Nếu không, cậu hối hậnkhông kịp đó.Huệ vùng bỏ chạy, còn An đang lúng túng chưabiết phải làm sao thì may sao có một thầy giáokhác từ ngoài bước vào, An mừng rỡ: - Anh Phùng, dạy giùm tôi
Trang 2hoanghalinh
Trang 3THÔNG TIN EBOOK
Tên truyện: Mộ Tình
Chuyện Không Kể Lúc Nửa ĐêmTác giả: Người Khăn Trắng
Thể loại: Kinh dị - Ma quái
Nhà xuất bản: Thanh Niên
-Đánh máy: Soccon
Chuyển sang ebook (TVE): santseiyaNgày hoàn thành: 28/03/2010Nơi hoàn thành: Việt Trì - Phú Thọhttp://www.Sachvui.Com
hoanghalinh
Trang 4CÔ GÁI HOA TIÊN
DUYÊN NỢ ÂM DƯƠNG
BẠCH LIÊN HOA
-1 Tình Duyên Trong Nghĩa Trang -2 Huệ Hương Nàng Ở Đâu?
hoanghalinh
Trang 5MỘ TÌNH
1 Người Tình Và Sợi Dây Thòng Lòng
Liễu Huệ đứng lấp ló mãi mà vẫn chưa dám gọitrong khi lòng dạ cô nóng ran, không thể chờ đượcnữa Bên trong, anh chàng Thanh An đang say sưagiảng bài các học sinh đang chăm chú lắng nghe Chính điều đó đã khiến cho Huệ không dám lêntiếng
Chợt An từ trong đưa mắt nhìn ra, Huệ cố gọi vừa
đủ nghe:
- Cậu An! Cậu
Thanh An đã nhìn thấy, anh vội chạy ra, tỏ vẻngạc nhiên:
hoanghalinh
Trang 6- Em đi đâu giờ này mà lại ở đây?
Liễu Huệ đưa nhanh cho An cuốn sổ nhỏ:
- Có lời nhắn của cô Trúc Quỳnh trong đó Vàcậu phải mau theo em, kẻo không kịp nữa!
Xưa nay An và Quỳnh vẫn thường liên lạc vớinhau qua quyển sổ này, và dĩ nhiên người làm cầunối là Liễu Huệ Thấy thái độ của Huệ, Thanh Anhiểu là có chuyện hệ trọng, anh hỏi nhanh:
- Chuyện gì vậy, Huệ?
Huệ không đáp, kéo mạnh tay anh lôi đi:
- Đi nhanh kẻo không còn kịp nữa!
An khựng lại:
- Làm sao tôi đi được lúc này Lớp học đangcòn
hoanghalinh
Trang 7- Lớp gì cũng bỏ! Nếu không, cậu hối hậnkhông kịp đó.
Huệ vùng bỏ chạy, còn An đang lúng túng chưabiết phải làm sao thì may sao có một thầy giáokhác từ ngoài bước vào, An mừng rỡ:
- Anh Phùng, dạy giùm tôi tiết học sau với Tôi
- Chuyện gì, nói cho tôi nghe đi Huệ?
Huệ càng chạy nhanh hơn, vừa giục:
hoanghalinh
Trang 8- Lẹ lên, cái cậu này chậm như rùa!
Thấy không khai thác được gì thêm, Thanh An
cố bước nhanh hơn Lát sau đã tới trước ngôi nhà
to nhất vùng: Nhà Đốc phủ Vệ Từ ngoài, An đãnghe tiếng huyên náo hơi lạ bên trong, nên có ý rụt
rè, chưa dám bước vào Liễu Huệ lại giục:
- Nhanh lên cậu!
Bằng cửa hông, An theo Huệ vào nhà trong Đây
là nhà mà từ gần ba năm qua An đã trọ học, nhưngbởi kiếp ăn nhờ ở đậu, nên lúc nào vào ra anh cũngkhép nép Mặc dù có một người trong nhà này,thân thiết còn hơn ruột thịt
An nghe tiếng gào lên của bà Phủ:
- Cũng tại ông hết! Ép nó làm gì để bây giờ nóđóng cửa phòng trốn biệt, không ra mà cũngchẳng màng đến ăn uống Bộ ông muốn hại conmình đến chết hay sao?
hoanghalinh
Trang 9Không nghe tiếng ông đáp lại, An hơi yên tâm.Bởi thật lòng mà nói, mỗi khi phải giáp mặt ông là
- Quỳnh ơi! Quỳnh!
Bấy giờ mới có tiếng của ông Phủ Vệ:
- Để đó tao!
Ông ta vốn không có cảm tình với An, ai trongnhà cũng hiểu điều đó, nên vừa nghe ông nói vậythì cả bà Phủ và Liễu Huệ đều liếc nhìn An, ngầmbảo An lui ra, nhưng trong lòng anh chàng đang sôihoanghalinh
Trang 10lên nỗi lo, nên anh quên sự có mặt của khắc tinhbên cạnh, vẫn cất tiếng gọi:
- Quỳnh ơi!
Vẫn không nghe tiếng đáp lại từ bên trong, nênlúc này bà Phủ mới là người sốt vó, bà gào to:
- Tông cửa vào đi!
An chưa dám làm thì đã có tiếng ông Phủ:
- Mấy đứa kia đâu, đạp bung cửa ra!
Có lệnh của ông, hai tên lính vệ dùng hết sứcđạp bung cánh cửa gỗ kiên cố Cửa vừa bật ra thìcùng lúc có mấy tiếng thét kinh hoàng lên:
- Trời ơi!
Trong phòng, xác Trúc Quỳnh treo lơ lửng giữatrần nhà An là người nhào vô trước, anh chụp lấychân nàng đỡ lên Nhưng lúc ấy anh đã cảm nhậnhoanghalinh
Trang 11được rằng mình tới đã quá trễ Trúc Quỳnh đãchết!
Bà Phủ như điên loạn, ôm xác con, bà xỉa xói vềphía chồng:
- Ông là người giết con! Chính ông, ông Phủ Vệ
ơi, chỉ vì ông bắt ép nó
Có lẽ sợ vợ nói ra điều ông không muốn ai biết,nhưng trong lúc này lòng ông cũng đang rối bời,sửng sốt, nên lời ngăn cản chỉ mang tiếng chiếu lệ:
- Chuyện đó mà cũng nói
Bà Phủ được nước lại càng gào to:
- Tôi nói rồi, chuyện gì cũng để từ từ tính, ônglại quyết liệt bắt ép nó! Cũng chỉ vì bên chỗ khốnnạn đó, nó nói gì cũng nghe, để đến nông nổi này,vừa lòng ông chưa! Ông ở lại đó mà sống, tôi chếttheo con tôi
hoanghalinh
Trang 12- Quỳnh ơi!
Thi thể Trúc Quỳnh còn chưa lạnh, chứng tỏnàng mới tắt thở chưa lâu, lúc này Liễu Huệ mớivừa khóc vừa nói khẽ
- Em đã giục cậu đi mau lên mà cũng không kịp
An giờ mới hiểu ra, Liễu Huệ tới gọi anh đi gấp làlúc Trúc Quỳnh đã vào phòng đóng cửa để tránhmặt đám người của nhà đại phú gia họ Đoàn,những người mà ông Phủ Vệ quyết tâm kết làmthông gia, mặc dù Quỳnh nhiều lần cương quyếtchối từ Cách đây mấy hôm, chính Quỳnh đã báocho An biết tin này và nàng còn quả quyết với anhrằng nếu gia đình ép quá đáng thì nàng sẽ bỏ nhàtrốn đi chớ quyết không chấp nhận
- Ông vừa lòng chưa? Ông đem xác con ông đi
mà gả cho họ!
Bà vừa gào vừa lao tới ông Phủ Vệ như muốn xéxác ông ta ra Tranh thủ lúc đó, Liễu Huệ lại nóihoanghalinh
Trang 13khẽ với An:
- Cô Quỳnh còn gửi vật này cho cậu đây
Đó là chiếc quạt giấy, vật mà trước đây An đãtặng cho nàng Và đây là vật mà ít khi nào Quỳnhchịu rời ra, ngoại trừ…
Liễu Huệ nói thêm:
- Cô Quỳnh dặn đưa ngay cho anh một lượt vớicuốn sổ Nhưng vì quá vội nên lúc nãy em quên.Không biết cô có ý gì
An nhìn thấy ở đầu cây quạt có một dòng chữviết tháo: Dù thế nào cũng ở bên em, anh nhé!
- Quỳnh ơi!
Thì ra đó là những lời trối trăng của nàng Cónghĩa là Quỳnh biết trước kết cuộc này Vậy mà Anthì vẫn vô tình
hoanghalinh
Trang 14* * *Liễu Huệ đưa sơ đồ địa điểm nhà cho An, vừa dặn:
- Chính bà chủ đã dặn em đưa cho cậu Bàkhông nói điều này cho ông biết
Trong tờ sơ đồ vẽ một ngôi nhà nằm trong mộtđiền trang lớn ở một vùng núi khá rộng Huệ giảithích thêm:
- Đây là điền trang riêng của ông bà, cách nơinày khoảng ba mươi dặm Nơi đó có sẵn một ngôinhà khang trang, trước đây xây dựng dành để chogia đình nghỉ dưỡng vào mùa hè, nhưng từ nhiềunăm rồi do ông bận việc quan trường nên rất ít về
đó Nửa năm trở lại đây thì ông lại bị đau nặng mộtbên chân, nên chắc chắn là sẽ không còn cơ hội vềnơi ấy Đường đi hơi khó, nhưng là nơi có khungcảnh bình yên, thơ mộng Bà quyết định đưa côTrúc Quỳnh về đó mai táng là có ý để cho cô cậu
có điều kiện gần gũi bên nhau, bởi bà biết ý cô vàcậu nữa, dẫu âm dương đôi đường nhưng chắchoanghalinh
Trang 15không muốn rời xa nhau!
An cầm tờ sơ đồ lên tay mà chua xót trong lòng.Anh chép miệng:
- Sống không cho gần nhau, thì chết rồi cònnghĩa lý gì đâu!
Liễu Huệ là người hầu của Trúc Quỳnh từ hơnchục năm, được cô chủ thương và tin tưởng, mà
cả bà Phủ cũng mến, nên cô nàng biết khá nhiềuchuyện:
- Cậu không biết chớ đã nhiều lần bà bênh vựccậu quyết liệt, không để cho ông đuổi cậu đi Bàthương cậu, nhưng trước uy quyền quá lớn củaông nên đành phải bất lực
Anh đâu còn ai để tâm sự nên phải nói với Huệ:
- Tôi biết chớ Chỉ vì làm theo lời mẹ tôi dặn lúclâm chung, nên tôi mới cắn răng tới ở đây để đihọc, rồi khi đi ra trường tôi đã có ý đi tìm chỗ trọhoanghalinh
Trang 16khác, nhưng Trúc Quỳnh không cho.
Huệ thêm vào:
- Cô đời nào để cậu đi! Cô Quỳnh đã nhiều lần
kể cho em nghe chuyện gia đình cậu và ông bàPhủ hứa với nhau kết thông gia khi cậu và côQuỳnh lớn lên Cho đến khi thấy cảnh nhà cậu sasút thì ông đổi ý, muốn hủy hôn Chính cái ngàyông Phủ tuyên bố hủy hôn thì đã một lần côQuỳnh khóc hết nước mắt, đòi bỏ nhà đi, làm choông phải cho người canh giữ cô ấy rất kỹ Lần đó
là lúc cậu gần thi tốt nghiệp, cậu nhớ không?
An gật đầu:
- Đó là lần ông ấy đuổi tôi ra khỏi nhà Cũng nhờ
bà Phủ ngăn lại và cũng vì lo cho Quỳnh nên tôibấm bụng, chịu nhục ở lại đây
Vừa giúp An chuẩn bị hành lý, Huệ lại dặn:
- Bà dặn em đừng để cho ông biết chuyện này.hoanghalinh
Trang 17Hình như ông cũng không thích cậu dính líu bất
cứ chuyện gì trong nhà này Mà này, cậu
Liễu Huệ định hỏi gì đó thì vừa lúc có tiếng quáttháo của Phủ Vệ bên ngoài, nên cô ngưng ngay,vừa đi ra vừa dặn:
- Khi nào sửa soạn xong cậu cứ đem đồ ra bờsông, có chiếc ghe nhỏ đợi sẵn ở đó, chừng haimươi phút sau thì em sẽ ra tới Em đích thân đưacậu đi
An vừa hồi hộp, vừa mừng vui Bởi đây là lầnhoanghalinh
Trang 18đầu tiên sau hơn một tháng anh mới có dịp tới chỗchôn cất Trúc Quỳnh Hôm di quan Quỳnh đi,chẳng hiểu có ý gì mà Phủ Vệ đã quyết liệt ngăncản không cho An đi theo An đã tính liều mạngchống lại quyết định ấy, nhưng bà Phủ đã ngầmbảo An cố chịu đựng, và hôm nay An mới hiểu ýcủa bà mẹ tốt bụng đó Bà đã ngầm bố trí cho Anchuyển tới sống hẳn ở điền trang, và như thế là bất
cứ phút giây nào anh cũng ở bên cạnh Quỳnh màchẳng làm phiền lòng ai Cũng chính bà đã ngầmvận động cho An chuyển về dạy ở ngôi trường gầnđiền trang, để anh không phải vất vả đi về trường
cũ quá xa xôi Dẫu sao thì An cũng cảm ơn vàđược an ủi là trong gia đình Phủ Vệ vẫn còn cónhững người không tệ bạc
- Cậu An ơi!
Nghe tiếng gọi khẽ của Liễu Huệ ngoài cửa sổ,
An bước ra và hiểu là có chuyện, An hỏi nhanh:
- Có gì trục trặc chăng?
hoanghalinh
Trang 19Huệ đưa một gói giấy nhỏ, bảo:
- Ai gửi cái này cho cậu mà để ở ngoài cửaphòng, em sợ ông thấy nên cầm ra đây cho cậu,vừa tiện báo cho cậu nên đi ra ngay, trong lúc ôngđang có khách ở nhà trên
An cầm gói giấy dán kín trên tay ngạc nhiên hỏi:
- Cái này của ai vậy?
Huệ gấp rút chạy đi trước, An đành phải xách va
li chạy theo mà vẫn còn thắc mắc về vật cầm trêntay
Mãi đến khi ghe đã rời bến rồi, anh mới hỏi:
- Cô nói ai gửi cho tôi cái này?
- Em không biết, hỏi bà thì bà cũng không biết.Cậu mở ra xem là cái gì?
An nhẹ tay mở ra và kinh ngạc:
hoanghalinh
Trang 20- Cái áo cánh lụa màu vàng này là của củaTrúc Quỳnh.
Trang 21ra, cô im lặng để không phá vỡ dòng suy tư củaanh Mãi khi ghe tới ngay một khúc sông rộng thìHuệ nhắc:
- Cậu An có nhớ lần mình đi về quê ngoại côQuỳnh không? Khi đi ngang qua đây, cô Quỳnh đã
đố cậu cái cây gie ra sông kia là cây gì, khi cậu trảlời đúng tên thì cô ấy giận cậu
An cười gượng:
hoanghalinh
Trang 22- Nhớ chớ Đó là cây bần Khi tôi nói tên cây và
ví nó như mình thì Quỳnh giận ra mặt, cấm khôngcho tôi nói như vậy nữa Mà cũng lạ, tôi nghèo, vímình như cái cây mọc bơ vơ ven sông đó, saoQuỳnh lại cho tôi yếm thế, mỉa mai
Liễu Huệ vẫn còn bênh cô chủ mình:
- Lúc nào cô cũng không muốn cậu mang mặccảm giàu nghèo Bởi dưới mắt cô, cậu đâu phảithầy giáo nghèo, đâu phải là người bị rẻ rúng
An nhẹ lắc đầu:
- Thực tế là vậy rồi, chối bỏ làm gì!
Thấy An không vui, Liễu Huệ thôi không nóichuyện đó nữa, cô chuyển sang chuyện khác:
- Em hỏi thật liệu về sống ở điền trang này cậuchịu được bao lâu?
hoanghalinh
Trang 23Liễu Huệ hoảng hốt:
- Dạ không, em không có ý đó! Xin cậu
Trang 24ngày ngày được hầu hạ cô Quỳnh như khi cô cònsống, vậy chắc là không có việc làm rồi! Cậu Angiành mất còn đâu!
An mải lý sự mà quên chiếc áo cánh còn trongtay, khi nhớ ra, anh đột nhiên hỏi:
- Huệ nhớ lại xem, có phải chiếc áo này đã chovào áo quan?
Huệ gật đầu quả quyết:
- Chính tay em đưa cho bà và bà bảo em đặt lênngực của cô Quỳnh, bởi khi sống cô ấy thíchchiếc áo màu vàng này nhất, trong số bốn nămchiếc khác màu Chẳng biết lý do gì… Em khôngthể lầm!
An muốn tiết lộ chính anh là người đã mua tặngcho Quỳnh chiếc áo này, và cũng là chiếc áo mà
cô nàng luôn mặc mỗi sáng khi đứng nép bên ràotiễn anh đi dạy học
hoanghalinh
Trang 25- Mộ của Quỳnh chôn ở đâu?
- Ngay cạnh ngôi nhà kia Tuy nhiên vừa điđường xa đến, cậu không nên ra mộ ngay Vả lạicậu còn ở đây lâu dài mà, lo gì
An rất nôn nóng muốn gặp lại người yêu, nênmặc cho Huệ nói, anh hấp tấp đưa hành lý vào nhàrồi bảo Huệ:
- Cô giúp tôi thu xếp chỗ Tôi ra ngoài một chút.Không cần hỏi thêm, An bước đi như chạy,hoanghalinh
Trang 26nhầm hướng sau nhà Và anh tìm được khu nghĩatrang gia đình, gồm bốn ngôi mộ nằm quây quầnnhau Trong số đó, mộ của Trúc Quỳnh mới xâynổi bật giữa thảm cỏ xanh rì.
Hôm đi an táng Quỳnh, An bị cấm không chotheo, nhưng sao lạ quá, trên mộ bia của nàng cóđôi dòng chữ màu đỏ được viết khác hẳn vớinhững chữ chạm khắc thông thường Mà nhữngchữ này lại chính là câu thơ của chính An tặng choQuỳnh cách nay đã lâu! Chẳng lẽ cha mẹ Quỳnhcho viết lên đây?
An đưa tay sờ lên hai dòng chữ thì từng chữmột dính theo tay anh xóa mất mấy chữ
Trang 27An chưa biết hỏi ai thì đã có giọng của Liễu Huệ:
- Đã nói rồi, cậu chưa khoẻ mà
An quay lại hỏi ngay:
- Ai đã viết những dòng này lên bia?
Huệ ngạc nhiên:
- Chữ nào?
An quay lại chỉ, dòng chữ bị ngón tay anh xóavừa rồi đã hiện trở lại như trước đó, không thiếumột nét!
Không tin vào mắt mình, anh ghé sát mắt vàonhìn, vừa định gí tay vào lần nữa, nhưng lại sợ chữ
bị biến đi
Huệ thấy lạ liền hỏi:
- Chuyện gì vậy cậu An?
hoanghalinh
Trang 28- Cô có biết ai viết hai dòng chữ màu đỏ này lênbia không?
Liễu Huệ bước đến gần xem kỹ, rồi lắc đầu:
- Hôm dựng bia có mặt em, đâu có thấy nhữngdòng này đâu
Cô vô tình đưa tay chạm vào và rụt ngay tay về,kêu lên:
Trang 29- Anh hiểu rồi, bây giờ anh đã có mặt và mãi mãi
sẽ ở bên em!
Anh quay lại bảo Huệ:
- Cô có thể về được rồi đó Tôi sẽ ở lại đây,không cần phải làm quen chỗ đâu
- Nhưng bà Phủ dặn em là phải chờ cho cậu sắpxếp mọi việc xong rồi mới về, nhất là việc dẫn cậuđến trường học gần đây để cậu nhận việc đã.hoanghalinh
Trang 30An trấn an:
- Không sao đâu Tôi tự lo liệu được
Liễu Huệ vẫn không chịu:
- Vậy thì cậu cũng phải vào nhà để em dặn mấyđiều quan trọng này Bà sẽ rất buồn nếu cậu khônglàm theo
Dẫu đang rất muốn một mình ở lại bên mộ,nhưng nghe vậy, An đành miễn cưỡng đứng lêntheo vào nhà Căn phòng chính trong nhà dànhriêng cho An, cửa vẫn khóa Huệ bảo:
- Bà dặn khi tới đây phải chính cậu với lên trêncao lấy chìa khóa phòng Ở trên đầu hồi, em khôngvới tới được
An rất khó khăn mới lấy được xâu chìa khoábám đầy bụi, chứng tỏ từ lúc để đến giờ chưa mộtlần lấy xuống Huệ dặn:
hoanghalinh
Trang 31- Cậu mở cửa phòng rồi đưa hành lý vào, để em
đi làm mấy món ăn cho bữa cơm chiều giúp cậurồi về cũng không muộn
An vừa đẩy cửa phòng vào đã khá ngạc nhiênthấy trên giường ngủ chăn, nệm, gối được xếpngay ngắn, gọn gàng và còn có mùi hương nhẹthoảng khắp cả phòng Dấu hiệu căn phòng mớichớ không phải bỏ lâu ngày!
Bật diêm tìm cây đèn dầu hay nến, nhưng vừakhi ấy tự dưng toàn gian phòng sáng trưng Bóngđèn điện đang cháy khiến An ngỡ ngàng Anhkhông nghĩ chốn sơn trang này lại có đủ tiện nghithế này Nhưng ai đã bật điện, trong khi anh chưa
hề chạm vào công tắc điện?
Nhìn một lượt khắp gian phòng An càng ngạcnhiên hơn, bởi bốn bên tường đều có treo nhữngbức thư pháp toàn những câu thơ của An vàQuỳnh Kể cả những đoạn hai người viết cho nhaumột cách kín đáo cũng được chép lại ở đây Màhoanghalinh
Trang 32chữ thì rõ ràng là của chính Trúc Quỳnh!
- Sao lại thế này?
An còn đang hoang mang thì đã nghe tiếng lathất thanh của Liễu Huệ:
- Cậu An ơi, ra xem nè!
An chưa kịp bước ra thì Huệ đã đứng bên ngoàicửa phòng, sắc mặt hớt hải:
- Ai ai đã dọn cơm sẵn rồi
An bước xuống nhà bếp, anh nhìn thấy trên bàn
ăn một mâm cơm còn bốc khói, ai đó đã dọn sẵn
- Cô làm phải không Huệ?
Liễu Huệ giọng vẫn còn run:
- Em mới xuống là đã nhìn thấy rồi
hoanghalinh
Trang 33Nhìn kỹ hơn, An nhận ra toàn những món ănkhoái khẩu của mình Tuy chưa một ngày chungsống với nhau, nhưng ngoài Quỳnh ra thì chưa một
ai rành sở thích của An như vậy Bởi đã đôi lầnQuỳnh hỏi An thích ăn gì, mặn lạt ra sao Quỳnhbảo phải biết rõ sở thích của anh, để sau này thành
vợ chồng còn biết đường mà phục vụ Đứng immột lúc, An lẩm bẩm:
- Chính Quỳnh đã làm chuyện này
Nghe không rõ, Liễu Huệ hỏi lại:
- Cậu An nói sao?
An nhẹ lắc đầu:
- Không có gì
Trong lòng An đang lóe lên một điều gì mà ngaylúc đó anh cười một mình Ngại Huệ hỏi thêm lôithôi, An mời:
hoanghalinh
Trang 34- Huệ cùng tôi ăn bữa cơm này rồi về kẻo muộn.Chẳng biết ai nấu, nhưng chắc là ai đó có ý tốt,nên mình cũng chẳng ngại.
Liễu Huệ tìm cách về ngay:
- Thôi, để em về cho kịp con nước xuôi dễ đi.Cậu cứ ăn đi
Khi Huệ ra tới ngoài rồi, An chợt nhớ nên chạytheo dặn:
- Cô chớ nên kể cho ai nghe những gì thấy nãygiờ Kể cả với bà Phủ
- Nhưng bà có lòng với cậu mà!
An phải giải thích:
- Biết là vậy Nhưng chuyện hôm nay còn chưa
rõ ràng, nói e bà sẽ lo lắng Để vài hôm tôi theo dõi
kỹ rồi sẽ báo sau
hoanghalinh
Trang 35Huệ vốn tính thật thà, cô hứa liền:
- Cậu An không phải lo, em lúc nào cũng kínmiệng Miễn sao cậu sống được yên ổn là tốt rồi.Thôi, em về đây
An ra bờ sông đứng, chờ cho Huệ đi thật xa rồimới quay vào nhà Chỉ còn lại một mình, lúc này
An mới ngửa mặt lên trời nói thật to:
- Trúc Quỳnh của anh! Đừng hù doạ anh nữa! Mặc cho An la, gào, bốn bề chung quanh anh vẫnlặng như tờ Trời bên ngoài bắt đầu tối
hoanghalinh
Trang 362 Ngôi Mộ Tình
An được trường phân công dạy lớp Đệ Tam và
Đệ Nhị Đây là lớp học mà học sinh đều ở tuổi lớn,sắp trưởng thành, nên với một thầy giáo trẻ như Anrất khó khi đứng lớp Biết anh là giáo viên mớichuyển tới, nên hầu hết học sinh lớp Đệ Nhị đều
cứ nhìn thầy mà mỉm cười
Đặc biệt là các nữ sinh Suốt trong buổi dạyđầu, An cố gắng nói cười vừa phải, nhưng cũngkhông quá nghiêm, bởi anh cũng muốn lấy cảmtình với đám học sinh mới của mình Lúc ra về,anh đi bộ ra chỗ bến xe thổ mộ, khi vừa leo lên xethì một chị buôn gánh bước lên sau đã nhắc An:
- Cậu có cái gì dính sau quần kìa!
An đưa tay gỡ và nhìn vào tờ giấy cỡ bàn tay códòng chữ viết khá nắn nót nét đẹp của con gái:hoanghalinh
Trang 37“Thầy đẹp trai quá, thầy An ơi!
Đoán là cô nữ sinh nào đó trong lớp phá mình,
An không bực mình, chỉ nhẹ mỉm cười Anh địnhvứt mảnh giấy xuống đường, nhưng thấy mọingười trên xe đang nhìn mình, nên An vội nhét đạivào túi quần, định về nhà sẽ vứt đi
Từ trường về điền trang cũng khá xa, lại phảiqua đò, nên phải hơn nửa giờ sau An mới về tớinhà Thường thì anh phải tự lo bữa ăn, nếu hômnào về trễ Cái lạ là ở chỗ này: Lúc nào An dạy vềđúng giờ thì có một mâm cơm dọn sẵn Còn về trễthì chẳng thấy! Vài lần An thắc mắc, nhưng sau đóthì anh hiểu: Về trễ là bị phạt!
Như hôm nay, chẳng có mâm cơm, trái lại trênbàn ăn còn có một cái chén không và đôi đũa nằmchỏng chơ
Như thường lệ, An nói rất khẽ:
- Anh xin lỗi
hoanghalinh
Trang 38An lại đi nhóm lửa, nấu cơm và ăn qua loa Tối
đó anh có nhiều bài phải chấm điểm, nên anh phảithức khá khuya Và cũng như những đêm trước,ngồi làm việc thỉnh thoảng anh lại nhìn qua cửa sổ
để chờ đợi
Cái mà anh chờ là một đóa hoa tươi, chẳng biết
từ đâu mà luôn rơi đúng trước mặt An khi anh ngồitrên bàn Chẳng cần nghĩ ngợi xa xôi, An cứ chotác giả của hành động đó là Trúc Quỳnh
An thường hướng ra mộ mỗi khi nhận được hoa
và luôn khấn:
- Em hãy yên nghỉ Anh luôn chờ em!
Những lúc như vậy, An luôn có cảm giác nhưmột bên má của mình được ai đó hôn phớt qua.Tối nay, An đợi khá lâu mà chưa thấy bông hoabay qua cửa sổ, rơi lên trang vở Anh thầm nghĩchắc là nàng giận
hoanghalinh
Trang 39Và có lẽ quá mệt, nên trong lúc chấm bài An đãgục xuống ngủ ngon lành Đến khi choàng tỉnh,anh càu nhàu:
- Lại gục rồi
Chợt An nhìn thấy đóa hoa tươi nằm đó Vàngoài ra, anh còn phát hiện trên trang vở còn cómột dấu chân rất lạ Không phải dấu chân người,
mà giống như Chân một con vật
Điều này lần đầu An nhận ra, anh giật mình tựhỏi:
- Con vật gì lại vào đây?
Dấu chân lớn hơn chân mèo, cũng lớn hơn châncủa những con chó thông thường Mà ở vùng nàyngoài những con vật đó ra đâu còn loài nào nữa.Chồn cáo thì chân cũng cỡ chân chó Chỉ có cọp,beo? Nhưng từ ngày về đây ở đến nay đã mấytháng rồi, An có nghe ai nói chốn này có nhữnghoanghalinh
Trang 40loài mãnh thú đó Mà ví dụ có thì lúc anh ngủ, mộtkhi chúng đã vào đây rồi thì mạng sống của anhlàm sao còn giữ được!
Dấu chân còn khá mới, lại hơi ươn ướt, chứng tỏbên ngoài sương đêm đã khá nhiều
Hơi rờn rợn người nên An xếp sách, đóng cửa sổ
và đi nghỉ Anh cứ thắc mắc mãi chuyện lạ đó chođến khi ngủ say trở lại
Sáng dậy, việc đầu tiên của An là đi ngay ra mộngười yêu làm cái việc mà gần ba tháng nay sángnào anh cũng làm là đốt nén nhang cắm trước đầu
mộ, nhìn nhang cháy đến gần phân nửa mới vàosửa soạn đi dạy
Hôm nay vừa ra tới nơi, anh đã ngạc nhiên khinhìn thấy ngay ở đầu mộ có một mảnh giấy nhỏ,trông quen quen Anh chụp vội đưa lên xem thì lạicàng ngạc nhiên hơn, bởi đó chính là mảnh giấy
mà các nữ sinh viết chọc phá anh!
hoanghalinh