Cronin NHỮNG TÍNH CÁCH BÊN TRONG CHÚNG TA B ốn nhân vật được mô tả trong câuchuyện này - hai con chuột: "Đánh Hơi" và "Nhanh Nhẹn" cùng với hai con người tíhon: "Chậm Chạp" và "Ù Lì" -
Trang 1Spencer Johnson, M.D.
Trang 2hay chỉ là một khởi đầu mới ?
Tất cả tùy thuộc nơi bạn !
“Cu ộc đời luôn là những hành langthẳng tắp để ta có thể dễ dàng đi qua mà
Trang 3không gặp một vật cản nào Cuộc đờithường là những mê lộ buộc ta phải tìmkiếm lối đi cho riêng mình nếu muốn băngqua nó.”
- A J Cronin
NHỮNG TÍNH CÁCH BÊN TRONG CHÚNG TA
B ốn nhân vật được mô tả trong câuchuyện này - hai con chuột: "Đánh Hơi" và
"Nhanh Nhẹn" cùng với hai con người tíhon: "Chậm Chạp" và "Ù Lì" - với mụcđích đại diện cho những tính cách đơn giản
và phức tạp trong chúng ta, không phânbiệt tuổi tác, giới tính, chủng tộc hay quốctịch
Có lúc chúng ta xử sự như
Đánh Hơi
Nhân vật thường ngửi thấy trước nhữngthay đổi, hay
Trang 4Chậm Chạp
Nhân vật học cách thích nghi đúng lúc khinhận thấy rằng sự thay đổi sẽ dẫn đếnnhững thứ tốt hơn!
Cho dù chúng ta có thái độ nào đi chăngnữa, chúng ta đều có chung một điểmgiống nhau: một nhu cầu tìm kiếm lối đicho mình trong mê cung, và thành côngtrong thời điểm thay đổi
VÀ CÂU CHUYỆN BẮT ĐÂU
Đã lâu lắm rồi, ở một vùng đất xa xôi nọ,
có bốn nhân vật bé nhỏ sinh sống bằngcách đi tìm những miếng Pho Mát tại một
Trang 5nơi có tên gọi là Mê Cung.
Hai trong s ố đó, Đánh Hơi và NhanhNhẹn, là lòai chuột, còn Chậm Chạp và Ù
Lì là những người tí hon - một sinh vậtcũng nhỏ như chuột nhưng có hình dạng vàcách suy nghĩ giống như con người bây giờvậy Công việc hàng ngày của họ là đi vào
Mê Cung rộng lớn để tìm kiếm nhữngmiếng Pho Mát Với họ Pho mát không chỉ
là guồn thức ăn nuôi sống bản thân mà còn
là niềm vui, niềm hạnh phúc
Hai chú chu ột Đánh Hơi và NhanhNhẹn chỉ có bộ não đơn giản của lòai gặmnhấm nhưng lại có bản năng rất nhanh nhẹn
và chính xác Như các con chuột khác,chúng đặc biệt rất thích những miếng PhoMát cứng, và khó gặm và thường tập trung
đi kiếm lọai Pho Mát này
Trong khi đó, Chậm Chạp và Ù Lì,
Trang 6thường sử dụng trí thông minh vốn có củalòai người, lòng đầy niềm tin và tình cảm,lại thích tìm một lọai Pho Mát đặc biệt mà
họ tin là sẽ đem lại cho mình sự thành đạt
Mê Cung gi ống như một trận đồ khổng
lồ với vô số lối đi và các căn phòng, ngõngách Có nơi chứa đầy những miếng PhoMát thơm ngon Nhưng cũng có nhiều góctrống rỗng, tối tăm và những con đường cụtchẳng dẫn đến đâu Đó là một nơi rất dễ bịlạc lối Tuy vậy, ẩn chứa trong Mê Cung là
bí mật cho một cuộc sống tốt đẹp dành cho
Trang 7những ai mạnh dạn tìm ra lối đi của riêngmình Các chú chuột, Đánh Hơi và NhanhNhẹn, thường sử dụng cách thử thật đơngiản : có - hay - không, để tìm kiếm nhữngmiếng Pho Mát Đầu tiên, chúng chạy vàomột mê lộ, nếu không tìm thấy gì ở trong
đó thì chúng quay trở ra và chạy vào mộtlối khác Chúng ghi nhớ những khu vựcnào không có Pho Mát và ngay lập tức rẽsang một con đường mới
Đ ánh Hơi thường dùng chiếc mũi cực
kỳ thính của mình để nhắm đến hướng nào
có miếng Pho Mát, còn Nhanh Nhẹn lạithích cắm đầu chạy thật nhanh Có lúcchúng bị lạc hướng và va đầu vào tường.Nhưng không sao cả, chẳng bao lâu sauchúng cũng tìm được lối đi của mình
Nh ư các chú chuột, hai ngừơi tí hon Chậm Chạp và Ù Lì, cũng dùng khả năng
Trang 8-tư duy của mình và biết rút kinh nghiệm từcác sai lầm họ đã trải qua Tuy nhiên, hầunhư họ chỉ dựa vào bộ não và cảm xúcphức tạp của mình để nghĩ ra toàn nhữngchuyện rắc rối trong khi đi tìm Pho Mát.Cũng có khi họ tìm được Pho Mát, nhưngcũng có lúc niềm tin và cảm xúc con người
đã lấn át và chi phối họ, khiến họ nhìnnhận sự việc thiếu khách quan Chính điều
đó làm cho cuộc sống trong Mê Cung trởnên phức tạp và càng thêm thách thức
Nh ưng dẫu sao, một ngày nọ, ĐánhHơi, Nhanh Nhẹn, Chậm Chạp và Ù Lì,bằng cách riêng của mình, đều tìm thấyđiều mà họ tìm kiếm Ai cũng tìm đượclạoi Pho Mát mà mình yêu thích tại khoPho Mát P nằm ở cuối Mê Lộ
K ể từ đó trở đi, cứ mỗi sáng các chúchuột và hai người tí hon mặc đồ thể thao
Trang 9vào và chạy một mạch về hướng kho PhoMát P Chỉ trong vài ngày, cả bốn đều đã
có thể tìm cho mình một con đường riêng
để đi đến kho Pho Mát nhanh nhất
Đ ánh Hơi và Nhanh Nhẹn ngày ngàyvẫn dậy sớm chạy vào Mê Cung, theo một
lộ trình quen thuộc Đến nơi, hai chú cởigiày ra, cột lại với nhau rồi đeo lên cổ để
có thể nhanh chóng mang theo khi cầnthiết Xong xui đâu đấy, bọn chúng bắt đầuđánh chén món Pho Mát một cách ngonlành
Th ọat đầu Chậm Chạp và Ù Lì cũngchạy vào Mê Cung để thưởng thức nhữngmiếng Pho Mát tươi mới, thơm phức đangđợi họ trogn kho Nhưng sau một thời gian,những con người tí hon này bắt đầu thayđổi
M ỗi ngày Chậm Chạp và Ù Lì lại dậy
Trang 10muộn hơn một chút, mặc quần áo chậm hơnmột chút, và thong thả đi bộ đến kho PhoMát P Có gì mà phải vội cơ chứ ! Giờđây họ đã biết những miếng Pho Mát đang
ở đâu và con đường nào sẽ dẫn đến đó rồi
mà Cuộc sống thật bỉnh an !
H ọ cũng chẳng bận tâm làm gì đếnchuyện những miếng Pho Mát đó từ đâu rahay ai đã để nó ở đó Họ cứ đinh ninh rằngnhững miếng Pho Mát đã và sẽ mãi mãicòn ở đó - không cần phải suy nghĩ gìthêm
Ngay khi Ch ậm Chạp và Ù Lì đến khoPho Mát P vào mỗi buổi sáng như thế, họ
cứ rề rà như đang ở nhà mình vậy Cả haitreo quần áo lên, cởi giày ra, bắt đầuthưởng thức pho mát Tâm trạng họ lúc nàythật dễ chịu vì đã tìm thấy những miếngPho Mát ngon lành
Trang 11- Tuyệt thật, - Ù Lì nói - ở đây có đủ PhoMát cho chúng ta ăn suốt cả đời ấy chứ.Chẳng phải lo nghĩ gì ! Sướng thật
Những người tí hon cảm thấy vô cùng hạnhphúc và mãn nguyện Cuộc sống của họgiờ đây thật an tòan
Ch ẳng bao lâu sau, cả Chậm Chạp và
Ù Lì đều nghĩ rằng những miếng Pho Mát
họ tìm thấy ở kho Pho Mát P là kho PhoMát của riêng họ Cái kho rộng lớn đếnnỗi họ quyết định dời hẳn về gần đó và bắtđầu một cuộc sống mới
Để làm cho không khí ở kho Pho Mátnày trở nên ấm cúng và thân thuộc nhưchính ở nhà mình hơn, Chậm Chạp và Ù Lìtrang trí lên những bức tường xung quanhkho Pho Mát các câu châm ngôn, thậm chí
họ còn vẽ cả những bức tranh về nhữngmiếng Pho Mát để có thể chiêm ngưỡng
Trang 12ở kho Pho Mát P, tự hào nói : “Kho PhoMát này thật tuyệt, có phải không các bạn ?
“ Có lúc họ rộng lượng chia cho bạn bèvài miếng, nhưng có lúc thì không
“ Chúng ta x ứng đáng được có nhữngmiếng Pho Mát này, “Ù Lì tự công nhận “Chúng ta đã phải vất vã chạy tìm khắp nơi,phải chăm chỉ lắm mới tìm thấy chúng mà
“ Nói xong, chú ta bốc một miếng bỏ vàomiệng nhai ngon lành, mắt nhắm lại thưởngthức
Sau dó, như mọi khi, Ù Lì nằm xuống đánh
Trang 13một giấc ngon lành
Và cứ mỗi tối, những người tí hon lại ì ạchtrở về tổ ấm của mình với cái bụng căngđầy tòan những Pho Mát, để rồi ngày hômsau lại ung dung đi đến chổ cũ để tiếp tụcthưởng thức, hưởng thụ
Rồi thì lòng tự tin của Chậm Chạp và Ù Lìnhanh chóng biến thành tính tự mãn Họ hàilòng và yên trí với những gì mình có vàchẳng thèm để tâm tới bất cứ điều gì đangxãy ra
Trong khi đó, Đánh Hơi và NhanhNhẹn vẫn tuân theo những thói quen banđầu của mình Chúng chạy đến kho từ sángsớm rồi liên tục đánh hơi, sục sạo khắpnơi, chạy quanh tất cả những miếng PhoMát ở kho Pho Mát P để xem có điều gìkhác đi so với ngày hôm qua không Saukhi yên tâm là không có chuyện gì xảy ra,
Trang 14chúng mới ngồi xuống và bắt đầu gặmnhững miếng Pho Mát.
Mọi chuyện cứ diễn ra như thế cho đếnmột ngày ……
Như thường lệ, sớm hôm ấy, Đánh Hơi vàNhanh Nhẹn chạy tới kho Pho Mát P vàbỗng phát hiện thấy không còn một chútPho Mát nào trong kho nữa
Hai chú chu ột hơi bất ngờ nhưngkhông hề lúng túng, bởi mỗi ngày trôi qua,chúng đã nhận thấy nguồn Pho Mát đangdần dần bị vơi đi Và chúng đã có linhcảm rằng cái ngày này, không sớm thìmuộn, thế nào rồi cũng sẽ đến Nhưngkhông ngờ điều đó lại xảy ra qua sớm !
Và chúng đã chuẩn bị tinh thần cho điềukhông thể tránh khỏi này, và với bản năngcủa mình, chúng biết sẽ phải làm gì
Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn nhìn vào kho
Trang 15Pho mát trống trơn rồi nhìn nhau, nhanhchóng tháo đôi giày thể thao vẫn đeo sẵntrên cổ xuống, mang vào chân, cột dây lạisẵn sàng.
Các chú chu ột không quen phân tíchquá sâu vào một vấn đề Đối với chúng thìvấn đề đó cũng chẳng có gì là ghê gớm vàcách giải quyết thì thật đơn giản Kho Phomát P giờ đây đã thay đổi và thế là chúngcũng quyết định phải nhanh chóng tìm cáchthích ứng với điều đó
C ả hai nhìn ra ngòai mê lộ Đánh Hơihếch mũi lên, khịt mũi ngửi ngửi và cốgắng đuổi theo Nhanh Nhẹn đang nhanhchóng chạy vào Mê Cung Chúng mauchóng tìm thấy cảm hứng để đi tìm kho PhoMát mới
Vài gi ờ sau cũng như mọi ngày, ChậmChạp và Ù Lì lục đục đi đến kho Pho Mát
Trang 16P quen thuộc Họ không hề để ý rằngnhững miếng Pho Mát đang vơi đi từngngày và vẫn cứ đinh ninh rằng kho PhoMát sẽ không bao giờ hết.
Cả hai đều chưa chuẩn bị gì cho nhữngđiều sắp hiện ra trứơc mắt mình
- Cái gì th ế này ! Sao không cònmiếng Pho Mát nào hết vậy ? – Ù Lì gàolên hốt hỏang Và anh chàng cứ tiếp tục lahét – Không còn một chút Pho Mát nào chochúng ta nữa hay sao ? Tại sao lại có thểnhư thế được ?
Anh chàng làm như thể cứ la thật to lên sẽkhiến ai đó động lòng mang trả lại kho PhoMát về chổ cũ
- Không còn chút Pho Mát nào sao ?Không còn chút Pho Mát nào sao ? Nh ữngmiếng Pho Mát của tôi đâu rồi ? - Cậu takêu gào thật thảm thiết – Ai đã lấy Pho
Trang 17Mát của tôi ?
Cuối cùng cậu ta chống hai tay lên hông,mặt đỏ phừng phừng, rồi rít lên :
- Thế này thì còn gì để nói chứ ? Đúng làtrời không có mắt !
Ch ậm Chạp chỉ biết lắc đầu không tinnổi những gì đang xãy ra trứơc mắt mình.Cậu ta cũng vậy, cũng chắc mẫm rằngnhững miếng Pho Mát sẽ còn mãi mãi ởkho Pho Mát P Cậu ta đứng ngây ra nhưtrời trồng vì không hiểu chuyện gì đã xãyra
Trong khi đó, Ù Lì vẫn lớn tiếng la lối,nhưng Chậm Chạp lại không muốn nghe.Cậu ta lấy hai tay bịt lỗ tai lại vì khôngmuốn chấp nhận cái thực tế quá phũ phàngnày, nên không muốn cảm nhận hay nghethấy gì hết
Ph ản ứng của hai con người tí hon này
Trang 18thật dễ hiểu bởi lẽ họ kiếm được kho PhoMát này đâu có dễ dàng gì, và đối với họ,miếng Pho Mát đâu chỉ là để đáp ứng nhucầu nuôi sống bản thân hàng ngày, nó còn
là hạnh phúc cuộc sống, là sự an nhànthanh thản trong lòng ….Tại sao trứơc nayvẫn có mà nay lại không ?
Ki ếm được những miếng Pho Mát ưathích chính là điều mà Ù Lì và Chậm Chạpnghĩ rằng mình cần có thể được hạnh phúc.Tùy theo sở thích của mình, mỗi ngườitrong bọn họ nhìn nhận những miếng PhoMát với một ý nghĩa riêng trong cuộc sốngcủa mình
V ới một số người, tìm thấy nhữngmiếng Pho Mát đồng nghĩa với chuyện cóvật chất, của cải trong tay Đối với nhữngngười khác thì đó là một tình yêu đẹp, sứckhỏe tốt hay một đời sống tinh thần phong
Trang 19phú, dễ chịu, phù hợp với mình.
Chậm Chạp nghĩ rằng những miếng PhoMát đó có ý nghĩa một cuộc sống an tòan,
có một gia đình thân yêu, được sống trongmột ngôi nhà nhỏ ấm cúng, dễ chịu ở Đại
Lộ Pho Mát Anh
Còn với Ù Lì thì có được kho Pho Mát đó
là có được miếng Pho Mát Vĩ Đại Nhất,cũng đồng nghĩa với việc làm chủ một ngôinhà rộng lớn ở Ngọn Đồi Pho Mát Pháp
B ởi những miếng Pho Mát có một ýnghĩa rất quan trọng đối với họ như thế nên
cả hai đã mất nhiều thời giờ để nhìn nhậnthực tế Những gì mà bộ não phức tạp của
họ mách bảo lúc này là tìm kiếm xungquanh Kho Pho Mát P trống rỗng để xem
đã thật sự mất hẳn những miếng Pho Máthay chưa
Trong lúc Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đã
Trang 20nhanh chóng lên đường đi tìm Kho PhoMát mới thì Chậm Chạp và Ù Lì vẫn còntiếp tục chậm chạp và ù lì.
H ọ vẫn tiếp tục than vãn và nguyềnrũa những bất công bỗng đâu ập xuống Ù
Lì bắt đầu chán nản và thất vọng baonhiêu dự định tốt đẹp cho tương lai củacậu đã đặt cả vào Kho Pho Mát này Thế
mà …
Hai chàng tí hon không th ể tin nổi.Làm sao chuyện như thế này có thể xảy rađựơc chứ ? Không ai báo trứơc với họmột lời nào Không thể được Sao cuộcsống lại bất công đến như thế ! Họ có đángphải bị đối xử như vậy không ? Mọichuyện không thể và không đáng xảy ranhư thế này !
Đêm hôm đó, Chậm Chạp và Ù Lì trở vềnhà với cái bụng đói meo cùng nỗi thất
Trang 21vọng tràn trề Trứơc khi ra về Chậm Chạpviết lên tường :
Miếng Pho Mát Càng Quan Trọng Thì Người Ta Càng Muốn Giữ Nó
Ngày hôm sau Chậm Chạp và Ù Lì rời nhà
và quyết định trở lại kho Pho Mát P, lòngvẫn hy vọng một phép màu nào đó sẽ mangkho Pho Mát trở về với họ
Nh ưng không hề có phép màu nào xãy
ra cả - những miếng Pho Mát không cònnữa Chậm Chạp và Ù Lì khôgn biết phảilàm gì nữa Hai chàng tí hon chỉ biết đứng
đó, bất động như những pho tượng ChậmChạp vẫn bịt chặt tai và nhắm nghiền mắtlại Cậu ta không muốn nghe và thấy bất kỳđiều gì cả Cậu không muốn tin rằng nguồnPho Mát vẫn nuôi cậu bấy lâu nay đã dầnvơi đi từng ngày mà cậu không hề hay biết.Cậu vẫn cứ tin rằng chúng đã bất ngờ biến
Trang 22Còn Ù Lì c ứ huyên thuyên phân tíchtrở đi trở lại mãi vấn đề và rốt cuộc thì bộnão rắc rối của cậu vẫn gắn chặt với mộtniềm tin tuyệt đối là “Tại sao người ta lạiđối xữ với tôi như thế này ?” Cậu thắcmắc “Thật ra là đang có chuyện gì xãy ravậy chứ ?”
Cuối cùng Chậm Chạp cũng dám mở mắt
ra, hé mắt nhìn một lượt rồi hỏi :
- À mà này, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn điđâu rồi nhỉ ? Cậu có nghĩ rắng họ đã biếtđiều gì mà chúng ta không biết không ?
Ù Lì bĩu môi :
- B ọn chúng mà biết được cái gì hơnchúng ta cơ chứ ? Chúng chỉ là mấy conchuột nhắt ngu ngốc mà thôi Chuyện xãy
ra bao nhiêu thì bọn chúng biết bấy nhiêuthôi Chúng ta là những người tí hon
Trang 23Chúng ta phải khôn ngoan hơn chúng chứ.Chúng ta có thể tìm ra nguyên nhân củavấn đề và giải quyết mọi chuyện được mà.
- Mình bi ết là chúng ta thông minhhơn chúng rồi, nhưng có vẻ lúc này chúng
ta không hành động khôn ngoan hơn chúng
gì cả mọi chuyện ở đây đã thay đổi rồi, Ù
Lì à Có lẽ chúng ta cần phải thay đổi vàhàng động khác đi thôi
- Vi ệc gì chúng ta phải thay đổi chứ ?– Ù Lì hỏi vặn lại – Chúng ta là nhữngngười tí hon Chúng ta đặc biệt hơn bọnchúng Những chuyện này lẽ ra không thểxảy ra với chúng ta được Hay cùng lắmnếu có xảy ra thì chúng ta cũng phải cóđược lợi lộc gì đó chứ
- Tại sao chúng ta lại có lợi trong việc này
? - Chậm Chạp thắc mắc
- Bởi vì chúng ta có quyền – Ù Lì khẳng
Trang 24định
- Quyền gì ? - Chậm Chạp chưa hiểu
- Quyền có được những miếng Pho Mát màchúng ta đã cất công tìm thấy
- Sao vậy ? - Chậm Chạp gặng hỏi
- Vì chúng ta không gây ra chuyện này – Ù
Lì nói – Ai đó đã làm chuyện này vàchúng ta phải được cái gì đó bù lại chứ Chậm Chạp đề nghị :
- Hay là mình đừng suy nghĩ về chuyện nàynữa mà hãy đi tìm kho Pho Mát khác đi
- Không được, - Ù Lì phản đối – Tôi sẽlàm cho ra lẽ việc này
Trong lúc Ch ậm Chạp và Ù Lì cònđang mải nghĩ ngọi xem phải làm gì, thìĐánh Hơi và Nhanh Nhẹn đã bon trênnhững con đường mới Chúng đi sâu vàotrong Mê Cung, chạy tới chạy lui theonhững Mê Lộ khác nhau, sục sạo khắp nơi
Trang 25tìm kiếm những miếng Pho Mát trong bất
cứ cái kho nào chúng bắt gặp
Chúng chẳng suy nghĩ gì ngòai chuyện tìmkho Pho Mát mới
Đ ánh Hơi và Nhanh Nhẹn chẳng tìmđược gì trong một thời gian cho đến khichúng đi đến một khu vực khác trong MêCung - một nơi mà trước đó chúng chưabao giờ đặt chân đến Đó là kho Pho Mát
M
Cả hai mừng rỡ ôm chầm lấy nhau vì sungsướng Cuối cùng thì chúng cũng đã tìmđược cái mà chúng mong muốn : cả mộtkho Pho Mát tươi ngon và đầy ắp
Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn không tin vàomắt mình nữa Đó là một cái kho Pho Mátlớn chưa từng thấy
Trong lúc đó, Chậm Chạp và Ù Lì vẫncòn ở lại kho Pho Mát P trống rỗng để tìm
Trang 26hiểu xem nguyên nhân là do đâu Giờ đây
họ phải đối mặt với tình trạng không cònmiếng Pho Mát nào cả Họ cảm thấy bếtắc, giận dữ và đổ lỗi cho nhau về chuyệnnày
Có lúc Ch ậm Chạp nghĩ tới những chúbạn chuột và tự hỏi không biết chúng đãtìm thấy kho Pho Mát mới hay chưa Cậutin rằng Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn có lẽcũng đang vất vả lắm, vì phải chạy tớichạy lui trong Mê Cung đầy những bấttrắc, hiểm nguy Nhưng cậu ta cũng nghĩrằng chuyện đó sẽ kéo dài không lâu
Th ỉnh thỏang Chậm Chạp hình dung racảnh Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đã tìmđược kho Pho Mát Mới và đang đánh chén
no say Cậu ta tưởng tượng nếu mình đượcbiết chân phiêu lưu ra ngòai Mê Cung rộnglớn kia để tìm kho Pho Mát mới thì sẽ hay
Trang 27biết chừng nào Cậu đói đến nỗi gần nhưngửi được cả mùi vị của miếng Pho Mátthơm ngon tuyệt vời đó.
Càng nghĩ đến điều ấy, Chậm Chạp càngthấy bị thôi thúc phải sớm rời khỏi khoPho Mát P này thôi
- Đi thôi ! - Bất chợt cậu ta thốt lên
- Không – Ù Lì lập tức phản đối – Mìnhmuốn ở lại đây Ở đây dễ chịu hơn, vìmình đã quen như vậy rồi Hơn nữa ngoàikia nguy hiểm lắm
- Không đâu Chậm Chạp nói - Trứơc đâychúng ta cũng từng lục sùng tìm kiếm ởnhiều nơi trong Mê Cung mới tìm thấy khoPho Mát P này, và bây giờ chúng ta cũng
có thể làm lại như thế mà
- Tớ cảm thấy sợ hãi phải bắt đầu lại từđầu – Ù Lì đáp – và tớ e rằng mình khôngcòn thích thú với chuyện bị lạc đường
Trang 28Cậu cũng vậy mà phải không ?
Nghe thấy thế, nỗi sợ hãi thất bại lại trở vềbủa vây Chậm Chạp khiến niềm tin hyvọng sẽ tìm được kho Pho Mát Mới trongcậu nhanh chóng phai nhạt dần
Th ế là ngày ngày, hai anh chàng tí hon
nọ lại tiếp tục lặp đi lặp lại đúng nhữngchuyện mà họ đã làm trước đo Họ đếnkho Pho Mát P, không tìm thấy gì cả, rồilại thất thểu về nhà, mang theo cái bụngđói meo, nỗi lo lắng và sự bế tắc
Họ cố phủ nhận điều đang xảy ra, nhưngcàng lúc họ càng cảm thấy khó ngủ hơn,sức khỏe suy giảm và ngày hôm sau càngtrở nên cáu gắt hơn
Mái nhà c ủa họ giờ đây không còn làchốn no ấm như ngày xưa nữa Hai người
tí hon đó đêm nào cũng phải trải qua mộtgiấc ngủ nặng nề với những cơn ác mộng
Trang 29về chuyện không tìm được chút Pho Mátnào.
Ngày qua ngày, Chậm Chạp và Ù Lì cũngvẫn kéo nhau tới Kho Pho Mát P, ngồi nhìnquanh và chờ đợi
Hôm sau, Ch ậm Chạp và Ù Lì trở lại
và mang theo bộ đồ nghề của mình Ù Lìgiữ cái đục cho Chậm Chạp giáng từngnhát búa để tới khi họ đục thủng một cái lỗtrên tường của kho Pho Mát P Họ chuiđầu vào, chăm chú ngó dọc ngó ngangtrong đó nhưng cũng chẳng thấy chút Pho
Trang 30Mát nào cả Dù thất vọng tràn trề, họ vẫntin rằng họ sẽ giải quyết được vấn đề Thế
là họ tới kho sớm hơn, ở lại muộn hơn vàlàm việc cật lực, nhưng tất cả những gì họ
có được chỉ là những cái lỗ to tướng trêncác bức tường
Chậm Chạp bắt đầu nhận ra khỏang cáchgiữa những hành động họ đang làm và hiệuquả đạt được
- Hay là, - Ù Lì nói – chúng ta thử ngồichờ ở đây xem Sớm muộn gì rồi người tacũng phải đem trả kho Pho Mát lại chỗ nàythôi Vì trứơc giờ nó vẫn ở đây mà !
Ch ậm Chạp cũng muốn tin như vậy.Thế nên tối tối, anh ta lại trở về nhà đểnghỉ ngơi và miễn cưởng đi cùng với Ù Lìtới kho Pho Mát P vào sáng hôm sau.Nhưng những míêng Pho Mát thơm ngon
đã không bao giờ xuất hiện trở lại
Trang 31Lúc này hai ng ười tí hon đang trở nênyếu đi vì đói lả, căng thẳng và tuyệt vọng.Chậm Chạp cảm thấy chán nản trong cảnh
cứ chờ đợi mỏi mòn một phép màu nào đóxuất hiện để cải thiện hòan cảnh Cậu tanhận ra rằng càng ngồi chờ lâu bao nhiêu,thì tình hình càng tồi tệ thêm bấy nhiêu.Cậu biết lợi thế của cậu và Ù Lì đang mấtdần
Cu ối cùng, vào một ngày nọ, ChậmChạp bắt đầu cười nhạo chính mình :
“Chậm Chạp ơi, hãy nhìn lại mi xem Mi
cứ lặp đi lặp lại những công việc cũ rích ynhư trước thì trách sao kết quả không kháhơn được.”
Ch ậm Chạp chẳng mấy thích thú vớichuyện phải chạy vào Mê Cung lần nữa, vìcậu ta biết rồi mình thế nào cũng sẽ đi lạc,
sẽ bị mệt lả, và cũng không biết trước
Trang 32được liệu có tìm thấy miếng Pho Mát ởnơi nào đó hay không Nhưng Chậm Chạpphải cười chính mình vì cậu hiểu rõ nỗi sợhãi đang khống chế chính mình ra sao.Cậu hỏi Ù Lì :
- Chúng ta bỏ đôi giày thể thao ở đâu rồinhỉ ?
Phải mất một lúc lâu họ mới tìm thấychúng nằm lăn lóc ở một góc Khi tìm rakho Pho Mát P, họ đã quẳng chúng đi vìnghĩ rằng sẽ không bao giờ còn cần tớichúng nữa, chẳng bao giờ phải đi đâu nữa
C ậu định chạy vào Mê Cung nữa đấy
à ? - Thấy bạn mang giày vào, Ù Lì hỏi vànăn nỉ - Thôi, cậu cứ ngồi chờ với tớ thêmmột chút nữa, tớ nghĩ người ta sắp trảnhững míêng Pho Mát lại cho chúng ta rồi
Đ iều đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu Chậm Chạp nói - Tớ cũng không muốn