1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

ngôi nhà huyền bí người khăn trắng

206 186 1

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 206
Dung lượng 630,92 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Có gì giá trị đâu ngoàimấy vật dụng cũ kỹ bị vứt lại đã lâu không ai thèm lấy.Hay là bọn trộm để ý đến mớ hành lý của chị em cô?Chà, vấn đề này thì phải cẩn trọng đây, bởi toàn bộ sốtài

Trang 4

THÔNG TIN EBOOK

Tên truyện: Ngôi Nhà Huyền BíChuyện Không Kể Lúc Nửa ĐêmTác giả: Người Khăn Trắng

Thể loại: Kinh dị - Ma quái

Nhà xuất bản: Thanh Niên

Trang 5

MỤC LỤC

Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5

Trang 6

Phần 1

K é t K ẹ t Tiếng mở cửa vang lên thật lớngiữa đêm khuya thanh vắng gây cảm giác rờn rợn chonhững ai nghe thấy Nằm im trên giường không dámthở, Tuyền cố ngóng tai chờ xem động tĩnh gì tiếp tụcxảy ra Cô thầm nhủ: "Ngôi nhà hoang phế này màcũng có trộm viếng thăm ư? Có gì giá trị đâu ngoàimấy vật dụng cũ kỹ bị vứt lại đã lâu không ai thèm lấy.Hay là bọn trộm để ý đến mớ hành lý của chị em cô?Chà, vấn đề này thì phải cẩn trọng đây, bởi toàn bộ sốtài sản còn lại để sinh sống đều nằm trong cái va li kia

cả Nếu mất nó thì chị em Tuyền sẽ ra sao?" Nghĩ tới

đó, Tuyền thu hết can đảm ngồi bật dậy, cô rón lén mòtìm cây đèn pin mà vú Dần đã mua dự trữ sẵn hồisáng Sờ soạng mãi một lúc mới đụng được tay vào nó,nhưng cây đèn lại nhẹ hẫng vì chưa được gắn pin làmcho Tuyền thoáng bực mình Cứ điệu này trộm nó rinhhết cả đồ đạc ra ngoài đồi trà mất thôi Tuyền khôngthể để mất thời gian mò mẫm những cục pin chưa biếtnằm ở đâu

Một hai ba, Tuyền bước đến bên cánh cửa phòngtoan đưa tay kéo chốt thì cộp cộp cộp Ôi, rõràng là tiếng gót giày nện xuống nền gạch nghe thật

Trang 7

gần nhưng cũng thật xa Dường như có người đã đếnđây, nhưng sao họ lại đến giữa đêm khuya thế này? Aivậy? Người tốt hay kẻ xấu? Tuyền thầm run trong dạkhi hình dung bên ngoài là một tên côn đồ nào đóđang muốn trêu chọc mình, vì biết trong nhà chỉ toàn

là phụ nữ chân yếu tay mềm

Vừa mới dọn đến đây sáng nay, chị em Tuyền và bà vú

đã biết gì về vùng đất sương mù giăng phủ này Họ đến

do sự nhiệt tình giúp đỡ của ông bà Thành Danh, bạnrất thân của cha mẹ họ ngày trước, nay thấy hoàn cảnh

mồ côi, bơ vơ của con bạn mà động lòng Khi mới đặtchân đến, nhỏ Tú, em gái Tuyền đã kêu ầm lên rằngnơi này quá buồn Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, chị

em cô đành phải chấp nhận thôi, vì đâu còn chỗ nàocho chị em họ nương thân lúc này được

Ngôi nhà mới họ đang trú ngụ thuộc loại biệt thự sangtrọng nhưng đã bỏ hoang phế nhiều năm, nên chỗ nàocũng ẩm mốc và xuống cấp trầm trọng Đã vậy nó cònnằm trên một ngọn đồi cao biệt lập với mọi người,dường như chỉ làm bạn với gió và chim muông Nếunhư lúc trước còn sống trong ấm no, hạnh phúc, thìdẫu có cho vàng chị em Tuyền cũng không dám ở mộtđêm Còn bây giờ, có được chỗ ở này là quá tốt, chị em

cô không mong mỏi gì hơn Điều họ được an ủi tronglúc tứ cố vô thân là còn có được bà vú trung thành

Trang 8

theo hầu hạ Cộp cộp cộp Tiếng nện của gót giàyvang lên theo lộ trình vòng quanh ngôi nhà rồi tắt hẳn.Lúc này Tuyền không đủ can đảm để xông ra bênngoài nữa mà cô trở vào vặn lớn ngọn đèn dầu lên,lòng nơm nớp bất an Nhỏ Tú bỗng mở mắt

- Có gì vừa xảy ra phải không chị?

Tuyền không muốn làm em gái phải sợ nên lắc đầu:

- Không có gì Tại khó ngủ nên chị thức dậy định xemsách đó mà

Song nhỏ Tú đã thấy được gương mặt lo âu của chị nó.Con nhỏ bèn trề môi:

- Chị nói dối Em thấy chị thức đã lâu sao bây giờ mớivặn đèn?

Tuyền lúng túng:

- Thì tại bây giờ chị mới muốn đọc sách

Nhỏ Tú tiếp:

- Chứ không phải chị thức là vì vì

Trang 9

- Vì cái gì sao không nói luôn đi?

Bất giác nhỏ Tú trùm mền kín đầu, nó nói vọng ranghe thật nhỏ:

- Vì sợ ma Chị có nghe thấy tiếng mở cửa lúc nãykhông?

- Nói bậy Làm gì có ai mở cửa

Nhỏ Tú cãi lại bên trong mền:

- Em nghe rõ ràng mà cả tiếng chân người nữa

- Thôi đi nhỏ Ăn no, ngủ kỹ rồi mơ màng nói tùmlum

- Không phải mơ mà là em nghe thật

Trang 10

nhỏ xíu của đứa em, cô soi đèn tìm chiếc va li rồi nhấchẳn nó bỏ vào mùng ngay sát vách đầu giường chochắc ăn rồi mới chịu đi nằm Song tiếng động vừa qualàm Tuyền thao thức mãi, dù bên cạnh nhỏ Tú lại chìmsâu vào giấc ngủ Tại sao lại có tiếng người mở cửa giữađêm hôm như vậy chứ? Vú Dần thì chắc chắn làkhông rồi, bởi Tuyền biết tính vú hễ đặt mình xuốnggiường là ngủ liền, chẳng bao giờ ra ngoài vào banđêm Tuyền cố lảng tránh không nghĩ đến vấn đề nhỏ

Tú đã gợi lên, nhưng lại bắt đầu hình dung tới nhữngđiều không bình thường làm cho người ta sợ hãi nhất.Ma! Phải chăng ngôi nhà này có ma nên người ta mới

bỏ hoang nó? Giả thuyết này có lẽ đúng, song nếu thếthì lại gay cho chị em Tuyền rồi đây U u u Tiếnggió rít ở bên ngoài sao nghe cũng thật là kỳ quái Tuyềnkéo mền đắp lên người rồi nhắm mắt để cảm giác căngthẳng hạ bớt xuống, nhưng những âm thanh hỗn hợpchung quanh ngôi nhà cứ nối tiếp nhau trỗi dậy trỗidậy

Không có người trấn an Tuyền vì nhỏ Tú đã ngủ rất saysưa, còn vú Dần thì ở phòng riêng Tuyền thật sự cảmthấy đơn độc trước hoàn cảnh hiện tại Vừa tốt nghiệpchương trình phổ thông với hy vọng sẽ đậu cao vào đạihọc thì gặp nhiều biến cố Bởi ba mẹ cô chết đi để lạimột khoản nợ khá lớn khiến ngôi nhà lầu khang trangcủa gia đình bị người ta xiết mất, tống cổ hai chị em cô

Trang 11

ra ngoài đường May sao Tuyền còn nhanh trí thu gomđược ít nữ trang của mẹ để lại là của hai chị em giấu đi,nên mới có thể tồn tại tới hôm nay Nhưng nếu không

có công việc làm để sinh nhai thì chẳng bao lâu nữa họ

sẽ bị chết đói mất thôi vì nguồn sống đã cạn kiệt Giữalúc sự đe dọa sắp đến thì ông bà Thành Danh xuất hiệnkịp thời đưa chị em Tuyền về cái xứ sở lạnh ngắt hơisương này với đề nghị nhờ Tuyền dạy kèm cho hai đứacon gái nhỏ Mừng rỡ, chị em Tuyền đã cùng với bà vúdắt díu nhau lên đây Song khi tiếp cận với chỗ ở mớithì chị em Tuyền hết sức ngỡ ngàng, khi thấy đó là mộtngôi nhà hoang phế nằm giữa đồi mênh mông cả ngàychẳng thấy bóng người qua Mặc dù vậy, họ vẫn khôngthể khen hoặc chê hay có sự lựa chọn nào khác tronglúc này Tuyền đã ra sức động viên em gái chấp nhậnhoàn cảnh mới để có cơ hội sống Và đêm nay là đêmđầu tiên họ bước vào cuộc sống tự lực cánh sinh Cộp cộp cộp Lại tiếng gót giày nện ngoài thềm.Rồi u u u tiếng gió rít tựa âm thanh của oan hồnuổng tử đang lang thang vất vưởng Tiếp đến là k é tk é t như có tiếng người mở cửa Ôi, chừng đó

âm thanh hòa tấu lại thành giai điệu đủ giết chết nhữngngười yếu bóng vía rồi Còn Tuyền, cô không nhátnhưng cũng đang sợ điếng cả người Từ nhỏ đến lớn ởthành phố với cuộc sống sung sướng, có bao giờ côphải đối diện với sự khủng hoảng thế này đâu Vậy mà

Trang 12

hôm nay suốt một đêm phải thức phải, nghe, phải run,phải sợ Tuyền co người lại thành một khối tròn bêncạnh em Những giọt nước mắt đã ngừng chảy songtrái tim trong ngực thì càng dội mạnh hơn khi tiếnggót giày cộp cộp vang lên ở trước cửa phòng cô.Trời Phật ơi phải làm sao bây giờ đây? Trong lúcTuyền chưa kịp nghĩ gì thêm thì k é t k ẹ t ôi,Tuyền chỉ thốt lên được một tiếng tắc nghẽn ấy rồi ngất

đi, trong cơn sợ hãi tột cùng chưa từng thấy Và khôngbiết trải qua bao lâu với những sự kiện gì đã xảy ra Khi Tuyền tỉnh dậy thì đã thấy em gái và vú Dần đangxúm xít bên cạnh, vẻ mặt đầy lo lắng Vẫn còn lưu giữ

ấn tượng trước khi ngất nên vừa mở mắt Tuyền đã héttoáng lên:

Trang 13

- Sao? Sáng rồi ư ?

Nhỏ Tú cười vô tư trước bộ dạng của chị:

- Mới ngủ có một đêm ở nhà mới mà nhìn chị giốngnhư mấy người trong bệnh viện tâm thần vậy Chắcgặp ma rồi chứ gì?

Trước câu nói tỉnh bơ của em gái, Tuyền máy môi lặplại:

° ° °

Ăn xong bữa điểm tâm sáng đơn giản do vú Dầnlàm, chị em Tuyền đưa nhau đi xung quanh khu vựcngôi biệt thự mà họ miễn cưỡng phải nhận đó là nhà.Tuy đã hơn tám giờ mà sương mù vẫn mù mịt cả bầu

Trang 14

trời, nếu cách xa chừng mười mét thì chỉ nhìn thấybóng chứ không nhận dạng rõ Nhỏ Tú hắt hơi mấy cáiliền khiến cho Tuyền lo lắng

- Hay là chúng ta quay về nhà?

Nhưng nhỏ Tú đã lắc đầu trước lời đề nghị này:

- Phải tập cho quen dần thôi chị Hai Dù muốn haykhông chúng ta cũng phải ở đây mà

Tuyền nhớ lại những gì đêm qua Cô làm bộ hỏi emgái:

- Mi thấy ở đây thoải mái không?

Nhỏ Tú đưa một bàn tay lên vuốt mặt Nó nói nhưngười lớn:

- Nếu không buồn thì cũng sống tạm được

- Đêm qua mi có ngủ ngon không?

- Chập tối hơi trằn trọc vì lạ nhà, nhưng sau đó buồnngủ quá nên em ngủ một giấc tới gần sáng Chừng gọichị không thấy ừ hử gì nên em mở cửa phòng gọi vúDần

Trang 15

Rồi nó ngước mắt lên nhìn chăm chăm vào chị gái.Nhỏ Tú hỏi:

- Có chuyện gì xảy ra với chị đêm hôm qua vậy? Tuyền cố tình gạt đi:

- Không có gì

- Em không tin

- Sao mi lại nói thế?

- Cứ nhìn chị thì biết Trong mặt chị nét khủng hoảngvẫn còn rõ rệt kìa Phải chăng tiếng mở cửa đêm qua

đã làm cho chị sợ Cả những bước chân của ai đó? Thì ra nhỏ Tú cũng hiểu được vấn đề, nhưng có lẽ vìcòn nhỏ, ở lứa tuổi vô tư nên nó không quá ấn tượngnhư chị Khoảng thời gian Tuyền ngập ngừng chưa tìmđược câu giải đáp thì nhỏ Tú phát hiện ra nét đẹp củaquang cảnh chung quanh nó Mà sao có thể bảo rằngkhông đẹp chứ khi ẩn hiện trong sương mù là nhữnghình bóng mờ ảo của cả một đồi trà mênh mông cóđan chen màu sắc nhiều loại hoa Thật là một bối cảnhthiên nhiên tuyệt diệu mà chỉ nơi đây mới có được

Trang 16

- Phải đó!

Nhưng ngay lúc ấy thì có tiếng vú Dần gọi từ nhà ra.Tuyền bảo em:

Trang 17

- Quay về đã rồi tính sau

Cả hai về đến nơi thì trông thấy một giỏ thức ăn lớn đểtrên bàn Tuyền ngạc nhiên hỏi vú Dần:

- Làm cách nào mà vú đi chợ mau quá vậy?

Vú Dần đang co người trong chiếc áo len vì lạnh, nhìn

cô rồi lắc đầu:

- Không phải tôi đi mua đâu, mà là của ông bà ThànhDanh sai người đem qua cho chúng ta đó!

Tuyền thở dài suy tư:

- Chắc họ muốn giúp đỡ chúng ta đây

Thoạt đầu cô cảm thấy rất áy náy, nhưng sau đó nghĩlại nghe lòng nhẹ nhõm hơn, vì sự giúp đỡ của ông bàThành Danh chỉ là một khoản nhỏ không đáng kể sovới những gì họ đang sống và có Là một phú nônggiàu có, làm chủ cả hàng trăm mẫu trà và là giám đốcmột công ty tư doanh thì tài sản của họ làm sao cho hếtchứ

Tuyền bảo với vú Dần:

Trang 18

- Họ đã cho thì chúng ta cứ dùng Tiết kiệm đượckhoản chi tiêu nào thì càng đỡ

Hiểu lòng cô chủ, vú Dần gật gù:

- Chừng này mình sống cũng được cả tuần lễ rồi đây

° ° °Tuyền không ngờ mình được ông bà Thành Danhtiếp đón khá chu đáo trong buổi đầu tiên đến ra mắt vànhận việc Khi được người giúp việc báo tin, đích thân

bà Thành Danh đã ra tận ngoài sân dẫn Tuyền vào Bà

tỏ ra thân tình hơn cô đã nghĩ

- Cháu đừng khách sáo với hai bác Có thiếu thốn gì thì

cứ nói, hai bác sẽ giúp cho

Tuyền cố giữ khoảng cách:

- Dạ chị em cháu chỉ dám nhờ hai bác chỗ ở thôi.Cháu xin cám ơn giỏ thức ăn hồi nãy hai bác đã gửicho ạ

Bà Thành Danh mắng yêu Tuyền:

- Đã bảo không được khách sáo mà Những gì báccho thì cứ nhận

Trang 19

Rồi bà lôi thốc Tuyền đi theo mình vào tận gian phòngkhách Ở đó có ông Thành Danh và hai cô bé trạc tuổinhỏ Tú đang ngồi chơi trên salon Trông thấy khách,chúng giương mắt nhìn Tuyền vội vàng thủ lễ:

- Thưa bác ạ

Ông Thành Danh nhếch môi cười nhẹ chứ không quávồn vã như vợ Ông chỉ tay vào chiếc ghế đối diện:

- Ngồi đi cháu

Tuyền rón rén ngồi xuống rồi lấm lét đưa mắt quan sátgian phòng khách Thật là lộng lẫy từ cách xây dựngthiết kế và bài trí Bà Thành Danh vốn vẫn nhanh nhẹnhơn chồng, đẩy tơi cho Tuyền tách trà thơm ngào ngạt:

- Uống nước rồi bác giới thiệu học trò với cô giáo Tuyền khẽ liếc sang phía hai cô bé, chúng có vẻ rấtgiống nhau như một cặp song sinh Tuyền nhạy cảmhỏi trước:

- Thưa có phải đây?

Bà Thành Danh gật đầu:

Trang 20

- Đúng rồi

Nhìn dáng dấp cả hai thật khỏe mạnh Tuyền bèn hỏi:

- Thưa hai em có đi học ở trường không ạ?

Lần này thì bà Thành Danh lắc đầu, âm điệu khánghẹn ngào:

- Nếu đi học được ở trường thì hai bác đâu nhờ cháulàm gì

Tuyền chớp mắt ngạc nhiên song cô chưa kịp hỏi thì bàThành Danh đã tiếp:

- Chúng bị câm đó cháu à Lúc trước hai bác có gửichúng vào trường khuyết tật để các giáo viên chuyênmôn dạy dỗ Song chúng không chịu, cứ trốn ra nhiềulần khiến mọi ngươi phải tốn công sức đi tìm Bất đắc

dĩ hai bác phải để chúng ở nhà rồi kiếm thầy cô về dạy,nhưng cũng đã trải qua mấy người rồi, họ đều chịuthua vì chúng không chịu học Bây giờ hai bác chỉ còntrông chờ ở cháu

Lời bà Thành Danh vừa dứt thì Tuyền cũng cảm nhậncông việc sắp được giao sẽ nặng nhọc ra sao Ôi, một cô

Trang 21

giáo chưa hề được trải qua trường lớp huấn luyện nàolại phải đảm trách việc dạy dỗ hai đứa học trò bịkhuyết tật ư? Tuyền thấy thất vọng dâng cao khi vừa rađời tự lập đã phải làm một việc không cân sức Giá màđược làm một công nhân đi hái trà thì Tuyền cảm thấynhẹ nhàng hơn Nhưng cô lấy cớ gì để từ chối làm côgiáo dạy học đây? Chị em cô đã thọ ân người ta rồi,biết tính sao hơn là phải cố gắng đáp trả lại

Tuyền nói như người bị ngạt thở:

- Cháu chỉ sợ làm hai bác phải thất vọng

Bà Thành Danh động viên cô:

- Từ từ rồi cũng sẽ ổn thôi Vấn đề ở chỗ là cần phảikiên nhẫn cháu ạ

Nói tới đây, bà sụt sùi rơi lệ:

- Cháu thấy đó! Hai đứa con bác xinh xắn thế này chứ

có tệ lắm đâu Vậy mà cớ sao ông trời lại đày ải chúngbắt phải chịu cảnh câm, không thể thốt thành lời chứ? Tuyền bật ra câu hỏi:

- Thưa bác các em bị bẩm sinh hay là do tai nạn?

Trang 22

Bà Thành Danh đưa chiếc khăn tay lên để ngăn dòng

lệ Tiếng bà thật ảo não:

- Nếu chúng bị bẩm sinh thì bác bớt đau lòng hơn.Đằng này bác đã tập cho chúng biết nói năng đànghoàng, thế mà năm lên sáu tuổi chẳng hiểu sao chúnglại biến đổi mới đầu thì lầm lì ít nói, rồi sau đó câmluôn cho đến tận bây giờ

- Cả hai cùng có triệu chứng như thế sao bác?

- Phải Bởi chúng là một cặp song sinh nên mọi thứ đềugiống nhau

Hai người nói chuyện tới đây thì bị ông Thành Danhchặn lại:

- Thôi, nhắc chuyện đã qua làm chi nữa Hãy bàn cáchdạy chữ cho mấy đứa nhỏ sao cho có hiệu quả kìa.Điều trước nhất bây giờ là cháu Tuyền hãy làm quenvới chúng đã

Rồi ông đưa tay về phía những đứa con:

- Lại đây chào cô giáo mới nè Diễm và Kiều

Trang 23

Nghe gọi, cả hai đứa đang chơi bèn thảng thốt, chẳngnhững chúng không lại mà còn ôm lấy nhau tỏ thái độkhiếp hãi như thể cha chúng là vị hung thần vậy Tuyềnquan sát rồi hỏi bà Thành Danh:

- Các em biết nghe ư?

Bà Thành Danh buồn bã đáp:

- Chúng chỉ bị câm thôi chứ không điếc Khi dạy học,cháu cứ việc giảng giải bằng miệng mà không cần phải

ra hiệu bằng tay

Tự dưng Tuyền muốn thử sức mình ngay lúc này:

- Cháu sẽ tự mình làm quen với các em

Ông Thành Danh tế nhị kéo tay vợ:

- Chúng ta ra thăm công nhân ngoài đồi trà một chút.Hãy để cho cô và trò tự do thoải mái với nhau đi Không cãi lời chồng, bà Thành Danh lẳng lặng đi theoông sau khi để lại cho Tuyền ánh mắt như gửi gắm.Chờ chủ nhà đi khuất, Tuyền mới bắt đầu công việccần thiết nhất của mình Cô tiến lại gần hai đứa nhỏ với

nụ cười hiền hậu:

Trang 24

- Nào Diễm và Kiều chúng ta làm quen nhau đi Song, trái với sự thân thiện của cô, hai đứa nhỏ càngghì chặt lấy nhau lộ nét kinh hoàng hơn Chúng ré lênthứ âm thanh mà Tuyền hoàn toàn không thể hiểu Cô

từ tốn nói:

- Chị đâu làm gì các em Chị đến đây là để dạy các emhọc chữ mà

Nhưng một đứa đã lắc đầu, chúng làm những động tác

mà Tuyền cho rằng đó là sự phản đối Cô cảm thấy hơi

Trang 25

- Các em thấy chị có thể làm cô giáo được không? Dường nha hai đứa nhỏ đang quan sát cô, nên chúng ởtrong trạng thái im lặng, chỉ hoạt động bằng ánh mắt.Sau một hồi chờ đợi, Tuyền nhận được tín hiệu đángmừng từ phía hai đứa học trò Chúng gật gật đầu làmTuyền không ngăn được mình và nhào người tới

- Các em đồng ý để chị dạy học chứ?

Nhưng lạ thay, chúng lại thụt lùi rồi lưỡng lự trước câuhỏi của Tuyền khiến cô tiu nghỉu phải buông ra lờithan thở:

- Nếu các em không chịu học thì kể như chị mất cơ hội

ở đây rồi

Diễm và Kiều đưa mắt nhìn nhau như hội ý điều gì.Một lúc sau, một trong hai đứa bỗng chậm rãi bước tớicầm tay Tuyền ra dáng trân trọng Đang thất vọng,Tuyền không màng đến thái độ làm thân này nên bặmmôi:

- Các em khỏi cần thương hại tôi Nếu không làm được

cô giáo thì tôi sẽ xin đi làm công nhân vườn trà vậy

Trang 26

Tuyền vừa dứt lời thì một đứa nữa từ xa bỗng chạy lạibên cô, cả hai giữ chặt tay Tuyền đầu gật lia khiến côphải hoang mang trố mắt

- Vậy các em có chịu nhận tôi làm cô giáo dạy họckhông?

Những cái gật kèm theo âm thanh ú ớ của người câmlàm ruột gan Tuyền rúng động lên vì mừng Cô lắpbắp:

Bà Thành Danh chữa lời chồng:

- Sao mình lại gọi các con là "ngựa chứng"? Chẳng qua

vì mặc cảm tật nguyền nên chúng mới khác thườngmột chút thôi

Trang 27

Ông Thành Danh đưa mắt về phía hai đứa con, giọngcứng nhắc không tình cảm:

- Chỉ khác thường thôi ư? Chẳng lẽ mình còn chưađiên đầu lên vì chúng?

Thấy không khí giữa vợ chồng ông Thành Danh hơinặng nề, Tuyền bèn chủ động xin cáo lui:

- Thưa hai bác cháu về ạ

Nhưng bà Thành Danh đã giữ chân cô ở lại:

- Cháu đừng về vội mà hãy gần gũi với mấy đứa nhỏthêm chút nữa Dường như chúng đang bắt đầu mếncháu rồi

Lời bà Thành Danh quả không sai vì lúc này hai cô béDiễm và Kiều đã xoắn xuýt bên Tuyền như khôngmuốn rời xa Chúng làm những động tác bằng tay vàđầu mà Tuyền phải nhờ đến sự thông ngôn của bàThành Danh mới hiểu

- Hai đứa con bác muốn mời cháu lên phòng củachúng

Trang 28

Nhận được cái nháy mắt của chủ nhà, Tuyền đành phảigật đầu:

- Vâng cháu xin phép

Bà Thành Danh phẩy tay:

- Thôi, đừng quá lễ nghĩa như vậy Là người nhà cả mà

° ° °Vừa mới đi chợ về, vú Dần đã vứt chiếc giỏ thức ănnặng trịch xuống rồi tất tả chạy đi tìm chị em Tuyền.Trông thấy cô đang nhổ cỏ cho mấy khóm hoa trướcsân nhà, vú ào tới kể rối rít:

- Hai cô ơi có chuyện với chúng ta rồi

Tuyền ngạc nhiên ngẩng lên:

- Vấn đề gì làm vú hồi hộp quá vậy?

Vú Dần thở hào hển:

- Tôi không biết có nên nói lại hay không nữa?Chuyện này chuyện này cũng chẳng hay ho gì Nhưng nhỏ Tú không chịu nổi kiểu lấp lửng ấy của vúnên hối thúc:

Trang 29

- Không hay ho gì thì vú cũng phải nói lại cho tụi conbiết chứ Mọi vấn đề bây giờ đều cần sự giải quyết của

cả ba người

Vú Dần đưa mắt nhìn sang Tuyền dò ý, song cô đã làmhiệu bảo không nên giấu điều gì Thế là vú đành miễncưỡng nói:

- Lúc nãy ngoài chợ tôi nghe mọi người đồn với nhaurằng ngôi biệt thự chúng ta đang tá túc có m a Vừa nghe thấy thế, chị em Tuyền ai cũng nổi da gà.Tuyền cố trấn tĩnh nhưng sắc mặt thì không thể giấuđược ai

- Vú nghe bậy không hà Mấy ngày vừa qua chúng ta ởđây có thấy động tĩnh gì đâu

Trang 30

- Úi có chuyện đó xảy ra sao hai cô không nói với tôi?Tuyền bật cười:

- Nói với vú thì giải quyết được gì nào Liệu vú có dámsoi đèn để thử coi mặt con ma không?

Vú Dần run giọng nói:

- Ồ không Tôi sẽ dọn giường qua phòng của hai côngủ cho ấm áp

Tuyền không chịu, lắc đầu:

- Thôi chật lắm Vú già rồi còn sợ hãi chi ba cáichuyện nhảm nhí ấy! Ma cỏ ở đâu ra vào cái thời buổinày

Dù đã nghe cô chủ trấn an, vú Dần cũng nghe gai ốctrong người mình nổi dậy

Tuyền bỗng khơi mào lại:

- Vú nghe người ta đồn thế nào về ngôi nhà mà ta đang

ở này?

Vú Dần nhăn vầng trán như cố nhớ lại đầy đủ câu

Trang 31

chuyện ngoài chợ:

- Người ta nói ngôi biệt thự này bị bỏ hoang vì có maquấy nhiễu Đã từ lâu không ai dám dọn đến đây ở dù

là những công nhân hái trà

Nghe thấy vậy, nhỏ Tú lanh chanh nói:

- Nguy hiểm thế mà ông bà Thành Danh lại cho chúng

ta đến ở nhờ Thật ra họ cũng chẳng tốt lành gì

Dù trong lòng rất hoang mang, Tuyền cũng không để

em phủ nhận lòng tốt của người khác Cô mắng Tú:

- Mi nói năng không suy nghĩ, bác Thành Danh ngheđược sẽ buồn

- Ấy là em nghĩ thế thôi Ở đây vẫn hơn lang thang ởvỉa hè gấp nhiều lần

Tuyền co tay cốc nhẹ lên đầu Tú:

- Mi nhận định được như thế thì đừng có lải nhải nữa

- Nhưng ở chung với ma liệu có được yên thân không?

- Tú rụt cổ đỡ đòn

Trang 32

Tuyền hất cằm:

- Nó làm gì được chúng ta?

- Mỗi đêm mở cửa vài ba lần bộ không làm chị bị đautim hả? Còn nữa những bước chân cộp cộp Chỉ nghe nhỏ Tú diễn tả, vú Dần đã sợ muốn ngất đirồi Vú ngăn cô chủ nhỏ:

- Cô Tú làm ơn đừng có nói thêm nữa

Song Tú đang được đà, không chịu dừng:

- Không nói sao được vú Nhà mình có ba người,nhưng cộng tất cả lá gan lại thì chỉ có một cái

Thấy vú Dần và em gái càng lúc càng làm cho tinh thầnmọi người xuống cấp, Tuyền bèn nạt:

- Bây giờ ai cũng sợ hết thì đi nơi nào mà ở Đúng làđược voi đòi tiên mà

Dù câu nói của Tuyền khá nặng nhưng không ai dámcãi, bởi lẽ hiện tại mọi gánh nặng sinh kế giờ chỉ trôngvào mỗi mình cô Với đồng lương dạy học mà ông bàThành Danh hứa trả mỗi tháng tạm đủ nuôi sống ba

Trang 33

người trong điều kiện hết sức tiện tặn Tuy đã làm thânđược với hai con bé bị câm kia, nhưng việc dạy chúnghọc cũng không phải là chuyện dễ Ngày đầu tiên đảmnhận vai trò cô giáo Tuyền đã hết sức lúng túng, bởi lẽhọc trò của cô là trẻ khuyết tật chỉ nghe mà không thểnói được May thay, chúng cũng rất ngoan nếukhông, chắc Tuyền đến phải đầu hàng thôi Có điều lạ

là chị em cô bé Diễm và Kiều này lại rất sợ cha mình.Mỗi lần ông Thành Danh đến gần là chúng cứ co rúmlại với nhau vẻ mặt đầy khiếp hãi

- Chị Hai à, nắng quá rồi chúng ta vào nhà đi chị Tiếng nhỏ Tú phá tan sự im lặng nãy giờ giữa ba ngườikhiến cho Tuyền giật mình nhận ra tất cả đang phơinắng Cô vội vã chạy vào trong nhà nhưng lại bị vấpngã ngay bậc thềm

- Ôi đau quá !

Nhỏ Tú từ phía sau dấn tới đã không đỡ còn cười:

- Chưa gì chị Hai đã rủn chân trước tiên rồi đó Tuyền quắc mắt nhìn lại nó:

- Ta vấp ngã chứ không phải sợ ma đâu

Trang 34

Nói xong, Tuyền cảm giác bóng mát của ngôi biệt thựlạnh hơn ở ngoài trời Không biết có phải tự bản thânngôi nhà mát hay nó lạnh vì đang ẩn chứa một oan hồnlẩn khuất bên trong?

° ° °

- Diễm em sửa lại nét chữ này đi!

Tuyền khom người vừa nói vừa hoạt động đôi tay bêncạnh hai cô học trò đang lúi húi viết bài Tuy chúng đãmười bốn với cơ thể sắp dậy thì, song nét mặt hồnnhiên cứ như mới lên sáu, lên bảy vậy Chúng học thậtchăm chỉ không hề giở chứng giống như những lầntrước khiến ông bà Thành Danh rất đỗi vui mừng Họliên tục sai người làm đem tặng quà và còn hứa sẽ tănglương cho Tuyền nữa

- Thế Kiều viết xấu hơn Diễm rồi!

Đứa em bị chê ngước mặt lên phụng phịu Thấy vậy,Tuyền lại phải dỗ dành:

- Ý chị muốn nói là Kiều cố gắng thêm một chút sẽvượt qua mặt Diễm

Nghe sự động viên ấy, cô bé bèn tiếp tục cúi xuốngtrang vở viết nốt những dòng chữ còn lại Gần một

Trang 35

tháng trôi qua trong vai trò cô giáo, Tuyền được tự dolui tới ngôi biệt thự của gia đình ông bà Thành Danhmỗi ngày và được coi như người nhà Tình cảm giữa

cô và trò bây giờ thật khắng khít, ngày nào Tuyền đếnmuộn là cả hai chị em kéo ra sân nhóng mắt có ý chờ

- Cô giáo dùng nước sâm cho khỏi khô cổ

Chị giúp việc mang vào phòng một khay nướcartichaud vừa nấu tỏa mùi thơm dịu ngọt, là thức uốngvừa mang tính cách dược liệu của vùng này Tuyền cấtlời cảm ơn rồi bưng một ly lên nhấp giọng, cô nghe chịgiúp việc bảo mình:

- Cô quả thật là tài

Tuyền mỉm cười đáp lại:

- Tài cán gì đâu chẳng qua là biết cách chinh phụccon người thôi

Chị giúp việc có vẻ cũng hay chuyện, nhân lúc hai cô

bé đang cắm cúi viết bài kéo Tuyền ra bên ngoài phònghỏi:

- Tôi chưa thấy ai cừ khôi mọi mặt như cô cả Dám đến

ở trong một ngôi nhà có ma mà không sợ sệt gì

Trang 36

Tuyền hơi sợ hãi trong lòng nhưng cũng làm bộ ra vẻ:

- Ma nó chê tôi không xứng đáng cho nó nhát

Đôi mắt chị giúp việc mở to pha lẫn nét hãi hùng:

- Đừng nói vậy không nên đâu cô giáo à Chẳng qua là

vì vía của cô cao lại thêm bạo dạn nên nó gờm chưachọc đó! Mà cô nghe tôi xúi dại đi, xin với ông bà chủdọn về đây ở cho bảo đảm chắc ăn hơn Ngôi nhàhoang đó vừa đáng sợ, vừa nguy hiểm

Trước những lời thổ lộ của chị giúp việc, Tuyền không

bỏ lỡ cơ hội khai thác Cô đảo mắt nhìn quanh rồi thìthầm:

- Chị nói tôi nghe những gì mà tôi chưa được biết đi

Trang 37

- Xin chị năm phút thôi

Chị giúp việc đồng ý:

- Vậy cô hỏi mau đi

Tuyền bối rối tìm câu để mở đầu:

- Chị có thể cho biết con ma trong ngôi nhà chúng tôiđang ở thuộc dạng nào?

Vừa nghe hỏi, chị giúp việc đã gãi đầu:

- Câu này chắc phải dành cho lão pháp sư chuyên ếm

tà họa may mới có thể trả lời được Tôi chỉ biết quanhững lời truyền miệng của mấy người bị nó nhát thôi,

cô ơi! Họ bảo rằng lúc thì nó to lớn, lúc lại bé cỏn con

- Nhưng là đàn bà hay đàn ông?

Chị giúp việc nheo đuôi mắt, dáng dấp như suy nghĩ:

- Đàn ông mà dường như là con trai Có lần tôi đượcnghe kể lại từ miệng của người bị nó nhát là họ đã thấy

rõ ràng nó hiện lên nguyên hình

Trang 38

Tới đây Tuyền thật sự lạnh gáy dù bên ngoài phải cốtình làm tỉnh Tiếng chị giúp việc đều đều:

- Tại cô mới đến nên không biết đó thôi, chứ cả cáivùng này từ công nhân đến người dân quanh đâykhông ai dám tới ngôi nhà ấy để ở

- Hai bác Thành Danh có biết chuyện này xảy rakhông?

- Tất nhiên là họ phải biết trước tiên rồi nên mới bỏngôi nhà cũ mà xây nhà mới ở chứ

- Chị đến đây giúp việc đã lâu chưa?

Chị người làm xòe bàn tay ra đếm ngón:

- Năm năm rồi Kể từ khi ngôi nhà này được xây xong

Hai bác Thành Danh đối xử với chị cũng tốt chứ? Tuyền vẫn tranh thủ hỏi

-Giọng nói của chị người làm ngập ngừng:

- Thì cũng tốt Nhưng bà chủ tốt hơn ông chủ

- Chị nói rõ hơn đi

Trang 39

- Cụ thể là con người ông chủ khá độc đoán và ích kỷ,trong khi bà chủ thì biết thương người, bản tính vui vẻhòa đồng

- Họ chỉ có hai đứa con gái này thôi ư?

- Vâng Đó là con chung

Tuyền ngạc nhiên trố mắt:

- Chẳng lẽ họ còn có con riêng nữa sao?

Chị giúp việc gật đầu:

- Chuyện này người ngoài chỉ có mình tôi biết thôi nha.Bởi tại tôi nghe lén hai người cãi lộn nên mới hay bàchủ có con riêng trước khi lấy ông chủ Nhưng mà nè,

cô đừng nói lại kẻo tôi bị mắng không chừng còn bịmất việc vì tội tò mò, tọc mạch đó!

Rất ngỡ ngàng trước những điều vừa nghe thấy, Tuyềnđứng ngẩn ngơ cho đến lúc chị giúp việc giật mình sựcnhớ chuyện bếp núc đang chờ:

- Ấy, đã mấy chục phút rồi còn gì Cô thông cảm, tôiphải đi lo chuyện của tôi

Trang 40

Và rồi không dám chờ bị gọi lại hỏi thêm, chị giúp việclật đật trở xuống nhà dưới trong khi Tuyền vẫn cònquá nhiều thắc mắc

Ngồi suy nghĩ một hồi, Tuyền chợt nảy ra ý định khámphá đời tư chủ nhà qua hai đứa con họ Chắc chắnchúng phải biết tí chút gì đó nếu như chúng thật sự cómột người chị hoặc anh Cô chọn con bé Kiều để hỏibằng sự khôn ngoan của chính mình:

- Nhà em có mấy người?

Nhỏ Kiều xòe bốn ngón tay đưa lên thay cho lời đápsong Tuyền cố tình nói thêm vào

- Không phải, những năm cơ

Con bé tròn xoe mắt huơ bốn ngón tay như khẳngđịnh, nhưng Tuyền đã chủ động kéo thêm một ngónnữa đang cụp xuống để đứng thẳng rồi nhấn mạnh:

- Nhà em có năm người

Da mặt nhỏ Kiều đang bình thường bỗng dưng biếnsắc sau vài giây ngẫm nghĩ Nó lộ nét hoảng hốt qua vàicái lắc đầu lia lịa Thấy vậy, Tuyền quay qua nhỏ Diễm:

Ngày đăng: 07/04/2016, 15:17

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Hình thức bìa: Bìa mềm - ngôi nhà huyền bí người khăn trắng
Hình th ức bìa: Bìa mềm (Trang 4)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm