TL: Viên khiếu ai: vượn kêu buồn; chử thanh: bến nước trong; cổn cổn: cuồn cuộn… + GV: Những hình ảnh thiên nhiên nào được tác giả sử dụng trong bốn câu thơ đầu?. TL: Tả cảnh gần như đầy
Trang 1Hoạt động của GV và HS Nội dung
II Hoạt động 2:
+ GV hướng dẫn HS đọc phiên âm, dịch nghĩa,
dịch thơ của bài thơ
+ GV: Các em hãy tìm các từ khó trong bài và
dịch nghĩa các từ đó?
TL: Viên khiếu ai: vượn kêu buồn; chử thanh:
bến nước trong; cổn cổn: cuồn cuộn…
+ GV: Những hình ảnh thiên nhiên nào được tác
giả sử dụng trong bốn câu thơ đầu?
TL: Tả cảnh gần như đầy đủ các sự vật trong
thiên nhiên: Phong: gió, thiên: trời, viên: vượn,
chử: bến nước, sa: cát, điểu: chim, mộc: cây,
giang: sông
+ GV: Việc sử dụng nhiều hình ảnh thiên nhiên
như vậy thể hiện điều gì về vị trí quan sát của tác
giả?
TL: Tầm nhìn của Đỗ Phủ lúc này rất rộng, đủ
để thấy được cùng một lúc tất cả các sự vật trên;
đồng thời cũng rất gần hoặc đúng hơn là nhà thơ
đang ở vào giữa khung cảnh đó để có thể nghe
được các thanh âm khác nhau cùng phát ra từ nó
Đó chỉ có thể là vị trí ở trên một đỉnh núi hoặc
trên một cái đài Đấy là một vị trí có thực, một độ
cao có thực cững tỏ Đỗ Phủ đã đăng cao đúng
như đầu đề đã đặt của bài thơ
+ GV: Các hình dung từ sử dụng trong bài là từ
nào? Từ những hình dung từ đó, em có nhận xét
gì về bức tranh thiên nhiên trong bốn câu thơ
đầu?
TL: Các hình dung từ trong bài là: thổi gấp
II Đọc – Hiểu văn bản:
1.Bốn câu thơ đầu: Bức tranh phong cảnh thiên
nhiên
“Phong cấp, thiên cao, viên khiếu ai, Chử thanh, sa bạch, điểu phi hồi
Vô biên lạc mộc tiêu tiêu hạ, Bất tận trường giang cổn cổn lai.”
- Hình ảnh thiên nhiên: gió, cát, vượn, bến nước, chim, cây, sông
Tầm nhìn rộng, đứng ở vị trí cao
- Hình dung từ: gấp, cao, trong, trắng, cuồn cuộn…
Đây là bức tranh thiên nhiên đượm màu u buồn như chính nỗi lòng của tác giả Tiểu kết: Bốn câu đầu tả cảnh thiên nhiên, đồng thời ẩn trong đó là tâm trạng u buồn của nhà thơ Tác giả đi từ nỗi buồn của cảnh đén nỗi buồn của lòng người
Dự báo ý nghĩa bốn câu thơ tả tình ở phần sau
Trang 2(gió); cao (trời); kêu buồn (vượn); trong (bến nước); trắng (cát); cuồn cuộn (sông nước)… đã nói lên sự phóng khoáng, hùng tráng đến tột cùng của một khung cảnh thiên nhiên nhiều sắc màu và tiếng động Nhưng đó là một sự hùng vĩ đượm màu u buồn, một sự tráng lệ khiến lòng người ảo não
+ GV: Từ những phân tích trên hãy nêu cảm nhận của em về bốn câu thơ đầu?
TL: Bốn câu thơ đầu miêu tả bức tranh thiên nhiên rộng lớn đồng thời thể hiện tâm trạng u buồn, sầu muộn của nhà thơ: “Trong cảnh có tình” Đỗ Phủ đã đi từ nỗi buồn phong cảnh để tất yếu dẫn đến nỗi buồn trong lòng người Đó chính
là sự dự báo của tác giả cho ý nghĩa của bốn câu thơ tả tình ở phần sau
+ HS nghe giảng, trả lời các câu hỏi và phần gợi dẫn của GV, ghi chép bài đầy đủ