Hãy chậm lại một chút thôi Bức thư này không dành cho người vội Nhiều điều đã qua đi như dòng chảy Vẫn lắng đọng những ký ức đâu đây.... Lên lớp 7 tớ mới biết cậu Cũng bởi không quen biế
Trang 1Hãy chậm lại một chút thôi
Bức thư này không dành cho người vội
Nhiều điều đã qua đi như dòng chảy
Vẫn lắng đọng những ký ức đâu đây
Lên lớp 7 tớ mới biết cậu
Cũng bởi không quen biết lúc đầu
Và chẳng nhớ vì lý do nào đó
Tự nhiên hai đứa lại thân nhau
***
Rất hân hạnh làm quen, thiên thần nhỏ,
Có lẽ cậu không hề biết tớ đâu
Tớ là một ác quỷ bị ghét bỏ
Cô đơn lạc lõng chốn “Địa Ngục” không màu
***
Lần đầu tiên một bạn nữ chấp nhận tớ
Cặp bạn thân khác giới được sinh ra
Cũng hay trò chuyện, cười đùa, tin nhắn
Và cậu đã mang lại sự tươi tắn
Cho thế giới nơi tớ, vốn hai màu trắng đen Tình bạn hai đứa cứ thế nhân lên
Nhưng tớ lại không nhận ra điều đó
Thật đáng buồn, thật đáng trách, đáng bị ghét bỏ
Tớ luôn chỉ nghĩ cho cảm xúc của riêng mình Cho đến một ngày, chính tớ đã đánh mất
Một tình bạn tưởng chừng như bất tận
Tới khi nhận ra thì đã quá muộn màng
***
Đến lúc rồi, ác quỷ phải lột xác
Hãy thoát khỏi vỏ bọc giả tạo đi!
Ta muốn sống chứ không muốn tồn tại
Cố gắng đóng vai xấu mà làm gì?
***
Cậu nhớ không?
Cậu vẫn thường nhắn tin, trò chuyện
Và đến tận bây giờ
Tớ vẫn không biết
Cậu đã nghĩ gì về kẻ thấp hèn này
Tớ đã làm cậu tổn thương vậy mà
Thời gian quay lại thì tốt biết mấy
Những điều không đáng có đã qua ấy
Tớ sẽ khiến nó như chưa bao giờ xảy ra
Trang 2Giờ đây không còn là ác quỷ,
Tớ đã có thể đối mặt với cậu chưa
Một thiên thần sa hoa quyền quý?
***
Một ngày kia cậu chủ động bắt chuyện
Trong một chiều không nắng cũng không mưa
Có phải chăng phận duyên đã định
Cho tớ gặp lại thiên thần năm xưa
Cậu đã gây ấn tượng mạnh trong tớ
Có lẽ do cậu không biết mà thôi
Nếu chưa từng yêu ai trước đó
Tớ đã yêu cậu năm lần rồi!