1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

anh hùng xạ điêu kim dung ebook miễn phí

3,9K 201 0
Tài liệu được quét OCR, nội dung có thể không chính xác

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 3.918
Dung lượng 7,48 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hôm nay được gặp hai vị Quách Dươngđây, cũng là có duyên.Quách Khiếu Thiên đưa Trương Thập Ngũ tớimột quán rượu nhỏ đầu thôn, cùng ngồi vào bàn.Chủ quán là một người què, chống hai cái n

Trang 2

ANH HÙNG XẠ ĐIÊU

Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

Dịch giả: Cao Tự Thanh

01 Tai họa bất ngờ

02 Giang Nam Thất Quái

03 Gió cát sa mạc

04 hắc Phong Song Sát

05 Cung loan bắn điêu

06 Nghi trận đầu non

07 Tỉ võ chiêu thân

08 Chứng tỏ bản lĩnh

09 Thương sắt cày hư

10 Oan gia gặp gỡ

11 Trường Xuân nhận thua

12 Kháng Long Hữu Bối

Trang 3

20 Lén sửa kinh văn

27 Trước đài hiên viên

28 Trên ngọn Thiết Chưởng

29 Gái ẩn đầm tối

30 Nhất Đăng Đại Sư

31 Khăn gấm uyên ương

32 Sông to thác hiểm

33 Nạn lớn ngày sau

34 Biến cố trên đảo

35 Trong miếu Thiết Thương

36 Đại quân tây chinh

37 Trên trời rơi xuống

38 M ật lệnh cẩm nang

39 Thị phi thiện ác

40 Hoa Sơn luận kiếm

Trang 4

Tai họa bất ngờ

Nước sông Tiền Đường mênh mông, ngày đêmvòng qua thôn Ngưu Gia ở Lâm An khôngngừng chảy ra biển lớn Một dãy vài mươi câybách ven sông lá đỏ như lửa, đang lúc tháng tám.Đồng cỏ quanh thôn đang bắt đầu úa vàng, dướiánh tà dương càng thêm mấy phần hoang liêu.Dưới hai gốc tùng lớn có một đám thôn dân, đànông đàn bà và khoảng mười mấy đứa trẻ conđang tập trung lắng nghe một ông già gầy gò kểchuyện Người kể chuyện khoảng năm mươituổi, mặc một chiếc trường bào màu xanh cũ đãbạc phếch biến thành màu chàm Chỉ nghe ykhua hai miếng phách gỗ hoa lê, tay trái cầm dùiđánh vào chiếc trống tiểu yết mấy tiếng "Thùngthùng", xướng:

Đào con vô chủ tự ra hoa.

Khói cỏ mênh mông bóng ác tà

Mấy chỗ tường hoang quanh giếng cạn

Trang 5

Trước đây vốn vẫn chốn thôn gia

Người kể chuyện cầm phách gỗ khua lắc cắcmấy tiếng, nói:

Bài thơ thất ngôn này nói sau cơn binh lửa,những nơi vốn là nhà cửa đều trở thành hoang vu

đổ nát Mới rồi tiểu nhân đã kể gia đình Diệp lãohán bốn người bi hoan ly hợp, họp rồi lại tan, tanrồi lại họp Bốn người bọn họ bị quân Kim làmchia lìa, cũng may mà lại đoàn tụ được, vô cùngvui mừng trở lại cố hương thì nhà cửa đã bị quânKim đốt sạch, không biết làm sao đành tới BiệnLương tìm cách mưu sinh Không ngờ trời mâygió khó lường, người rủi may chớp mắt

Bốn người bọn họ mới tới thành Biện Lương thìlại gặp một toán quân Kim kéo tới Tên dẫn đầuđưa đôi mắt ba góc nhìn qua thấy Diệp Tam thưxinh đẹp bèn nhảy xuống ngựa ôm chặt lấy nàng

hô hô cười rộ rồi nhấc nàng đặt lên ngựa, nói:

"Tiểu cô nương, theo ta về nhà hầu hạ lão gia."Nhưng Diệp Tam thư đời nào chịu nghe, ra sức

Trang 6

giẫy giụa Tên võ quan Kim binh ấy nói:

"Ngươi không chịu theo ta thì ta sẽ giết hết cha

mẹ anh em ngươi!"

Rồi giơ lang nha bổng lên đập luôn một nhát vàođầu Diệp Tứ lang, lập tức xương sọ vỡ toang ócbắn tung tóe chết ngay tại chỗ Đúng là:

Âm cảnh lại thêm hồn chết uổng,

Dương gian chẳng thấy bóng trai lành!

Diệp lão hán và vợ sợ điếng người, nhào lên phíatrước ôm xác con cất tiếng khóc lớn Tên võquan kia lại nhấc lang nha bổng lên, mỗi nhát mộtmạng, tính luôn hai người Diệp Tam thư lạikhông kêu khóc mà nói:

"Trưởng quan đừng nổi giận, ta theo ông vềmà!"

Tên võ quan cả mừng, đưa Diệp Tam thư đi.Không ngờ Diệp Tam thư nhân lúc y không đềphòng, đột nhiên sấn lên tuốt thanh yêu đao của

y, nhắm đúng tim y một đao phóng tới, nói thìchậm chứ lúc ấy rất nhanh, một nhát đao ấy đâm

Trang 7

ra, nàng nghĩ đã báo thù được cho cha mẹ và

em, không ngờ tên võ quan ấy chinh chiến lâunăm, võ nghệ cao cường, thuận tay đẩy một cái.Diệp Tam thư lập tức bắn ra Tên võ quan vừamắng một câu "Con tiện nhân?" thì Diệp Tam thư

đã nhấc ngọn đao lên cứa ngang cổ mình mộtnhát Đáng thương cho nàng:

Dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường

Hồn thơm phút đã cửu tuyền xa chơi.

Y kể một đoạn, xướng một đoạn, chỉ nghe đámthôn dân ai cũng nghiến răng nghiến lợi phẫn nộthan thở

Người ấy lại nói: "Các vị khách quan, thường cócâu rất hay là:

Làm người ăn ở phải hiền lành.

Ba thước trên đầu có thánh thần.

Làm ác nếu không còn báo ứng

Hung đồ đã hại hết sinh linh!

Nhưng quân Kim kia chiếm thiên hạ Đại Tốngcủa chúng ta, giết người đốt nhà, hãm hiếp cướp

Trang 8

bóc, không gì không làm mà vẫn không thấychúng bị báo ứng gì cả Chỉ trách vua quan ĐạiTống chúng ta không chống lại.

Trung Quốc xưa nay vốn nhiều quân lắm tướngnhưng vừa thấy quân Kim kéo tới đã hoảng hốt

bỏ chạy, bỏ mặc bách tính chịu tai họa Chuyện

cả nhà gặp tai họa như gia đình Diệp Tam thư thì

ở Giang Bắc quả thật có hàng ngàn hàng vạn,xảy ra như cơm bữa Các vị sống ở Giang Nam,đúng là ở giữa thiên đường, chỉ sợ một ngày nào

đó quân Kim sẽ kéo tới thôi Đúng là thà làm chóthời bình còn hơn làm người thời loạn Tiểu nhân

là Trương Thập Ngũ, hôm nay đi ngang quý địa,câu chuyện vừa kể hầu các vị khán quan mới rồigọi là Truyện Diệp Tam thư tiết liệt." Chuyện kể

đã xong, xin phép được nghỉ

Rồi cầm hai miếng phách gỗ hoa lê lắc cắc lắccắc khua loạn lên một hồi, đưa ra một cái mâmgỗ

Đám thôn dân cũng có người móc ra hai đồng ba

Trang 9

đồng bỏ vào mâm, trong giây lát được khoảngsáu bảy mươi đồng Trương Thập Ngũ cảm tạ,cất tiền vào tay nải, chuẩn bị lên đường.

Trong đám thôn dân có một đại hán khoảng haimươi tuổi bước ra, nói: -Trương tiên sinh, có lẽông từ phương Bắc xuống thì phải?

Trương Thập Ngũ thấy người ấy thân thể caolớn, mày rậm mắt to, bèn nói: -Đúng thế!

Đại hán kia nói: -Tiểu đệ xin làm chủ, mời tiênsinh uống vài chén được không?

Trương Thập Ngũ cả mừng nói: -Vốn khôngquen biết, đâu dám quấy quả

Đại hán kia cười nói: -Uống vài ba chén là quenthôi Ta họ Quách, tên Khiếu Thiên

Rồi chỉ vào một hán tử mặt mũi trắng trẻo đứngcạnh nói: -Vị này là Dương Thiết Tâm Dươnghuynh đệ Mới rồi hai người bọn ta nghe tiên sinh

kể chuyện Diệp Tam thư quả thật rất hay nên cómấy câu muốn thỉnh vấn

Trương Thập Ngũ nói: -Nói thế làm gì? Nói thế

Trang 10

làm gì? Hôm nay được gặp hai vị Quách Dươngđây, cũng là có duyên.

Quách Khiếu Thiên đưa Trương Thập Ngũ tớimột quán rượu nhỏ đầu thôn, cùng ngồi vào bàn.Chủ quán là một người què, chống hai cái nạngchâm rãi hâm hai vò hoàng tửu, sắp một đĩa đậu

hủ, một đĩa đậu phụng rang mặn, một đĩa đậu hủchiên, lại cắt thêm ba quả trứng muối mang racho bàn khách giữa cứa rồi ngẩng đầu nhìn mặttrời đang lặn phía chân trời, cũng không buồnnhìn ba người lấy một cái

Quách Khiếu Thiên rót rượu mời Trương ThậpNgũ uống hai chén rồi nói: -Đây là chỗ nhà quê,chỉ ngày mùng hai và mười sáu mới có thịt, không

có gì uống rượu, xin tiên sinh đừng trách

Trương Thập Ngũ cười nói: -Có rượu là tốt rồi.Nghe khẩu âm của hai vị thì có lẽ cũng là ngườiphương Bắc?

Dương Thiết Tâm nói: -Hai anh em bọn ta vốn làngười Sơn Đông Chỉ vì không chịu nỗi sự hà

Trang 11

hiếp của bọn chó Kim nên ba năm trước tìm tớiđây, thích dân vùng này có tình nghĩa nên ngụ lại.Mới rồi nghe tiên sinh nói chúng ta ở Giang Namcũng như đang ở thiên đường, chỉ sợ ngày nào

đó quân Kim lại tới đây, ông nói quân Kim cóqua sông không?

Trương Thập Ngũ thở dài nói: -Giang Nam làtrời đất phồn hoa, dưới đất đều là vàng bạc,ngước mắt là thấy gái đẹp, quân Kim ngày nàolại không muốn tới? Có điều họ tới hay không thìchủ ý không phải do nước Kim mà là do triềuđình Đại Tống ở Lâm An

Quách Khiếu Thiên và Dương Thiết Tâm đềungạc nhiên, đồng thanh hỏi: -Sao lại lạ thế?Trương Thập Ngũ nói: -Bách tính Trung Quốc ta

so với người Nữ Chân thì đông hơn gấp trăm lần.Chỉ cần triều đình chịu dùng trung thần lươngtướng, chúng ta một trăm người đánh một ngườicủa chúng thì quân Kim làm sao chống được?Nửa mảnh giang sơn phía Bắc của Đại Tống

Trang 12

chúng ta là do năm xưa ba cha con Huy tông,Khâm tông, Cao tông hai tay dâng lên cho ngườiKim thôi.

Ba ông vua ấy trọng dụng gian thần, coi thườngbách tính, các đại tướng ra sức chống Kim aicách chức được thì cách chức, ai chặt đầu đượcthì chặt đầu, hai tay bưng giang sơn cẩm tú dânglên, người Kim từ chối lại là không cung kính,đành phải nhận thôi Từ nay trở đi nếu triều đìnhvẫn còn trọng dụng gian thần thì đó chính là quỳxuống mời xa giá của quân Kim tới, tại sao họkhông tới chứ?

Quách Khiếu Thiên giơ tay đập mạnh xuống bànkhiến cốc chén đũa bát nhảy tung lên, nói: -Đúngthế!

Trương Thập Ngũ nói: -Nhớ năm xưa Huy tôngĐạo Quân hoàng đế dốc lòng muốn trường sinhbất lão, muốn làm thần tiên, đám gian thần đượcdùng loại Thái Kinh Vương Phủ toàn là bọn vô

sỉ chuyên giúp vua vơ vét, như Đồng Quán,

Trang 13

Lương Sư Thành chỉ là bọn thái giám chuyên bợ

đỡ, như Can Cổu, Lý Bang Nhan là bọn lãng tửchuyên hầu hạ hoàng đế chơi bời Đạo Quânhoàng đế không ngó ngàng gì tới chính sự, cảngày nếu không cầu tiên học đạo thì phái người

đi khắp nơi tìm kiếm các hoa khôi kỹ nữ Mộtsớm quân Kim đánh tới trước mắt, y bó tay hết

kế, co đầu rút cổ, đem ngai vàng truyền lại chocon là Khâm tông Lúc ấy trung thần là LýCương đóng giữ kinh thành Biện Lương, đạitướng các nơi chỉ huy quân cần vương, quân Kimđánh không được, chỉ còn cách rút lui Khôngngờ Khâm tông nghe lời gian thần cách chức LýCương, lại không dùng các tướng giỏi có oaivọng quen cầm quân thì làm sao kinh thànhkhông mất? Cuối cùng Huy tông, Khâm tông đều

bị quân Kim bắt Hai lão hôn quân ấy mình làmmình chịu cũng được đi nhưng lại làm hại lây tớihàng vạn vạn bách tính Trung Quốc chúng ta.Quách Khiếu Thiên, Dương Thiết Tâm càng

Trang 14

nghe càng nổi giận Quách Khiếu Thiên nói: -Mốinhục lớn hai vua Huy Khâm bị quân Kim bắttrong niên hiệu Tỉnh Khang chúng ta đã nghenhiều rồi Thiên thần thiên tướng gì đó cũng nghenói qua, chỉ là chuyện nói cho vui, chứ chẳng lẽlại có thật sao?

Trương Thập Ngũ nói: -Lại còn giả à?

Dương Thiết Tâm nói: -Về sau Khang vương ởNam Kinh nối ngôi làm vua, thủ hạ có các đạitướng như Hàn Thế Trung, Nhạc gia gia, vốnhoàn toàn có thể ra quân Bắc phạt, cho dùkhông đánh thẳng tới sông Hoàng Long được thìmuốn thu phục kinh thành Biện Lương cũngchẳng khó gì? Chỉ hận thằng gian tặc Tần Cối chỉmuốn nghị hòa, hại chết Nhạc gia gia

Trương Thập Ngũ rót rượu cho hai ngườiQuách, Dương rồi rót cho mình một chén, uốngcạn một hơi, nói: -Nhạc gia gia có hai câu thơ là:

Chí mạnh đói ăn thịt giặc Hồ.

Nói cười khát uống máu Hung Nô.

Trang 15

Hai câu thơ ấy đúng là nói lên tâm sự của toànthể bách tính Trung Quốc Ồ, thằng đại gian thầnTần Cối ấy may lắm, tiếc là chúng ta lại sinhmuộn mất sáu mươi năm.

Quách Khiếu Thiên hỏi: -Nếu sinh sớm sáu mươinăm thì sao?

Trương Thập Ngũ nói: -Lúc bấy giờ mà bằngvào khí khái anh hùng, thân thủ hào kiệt của hai

vị, tìm tới Lâm An bắt thằng gian thần ấy, bangười bọn ta ăn thịt uống máu y thì không phảingồi đây ăn đậu hủ uống rượu lạnh!

Ba người cười rộ

Dương Thiết Tâm thấy một vò rượu đã cạn liềngọi thêm vò nữa, ba người mặc sức chửi mắngTần Cối Người què lại bưng ra một đĩa đậu hủ,một đĩa đậu phụng, nghe ba người chửi tới lúcsướng miệng đột nhiên khà khà buông hai tiếngcười nhạt

Dương Thiết Tâm hỏi Khúc Tam: -Có chuyện gìvậy? Ngươi nói bọn ta chửi Tần Cối là không

Trang 16

phải sao?

Lão què Khúc Tam nói: -Chửi hay lắm, chửi haylắm, có gì không đúng chứ? Có điều ta nghengười ta nói trong chuyện giết Nhạc gia gia đểgiảng hòa thì kẻ đầu sỏ tội ác lại không phải làTần Cối

Ba người đều kinh ngạc, cùng hỏi: -Không phải

là Tần Cối sao? Thế thì là ai?

Khúc Tam nói: -Tần Cối làm Tể tướng, nghị hòacũng được, không nghị hòa cũng được, y vẫnlàm Tể tướng Nhưng Nhạc gia gia toàn tâm toàn

ý muốn diệt Kim, rước hai vua Huy tông, Khâmtông về Hai ông vua ấy mà về thì Cao tônghoàng đế sẽ làm gì?

Y nói xong mấy câu ấy lại tập tễnh bước quangồi xuống chiếc ghế gỗ ngẩng đầu nhìn trời, lạingồi yên xuất thần Gã Khúc Tam này nhìn mặtbất quá chỉ hai mươi tuổi mà lưng còng gậpxuống, tóc điểm màu sương Nhìn sau lưng giốnghệt một ông già Trương Thập Ngũ và Quách,

Trang 17

Dương hai người nhìn nhau im bặt Hồi lâuTrương Thập Ngũ mới nói: -Đúng, đúng lắm! Vịhuynh đệ đây nói rất đúng Đúng là người đầu sỏhại chết Nhạc gia gia e không phải là Tần Cối mà

là Cao tông hoàng đế.như núi Thái bèn nói đó làcông của Tần Cối Tần Cối vốn đã được phong

là Lỗ quốc công, đến lúc ấy lại được gia phong

là Thái sư vinh sủng không ai bằng, quyền thếnghiêng trời Cao tông truyền ngôi cho Hiếu tông.Hiếu tông truyền ngôi cho Quang tông thì ngườiKim chiếm được quá nửa giang sơn của chúng

ta Quang tông truyền tới Khánh Nguyên hoàng

đế hiện nay, ông ta ngồi trên ngai vàng ở Lâm An

đã năm năm, trọng dụng vị Hàn Sá Trụ Hàn Tểtướng thì từ nay trở đi sẽ ra sao? Hà hà, khó nóilắm, khó nói lắm?

Vừa nói vừa lắc đầu quầy quậy

Quách Khiếu Thiên nói: -Khó nói cái gì? Đây làchỗ thôn quê, cứ nói không hề gì, không phảinhư trong thành Lâm An tai vách mạch rừng

Trang 18

Thằng Tể tướng giặc cướp Hàn Sá Trụ ấy thì aichẳng biết là một tên đại gian thần? Nói tới bảnlĩnh hại nước hại dân thì Tần Cối cũng phải chắptay xin kết nghĩa anh em với y.

Trương Thập Ngũ nói tới chuyện hiện tại lại hơi

sợ không dám nói thẳng, uống một chén rượu,nói: -Quấy quả hai vị một bữa rượu, tiểu nhâncũng có một câu muốn khuyên, hai vị là nam tửhán ngay thẳng, lời lẽ việc làm cũng nên cẩn thận

để tránh tai họa Thời thế đã thế này, bách tínhchúng ta cũng chỉ còn cách ngậm đắng nuốt caysống cho qua ngày thôi Ồ! Đúng là:

Ngoài cảnh lầu cao lại có lầu.

Tây Hồ múa hát đến khi nào?

Gió nam thổi tới người say khướt!

Cứ nói: Hàng Châu tức Biện Châu.

Dương Thiết Tâm hỏi: -Bốn câu thơ ấy là nóichuyện cổ nào vậy?

Trương Thập Ngũ nói: -Không phải nói chuyện

cổ, mà nói vua tôi nhà Đại Tống ta chỉ lo uống

Trang 19

rượu làm vui cạnh Tây Hồ, thưởng thức ca múa,tính là đời này qua đời khác cứ lấy Hàng Châulàm kinh đô, không nghĩ tới việc thu hồi đất cũ,lấy lại cựu đô Biện Lương nữa.

Trương Thập Ngũ uống đến khi say khướt mớicáo từ, xiêu xiêu vẹo vẹo đi về hướng Lâm An,chỉ nghe y lẩm bẩm mấy câu trong bài Mãn gianghồng của Nhạc Phi Nhục Tỉnh Khang Chưa rửahết

Vợ Quách Khiếu Thiên là Lý thị đang xua gà vàochuồng, cười nói: -Hai người lại uống rượu rồi.Dương thúc thúc, chú về đưa vợ qua ăn cơm vớichúng tôi luôn, chúng ta làm thịt một con gà.Dương Thiết Tâm cười nói: -Được, hôm nay lại

Trang 20

làm phiền chị Bên nhà tôi cũng nuôi khá nhiều gàvịt nhưng chỉ uổng gạo, không sao giết được mộtcon, cứ qua đây ăn của chị mãi.

Lý thị nói: -Vợ chú rất tốt bụng, nói bầy gà vịt ấynuôi từ nhỏ đến lớn, bảo làm sao nỡ lòng giếtcho được?

Dương Thiết Tâm cười nói: -Tôi nói để tôi giếtcho thì cô ta lại kêu kêu khóc khóc, kể cũngbuồn cười Tối nay tôi đi săn ít thịt rừng, sángmai xin mời lại đại ca, đại tẩu

Quách Khiếu Thiên nói: -Anh em một nhà, mờilại với không mời lại cái gì? Tối nay anh emchúng ta cùng đi!

¤

Khuya đêm ấy, Quách Dương hai người núptrong khu rừng cách thôn bảy dặm về phía tâybắc, tay cầm cung tên, đinh ba, chỉ mong có heorừng hoặc hươu tìm ra ăn tối Hai người chờ hơnmột giờ, thủy chung vẫn không thấy gì Đang lúckhông chờ nỗi nữa chợt nghe ngoài rừng vang tới

Trang 21

một tràng tiếng loảng xoảng, hai người giật nảymình, đều thấy kỳ quái: -Có chuyện gì vậy? Đúnglúc ấy chợt nghe xa xa có mấy người lớn tiếngquát: -Chạy đi đâu? Đứng lại mau!

Trong màn đêm có một bóng người vọt vàorừng, dưới ánh trăng hai người Dương, Quáchnhìn thấy rất rõ, bất giác vô cùng ngạc nhiên, té

ra người ấy cầm hai chiếc nạng, chính là gã quèKhúc Tam chủ quán rượu đầu thôn Chỉ thấy ychống mạnh chiếc nạng bên tay trái xuống đấtmột cái, thịch một tiếng lập tức phi thân vọt tớinúp sau thân cây, quả thật công phu khinh côngcực kỳ cao minh Quách Dương hai người khônghẹn mà cùng nắm chặt tay nhau, trong lòng đều

vô cùng kinh ngạc: -Bọn ta ngụ ở thôn Ngưu Gia

ba năm mà hoàn toàn không biết gã què KhúcTam lại có võ công cao cường như thế

Lúc ấy hai người nép sát xuống đám cỏ rậm,không dám cử động Chỉ nghe tiếng bước chânthình thịch vang lên, ba người đuổi theo đã tới

Trang 22

ven rừng, cúi đầu bàn bạc mấy câu rồi từngbước từng bước tiến vào rừng Chỉ thấy họ đều

ăn mặc lối võ quan, trên tay ánh sáng lập lòe,mỗi người cầm một thanh đơn đao Một ngườilớn tiếng quát: -Gã què kia, lão tử nhìn thấyngươi rồi, sao còn chưa quỳ xuống đầu hàng?Nhưng Khúc Tam cứ núp sau gốc cây bất động

Ba tên võ quan huy động đơn đao chém gió vù

vù, từ từ tiến tới gần, đột nhiên nghe huỵch mộttiếng Khúc Tam chiếc nạng tay trái từ sau gốccây phóng ra trúng giữa ngực một tên, chiêu thế

và lực đạo đều rất cương mãnh Tên võ quan ấykêu lên một tiếng đau đớn, bay ngược về phíasau ngã vật xuống đất

Hai tên võ quan còn lại lập tức huy động đơnđao chém tới Khúc Tam

Khúc Tam chiếc nạng bên tay phải chống xuốngđất một cái, nhảy qua bên trái vài thước né quahai thanh đơn đao, chiếc nạng bên tay trái đâmthẳng vào mặt một tên Tên võ quan ấy võ công

Trang 23

cũng không kém, vung đao đón đỡ Khúc Tamkhông để thanh đơn đao của y chạm vào nạng,rút chiếc nạng bên tay trái về, chiếc nạng bên tayphải lại quét ngang lưng tên kia.

Chỉ thấy hai chiếc nạng trong tay y thay nhau giơlên đập xuống vô cùng mau lẹ, tuy luôn luôn phải

có một chiếc chống xuống đất để đứng chovững, chỉ còn một chiếc đối địch nhưng không

ra, chát một tiếng, một tên võ quan bị đập trúngđỉnh đầu ngã lăn quay ra đất Người còn lại cảkinh quay lưng bỏ chạy Cước bộ của y rất mau

lẹ, trong khoảnh khắc đã chạy ra được mấytrượng Khúc Tam quờ tay phải vào bụng một

Trang 24

cái rồi thẳng tay ném ra, dưới ánh trăng chỉ thấymột vật như cái đĩa tròn màu đen rít gió bay racắm vào sau gáy y.

Tên võ quan ấy gào thảm một tiếng, thanh đơnđao rời khỏi tay bay ra, hai tay khua loạn lên,ngửa mặt lên trời từ từ đổ xuống, giật giật mấycái rồi nằm bất động, rõ ràng đã chết rồi

Quách Dương hai người nhìn thấy gã què KhúcTam trong khoảnh khắc giết chết ba người, võcông cao cường trước nay chưa từng nhìn thấy,trái tim trong lồng ngực đập thình thình, khôngdám thở mạnh một tiếng, cùng nghĩ thầm: -Ngườinày giết chết mệnh quan triều đình, phạm vào tộichết Nếu chúng ta để y phát giác, chỉ sợ y muốngiết người bịt miệng, hai anh em chúng ta chắcchắn không phải là địch thủ

Lại thấy Khúc Tam xoay người lại, chậm rãi nói:-Quách huynh, Dương huynh, xin mời ra đây!Quách, Dương hai người cả kinh, chỉ đành từđám cỏ rậm đứng lên bước ra, nắm chặt ngọn

Trang 25

đinh ba trong tay Dương Thiết Tâm liếc ngọnđinh ba trong tay Quách Khiếu Thiên một cái rồibước lên trước hai bước.

Khúc Tam mỉm cười nói: -Dương huynh, ngươidùng thương pháp dương gia thì ngọn đinh ba kiacũng hợp Nghĩa huynh ra ngươi sử dụng một đôiđoản kích, võ khí rất không thuật tay nên ngườimới đứng chắn trước mặt y Tốt tốt, có nghĩakhí!

Dương Thiết Tâm bị y nói đúng tâm sự bất giáctay chân luống cuống

Khúc Tam lại nói: Quách huynh: -Cứ cho làngươi cầm song kích trong tay đi, thì liệu haingười các vị hợp lực có thắng được ta không?Quách Khiếu Thiên lắc đầu nói: -Không! Hai anh

em bọn ta đúng là có mắt không tròng, cùng ngụvới lão huynh ngươi trong thôn Ngưu Gia bấynhiêu năm mà hoàn toàn không nhận ra lão huynhngươi là một cao thủ thân mang tuyệt kỹ!

Khúc Tam lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, nói:

Trang 26

-Hai chân ta đã tàn phế, còn nói cái gì tuyệt kỹvới không tuyệt kỹ?

Dường như mười phần chán chường, lại nói: Nếu như năm xưa muốn thu thập ba tên võ quan

-là Thị vệ đeo đao trong cung này thì cần gì phảiphí sức như thế? Hừ, không ra gì, không ra gì.Quách Dương hai người nhìn nhau một cái khôngdám lên tiếng Khúc Tam nói: -Nhờ hai vị giúp gãquè ta một chuyện là chôn giúp ba cái xác này,

Trang 27

Khúc Tam nói: -Làm phiền quá!

Rồi cho tấm bát quái vào bọc, cởi cái bao trảixuống đất, nhặt nhạnh những đồ vật bị rơi chovào Quách Dương hai người lấp đất chôn xácchết liếc mắt nhìn qua, thấy có ba cuốn trục dàidài, ngoài ra toàn là vàng bạc châu báu sáng rực.Khúc Tam để lại một cái bầu rượu bằng vàng,hai cái chén vàng không cho vào bao, chia rađưa cho hai người Quách Dương, nói: -Nhữngvật này là ta tới hoàng cung ở Lâm An ăn trộmđược Hoàng đế làm hại bách tính chịu khổ, lấymột ít vàng bạc mà y lấy được của bách tínhcũng chẳng phải là trộm cắp gì Hai món này xinchuyển lại cho hai vị

Quách Dương hai người nghe y nói dám vào tậnhoàng cung ăn trộm tài vật trong đại nội, bất giáchoảng sợ ngẩn người, đều không dám đưa taynhận lấy Khúc Tam lớn tiếng nói: -Hai vị làkhông dám nhận hay không chịu nhận đây?Quách Khiếu Thiên nói: -Bọn ta không có công

Trang 28

không dám nhận lộc, không thể nhận vật gì củangươi Còn như chuyện đêm nay thì hai anh embọn ta tự nhiên quyết không hở ra một chữ nửalời, lão huynh cứ yên tâm.

Khúc Tam nói: -Hừ, ta sợ các ngươi tiết lộ bímật à? Nếu ta không sớm tra xét rõ ràng lai lịchcủa hai người các ngươi thì đêm nay há có thể đểcho hai vị còn sống mà rời khỏi đây sao? Quáchhuynh, ngươi là hậu duệ của hảo hán Lương SơnBạc Địa hựu tinh Trại Nhân Quý Quách Thịnh,

sử dụng kích pháp gia truyền, có điều biến dàithành ngắn, đổi một thành hai thôi Dương huynh,ông tổ ngươi là Dương Tái Hưng danh tướngdưới cờ của Nhạc gia gia Hai người các vị làdòng dõi trung nghĩa, khi phương Bắc rơi vào taygiặc, hai người các ngươi lưu lạc giang hồ, sau

đó kết nghĩa anh em rồi cùng tới thôn Ngưu Gia

cư trú, đúng không?

Quách Dương hai người nghe y nói toạc thân thếlại lịch của mình ra, lại càng vô cùng kinh ngạc,

Trang 29

chỉ còn cách gật đầu thừa nhận.

Khúc Tam nói: -Tổ tiên của hai người các vị làQuách Thịnh và Dương Tái Hưng vốn đều là hảohán lục lâm, về sau mới quy thuận triều đình, rasức cho Đại Tống Chuyện cướp bóc tài vật bấtnghĩa thì tổ tiên của các ngươi đều đã làm quarồi Hai món vàng bạc này rốt lại các ngươi cónhận không?

Dương Thiết Tâm nghĩ thầm: -Nếu không nhậnthì sẽ đắc tội với y!

Chỉ đành đưa tay nhận lấy, và nói: -Nếu vậy xincảm tạ

Khúc Tam đột nhiên lộ vẻ tươi cười, quảy baophục lên vai, nói: -Về thôi!

Lúc ấy ba người sóng vai bước ra khỏi rừng.Khúc Tam nói: -Đêm nay thu hoạch được nhiều,lấy được hai bức tranh của Đạo Quân hoàng đế,lại có một bức chữ viết của y Thằng khốn ấylàm vua không ra gì nhưng về lối vẽ Linh mao vàthư pháp Sấu kim thể thì quả thật là tuyệt diệu

Trang 30

trong thiên hạ.

Quách Dương hai người cũng không hiểu lối vẽLinh mao và thư pháp Sấu kim thể là gì, chỉ líuríu vâng dạ Đi được một lúc, Dương Thiết Tâmnói: -Ban ngày nghe vị tiên sinh kể chuyện kia nóinửa mảnh giang sơn Đại Tống chúng ta đều mất

từ tay Đạo Quân hoàng đế, thì tranh vẽ chữ viếtcủa y có gì hay? Lão huynh cần gì phải xông phanguy hiểm vào hoàng cung để lấy trộm chứ?Khúc Tam khẽ cười đáp: -Chuyện đó thì ngươikhông hiểu đâu!

Quách Khiếu Thiên nói: -Gã Đạo Quân hoàng

đế ấy đã có thể vẽ tranh viết chữ đẹp thì rõ ràngrất thông minh, chỉ tiếc là y không chuyên tâmlàm vua Lúc ta còn nhỏ nghe gia gia nói rằngmột người bất kể học văn hay học võ thì chỉ cầnchuyên tâm vào một việc, chứ nếu chuyện nàymuốn làm, chuyện kia cũng muốn làm thì rốt lạinhất định chẳng làm được chuyện gì

Khúc Tam nói: -Người tư chất tầm thường thì

Trang 31

đúng là như thế, nhưng thiên hạ có rất nhiềungười thông minh tuyệt đỉnh, văn tài võ học, thưhọa cầm kỳ, toán học binh thư cho tới y bốc tinhtướng, kỳ môn ngũ hành không môn nào khôngbiết, không môn nào không giỏi, chẳng qua cácngươi không gặp đó thôi.

Nói tới đó y ngẩng đầu nhìn vầng trăng tàn ởchân trời, thở dài một tiếng Dưới ánh trăng,Quách Dương hai người thấy khóe mắt y chợt ứa

ra mấy giọt lệ thảm Quách Dương hai người vềtới nhà đem mấy món vàng bạc chôn thật sâu sauhậu viện, cũng không hề nói với vợ một câu Haingười từ đó ngày nào cũng ra sức cày cấy sănbắn mưu sinh, lúc rảnh rỗi thì tập luyện binh khíquyền cước, cho dù lúc chỉ có hai người với nhaucũng không nhắc tới chuyện đó Hai người có khicũng tới quán rượu uống với nhau vài vò, gã quèKhúc Tam vẫn hâm rượu bưng lên, mang đậu hủđậu phụng ra rồi tập tễnh bỏ đi, ngồi cạnh cứanhìn ra sông lớn im lặng với tâm sự của y, chuyện

Trang 32

đánh nhau trong rừng đêm trước tựa hồ chưatừng xảy ra.

Nhưng Quách Dương hai người gặp y dườngnhư cũng có mấy phần kính sợ

Thu qua đông lại, càng ngày càng lạnh Một hômnửa đềm gió bấc thổi mạnh, tuyết bắt đầu rơi.Sáng hôm sau tuyết rơi càng lớn, bông bạc đầytrời, ngọc rắng khắp đất bốn bề mênh môngtrắng xóa Dương Thiết Tâm nói với vợ chiều naychuẩn bị rượu thịt mời vợ chồng nghĩa huynhuống rượu thưởng tuyết

Ăn cơm trưa xong, y mang hai cái bầu lớn tớiquán rượu đầu thôn mua rượu, vừa tới trướcquán thì thấy hai cánh cửa gỗ đóng chặt, bàn ghếcũng thu dọn sạch sẽ

Dương Thiết Tâm gõ cửa mấy cái, gọi: -KhúcTam ca, bán cho ta ba cân rượu

Nhưng không nghe trả lời Một lúc sau y lại gọivài tiếng, thấy vẫn không có tiếng đáp bèn tớicạnh cửa sổ nhìn vào, chỉ thấy trên bàn ghế phủ

Trang 33

một lớp bụi dày, bèn nghĩ thầm: -Vài hôm không

ra, té ra Khúc Tam đã vắng nhà mấy hôm rồi.Mong sao đừng xảy ra chuyện gì thì hay

Lúc ấy chỉ đành xông pha gió tuyết qua thônHồng Mai cách đó năm dặm mua rượu, nhân tiệnmua thêm một con gà, về nhà làm thịt bảo vợ nấunướng Vợ y là Bao thị, khuê danh là TíchNhược, là con của một thầy đồ tư thục ở thônHồng Mai, gả cho Dương Thiết Tâm chưa đầyhai năm Chiều hôm ấy Bao thị cho gà và cảitrắng, đậu hủ, miến vào một cái nồi lớn, đặt lênbếp nổi lửa rồi chặt một đa cá khô thịt khô, xếchiều qua mời vợ chồng Quách Khiếu Thiên sanguống rượu

Quách Khiếu Thiên vui vẻ nhận lời Vợ y là Lýthị vì đang có thai, nôn mửa mấy hôm, cứ ăn vào

là nôn ra nên từ chối không qua Lý thị khuêdanh là Bình, Bao Tích Nhược với nàng cũngnhư chị em ruột, hai người nói chuyện hồi lâutrong phòng, Bao Tích Nhược pha cho Lý thị

Trang 34

một bình trà nóng mới về nhà bày biện, đã thấychồng và Quách Khiếu Thiên bưng bếp lò đặtlên bàn hâm rượu, hai người đã uống trước mấychén.

Quách Khiêu Thiên nói: -Em gái, bọn ta khôngchờ cô đâu, lên đây mau đi

Quách Dương hai người chơi thân, lại đều là kẻhào kiệt, người nhà quê lại không tỵ hiềm chuyện

lễ tiết nam nữ Bao Tích Nhược cười khẽ vâng

dạ, thêm than vào bếp, cầm một cái chén bướctới rói rượu ngồi xuống cạnh chồng, thấy haingười sắc mặt bừng bừng, bèn cười nói: -Cóchuyện gì mà hai anh tức giận vậy?

Dương Thiết Tâm nói: -Bọn ta đang nói chuyệnlôi thôi trong triều đình Lâm An

Quách Khiếu Thiên nói: -Hôm trước ta vào tràlâu Hỷ Vũ các ở đầu cầu Chúng An, nghe người

ta nói chuyện gã Tể tướng giặc cướp Hàn SáTrụ Người ấy nói rất có đầu có đuôi, chắckhông phải giả Y nói bất kể là vị quan nào dâng

Trang 35

thư bẩm báo hay gởi công văn lên chỉ cần khôngghi rõ mấy chữ "Kính biếu vật này, "vật này thì

gã Tể tướng giặc cướp ấy sẽ không thèm ngó tới.Dương Thiết Tâm thở dài nói: -Có loại hoàng đếnhư thế sẽ có loại Tể tướng như thế, có loại Tểtướng như thế sẽ có loại quan lại như thế Hoàngđại ca ngoài cửa Dũng Kim thành Lâm An nóivới ta một hôm y đang đốn củi cạnh núi chợt thấymột toán quan quân hộ vệ một đám quan viên điqua, thì Hàn Tể tướng dẫn đầu trăm quan rangoài thành dạo chơi nhưng y cứ lo đốn củi, cũngkhông để ý

Chợt nghe gã Hàn Sá Trụ ấy than: ở đây giặctrúc lều tranh, đúng là phong cảnh rừng núi tuyệtdiệu, chỉ tiếc là thiếu mất tiếng gà kêu chó sủa? Yvừa nói xong, chợt trong đám cỏ có mấy tiếngoẳng oẳng oẳng vang lên

Bao Tích Nhược cười nói: -Con chó ấy tới thậtđúng lúc!

Dương Thiết Tâm nói: -Đúng thế, rất đúng lúc

Trang 36

Con chó ấy sủa một hồi rồi rừ đám cỏ chui ra,

cô bảo đó là chó gì nào? Té ra đó chính làđường đường Phủ Doãn Phủ Lâm An Triệu đạinhân

Bao Tích Nhược ôm bụng cười bò ra nói: -Trờiạ!

Quách Khiếu Thiên nói: -Lần ấy Triệu đại nhângiả làm chó sủa, chắc nay mai là được thăngquan

Dương Thiết Tâm nói: -Cái đó tự nhiên

Ba người uống rượu một hồi, chỉ thấy ngoài cửatuyết rơi càng lúc càng lớn, rượu nóng vào bụng,

ba người đang cảm thấy nóng bức, chợt nghetrên đường cái phía đông vang lại một tràng tiếngđạp tuyết, cước bộ rất nhanh, ba người quay đầunhìn ra thì là một đạo sĩ

Đạo sĩ ấy đầu đội nón tre, vai khoác áo tơi, toànthân phủ đầy tuyết trắng, trên lưng giắt chéo mộtthanh trường kiếm, ngù tơ màu vàng trên chuôikiếm phất phơ trong gió, gió tuyết đầy trời, rảo

Trang 37

bước độc hành, quả thật khí khái phi phàm.Quách Khiếu Thiên nói: -Vị đạo sĩ này rất giỏi võcông, xem ra cũng là một hảo hán Chỉ có mộtngười, hay là mời vào.

Dương Thiết Tâm nói: -Không sai, chúng ta mời

y vào uống vài chén, làm quen thêm một ngườibạn

Hai người đều hiếu khách, lập tức rời bàn racửa, chỉ thấy đạo nhân kia đi rất nhanh, chớpmắt chỉ còn cách ngoài mười trượng nhưngkhông phải là nhấc chân chạy mau, khinh côngnhư thế quả thật hiếm có

Hai người nhìn nhau một cái, đều cảm thấy kỳ lạDương Thiết Tâm lớn tiếng gọi: -Đạo trưởng, xindừng bước!

Tiếng gọi vừa dứt, đạo nhân kia liền quay lại gậtgật đầu Dương Thiết Tâm nói: -Trời lạnh tuyếtlớn, sao đạo trưởng không ghé vào uống vàichén cho đỡ lạnh!

Đạo nhân kia cười nhạt một tiếng, lướt tới như

Trang 38

bay, trong chớp mắt đã tới trước cổng, trên mặtđầy vẻ khinh bỉ ác cảm, cười nhạt nói: -Bảo tadừng bước là có ý gì? Nói mau xem.

Dương Thiết Tâm nghĩ thầm bọn ta có hảo ý mờingươi uống rượu mà đạo nhân ngươi lại vô lễnhư thế, lúc ấy ngẩng đầu trợn mắt nhìn QuáchKhiếu Thiên bèn ôm quyền nói: -Anh em bọn tađang đun lửa uống rượu, thấy đạo trưởng mộtmình đi trong tuyết lạnh nên lớn mật mời ghéchơi, nếu có đụng chạm cũng xin đừng trách.Đạo nhân kia đảo mắt một cái, lớn tiếng nói: -Tốtrất tốt, uống rượu thì uống rượu!

Rồi rảo bước tiến vào Dương Thiết Tâm lại bựcmình, đưa tay kéo tay trái y lại, nói: -Còn chưathỉnh giáo pháp hiệu của đạo trưởng?

Đột nhiên thấy cổ tay của đạo nhân ấy trơn như

cá chạch trượt ra khỏi tay mình, biết là khônghay, vừa định lui lại đột nhiên thấy cổ tay đaubuốt, đã bị đạo nhân kia lật tay lại giữ chặt, tronglúc bất ngờ thấy như bị vòng sắt bóp chặt, vừa

Trang 39

đau vừa nóng, vội vận kình chống trả, nào ngờ

cả cánh tay đã tê dại không còn khí lực, cổ tayđau buốt như bị gãy xương

Quách Khiếu Thiên thấy sắc mặt nghĩa đệ độtnhiên đỏ bừng, biết y thua thiệt, nghĩ thầm vốn là

có ý kết giao, nếu lại đổi ra động thủ thì đắc tộivới hảo hán giang hồ, vội bước tới nói: -Xin mờiđạo trưởng ngồi

Đạo nhân kia lại cười nhạt hai tiếng, buông cổtay Dương Thiết Tâm ra bước lên thềm, nghênhngang ngồi xuống chính giữa, nói: -Hai người cácngươi rõ ràng là người Sơn Đông lại trốn núp ởđây giả làm dân quê Lâm An, tiếc rằng khẩu âmSơn Đông còn chưa đổi được Đàn ông như thếthì còn biết võ công gì?

Dương Thiết Tâm vừa quẫn vừa giận, bước vàotrong nhà rút một ngọn chuỷ thủ trong tủ cho vàobọc rồi trở lại phòng khách, rót ba chén rượu, tựuống cạn một chén, im lặng không đáp

Đạo nhân kia nhìn ra tuyết lớn ngoài cửa, không

Trang 40

uống rượu cũng không trò chuyện, chỉ khẽ cườinhạt Quách Khiếu Thiên thấy y có ý thù địch,biết y nghi ngờ trong rượu có chuyện bèn cầmchén rượu trước mặt đạo nhân lên một hớp uốngcạn, nói: -Rượu lạnh mau lắm, xin đổi chén rượunóng khác cho đạo trưởng.

Nói xong lại rói một chén, đạo nhân kia đón lấyuống một hớp, nói: -Cho dù trong rượu có thuốc

mê cũng không làm gì được ta

Dương Thiết Tâm càng thêm sôi máu, bèn pháttác nói: -Bọn ta có hảo ý mời ngươi uống rượu,chẳng lẽ có ý hại ngươi? Đạo nhân nhà ngươi ănnói không ra gì, mời ra khỏi đây ngay Rượu củabọn ta không phải giấm, thức ăn cũng không phảithứ bỏ đi không ai ăn

Đạo nhân kia hừ một tiếng, cũng không đếm xỉa

gì tới cầm vò rượu tự rót tự uống, uống cạn bachén chợt cởi áo tơi tháo nón lá ra vứt xuống đất.Dương Quách hai người nhìn lại chỉ thấy ykhoảng hơn ba mươi tuổi, lông mày xếch lên, sắc

Ngày đăng: 30/03/2016, 20:04

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Hình không tự chủ được bay tung lên không. Quách Tĩnh tay chưởng đẩy ra mới biết, kêu lên: -Ái chà. - anh hùng xạ điêu  kim dung ebook miễn phí
Hình kh ông tự chủ được bay tung lên không. Quách Tĩnh tay chưởng đẩy ra mới biết, kêu lên: -Ái chà (Trang 1820)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w