MỐI TÌNH TRUYỀN KIẾPXác Ai Trong Bệnh Viện Dù qua sáu năm học ngành y, đã nhiềulần Hạnh vào bệnh viện để thực tập, cũng cótrực ca, nhưng chưa bao giờ cô ngủ lại mộtmình trong một ca trực
Trang 2hoanghalinh
Trang 4THÔNG TIN EBOOK
Tên truyện: Mối Tình Truyền KiếpChuyện Không Kể Lúc Nửa ĐêmTác giả: Người Khăn Trắng
Thể loại: Kinh dị - Ma quái
Nhà xuất bản: Thanh Niên
Chuyển sang ebook (TVE): santseiyaNgày hoàn thành: 28/03/2010
Nơi hoàn thành: Việt Trì - Phú Thọhttp://www.Sachvui.Com
hoanghalinh
Trang 5CON MA NHÀ XÁC
hoanghalinh
Trang 6MỐI TÌNH TRUYỀN KIẾP
Xác Ai Trong Bệnh Viện
Dù qua sáu năm học ngành y, đã nhiềulần Hạnh vào bệnh viện để thực tập, cũng cótrực ca, nhưng chưa bao giờ cô ngủ lại mộtmình trong một ca trực đêm như lần này.Lúc chiều khi nhìn vào bảng trực cấp cứu,Hạnh đã lè lưỡi với người bạn cùng trực:
- Sao lại cho hai cô bác sĩ tập sự trực cùng ca,lại không có đàn ông, sợ thấy mồ!
Thúy Lan, người bạn cùng khóa cười nhạo:
- Nhát cáy như cậu đúng ra chỉ nên họcngành sư phạm thôi!
Hạnh kề tai bạn nói khẽ:
hoanghalinh
Trang 7- Mình nghe mấy anh khóa trước nói bệnhviện này có nhiều ma lắm!
Thúy Lan được dịp dọa luôn:
- Không chỉ ma mà còn có cả quỷ nữa! Mấycon quỷ nhe nanh, lè lưỡi dài cả tấc luôn.Hạnh tưởng bạn nói thật, cô nhảy ngồi xổmtrên ghế, miệng la bải bải:
- Nói nữa tôi về liền bây giờ!
Biết Hạnh sợ thật, Thúy Lan cười ngất:
- Dọa cậu chơi chớ ma quỷ nào ở đây! Làmbác sĩ là nghề thức với ma, ngủ với quỷ mà,
sợ thì làm sao hành nghề được Tối nay là catrực đầu tiên, lại trực phòng cấp cứu nữa,nhiều khả năng mình với cậu sẽ phải cưa vàicánh tay, đục vài cẳng chân, khoan vài sọnão Cậu biết rồi chứ gì, mấy người hôn mê
do chấn thương sọ não thì khác gì cái xáchoanghalinh
Trang 8ma! Nghe nói nhiều khi đang mổ cho họ thì
họ đưa tay chụp lấy mình, bàn tay lạnhngắt
Biết bạn trêu mình, Hạnh phát vào môngLan mấy cái:
- Lát nữa nếu có người nào bị cưa tay thìmình bỏ cánh tay cắt ra đó vào giỏ xách củacậu!
Hai người đang trêu đùa nhau thì bác sĩtrưởng ca trực bước vào phòng Chị cũnggóp phần làm không khí đỡ buồn tẻ:
- Ngày xưa khi chị mới ra trường được phâncông về bệnh viện, cũng gặp ca trực phòngcấp cứu như thế này, mấy em biết chị gặp cái
gì không?
Hạnh nhát, nhưng lại là người thích nghe kểchuyện rùng rợn, cô vểnh tai chờ bác sĩTuyền kể chuyện
hoanghalinh
Trang 9- Ngay ca trực đầu, chị đã gặp một người không có mặt!
Hạnh kinh ngạc:
- Sao lại không có mặt?
- Bởi một tai nạn khủng khiếp, nạn nhân bịngã vào một cỗ máy nổ đang quay, cái bánhrăng cưa khổng lồ cà nát mặt người ấy, đếnnỗi khi được chở vào bệnh viện cấp cứu thìchẳng thể nào nhận diện là anh ta, chị vốn
sợ máu, gặp cảnh đó nên đã xỉu tại chỗ!Thúy Lan phá lên cười:
- Bác sĩ cấp cứu mà lăn đùng ra như vậy thìcòn cứu chữa được ai nữa!
Bác sĩ Tuyền cũng cười vui:
- Đó là kỷ niệm nhớ đời của chị Mà cũngnhờ lần đó mà những lần sau và cho tới bâygiờ chị hết sợ máu, và hiện nay nổi tiếng làhoanghalinh
Trang 10người mổ nhanh và chuyên trị những caphẫu thuật rắc rối nhất ở bệnh viện này, mấyđứa tin không?
Hạnh gật đầu:
- Lúc còn thực tập thời sinh viên, em đã từngnghe người ta ca chết lên mây xanh luôn!Lúc chưa biết mặt chị, em cứ tưởng chị làmột nữ bác sĩ có tướng đàn ông, da đen giòn
và bộ mặt lạnh lùng, gan dạ Nào ngờ khibiết rồi mới thấy là trái ngược một trăm támchục độ!
Câu chuyện của họ bị cắt ngang bởi mộtchiếc xe cấp cứu thắng nhanh ngay trước cửaphòng trực Mấy nhân viên nhanh nhẹnnhảy xuống xe và chỉ trong vòng nửa phút,
họ đã khiêng xuống một bệnh nhân mìnhmẩy đầy máu
Đã thành quán tính, bác sĩ Tuyền chụp ốngnghe đeo lên cổ và trong tư thế sẵn sàng vàocuộc Thúy Lan nhanh hơn bạn, cô bước rahoanghalinh
Trang 11chỗ xe đẩy bệnh nhân, hỏi ngay:
- Bị sao vậy?
Mấy y tá áp tải chỉ vào bệnh nhân:
- Anh ta bị kẹt giữa hai chiếc xe tải loại bốnchục tấn Hai người khác đã chết, riêng anh
ta thì hình như tim còn đập, nhưng sự sốngthì như chỉ mành treo chuông!
Thúy Lan không dám nhìn vào bộ mặt gầnnhư nát bét kia, mà chỉ hỏi bâng quơ:
- Bao lâu rồi!
- Cái gì bao lâu?
- Người này bị tai nạn bao lâu rồi
- Gần một giờ, do kẹt giữa hai chiếc xe quálớn nên phải chờ cần cẩu kéo ra mới đưa anh
ta đi được
hoanghalinh
Trang 12Việc cấp cứu diễn ra suôn sẻ, nhưng nửa giờsau bệnh nhân vẫn chưa tỉnh Với kinhnghiệm gần hai mươi năm trong nghề, saukhi đo huyết áp, nghe mạch, trong lúc chờchụp cắt lớp thì bác sĩ Tuyền gọi hai cô trợ lýcủa mình lại gần, nói khẽ:
- Người này khó mà qua khỏi Tuy nhiêncòn nước còn tát, cứ phải cố gắng tối đa.Hạnh chưa quen nhìn máu tuôn xối xả và cảmột đống thịt bầy nhầy, nên cố lắm cô mớiđứng được Là bác sĩ tập sự mà trong việc cấpcứu cô còn thua xa mấy cô y tá quèn, bởi vừalàm mà vừa sợ, tay cứ run Cũng may, khikết thúc công việc, bác sĩ Tuyền thở phào báotin vui:
- Có hy vọng!
Người bệnh vẫn thở bằng bình dưỡng khí,tuy nhiên mạch hiện trên bảng theo dõi đã
có phần đều hơn Toàn thân anh ta hầu nhưkhông chỗ nào là không quấn băng, đặc biệthoanghalinh
Trang 13là khuôn mặt, không thể gọi đó là mặt bởi cảmấy thước băng đã được quấn vào đó, chỉchừa ra hai hốc mắt và miệng, mũi.
Trước khi về phòng nghỉ, lúc đó đã hơn haigiờ sáng, bác sĩ Tuyền dặn lại:
- Bác sĩ Dung, Lan và hai y tá cố gắng theodõi sát tình hình bệnh nhân, tôi về phòngmấy phút sẽ trở lại ngay
Thúy Lan nói:
- Chị có thể ngủ một giấc, xem ra chị mệt lắmrồi, để tụi em canh, khi nào có chuyện sẽ gọichị dậy cũng được
Dung bây giờ mới bình tĩnh hơn:
- Toán trực của bác sĩ Duy cũng sắp tới rồi,chị không phải lo nữa
Y tá Cúc là người lâu năm trong nghề, cũngmuốn chứng tỏ bản lĩnh của mình, nên lênhoanghalinh
Trang 14- Ca này mà ăn nhằm gì, có những ca kháctôi cũng chiến đấu cả đêm với bác sĩ Tuyền
mà vẫn không nghỉ chút nào nữa là
Hiểu ý chị ta nên Thúy Lan nheo mắt nhìnHạnh rồi nói:
- Kinh nghiệm như chị Cúc thì mới đủ sức
mà lo tới cùng vụ này Lát nữa khi chuyểnbệnh nhân qua phòng hậu phẫu để tiếp tụctheo dõi, chị Cúc nên đi theo, bởi chị quencông việc với bệnh nhân nặng hơn trong sốtụi tôi đây
Vừa nghe thì chị y tá này giãy nảy lên:
- Sao lại là tôi, con nhỏ Nga này là đúnghơn!
Nga, cô y tá trẻ hơn trề môi:
- Chị quên là tối qua đã phân công rồi sao,hoanghalinh
Trang 15tôi đã chịu trận vụ cưa hai chân của thằngđua xe, thức hầu như suốt đêm, thì bữa nay
là tới phiên chị
Đuối lý y tá Cúc đành phải nghe theo Bởituy là người lớn tuổi hơn, kinh nghiệm hơn,nhưng dẫu sao chị ta cũng chỉ là y tá, bác sĩ
dù là trợ lý cũng có quyền phân công
Thấy chị ta có vẻ uể oải, nên nhân cơ hộimuốn tránh phải chứng kiến thêm cảnh máu
me, Hạnh đề nghị:
- Hay là để mình theo dõi bệnh nhân cho, chịCúc cần cho bên phòng phẫu này hơn Mìnhmuốn tranh thủ ngồi nghỉ chân một lát.Thúy Lan hiểu ý bạn nên nhẹ gật đầu, còn y
tá Cúc thì khoái chí lắm:
- Trực chung với bác sĩ Hồng Hạnh em chịuquá! Được rồi, bác sĩ cứ qua đó rồi khi nàorảnh việc tôi chạy qua Có thứ này tặng bác
sĩ ăn cho vui!
hoanghalinh
Trang 16Chị ta đưa một gói nhỏ ô mai me, Hạnhkhoái nhưng lại nói:
- Giờ này mà ăn chua vào nó cào ruột chết!Cúc tỏ ra rành chuyện:
- Vậy là bác sĩ Hạnh chưa kinh nghiệm rồi,lúc mệt mỏi, buồn ngủ mà ngậm vài cục ômai trong miệng tức khắc chấm dứt các hiệntượng kia ngay! Chất chua tuy có làm khócái bao tử một chút, nhưng lại là thứ chốngmệt, chống buồn ngủ đại tài!
Hạnh miễn cưỡng cầm gói kẹo theo y tá Ngađẩy bệnh nhân vừa phẫu thuật xong sangphòng hậu phẫu Có mấy bệnh nhân vừa rờikhỏi phòng hậu phẫu chuyển đi các khoahồi chiều, nên giờ này phòng đang bỏ trống.Gian phòng rộng có đến hơn chục chiếcgiường bệnh mà không có bệnh nhân, quả làvắng vẻ im lặng lạ thường
hoanghalinh
Trang 17Y tá Nga đẩy xe bệnh vào vị trí, xem xét lạibình dịch truyền và gắn lại dây theo dõi timmạch cho bệnh nhân xong, nói liền:
- Bác sĩ Hạnh cứ ngồi đây một lát, em sẽ sangngay Em khoái tính tình hiền lành, ít nóicủa bác sĩ, chớ bà Cúc thì nói nhiều quá,phát nhức đầu với bả!
Cô ta lại dúi vào tay Hạnh một gói bánhngọt:
- Bác sĩ đừng nghe lời bà Cúc, ăn chua cũngphải có chút ngọt vào thì cái bao tử nó mớichịu nỗi! Đêm nào em cũng ăn như vậy!Nhìn tướng đi phục phịch của cô ta vàkhuôn mặt bầu bĩnh, Hạnh thầm nghĩ: “ănngọt suốt như vậy bảo sao không mập!”.Đồng hồ trên tường chỉ hai giờ ba mươiphút Hạnh lần đầu tiên biết được cái cảmgiác thức đêm bên cạnh cái sống và chết củacon người Nhìn lại người bệnh mà lúc bắthoanghalinh
Trang 18đầu phẫu thuật, Hạnh có biết đó là một bệnhnhân nam, mà lúc này thì không thể nhận raanh ta là ai Bởi vậy, bác sĩ Tuyền nói lúcchiều là nghề bác sĩ là nghề sống với ma, gầnvới quỷ, đâu có sai.
Bất chợt bệnh nhân ườn người lên, khiếncho chiếc giường bệnh bị lắc lư, Hạnh hốthoảng, cổ vừa chạy lại gần, nhưng chưa biếtphải làm sao Việc non kinh nghiệm trongnghề nó tai hại vậy đó
- Ai có ai
Cô định kêu lên, nhưng chợt nghĩ, nếu kêunhư vậy thì còn gì vị thế một bác sĩ Khôngkịp suy nghĩ thêm, Hạnh hành động theobản năng, cô đưa tay mình chụp vào bàn tayvấy đầy máu khô của bệnh nhân Làm việcnày Hạnh chỉ nghĩ đơn giản là giữ cho bệnhnhân bớt cử động Thật ra đó là một phươngpháp sai trong ngành y Nhưng chẳng hiểuthế nào, người bệnh không ưỡn người nữa hoanghalinh
Trang 19Hạnh định rút tay về thì mới hay bàn taynhỏ xíu của mình đã bị bàn tay to lớn kianắm chặt đến nỗi có muốn nhúc nhích cũngkhông được, nói gì rút ra!
- Ông anh
Chợt nghĩ giờ mà có nói gì anh ta cũngkhông nghe, biết, nên Hạnh cố thêm sức đểrút tay ra Cũng không xong
- Chuyện gì vậy em?
Câu hỏi đột ngột của bác sĩ Tuyền đã giúpgiải thoát cho Hạnh Bàn tay đang nắm tay
cô bỗng rơi ra, Hạnh rút được tay về, lúngtúng đáp:
- D ạ dạ… mạch bệnh nhân không ổnđịnh Bệnh nhân
Bác sĩ Tuyền nhìn vào bảng điện tử thì hốthoảng:
hoanghalinh
Trang 20- Mạch giảm thấp quá! Lâu chưa em?
- Dạ mới
Chợt bác sĩ Tuyền nhìn vào tay của bệnhnhân và hỏi:
- Sao tay của anh ta có cái gì vậy?
Lúc này Hạnh mới cùng nhìn vào đó và côgiật thót tim, bởi trong tay anh ta đang cóchiếc nhẫn của chính cô! Chiếc nhẫn bằngbạch kim mà Phong, người yêu đã chia taycủa Hạnh tặng từ mấy năm trước, cho đếngiờ dù hai người đã chia tay nhưng Hạnhvẫn giữ, đeo trong tay không bao giờ rời.Vậy tại sao lại ở trong tay người này Hạnhnhớ lại, có lẽ lúc nãy khi nắm tay mình quáchặt, khi rút ra chiếc nhẫn đã vuột ở lại Trên chiếc nhẫn có khắc tên Hồng Hạnh,nên cô vờ như không biết cũng không được,nên Hạnh đành phải nói:
hoanghalinh
Trang 21- Lúc nãy sợ người này co giật nên em cónắm tay giữ lại, có lẽ vì thế…
- Hạnh, em nhìn xem, có phải mạch ngừngrồi không?
Vừa hỏi, Tuyền quay ra ngoài gọi lớn:
- Báo bác sĩ Duy và ê kíp trực tới đây ngay! Kíp trực và nhóm bác sĩ phòng phẫu thuậtchạy ngay tới, họ đều trố mắt nhìn bệnhnhân ưỡn người lên liên tục và hai tay thì cửđộng không ngớt, trong khi bảng theo dõihoanghalinh
Trang 22mạch thì hoàn toàn không có tín hiệu!Mấy bác sĩ mới tới tăng cường nhắc:
- Xem lại coi dây dẫn cũng như hoạt độngcủa máy có vấn đề gì không?
Đích thân bác sĩ Tuyền kiểm tra lại và báo:
- Vẫn hoạt động bình thường
Tuy nhiên, bệnh nhân vẫn liên tục có nhữngbiểu hiện bất thường đó Một y tá nói khẽnhưng vài người nghe được:
- Biểu đồ mạch không còn thì làm sao ngườinẩy ngược thế kia được Còn hai cánh taynữa, coi kìa, cứ đưa lên quơ và cả nắm lạinữa, đây đâu phải người đã ngừng thở?Nhưng chỉ mười phút sau thì một bác sĩ đãbáo:
- Phương pháp kích động tim không thựchoanghalinh
Trang 23hiện được do lồng ngực bệnh nhân vốn đã bịchấn thương nặng, chạm mạnh vào là sẽ táigãy mấy nhánh xương ở đó, đồng thời làmảnh hưởng nghiêm trọng đến tim Vậy chỉcòn cách cuối cùng là tiêm thuốc thợ tim,may ra
Người ta tiêm vào tĩnh mạch bệnh nhân mộtliều trợ tim, có tác dụng giúp tim hoạt độngtrở lại Tuy nhiên, thuốc tiêm rồi mà vẫnchưa có dấu hiệu nào của sự hồi phục Haiphút ba phút…
Cuối cùng, sau khi cả ba bác sĩ chịu tráchnhiệm chính ca trực đều khám lại và kết luậngiống nhau:
Trang 24Hạnh ký mà không hiểu sao tay lại run, gầnnhư không cầm vững cây bút Năm giờ Bàngiao phiên trực xong, gặp Thúy Lan ngoàiphòng, cô nàng rủ:
- Đi ăn tô phở nóng đi, rồi ngủ một giấc.Hạnh nhẹ lắc đầu:
- Mình hơi mệt, có lẽ mình về nghỉ trước đây.Dẫn xe ra rồi mà chẳng biết tâm thần để đâu,Hạnh đề đến lần thứ ba xe mới nổ máy Khichạy ra cổng rồi Hạnh vẫn chưa biết mìnhchạy về hướng nào Mặc dù nhà Hạnh là rẽhướng trái
Chạy khoảng vài trăm mét Hạnh mới nhớ ravừa rồi mình đã rẽ tay phải! Cô định quay xelại, nhưng rồi vẫn cứ chạy Có lẽ như thế này
sẽ tốt hơn, bởi sau một ca trực với nhiều điềucăng thẳng, giờ đây Hạnh cần được hưởngkhông khí trong lành, thoáng mát một chút,hoanghalinh
Trang 25hơn là về để phải nghe các loại âm nhạc đinhtai, bởi nhà Hạnh có kinh doanh cà phê, dongười anh đứng bán
Nhưng chạy đi đâu mới được, Hạnh cònđang phân vân thì xe trờ qua khỏi một conhẻm quen thuộc Con hẻm này cách đây mấynăm thì hầu như tuần nào Hạnh cũng ghévài ba lần Bởi đó là nhà của Phong, người
cô yêu
Từ ngày hai người chia tay, hầu như Hạnhchưa ghé lại, mặc dù đôi lần cô đã ngừng xe
ở đầu hẻm khá lâu, rồi lặng lẽ bỏ đi
Cũng chẳng hiểu sao, lần này trong lúcphân vân thì Hạnh lại quẹo xe vào hẻm vànhư một quán tính, cô dừng đúng ngay cửanhà Phong!
Lỡ rồi, có muốn không vào cũng khôngđược, bởi vừa lúc đó cô đã nghe tiếng reo lêncủa đứa cháu Phong:
hoanghalinh
Trang 26- Cô Hạnh tới bà ngoại ơi!
Hai đứa bé khoảng tám, chín tuổi cùng chạy
- Dạ, con chào bác, con xin lỗi vì lâu nay conquá bận, phải lo thi tốt nghiệp, rồi lo tìmnhiệm sở
Người chị của Phong, tức mẹ hai đứa bécũng chạy ra reo lên:
hoanghalinh
Trang 27- Bữa nay gió lành đó, nên cô Hạnh tụi conmới đáp vào nhà mình! Mẹ sẽ khao cô Hạnhmột bữa mới được!
Bà Lựu, mẹ của Phong rất thương Hạnh, bànắm tay cô dâu hụt của mình kéo vào nhà:
- Vào đây để má coi, lâu nay lo học hànhthành cô bác sĩ mà có mập ốm đi ký nàokhông?
Thấy đôi mắt Hạnh trũng sâu, bà lo lắng:
- Bộ làm bác sĩ cực lắm sao, trông con gầy rạc
đi, mặt không tươi như ngày xưa nữa!Chị Hoa, chị của Phong nói đùa:
- Không được làm dâu má thì làm sao mậpđược!
Bất chợt bà Lựu òa lên khóc! Bà khóc nhưchưa bao giờ được khóc, vừa ôm chặt lấyhoanghalinh
Trang 28Hạnh, khiến cho cô vừa ngạc nhiên vừa áingại…
Rồi chị Hoa cũng khóc Hạnh linh tính điềuchẳng lành gì đó, cô hỏi nhanh:
- Có chuyện gì vậy bác? Chị Hoa
Hoa bình tĩnh hơn, trả lời trong nước mắt:
- Thằng Phong chết rồi!
- Trời ơi!
Tiếng kêu thất thanh của Hạnh cũng vừa lúc
cô nhìn lên bàn thờ có ảnh của Phong trênđó!
- Trời ơi! Sao sao Phong chết?
Một trong hai đứa bé trả lời thay:
- Cậu Phong bị xe đụng chết!
hoanghalinh
Trang 29Trước mắt Hạnh bầu trời như đang đảo lộn,thời tiết đang nóng mà cô cảm giác mìnhđang lạnh và run lên nhè nhẹ…
Rồi chỉ kịp quay sang ôm lấy bà Lựu, chưakịp nói gì thì nước mắt trào ra, Hạnh cũngkhóc theo họ!
Hai đứa bé ngơ ngác nhìn rồi cuối cùngchúng cũng òa khóc theo! Đến khi Hạnhngẩng lên, cô gặp ánh mắt của người mẹnhìn mình, trong đó ẩn chứa chút gì đó tiếcnuối, đau khổ
Trang 30- Lúc bị tai nạn Phong chưa chết, má và chịcòn kịp ra Nha Trang vào bệnh viện thăm
nó Trong lúc hấp hối, nó còn dặn đừng báocho em hay
Bà Lựu lấy lại bình tĩnh, kể thêm nhiều chitiết:
- Chuyện thằng Phong chia tay con mãi saunày má mới biết Má hạch hỏi nó, mới vỡ lẽchuyện nó bị đứa con gái bán bar mà nóquen trong thời còn đi chơi bời với tụi bạnxấu, làm áp lực buộc nó phải nhận đứa conrơi Chính vì chuyện đó nên nó xấu hổ vớicon, tìm cách xa lánh con, dẫn đến chuyệncon giận rồi chia tay luôn Về sau này, đíchthân má đi tìm hiểu thì khám phá ra chuyệnđứa con rơi là con quỷ kia dựng ra để gàithằng Phong, chớ thật ra đứa con ấy là củacon đó với thằng khác!
Chị Hoa kể rõ hơn về cái chết của Phong:
- Nó buồn sau vụ chia tay với em nên bỏ việchoanghalinh
Trang 31ở đây, đi ra tận miền Trung, làm cho mộtcông ty khai thác khoáng sản Hôm đó vàođầu tháng, nhân mới lãnh lương và tiềnthưởng, nó điện về nói là sẽ đem tiền về cho
má chị đi mổ tim Nó đi xe đò và bị một chiếc
xe khác chạy ngược chiều đâm vào, trên xechỉ có mình nó chết, còn lại gần chục người
bị thương!
Hoa nói tới đó thì đứng lên và nói với Hạnh:
- Để chị lấy cái này cho em
Lát sau, chị mang ra một tượng Phật BàQuan Âm bằng đá cẩm thạch, bảo:
- Cái này nằm trong túi xách của Phong nênkhông bị sứt mẻ gì, chị thấy bên dưới đế photượng có ghi mấy chữ mà chị không hiểu nódành tặng cho ai, nên vẫn giữ ở đây cho tớigiờ
Hạnh vừa lật ngược pho tượng, nhìn vàodòng chữ: “Cho Gấu trúc hiền lành, xin tạhoanghalinh
Trang 32tội và mong được tha thứ ” thì thảng thốtkêu lên:
- Trời ơi, Phong ơi!
- Gấu trúc là ai vậy em?
Hạnh đáp qua nước mắt:
- Là em! Đây là lời xin lỗi mà nếu tới kịp thì
em đã tha thứ cho ảnh rồi Em yêu Phongmà
* * *Hạnh bệnh và được nghỉ đến bốn ngày Khitrở lại bệnh viện, cô nghe một tin gây sữngsờ:
- Anh chàng bệnh nhân đêm cậu trực tưởng
đã chết, làm thủ tục để chuyển xuống nhàxác, sau khi nằm nhà xác một đêm thì bỗnganh ta sống lại
hoanghalinh
Trang 33Người báo tin đó là Thúy Lan Cô này cònnói thêm:
- Mình định báo cho cậu hay, nhưng do hômsau cậu nghỉ bệnh nên mình thôi Các bác sĩchịu trách nhiệm chính đêm đó đều bị phêbình, về tội bất cẩn, suýt làm chết oan mộtcon người!
Tin ấy tự dưng làm cho Hạnh bàng hoàngmột cách kỳ lạ Cũng không biết tại sao nhưvậy Suốt buổi sáng đó hễ làm việc thì thôi,lúc nào ngơi tay thì Hạnh lại nghĩ về anhchàng bệnh nhân Có lúc cô tự nói:
- Hai thời điểm cách quá xa, chớ nếukhông
Ai có nghe chắc cũng chẳng thể nào hiểuđược Hạnh nói gì
Buổi trưa thay vì ở lại ăn cơm chung vớiThúy Lan, Hạnh lại kiếm cớ để đi ra ngoài
Cô đi thẳng lên lầu 5, là nơi mà lúc nãy côhoanghalinh
Trang 34hỏi thăm và được biết anh chàng bệnh nhânchết đi sống lại nằm ở khoa này
Vừa bước vào phòng bệnh, tưởng Hạnh làthân nhân của anh ta, người nuôi bệnhgiường bên cạnh nói liền:
- Anh này chưa tỉnh hẳn, nhưng mỗi lầntỉnh lại là kêu tên người nào đó tên là HồngHạnh, cứ gọi liên tục cho đến mê trở lại Cô
có phải là Hồng Hạnh?
Chợt nhìn thấy bảng tên trên ngực áo bác sĩcủa Hạnh, bà ta reo lên:
- Đúng là cô rồi! Hèn chi
Hạnh ngỡ ngàng một lúc, rồi nói khỏa lấp:
- Tôi là người quen Thế anh ấy ngủ đã lâuchưa?
- Mới ngủ lại đó Thường sau khi thức là gọimãi tên cô thì cậu ấy ngủ lại khá lâu Tộihoanghalinh
Trang 35nghiệp, từ hai ngày nay chuyển lên đâychẳng thấy có ai tới thăm Có người nhà làbác sĩ trong này mà đâu có ai biết
Hạnh định ở lại thêm chút nữa gặp các bác sĩđiều trị để hỏi thăm thêm, nhưng sợ họ lạihỏi lôi thôi về mối quan hệ giữa mình vớianh ta, nên vội đi nhanh ra Người cạnhgiường hỏi với theo:
- Lát nữa cậu ta có tỉnh lại kêu tên cô thì tôinói cô có đến thăm, chắc là cậu ấy mừng lắm!Hạnh đi như chạy trốn Tự dưng đầu óc côrối bời, bao nhiêu câu hỏi tự đặt ra rồikhông giải được nhưng vẫn đặt ra tiếp Tạisao anh ta biết tên mình, hay là sự trùng hợpngẫu nhiên?
Cô gọi điện thoại về nhà mẹ Phong, hỏi thậtkỹ:
- Thưa bác, chính xác anh Phong mất ngàynào?
hoanghalinh
Trang 36Bà Lựu đáp liền:
- Ngày mười sáu tháng tư vừa rồi Bữa nayđúng bốn mươi ngày, thế nào làm tuần bốnmươi chín ngày con cũng phải tới đó!
- Dạ, con tới
Buông điện thoại xuống, Hạnh như ngườimất hồn Tự nhiên cô nhớ lại cái nắm tayhôm ở phòng hậu phẫu và chợt rùng mình.Anh ta là ai? Câu hỏi đó đeo đẳng theo Hạnhsuốt ngày hôm đó, cho đến lúc hết ca làmviệc Về nhà, Hạnh chỉ ăn qua loa một ít cơmrồi đi nằm ngủ Cơn bệnh sau khi nghe tinPhong chết, còn khiến cho cơ thể Hạnh yếu
đi nhiều, nay lại tới chuyện này Đúng làkhông liên quan gì đến mình thì Hạnhkhông việc gì phải bận tâm, nhưng chẳnghiểu sao lúc nào trong đầu Hạnh cũng hiểnhiện hình ảnh toàn thân, cả mặt mày củabệnh nhân băng đầy băng trắng đó
hoanghalinh
Trang 37Cố xua đuổi hình ảnh đó ra để dỗ giấc ngủ,nhưng mãi đến hơn 11 giờ đêm rồi mà Hạnhvẫn cứ mở mắt nhìn lên trần Cô lại bật dậy
và lấy tượng Phật Bà bằng đá Ngũ hành sơn
ra ngắm Cô nhớ Phong da diết Ngày trước
có lần Phong hỏi Hạnh thích gì nhất, thìHạnh đã buột miệng bảo thích tượng Phật
Bà bằng đá nhất! Hỏi tại sao thì Hạnh chỉđáp đơn giản:
- Bởi mỗi khi không ngủ được, chỉ cần nhìnvào tượng Phật là em ngủ ngon lành!
Phong đã ghi nhớ điều ấy trong lòng, và dùcho hai người đã chia tay, vậy mà khi ra ĐàNẵng, Phong vẫn nhớ và mua món quà đócho cô Kỳ diệu thay, ôm tượng Phật tronglòng, chỉ vài phút sau là Hạnh đã ngủ say
* * *
- Phong! Anh làm sao vậy?
Hạnh hốt hoảng khi nhìn người Phong đầyhoanghalinh
Trang 38máu me Nhưng hỏi đến lần thứ ba màPhong vẫn không trả lời Hạnh phải laymạnh vai thì Phong mới bàng hoàng chợttỉnh Anh đau đớn rên lên rồi chới với taynhư muốn ôm chầm lấy Hạnh mà không làmđược.
- Phong!
Hạnh lại gọi một lần nữa và lần này Phongbỗng òa lên khóc Từ ngày yêu nhau chưabao giờ Hạnh thấy Phong khóc như thế.Cũng phải thôi, bởi Phong là người cứngrắn, biết kiềm chế tình cảm, kể cả khi bị côtuyên bố chia tay, Phong cũng không tỏ ra
bị sốc trước mặt Hạnh, mà chỉ chịu đựngkhổ đau một mình sau đó Vậy mà nay anhlại khóc…
Hạnh nhoài người tới định ôm lấy anh,nhưng tay cô vừa chụp vào người Phong thì
có cảm giác như chụp vào không khí! Hạnhkinh ngạc:
hoanghalinh
Trang 39- Phong anh sao vậy?
- Anh chết rồi, em không nhớ sao!
- Phong!
- Em đã nghe má và chị Hoa nói rồi đó, anhchết trong tai nạn xe Khi ấy anh dặn khôngbáo cho em biết, nhưng sau đó thì anh mớihiểu là mình sai Em vẫn còn nhớ anh mà,vẫn còn yêu anh mà, phải không Hạnh? Vậytại sao chúng mình không gần được nhau?Tại sao
- Thì bây giờ
Phong lắc đầu, giọng càng bi thảm hơn:
- Bây giờ âm dương cách trở em có thươnganh thì cũng không làm gì được
- Phong, em mãi mãi là của anh Em yêu anh
và có thể theo cùng với anh!
hoanghalinh
Trang 40- Cám ơn em Anh không ích kỷ bắt em phảichết theo anh Em cần sống, phải sống Anhchỉ muốn