ, công làm cỏ thì ăn Chớp ngã Côn Tiên, mưa liền gặp trộ
Đập đất nhỏ, luỗng đánh to
Xung quanh rắc đậu, trông ngô xen vào
Đói thì ăn môn ăn khoai
Đừng thấy ló lỗ giêng hai mà mừng
Trăng răm đã to lại tròn
Khoai lang đất cát đã ngon lại bùi
Xứ Cùa đất đỏ ba dan
AI ơi trông mía làm giàn thả tiêu
B Vệ đời sông xã hội
Liệu com ma gap mam ra
Trang 2Liệu cựa liệu nhà mà gả con vô
Khun ba năm không ai biết
Dại một giờ bạn hay
Đi buôn bữa lỗ bữa lời
Ra câu giữa vời bữa có bữa không
Ai ơi chớ lấy học trò
Dài lưng tôn vải ăn no lại năm
Khoai lang cô bở cô trân
Làm rê họ Trân cực lăm aI ơi
Bỏ công múc nước đường xa
Có trong thì múc, ngà ngà thì thôi
Sui gia la ba con tiên
An 6 khéng hién 1a ba con quy
II/ Ca dao
Ca dao chiếm phân lớn nhất trong văn học dân gian, biểu hiện tâm hôn giàu tình cảm, phóng khoáng của người nông dân, một thứ tình cảm bình dị chơn
chất trong sáng như cuộc đời hiền hòa đôn hậu của họ, được thể hiện trong mọi tình huống hoàn cảnh về gia đình, xã hội, đặc biệt là về tình yêu đôi lứa, một đề tài muôn thuở
Trang 3A Quan hé gia dinh
Biét rang chr ca gay hoa rong
Đề đền công ơn Thầy Mẹ ẫm bồng ngày xưa
Chị em như chuối nhiều tàu
Tam lanh che tam rách, đừng nói nhau nặng lời Cay kia ăn quả ai trồng
Sông kia uống nước hỏi giòng từ đâu
Co dé gay dung bấy lâu
Công lao tiên tô lẽ đâu quên hoài
Mộ phân gìn giữ hôm mai
Những ngày lễ tết chẳng sai lệ thường
Có chông rôi khác chi con ngựa có dây cương
Lôi mô chạy nấy khô trăm đường ai ơi
Còn cha gót đỏ như son
Một mai cha chết, gót con đen sì
Mẹ già ham việc tiệc công
Cam duyên con lại thu đông mãn rồi
Trang 4Mãn rôi cai đội hôi hương
Trai về làm ruộng, gái buôn nuôi chông
Ra đi bô mẹ ở nhà
Giôi nghiêng ai sửa, chén trà ai bung
B Quan hệ xã hội
Ai về Đông Hà, ai qua Cam Lộ
Ai về Gia Độ, ai đến Gio Linh
Ai về Triệu Phong, Quang Tri qué minh Cho em nhắn gởi chút tình nhớ thương
Bạn về không có chỉ đưa
Môn khoai đang dại, mít dừa đang non
Cây cao bóng mát chăng ngôi
Lại ngồi trửa nắng trách trời không dim
Cây khô xuông nước cũng khô
Phận nghèo đi tới chỗ mô cũng nghèo
Con quan lấy đứa mân than
Nắng mưa phải chịu cơ hàn phải theo
Trang 5C Quan hé lira doi
Trăng lên tới đó rôi tê
Nói chỉ thì nói, em về kẻo khuya
Bướm vàng đậu đọt cau tơ
Kiếm cái nơi mô nương tựa
Chơ răng cứ vât vơ rứa hoài
Chàng ơi phụ thiếp làm chỉ
Thiếp là cơm nguội những khi đói lòng
Đi mô cho thiếp đi cùng
Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp theo
Cam chua, quýt ngọt bông the
Thấy em nho nhỏ, anh ve anh để dành
Xa anh có bấy nhiêu ngày
Tình em như mảnh trăng gây nửa đêm
Hai ta mót củi một côn
Bứt tranh một chỗ, tiếng đồn thật xa
Trang 6Em đương vút nếp hong xôi
Nghe anh lấy vợ thúng trôi nếp chìm
AI hay nông nôi man ri
Ngày xưa ở rứa, vội chi trao lời
Anh đã có vợ thời thôi
Không phải măm nêm chuôi chát mà muôn moi cho nhiêu
Anh về đừng có ngó lui
Đề em ngó dọi ngùi ngùi thêm thương
Anh đưa em lên đến ngã tư sòng
Em trở Về Cam Lộ, anh trở lại Triệu Phong với ai chừ
Được nên chông nên vợ thì hay
Rủi thời đói khổ có ăn mày cũng phu thê