1. Trang chủ
  2. » Trung học cơ sở - phổ thông

Hai dua tre tiet 2

5 886 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 609,33 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

- Trong thế giới đầy bóng tối, ánh sáng thật nhỏ nhoi và đơn độc: ánh đèn của bác phở Siêu chỉ là một chấm lửa nhỏ và vàng lơ lửng đi trong đêm; ánh đèn trong cửa hàng Liên, An thì "thưa

Trang 1

MOON.V N

2 Cảnh phố huyện lỳc về đờm- tõm trạng của Liờn- buồn thấm thía hơn khi chứng kiờ́n

những kiờ́p người bé nhỏ sụ́ng buụ̀n tẻ, đơn điợ̀u, tụ́i tăm

2.1 Bức tranh thiờn nhiờn

+ Võ̃n ánh lờn vẻ thơ mụ̣ng, ờm đờ̀m trong những cõu văn đõ̀y chṍt nhạc, chṍt thơ quyờ́n rũ: “Trời đã bắt đõ̀u đờm Mụ̣t đờm mùa hạ ờm như nhung và thoảng qua gió mát”; "vũm trời hàng ngàn ngụi sao ganh nhau lấp lánh, lẫn với vệt sáng của những con đom đóm bay là trờn mặt đất hay len vào cành

cõy", "Qua khe lá của cành bàng ngàn sao vẫn lấp lỏnh; mụ̣t con đom đóm bám vào dưới mặt lá,

vựng sỏng nhỏ xanh nhấp nhỏy rồi hoa bàng rụng xuống vai Liờn khe khẽ, thỉnh thoảng từng loạt

mụ̣t éặt ngàn sao bờn mụ̣t con đom đúm, hài hoà cái lớn và cái nhỏ Phố huyện Thạch Lam thõ̀m thỡ

những tiờ́ng bớ mật như thờ́, tiờ́ng của thanh vắng, của đờm khuya, của thiờn nhiờn và con người im lặng giao cảm với nhau trong vũ trụ

+ Không gian phải tĩnh mịch lắm mới cú thờ̉ nghe được cả tiờ́ng hoa bàng rụng khe khẽ trờn vai

Liờn, nhưng thời gian từ từ trụi như con thuyờ̀n dạt vào bờ́n bờ mù sương từ hoàng hôn - đêm -

đêm khuya Cảnh mỗi lúc một tối hơn, cuộc sống của con người phố huyện mỗi lúc một hiu hắt, tàn lụi

+ Trong con mắt Liên bóng tối bao trùm vây phủ tất cả Những khoảng tối với ma lực gợi cảm

của nó thường trở đi trở lại trong văn Thạch Lam (Cô hàng xén, Tối ba mươi…) Nhưng trong

truyện này, bóng tối đặc biệt gây ấn tượng "Trời bắt đầu đêm…Đường phố và các ngõ con dần dần chứa đầy bóng tối" "Tối hết cả, con đường thăm thẳm ra sông, con đường qua chợ về nhà, các ngõ vào làng lại càng sẫm đen hơn nữa…"

2.2 Bức tranh đời sụ́ng, con người

- éời sống phố huyện đờm từ từ mở ra với những điờ̉m sáng lác đác ở nhà bác phở Mỹ, nhà ụng Cửu,

ở hiệu khách càng vờ̀ đờm càng khộp lại, càng thu nhỏ đi, tàn lụi dõ̀n với những điờ̉m sáng cụ đơn cuối cùng, leo lột bờn những thõn phận nhỏ nhoi, xoay quanh ngọn đốn chị Tớ, bờ́p lửa bác Siờu, gia đỡnh bác Xẩm với chiờ́c thau sắt trắng và ngọn đốn con của chị em Liờn Trong cảnh chiờ̀u tàn cú mụ̣t khụng gian lớn Vờ̀ đờm là khụng gian thu nhỏ lại theo cṍu trúc đụ̀ng tõm: cả phố Huyện bõy giờ thu vờ̀ nơi hàng nước chị Tớ

- Trong thế giới đầy bóng tối, ánh sáng thật nhỏ nhoi và đơn độc: ánh đèn của bác phở Siêu chỉ là

một chấm lửa nhỏ và vàng lơ lửng đi trong đêm; ánh đèn trong cửa hàng Liên, An thì "thưa thớt từng hụ̣t sáng lọt qua phên nứa" Cánh cửa nhà ai hé mở thì cũng chỉ để lọt ra "một khe ánh

sáng" Thạch Lam miêu tả ánh sáng quá riết róng qua các từ (chấm, hụ̣t, khe) ánh sáng sao mà

nhỏ nhoi đơn độc, đối lập với bóng tối tràn lan đậm đặc: Tối hết cả từ con đường thăm thẳm ra

sông, con đường qua chợ về nhà, các ngõ vào làng càng sẫm đen hơn nữa Con người đi trong

đêm tối, Liên An ngồi dưới gốc bàng giữa cái tối bao quanh, trống cầm canh cũng chìm vào bóng

HAI ĐỨA TRẺ - THẠCH LAM (tiết 2)

Trang 2

MOON.V N

tối Dường như Thạch Lam không miêu tả hiện thực mà cảm nhận nó bằng trái tim tràn đầy tình yêu thương con người Phố huyện về đêm ánh sáng vẫn còn nhưng yếu thế Bóng tối lấn át,

rồi cứ từng bước đậm dần, ngập dần, lan tràn và ngự trị khắp cả phố huyện Nó nhấn cả miền quê này vào màn đêm mênh mông không đáy ánh mặt trời tắt, ánh sáng còn lại ở những ngọn đèn Rồi yếu hơn, chỉ còn là ánh đom đóm trên đồng và ánh sao yếu ớt giữa thinh không Như vậy, tuy

cú rṍt nhiờ̀u ánh lửa nhưng nú đờ̀u nhỏ bộ yờ́u ớt Thực chṍt, Thạch Lam chỉ dùng ánh sáng để tả bóng tối Sự có mặt của những ngọn đèn không xua đi được bóng tối, mà trái lại, càng làm cho bóng tối trở nên dày đặc và mênh mông hơn Hình ảnh bóng tối gợi nỗi buồn đau bế tắc của cuộc sống tối tăm tù đọng Cuộc sống không có ánh sáng của hy vọng

Con người:

- Về đêm, bác phở Siêu mới xuất hiện nh- một chấm lửa nhỏ và vàng lơ lửng đi trong đêm, mất đi

rồi lại hiện ra “ kìa hàng phở … đến kia rồi” Trong đêm tối, “bóng bác mênh mang … hai bên ngõ”

Bóng bác mênh mông ngả xuống đất và kéo dài đến tận hàng rào" => Cuộc đời con ng-ời giống nh- cái bóng, cái bóng ấy cứ kéo dài mãi lại ẩn hiện để thấy đ-ợc một kiếp ng-ời lam lũ mờ nhạt và buồn

tẻ của con ng-ời

- Vợ chồng, con cái bác Xẩm thu gọn trên manh chiếu chật hẹp, bám sát mặt đất trong bóng tối của

đêm khuya Cuộc sống của họ gần với cuộc sống của loài bò sát hơn là cuộc sống của con ng-ời khi bác Xẩm sờ soạng trên manh chiếu rách "Góp chuyện bằng mấy tiếng đàn bầu bần bật trong yên lặng" => Hàm chứa sự đau đớn run rẩy tủi hờn của cái nghèo khổ hiu hắt

- Đêm: "Chị em Liên lặng ngắm nhìn sao, mỏi mắt lại chúi nhìn về mặt đất, về quầng sáng thân mật

của chị Tí" -> cuộc sống của Liên cứ lặp đi lặp lại một cách đơn điệu, nó nói lên cái buồn, mòn mỏi Liên đã cố gắng đi tìm ánh sáng nh-ng không thoát khỏi đ-ợc cuộc sống tăm tối ấy

=> Bóng đêm che lấp đi ánh sáng của đôi mắt họ và xoá đi g-ơng mặt đời của họ, để cho g-ơng mặt

họ lẫn cùng bóng tối Con ng-ời thực chất chỉ là những cái bóng vật vờ, lay lắt, mong manh trôi theo

dòng thời gian.“Chừng ấy ng-ời trong bóng tối mong đợi mụ̣t cái gì tươi sáng cho sự sống nghèo khụ̉

hàng ngày của họ” Một câu văn khái quát lên cả cuộc đời tăm tối của những kiếp ng-ời nghèo khổ,

bế tắc đến tội nghiệp

- Hình ảnh ngọn đèn dầu của hàng n-ớc chị Tí đ-ợc nhắc đi nhắc lại nhiều lần là chi tiết nghệ thuật

có ý nghĩa Đó là hình ảnh thực nh-ng lại gợi lên trong ta liên t-ởng về số phận những con ng-ời

nhỏ bé tội nghiệp đang sống lay lắt trong đêm dài của xã hội cũ, mỗi c- dân nơi phố huyện ban đêm

đều mang theo một ngọn đèn và chính họ cũng leo lét tù mù nh- những ngọn đèn ấy Những ng-ời

cảm nhận truyện ngắn Thạch Lam giàu chất trữ tình nh- một bài thơ trong đó có nhiều chi tiết nghệ

thuật nh- những nhãn tự tập trung thể hiện t- t-ởng chủ đề tác phẩm, chi tiết ngọn đèn dầu của

hàng n-ớc mẹ con chị Tí là chi tiết nghệ thuật nh- thế

- Những cõu núi rời rạc đơn điệu mà xiờ́t bao mong mỏi: Muụ̣n thờ́ này mà họ chưa ra Mṍy chộn

nước chố thụi mà ruụ̀i cũng bò đờ̉ chị Tớ phải phe phẩy cành chuối khụ Càng mong chờ, càng khụng

hi vọng: Hụm nay trong ụng giáo cũng có tụ̉ tụm Dờ̃ họ khụng phải đi gọi đõu Nghĩa là khụng hi

vọng gỡ Vậy mà chừng ṍy người trong búng tối võ̃n ngày ngày dọn hàng ra, võ̃n mong đợi mụ̣t cái gỡ

tươi sáng hơn cho sự sống nghốo khụ̉ hàng ngày của họ Mụ̣t cái gì là mụ̣t cái gỡ? Họ cũng khụng

biờ́t Hi vọng quá đụ̃i mong manh, nhưng họ võ̃n kiờn nhõ̃n, bờ̀n bỉ, bờ̀n chớ, bờ̀n lòng Cú tiờ́ng thở dài, nhưng khụng kờu than, hằn học

- Cảnh cuộc sống lặp lại nơi phố huyện những quẩn quanh bế tắc lúc đêm về Ngày hôm sau sẽ lại là sự tiếp diễn y nguyên những gì xảy ra hôm tr-ớc Mẹ con chị Tí lại dọn hàng n-ớc, bác phở Siêu lại nhóm lửa, gia đình bác Xẩm lại xuất hiện với tiờ́ng đàn bật trong yờn lặng, thằng cu bộ bò ra

Trang 3

MOON.V N

ngoài manh chiờ́u rách; ng-òi nhà cụ Thừa, cụ Lục lại lục đục gọi nhau đi đánh tổ tôm Có cảm giác

phố huyện nh- một sân khấu cuộc đời, chỉ độc diễn có một màn, không hề có sự thay ng-ời, đổi

cảnh Cuộc sống nơi phố huyện khiến ta liên t-ởng đến chiếc Ao Đời phẳng lặng nh-ng đã từng dìm

chết bao nhiệt huyết, sinh lực Chợt nhớ đến câu thơ Huy Cận viết về xã hội Việt nam tr-ớc Cách mạng tháng Tám :

Quanh quẩn mãi vẫn vài ba dáng điệu Tới hay lui cũng từng ấy mặt ng-ời

Nhân vật trong truyện không nhiều, họ hầu nh- rất ít nói, họ nh- cái bóng chập chờn lay động (rṍt nhiờ̀u lõ̀n nhà văn miờu tả cái búng) Nếu có đối thoại chỉ là những lời đối thoại cộc lốc và nhát gừng

Cuộc sống của những con ng-ời này thật phẳng lặng, thật đơn điệu Nếp sinh hoạt của họ cứ lặp đi lặp lại một cách quen thuộc Họ đâu có bị giằng xé về chuyện áo cơm, họ chỉ có sự giằng xé về nội tâm bởi họ sống một cuộc sống hiu hắt không hi vọng Thạch Lam muốn gửi vào đây một niềm cảm

thông chia sẻ với những kiếp ng-ời đau khổ

2.3 Tõm trạng của Liên: buồn thấm thía hơn khi chứng kiến cảnh đêm về

- Khi đêm về cả phố huyện ngập chìm trong bóng đêm Ngoài tiờ́ng cười khanh khách của người

điờn, nơi này, ta cũng nghe thṍy tiờ́ng cười vụ tư trong sáng của các bé em Chúng tụ họp nhau ở thờ̀m hố, núi cười vui vẻ Nhưng cái vui này làm nụ̉i rõ cái buụ̀n kia An thèm muụ́n biờ́t bao được nhập bọn với chúng đờ̉ nụ đùa, nhưng sợ trái lời mẹ dặn phải coi hàng nờn đành ngụ̀i yờn, dõi theo

những búng người lõ̀n lượt đi trong đờm Tác giả đã sử dụng nghệ thuật đối lập t-ơng phản để gợi tả

nụ̃i buụ̀n của những đứa trẻ mới lớn lờn đã phải lao vào cuụ̣c mưu sinh

- Hai chị em lặng người ngước nhìn lờn các vì sao, tìm vờ̀ thờ́ giới cụ̉ tích Nhưng vũ trụ bao la, thăm thẳm với tõm hụ̀n hai đứa trẻ như bớ mật và xa lạ làm mỏi trí nghĩ, nờn chỉ mụ̣t lát, hai chị em lại cúi nhìn vờ̀ mặt đṍt, vờ̀ quõ̀ng sáng thõn mọ̃t Đờm tụ́i với Liờn quen lắm, chị khụng sợ nó nữa (đã từng sợ) Cái quen này cú tụ̣i nghiệp khụng?

- Sự xuṍt hiện của ánh lửa nhỏ và vàng lơ lửng đi trong đờm của bác phở Siờu…Ngửi thṍy mùi phở thơm, nhưng đú là thứ quà xa xỉ, hai chị em khụng bao giờ mua được Văn Thạch Lam quả

luụn giữ được sự chừng mực, khoan hòa, khụng bao giờ đẩy sự vật lờn cao quá nốt của nú Chỉ thờ́ thụi, trõ̀m lắng, trải nghiệm và sõu, ẩn bờn dưới những cõu chữ bỡnh thường tưởng như là con tim đang se lại vỡ đau xút Giá như chưa từng được biờ́t đờ́n mùi phở đờ̉ nụ đùa như những đứa trẻ kia Quá khứ òa ập dụ̣i vờ̀, mang theo màu Hà Nụ̣i (cốc nước lạnh xanh đỏ); mùi của cuụ̣c sống sang giàu

(thơm); kỉ niệm là mụ̣t vùng sáng rực Từ ngày vờ̀ đõy, ngày nào hai chị em cũng phải ngụ̀i trờn chõng tre dưới gốc cõy bàng với cái tụ́i của quang cảnh phố chung quanh Trong khi búng tối sẽ phủ

xuống mái đõ̀u xanh lúc nào khụng biờ́t?

- Như vậy, cú thờ̉ khái quát tõm trạng của Liờn: Từ chụ̃ buụ̀n man mác trước giờ khắc ngày tàn- xót thương những kiờ́p người tàn, giờ đõy là những quan sát, chờ đợi, hoài niợ̀m, nuụ́i tiờ́c

và khát khao, nhưng đã hoàn toàn bị tàn lụi: Hiện tại và quá khứ như những đợt súng vụ̃ vào tõm

hụ̀n, đờ̉ rụ̀i buụ̀n hơn, day dứt hơn

+ Nhỡn thṍy bọn trẻ, thốm chơi- khụng dám, vỡ sợ trái lời mẹ (rṍt ngoan, nhưng cũng thụ đụ̣ng)

vỡ phải mưu sinh

+ Tỡm sao trờn trời- nhưng trời cao quá làm mỏi trớ nghĩ, chúng lại quay vờ̀ mặt đṍt

+ Ngửi thṍy mùi phở thơm- quà xa xỉ, chị em Liờn khụng bao giờ mua được

+ Nhớ Hà Nụ̣i- khụng vờ̀ được, ngóng vọng vờ̀ mụ̣t miờ̀n sáng rực

+ Nghe tiờ́ng đàn bật trong yờn lặng- khụng có người nghe

+ Ruụ̀i bò trờn chộn nước- khụng có người uụ́ng

Trang 4

MOON.V N

+ Buụ̀n ngủ rớu cả mắt- cụ́ thức đờ̉ nhỡn chuyờ́n tàu

+ Vuốt túc cho em, thṍy tõm hụ̀n yờn tĩnh hẳn, nhưng võ̃n cú cảm giác mơ hụ̀ khụng hiờ̉u

- Trong toàn bộ truyện ngắn nhà văn đã cho ng-ời đọc thấy đ-ợc: trong cuộc sống tăm tối không có

t-ơng lai không có hi vọng, không có niềm vui thì ng-ời khổ nhất sẽ là những ng-ời hiểu đ-ợc nỗi buồn của hiu hắt tàn lụi, ng-ời khổ nhất trong thiên truyện ngắn lại là cô bé Liên, bởi vì Liên biết buồn cho cuộc sống mà mình đang sống, biờ́t nhớ quá khứ của những ngày sống ở Hà Nội khi còn nhỏ, biờ́t chờ đợi một khoảnh khắc đem đến cho cô niềm vui và hi vọng

2.4 Đặc sắc nghệ thuật

Có ng-ời nhận xét : Thạch Lam là một nghệ sĩ tài hoa, trong ông có một hoạ sĩ, một nhạc sĩ và một nhà thơ Ông đã ngắt câu bằng màu, chấm câu bằng nốt nhạc và chuyển đoạn bằng hình ảnh Đó

là một nhận xét tinh tế Truyện ngắn Hai đứa trẻ hội tụ những phẩm chất đặc biệt của tâm hồn tài hoa

đó

- Bút pháp t-ơng phản: Tác phẩm đã sử dụng bút pháp t-ơng phản khá sâu sắc (10 tương phản)

+ T-ơng phản giữa bóng tối và ánh sáng

+ T-ơng phản giữa cái tĩnh và cái động

+ T-ơng phản giữa nếp sống đơn điệu nhàm chán lặp lại một cách phẳng lặng với những khuâý động mạnh mẽ rực rỡ dù chỉ trong một khoảnh khắc rất nhỏ Trong những sự t-ơng phản ấy nỏi bật là sự t-ơng phản giữa ánh sáng và bóng tối ánh sáng thì nhỏ bé hiếm hoi đơn độc và sâu lặng Bút pháp t-ơng phản này càng làm nổi bật hơn cái nhìn th-ơng cảm của tác giả (ánh sáng: "quầng sáng", "hột sáng, khe sáng, đom đóm bay, ánh sáng của ngàn ngôi sao"- Bóng tối: "Tối hết tất cả, con đ-ờng thăm thẳm "-> Bóng tối làm chủ, ánh sáng lẻ loi đơn độc và quá nhỏ nhoi)

+ T-ơng phản âm thanh: Tiếng động th-a thớt, tiếng c-ời khanh khách, tiếng đàn run bần bật trong bóng tối => Cái động ấy càng làm tăng cái tĩnh

+ Tương phản giữa quá khứ và hiện tại

+ Tương phản giữa thành thị và nụng thụn

+ Tương phản giữa thiờn nhiờn và con người

+ Tương phản giữa khụng gian rụ̣ng và hẹp,

+ Tương phản giữa cái cao cả và cái bõ̀n hàn…

* Tṍt cả làm nụ̉i bật lờn cuụ̣c sống tù túng nghèo nàn của những con ng-ời không có ngày mai Thạch Lam chủ yếu đi vào miêu tả sự giằng xé nội tâm chứ không đi vào giằng xé cơm áo gạo

tiền Nếu chỉ thế thôi, truyện ngắn Hai đứa trẻ sẽ khó để lại ấn t-ợng sâu bền trong lòng bao thế hệ

ng-ời đọc Cũng nh- trong một truyện ngắn của Andersen, Thạch Lam khá dụng công trong việc tạo

dựng hai mảng màu sáng – tối (cũng có thể nói : diễn biến của truyện chủ yếu dựa trên nền của sự

t-ơng phản giữa ánh sáng và bóng tối) để mỗi lúc một đốm lửa bùng lên, bóng tối dạt đi, ng-ời đọc lại có cơ hội quan sát một cảnh t-ợng trong bức tranh đời sống nơi phố huyện hay một góc tâm t- của hai đứa trẻ Bút pháp tinh tế đó khiến cho ánh sáng của những ngọn đèn trên phố, của bầu trời h- ảo trên cao, của con tàu từ Hà Nội mang một chức năng kép : vừa soi rạng cho ta tận mắt chứng kiến bao kiếp ng-ời nghèo khổ, lầm lũi kiếm ăn trong mòn mỏi, vô vọng, vừa soi rạng tâm hồn hai đứa trẻ cho

ta thấy bao khát vọng mơ hồ trong những tâm hồn trẻ thơ

- Kết cấu vòng tròn nh- cấu tứ một bài thơ:

Trang 5

MOON.V N

Nhìn từ ph-ơng diện kết cấu, truyện ngắn Hai đứa trẻ đ-ợc tổ chức tựa nh- một bài thơ Bóng

tối có mặt ở đầu truyện, thân truyện và cuối truyện Bóng tối đeo bám dai dẳng gợi liên t-ởng và suy ngẫm đến từng số phận: Chị Tí, bác Siêu, bác Xẩm và cả bé Liên

- Câu văn mềm mại, trong sáng, thi vị:

Giọng văn đượm buụ̀n, cú gỡ xa xăm lắm, nhưng đõ̀y tỡnh thương yờu Trong trang viờ́t của

Thạch Lam, mụ̃i chữ như cú linh hụ̀n Những chữ: mãi, tung, ganh, nhấp nháy như võ̃n giữ nguyờn chṍt quyờ́n rũ bớ mật Tại sao lại mói, lại tung, lại ganh, lại nhấp nháy? Bởi vỡ những chữ ṍy đã tách biệt thờ́ giới Thạch Lam với những thờ́ giới khác, mụ̣t thờ́ giới cú những ngụi sao ganh nhau, những con đom đúm tỏa vùng ánh sáng xanh nhấp nháy bung ra như những cánh hoa khe khẽ "rụng " xuống vai Liờn (Theo lời kể của bà Nguyễn Thị Thế, chị gái của nhà văn, truyện ngắn Hai đứa trẻ

là câu chuyện thật về hai chị em quãng thời gian sống với mẹ ở Cẩm Giàng, Hải D-ơng Tác phẩm, vì thế, còn phảng phất một tự truyện Đây cũng có thể là lý do khiến câu văn của thiên truyện trở nên mềm mại, trong sáng, bình dị, mang âm điệu du d-ơng phù hợp với tâm hồn êm dịu, sâu lắng và tế nhị chứa nỗi buồn man mác của nhân vật chính trong truyện và cũng là của tác giả khi hồi cố tuổi thơ của chính mình)

- Hiện thực và lãng mạn:

+ Hiện thực: Thạch Lam viờ́t vờ̀ hai đứa bộ sống ở mụ̣t huyện lỵ, tối tối, sau khi đúng cửa hàng tạp

húa nhỏ và nghốo của mẹ- Hiện thực; khi đờm tối bao trùm, hai chị em lại hướng vờ̀ ánh đốn chị Tớ-

Hiện thực Lõ̀n thứ nhṍt, khi màn đờm buụng xuống, hai chị em nhỡn ánh đốn treo trong nhà bác phở

Mĩ, đốn hoa kỡ trong nhà ụng Cửu, đốn dõy sáng xanh trong hiệu khách, những nguụ̀n sáng đờ̀u chiờ́u

ra ngoài phố khiờ́n cát lṍp lánh từng chụ̃ và đường mṍp mụ thờm vỡ những hòn đá nhỏ mụ̣t bờn sáng

mụ̣t bờn tối- Hiện thực

+ Lãng mạn: Giàu cảm xúc, yờu thiờn nhiờn, cái tụi tự ý thức, cảm nhận cái vụ nghĩa của cuụ̣c sống

quanh mỡnh Trong búng tối, hai chị em ngụ̀i chõng ngắm sao, ngắm phố, lặng nhỡn, hướng vờ̀ những

nguụ̀n sáng- lãng mạn Khi trời vào đờm, hai chị em ngước nhỡn những vỡ sao- lãng mạn; Mụ̃i lõ̀n

gặp mụ̣t đốm sáng, cuụ̣c sống nụ̣i tõm của hai chị em lại bừng lờn Những điờ̉m sỏng loộ lờn trong đờm tối tựa như những ánh diờm soi đờm đụng buốt giá sưởi ṍm những giṍc mơ của đứa nhỏ trong

truyện cụ̉ tớch Andersen- lãng mạn Mụ̃i đờm, chúng sống mụ̣t hiợ̀n thực đõ̀y mụ̣ng tưởng, mụ̃i hỡnh

ảnh tạt ngang qua mắt, mụ̃i õm thanh vẳng đờ́n bờn tai gieo vào lòng hai chị em mụ̣t mảnh đời, gợi

lại trong ký ức chúng những lam lũ chung quanh Hai đứa bộ nghốo khụng cú gia sản gỡ, trừ búng

tối, và từ búng tối ṍy, dṍy lờn những đốm lửa- lãng mạn- soi rạng tõm hụ̀n chúng Ba lõ̀n hướng vờ̀

ánh sáng cho đỡ buụ̀n, lõ̀n thứ tư, ánh sáng đoàn tõ̀u mới là niờ̀m mong mỏi của chị em Liờn, đờ̉ từ đú

cháy lờn niờ̀m khao khát vờ̀ mụ̣t thờ́ giới tươi sáng hơn- lãng mạn

=> Nhà văn bộc lộ cảm xúc của mình khi đ-ợc trân trọng niềm vui nho nhỏ của những con ng-ời đau khổ và cũng qua đó ta thấy đ-ợc ngòi bút của Thạch Lam thực sự nhạy cảm với những biến thái của tâm trạng con ng-ời -> Truyện ngắn Thạch Lam là bài thơ trữ tình đầy xót th-ơng

Ngày đăng: 30/05/2016, 18:48

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN