Tuổi Trẻ Đi Qua, Thần Tiên Biến Mất Trong cuộc đời, nếu cho tôi xin Tôi sẽ xin một lần nguyện ước Tôi sẽ xin dù chỉ một lần Tôi không xin to lớn cao sang Mà chỉ xin thật đơn sơ bé nhỏ T
Trang 1Tuổi Trẻ Đi Qua, Thần Tiên Biến Mất
Trong cuộc đời, nếu cho tôi xin
Tôi sẽ xin một lần nguyện ước
Tôi sẽ xin dù chỉ một lần
Tôi không xin to lớn cao sang
Mà chỉ xin thật đơn sơ bé nhỏ
Tôi chỉ xin những ngày xưa tôi đó
Những ngày xưa còn tuổi trẻ thơ ngây
Những ngày xưa vô tư lự, vui vầy
Hồn trong trắng như những trang giấy trắng
Cái tuổi thơ, không biết gì cay đắng
Cái tuổi thơ, nhìn đời, bằng cặp mắt thờ ơ
Cái tuổi thơ, nhìn công danh sự nghiệp, tĩnh bơ
Và tuổi thơ, có nhiều lần tôi khóc
Tôi đã khóc, không phải nhiều nước mắt
Nhưng tại sao nước mắt chảy ngon lành
Chảy ròng ròng, nước mắt chảy quanh
Chảy như không muốn để dành nước mắt
Khi lớn lên, cũng có nhiều lần muốn khóc
Ai bảo rằng, người lớn khóc khó coi
Khóc cũng tím lòng, khóc cũng mềm môi
Giọt lệ cằn, ướt vành khô khóe mắt
Nhớ những ngày xưa tôi khóc
Trong những khi tôi được ăn đòn
Ngọn roi tron trót, nghe thật là giòn
Lại còn nghe, này nhỏ, bánh canh ngon không nhỏ Trong chốc lát, xem như không có
Bỗng quên đi, cùng tuổi trẻ vui chơi
Vậy mà sung sướng hơn ngày nay
Tạm được bình an, tạm đủ với đời
Tuy rất tầm thường, và không bằng ai cho lắm
Cái của người lớn, ngày càng thấy thấm
Thì tuổi thơ, chẳng cần những thứ đó bao giờ
Dù tuổi thơ tôi, thiếu thốn chứ chẳng dư thừa
Nhưng tôi vẫn thích cái thời lũng quần ba mảnh
Con nhà giàu, cố nhiên sung sướng, lại thêm quà bánh Còn riêng tôi thì mấy xu mấy cắc, cơm nguội vét nồi Đến thèm thuồng cái ngọt của cục kẹo, miếng xôi Rồi vui với mái trường, ê a đèn sách
Vậy mà thật là “số dzách”
Vậy mà thật là thần tiên
Những em bé ơi, trước mặt tôi đó, nhãn tiền
Trang 2Tôi muốn được như các em nhưng nào có được Nếu cho tôi xin, tôi sẽ xin một lần nguyện ước
Đó là thời tuổi trẻ những ngày xưa
Chớ làm sao như tuổi trẻ hôm nay
Nhưng tuổi trẻ đã đi qua, là thần tiên biến mất !
Tháng 10 - 2004
Mặc Giang