* Tình thế của Vũ Như Tô trước hồi V-> Người nghệ sĩ khát khao thực hiện cái Đẹp đến cùng, ông không thể bỏ dở việc xây đài, bắt buộc phải xây tiếp... Lớp IĐan Thiềm Vũ Như Tô - Nguy đế
Trang 1NhiÖt liÖt chµo mõng
c¸c thÇy gi¸o, c« gi¸o
cïng toµn thÓ c¸c em häc sinh!
Trang 2Tiết 62
Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài
Nguyễn Huy Tưởng
Trang 3b, TÝnh c¸ch, diÔn biÕn t©m tr¹ng cña Vò Nh T«
vµ §an ThiÒm trong ®o¹n trÝch
* Mèi
quan hÖ
gi÷a
Vò
Nh T«
vµ §an
ThiÒm
Trang 4* Tình thế của Vũ Như Tô trước hồi V
-> Người nghệ sĩ khát khao thực hiện cái Đẹp đến cùng, ông không thể bỏ
dở việc xây đài, bắt buộc phải xây tiếp.
Trang 5* Hoàn cảnh nảy sinh tính cách, diễn biến tâm trạng của Vũ Như Tô và Đan Thiềm trong hồi V:
- Hoàn cảnh có “Biến” và “Loạn”
- Đan Thiềm là người báo “Biến”
Trang 6Lớp I
Đan Thiềm Vũ Như Tô
- Nguy đến nơi rồi…
- Ông trốn đi…
- Ông phải trốn đi mới được!
- Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
- Sao bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu Làm gì
phải trốn?
- Làm sao tôi cần phải trốn?
Trang 7Đan Thiềm Vũ Như Tô
- Loạn , dân nổi lên tứ tung.… …
- ai ai cũng cho ông là thủ
phạm dấy nghĩa cốt để giết
ông, phá Cửu Trùng Đài.
Có tiếng quân ầm ầm, bà van lơn:
- ông phải trốn đi, tạm lánh đi …
tài kia không nên để uổng.
Trốn đi để chờ cơ hội khác Đại sự
hỏng rồi!
-Tôi làm gì nên tội?
- Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì làm gì nên tội
Họ hiểu nhầm.
- Tôi không trốn đâu Người quân
tử không bao giờ sợ chết Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng Cửu Trùng Đài Hồn tôi để cả ở đây, thì tôi không chạy đi đâu? Tôi quyết ở
đây.
Trang 8Lớp II
Đan Thiềm Vũ Như Tô
- Nghe tiếng động ầm ầm, rú
lên, líu cả lưỡi: Ông trốn đi,
mau lên, khổ lắm.
- Ông định chết ở đây sao? Ông
gàn quá? Quận công có ưa gì
ông đâu?
- Bà để mặc tôi Tôi tự có cách khu xử.
- Biến đến thế là cùng.
Lớp III
- Hãy để nghe xem có thực không đã Không có lẽ …
- Thảm não chưa?
Trang 9Lớp IV
Nội giám Vũ Như Tô
Tường thuật lại sự việc:
Trịnh Duy Sản giết Thiên
tử Thợ xây Cửu Trùng Dài …
quá nửa theo về quân phản
nghịch.
- Thợ theo quân phản nghịch? Thế còn Cửu Trùng Đài?
- Vô lí
- Kẻ phá, người đốt…
- Mày không biết tội hay
sao?
- Vô lí
Trang 10Lớp V
Đan Thiềm Vũ Như Tô
- Quân giặc đang tìm ông
đấy: trốn đi! - Có lí gì họ giết tôi Tôi có gây
oàn thù gì với ai?
- Ông đừng mơ mộng nữa
Đợi thời là thượng sách
Trốn đi!
- Tôi cũng ở đây nguy biến ta cùng chịu.
- Còn bà?
- Chắp tay van lạy: ông
nghe tôi trốn đi!
Trang 11Lớp VII
Đan Thiềm Vũ Như Tô
- Khinh bỉ bọn cung nữ, thấy
Kim Phượng quỳ lạy bọn Ngô
Hạch, nàng bĩu môi thở dài, lên
tiếng bảo vệ phẩm giá
- Giết thì cứ giết, nhung
đừng nghi oan.
- Quỳ xuống: Tướng quân tha
cho ông Cả Tôi xin chịu chết.… - Khinh bỉ bọn Ngô Hạch:
gọi là tiểu nhân.
- Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông
Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt!
Trang 12Lớp VIII
Ngô Hạch, quân sĩ Vũ Như Tô
- Đa tạ tấm lòng tri kỉ Đời ta chưa …
tận, mệnh ta chưa cùng Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
-Quân sĩ kể tội của Vũ
Như Tô: Mấy nghìn
người chết, mẹ mất
con, vợ mất chồng…
- Họ xúm vào vả
-Ta chỉ có một hoài bão là tô điểm cho
đất nước ta có tội gì? Xây Cửu Trùng …
Đài có phải đâu để hại nước?
- Cửu Trung Đài hoàn thành, cao cả, huy hoàng cảnh Bồng Lai.…
-Ta có thù oán gì với các ngươi?
Trang 13Lớp IX
Ngô Hạch, quân sĩ Vũ Như Tô
- Kinh thành phát hoả
- Cửu Trùng Đài sắp là
một đống tro tàn.
- Vô lí! Vô lí!
- Rõ quân ngu muội, …
giống vật không biết nhục.
- Khẳng định: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài
- Nhận ra lửa cháy, ông rú lên: Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho
ta cái tài làm gì! Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài!
- Thôi thế là hết Dẫn ta đến pháp trư ờng
- Thế Cửu Trùng Đài?
Trang 14- Nhận xét:
+ Cả Vũ Như Tô và Đan Thiềm đều lâm vào trạng thái khủng hoảng với một nỗi đau chung: sự vỡ mộng thê thảm Nhưng diễn biến tâm trạng của họ có chiều hướng vận động và biểu hiện khác nhau
+ Đan Thiềm luôn tỉnh táo trong mọi trường hợp, còn Vũ Như Tô vẫn không thoát khỏi trạng thái mơ màng, ảo vọng của chính mình
+ Qua bi kịch của Vũ Như Tô rút ra bài học: mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống, “nghệ thuật vị nhân sinh” có
Trang 15* Lời tựa của tác giả:
Chẳng biết Vũ Như Tô phải hay những kẻ giết Vũ Như Tô phải.
Đài Cửu Trùng không thành nên mừng hay nên tiếc? Tháp người Hời nguyên là giống Angkor!
Mải vật lộn quên cả đài cao mộng lớn Công ông cha hay là nỗi thiệt thòi? Ôi khô khan! Ôi gay gắt! Nhưng đừng vội tủi Sức sống tràn từ
ải Bắc đến đồng Nam
Than ôi! Như Tô phải hay những kẻ giết Như Tô phải? Ta chẳng biết Cầm bút chẳng qua cùng một bệnh với Đan Thiềm.