1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

mồ hoang huyết lạnh người khăn trắng

236 300 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 236
Dung lượng 611,9 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Ai đó nói, vừa lúc ấy nhà chức trách đến.Một điều tra viên sau khi nhìn kỹ cán dao ló ra trên lưng nạn nhân đã nói to lên: - Dao này của Pháp sản xuất, có ghi người sở hữu nó, ông Lê Hữu

Trang 2

hoanghalinh

Trang 4

THÔNG TIN EBOOK

Tên truyện: Mồ Hoang Huyệt LạnhChuyện Không Kể Lúc Nửa ĐêmTác giả: Người Khăn Trắng

Thể loại: Kinh dị - Ma quái

Nhà xuất bản: Thanh Niên

Chuyển sang ebook (TVE): santseiyaNgày hoàn thành: 28/03/2010

Nơi hoàn thành: Việt Trì - Phú Thọhttp://www.Sachvui.Com

hoanghalinh

Trang 5

MỤC LỤC

MỒ HOANG HUYỆT LẠNHTAI NẠN TRÊN CẦU CỎ MAY

ĐÒI MẠNG

BÀ THỢ VÀ ĐÔI RẮN THẦN

hoanghalinh

Trang 6

MỒ HOANG HUYỆT LẠNH

Làm chủ một lúc bốn quán bar ở khắpnơi, từ Sài Gòn tới Vũng Tàu, chuyên phục

vụ quân đội viễn chinh Pháp vào nhữngnăm 1952, bà Jacqueline Liễu, thường đượcgọi bằng cái tên tắt là Giắc-Cơ-Lin Liễu hayMaĐàm Liễu, được giới kinh doanh nể nang

Họ nể MaĐàm Liễu không bởi tài năng kinhdoanh hay tài sản lớn của bà ta, mà nể nhất

là tài chạy áp phe nhiều phi vụ làm ăn béo

bở, qua mặt cả các đại gia nổi tiếng!

Có người cho rằng sở dĩ MaĐàm Liễu thànhcông là do biết khai thác tối đa ưu thế nữ sắccủa mình Nhưng điều đó chỉ đúng mộtphần, bởi dẫu sao thì bà ta tuổi tác cũng đãgần năm mươi, có quyến rũ thì cũng chỉ đủsức quyến rũ những lão già hết gân, chớ cònnhững hạng trẻ hơn, họ đâu khoái sưu tầm

đồ cổ Chính xác như lời một người amtường nhận xét:

hoanghalinh

Trang 7

- Mụ Liễu đi qua cửa nào cũng lọt là nhờ biếttận dụng hai ưu thế, tiền đút lót và gáiđẹp!

Gái tức là những cô gái loại hoa nhườngnguyệt thẹn, mơn mởn đào tơ! Mà nhữngthứ này thì MaĐàm Liễu thuộc loại siêuphàm Trong giới kinh doanh nhà hàng,quán ba thường kháo nhau:

- Nếu muốn tuyển hoa hậu quán bar hay vũtrường thì phải tìm lính của mụ Liễu!

Tiếng dữ đồn xa, nên bất cứ dân chơi nàomột khi đi chơi đêm thì luôn tìm vào cácquán của mụ Liễu Ở Vũng Tàu (thời 1952người ta quen gọi là Cap Saint Jacques hay ÔCấp-TG) có quán Les Chattes Noir (Nhữngcon mèo cái đen) được dân chơi đặc biệt quantâm Bởi nơi đó có một hoa khôi làng chơi, côÁnh Hồng!

Và có một tay khách chơi lắm của nhiều tiền,hoanghalinh

Trang 8

chịu chơi số một, tên gọi lão Tư Đại Lão làkhách ruột của những con mèo cái, nên hôm

đó lão tới quán sớm và vừa ngồi xuống chiếcbàn quen thuộc thì cô cai gà (tài phán) đãbước tới đon đả chào:

- Dạ, đại ca vẫn như cũ!

Lão ta gật đầu, nheo mắt và kèm theo một tờgiấy bạc thẳng nếp, loại giấy hai mươi đồngĐông Dương (gọi là giấy cảnh - vingtpiastres) được lão nhét tận ngực áo cô ả Tàipán Xuân Đào hô một tiếng lớn:

- Chai Hennessy, xô đá uống xông!

cồng-xom-ma-Đó là thức uống quen thuộc của lão Đại này.Mỗi bữa lão ta và đào ruột chỉ uống chừngnửa chai, còn lại mấy tay bồi bàn hưởng! Bởivậy bồi nào cũng khoái phục vụ đại ca.Tái pán Xuân Đào còn quay sang một trợ lýdặn nhỏ:

hoanghalinh

Trang 9

- Bảo Ánh Hồng xuống nhanh lên, anh Tưtới rồi!

Ả trợ lý nhanh chân chạy lên lầu, nơi ÁnhHồng có một phòng trang điểm riêng Gõcửa đến lần thứ hai vẫn không nghe độngtĩnh bên trong, cô nàng Hai Nga gọi lớnhơn:

- Cô Hồng ơi, khách đang đợi!

Vẫn không trả lời Một cô đào khác đangtrang điểm phòng kế bên lên tiếng:

Trang 10

- Bớ người ta! Cô Ánh Hồng cô Ánh Chị ta líu lưỡi không nói tiếp được Mấy tiếpviên khác đổ xô tới, có người chạy vào vựcnạn nhân dậy Ánh Hồng chết do một condao đâm sâu vào ngực từ phía sau lưng!Chỉ một phút sau thì cả quán đã náo động

Dĩ nhiên người kinh hãi nhất là Tư Đại, bởiÁnh Hồng là đào ruột của ông ta Gần nhưông ta bao đứt cô hoa khôi này Hầu nhưngày nào ông ta có mặt thì Ánh Hồngkhông được ngồi với ai

Bằng giọng xúc động cực độ, ông ta hỏi mọingười:

- Ai thấy kẻ nào làm chuyện này?

Ai cũng lắc đầu:

- Tụi này đâu bao giờ được vào phòng riêngcủa cô ấy đâu mà biết Chỉ thấy khoảng mườihoanghalinh

Trang 11

lăm phút trước, cô ta từ ngoài bước vào rồiđóng cửa phòng lại cho tới lúc này!

Tài pán Xuân Đào cũng xác nhận:

- Trưa nay nó nói đi sắm vàng ở chợ, nhưngchỉ lát sau thì về Em còn thấy mặt nó tươirói, chứng tỏ đang trúng mánh! Nó cònkhoe với em chiếc lắc tay mới mua, nặngđúng một lượng!

Mọi người lúc ấy mới chú ý nhìn vào tay và

cổ nạn nhân, hầu như các loại nữ trang đềucòn đủ

- Như vậy đâu phải cướp của!

Ai đó nói, vừa lúc ấy nhà chức trách đến.Một điều tra viên sau khi nhìn kỹ cán dao ló

ra trên lưng nạn nhân đã nói to lên:

- Dao này của Pháp sản xuất, có ghi người

sở hữu nó, ông Lê Hữu Đạt, chủ hãng tàubiển Đại Dương!

hoanghalinh

Trang 12

Câu nói vừa phát ra khỏi cửa miệng anh tatức thì Tư Đại chụp cổ hắn vừa quát lớn:

- Mày giỡn mặt với tao hả?

Tay điều tra viên vẫn bình tĩnh:

- Tôi đang làm việc, đâu giỡn với ai Yêu cầuông bỏ tay ra để tôi tiếp tục

Mọi con mắt đang đổ dồn về phía Tư Đại, bởicâu xướng danh vừa rồi chính là tên củaông ta Quán này ai mà không biết!

Buộc lòng Tư Đại phải buông tay thả điềutra viên ra, nhưng vẫn hậm hực nói:

- Đừng có giỡn kiểu đó nghe chưa!

Nhưng điều tra viên đâu có giỡn, bởi vừa khi

ấy chính mắt của Tư Đại cũng nhìn vào condao và nhận ra đó chính là con dao củamình!

hoanghalinh

Trang 13

- Sao sao lại thế này?

Một điều tra viên có biết Tư Đại, anh ta quaysang hỏi:

- Con dao này là của ông?

Tư Đại hơi mất bình tĩnh:

- Nhưng mà mà tôi đâu có làm việc này!

Ai đó đã

Trước tang chứng rành rành như vậy nêncuối cùng Tư Đại phải theo điều tra viên vềtrụ sở cảnh sát Tại đây người ta còn đưa ramột bằng chứng khác, đó là mảnh giấy nhỏtrên đó có ghi mấy dòng chữ: “Em mà khôngtới thì đừng có trách! Tư Đại này chưa nóisuông bao giờ!”

- Chữ viết này có phải của ông không?Làm sao phủ nhận được khi hai năm rõhoanghalinh

Trang 14

mười như thế, cho nên Tư Đại phải gật đầu:

- Đúng, nhưng mà

Điều tra viên nói:

- Ông khoan nói gì khác, yêu cầu cứ trả lờiđúng những gì chúng tôi hỏi Ông viết giấynày cho cô Ánh Hồng lúc nào, bởi chúng tôilấy được nó từ trong túi áo cô ấy khi khámnghiệm tử thi

- Sáng nay tôi có hẹn với Hồng đi ăn sáng,nhưng trước đó cô ấy tỏ ý mệt không muốn

đi Tôi viết mấy chữ đó và cho một đệ tửmang tới

- Rồi cô ấy có ra nơi hẹn để gặp ông không?

- Có! Chỉ nửa giờ và cô ấy được tôi đón taxicho về

- Ông có theo về quán không?

hoanghalinh

Trang 15

- Ngay lúc ấy thì không Mãi tới hơn 7 giờtối tôi mới tới và hay tin cô ấy bị

- Lúc xảy ra án mạng ông ở đâu?

- Tôi ngồi trong quán, ở tầng dưới, có mọingười trong quán nhìn thấy Còn phòng cô

ấy ở trên lầu

- Vậy ông lý giải thế nào về con dao củamình đâm ngập vào thân thể cô ấy?

Tư Đại đã bắt đầu mệt mỏi với những lời hỏicung, nếu là bình thường thì ông ta đã quátvào mặt của mấy điều tra viên, bởi họ chỉ làcấp thừa hành, còn lão ta thì quen với cấpcao hơn của họ!

Tuy nhiên, lúc này Tư Đại thấy chưa cầnphải lớn tiếng, ông ta hỏi nhát gừng nhânviên điều tra:

- Xong chưa? Tôi về được chưa?

hoanghalinh

Trang 16

Trưởng toán điều tra nói thẳng:

- Ông còn phải ở lại Có một số điểm chưa rõràng

Tư Đại không còn kiềm chế được nữa, gắtlên:

- Bộ các người cho là tôi giết người sao? Tôi

đi giết người tôi yêu thương nhất đời sao?

- Xin lỗi ông, chúng tôi chưa kết luận Chỉlàm nhiệm vụ điều tra của mình thôi Mongông thông cảm

Phải mất hơn một giờ nữa cuộc điều tra mớitạm kết thúc, Tư Đại được cho về nhưngđược lưu ý:

- Chúng tôi sẽ mời lại ông bất cứ lúc nào khichưa tìm ra nguyên nhân tại sao hung khígiết người lại là của ông

Chính Tư Đại cũng không thể nào hiểu đượchoanghalinh

Trang 17

tại sao lại như vậy?

* * *MaĐàm Liễu buồn còn hơn lão Tư Đại khimất Ánh Hồng, bởi Hồng là nguồn thuquan trọng của quán Nhan sắc của cô ta và

sự quyến rũ đã khiến khách kéo tới càng lúccàng đông, mặc dù nhiều người vẫn biết TưĐại độc quyền bao hoa khôi hương sắc này.Lúc đưa tang Ánh Hồng mụ Liễu đã khócsưng vù cả hai mắt và tuyên bố đóng cửaquán ba ngày, coi như để tang cho một kiếphồng nhan bạc phận

Khi qua ba ngày, lúc mở cửa khai trương lại,chưa có khách nào tới thì có một cô gái mặcnguyên bộ áo dài màu xanh ngọc thật sangtrọng từ ngoài bước vào cất tiếng hỏi ngay:

- Ai là chủ ở đây?

Nếu là ai khác mà hỏi như vậy ắt sẽ bị mụLiễu chỉnh ngay, nhưng trước nhan sắc quáhoanghalinh

Trang 18

ấn tượng của khách, khiến mụ chủ cao thủcũng phải ngẩn ngơ, mụ hỏi lắp bắp:

- Cô… cô hỏi ai?

Nàng ta vẫn giữ giọng lúc nãy:

- Hỏi chủ?

- Tôi tôi là chủ Chẳng hay

Bấy giờ khách mới cười nhẹ:

- Thì ra đứng trước thái sơn mà tiện nữ lạikhông hay Kính chào MaĐàm Liễu! Xin tựgiới thiệu, tôi là Xuân Hằng, một người thấtnghiệp đi tìm việc!

Mụ Liễu đứng lên chụp lấy tay của khách,vồn vã ngay:

- Nếu có vài ngàn người thất nghiệp như cỡ

cô thì chị sẽ xây thêm mười cái quán này đểrước về làm việc! Chào em Xuân Hằng!hoanghalinh

Trang 19

Cô nàng rất tự tin kéo ghế ngồi đối diện chủnhà, vừa lặp lại lời lúc nãy:

- Em là người thất nghiệp đi xin việc, chịLiễu có nhận không?

Mụ Liễu còn chưa hết ngất ngây trước tấmnhan sắc lạ lùng này, nên đáp hơi chậm:

- Nhận, nhận chớ! Ngu sao không nhận cáisắc nước hương trời này! Chỉ có điều, e rằng

em thích hợp vai bà chủ hơn!

Nàng khiêm tốn:

- Cóc thì làm sao leo cột đình được! Em nóithật, nghe danh chị nên em mạo muội tớiđây xin việc Em tình nguyện làm bất cứ gì,miễn có được việc làm thôi!

Không ngờ ngồi buồn gặp chiếu manh thếnày, mụ Liễu lắc tay cô nàng, giọng mừngrỡ:

hoanghalinh

Trang 20

- Em là cứu tinh của chị! Không biết em cóbiết chuyện đào số một của chị mới vừa đột

tử hay không, rõ ràng là chị đang cần mộtngười để thay thế nó Em tới thật đúng lúc,quả là trời thương quán này mà!

Chẳng tỏ vẻ mừng vui hay đắc ý, XuânHằng nói bình thản:

- Cũng may cho em, vừa mất việc ở nơi kiathì có ngay chỗ làm mới, quá tốt

Trang 21

chị nói hơi nặng nhé.

Nàng thích thú cười thành tiếng:

- Trái lại, hắn không ngu Bởi nếu tiếp tụclàm người tình của em thì hắn chỉ có nước

đi ăn mày!

Không ngờ gặp phải một đối thủ còn quá trẻ

mà tầm cỡ như vậy, nên mụ Liễu thật sự bộiphục:

- Mới quen em và so về tuổi tác thì em cònnhỏ nhiều, nhưng chị xin tôn em làm sưphụ! Làm đàn bà phải được như em, hiểuchuyện như em thì mới xứng danh là đànbà!

- Chị Liễu lại quá khen rồi, em chỉ nói chơithôi Sự thật nếu em mà siêu như vậy thì đâuphải đi xin việc như thế này!

- Em phải đi xin việc là vì chị chưa biết, chứnếu biết thì chị sẽ đích thân tới rước em vềhoanghalinh

Trang 22

ngay lập tức! Em biết không, con Ánh Hồngnhà chị tuy cũng đẹp như em, nhưng lúc nómới vào nghề thì đâu được bản lĩnh và sứcquyến rũ dữ như em bây giờ Chị phải mấtbao công sức và thời gian mới tạo dựng đượcmột Ánh Hồng như trước lúc nó bạc mệnh.Không hỏi gì về Ánh Hồng, cô nàng nhìnkhắp quán một lượt và đột nhiên hỏi:

- Ở đây nghe nói có mấy đại gia si tình phảikhông?

Mụ Liễu ngạc nhiên vừa thích thú:

- Em mà cũng biết nữa sao? Đúng là có Cónhiều nữa là khác! Mà chỉ si tình cỡ nhưÁnh Hồng Và bây giờ

Mụ nhìn Xuân Hằng nheo mắt:

- Bây giờ tới phiên em!

Nàng hỏi nghiêm túc:

hoanghalinh

Trang 23

- Chị cho em thay thế cô Ánh Hồng?

- Tất nhiên! Chị đang mất ăn mất ngủ mấyhôm rày chỉ vì chưa biết lấy ai thay ÁnhHồng, thì có em

* * *Một cuộc họp để giới thiệu Xuân Hằng đượctriệu tập ngay Cũng như bà chủ, hầu hếtnhân viên trong quán đều ngẩn ngơ trướcnhan sắc của người mới Quản lý Xuân Đàophát biểu đầu tiên:

- Tôi chưa chấy ai mà đẹp như con nhỏ này.Một người khác nói:

- Còn đẹp hơn cô Ánh Hồng nữa!

Xuân Đào phân tích:

- Mỗi người có nét đẹp khác nhau Cô nàyhoanghalinh

Trang 24

hơn Ánh Hồng ở chỗ khi mới tới đã có sứcthu hút ngay Còn ngày xưa cô Hồng phảiqua hơn một năm được bà chủ huấn luyệnthì mới nổi trội lên Tóm lại, cỡ sắc đẹp và độquyến rũ này thì cả hai đều đủ sức hạ gụcbất cứ đàn ông nào!

Trong lúc mọi người đang thầm thì bàn tán,thì ngoài trước, mụ Liễu đã mời Xuân Hằnglên lầu, chỉ phòng cũ của Ánh Hồng, bà nói:

- Đây là phòng riêng của con Hồng, chịmuốn dành riêng để thờ nó Vậy em nên ởphòng bên cạnh, phòng này vốn là của mấyđứa nó, để chị cho tân trang lại theo sở thíchcủa em

- Không cần đâu chị, em sẽ ở ngay trongphòng của Ánh Hồng và em sẽ nhang khóicho chị ấy Chị em cùng hội cùng thuyền mà,chắc chắn là chị ấy sẽ độ cho em

Còn niềm vui nào bằng, mụ Liễu xúc độngnói:

hoanghalinh

Trang 25

- Được người có tấm lòng như em chị nhưbắt được vàng! Không ngờ người hương sắcnhư em lại có tấm lòng Bồ Tát!

Xuân Hằng tỏ ra thích thú với cách bài tríphòng của người ở trước, cô khen thật lòng:

- Đây là người đáng cho em ngưỡng mộ Chị

ấy có óc thẩm mỹ và tính tình hiền dịu, dễthương

Mụ Liễu giật mình:

- Sao em biết?

- Nhìn cách xếp đặt đồ đạc và màu sắc đồdùng là biết ngay Con người này đúng rađâu phải sống ở chốn này?

Mụ Liễu buột miệng:

- Đúng vậy! Nó nó

hoanghalinh

Trang 26

Mụ ta hình như lỡ lời, nên vội im bặt mộtcách khó hiểu Chỉ thoáng thấy Xuân Hằngnhếch mép cười và không nói gì thêm Vừa khi ấy, Xuân Đào bước vào thì thầm gì

đó, mụ Liễu bực mình lầm bầm:

- Đã chưa hết rắc rối sao còn tới với lui nữa!Mày cứ bảo lão ta ngồi dưới phòng đợi tao.Nhưng đã nghe tiếng của lão ta ngay bêncạnh:

- Hết xôi rồi việc phải không!

Mụ Liễu hơi lúng túng, nhưng bản lĩnh củamột con người từng trải chốn lầu xanhtrướng hồng đã cho mụ sự tự tin rất nhanh

Mụ hỏi lại:

- Ông tới đây làm gì nữa, bộ những lời khai

vu oan của ông với tôi ở phòng điều tra chưa

đủ hay sao? Bộ người ta không tin hả?hoanghalinh

Trang 27

Tư Đại hất hàm:

- Ai cho phép bà nói với điều tra viên rằngtôi có dính tới cái chết của Ánh Hồng?

Mụ Liễu cười khẩy:

- Thì hai năm rõ mười rồi, cần gì phải chứngminh Vậy con dao và bức thư của con Hồng

là cái mà điều tra viên có được là đồ giả chắc?

Và những gì ông nói với họ là tôi cũng cónhúng tay là lời nói gió bay chắc? Ông bảotôi ngồi yên, trong lúc ông mới chính là thủphạm!

Lời nói của mụ khiến cho lão đại gia này tímmặt, điên tiết lên Lão ta mặt đỏ bừng vìgiận, miệng nói mà tay run run:

- Bà nói gì nói lại tôi nghe coi, ai giết ÁnhHồng?

Mụ Liễu không đáp thẳng mà từ từ đứng lêntới bên bàn phấn, kéo hộc tủ ra, lấy từ tronghoanghalinh

Trang 28

đó một cuốn sổ tay, đem tới đặt ngay trướcmặt vị khách đại gia:

- Ông cứ đọc những dòng trong đó đi, ắtbiết!

Lão ta giở trang đầu tiên đã giật mình! Bởingay dòng đó Ánh Hồng đã viết: “Nếumuốn giết em thì anh cứ đâm thẳng vào contim này, cần gì phải thuê người để hại emnhư thế Em đã sửng sốt khi nghe Hai Địanói rằng chính anh đã thuê hắn hai lượngvàng để giết em rồi vứt xuống sông! Hỏi lý

do, nó nói là do anh đã có người con gáikhác, mà em là vật cản cần phải thủ tiêu! ”Đợi lão đọc xong, mụ Liễu mới từ từ nói,giọng đầy cay độc:

- Cuốn sổ này mà tôi đưa cho điều tra viên

họ xem thì ông nghĩ sao? Có đủ để tiêu tan

sự nghiệp chưa?

Tư Đại giận mất khôn, lão lồng lên và nhàohoanghalinh

Trang 29

tới toan chụp lấy mụ Liễu Vừa khi ấy, cótiếng một người cất lên:

- Gì mà dữ quá vậy anh yêu!

Người vừa cất tiếng đó chính là Xuân Hằng!

Cô nãy giờ đứng nép trong phòng, nghe vàthấy hết cuộc đốp chát giữa mụ Liễu và TưĐại, rồi lên tiếng đúng lúc

Lão Tư dừng tay lại, sững sờ nhìn và kêutên:

- Cô… cô…

Sự sững sờ của lão ta có lẽ bởi sắc đẹp quásắc sảo của cô nàng, hơn là có quen nhau.Nhưng Xuân Hằng thì giọng lạnh lùng:

- Chưa quên nhau sao, ông chủ tàu biển?

- Cô

Lão cố tình bước lùi mấy bước, trong lúchoanghalinh

Trang 30

Xuân Hằng vẫn giọng đanh hơn:

- Vừa rồi ông đọc điều gì trong quyển sổ kiavậy? Thơ tuyệt mệnh của cô Ánh Hồng phảikhông?

Mụ Liễu cũng bất ngờ với tình tiết đang diễn

ra, mụ ngạc nhiên:

- Em em quen ông ta? Lão ta là nhân tìnhcủa Ánh Hồng, người dính líu tới cái chếtcủa nó

Mụ đưa cuốn sổ tận tay Xuân Hằng và giục:

- Em đọc đi, để biết lão đại gia này ác như thếnào!

Xuân Hằng đọc rất nhanh và không cần suynghĩ, cô ta nói ngay:

- Người con gái khác nói trong này chính làtôi

hoanghalinh

Trang 31

Mụ Liễu kêu lên:

- Thảo nào!

Trái lại, Tư Đại thì biến sắc lắp bắp:

- Cô cô… hại tôi! Cô…

Lão bất thần đổ sụp xuống và gào lên trongtuyệt vọng:

- Chúng hại tôi rồi!

Mụ Liễu vẫn cố tình đổ thêm dầu vào lửa:

- Đúng là trời cao có mắt! Chị đâu ngờ em lại

là nhân chứng sống hết sức giá trị như thếnày! Chị một lần nữa cám ơn em, XuânHằng!

Cô nàng không đợi hai người nói gì thêm, đãchủ động bước ra khỏi phòng Mụ Liễu gọigiật lại:

hoanghalinh

Trang 32

- Em ở lại và làm luôn hôm nay đi, khaitrương mà!

Xuân Hằng nói với lại:

- Em tới chỗ mấy điều tra viên với quyển sổnày Rồi em sẽ trở lại ngay Chào chị!

Tư Đại như con mãnh thú bị thương, lao tớichụp nàng ta lại, nhưng cơn giận đã khiếncho lão yếu đi bất ngờ và ngã sấp trên sàn,nằm bất động ở đó, cho đến khi Xuân Hằngbước đi mất dạng

hoanghalinh

Trang 33

- Chị Liễu! Phải chị Liễu bán đậu phộng hồitrước ở xóm Giá không vậy?

Nghe có người gọi đúng tên, đúng nghề củamình ngày còn trẻ, mụ ta khựng lại nhìn, rồingượng nghịu:

- Phải phải Sáu Thà không?

Người phụ nữ mặc quần ống cao ống thấp,cười đưa cả hàm răng cái còn cái mất ra:

- Tôi đây chớ ai! “Mèn” ơi, con này bây giờsang trọng quá, trẻ như con gái mười tám!Hơi khó chịu bởi bị nhận diện và điểm chântướng không lấy gì làm vẻ vang lắm, nhưng

mụ Liễu đành phải chịu trận, đứng lại nóichuyện

- Sao bây giờ tàn quá vậy Chồng con ra saorồi?

Sáu Thà đưa tay chỉ về phía cuối xóm:

hoanghalinh

Trang 34

- Tôi ở đằng kia, nhà nghèo lắm, chồng con

đi làm mướn kiếm ăn hằng ngày Chồng tôichắc bà còn nhớ, Ba Sự chuyên cõng bà quamương lúc còn đi học chung đó

Rồi chị ta kéo bạn cũ vào lề, hỏi dồn:

- Bà đi đâu mất biệt mấy chục năm nay vậy?

Ờ, mà hồi năm đó bà có về một lần, tôi nhớrồi, bà về ghé nhà Năm Lực, dẫn đứa con gáianh ấy đi cho tới bây giờ

Bị nhắc điều mà mụ Liễu không muốn nhắc,nên mụ ta đánh trống lảng:

hoanghalinh

Trang 35

- Bạn bè mình ở đây còn mấy người?

Sáu Thà lắc đầu:

- Đâu còn ai Một số theo chồng con đi xứkhác, còn vài người thì chết Bà nhớ conXuân Lai không? Con nhỏ chuyên đeo chiếcvòng kiềng ở chân đi học, bị tụi mình ghẹo

là mang vòng xích chó đó!

- Ờ, nhớ chớ! Nó sao rồi?

- Chết cách đây mấy năm Mà chết thảm lắm,

bị thằng chồng uống rượu say siết cổ chết!

- Trời đất!

Sáu Thà thuộc loại khoái tọc mạch chuyệnngười khác, nên được dịp tuôn ra một hơiluôn:

- Mà đã hết đâu, mới đây một đứa con gáicủa nó do thất tình nên đã thắt cổ chết khituổi mới hai mươi!

hoanghalinh

Trang 36

- Có chuyện đó nữa sao? Thật tội nghiệp!

- Bà sẽ còn tội nghiệp hơn nữa nếu bà biếtđứa con gái của nó thuộc loại đẹp nhất xứnày! Nó đẹp đến nỗi người ta quở, cho rằngnhan sắc đó không phải là người cõi trần,bởi vậy yểu mạng!

Mụ Liễu hễ nghe nói ai đẹp là chú ý đếnngay:

- Con gái nghèo xứ này mà cũng có đứa đẹpnhư vậy sao? Mà nó làm nghề gì đến nỗi bịphụ tình?

- Bán bar! Nghe nói nó là hoa khôi của quánbar nào đó ở Sài Gòn, cặp với một công tửnhà giàu nào đó, rồi bị thằng đó phụ rẫynên nó hận đời, và trong một phút thiếukiềm chế, nó đã treo cổ tự tử Thật nhưngười ta nói, mấy đứa có tên bắt đầu bằngchữ Xuân, như Xuân Lai mẹ nó, rồi XuânHoa dì nó, rồi đến nó Xuân Hằng, đều yểuhoanghalinh

Trang 37

mạng hết trọi!

Mụ Liễu như bị điện giật:

- Bà nói cái gì? Tên con nhỏ đó là là XuânHằng?

- Bà có quen hả?

Mụ Liễu không giấu:

- Nó trùng với tên một đứa làm cho tôi Nócũng đẹp mê hồn, cũng trẻ như vậy, đang ănkhách, hái ra tiền, vậy mà chỉ làm được chưađầy một tháng đã đột nhiên biến mất! Tôi đi

về đây cũng bởi việc mất nó đã ảnh hưởngtới việc làm ăn, định đi tìm đứa khác lên thay

Nó cũng tên là

Nhưng mụ lắc đầu:

- Trùng tên, nhưng con nhỏ Xuân Hằng nàycòn sống Nó mới bỏ đi cách đây mấy ngày.hoanghalinh

Trang 38

Sáu Thà nhanh nhảu:

- Bà có muốn ghé nhà đốt cho Xuân Lai nénnhang không? Nhân tiện xem ảnh của connhỏ tôi nói nãy giờ, xem có đúng là hồngnhan bạc phận không!

Hơi lưỡng lự một chút, rồi mụ Liễu cũng gậtđầu:

- Ừ, ghé thử coi

Việc mới có được Xuân Hằng trong vòngchưa đầy một tháng đã giúp cho quán barcủa mụ ta phất lên vùn vụt bởi khách ái mộ

cô nàng này không thua gì Ánh Hồng ngàytrước Nhất là khi lão Tư Đại bị thất sủngsau vụ dính líu tới nghi án giết Ánh Hồng,

bị điều tra, bị giam mấy tháng rồi được chotại ngoại hầu tra có điều kiện, đã khiến taychơi khét tiếng này bớt chơi, ít tới quán, giúpcho các khách chơi khác thoải mái hơn, đếnquán đông hơn Vậy mà đột nhiên XuânHằng bỏ đi, chẳng biết là đi đâu!

hoanghalinh

Trang 39

Việc mụ Liễu về quê cũ một phần là đi tìmXuân Hằng, mà cũng vì một chuyện khónói Số là, liên tiếp trong mấy đêm liền mụ

ta cứ mơ thấy Ánh Hồng, cô hiện về kêu làmình chưa thể yên được trong cõi âm, bởimột khi chưa tìm ra thủ phạm giết hại mìnhthì người ta sẽ không cho hồn phách ngườimới chết được yên ổn Rồi cũng trong giấc

mơ đó, Ánh Hồng cứ liên tục gào khóc đòi

mụ ta phải trả mạng cho mình! Mụ Liễurung động vì lời đòi mạng đó, nên mụ quyếtđịnh phải trở về nơi mà trước đây mụ đã dắtÁnh Hồng ra đi Sẽ gặp người mà vừa rồiSáu Thà có nhắc, đó là Năm Lực!

Mụ ta tính sẽ về trong âm thầm, giải quyếtcông việc cũng trong lặng lẽ rồi âm thầm ra

đi Không ngờ lại gặp Sáu Thà, để giờchuyện thêm rắc rối

- Đi bà Mình ghé nhà Xuân Lai một chút.Miễn cưỡng bước theo mà mụ Liễu cứ monghoanghalinh

Trang 40

cho mau xong chuyện để còn lo công việcriêng của mình Ghé vào một ngôi nhà nhỏ,Sáu Thà giới thiệu:

- Đây là nhà của Xuân Lai

Không cần phải gõ cửa, bởi hình như nhàkhông cần khóa, cũng chẳng có ai ra hỏi.Vừa bước vào thì bỗng mụ liền khựng lại,kêu lên thành tiếng:

- Trời ơi!

Trước mắt mụ, khung ảnh trên bàn thờ đãkhiến mụ muốn đứng tim! Bởi ảnh đó chínhlà Xuân Hằng!

Nghe mụ kêu trời, Sáu Thà ngạc nhiên:

- Có chuyện gì vậy?

Mụ Liễu không tin vào mắt mình, nên bướctới thật gần, nhìn sát vào bức ảnh, rồi thấtthần kêu lên lần nữa:

hoanghalinh

Ngày đăng: 05/04/2016, 22:14

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Hình thức bìa: Bìa mềm - mồ hoang huyết lạnh  người khăn trắng
Hình th ức bìa: Bìa mềm (Trang 4)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN