1. Trang chủ
  2. » Kỹ Năng Mềm

Tác phẩm " Pho mát của tôi đâu rồi "

39 593 2
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Pho mát của tôi đâu rồi?
Tác giả Spencer Johnson
Người hướng dẫn Kathy Cleveland Bull, Trưởng Phũng Đào Tạo
Trường học Trường Đại Học Tiểu Bang Ohio
Thể loại sách
Thành phố Ohio
Định dạng
Số trang 39
Dung lượng 258,72 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tác phẩm nước ngoài " Pho mát của tôi đâu rồi " - Một phương cách ứng phó với những thay đổi trong cuộc sống của bạn.

Trang 1

Pho mát của tôi

đâu rồi?

Một phương cách ứng phó với những đổi thay trong

cuộc sống của bạn.

Spencer Johnson

NHÀ XUẤT BẢN VERMILION

LON DON

Trang 2

Pho mát của tôi đâu rồi? 1

• “Cũng có khi trong cuộc đời nguời ta được gặp một cuốn sách có thể mở ra một cánh

cửa vào tương lai Pho mát của tôi đâu rồi? đã có tác dụng như thế trong đời tôi.Spencer Johnson đã mở mắt cho tôi trước những thay đổi diễn ra quá nhanh xung quanhmình mà trước đó tôi đã không nhận thức được Đây là cuốn sách phải đọc trong Thiên

niên kỷ mới.”David A Heenan, Ủy viên Hội đồngQuản trị

TRUNG TÂM QUẢN TRỊ BẰNG CẤP PETER F DUCKER

• “Ai cũng biết rằng thay đổi là một phần trong nghề nghiệp của mình, nhưng khôngmấy ai trong chúng ta tin và nhìn nhận rằng thay đổi là một thực tế của cuộc sống.Pho mát của tôi đâu rồi? là một sự chỉ dẫn đơn giản, dễ hiểu cho mỗi một ngườichúng ta dùng để ứng phó với từng hoàn cảnh cụ thể của chính mình quanh chuyện

chuyện trong từng trang sách quan trọng này.”

LT, Col Wayne Washer

TRUNG TÂM KHOA HỌC KHÔNG LƯU, WRIGHT PATTERSON AFB

• “Ngay sau khi đọc xong cuốn sách này tôi đã đặt mua một số cuốn cho những trưởngphân bộ kỹ thuật của chúng tôi để họ có thể giúp chúng tôi ứng phó với những thayđổi không ngừng mà chúng tôi phải đối mặt – từ chuyện thay đổi đội ngũ đến chuyệnphát triển thị trường mới – và tôi hy vọng rằng họ sẽ đối xử giống như thế với những

người đang làm việc với họ.”

Joan Banks, Chuyên gia về hiệu quả công việc

TẬP ĐOÀN WHIRPOOL

• “Cũng như những cuốn sách khác của tác giả Spencer Johnson, Pho mát của tôi đâurồi? chứa đựng nhiều sự thật đơn giản của cuộc sống và chúng rất dễ hiểu Chúng tôiđang sử dụng sự ví von về miếng Pho mát trong những chương trình đào tạo củamình ở trường đại học và để vui với nhau ở nhà khi chúng tôi hay đố nhau thay đổi

theo miếng Pho mát!”

Kathy Cleveland Bull, Trưởng phòng đào tạo

TRƯỜNG ĐẠI HỌC TIỂU BANG OHIO

• “Pho mát của tôi đâu rồi? đã thay đổi đời tôi Nó thật sự cứu lấy công việc của tôi và

đem lại cho tôi sự thành công trong những lĩnh vực mới của mình mà trước đó tôi

không thấy nổi.”Charlie Jones, chương trình Tài năng thể thao

ĐÀI TRUYỀN HÌNH NBC

• “Tôi vừa mới biết tin ban giám đốc của chúng tôi đã quyết định bán công ty mộtcách bất ngờ Không có gì đảm bảo rằng mình sẽ tiếp tục được tuyển dụng, tôi đãthất vọng và bắt đầu chơi trò tủi thân Thế rồi tôi đọc cuốn Pho mát của tôi đâu rồi?

Trang 3

Thông điệp của cuốn sách tác động lên tôi như một tia chớp! Ngay lập tức từ sự giậndữ về hoàn cảnh của mình tôi trở nên đầy tự tin và quả quyết đi tìm miếng Pho mát

một phương thức dễ nhớ và có cơ sở hợp lý để xử lý những thay đổi.”

Albert J Simone, Chủ tịch

VIỆN KỸ THUẬT ROCHESTER

• “Tôi đang giới thiệu cuốn sách này cho các đồng nghiệp và bạn bè của tôi vì câuchuyện và những chiêm nghiệm của Spencer Johnson làm cho nó thành một cuốnsách hiếm hoi mà bất cứ ai muốn làm việc tốt trong thời điểm thay đổi cũng có thể

đọc và hiểu nhanh chóng.”

RandyHarris, Cựu phó chủ tịch

TÒA SOẠN BÁO QUỐC TẾ MERRILL LYNCH

• “Mọi người trong chúng ta đều phải nhìn lại để thấy rằng miếng ‘Pho mát’ của chúng

ta đã từng bị lấy đi Cuốn sách tuyệt vời này sẽ là một tài sản cho bất cứ ai hay mộttổ chức nào áp dụng những bài học của nó để nhận biết sự cần thiết của thay đổi và

đối phó với nó một cách thành công.”

John A Lopiano, Phó Chủ tịch thứ nhất

CÔNG TY XERO

• “Tôi đang mua thêm nhiều cuốn sách này vì nó là một câu chuyện lớn và là một cáchthức để thúc đẩy người ta vượt qua thay đổi Đây là cuốn sách về kinh doanh đầu tiêntôi đã đọc xong mà vẫn muốn đọc lại và thường dẫn chứng đến như một cơ sở căn

bản trong những cuộc thảo luận với nhân viên, bạn bè và khách hàng.”

Bruce Crager, Phó Chủ tịch thứ nhất

CÔNG TY QUỐC TẾ OCEANEERING

• “Từ khi đọc câu chuyện về miếng ‘Pho mát’, tôi và các nhân viên của mình nhìn nhậnnhững thay đổi đơn giản chỉ là có ‘ai đó đã lấy đi miếng Pho mát của mình’ Điều đólàm cho chúng tôi thay đổi nhanh hơn và xem những cơ hội mới như những chuyến

phiêu lưu đầy thú vị.”

Topper Long, Chủ nhiệm Phân bộ

TEXTRON

• “’ Pho mát của tôi đâu rồi? sẽ được sử dụng trong suốt khóa huấn luyện của chúng tôi vìnó tạo ra một thứ ngôn ngữ nhẹ nhàng hơn để bàn bạc về rủi ro và thay đổi Các thôngđiệp rõ ràng và các nhân vật trong sách có thể được tìm thấy ở mọi nền công nghiệp.”

Sally Grumbles

BELL SOUTH

Trang 4

Pho mát của tôi đâu rồi? 3

Con đường vạch sẵn cho người và chuột thường dẫn đi lạc lối.

Robert Burns

1759 – 1796

“Cuộc đời chẳng phải là một con đường đưa chúng ta đi tới một cách tự do và không có ngăn trở, trái lại nó là một mê cung với những mê lộ mà trong đó chúng ta phải tự tìm kiếm lối đi, bị lạc và bối rối, thỉnh thoảng bị cùng đường trong một hẻm cụt.

Nhưng lúc nào cũng vậy, nếu chúng ta có lòng tin, Thượng đế sẽ mở một cánh cửa ra cho

chúng ta, có thể không phải là lối đi mà chúng ta có thể mong đợi,

mà là một cánh cửa mang lại những điều tốt đẹp cuối cùng cho chúng ta.”

A.J Cronin

Trang 5

Pho mát của tôi đâu rồi?

MỤC LỤC

Những con người bên trong chúng ta

‰ Phía sau một câu chuyện

Tiến sĩ Nhân văn Kenneth Blanchard

‰ Một cuộc hội ngộ: Chicago

‰ Câu chuyện về Pho mát của tôi đâu rồi?

- Bốn Nhân Vật

- Tìm Kiếm Pho Mát

- Không Còn Pho Mát Nữa!

- Các Chú Chuột: Đánh Hơi & Nhanh Nhẹn

- Những Người Tí Hon: Chậm Chạp & Uø Lì

- Quay Lại Mê Cung

- Vượt Qua Sự Sợ Hãi

- Thưởng Thức Sự Mạo Hiểm

- Di Chuyển Với Pho Mát

- Chữ Viết Trên Tường

- Nhấm Nháp Pho Mát Mới

- Thưởng Thức Sự Thay Đổi

‰ Một cuộc thảo luận: Một Lát Sau Đó Trong Ngày

‰ Vài nét về tác giả

Trang 6

Pho mát của tôi đâu rồi? 5

NHỮNG TÍCH CÁCH BÊN TRONG CHÚNG TA

Sự đơn giản và tính phức tạp

Bốn nhân vật được mô tả trong câu chuyện này – hai con chuột: “Đánh hơi” và “Nhanhnhẹn” cùng với hai con người tí hon: “Chậm chạp” và “Ù lì” – với mục đích đại diện chonhững tính cách đơn giản và phức tạp trong chúng ta, không phân biệt tuổi tác, giới tính,

chủng tộc, hay quốc tịch

Có lúc chúng ta xử sự như

Nhân vật không thừa nhận sự thay đổi và chống lại những thay đổi, vì sợ rằng nó sẽ dẫn

đến những thứ tồi tệ hơn, hay

Trang 7

Phía sau một câu chuyện

Tiến sĩ Ken Blanchard

Tôi đang cảm thấy xúc động khi kể lại cho các bạn về câu chuyện Pho mát của tôi đâu rồi?

Vì điều này có nghĩa là cuốn sách đã được viết ra, và mọi người chúng ta đều có thể đọcđược nó, thưởng thức, và chia sẻ với người khác

Đây là điều mà tôi đã mong muốn nhiều năm trước đây, kể từ khi tôi được Spencer Johnsonkể cho nghe câu chuyện lớn lao về miếng Pho mát của ông, trước khi chúng tôi viết chung

cuốn sách Một phút làm nhà quản trị.

Tôi còn nhớ mình đã nhận thấy câu chuyện hay như thế nào và nó sẽ giúp ích cho tôi ra saotừ lức đó

Pho mát của tôi đâu rồi? là câu chuyện về một sự thay đổi trong một Mê cung, nơi có bốn

nhân vật đi tìm “Pho mát” – miếng Pho mát là một ẩn dụ về những điều chúng ta muốn cótrong đời, có thể đó là một công việc, một mối quan hệ, tiền bạc, một căn nhà lớn, haythậm chí có thể là một hoạt động xã hội như đánh golf hay chạy bộ

Mỗi người trong chúng ta đều có một ý niệm riêng về miếng Pho mát, và chúng ta theo đuổinó vì ta nghĩ rằng nó sẽ mang lại hạnh phúc cho chúng ta Khi đạt được rồi thì chúng tathường bị gắn chặt vào đó Và thật là kinh khủng nếu chúng ta đánh mất, hay nó bị ai đó lấyđi

Cái “Mê cung” trong câu chuyện tượng trưng cho nơi mà bạn bỏ thời gian đi tìm điều mìnhmuốn Có thể đó là một cơ quan nơi bạn làm việc, một cộng đồng nơi bạn sinh sống, hay lànhững mối quan hệ trong đời sống của bạn

Tôi đã từng kể câu chuyện về miếng Pho mát mà bạn sắp đọc này ở nhiều nơi trên thế giới,và sau đó tôi thường được nghe người ta kể lại những khác biệt mà câu chuyện mang lại chohọ

Dù tin hay không thì câu chuyện này cũng đã từng giúp người ta giữ được việc làm, hôn nhânvà cuộc sống!

Một ví dụ thực tế là của Charlie Jones, một phóngviên truyền hình được yêu mến của hãng

NBC-TV, người đã tiết lộ rằng câu chuyện Pho mát của tôi đâu rồi? đã giúp đỡ công việc

của anh Nghề phóng viên của anh là một công việc có tính đặc thù, nhưng những quy tắcanh đã học được thì bất cứ ai cũng có thể áp dụng

Chuyện là thế này: Chrelie đã làm việc chăm chỉ và đã làm tốt việc tường thuật các môn thểthao trên đường chạy và sân bãi ở kỳ Thế Vận Hội truớc đây, thế nên anh ta đã rất ngạcnhiên và buồn bực khi bị thuyên chuyển từ lĩnh vực này sang Bơi lội và Nhảy cầu cho kỳ ThếVận Hội tới

Do không hiểu biết về các môn thể thao mới này bao nhiêu, nên anh cảm thấy lúng túng.Anh ta cảm thấy đã không được nhìn nhận đúng với khả năng của mình nên tỏ ra giận dữ.Anh ta cho rằng điều này không thích đáng! Và cơn giận dữ đó bắt đầu làm ảnh hưởng tớicông việc của anh ấy

Trang 8

Pho mát của tôi đâu rồi? 7

Anh kể lại rằng sau đó anh đã cười chính mình và bắt đầu thay đổi thái độ Anh ta nhậnthấy rằng xếp của mình đã “lấy đi miếng Pho mát” Thế nên anh ta thích nghi theo Anh họchai môn thể thao mới, và theo tiến trình công việc, anh nhận thấy rằng làm một công việcmới khiến cho anh thấy mình trẻ lại

Không lâu sau ông xếp đã nhận thấy thái độ và sự nhiệt thành mới đó của anh, rồi anh sớmnhận được sự phân công việc tốt hơn Anh ta tiếp tục gặt hái thành công nhiều hơn bao giờhết và được giới thiệu vào Sảnh Danh Vọng Bóng đá – Danh sách Phóng viên

Đó chỉ là một trong số rất nhiều câu chuyện đời thật mà tôi đã từng được nghe về tác độngcủa cuốn sách lên cuộc sống tình cảm cũng như đối với công việc của mọi người

Tôi đã có một niềm tin mạnh mẽ vào giá trị của Pho mát của tôi đâu rồi? Và vì thế tôi đã

cho tất cả mọi người làm việc trong công ty của tôi (khoảng 200 người) đọc bản in trước đâycủa cuốn sách này Tại sao vậy?

Bởi vì cũng giống như các công ty khác, không chỉ muốn tồn tại trong tương lai mà còn phảigiữ vững sức cạnh tranh, tập đoàn Ken Blanchard không ngừng thay đổi Miếng “Pho mát”của chúng tôi không ngừng bị lấy đi Trước đây chúng tôi có thể mong rằng mình có đượcnhững nhân viên trung thành, thì bây giờ chúng tôi cần những con người linh động không đòihỏi một “cách điều phối công việc tại đây” cứng nhắc

Và hơn nữa, với một môi trường sống khắc nghiệt luôn biến động trong công việc và cuộcsống này, có thể con người ta phải chịu đựng một áp lực nặng nề, trừ khi người ta có mộtcách nhìn nhận sự thay đổi và giúp họ nhận thức được chúng Hãy đến với câu chuyện về

Miếng Phó mát.

Khi tôi kể cho mọi người nghe về câu chuyện, và rồi khi họ tìm đọc cuốn truyện Pho mát của tôi đâu rồi? Bạn có thể thấy những trở ngại tinh thần chớm xuất hiện đã tan đi Mọi người

ở các phòng ban lần lượt đi tìm và cám ơn tôi về cuốn sách, và nói cho tôi nghe về nhữngích lợi của nó từ khi họ nhìn nhận những thay đổi đang diễn ra trong công ty mình từ mộtgóc nhìn khác Bạn có thể tin tôi, thời gian để đọc câu chuyện ngụ ngôn ngắn này thì ít thôi,nhưng những ảnh hưởng của nó có thể rất sâu sắc

Khi đọc cuốn sách này, bạn sẽ thấy nó được chia thành ba phần Trong phần đầu tiên, Một cuộc hội ngộ, các người bạn cũ cùng lớp đã nói chuyện trong một cuộc họp mặt về nỗ lực ứng phó với những thay đổi diễn ra trong cuộc sống Phần thứ hai là Câu chuyện Pho mát của tôi đâu rồi?, là bộ phận chính của cuốn sách.

Trong phần Câu Chuyện bạn sẽ nhận thấy hai con chuột xử sự tốt hơn khi chúng đối mặt với

thay đổi, vì chúng nhìn nhận sự việc đơn giản, trong khi trí óc phức tạp và nhân tính của haicon người tí hon đã làm phức tạp mọi vấn đề Điều này không có nghĩa là những con chuộtthông minh hơn Chúng ta đều hiểu rằng người ta thông minh hơn chuột

Dẫu vậy khi bạn theo dõi hành động của bốn nhân vật, và nhận ra cả hai con chuột và haingười tí hon đại diện cho những tính cách trong bản thân mình – tính đơn giản và sự phứctạp – bạn sẽ nhận thấy rằng sẽ có lợi cho chúng ta hơn khi chỉ thực hiện những công việcđơn giản mà hiệu quả mỗi khi có thay đổi

Trang 9

Trong phần ba, Một Cuộc Thảo Luận, người ta nói chuyện với nhau về ý nghĩa của Câu chuyện đối với họ và cách thức họ sẽ áp dụng nó vào công việc và đời sống của mình Có một số độc giả lần xuất bản trước đây của cuốn sách này đã dừng lại sau phần Câu chuyện mà không đọc tiếp nữa, để tự mình nhận định ý nghĩa câu chuyện Những người khác thì thích đọc tiếp qua phần Thảo luận sau đó, vì nó gợi ý cho họ ứng dụng những điều

họ đã học hỏi được vào trường hợp của chính mình như thế nào

Bất luận như thế nào, tôi mong rằng cũng như tôi, mỗi lần đọc lại cuốn sách Pho mát của tôi đâu rồi? bạn sẽ lại nhận ra một điều mới mẻ, và nó sẽ giúp bạn ứng phó với sự thay đổi

và mang lại thành công cho bạn, bất cứ điều gì bạn nghĩ là thành công của mình

Tôi chúc bạn cảm thấy vui thích với những khám phá của bạn và chúc bạn mạnh khỏe Vàhãy nhớ một điều: Di chuyển theo miếng Pho mát!

Ken Blanchard

San Diego, California

Trang 10

Pho mát của tôi đâu rồi? 9

Pho mát của tôi đâu rồi?

Trang 11

Một cuộc gặp gỡ

ChicagoVào một ngày chủ nhật chan hòa ánh nắng ở Chicago, có một số người bạn thân cũ cùng lớptụ tập lại ăn trưa với nhau sau buổi họp mặt của học sinh trong trường vào đêm trước, Họmuốn được nghe về những thay đổi đã xảy ra trong cuộc sống của nhau Sau bữa trưa ngonmiệng và những câu chuyện vui vẻ, họ bắt đầu một cuộc thảo luận thú vị

Angela, từng là một nữ sinh được hâm mộ nhất lớp nói: “Cuộc sống hóa ra khác biệt hoàntoàn với thứ tôi đã từng hình dung khi còn đi học Rất nhiều chuyện đã khác đi.”

“ Đúng đấy,” Nathan tán đồng Mọi người đều biết rằng anh chàng này đã bước vào côngviệc kinh doanh của gia đình mà họ nhớ rằng nó vẫn hoạt động đều đặn và đã trở thànhmột phần của cộng đồng dân cư địa phương từ rất lâu rồi Cho nên ai cũng cảm thấy ngạcnhiên khi thấy vẻ quan tâm của anh Anh ta hỏi: “Nhưng các bạn có nhận thấy rằng chúng

ta không muốn thay đổi khi mọi chuyện thay đổi?”

Carlos nói: “Tôi cho rằng chúng ta từ chối thay đổi vì e sợ thay đổi.”

“Carlos à, cậu đã từng là đội trưởng của đội bóng mà,” Jessica nói “Tôi chưa bao giờ nghĩrằng mình sẽ nghe cậu nói một chuyện gì đó về e sợ!”

Tất cả đều bật cười vì họ nhận ra rằng mặc dù họ đã đi theo nhiều hướng khác nhau trongcuộc sống – từ làm việc tại nhà cho đến điều hành một công ty nào đó – nhưng ai cũng đềuđã từng trải nghiệm những cảm giác giống nhau

Mọi người đều đã cố gắng đương đầu với những thay đổi không mong đợi từng xảy ra với họtrong những năm gần đây Và hầu hết đều phải thừa nhận rằng họ đã không biết cách xử sựlàm sao cho thích đáng

Và rồi Michael nói: “Tôi cũng từng e ngại những chuyện thay đổi Khi một sự thay đổi lớnxảy ra trong công việc của mình, chúng ta không biết phải làm gì Thế là chúng ta chẳnglàm gì để đổi mới và có thể là chúng ta sẽ mất tất cả.”

Anh nói tiếp, “Mọi chuyện cứ như thế, cho đến khi tôi được nghe một câu chuyện nhỏ đãthay đổi mọi thứ.”

“Như thế nào?” Nathan hỏi

“Thế này, câu chuyện đã làm tôi nhìn nhận khác đi về những sự thay đổi – từ mất mát mộtthứ gì đó trở nên đạt được một cái khác – và nó chỉ cho tôi cách thực hiện điều đó Sau đómọi thứ tiến triển tốt hơn – trong công việc và trong cuộc sống.”

“Đầu tiên tôi cảm thấy bực mình vì tính chất đơn giản hiển nhiên của câu chuyện, vì nó cóvẻ như là một câu chuyện kể ngày xưa ở nhà trường.”

“Rồi tôi nhận ra tôi đã bực mình vì không nhận thức trước được những điều tự nhiên đó đểlàm những việc thích hợp khi mọi chuyện thay đổi.”

“Khi tôi hiểu ra bốn nhân vật đại diện cho những tính cách khác nhau của chính mình, tôiquyết định mình phải theo ai, và thế là tôi thay đổi.”

Trang 12

Pho mát của tôi đâu rồi? 11

“Sau đó, tôi kể lại câu chuyện cho những người cùng làm việc trong công ty và họ lại kể chonhững người khác, rồi sau đó công việc của chúng tôi mau chóng trở nên khá hơn Và cũnggiống như tôi, nhiều người bảo rằng câu chuyện đã mang lại lợi ích cho cuộc sống riêng củahọ.”

“Dẫu vậy cũng có nhiều người bảo họ chẳng học được gì từ câu chuyện đó cả Cũng có thểhọ đã biết về bài học này và đã sống như vậy, hoặc thông thường hơn thì họ cho rằng mìnhđã biết tất cả mọi chuyện và không muốn học hỏi điều gì Họ không thể hiểu làm sao màngười khác lại có thể tìm kiếm được lợi lộc gì từ những chuyện như thế.”

“Khi một ông xếp cao cấp của tôi luôn gặp khó khăn khi phải thích nghi tuyên bố rằng câuchuyện chỉ tổ làm phí thì giờ, những người khác đã nói đùa rằng họ biết ông ta là nhân vậtnào trong câu chuyện – ám chỉ người không học hỏi được điều gì mới mẻ và không thay đổibản thân.”

“Câu chuyện thế nào?” Angela hỏi

“Câu chuyện này tên là Pho mát của tôi đâu rồi?”

Cả nhóm cười vang “Tôi nghĩ rằng mình đã thích câu chuyện này rồi đấy,” Carlos nói, “Cậukể đi, có thể cả bọn chúng ta sẽ học hỏi thêm được điều gì đó,”

“Được rồi,” Michael nói, “Sẵn lòng thôi, câu chuyện này không dài lắm.” Và anh ta bắt đầukể

Trang 13

Câu chuyện Pho mát của tôi đâu rồi?

Ngày xưa, ở một miền đất xa xôi, có bốn nhân vật đi vào một mê cung để tìm kiếm pho mátđể tự nuôi sống mình và làm cho mình cảm thấy hạnh phúc

Hai trong số các nhân vật đó là hai con chuột “Đánh hơi” và “Nhanh nhẹn”, hai nhân vậtnữa là hai người tí hon – họ là những sinh vật nhỏ bé như chuột nhưng có hình dạng vàcách suy nghĩ giống như con nguời bây giờ vậy Tên của họ là “Chậm chạp” và “Ù lì”

Vì họ nhỏ bé như thế nên ta dễ bỏ qua không để ý đến việc làm của bốn nhân vật đó.Nhưng nếu bạn đến được gần để có thể nhìn rõ họ, bạn sẽ khám phá ra những điều ngạcnhiên nhất

Hàng ngày hai con chuột và những người tí hon bỏ thời gian vào mê cung để tìm kiếm miếngpho mát đặc biệt của mình

Mấy chú chuột, Đánh hơi và Nhanh nhẹn, chỉ có bộ não của loài gặm nhấm, nhưng lại cómột bản năng tuyệt vời, tìm kiếm miếng pho mát nhỏ rắn chắc cho mình như các con chuộtkhác

Hai con người tí hon, Chậm chạp và Ù lì, sử dụng bộ não chứa đầy quan niệm và cảm xúccủa mình, cũng tìm kiếm loại Pho mát đặc biệt – viết hoa – mà họ nghĩ rằng nó sẽ mang lạicho họ sự thành đạt và hạnh phúc

Cho dù có sự khác nhau giữa người và chuột, nhưng họ cũng có những điểm chung Cứ mỗibuổi sáng cả bọn mặc quần áo thể thao, mang giày vào, rời nhà và chạy đến Mê cung đểtìm kiếm miếng pho mát yêu thích của mình

Mê cung là một mạng lưới những lối đi và các căn phòng, có nơi chứa pho mát ngon lành.Nhưng ở đó cũng có những góc tối tăm và những con đường cụt chẳng dẫn đi đâu Đó làmột nơi mà người ta có thể dễ dàng đi lạc

Tuy vậy, dưới những điều bí mật ẩn chứa trong Mê cung là một cuộc sống tốt đẹp hơn chonhững người tìm ra lối đi của mình

Các chú chuột, Đánh hơi và Nhanh nhẹn, sử dụng cách thử - và - sai để tìm kiếm pho mát.Chúng chạy vào một mê lộ, và nếu không phát hiện được gì ở đó thì chúng quay lại và chạyvào một lối mới Chúng ghi nhớ những con đường nào không có pho mát và ngay lập tức đivào một khu vực khác

Đánh hơi thường dùng cái mũi xuất sắc của mình định hướng miếng pho mát, còn Nhanhnhẹn thì thường cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng Như bạn có thể đoán trước, có lúc chúngcũng bị lạc, hay mất phương hướng và rất hay đụng đầu vào tường Nhưng sau một thời gianchúng cũng tìm được đường đi của mình

Cũng giống như các chú chuột, hai người tí hon, Chậm chạp và Ù lì, cũng dùng khả năng suyluận của minh và rút kinh nghiệm từ sai lầm Dù vậy họ hầu như dựa vào trí óc phức tạp củamình để phát triển những phương thức rắc rối hơn trong lúc đi tìm Pho mát

Có lúc họ đạt được những kết quả tốt, nhưng cũng có lúc sức mạnh của niềm tin và cảm xúccon người đã khiến họ nhìn nhận sự việc không được minh bạch mấy Điều đó làm cho mọi

Trang 14

Pho mát của tôi đâu rồi? 13

Dẫu vậy, Đánh hơi, Nhanh nhẹn, Chậm chạp và Ù lì, với cách thức riêng của mình đều tìm rađiều mà mình muốn tìm kiếm Ai cũng tìm thấy được loại pho mát của mình vào một ngàynọ, ở cuối một mê lộ tại Kho Pho mát P

Vào mỗi buổi sáng sau đó các chú chuột và hai người tí hon mặc đồ chạy vào và đi về hướngKho Pho mát P Cũng không lâu sau cả bọn đều có một cách đi riêng cho mình

Đánh hơi và Nhanh nhẹn hàng ngày vẫn dậy sớm và chạy vào Mê cung, theo một lộ trình cốđịnh

Khi đến nơi, hai chú chuột cởi giày ra, cột lại với nhau và đeo lên cổ để có thể lại sử dụngnếu cần Sau đó chúng bắt đầu đánh chén

Thoạt đầu Chậm chạp và Ù lì cũng chạy vào Mê cung mỗi buổi sáng để thưởng thức nhữngmẩu pho mát mới ngon miệng đang đợi họ

Nhưng sau một thời gian, những con người tí hon này bắt đầu có một cách đi khác

Mỗi ngày Chậm chạp và Ù lì dậy muộn hơn, mặc quần áo chậm hơn, và thong thả đi bộ vềKho Pho mát P Cuối cùng thì họ cũng đã biết Pho mát ở đâu và đi đến đó như thế nào.Họ không để ý đến chuyện Pho mát từ đâu ra hay ai đã để nó ở đó Họ chỉ đơn giản chorằng nó có ở đó, vậy thôi

Mỗi buổi sáng ngay khi Chậm chạp và Ù lì đến Kho Pho mát P, họ thoải mái hành động như

ở nhà Họ treo quần áo chạy lên, cởi bỏ đôi giày chạy ra và mang dép vào Chúng cảm thấydễ chịu vì đã tìm thấy Pho mát

“Tuyệt thật,” Ù lì nói “Có đủ Pho mát cho chúng ta suốt đời.” Những người tí hon cảm thấyhạnh phúc và có cảm giác thành đạt vì bây giờ họ được đã được đảm bảo

Không bao lâu sau đó cả Chậm chạp và Ù lì xem như chỗ Pho mát họ tìm thấy ở Kho Pho

mát P là Pho mát của họ Đó là một cái kho to lớn đến nỗi họ dời nhà về gần đó hơn và

tạo dựng nên một cuộc sống xã hội xung quanh đó

Để làm cho kho ấm cúng hơn, Chậm chạp và Ù lì trang trí những câu danh ngôn và thậmchí vẽ cả những bức tranh Pho mát lên những bức tường xung quanh họ Trong đó có câu:

Hạnh Phúc là Pho Mát

Thỉnh thoảng Chậm chạp và Ù lì mời bạn bè đến để chứng kiến những khối Pho mát ở KhoPho mát P, và tự hào chỉ vào đó nói: “Chỗ Pho mát này thật tuyệt, phải không nào?” Có lúchọ chia cho bạn bè một ít, có lúc không

“Chúng ta xứng đáng được có chỗ Pho mát này,” Ù lì nói “Chúng ta thật sự đã làm khánhiều việc và khá lâu để có được chúng.” Anh ta bốc một miếng pho mát và bỏ vào miệng.Sau đó như thường lệ Ù lì nằm xuống ngủ một giấc ngon lành

Vào buổi tối những người tí hon nặng nề đi về nhà, no căng Phó mát, và ngày hôm sau họlại tới chổ cũ để lại tiếp tục hưởng thụ thêm

Mọi chuyện cứ thế kéo dài thêm một thời gian nữa

Trang 15

Rồi thì lòng tự tin của cả Chậm chạp và Ù lì nhanh chóng trở thành tính tự mãn Họ hài lòngvới thành đạt và không thèm để ý tới bất cứ điều gì đang xảy ra.

Mỗi ngày qua đi Đánh hơi và Nhanh nhẹn vẫn tiếp tục lộ trình của mình Chúng tới sớm vàobuổi sáng rồi đánh hơi, sục sạo và chạy quanh đám pho mát ở Kho Pho mát P, xem xét cóđiều gì khác đi so với hôm qua không Sau đó chúng mới ngồi xuống và gặm vào đám phomát

Một ngày chúng tới Kho Pho mát P và phát hiện không còn một chút pho mát nào nữa.Chúng không hề ngạc nhiên Vì Đánh hơi và Nhanh nhẹn đã nhận thấy hàng ngày rằngnguồn pho mát đang trở nên ít đi, chúng đã được chuẩn bị cho điều không thể tránh khỏinày, và bằng bản năng của mình chúng biết phải làm gì

Chúng nhìn nhau, tháo đôi giày chạy vẫn đeo sẵn trên cổ xuống, mang vào chân và cột dâylại

Các chú chuột không phân tích quá sâu vấn đề

Đối với chuột thì vấn đề và giải pháp hoàn toàn đơn giản Hoàn cảnh ở Kho Pho mát P đãthay đổi Và thế là chúng cũng quyết định thay đổi theo

Cả hai nhìn ra về phía Mê cung Và rồi Đánh hơi đưa mũi mình lên, hít hít và gật đầu vớiNhanh nhẹn đang nhanh nhẹn chạy vào Mê cung và cố gắng đuổi theo

Chúng nhanh chóng bắt đầu đi tìm Pho mát Mới

Một lát sau vào cùng ngày hôm đó, Chậm chạp và Ù lì đến Kho Pho mát P Họ đã không hềđể ý tới lượng Pho mát vơi đi từng ngày nên vẫn chắc mẩm rằng Pho mát vẫn còn ở đó.Cả hai chưa sẵn sàng cho tình thế mới này

“Cái gì thế này! Mất hết Pho mát rồi?” Ù lì gào lên Và anh chàng tiếp tục gào lên như thểnếu cứ gào to lên thì sẽ có người mang trả lại đám pho mát, “Mất hết Pho mát rồi? Mất hếtPho mát rồi?”

“Pho mát của tôi đâu rồi?” Anh chàng hét to

Cuối cùng anh chàng chống hai tay vào hông, bộ mặt đỏ ngầu, và rít lên, “Thế này thì còn

gì để nói chứ?”

Chậm chạp thì chỉ biết lắc đầu không tin nổi Anh ta cũng vậy, cũng đinh ninh rằng sẽ thấyPho mát ở Kho Pho mát P Anh đứng ngẩn người ra như trời trồng vì bất ngờ, và thật sựkhông hiểu gì cả

Ù lì vẫn la lối, nhưng Chậm chạp không muốn nghe Anh ta không muốn chấp nhận thực tế,nên không muốn nghe gì cả

Cách xử thế của hai con người tí hon không mấy hay ho hoặc thích hợp, nhưng có thể thôngcảm được

Vì kiếm được Pho mát không dễ dàng gì, và đối với những con người tí hon này thì ý nghĩalớn nhất không phải chỉ là có được một miếng pho mát cho nhu cầu hàng ngày

Trang 16

Pho mát của tôi đâu rồi? 15

Kiếm được Pho mát là việc mà họ nghĩ rằng họ cần có để đạt được hạnh phúc Tùy theokhẩu vị của mình, mỗi người trong bọn họ đều cho rằng Pho mát có một ý nghĩa nhất địnhtrong đời

Với một số người thì tìm thấy Pho mát đồng nghĩa với chuyện có của cải trong tay Đối vớinhững người khác thì đó là được hưởng một cuộc sống mạnh khỏe, hay để phát triển đờisống tinh thần lành mạnh

Chậm chạp nghĩ rằng Pho mát có ý nghĩa của một cuộc sống an nhàn, là có một gia đìnhthân yêu, là được sống trong một ngôi nhà nhỏ ấm cúng, dễ chịu ở Đại lộ Pho mát Anh.Còn đối với Ù lì thì Pho mát là Miếng Pho mát Vĩ đại chi phối tất cả các miếng pho mátkhác và là được sở hữu một ngôi nhà to lớn ở Ngọn Đồi Pho mát Pháp

Bởi vì Pho mát có một ý nghĩa quan trọng đối với họ nên cả hai con người tí hon đã mất rấtnhiều thì giờ để quyết định phải làm gì Lúc này bọn họ chỉ biết tìm kiếm xung quanh KhoPho mát trống rỗng P để xem thử Pho mát đã thật sự mất hẳn chưa

Trong lúc Đánh hơi và Nhanh nhẹn đã nhanh chóng chạy đi thì Chậm chạp và Ù lì vẫn còntiếp tục chậm chạp và ù lì

Họ vẫn tiếp tục lải nhải và nói như mê sảng về sự bất công của thực tế Ù lì bắt đầu thấtvọng Biết điều gì sẽ đến nếu ngày mai họ tới đây và cũng sẽ không thấy miếng Pho mátnào? Anh ta đã xây dựng hẳn một tương lai trên cơ sở đám Pho mát này

Những con người tí hon không thể tin nổi Làm sao mọi chuyện như thế này lại có thể xảyra? Đâu có ai báo trước cho họ Không được Tình thế không thể như thế này được

Chậm chạp và Ù lì về nhà vào buổi tối thất vọng và đói meo Nhưng trước khi ra về Chậmchạp viết lên tường:

Miếng Pho Mát Càng Quan Trọng Thì Người Ta Càng Muốn Gìn Giữ Nó.

Ngày hôm sau Chậm chạp và Ù lì rời nhà, và trở lại Kho Pho mát P với hy vọng bằng một

cách nào đó có thể tìm lại được Pho mát của họ.

Chẳng có gì khác cả – Pho mát không còn nữa Những người tí hon không biết phải làm gì.Chậm chạp và Ù lì chỉ biết đứng đó, bất động như những pho tượng

Chậm chạp lấy hết sức bịt tai và nhắm thật chặt mắt mình lại Anh ta chỉ muốn đừng phảinghe và phải thấy điều gì Anh đã không muốn nhìn nhận rằng nguồn Pho mát cứ vơi đitừng ngày Anh muốn nghĩ rằng chúng đã bất ngờ bị lấy mất đi

Ù lì phân tích trở đi trở lại vấn đề cho đến khi cuối cùng bộ óc rắc rối với hệ thống niềm tinvững chắc của mình nhận thức được vấn đề “Tại sao người ta lại đối xử với tôi như thếnày?” Anh thắc mắc “Thật ra thì đang có chuyện gì ở đây vậy?”

Cuối cùng Chậm chạp cũng mở mắt ra, nhìn quanh rồi hỏi, “Vậy chứ Đánh hơi và Nhanhnhẹn đâu rồi? Cậu có nghĩ rằng họ đã biết điều gì khác nữa hay không?”

Ù lì trề môi, “Bọn chúng thì biết cái gì cơ chứ?”

Trang 17

Ù lì tiếp tục nói, “Chúng chỉ là mấy con chuột nhắt ngu ngốc Chúng chỉ ứng xử theo tình thếthôi Chúng ta là những người tí hon Chúng ta khôn ngoan hơn chúng chứ Chúng ta có thểgiải quyết được vấn đề mà.”

“Tôi cũng nghĩ rằng chúng ta khôn ngoan hơn, nhưng có thể chúng ta không thể hành độngkhôn ngoan hơn chúng vào thời điểm này Mọi chuyện ở đây đã thay đổi rồi, Ù lì à, chúng taphải thay đổi và hành động khác đi chứ.”

“Tại sao chúng ta lại phải thay đổi chứ?” Ù lì hỏi lại, “ Chúng ta là người tí hon Chúng takhác chúng Những chuyện này lẽ ra đã không thể xảy ra với chúng ta Hay cùng lắm nếu cóxảy ra thì chúng ta cũng phải được một lợi lộc gì đó chứ.”

“Tại sao chúng ta lại phải có lợi?” Chậm chạp hỏi

“Bởi vì chúng ta có quyền như thế,” Ù lì tuyên bố

“Quyền gì?” Chậm chạp tò mò

“Quyền có Pho mát của mình.”

“Sao vậy?” Chậm chạp hỏi

“Vì chúng ta không gây ra chuyện này,” Ù lì nói “Có ai đã làm chuyện này, và chúng ta phảiđược cái gì đó.”

Chậm chạp đề nghị, “Hay là mình đừng suy nghĩ về chuyện này nữa mà hãy đi tìm Pho mátkhác đi.”

“Không được,” Ù lì phản đối, “Tôi sẽ làm cho ra lẽ việc này.”

Trong lúc Chậm chạp và Ù lì còn đang xem xét phải làm gì, thì Đánh hơi và Nhanh nhẹn đãlên đường Chúng đi xa vào Mê cung, chạy tới chạy lui theo những mê lộ, và lục tìm pho máttrong bất cứ cái kho nào chúng bắt gặp

Chúng chẳng suy nghĩ gì ngoài chuyện tìm pho mát khác

Suốt một thời gian chúng chẳng tìm được gì – cho đến khi chúng đi đến một khu vực kháctrong Mê cung mà trước đó chúng chưa đến: Kho Pho mát Mới M

Chúng rít lên vui sướng Chúng đã tìm thấy cái mà chúng muốn: một nguồn Pho mát Mớiđầy ắp

Chúng như không tin vào mắt mình Đó là một cái kho pho mát lớn chưa từng thấy

Trong lúc đó Chậm chạp và Ù lì vẫn còn ở Kho Pho Mát P để đánh giá tình hình Bây giờ họđang phải chịu đựng hoàn cảnh của sự thiếu hụt Pho mát Họ cảm thấy bế tắc và giận dữ vàđổ lỗi cho nhau vì tình trạng này

Có lúc Chậm chạp nghĩ tới những chú bạn chuột và không biết chúng đã tìm thấy pho mátchưa Anh nghĩ rằng chúng có lẽ đang gặp khó khăn, vì chạy tới chạy lui trong Mê cungthường phải chịu đựng bất trắc Nhưng anh cũng nghĩ rằng chuyện đó có lẽ kéo dài khônglâu

Thỉnh thoảng Chậm chạp hay hình dung thấy Đánh hơi và Nhanh nhẹn đang tìm được PhoMát Mới và đang đánh chén Anh ta tưởng tượng đến chuyện ra ngoài Mê cung kia và bắt

Trang 18

Pho mát của tôi đâu rồi? 17

đầu cho một chuyến phiêu lưu, và tìm thấy Pho mát mới sẽ tốt hơn tình thế hiện nay như thếnào Anh ta như có thể nếm vào miếng pho mát tưởng tượng ấy

Chậm chạp càng tưởng tượng về hình ảnh mình tìm được pho mát mới, thì anh ta càng muốnrời khỏi Kho Pho mát hơn

“Đi thôi!” bất chợt anh thốt lên

“Không.” Ù lì nhanh chóng phản đối “Tôi thích ở lại đây Ở đây dễ chịu hơn Tôi nghĩ vậy.Hơn nữa ngoài kia nguy hiểm lắm.”

“Không phải thế,” Chậm chạp nói lại “Trước đây chúng ta cũng đã từng mò tìm ở nhiều nơitrong Mê cung, và bây giờ chúng ta có thể làm lại như thế.”

“Tôi đã quá già cho chuyện này rồi,” Ù lì nói “Và tôi e rằng mình không còn thích thú vớichuyện bị đi lạc và tự mình làm trò cười nữa Bạn cũng vậy mà, phải không?”

Nghe thấy thế nỗi e ngại lại trở về với Chậm chạp và hy vọng tìm được Pho mát Mới củaanh cũng tan đi

Thế là ngày nào cũng vậy, những con người tí hon tiếp tục làm đi làm lại chuyện mà họ đãtừng làm trước đó Họ đến Kho Pho mát P, không tìm thấy gì cả, rồi lại về nhà, mang theonỗi lo lắng và sự bế tắc

Họ cố phủ nhận điều đang xảy ra, nhưng cảm thấy khó ngủ hơn, yếu hơn vào ngày hôm sau,và khó chịu hơn

Mái nhà của họ không còn là những nơi chốn no ấm như xưa Những người tí hon trải quagiấc ngủ nặng nề với những cơn ác mộng về chuyện không tìm được chút pho mát nào.Nhưng ngày nào Chậm chạp và Ù lì cũng vẫn tới Kho Pho mát P và chờ đợi

Ù lì nói “Bạn biết không, có thể nếu chúng ta làm việc nhiều hơn một chút chúng ta sẽ thấyrằng chẳng có gì thay đổi cả Hình như Pho mát đang ở đâu đây thôi Chắc là người ta manggiấu nó sau những bức tường.”

Ngày hôm sau, Chậm chạp và Ù lì trở lại với đám đồ nghề Ù lì giữ cái đục cho Chậm chạpgiáng từng nhát búa cho tới khi họ đục thủng một cái lỗ trên tường của Kho Pho mát P Họchăm chú ngó vào đó và chẳng thấy chút pho mát nào cả

Thất vọng tràn trề, nhưng họ vẫn tin rằng họ sẽ giải quyết được vấn đề Họ tới kho sớm hơn,

ở lại muộn hơn và làm việc cật lực hơn, nhưng tất cả mọi thứ họ có được chỉ là một cái lỗ totướng trên tường

Chậm chạp bắt đầu nhận ra khoảng cách giữa việc làm và kết quả

“Có thể,” Ù lì nói, “chúng ta cứ thử ngồi chờ ở đây xem Sớm muộn gì rồi người ta cũng phảiđem trả lại đám Pho mát đấy.”

Chậm chạp muốn tin vào điều đó Thế nên hàng ngày anh ta về nhà để nghỉ ngơi và miễncưỡng đi cùng với Ù lì tới Kho Pho mát P Nhưng đám Pho mát không bao giờ xuất hiện trởlại

Lúc này nhũng người tí hon đang trở nên yếu đi vì đói và stress Chậm chạp cảm thấy chánnản với chuyện chờ đợi vào chuyện hoàn cảnh của mình sẽ được cải thiện tốt hơn Anh ta

Trang 19

nhận ra rằng càng ngồi chờ lâu trong tình trạng không có Pho mát lâu bao nhiêu, thì tìnhhình càng tồi tệ thêm bấy nhiêu.

Anh biết sinh lực của hai người đang dần dần mất đi

Cuối cùng, vào một ngày nọ Chậm chạp bắt đầu bật cười với mình “Ù lì à, nhìn lại tụi mìnhxem Chúng ta cứ làm hoài có mỗi một việc rồi lại hỏi sao tình trạng này không khá hơn.Nếu không kỳ cục thì cũng rõ ràng là buồn cười quá.”

Chậm chạp cũng chẳng mấy thích thú với cái ý định phải chạy vào Mê cung lần nữa, vì anhbiết rồi mình sẽ đi lạc, và không biết trước được liệu có tìm thấy pho mát ở chổ nào đókhông Nhưng anh phải cười tình trạng ngu xuẩn này, vì anh nhận ra nỗi sợ hãi bên trongcon người của mình đã mang lại điều gì

Anh ta hỏi Ù lì, “Chúng ta bỏ đôi giày chạy đâu rồi nhỉ?” Phải mất một lúc lâu họ mới tìmthấy chúng, khi tìm ra Kho pho mát P họ đã vất lăn lóc chúng đi vì nghĩ rằng họ sẽ khôngbao giờ còn cần tới chúng nữa

“Cậu không định chạy vào Mê cung nữa đấy chứ?” Thấy bạn mang giày vào, Ù lì hỏi “Thôingồi chờ tới khi người ta trả lại Pho mát với tớ đi.”

“Cậu sẽ không có điều đó đâu.” Chậm chạp nói, “Tớ cũng không muốn nghĩ vậy, nhưng bâygiờ tớ đã nhận ra rằng họ sẽ không bao giờ mang trả lại miếng pho mát của ngày hôm quađâu Đến lúc phải đi tìm Pho mát Mới rồi đấy.”

Ù lì cãi lại, “Thế nếu ngoài đó chẳng có chút Pho mát nào thì sao? Và nếu có đi chăng nữathì cậu sẽ làm gì khi không tìm được nó?”

“Tớ cũng chẳng biết nữa,” Chậm chạp nói Anh ta đã tự hỏi mình câu này hàng bao nhiêulần rồi và cảm thấy nỗi sợ hãi đang chôn chân mình đứng lại

Anh đã nhiều lần tự hỏi, “Tôi có thể sẽ tìm thấy Pho mát ở đâu bây giờ – ở đây hay ngoàiMê cung kia?”

Anh vẽ trong đầu mình một hình ảnh trong đó anh thấy mình tiến vào Mê cung với cái cuờitrên môi

Trong khi hình ảnh đó làm anh ngạc nhiên thì đồng thời anh thấy tinh thần mình khá hơn.Anh thấy chính mình thỉnh thoảng bị lạc đường trong Mê cung, nhưng cảm thấy tự tin rằngcuối cùng anh cũng có thể tìm thấy được Pho mát Mới, cùng với mọi điều tuyệt diệu của nó.Anh lấy lại can đảm

Và rồi anh dùng hết trí tưởng tượng của mình để vẽ nên một hình ảnh đáng tin cậy nhất –với mọi chi tiết rõ ràng nhất – về sự kiện mình tìm thấy Pho mát mới và thưởng thức nó.Anh thấy mình đang ăn Pho mát Thụy Sĩ với những cái lỗ trên miếng pho mát, loại Pho mátCheddar nhiều hương vị của Anh và Mỹ, có cả Pho mát mềm Mozzarella của Ý dùng chungvới pizza và pho mát Pháp Camembert, và

Anh ta đột nhiên nghe Ù lì nói gì đó và nhận ra mình vẫn còn ở Kho Pho mát P

Chậm chạp nói, “Ù lì à, có nhiều lúc mọi chuyện thay đổi và không bao giờ trở lại như cũnữa Có vẻ hiện giờ là như vậy đấy Cuộc sống là thế! Cuộc sống chuyển đổi, và chúng ta

Ngày đăng: 14/08/2013, 14:14

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TRÍCH ĐOẠN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w