Cơn Mưamột ngày trong tháng chíntrời sập sùi cơn mưa bên đây bờ hy vọng thấp thoáng vực hư vô trưa ngồi trong quán cóc lắng nhịp đời đi qua tưởng tới ngày tận tuyệt ra khỏ
Trang 2Đời Mãi Ở Phương Đông
Du Tử Lê
Trang 3Bìa: Thái Tuấn
Phụ Bản: Hạ Quốc Huy, Hòang Quốc Bảo, Phạm Duy, Từ Công Phụng
Xuất Bản: Gìn Vàng Giữ Ngọc, xong ngày 20-10-1974
In Tại Nhà In Nguyễn Bá Tòng 63 Bùi Thị Xuân, Sài Gòn
Giấy Phép Số 1256/74/PTUDV/KSALP/TP Ngày 25-3-74
Sự thực, thơ không chỉ có một khuôn mặt đó Sự thực, tình yêu không chỉ có những ngậm ngùi ném trả lại cho những người yêu nhau Sự thực, đời sống đã lấy đi ở chúng ta, những phiến trời xanh, lá; những thảm cỏ, tơ; những bình minh, chim; những chiều vàng, bướm; những trưa, im; những lối, đến; những sương; những suối; những rừng; những bụi đất; những cỏ, mục; những mưa, quên Sự thực, tình yêu đã không có chỗ, để thở; hạnh phúc đã không có nơi, để về Hay sự thực, anh sinh ra, không phải để được hưởng tình yêu và, hạnh phúc ?
Cho nên, trở về này (trở về được bắt đầu cùng với ba mươi), một trở về muộn màng, một trở về với chung quanh u tịch, lún sâu, tù hãm, khiến anh không khỏi ngạc nhiên tự hỏi : Tại sao ? Bởi đâu, bước chân ta đó?
Tại sao ? Bởi đâu, những rặng núi kia, những giòng suối nọ ? Những cánh rừng, những ngọn cây,những giòng sông, những cọng cỏ, trong hồn ta, hôm nay rúng động Phải chăng em đã là người đánh thức những bước chân ta ngủ quên, trở về ? Phải chăng cánh cửa cuối cùng, là em đã mở; để tự đó, những rặng núi đứng lên, đi tới Những giòng suối reo vang Những giòng sông níu những ngọn cây băng ngàn, tìm đến Phải chăng tự em, tự nhỏ, thiên nhiên đã có trong thơ ta, trong thơ chúng ta Tự em, tự nhỏ, thơ ta, thơ chúng ta đã được làm đầy, làm đủ cái phần hụt, cái phần thiếu rất nhiều chục năm qua
Và thế đó, mà em chính là người được giành những trang đầu tiên của tập thơ này Và tập thơ, như một nỗỗ̉ lực nhỏ mọn, cố gắng đem một chút trời xanh cho tình yêu, thở Một chốn yên vui cho hạnh phúc, về Còn riêng em, liệu em có về để kịp thở chút sương tan? Trước khi tình yêu, lại chỉ còn những ngậm ngùi nếm trả; và thơ sẽ lại, chỉ là những sầu khúc khôn khuây !
DU TỬ LÊ
(O3/74)
Ở Phương Đông
anh đã hứa em an lòng hỡi nhỏ
ta sẽ về tới chốn của thương yêu
Trang 4nơi sương sa như sữa suốt buổi chiềunơi mưa bụi xuống lòng nhau lấm tấmnơi đêm bước những bàn chân rất chậm
và dãy đèn xấu hổ sẽ quay đi
riêng hàng cây vẫn đứng đó lầm lìkhi anh bỗng hôn em trời lu, (sao tỏ)anh đã hứa em an lòng hỡi nhỏ
ta sẽ về tới chốn của riêng nhau
nơi nhục nhằn bị bỏ lại phía sau
nơi đau khổ không cáchgì lấn tới
nơi hạnh phúc ắp đầy trong mỗi túiđể lúc buồn em khẽ nhón, ăn chơiđể vô tình em có lỡ đánh rơi
thì cũng chẳng bao giờ vơi hết đượcnơi giờ khắc như kết thành bởi mậtsẽ tan dần trên đầu lưỡi tham lam
nơi hẹn hò (ôi chốn của trăm năm)cõi để sống (sau một thời đã chết)
em bình tĩnh dù gì khoan thảm thiếttrước hay sau ta cũng phải quay vềcây có khô cành lá có chia lìa
lòng – có – tạnh và hồn – xưa – có – tốiđường có đổi, căn nhà hoang sương khói
ta vẫn về như giữa một cơn mơ
ta vẫn về dù tóc có bạc phơ
thân run rẩy và mắt mờ chẳng thấy
em đừng tủi bởi nếu cần khi ấy
ta dùng tay để tìm lấy nền nhà
ta dùng môi để giữ lấy ngọt ngào
và những thứ mất đi từ thuở nhỏ
ta sẽ thở bằng trầm hương của giólắng nghe xa chân thú bước mơ hồnúi muôn năm còn ở đó thẫn thờ
rừng vẫn rộng tay mời ta trở lại
đêm vẫn để dành ta muôn của cải
suối vẫn chờ nên suối chẳng đi xathông héo gầy bởi thông nhớ nhung tachim sẽ rủ nhau về đôi mắt biếc
hoa vẫn ở ối vàng hồn tưởng tiếc
ngày vẫn xanh kỷ niệm sẽ lên mầmchân sáo vui đem tình cũ về gần
ta ở đó tới khi thành cát bụi
ta ở đó đời ta không có tuổi
em sẽ thành cánh bướm lúc mê vui
em sẽ thành con dế lúc khuya nguôicất tiếng hát phân ưu tình ai dang dở
Trang 6Sinh Nhật, 12
tặng em tháng thiếu năm cònnỗi vui hiếm muộn cảnh buồn vây quanhtặng em tháng lạnh mưa dồn
tình thêm hao hụt mộng còn như gươngtặng em giá rét em thèm
bông hoa sớm, đỏ nỗi phiền muộn, xanhtặng em cay đắng – đã đành
với chua xót nữa, làm thành tình đautặng em một khối hồn nhàu
đêm chia bóng chịu, ngày lao đao ngàytặng em sinh nhật mới này
nến đau đớn thắp lên đầy cuộc vui
Trang 7Cơn Mưa
một ngày trong tháng chíntrời sập sùi cơn mưa
bên đây bờ hy vọng
thấp thoáng vực hư vô
trưa ngồi trong quán cóc
lắng nhịp đời đi qua
tưởng tới ngày tận tuyệt
ra khỏi một cơn mê
một ngày trong tháng chín
ngồi chờ cơn mưa qua
em cuối đường gió lớn
chốn nào cho ta về
thiên đàng kia đã đổ
cõi trú giờ tan hoang
ta già rồi, cũng đủ
nằm yên theo phận đời
em lần đầu bước tới
nhắm mắt làm sao nguôi
một ngày trong tháng chín
đời tắt nguồn an vui
nát tan tình mới chớm
môi non sớm ngậm cười
em ngồi im bóng tủi
mưa bay không một lời
lòng không, thân xác mỏi
buồn đè hai vai xuôi
một ngày trong tháng chín
ta thèm ra khỏi đời
Trang 8Bài T Ng.,
thân ngựa chạy một đêm sầu phố núimắt chim theo giọng suối đứng riêng trờihơi thở ngọt em một đời phong kín
nhớ nhung gì em buộc tóc chia hai
con sóc nhỏ đem hồn lên núi lạ
ta chim rừng cánh mỏi đã đau thươnghương cỏ dại ngát dưới chân ngà ngọc
em bảng đen vôi trắng giết đời nhau
trăm con bướm phải về chung một ngõsuối xôn xao, phải suối xuống tự nguồn
em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi
rừng ơi rừng cây đợi đã trăm năm
em thanh khiết giữa đời ta bụi bặm
gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây
em mới lớn lên tình như thác gội
ôi – bạn –ta, thân ngựa sớm xa bầy
Trang 9đêm với ngày thật sự chẳng chia tay
những cánh rừng yên ngủ với heo may
nhưng có phải trái tim nồng vẫn đập
năm với tháng chia nhau mầm khốn nhụcvui với buồn cũng một mặt gương soi
ta với đời cũng chỉ một ta thôi
và em nữa vẫn là em tội nghiệp
máu vẫn chảy nên tình còn oan nghiệt
mưa vẫn đi nên sông sẽ quay về
biển vẫn xanh nên sóng sẽ vỗ về
em cứ ngủ dù ngày mai bão tố
em cứ gửi hồn em trong cõi trú
mộng sẽ về kịp lúc gió lay cây
trăng sẽ về đúng lúc tóc em bay
anh sẽ bảo cả đời anh bên nhỏ
đêm vẫn nở những đóa quỳnh rực rỡ
em cứ buồn trắng ngát cả canh thâu
khóc với cười cũng chẳng khác chi nhau
và chúng chỉ cho thấy tình ta thực
ngực ngây ngất dậy hương lần thứ nhấttrên vai thơm răng ngập xuống một lầntrên môi non hồn hé nụ ân cần
máu như chỉ kim khâu tình mãn kiếp
ta đứng thẳng giữa tình ta lẫm liệt
núi chưa từng khuất phục gió mưa sa
chim lìa đời còn đập cánh thiết tha
ngựa vẫn chạy tận cùng hơi thở cuối
em cứ hát những lời – xanh – bóng – tốinhững lời thầm lả tả nỗi đau, riêng
lửa sẽ về trong hồn lạnh đêm nghiêm
em sẽ thấy thời gian như dát bạc
đời hung hiểm muốn tình ta tan tác
nhưng sông thề với núi chẳng chia tay
nhưng mưa thề với biển sẽ ra khơi
cây với cỏ có bao giờ tạm biệt
than với củi sống chung cùng một phút
Trang 10nhưng tàn tro chẳng thể có hai đờinhư que diêm chỉ có một tiếng cườinhư ta chỉ có một đời tiêu phí
em đắm đuối đến vô cùng ủy mị
em đam mê như hơi thở vơi, đầy
như chiều vàng thích đứng trên ngọn câynhư anh thích những đời mưa luống tuổi
ta nín lặng sống cùng đau đớn, mớitrong yêu thương ta chấp nhận cực hìnhkhi vung gươm ta đợi đón đầu mình
và khinh bỉ chung quanh bầy ác thú
đời vốn thế con thò lò sấp ngửa
bận tâm chi tình nghĩa thế gian này
em chớ buồn kẻo tàn tạ thơ ngây
kẻo đêm rụng thêm chùm đau đớn, cũ
ôi tóc lạnh xuống môi thờ thẫn nhớ
em vì ta héo úa một mùa hương
em vì ta sớm bỏ một màu son
như sông sớm bỏ nguồn ra với biểntình giông bão sá gì hơn với thiệt
đúng hay sai ta chẳng phải phân trầnnhục nhã ư ? ta uống chẳng ngại ngầnhạnh phúc hiếm ? ta cùng nhau san sẻ
em yêu dấu hết đời anh có lẽ
không có gì để gởi lại cho ai
không còn gì để giữ cho ngày mai
em lấy hết, từ lâu đời sống đó
(10/1973)
Trang 11Khi Ngang Qua Pleime
khi ta đến cây im rừng nín thởmột mặt trời rực rỡ đỉnh truông xa
một hồn xanh gọi rét mướt hiên nhàmột tóc chảy theo trăm giòng suối lạđêm thánh lạnh mắt chim xào xạc lárun vai sương cành nặng nhớ hơi ngườitrong hiu hắt lòng ta sầu chín ngả
một thiên đường hiển hiện giữa môi soi
khi ta đến núi bảo nhau đứng dậy
ngả mũ chào – ta ngọn gió điên mêhương thiên lý thổi qua lòng đắm đuối
em hiểu gì, hỡi nhỏ, dấu yêu kia
đêm sương phủ có lệ người ướt áo
khi ra về buồn xuống bước chân nhautay thơ dại em che hồn ta dột
nụ hôn đầu liệu có nhớ mai sau?
khi ta đến, nhỏ ở đâu, hỡi nhỏ
rưng lòng ta, suối bỏ núi, qua rừng
thương mắt nhỏ – bóng chim buồn ngủ đótiếc gì nhau, đời kể cũng như khôngkhi tình đã như nghìncon thác đổ
em yên lòng, hỡinhỏ, có ta trông
Trang 12Bài Cho Người Áo Vàng
chiêm bao người tóc thảngậm ngang môi tình đầu
mắt xa nghìn núi lạ
e hồn ta hang sâu
bao năm trời gió hú
mối sầu hoài vi vu
ôi áo người hiu hắt
bay vàng nửa đời ta
bay vàng nửa đời ta
trưa hong buồn sân nắng
hồn hong tình cõi xa
(tình mong manh nắng mỏngnhư bóng hình thoáng qua)nên làm sao em hiểu
khi một trời mưa sa
khi một trời mưa sa
em ngồi nghe nước chảy
có thương một đời mây
ta về trên lối cũ
hồn ở lại sân bay
cuối trời hư hao đó
ta thương ta từng ngày
ta thương ta từng ngày
ôi áo vàng hiu hắt
ngập ngừng đôi bàn tay
đời không dung chí cả
người có dung tình ta (?)
một tim già đá tảng
lưng gù hai vai đau
lòng sầu chia mấy ngả
ai chia xẻ đời ta
ai chia xẻ đời ta
thôi người thơ dại quá
làm sao ta dám mong
tay mười lăm mười sáu
đưa ta về thiên đàng
ngực hai mươi hai mốt
ở đời ta long đong
Trang 13Khi Tưởng Tới Người Vắng Mặt
rồi em bỏ ta đi
trong buổi sáng Sài gòn đầy lá
hay buổi chiều nắng ăn lốm đốm da em
như những con đường một chiều
khiến những người tìm nhau không thể vòng xe trở lại
rồi em bỏ ta đi
để ta lại như con sâu kèn
(con sâu kèn ngủ vùi trong bao kín tối tăm
suốt một đời không thể tự mình rúc lên những hồi còi thê thiết) như con đom đóm
lập lòe cơn mê điên
tưởng cùng em hoan lạc
tắt ngấm chút lửa tàn
đứng lên nghìn tuyệt vọng
em buồn bã như đêm
thoảng hồi chuông tuyệt vọng
rồi em bỏ ta đi
chẳng cách chi khác được
lệ có lỡ ứa trào
cũng khăn mình chậm lấy
đớn đau ở hôm nay
đời sau còn nhắc mãi
khi em bỏ ta đi
có nghe lòng trống trải ?
khi em bỏ ta đi
có nghe rừng gió mãi
ngày đã thổi sương theo
tình hoang mang rất vội
qua những miền hư hao
ta ngồi nghe gió nổi
em môi đỏ ráng chiều
có nghe lòng sắp tối
đêm gần kề bên ta
bảo ta : ngươi thấy tội
Trang 14Em Đưa Ta Về Đời
cũng chỉ là gian dối
ôi nhỏ của lòng ta
sầu nghiêm như tháp cổbuồn giàn theo mây xa
em về trên lối lá
lời vàng thơm môi hoacây nghe chừng nín thởkhi môi tìm môi mau
đôi bàn tay có tội
dấu đi trong lòng nhau cũng chỉ là gian dối
ôi nhỏ của lòng ta
ngồi thu trong bóng tốiquán, ngoài sương giăng maumái im cùng ngói bụi
xe nằm chờ bến sâu
ngày qua đi rất vội
như tình ta cho nhau
cũng chỉ là gian dối
thương nhỏ của lòng ta
nụ hôn đầu đắm đuối
em đem ta về đời
vòng tay người phút cuốiđưa hồn ta ra khơi
cuối trời nhung nhớ mớimối sầu xưa lên ngôi
áo vàng hiu hắt thổi
buồn ta, buồn ta trôi
cũng chỉ là gian dối
thương nhỏ của lòng tađợi chờ gần mãn kiếp
nhớ thương muốn bạc đầu
mà em chừng xa lạ
như chưa từng quen nhaucòn gì trông ngóng nữa
cũng chỉ là gian dối
thương nhỏ của lòng tabuồn hôm nay ngó lại
thấy sầu ta nguy nga
mưa còn trên lối cũ
gió còn chờ sương sa
Trang 15cửa đời còn gió tạtlòng ta còn ai qua ?
Trang 16Trả Lại
người muốn trả lại người sân nắng cũvườn thanh xuân nhiều hạt mộng ươm mầmtóc mênh mông chiều chưa gió một lầnmắt chưa rụng những cành me lá biếc
môi cay đắng chưa đơm lời oan nghiệtchân chưa run trên từng bậc thang đời
mưa chưa bay trong vòm tối tình người
má chưa lạnh những mùi son phấn nhạt
người muốn trả lại người đêm gió tạt
cơn mơ hồng hồn khép vạt hương nonnhững vì sao chưa biết ngủ một mình
những chiếc lá quen gối đầu to nhỏ
người muốn trả lại người mùa xuân áo đỏnhững giòng sông không dám chảy xa nguồnnhững con chim không dám bỏ xa rừngnhững con bướm không biết đời sấp ngửa(người cũng thế biết đâu đời giông gióbiết đâu ta, chỉ là kẻ ngông cuồng
biết đâu ta chỉ là kẻ khốn cùng
bởi ta đã tiêu phăng vốn đời có được)
ta ham hố nên gạt người vào cuộc
nhưng nhục nhằn ta khó thể làm thinh
vung tay gươm ta phạt trúng cổ mình
mắt không kịp ngó theo đầu ta đã, rụng đời chẳng khác chi những đường gươm vụngtình không hơn, một lầm lỡ trọn đời
nếu thương ta, người gắng bậm môi cười
dù máu có ố hoen hàm răng ngọc lựu
nếu người ép, thôi cũng đành ta trả
đây gươm xưa đã mài bén ân cừu
Trang 17Phút Cuối Một Vòng Đua
người cứ thản nhiên đi
sá gì ân nghĩa cũ
ta đã sống nửa đời
không cách chi khác được
người cứ thản nhiên đi
chọn một đời sống khác
những sớm mai mọc gai
truyền qua ta nọc độc
người cứ thản nhiên đi
bây giờ còn kịp chán
ngại gì chuyện hôm qua
khi tình xưa đã nhạt
hồn ta cơn bão điên
hú từng hồi tuyệt vọng
gió thổi muôn nghìn năm
đua vòng đua định mệnh
sống chưa biết mộ phần
nói chi về kiếp khác
người đã sống cùng ta
hiểu, lòng ta đơn giản
suốt đời ta dửng dưng
những gì người khao khát
tuy nhiên chưa quá muộn
người còn kịp ra đi
khỏi đời ta đã xế
gieo lại ước mơ xưa
đón mầm hy vọng mới
ta ư ? – đã nói rồi
trước sau hồn vẫn thế
yêu người cơn yêu điên
nghìn năm đành thua thiệt
phút cuối một vòng đua
ta nhận phần bại cuộc
định mệnh như non cao
ta cơn giông tấp xuống
ôi người của trăm năm
hiểu chút gì ta nói ?
Trang 18hãy trầm thấp đa –oanđể hồn như sợi khói
Trang 19Khi Ở Pleiku Nhớ Sài Gòn
chút vui thoáng đó ngậm ngùichiều trên phố lạnh nhớ hơi hướm người
buồn đan ghế cũ tôi ngồi
mênh mang rừng thấp, xa người núi cao
hồn treo từng lá thì thào
gió đi, tôi động, lòng rào rạt, xưa
tưởng người đứng cuối cơn mưa
nhớ tôi khăn lụa cũng vừa đưa ngang
trong tôi cây cũng hai hàng
(giống như tôi sớm úa vàng lá vui) sầu người kéo bước tôi lui
ngày trên núi gửi về xuôi mắt rừng
Trang 20Mưa, Hình Dung X.,
cuối cùng, đời xuống mênh mônghồn đi thu bãi, lòng không, tiếp trời
cuối cùng chia đủ trăm nơi
lá quơ hạt tẻ, cây ngùi, cắt ngang
cuối cùng, người giữa đêm ngoan
hôn tay – ai – lạ, ngó sang bóng, lầm ?
cuối cùng, tôi vẫn mưa luôn
trên trang sách mở, biết gần gũi ai cuối cùng, người bước qua tôi
gót chân móng nhọn xẻ đôi đời dòn
Trang 21Từ Ngày Hai Mươi Lăm Tháng Ba
hôn em một nụ hôn dài
sáu năm hơi thở còn bùi ngùi đau
hôn em, một nụ hôn nhàu
con chim nho nhỏ nghiêng đầu làm duyên
hôn em, một nụ hôn hiền
lắng sâu trong mắt nỗi phiền muộn xưa
hôn em một nụ hôn vừa
như trăm con bướm về thưa rừng vàng
hôn em một nụ hoang đàng
sông đi nước lớn biển hoàn lương, vui hôn em một nụ chôn vùi
sáu năm qua đó một lời yêu em
Trang 22Đến T C Một Lần Nữa
hôm nay mây lủng trời dòmưa trên lưng lá buồn bò dưới chân
hồn tìm tới bến trăm năm
thấy cây đổi sắcthành khăn áo mừng hôm nay trời đất lừng khừng
đưa em về ngủ giữa rừng thơ bay
Trang 23Một Bài Thơ Nhỏ
người về như bụivàng trang sách xưangười về như mưa
soi tìm dấu cũ
tôi buồn như cỏ
một đời héo khô
tôi buồn như gió
ngang qua thềm nhàthấy ai ngồi đợi
bóng hình chia đôi
sầu tôi lụ khụ
người về như sóng
buồn tôi quanh nămngười về như đêm
tình tôi phập phều
những tăm phụ bạc
lòng tôi gian ác
dấu trong miệng cười người về như sươngẩn sau hang động
người về trong gươngthấy mình mất tích
người về như sông
Trang 24trong Trí Tưởng Huế
khi về hồn lụn bấc khêu
những chân cỏ sớm vàng rêu áo người
nhang tôi thắp nén đưa đời
phố rưng rưng cũ, thềm nguôi nguôi, thềm
dấu chim trên phiến tượng buồn
thành cau vết cứa, vạt sương lá ngoài
tưởng người sau mỗi cơn vui
khuya hiên áocởi vẫn đôi giày, còn
tìm người mưa cũng sang luôn
tóc thưa gió tạt hồn ngang vách nằm chiếu che giường mọt, bóng thầm
ngó ra ly tách chia phần bàn, lu
góc đời bụi phủ ơn xưa
ngỡ bầy dơi động hàng mù u tôi
chưa gần nghe đã xa xôi
những chân cỏ sớm vàng thôi, áo người
Trang 25Thăm Bạn Trên Núi
tặng N.V
tháng ba bỏ phố đi thăm bạn
bạn ở trên non mà ta buồn
trên cao có thấy lòng thanh thảnở cùng cây cỏ có vui hơn ?
tháng ba lên núi ta tìm bạn
bạn đã say mèm quên tuổi tên
không quen uống rượu nhưng ta cũngnhấp một vài hơi say lấm lem
tháng ba lên núi ta thăm bạn
những rớt đời trôi như đám bôngnhững tan tác cũng như lòng vậybỗng dưng ta thấy hồn rỗng không mấy ngày ở núi buồn như chấu
nỗi nhà lạnh trắng những vòm câynhững con sông quẩn, chồn chân ngựathôi người ở lại, ta về đây
ờ, đâu cũng thế là cơm áo
(cơm áo thì buồn, buồn như ta)
ít ra nơi đó ta còn có
chút tình hiu quạnh, chút mưa sa
Trang 26Tình Như Một Đường Gươm
ngày tuyệt vời đã tới
sống, như một đường gươm
cần chi biết mộ phần
một phút nào sẽ chết
sống, như một vết thương
hồn, tận cùng đã mở
dẫu địa ngục thiên đàng
ta là ta trước đã
ta là ta trước đã
ôi đớn đau xé đời
bật lên ân nghĩa mới
dù uống cạn tình điên
có chi là đắc tội
lên đến đỉnh đam mê
thấy bàng hoàng cõi khác
xuống tận cùng xác thân
mới nghe hồn nhã nhạc
nửa đời ta tối tăm
giòng máu nào xối chảy
rửa sạch muôn nghìn năm
ám ảnh thời mới lớn
ám ảnh thời mới lớn
sống, như một cơn giông
bão bùng hơi thở mặn
khép kín giòng trăm năm
ghì ôm hồn đã cạn
nổ vỡ đam mê người
cứu trần gian vật dục
gìn giữ đớn đau tôi
cho đời sau hưởng phúc
cho đời sau hưởng phúc
hôm nay em là người
bởi tôi cần cứu rỗi
chúa xuống tự làn môi
em thổi tôi lớn dậy
người một phút quên ngôi
hà hơi tôi sống lại
Trang 27em xuống giữa tim đờitôi lột tôi tưa máu
da bọc tình trăm nămhồn dâng người cứu rỗi hồn dâng người cứu rỗi
em, lựa đời tối tăm
ngày tuyệt vời đã tới
Trang 28Thơ Nhỏ
trời hôm nay nhiều lá me baynhư hồn tôi buồn muốn rụng đầyhồn tôi xanh lắm ai hay nhỉ
và một chút gì hơi cay cay
trời hôm nay có người về ngang đâychân đi nhẹ quá nhẹ hơn ngày
hồn tôi mỏng lắm xin đừng giógió quá bay hồn tôi lên cây
trời hôm nay trời rất bâng khuângkhi không nắng dịu ấm vô cùngchừng như môi đã thơm mùi tóctóc ngậm cho người thấy dễ thương trời hôm nay của riêng tôi thôicủa một đôi môi, một mắt cườimột môi, một mắt xa lăng lắc
xa thế mà sao tôi vui vui…
trời hôm nay buồn như mắt ai
lần đầu tôi thấy nhớ xa xôi
lần đầu tôi thấy tôi xa lạ
tôi nhớ ai kìa ? hay nhớ…tôi
trời hôm nay rất nhiều chim…đi chơinhiều chim tíu tít giống như…ngườithấy thương nhớ quá màu hoa cúc
ai gọi ai bằng tên…nhỏ ơi