TÀI LIỆU TRÍCH DẪN VĂN LỚP 9 CHUYỆN NGƯỜI CON GÁI NAM XƯƠNG Lòng thiếp tựa bóng trăng theo dõi, Dạ chàng xa tìm cõi Thiên San.. Chinh phụ ngâm Ngọt bùi thiếp đã hiếu nam, Dạy con đèn sác
Trang 1TÀI LIỆU TRÍCH DẪN VĂN LỚP 9 CHUYỆN NGƯỜI CON GÁI NAM XƯƠNG
Lòng thiếp tựa bóng trăng theo dõi,
Dạ chàng xa tìm cõi Thiên San
(Chinh phụ ngâm)
Ngọt bùi thiếp đã hiếu nam, Dạy con đèn sách thiếp làm phụ thân
(Chinh phụ ngâm)
Đau đớn thay phận đàn bà Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung
(Nguyễn Du)
Trời xanh thăm thẳm vời khôn thấu Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong
(Chinh phụ ngâm)
Thân em vừa trắng lại vừa tròn Bảy nổi ba chìm với nước non Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn
Mà em vẫn giữ tấm lòng son
(Hồ Xuân Hương)
Con tim không chỉ đơn giản là một vật chỉ biết làm theo ý ta muốn Một khi đánh mất niềm tin, hạnh phúc chỉ còn là cái bóng hư ảo
Hạnh phúc gia đình không phải chỉ do một người gây dựng vun đắp mà nó là sự cố gắng của tất cả thành viên
trong gia đinh ấy
(Quốc Khánh)
Có lẽ Trương Sinh là loại người có hạnh phúc mà không biết còn Vũ Nương là người đi tìm hạnh phúc mà
không thấy Phải chăng đó là nghịch lí tồn tại ở đây?
LÀNG
Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ Quốc
(Ilia Erenbua)
Trang 2LẶNG LẼ SAPA
“Đối với một người khao khát trời rộng, sự dứt bỏ tình yêu nhiều khi lại nhẹ lòng.”
Cái quý nhất của con người là sự sống Đời người chỉ sống có 1 lần Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình Để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, sức ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu
tranh giải phóng loài người
(Pavel Corsaghin) NHỮNG NGÔI SAO XA XÔI
Ôi Tổ quốc! Nếu cần, ta chết Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, con sông
(Chế Lan Viên)
Ta sẵn sang xẻ trái tim ta Cho Tổ quốc và cho tất cả
(Tố Hữu)
Cạnh giếng nước có bom từ trường
Em không rửa ngủ ngày chân lấm Ngày em phá nhiều bom nổ chậm Đêm nằm mơ nói mớ vang nhà
(Phạm Tiến Duật)
Đêm đêm tâm hồn em tỏa sáng Những vì sao ngời chói lung linh
(Lâm Thị Mĩ Dạ)
Có biết bao người con gái con trai Trong bốn ngàn lớp người giống ta lứa tuổi
Họ đã sống và chết Giản dị và bình tâm Không ai nhớ mặt đặt tên Nhưng họ đã làm nên Đất Nước
(Nguyễn Khoa Điềm)
Đi dưới trời khuya sao đêm lấp lánh Tiếng hát ai vang động cây rừng
Phải chăng em cô gái mở đường? Không thấy mặt người chỉ nghe tiếng hát
(Xuân Giao)