Có thể cách nghĩ của tôi là dị thường, tôicho rằng khi bạn yêu một người nào đó, hết lòng vì người ta nhưng giữa đường lại xảy ra mâuthuẫn, thì mặc dù sau này bạn biết có thể bạnhiểu lầm
Trang 3•♥• •♥• •♥• •♥• •♥•
Đôi lời
Trang 4- Ebook được chia sẻ mang tính phi thương mại, bản quyền thuộc về tác giả và người dịch
- Ebook chưa được sự đồng ý của tác giả và người dịch, mọi thắc mắc có liên quan sẽ không được giải đáp
- Khi chia sẻ trên bất kì diễn đàn nào vui lòng ghi rõ CREDITS của người dịch và người làm ebook
- Vui lòng không reup link ebook, bản quyền ebook thuộc về người làm, vui lòng ghi rõ bản quyền ebook:
vnyuki1102@wordpress
Trang 6http://www.youtube.com/ghostlady1102 http://vnyuki1102.wordpress.com
.
•♥• •♥• •♥• •♥• •♥•
.
Giới thiệu
Thể loại: tiểu thuyết tình yêu+gia đình+cuộc sống, SE
Trang 7Độ dài: 41 chương
Cảm thức – Lời người làm ebook
Trích lời của Tân Di Ổ
Tóm tắt
Tiết tử
CHƯƠNG 1: NGỠ LÀ CỐ NHÂN ĐẾN
CHƯƠNG 2: MỌI NGƯỜI ĐỀU YÊU TƯ ĐỒ Q UYẾT
CHƯƠNG 3: HOẶC CHÁN GHÉT ĐẾN CUỐI ĐỜI, HOẶC HOÀI NIỆM ĐẾN KHÓC NỈ NON
Trang 8CHƯƠNG 5: VẬT ĐẸP THẾ GIAN KHÔNG BỀN VỮNG
CHƯƠNG 6: SO VỚI ĐÁNG THƯƠNG CÀNG ĐÁNG
THƯƠNG HƠN
CHƯƠNG 7: CUỐI CÙNG CŨNG CÓ NGÀY HÔM NAY
CHƯƠNG 8: VÌ GẶP GỠ ANH, THANH XUÂN MỚI BẮT
Trang 9CHƯƠNG 13: NHƯ HÌNH VỚI BÓNG
CHƯƠNG 14: HỨA HẸN NẶNG TỰA BAO NHIÊU
CHƯƠNG 15: THÀNH Q UẢ TIẾN XA GIỮA HÈ
CHƯƠNG 16: CÂU TRẢ LỜI KHÔNG THỂ NÓI
CHƯƠNG 17: KHÔNG CÙNG CHỦNG LOẠI
CHƯƠNG 18: KẾT CỤC CỦA TRÒ CHƠI
CHƯƠNG 19: CHỈ VÌ KÝ ỨC, BẦU TRỜI SAO MỚI TỒN
TẠI
CHƯƠNG 20: NGÀY XƯA TUỔI TRẺ PHÓNG KHOÁNG
Trang 10CHƯƠNG 22: CHIẾC ÁO MỚI CỦA HOÀNG ĐẾ [1]
CHƯƠNG 23: AI LÀ CHỦ NHÂN NGÔI NHÀ NÀY
CHƯƠNG 24: DIÊU KHỞI VÂN, CHI BẰNG CHÚNG TA
ĐÁNH CUỘC ĐI
CHƯƠNG 25: HẠNH PHÚC NHƯ TRÊN SỢI DÂY TRONG KHÔNG TRUNG
CHƯƠNG 26: MẶT TRÁI CỦA THỜI GIAN
CHƯƠNG 27: XƯA NAY VỐN KHÔNG CÓ SỰ CÔNG
BẰNG
CHƯƠNG 28: MIẾNG ĐÁ ĐIÊN RỒ
Trang 11CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31: RỐT CUỘC AI NGỐC NGHẾCH HƠN AI?
CHƯƠNG 32: TÀN TRO CỦA PHẪN NỘ
CHƯƠNG 33: CHỈ TRÁCH EM Q UÁ NGÂY THƠ
CHƯƠNG 34: TÔI CHỈ CẦN MỘT LỜI XIN LỖI
CHƯƠNG 35: KẺ ĐI SĂN CAO MINH NHẤT
CHƯƠNG 36: VÌ Q UAN TÂM MÀ TÀN NHẪN
CHƯƠNG 37: ĐỢI Ở ĐẰNG SAU THỜI GIAN
Trang 12CHƯƠNG 39: EM CƯỢC RẰNG ANH SẼ KHÔNG HẠNH
•♥• •♥• •♥• •♥• •♥•
Trang 13Cảm thức – Lời người làm
ebook
Trang 14Ebook miễn phí tại :
www.Sachvui.Com
Nếu các bạn tìm đến “Anh sẽ đợi em tronghồi ức” một câu chuyện tình lãng mạn, rằnghoàng tử cuối cùng cũng sẽ về với công chúa,hay tình yêu sẽ phá tan mọi rào cản, rằng hainhân vật chính sẽ mãi ở bên nhau trọn đời trọnkiếp Thì tôi khuyên các bạn không nên đọc, bởiđằng sau cái tên truyện có vẻ như quá lãng mạn,quá nhiều hạnh phúc ấy là cả một đời người congái với nhiều chông gai, nhiều thử thách và quánhiều nỗi đau
Tôi không thích cách Tân Di Ổ khoác chonhân vật của mình quá nhiều gánh nặng như vậy,
nó không phải là một gánh nặng nhỏ, đến từ mộtphía mà là toàn bộ gánh nặng từ người yêu, giađình cho đến toàn xã hội đặt lên nhân vật Đôi
Trang 15lúc tôi tự hỏi tại sao Tân Di Ổ thích ngược tâmnhân vật của mình nhiều như thế, tác giả xâydựng nhân vật với quá nhiều trắc trở, chông gai,quá nhiều đau khổ khiến người đọc thực sự bị
ám ảnh và không thể thoát ra được, chỉ còn biếtkhóc và hận cùng nhân vật Nhưng tôi đặc biệtthích cách tác giả xây dựng tính cách của Tư ĐồQuyết, cách cô giải quyết mọi việc khiến tôi thỏamãn hơn rất nhiều khi nghĩ về hoàn cảnh có thểnói là bi kịch của cô Một người dám yêu, dámhận, biết phân biệt rạch ròi giữa tình yêu-ghétkhiến tôi cảm phục, yêu thích hơn rất nhiều nhânvật được coi là “hy sinh cao cả về tình yêu”
Có thể cách nghĩ của tôi là dị thường, tôicho rằng khi bạn yêu một người nào đó, hết lòng
vì người ta nhưng giữa đường lại xảy ra mâuthuẫn, thì mặc dù sau này bạn biết có thể bạnhiểu lầm, rằng đó chỉ là một sai lầm nhỏ thì tôivẫn hoàn toàn không thể quay lại Làm sao có
Trang 16thể quay lại khi giữa hai người đã có một khoảngtrống, đã có một vết nứt? Tình yêu đâu chỉ đượcxây dựng trên nền tảng là tình yêu vô bờ bến, nócòn được xây dựng bởi niềm tin kiên định dànhcho nhau Bạn dám yêu, tức là bạn phải tin tưởngngười sẽ đi cùng bạn, dù cả thế giới này có sụp
đổ thì niềm tin ấy vẫn phải đứng vững, đó mớichính là điều cần thiết để tình yêu tồn tại Cònnếu như đã không thể tin tưởng nhau dù chỉ 1 lầnthì vĩnh viễn bạn sẽ không thể quay lại được điểmxuất phát ban đầu của tình yêu, giống như viênngọc nứt, đã nứt thì hoàn toàn KHÔNG CÒNGIÁ TRỊ
Tôi thích cách Tư Đồ Quyết quyết định mọiviệc, cô dám từ bỏ, dám đối mặt với tất cả, thàrằng cô bắt đầu lại từ con số 0 tròn trĩnh, thayđổi cuộc đời mình còn hơn sống dè dặt, chịu sự
ủy khuất từ người khác, ngày này qua tháng khácsống trong định kiến mọi người đặt ra cho cô
Trang 17Cái đặc biệt ở Tư Đồ Quyết là cô dám nhìnthẳng vào sự thật mà sống, mà đối mặt, mà bướclên, khác hẳn với những người chỉ biết nghe qua
dư luận, nghe qua đồn thổi rồi sợ hãi không dámvén bức màn bí mật, chỉ biết sống trong lo âu, sợhãi, sống trong lời thị phi người khác đặt ra, thàchịu điều tiếng cũng không dám tìm ra sự thật,chỉ biết gió chiều nào xoay chiều đấy Tôi thực
sự cảm thương cho Tư Đồ Quyết khi phải sống với những con người như thế, mà hơn hết lại còn
là những người thân thiết, ruột thịt của mình
Tôi không thích những người như DiêuKhởi Vân, ngay từ đầu đã không thích Nhữngcon người ngày ngày chỉ biết ngụy trang nội tâmbản thân mình, ẩn mình quá kín kẽ thì bản thân
họ lại càng có những bốc đồng, dễ xảy ra nhiềuviệc nghiêm trọng, không thể giải quyết được.Điều đó có thể lí giải cho việc Khởi Vân đã thànhcông trong việc “yêu” được Tư Đồ Quyết dù mẹ
Trang 18của cô luôn cố tình ngăn chặn cũng như việc chiatay không thể cứu vãn nổi của hai người Dùnhiều người cho rằng tình yêu của họ đẹp, rằngKhởi Vân thực lòng yêu Tư Đồ Quyết thì tôi vẫnchỉ chấp nhận được một nửa Tình yêu nào trongthời kì vụng trộm, bị canh chừng cũng đều có néthấp dẫn và lôi cuốn hết, nó khiến bạn thấp thỏm,
lo sợ và cũng cảm nhận được hết sự ngọt ngàocủa tình yêu Tuy nhiên tôi không cho rằng KhởiVân yêu Tư Đồ Quyết hết mình, có chăng là cảmgiác muốn nếm thử mật ngọt, nếm thử thứ màmình hằng mong muốn, thứ mà ở trên cao, xa tậnchân trời nhưng lại gần trong gang tấc mà thôi.Bởi nếu yêu thì Khởi Vân đã tin Tư Đồ Quyết,
đã không để cô chờ trong tuyệt vọng ở “Đằngsau thời gian”, đã không “không phản đối” với
mẹ của Tư Đồ sẽ lấy cô sau khi cô bị bại hoạidanh tiếng, đã không đến với Đàm Thiếu Thành
dù với lí do là “thử yêu để quên đi cô” Cái thứtình yêu ấy của Khởi Vân có chăng là sự hiếu
Trang 19thắng, là sự ích kỉ, là cái tôi sĩ diện của bọn đànông, thứ tình yêu đó đẹp cỡ nào hay thực chấtchỉ là vết sẹo, vết nhơ trong cuộc đời của Tư ĐồQuyết?
Tôi rất sợ những con người như Đàm ThiếuThành, những con người đi lên từ nghèo khó,nhưng lại đầy ắp sự đố kị ghen ghét với nhữngngười khác Ngay từ lần đầu thấy cô ta xuất hiện
ở trạm xe buýt trong buổi hội trại, hình ảnh khóclóc ủ dột luôn chịu ủy khuất trước mặt mọi ngườitrong khi chính mình là người gây chuyện đãkhiến tôi thực sự sợ hãi và căm ghét Nếu bạnthua kém một ai đó, thay bằng đố kị ghen ghéthãy chứng tỏ bản thân mình trước Đừng chorằng cuộc đời bất công, bởi nếu có bất công thậtbạn cũng chẳng thay đổi được gì Nên thay vìganh ghét, thà rằng làm bạn với người ta khôngphải có lợi cho bạn sao? Một con người khiếncho một người bạn của mình lâm vào chỗ chết,
Trang 20lại khiến cho một người bạn nữa bị xã hội khinh
bỉ, bị người yêu ruồng bỏ, bị cha mẹ hiểu lầm, lạicòn đang tâm qua lại với người yêu của bạn,không một chút ăn năn, hối cải, sống nhởn nhơ,
cố gắng vùng vẫy giữa cái gọi là tiền tài địa vị.Cóc mà đòi làm thiên nga? Quạ mà đòi thaycông? Muốn một bước đi lên trong giới thượnglưu? Nhân vật phản diện muôn đời thật khôngthay đổi
Nhưng đó chưa phải là hết, tôi không biết lí
do gì Tân Di Ổ lại xây dựng nhân vật cha mẹ Tư
Đồ Quyết như vậy Họ sẵn sàng bao dung, nuôilớn thậm chí giao cả cơ nghiệp của mình vào taymột người ngoài như Khởi Vân Nhưng họkhông bao giờ tin tưởng con gái mình, dù con gái
họ thông minh, xinh đẹp, cá tính, hiểu biết Màmặc dù có không được như vậy thì cha mẹ vẫnphải là người thấu hiểu con cái, dù cả xã hội phỉbáng, coi thường con họ thì cha mẹ vẫn phải là
Trang 21người bao dung, che chở và tin tưởng vô điềukiện Đằng này họ thà tin người ngoài còn hơn tintưởng vào nhân cách con gái họ, người mà chỉmột lúc trước họ tư hào bao nhiêu, thì một phútsau đã tìm mọi cách thóa mạ, kìm kẹp bấy nhiêu.
Có mấy người làm cha, làm mẹ thay vì nói “Dùsao con vẫn là con của chúng ta” lại nhẫn tâm nơicửa miệng “Tại sao còn trở về? Ta đã coi connhư đã chết rồi…”, “Khởi Vân là niềm hy vọngduy nhất của cha mẹ”, “Ta chỉ có một người contrai, còn con có cuộc sống riêng của con” Mộtngười làm cha, một người làm mẹ, dù đứa concủa mình có xấu tốt ra sao thì cuối cùng cũng làcon dại cái mang, làm sao họ nhẫn tâm vứt bỏđứa con của mình một cách không thương tiếc?Nếu nói tình yêu của Khởi Vân là nhát dao đâmxuyên trái tim của Tư Đồ Quyết thì chính cha mẹ
cô là người rút cạn máu trên người cô, khiến côtrở thành kẻ sống mà như chết Sống làm gì khichẳng ai yêu thương, chẳng ai thấu hiểu, chẳng ai
Trang 22che chở dù đó là những kẻ thân thương, lànhững kẻ cô đã từng yêu thương hết mực?
So với những câu chuyện tôi đã đọc thì 2nhân vật chính trong truyện này không phải làmột cặp đẹp đôi Tư Đồ Quyết và Diêu KhởiVân ngay từ đầu đã không có chung 1 quan niệm
về tình yêu, thậm chí chưa từng nhìn về mộthướng, dẫu là trong mơ ước của mỗi người đềuhiển hiện bóng hình đối phương Tư Đồ Quyếttheo đuổi chủ nghĩa tuyệt đối, sống hết mình vàyêu cũng hết mình Trong tình yêu cô luôn đi tìmcho mình 1 niềm tin tuyệt đối, dù bất luận đúngsai cũng nhất quyết tin vào tình yêu của haingười Khởi Vân thì ngược lại, bản thân anh làmột người có lòng tự tôn đặc biệt, lại mang trongngười sự tư ti đôi lúc có phần thái quá, tình yêucủa anh có thể lớn thật đấy, vĩ đại thật đấynhưng niềm tin trong trái tim lại quá bé nhỏ đếnmức không thể tin được Anh có thể chấp nhận
Trang 23một Tư Đồ lầm lạc sa ngã, nhưng không thể tin
cô là một viên ngọc chân chính hoàn toàn trongsạch, vì chính bản thân anh từ trước đến nay cònkhông tin nổi bản thân có thể nắm giữ được viênngọc kia thì làm sao tin được viên ngọc ấy hoàntoàn trong sạch, là viên ngọc mà mình đang đượcnắm giữ? Khởi Vân bên ngoài thì tĩnh lặng vữngvàng nhưng thật ra tâm tư đầy giông bão, dễdàng chao đảo bởi bất cứ ai, bất cứ lúc nào.Không phải anh không khoan dung, chỉ là tronglòng anh đã sớm biết Tư Đồ Quyết vốn dĩ khôngcần anh tha thứ Điều đó làm cho anh ngày càngtuyệt vọng, và đưa 2 người cách xa nhau hơn,bởi họ là 2 con người với 2 khái niệm yêu thươnghoàn toàn xa rời lệch lạc Đôi khi chỉ có tình yêuthôi vẫn là chưa đủ, nhất là đối với Tư Đồ vàKhởi Vân, với lòng tin bị tổn thương quá sâu sắccủa cả 2 người thì quá khứ vốn dĩ đã không thểlật lại cũng chẳng thể xóa nhòa, chỉ có thể chấmdứt, đoạn tuyệt từ đây
Trang 24Câu chuyện không chỉ xoay quanh vấn đềtình bạn, tình yêu mà nó còn mở rộng ra cả giađình, ra cái nhìn của xã hội Bạn sẽ sống ra saonếu xã hội dìm chết bạn, gia đình quay lưng,người yêu cũng phủi tay biến mất? Bạn có dám
từ bỏ, có dám tự mình bước đi hay đơn giản chỉ
là chống chọi để vượt qua mọi kì thị, bất công?Rồi sau đó bạn có bị lung lạc, có bị những lời lẽhối cải này nọ, hối hận này nọ mà tha thứ tất cả?Những niềm vui đến và đi trong đời rất nhiều, cóthể bạn nhớ nhớ quên quên chúng, còn nỗi đauthì luôn luôn khắc sâu trong trái tim bạn, nó trởthành vết sẹo lồi lõm nhắc nhở bạn rằng bạn đãtừng bị người ta vứt bỏ ra sao, rằng bạn đã đaukhổ như thế nào nên bạn vốn dĩ chẳng thể quên.Nếu đã chẳng thể quên hà cớ gì bạn phải thathứ? Bởi nếu những kẻ muốn được tha thứ ấybiết có ngày hôm nay thì trước kia họ không nêngây ra nỗi đau cho bạn dù với bất kì lí do nào
Trang 25Những con người như Tư Đồ Quyết có thể bạn
sẽ thấy ở nhiều nơi với những nỗi đau tương tự,nhưng không phải ai cũng sẽ là Tư Đồ Quyết, đủdũng cảm để đối mặt, để quay lưng lại với mọichuyện
Truyện của Tân Di Ổ lúc nào cũng cónhững nút thắt nhỏ nhắn vừa vặn, đủ để xoáyvào lòng bạn một chút cảm thán để ngẫm nghĩ vềcuộc sống xung quanh mình Lối viết sâu sắc màkhông quá triết lý thô thiển, lại không quá lãngmạn, có thể nói là hơi nhiều sự dằn vặt, đau khổnhưng đáng để bạn đọc, suy ngẫm, trải nghiệm
và khó có thể quên trong một thời gian dài
(Yuki1102 – 3h09’ 19/12/11)
•♥• •♥• •♥• •♥• •♥•
Trang 26Trích lời của Tân Di Ổ
“Anh đợi em trong hồi ức” là một câuchuyện tình yêu thanh đạm Không có nhiều u ám
và bấp bênh như “Ánh trăng không hiểu lòng tôi”
và “Hãy để em nhìn về anh”
Tôi thích định vị sẵn chủ đề của câu chuyện
mà tôi muốn viết, “Hóa ra” là câu chuyện nói vềphải yêu như thế nào, “Bình minh” là tính cách vàvận mệnh, “Nước Mĩ” nói về quá trình trưởngthành, về ước mơ và về hiện thực, “Ánh trăng” làtúc mệnh, “Để em” là cái cảm giác ẩn chứa tronglòng về “yêu” và “áy náy”, và bây giờ, “Hồi ức”
Trang 27chính là nói về “tính chất của tình yêu”, phải nhưthế nào mới được xem là tình yêu sâu đậm vàkiên cố, chung trinh? Hai con người yêu nhauthời niên thiếu phải làm thế nào mới có thể bênnhau trọn đời, ngoại trừ tình yêu, còn cần có gìnữa?
Câu chuyện vẫn tiếp tục duy trì phong cáchnhất quán của Tân Di Ổ, không quá khắc sâu,rất có không gian tưởng tượng, vẫn sến như ngàynào, vẫn là thanh mai trúc mã, vẫn có chút xíu túcmệnh trong đó Giống như một đĩa cơm chiêntrứng, xào qua xào lại, lúc thì thêm ít hành, lúc thìthêm ít tiêu, nhưng vẫn là cơm chiên trứng cũ ríchcủa “Tân” thị
•♥• •♥• •♥• •♥• •♥•
Trang 28Từ khi Diêu Khởi Vân trở thành con nuôinhà Tư Đồ Quyết, anh chỉ biết nhắm mắt nghelời, không bao giờ từ chối dù chỉ một việc nhỏnhất, nhưng vì cô, anh lại sẵn lòng che giấu mọingười, trộm nếm thứ rượu của thần ái tình rớtxuống nhân gian, dẫu đó có là thuốc độc ghêgớm nhất, anh cũng cam nguyện không hề ăn
Trang 29có nhau, không thể nào thay thế.
Vậy mà cô, lại ra đi trong lúc tình yêu sâuđậm nhất, một mạch bảy năm liền
Dòng thời gian không thể chảy ngược, bởivậy, lời thề ước cảm động lòng người nhất,không phải “Anh yêu em”, mà là “ở bên nhau.”
Trang 31đi trước, nhưng sau cùng tất cả đều dùng ánhmắt kì lạ nhìn cô gái kia như đang bị đóng đinhtrên ghế.
Trang 32Cho đến khi một vị tiếp viên bước đếntrước mặt cô, nở nụ cười nhẹ nhàng hỏi: “Thưa
cô, chuyến bay đã kết thúc, xin hỏi, tôi còn cóthể giúp gì cho cô không?” Tư Đồ Quyết lúcnày không thể không đứng lên, liền nở nụ cườinói: “Không, cảm ơn, tôi đi đây”
Cô ở trong toilet trang điểm rất lâu, cuốicùng trở thành hành khách cuối cùng đến nhậnhành lý của chuyến bay Tuy là thế, nhưng lúcđứng ở lối ra vào, cô vẫn bắt mình hít thở sâunăm lần
Lần này cô từ Los Angeles về nước, quácảnh tại Thượng Hải rồi mới đến thành phố G.Tuy là chuyến bay đêm, nhưng cửa ra vào vẫnđầy ắp người đón máy bay Cô vội vàng kéohành lý bước đi, không nhìn thấy bất kỳ gươngmặt quen thuộc nào, đương nhiên, cũng khôngphải là không có người ở một góc nào đó đang
Trang 33gọi tên cô Đối với một người xa quê 7 năm mànói, đối diện với cảnh tượng như này, hai phần làcảm thấy thất vọng, mất mát, nhưng tám phần làcảm thấy nhẹ nhõm.
Cửa chính của sân bay buổi đêm đã khôngcòn giống như trong kí ức của năm xưa nữa, mỗimột cảnh tượng xa lạ trước mắt như đang nhắcnhở cô rằng thời gian bảy năm qua là có thật.Thời gian luôn luôn có thể thay đổi một số thứ,đấy chẳng phải là lí do để cô thuyết phục mìnhquay trở về sao?
Cả hàng dài đợi taxi đã bớt dần, cuối cùngcũng đến lượt cô Tư Đồ Quyết vừa định đặthành lý vào cốp xe thì bất thình lình hai bàn tay
từ phía sau lưng cô đóng ập nắp xe lại
Tư Đồ Quyết ngạc nhiên, liền quay người
Trang 34đề phòng, nhưng chỉ sau vài giây nhìn rõ người
đó, tâm trạng liền biến đổi, khuôn mặt nở một nụcười mừng rỡ Cô thả hết đồ vật đang xách, ômlấy người kia Đáp lại vòng ôm của cô, người kiacùng dành tặng cô một cái ôm mạnh mẽ và vữngchắc
Thực ra cô không thích những cảnh tượngtình cảm như thế này, nhưng nước mắt cứ tựnhiên mà tuôn rơi, cho đến khi người kia nhẹnhàng vuốt tóc cô, nhẹ nhàng nới lỏng tay, cômới trở về thực tại với đôi mắt đẫm lệ —– Banđêm của phương Nam thật nóng nực, người qualại trên sân bay… còn có cả những người lái xetrong tâm trạng bực bội, những người chờ xe vớikhuôn mặt mơ hồ…
Cô bỗng dưng bật ra tiếng cười, rồi nhìnngười kia với ánh mắt vô tội, vội vàng nói xin lỗingười lái xe và hành khách phía sau Người kia
Trang 35tiện tay nhận lấy hành lý của cô, khoác vai côbước đi, “Xe của anh đỗ ở bên kia”.
Tư Đồ Quyết hỏi: “Không phải là anh nóiđêm nay có ca phẫu thuật nên không đến đượcsao?”
“Tình trạng sức khoẻ của bệnh nhân cóchút vấn đề, phẫu thuật phải dời lại vài ngày Hơnnữa thế nào thì cũng phải đến đón em chứ, may
mà không báo trước với em chuyện dời ngàyphẫu thuật, muốn em ngạc nhiên, không có ngạcnhiên thì sao thấy thích thú chứ Nếu không đã
bỏ lỡ mất cái ôm phấn khích lúc nãy của em rồi.Đáng lẽ anh nên nhờ ai đó chụp lại giây phút đó,lưu lại cẩn thận để sau này có cái mà trêu nha,người không biết còn tưởng chúng ta đang diễn
“Endless Love” đấy.”
Trang 36Tư Đồ Quyết bật cười nói: “Được rồi, NgôGiang, anh có vợ rồi liền khác hẳn nha, phim HànQuốc mà cũng xem.”
“Người nào mà có thể một đời không thayđổi được chứ?” Ngô Giang nửa đùa nửa thậtnói, “Em không thay đổi sao? Nói thật, vừa rồitrước lúc đến chào, chỉ nhìn bóng dáng và nửamặt, anh thực sự còn không dám xác định đó là
em nha”
“Anh đang ám chỉ em già rồi hử?” Tư ĐồQuyết giả vờ nổi giận, dừng chân, đưa tay sờ lênmặt mình, cùng lúc đó nhìn thấy bóng hình mìnhqua đôi kính cận của người bạn thân, mái tóc cộtcao để lộ vầng trán rộng, vóc dáng vẫn rất duyêndáng yểu điệu, ngay cả vài nốt tàn nhang bêncạnh sóng mũi cũng vẫn không thay đổi, khôngnhiều hơn cũng không ít đi Thoạt nhìn như chẳng
có gì thay đổi, nhưng trong lòng cô hiểu rất rõ ý
Trang 37của Ngô Giang.
Mọi người đều đã thay đổi rồi, thời gian làmột thứ thần kỳ, nó không chỉ làm thay đổi Tư
Đồ Quyết, mà ngay cả Ngô Giang – một ngườitrước kia thích nhảy nhót không yên tĩnh lấy mộtgiây mà cũng đã bị mài giũa thành một ngườitoàn tâm với công việc phẫu thuật, lãnh đạm vớitất cả, và cũng chỉ có ở trước mặt bạn chí cốtmới có thể nhìn thấy vài phần hình bóng nămxưa
Hai con người đang chìm đắm trong niềmvui trùng phùng không hiểu sao bỗng dưng imlặng hẳn
“Tư Đồ, cảm ơn em lần này đã trở về, anhrất vui.” Ngô Giang nghiêm túc, anh quyết địnhlôi kéo sự tập trung vào những chuyện vui, trước
Trang 38khi những kí ức đau buồn tràn về.
Tư Đồ Quyết cũng rất biết phối hợp, “Anhkết hôn rồi, em làm sao có thể vắng mặt chứ,như thế quá là không phải rồi.”
Cô nói rất nhẹ nhàng, đơn giản chỉ giốngnhư một người bạn cũ từ thành phố lân cận đếngặp mặt nhau, chứ không phải là một người đã ra
đi bảy năm dẫu có bao nhiêu biến cố cũng nhấtđịnh không quay về quê nhà
“Không cần cảm động thế nha, anh màkhóc là thể nào em cũng nổi điên lên đấy Anhbiết rõ lần này em trở về chủ yếu là do công việcmà.” Tư Đồ Quyết quay trở lại ngữ điệu thoảimái dí dỏm Hai người tiếp tục sánh vai bước vềphía trước
Trang 39Ngô Giang nhún vai: “Thì vì anh đoán chắcthời gian của hội thảo nghiên cứu lần này nên mớiquyết định cử hành hôn lễ vào thời gian này Vớihai lý do này, em mà không trở về thì thật là hếtcách rồi.”
“Đừng nói thế chứ, em không nhận nổiđâu.”
“Hôn lễ thôi mà, rồi cũng phải tiến hành,chọn ngày nào cũng chẳng phải là như nhausao?”
Tư Đồ Quyết lườm Ngô Giang một cái,
“Chuyện lớn trong đời sao có thể nói tuỳ tiện nhưthế, cứ như anh nói thì chẳng phải có thể nóithành “Bạn đời thôi mà, rồi cũng phải tìm lấy mộtngười, chọn ai chẳng phải cũng như nhau sao?”
Trang 40Ngô Giang cũng gật đầu nói “Chính là đạo
lý này, không uổng công giao tình của chúng ta,
‘người hiểu ta không ai ngoài Tư Đồ’.”
“Nói bậy!” Tư Đồ nghe không chịu đượcnữa, “Ai ép anh kết hôn, Ngô Giang, em nói choanh biết, anh cứ kiên trì với bộ lý luận kia emquản cũng không nổi, nhưng đối với đa số congái mà nói, kết hôn là sự lựa chọn quan trọngnhất trong cuộc đời Hay là anh sống cô đơn cảđời đi, đừng có kết hôn nữa, còn nếu kết hôn rồithì phải sống cho thật tốt, đừng có tự nhiên làm
lỡ dở cuộc đời của người khác, như vậy thì thật
là không có đạo lý!”
Ngô Giang cười to: “Một người trong vòngbảy năm đổi đến chín bạn trai đến dạy anh đạo lýhôn nhân sao?”