- Trong phòng tôi chứ đâu!- Phòng cô Ba thì lúc nào cũng khóa cửa, ai mà vào lấy được.. Chị với tay được thìkéo vào thử xem?Năm Lành thò tay ra cửa sổ vừa mở, chỉ cầnrướn tay một chút là
Trang 4THÔNG TIN EBOOK
Tên truyện: Lời Thề Ma Nữ
Chuyện Không Kể Lúc Nửa ĐêmTác giả: Người Khăn Trắng
Thể loại: Kinh dị - Ma quái
Nhà xuất bản: Thanh Niên
Trang 7LỜI THỀ MA NỮ
Ngôi Mộ Cô Đơn
Vừa chọn bộ đồ để trên giường, định khitắm xong trở ra Son sẽ mặc, thì lại biến đâumất! Son tưởng mình đãng trí nên tự đi tìmlại trong tủ, tất nhiên là không có
- Chị Năm ơi
Son vừa cất tiếng gọi đã im bặt ngay, bởi cônhớ ra mình không có gì trên thân mình!Bên ngoài có tiếng của Năm, cô người làm:
- Cô Ba kêu tôi có gì vậy?
Trang 8Bước lùi vào nhà tắm, Son hỏi vọng ra:
- Nãy giờ chị có vào phòng tôi không?
- Dạ đâu có Tôi đang làm bếp với bà mà
Năm Lành hơi khó chịu:
- Cô Ba nói vậy tội cho em
- Vậy chứ bộ đồ tôi mới để đây biến đâu?
- Cô để ở đâu?
Trang 9- Trong phòng tôi chứ đâu!
- Phòng cô Ba thì lúc nào cũng khóa cửa, ai
mà vào lấy được
Lời nói của Năm đúng hoàn toàn, bởi khinãy cô mở cửa ra thì cửa ở tình trạng cònkhóa chốt bên trong Vậy thì…
Son thừ người ra, lẩm bẩm:
- Không thể nào
Trở vào phòng, vừa đến bàn viết Son pháthoảng, bởi quyển nhật ký cô đang viết đêmqua đã không cánh mà bay!
- Năm Lành Vào đây mau!
Năm Lành vừa quay xuống nhà bếp, nghegọi vội quay trở lại Vừa thấy mặt nó Son đãquát ầm cả lên:
Trang 10- Cuốn sổ tôi để trên bàn đâu?
ai được vào, chứ đừng nói là vào lấy đồ Bất
cứ người làm nào muốn gì thì chỉ đượcphép đứng bên ngoài nói vào thôi NămLành vốn là người được cắt đặt phục vụriêng cho Son, nhưng cũng chưa một lầnđược bước chân vào trong
Tuy biết là vậy, nhưng Son vẫn hỏi:
- Vậy nó ở đâu?
Trang 11- Cô Ba thử kiếm kỹ lại coi.
- Kiếm rồi Đâu chị vào tìm lại giùm tôi coi!
Năm Lành tới bên bàn viết chợt cô nhìn racửa sổ và kêu lên:
- Cô Ba không thấy cái gì sao!
Theo tay chỉ của Lành, Son nhìn thấy mộtchiếc áo phụ nữ nằm vắt ngang nhánh câybên ngoài cửa sổ
- Của ai vậy?
Lành ngạc nhiên:
- Cái áo không phải của cô sao?
Son lắc đầu:
Trang 12- Tôi đâu có loại áo này Chị với tay được thìkéo vào thử xem?
Năm Lành thò tay ra cửa sổ vừa mở, chỉ cầnrướn tay một chút là lấy được chiếc áo vào.Lúc này chị mới phát hiện áo chỉ còn lại vạttrước, vạt sau đã bị đứt ngang
Kiểu may của áo, màu sắc, thoạt nhìn đãphân biệt được ngay, nó là của một ngườitrẻ, nhưng được may cách đây khá lâu, nhất
là kiểu cổ áo, thuộc loại khá xưa
Trang 13- Sao kỳ vậy chị Năm!
Năm Lành cũng không thể hiểu được, chỉđáp:
- Có thể do luồng gió
Tự dưng Son bắt rùng mình, cô giục:
- Thôi, chị đóng cửa lại đi
Chờ cho Năm Lành gài chặt cửa sổ lại, Sonbảo:
Trang 14- Thôi, hông tìm nữa Mà chị cũng đừng nóicho ai biết chuyện này Kể cả chuyện vừa rồinữa.
- Dạ, chuyện gì vừa rồi cô Ba?
- Thì chuyện chiếc áo bay
Chẳng hiểu ý cô chủ, nhưng không dámhỏi, Năm Lành bước ra ngoài mà lòng chưahết thắc mắc
Phần Son, khi đứng lại một mình trongphòng, cô cứ bị ám ảnh mãi chiếc áo và cứnghĩ là cách bay của nó phải chăng là muốnhướng dẫn tới một nơi nào đó
Với suy nghĩ đó mà gần suốt đêm hôm ấy,Son không tài nào ngủ ngon giấc Hễ mỗikhi nhớ tới thì cô bật dậy và kêu lên mộtcách ngẫu nhiên, như được ai mớm lời:
Trang 15- Ở ngoài nơi lạnh lẽo đó!
Chính Son cũng không biết mình nói về ai.Chỉ thấy trong lòng càng lúc càng thấy bồnchồn, như muốn đi ra ngoài
Cho đến khi trời rạng sáng thì nỗi bồn chồnkhông còn kìm giữ được, Son khoác vộichiếc áo khoác mỏng, rồi lẻn đi ra ngoài,không để ai phát hiện
Khu vườn nhà Son rất rộng, trước đây khi
ba cô còn sống thì đã từng trồng một vườnlan khá lớn, với nhiều giống lan nổi tiếngnhất vùng cao nguyên này Khi ba cô mất thìnhững giò lan cũng từ từ tàn tạ theo, bởikhông ai chăm sóc, nhưng hình như vẫncòn những giò bám vào các gốc cây to trongvườn, theo hơi sương sớm tỏa hương thơmngát
Son đi nhanh theo lối mòn mà từ nào đến
Trang 16giờ cô chưa một lần đặt chân tới Chợt nhận
ra một mảnh vải màu giống như màu chiếc
áo lúc nãy, Son dừng lại nhìn và kêu lên:
- Đúng là vạt áo ấy!
Cô cầm lên xem kỹ và không khỏi kinhngạc, bởi đó là vạt áo sau mà chiếc áo lúcnãy bị mất
- Đây là…
Có một vật gì đó rơi mạnh ngay sau lưng,Son giật mình nhìn lại và không khỏi sửngsốt
- Quyển sổ!
Thì ra đó chính là quyển nhật ký mà cô đã bịmất Cầm trên tay mà Son chưa tin là thật,
cô đưa mắt nhìn quanh nhưng chẳng thấybóng dáng ai Cũng chẳng có một tiếng
Trang 17động nào chứng tỏ có người gần đó
Nỗi bồn chồn trong người lại trỗi dậy, Son
bỏ phần vạt áo lại đó bước tiếp theo conđường mòn Qua khỏi khu trồng lan cũ, đếnmột bãi đất trống, lúc này Son mới pháthiện ra còn có một khu đất rộng khác tiếpnối với khu vườn Thì ra đất của ba cô rộnghơn cô tưởng nhiều, vậy mà khi chết ôngtrăng trối lại Son phải cai quản toàn bộ đấtđai này, đừng để ai xâm chiếm
Đi một quãng nữa thì ra tới một nơi mà phíatrước mặt có hai cây cổ thụ nằm trơ trọigiữa bãi cỏ lớn Xa xa mới là chân đồi Nhưvậy có nghĩa là đất đai nhà Son ra tận ngoàiđó
Đi nữa hay thôi? Đúng ra bình thường thìSon sẽ không bao giờ tiến tới một nơi nhưthế này, nhưng lúc này hầu như là ai đi chứkhông phải cô Cho nên khi bước vào mấy
Trang 18chỗ có nhiều cỏ gai, Son vẫn gồng mình màbước Một lát sau, cô dừng lại chỗ gốc haicây cổ thụ và ồ lên kinh ngạc khi thấy dướigốc có một ngôi mộ nằm cô quạnh!
Và càng ngạc nhiên hơn khi ngay trước biacủa ngôi mộ có một vật mà vừa nhìn thấySon đã reo lên:
- Bộ quần áo!
Thì ra đó là bộ quần áo mà Son bị mất trongphòng!
- Sao nó lại ở đây?
Giữa quyển nhật ký vừa được ném trả lại và
bộ quần áo này nằm cách nhau không xa,nhưng điều khiến cho Son ngạc nhiên là chỗ
để bộ đồ Tại sao là trước ngôi mộ? Mộ nàycủa ai?
Trang 19Đến khi nhìn lên bia mộ thì Son càng ngạcnhiên hơn với dòng chữ tên người chết trênđó: Nguyễn Thị Son.
Tại sao lại có sự trùng hợp đến lạ lùng nhưthế Son đứng thừ người, đầu óc cô quaycuồng một cách khó hiểu
Có lúc Son tưởng chừng như mình khôngcòn đứng vững Cô phải đưa tay vịn vào đầubia mộ để không bị ngã
Trang 20Lành ngạc nhiên:
- Ra khỏi đây, vậy lúc nãy cô vào làm gì màbây giờ đòi ra?
Nghe hỏi, Son đưa mắt nhìn và ngạc nhiên
vô cùng, bởi nơi cô đang nằm không phải làchỗ đầu mộ, mà một căn phòng hoàn toàn
xa lạ
- Đây là chỗ nào?
- Là nhà thờ dòng họ Là từ đường nhà họLưu mà từ lâu cô Ba không bao giờ bướcvào và còn dặn tôi tớ khác, ngoài tôi rakhông ai được vào đây nữa Hồi nãy nếu tôikhông tình cờ đi ngang qua đây và nghetiếng rên trong này thì chắc khó mà pháthiện ra cô đang nằm Tôi mạo muội vào đây
để cứu cô, mong cô đừng rầy
Son bắt đầu hoàn hồn, nhớ lại chuyện khi
Trang 21nãy, cô hỏi:
- Ngôi mộ ngoài kia của ai vậy?
- Tôi không hỏi ở đó, mà là ngôi mộ Dướicây cổ thụ ngoài kia kìa Tại sao
Cô định hỏi về cái tên Nguyễn Thị Sonnhưng thấy không tiện, vả lại vừa khi ấychợt nhìn thấy có bức ảnh chân dung thờriêng, tách biệt với những nhà thờ khác
Trang 22trong phòng, cạnh lư hương có vật gì đó màvừa thoạt nhìn Son đã giật mình:
Son hơi rụt rè khi tiếp nhận vật ấy, cô nhẹ
Trang 23để xem những gì ông để lại Cô cứ đem vềphòng và từ nay giữ lấy.
Son muốn mở gói đó ra ngay, nhưng ngheLành nói, cô cầm đem về phòng mình Vừa
mở ra, Son đã giật mình khi thấy đúng làchữ viết của ba cô ngay bên ngoài mộtquyển sổ: “Những điều con gái ba phải biếttrước khi đi lấy chồng”
Trong số con của ba thì Son là đứa duy nhất
Trang 24thuộc giới nữ Còn lại hai người con trai thìmột đã chết, một thì mất tích ngay từ nhỏ.Vậy đích thực đây là vật ba để lại cho mìnhrồi! Son thẫn thờ một lúc mới từ từ mởquyển sổ ra Đây là một tự truyện mà ba côviết y như thật Đọc đến đâu, câu chuyệnnhư sống lại với đầy đủ các chi tiết
* * *
“Phan Rí mùa hè năm 1958 Sửa soạn xonghành lý, chưa kịp xách đi thì Chu Sa giậtmình khi thấy có ai đó kéo cái vali của mìnhlên
Trang 25Anh chàng Lợi xịu mặt:
- Người ta sợ trễ không kịp tiễn nên ba chânbốn cẳng chạy về, còn giận nữa
- Ai mà dám giận hờn Người ta có nơi để
mà giận rồi, còn cần gì nữa mà làm bộ
- Kìa, Sa, sao em lại nói vậy? Bộ muốn anhcắn lưỡi tại đây để em đi mới hài lòng sao!
Lợi nói chưa dứt lời đã ngã chúi xuống đất,đầu đập thẳng vào nền nhà vang lên mộttiếng làm cho Sa hốt hoảng:
- Anh điên hả? Làm gì vậy, trời ơi là trời!
Cô cúi xuống thì thấy máu từ đầu của Lợituôn ra ướt đẫm cả cổ áo Lợi thì nằm bấtđộng!
Trang 26- Lợi ơi, em xin lỗi Em nói đùa mà!
Cô đang sợ thất thần, chưa biết phải làm saothì chợt Lợi ngồi bật dậy, cười như mếu:
- Nghe em nói vậy anh hết đau rồi!
Tuy nói là hết đau nhưng Lợi phải dùng taybịt chỗ vết thương ở đầu, mặt thì xanh dờn
Sa phải gắt lên:
- Đưa em xem vết thương coi sao đã!
Lợi tự lấy khăn tay của mình cột ngang đầu
Trang 27khùng khùng ai chịu nổi!
Lợi đưa tay lên định nắm tay người yêunhưng khi nhận thấy tay mình đầy máu,anh vội nói:
- Chờ anh rửa tay một chút rồi đưa em ra
ga Còn kịp giờ mà!
Chính Sa theo Lợi ra sau nhà và cũng chính
cô rửa vết thương, thấy vết thương khôngsâu cô mới yên tâm, nhưng vẫn cằn nhằn:
- Bộ anh tính làm nũng để em ở lại hả? Emnói rồi, em chỉ đi trước ít bữa, rồi đầu nămhọc anh cũng vào mà, chứ có bỏ đi luôn đâu
mà dữ vậy? Hôm qua anh nói gì nhớ không,
em giận lắm
Lợi xuống giọng:
- Hôm qua anh bậy, nói năng càn quấy, em
Trang 28tha cho Cũng chỉ vì anh nghe người ta nói
em đi chuyến này là đi để lấy chồng, bỏ anh!
- Anh xin lỗi mà Không tin em thì tin ai
- Đi tìm con Mỹ Hoa xóm chài đi, nó tuyên
bố với mọi người nếu không lấy được anhthì nó thề đi bằng đầu xuống đất đó!
- Chuyện đó anh giải thích rồi mà Tuyên bố
là của nó, còn có gì hay không là ở anh, emkhông tin sao?
- Tin gì nổi!
Trang 29Vừa nói Sa vừa xách va li đi một nước rathẳng đường, Lợi đành phải chạy theonhưng chợt Sa quay lại quát lớn:
- Anh để quần áo đầy máu me như vậy ra gahả?
Lợi chợt nhớ, anh vội nói:
- Vậy em đi ra đó trước, anh tạt qua nhàthay áo đã!
- Không cần! Trong nhà có sẵn cái áo của anhmắc mưa hôm trước, em giặt ủi rồi, treo chỗmóc áo
Lợi chạy bay vào nhà thay áo Khi trở ra anhthấy Sa vẫn đứng đợi Vậy là cả hai cùngcười và nắm tay nhau đi như chưa có gì xảy
ra Đôi tình nhân này như vậy đó, yêu rồigiận, giận rồi lại yêu Và sau mỗi lần như thế
Trang 30thì tình yêu của họ càng tăng thêm.
Ra tới ga, vừa kịp lúc xe chạy, siết chặt tayngười yêu Sa nói qua màn nước mắt:
- Mau mau vào với em Đừng để em đợi lâu
- Anh sẽ vào ngay tuần sau!
Tàu chạy khá xa rồi mà bóng Lợi vẫn cònđứng yên trên sân nhìn theo và nghe nỗi đaugặm nhấm tâm hồn Vết thương trên đầu cólàm cho anh đau, nhưng thật ra nỗi đautrong lòng mới là cơn đau thật sự Nhớ đếngương mặt của Sa lúc lên xe, lòng Lợi càngquặng đau
Thẫn thờ khi bước về nhà, Lợi như ngườimất hồn Chợt có tiếng gọi từ sau:
- Anh Lợi đi đâu mà em kiếm suốt từ sángtới giờ!
Trang 31Một cô gái đẹp sắc sảo, ăn mặc ra dáng connhà giàu, vừa bước xuống chiếc xe hơi riêngvừa ôm lấy vai Lợi, nũng nịu:
- Người ta chờ muốn chết luôn! Ba má đangđợi anh ở nhà, có việc quan trọng lắm, anhlên xe ngay đi, về với em!
Lợi lưỡng lự, nhưng chợt thấy có bóngngười quen ở đằng xa, nên anh đành phảileo nhanh lên xe để tránh mặt Thấy đầu Lợi
có vết thương, cô gái lo lắng:
- Anh bị sao vậy?
Lợi sợ cô nàng chạm vào vết thương, nênvội lấy tay ngăn lại:
- Hoa đừng đụng vào
Thì ra cô gái này là cô Mỹ Hoa, cô đã từng
Trang 32tuyên bố “nếu không lấy được Lợi thì tôi sẽ
đi bằng đầu!” Lợi ngồi im ở góc ngoài củabăng sau thì cô nàng đã kéo mạnh vào sátvới mình:
- Bộ sợ em lây bệnh hả, sao ngồi xa vậy!
Cô ta quay về phía tài xế:
- Anh cho xe chạy ra nhà hàng Tân Hòa Lợichứ đừng về nhà!
Lợi ngạc nhiên:
- Sao em nói hai bác đợi ở nhà?
Hoa chẩu môi ra:
- Không về có được không? Bữa nay phảibắt anh uống rượu cho bò luôn, để trị cái tội
cứ lần lựa mãi chưa chịu chọn ngày cưới!
Mà tôi cũng thông báo luôn, lát nữa tôi sẽ
Trang 33chính thức tuyên bố
Lợi hoàn toàn bị động trước cô ả này, nênsuốt trong buổi cùng ngồi tại nhà hàng chỉtoàn nghe cô ả nói, còn Lợi thì toàn nghe vàgật Gần cuối bữa tiệc, trong lúc Lợi đã phảiuống đến ly thứ sáu, uống gần hết nổi thì
Mỹ Hoa lại rót đầy một ly nữa, cùng cụng ly:
- Anh hãy uống hết ly này nữa, coi như đoạntuyệt tất cả những gì còn lại Quên luôn connhỏ Chu Sa nghèo khổ của anh đi!
Trong cơn say bí tỉ, nhưng nghe câu nói đó,Lợi phản ứng ngay:
- Cô nói ai là nghèo là khổ? Người ta nghèokhổ nhưng đâu có ăn nhờ ăn xin gì của cô!
Mỹ Hoa phá lên cười:
- Coi kìa, vừa động đến người yêu bé bỏng
Trang 34thì đã giãy nảy lên rồi Nó nghèo thì tôi nói lànghèo, có sao đâu mà bắt bẻ!
Lợi đứng dậy định sấn tới thì bất chợt ngãchúi tới trước, nằm bất động Mấy ngườiphục vụ trong quán nháo nhào chạy tới định
đỡ lên ghế thì đã nghe Mỹ Hoa bảo:
- Khiêng luôn anh ta lên phòng 101 trên lầu.Phòng tôi đã thuê sẵn rồi
Lợi được đưa lên phòng trong tình trạng saynhư chết Và một màn kịch bắt đầu
* * *
Khoảng nửa giờ sau, có một chiếc xe hơi đỗtrước nhà hàng khách sạn Tân Hòa Lợi: Trên
xe có bốn người bước xuống gồm ba má của
Mỹ Hoa: ông bà Phán Hòa và cha mẹ củaLợi: ông bà Bảy Khá!
Trang 35Họ đi thẳng vào khách sạn, không cần hỏi ai,
họ xông thẳng lên lầu đến trước phòng 101
và không cần gõ cửa, cứ xô thẳng vào! Mấyngười phục vụ không kịp can ngăn thì đã bị
bà Phán Hòa đuổi đi:
- Mấy người không có việc gì ở đây, xin đicho Đây là chuyện riêng của gia đình chúngtôi, để chúng tôi giải quyết!
Khi mấy người phục vụ đi ra hết thì đíchthân ông Phán Hòa đẩy tung cửa vào Ngườikêu lên đầu tiên là bà Bảy Khá:
- Trời ơi!
Trước mắt họ là một cảnh tượng làm xốnmắt bốn người lớn! Lợi đang trần truồngcùng với Mỹ Hoa trên giường Và hìnhnhư hai người đang ngủ say sau một giấc vusơn!
Trang 36- Nghiệp chướng nè trời ơi!
Rồi tất cả họ đều lặng thinh Có lẽ sợ làm ầmlên thì xấu hổ… Nhìn nét mặt đỏ bừng củaông Phán Hòa đủ biết ông giận ghê gớm Rồibằng giọng nhẹ nhàng hiếm thấy, bà Phánbảo:
- Gọi tụi nó dậy rồi về nhà tôi, mình giảiquyết, chứ làm ầm ĩ ở đây thì ích lợi gì!
Trang 37Chú Bảy Khá lẳng lặng bỏ xuống nhà và ônglầm lũi đi bộ về nhà mà không chờ xe và bà
vợ tội nghiệp của mình
Buổi tối đó, người đi chài lưới bắt gặp chúBảy nằm thoi thóp trên bãi Nếu không kịpkhiêng chú lên thì thủy triều kéo chú ra xa
và coi như xong một đời Khi người ta đemđược chú về nhà thì thím Bảy ngồi khócrưng rức bên cạnh Lợi nằm như xác chết!Thấy chú, thím Bảy lại càng khóc dữ hơn:
- Ông chỉ biết cho thân ông thôi, còn để tôivới lũ người quyền thế đó Họ nhục mạ,mắng chửi đã đời rồi còn đặt điều kiện nàyđiều kiện nọ, mà mình có quyền đâu mà cãi
cọ, từ chối
Đang trong trạng thái kiệt sức, vậy mà chúBảy cũng gượng dậy, hỏi:
Trang 38- Họ bắt cái gì?
- Thì còn gì nữa, con mình đã làm chuyệntác tệ với con gái họ, họ không thưa kiệncho đi tù là may
Chú Bảy gào lên:
- Tôi biết thằng con trai tôi, nó đâu có ưa gìcon nhỏ đó mà lấy!
Trang 39đến tối, muốn tự tử hay sao mà khi kéo ông
ấy lên ông ấy còn kháng cự
Đến lúc đó thì Lợi mới tỉnh lại Vừa bật dậy,thấy cha mẹ như thế Lợi hốt hoảng:
- Con có làm gì đâu! Con chỉ…
Anh nhớ lại rồi kêu lên:
- Chết rồi, con bị phục rượu rồi! Con bị
Trang 40- Phục hay không má không biết, chỉ thấycon và con đó trần như nhộng trong phòngkhách sạn Vợ chồng Phán Hòa cũng thấy và
họ làm dữ, họ đòi bồi thường tiết trinh congái họ và còn đòi
Lợi quá phẫn uất:
- Con gái họ đã gây ra chuyện này mà cònlàm lớn chuyện nữa sao!
Thím Bảy thuật rõ hơn:
- Chính con Mỹ Hoa nói rằng khi thấy conuống quá say đã nhờ người khiêng về phòngkhách sạn, định giúp con dã rượu, nào ngờcon nổi thú tính, cưỡng hiếp nó Nó chống
cự không lại nên xuôi tay
Lợi thật sự không chắc mình đã làm gì trongcơn say, nhưng chuyện ấy thì chắc là không.Anh cố giải thích: