nhưng cái độc đáo của nó là ngắn; được viết ra để tiếp thu liền một mạch,... + Thảo : Viết thoáng+ Triện : Theo hình vuông + Lệ : Uốn lượn hoa mĩ => Qua nét chữ phần nào có thể thấy được
Trang 1Tiết 39,40:
CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ
(Nguyễn Tuân)
Trang 2Nguyễn Tuân
Trang 3I TÌM HiỂU CHUNG
1 Tác giả.
- Nguyễn Tuân (1910-1987), quê Hà Nội, sinh ra trong một gia đình nhà nho khi Hán học đã tàn
- Là một nghệ sĩ tài hoa, uyên bác
- Viết nhiều thể loại nhưng thành công nhất là tùy bút
Trang 4nhưng cái độc đáo của nó là ngắn;
được viết ra để tiếp thu liền một mạch,
Trang 52 Đọc tác phẩm
3 Xuất xứ (SGK)
Trang 7+ Thảo : Viết thoáng
+ Triện : Theo hình vuông
+ Lệ : Uốn lượn hoa mĩ
=> Qua nét chữ phần nào có thể thấy được tài năng, tâm hồn, phẩm hạnh, ước mơ, khát vọng của người viết Chữ là NGƯỜI
Trang 8Chữ triện Chữ thảo Chữ chân
Trang 13II ĐỌC HiỂU VĂN BẢN
1 Tình huống truyện
- Tình huống truyện éo le, mối quan hệ giữa
Huấn Cao và quản ngục là đối địch (tử tù – cai ngục), nhưng có tâm hồn nghệ sĩ, thiên lương, quý cái đẹp
- Tình huống ấy làm nổi rõ tính cách Huấn Cao
và quản ngục, cùng chủ đề truyện
Trang 142 Hình tượng Huấn Cao
a.Một nghệ sĩ tài hoa
- Có tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp
- Chữ ông Huấn Cao đẹp lắm, vuông lắm
- Có được chữ ông Huấn là một báu vật trên đời
Trang 152 Hình tượng Huấn Cao
b Một trang anh hùng có khí phách
hiên ngang, bất khuất
- Chống triều đình, bị bắt, chờ xử chém, nhưng kông sợ
- Khi mới vào tù, bình tĩnh dỗ gông đuổi rệp, coi thường bọn lính
-Thản nhiên nhận rượu thịt, coi như mình có quyền hưởng thụ
- Quản ngục thăm, ông khinh mạn đuổi đi: “nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”
Trang 162 Hình tượng Huấn Cao
c Một nhà nho có tâm trong sáng (thiên lương)
-Trọng nghĩa, khinh lợi: không vì vàng ngọc mà cho chữ, chỉ cho bạn thân
- Hiểu được tấm lòng “biệt nhỡn liên tài” của
quản ngục ông cho chữ và lời khuyên chân
tình: “Ta khuyên thầy Quản nên thay chốn ở
đi Ở đây khó giữ thiên lương ”
Trang 172 Hình tượng Huấn Cao
-Miêu tả HC bằng bút pháp lãng mạn, gợi nhắc Cao Bá Quát
→ lòng quý người có tài có tâm và tâm sự yêu nước của Nguyễn Tuân
Trang 18NHÂN VẬT HUẤN CAO
Trang 193 Hình tượng viên quản ngục
-Một con người bổn phận: coi giữ tù, đại diện
bộ máy cai trị phong kiến
- Một con người nghệ sĩ:
+có sở thích cao quý (khao khát được chữ của Huấn Cao),
+có tấm lòng biệt nhỡn liên tài, bất chấp sự
khinh bỉ, xua đuổi của ông
Trang 203 Hình tượng viên quản ngục
Trang 21CẢNH CHO CHỮ
Trang 224.Cảnh cho chữ
-Thời gian: đêm khuya
-Không gian: trại giam tỉnh Sơn
-Là một cảnh tượng xưa nay chưa từng có, với bút pháp đối lập, tương phản:
+Cho chữ phải là nơi thư phòng, nhưng lại ở trong ngục tối, chật hẹp, tăm tối, ẩm ướt
Trang 234.Cảnh cho chữ
+ Người cho chữ là tử tù cổ, mang gông, chân đeo xiềng lại ở tư thế bề trên, răn dạy; còn cai ngục có quyền lại “khúm núm, run run”
- Cảnh tôn vinh cái đẹp, cái thiện và nhân cách cao thượng của con người
Trang 24III/ Tổng kết
- Vẻ đẹp tài hoa, khí phách, thiên lương của
HC → quan điểm thẩm mĩ của NT: ngợi ca tài
và tâm, cái đẹp và cái thiện thống nhất
- Bút pháp đối lập, ngôn từ giàu tính tạo hình
và có nhịp điệu