- Tác phẩm nổi tiếng nhất của Thôi Hiệu - Được sáng tác trong một lần tác giả thăm lầu Hoàng Hạc.. - hoàng hạc: Con chim hạc vàng- Hoàng Hạc: Lầu Hoàng Hạc Gợi nhắc mối quan hệ giữa h
Trang 1Hoàng Hạc Lâu
(Lầu Hoàng Hạc)
Thôi Hiệu
Trang 2- Thôi Hiệu (704- 754)
- Quê : Biện Châu, tỉnh Hà Nam
- Thơ của ông còn truyền lại hơn 40 bài
Trang 3- Tác phẩm nổi tiếng nhất của Thôi Hiệu
- Được sáng tác trong một lần tác giả
thăm lầu Hoàng Hạc.
-Hoàng Hạc Lâu: Một thắng cảnh, tiên cảnh nổi tiếng của Trung Quốc
Trang 4Bốn câu cuối Bốn câu đầu
Trang 5 Câu thơ tả một cái đã có và đã mất đi, chỉ
còn lại một dấu tích của kỉ niệm
Trang 6- hoàng hạc: Con chim hạc vàng
- Hoàng Hạc: Lầu Hoàng Hạc
Gợi nhắc mối quan hệ giữa hoàng hạc và
Hoàng Hạc Lâu: xưa và nay, thực và ảo,
quá vãng và thực tại…
- hoàng hạc: chỉ con chim hạc vàng một đi không trở lại ( Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản.)
Bâng khuâng một niềm hoài cổ lãng mạn.
Trang 7- “ Khứ ” Đi hẳn, mất hút, không trở lại
Gieo vần trắc, không hiệp vần với câu tiếp theo ( phá luật)
Thể hiện trạng thái bàng hoàng luyến tiếc,
hụt hẫng trong tâm hồn của tác giả.
Cái đẹp cái thiêng liêng đã đi mất, nơi đây chỉ còn lại một cái xác không hồn
Trang 8 Phản ánh tâm trạng khuất khúc, luyến
tiếc của tác giả về hình ảnh huyền thoại
một đi không trở lại.
Trang 10Hoàng hạc /
nhất khứ bất phục phản /
Bạch vân thiên tải không du du
Cái đã mất hẳn / Cái tồn tại muôn đời
Trang 11-Không gian và thời gian: bao la
rộng lớn trường cửu
Con người trở nên nhỏ bé, hữu hạn.
Trang 12* Hai câu đầu:
Thể hiện vẻ đẹp vừa hiện thực, vừa huyền ảo,
vừa cổ xưa, vừa hiện đại của thắng cảnh Hoàng
Hạc Lâu.
Thể hiện niềm hoài cổ thấm thía của tác giả khi đến thăm lầu Hoàng Hạc
Trang 13- Nghệ thuật đối.
- Sử dụng từ láy “lịch lịch”, “thê thê”
cảnh vật thanh tân, tươi đẹp nhưng
thật buồn như một bức tranh tĩnh vật
Trang 14- Điểm nhìn: “Đăng cao vọng viễn”
Không gian mênh mông, phóng khoáng
- Thời gian: nhật mộ (cuối ngày)
Điểm thời gian nhạy cảm, gợi nhớ tổ ấm, quê hương.
- Không gian: Hương quan hà xứ thị
(Đâu là quê hương)
Trang 15 gợi nhớ đến quê hương
Câu thứ 7 vẽ lên cảnh một con người tha phương lạc loài trên đất khách trong buổi xế chiều và cuộc đời cũng đã đến tuổi già bóng xế cảm giác bế tắc
trước không gian và thời gian, đành bất lực buông một tiếng thở dài
- Điểm nhìn: “Đăng cao vọng viễn”
- Thời gian: nhật mộ
- Không gian: Hương quan hà xứ thị
- Hương quan: Hình ảnh cổng làng
Trang 16- Yên ba giang thượng sử nhân sầu
Cảnh khói sóng mịt mù trên sông Khói sóng trong tâm hồn người
Cảnh vật nhuốm màu tâm
trạng
Trang 17- “Sầu” (thi nhãn) : tâm trạng của người lữ thứ.
Kết thúc một bài thơ.
Mở ra một nỗi buồn đến vô cùng.
Nỗi sầu khi chiêm nghiệm về nỗi mất mát lớn lao, về cái đẹp thần tiên đã một
đi không trở lại Nỗi sầu nhớ quê hương tha thiết trong lòng người lữ khách vào buổi chiều tà
Trang 19- Bài thơ mênh mông nỗi sầu của sự chiêm nghiệm về lẽ mất- còn; của
hoài niệm, luyến tiếc; về cái đẹp thần tiên đã một đi không trở lại; nỗi sầu của người lữ khách tha hương trong một buổi chiều tà.
Trang 20Biện pháp đối ý được sử dụng tài tình Hiện tượng phá luật có dụng ý và cách lặp đi lặp lại từ “Hoàng hạc” làm cho
âm điệu bài thơ rất linh hoạt, uyển
chuyển, thể hiện được cái thần của cảnh vật và nỗi lòng của thi nhân.
Trang 21I.Tìm hiểu bài
1 Tác giả
2 Tác phẩm
3 Bố cục II.Phân tích
1 Bốn câu thơ đầu
2 Bốn câu thơ tiếp theo III Tổng kết
1 Nội dung
2 Nghệ thuật
Cấu trúc bài dạy
Trang 22HOÀNG HẠC LÂU
Thôi Hiệu
Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản, Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ, Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị ?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu .
Trang 23Tình xuyên lịch lịch / Hán Dương thụ
Phương thảo thê thê / Anh Vũ châuĐối và láy
Trang 24B B T T T B B
T B B T B B B
Bạch vân thiên tải không du du
Câu 4 :
Trang 25T T B B B T T
B T T T T T T
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Câu 3 :
Trang 26Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu
khứ:
Trang 28Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ, Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Bạch vân thiên tải không du du.
Phép lặp: