1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Tiểu thuyết anh hùng xạ điêu

2,6K 281 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 2.551
Dung lượng 7,55 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Khúc Tam đểlại một cái bầu rượu bằng vàng, hai cái chén vàng không chovào bao, chia ra đưa cho hai người Quách Dương, nói: - Những vật này là ta tới hoàng cung ở Lâm An ăn trộm được.Hoàn

Trang 1

Anh Hùng Xạ

Điêu

Tác giả: Kim Dung Thể loại: Truyện Kiếm Hiệp Dịch giả: Cao Tự Thanh

April-2014 http://motsach.info

Trang 2

Hồi 1-Tai Họa Bất Ngờ

Nước sông Tiền Đường mênh mông, ngày đêm vòng qua thônNgưu Gia ở Lâm An không ngừng chảy ra biển lớn Một dãy vàimươi cây bách ven sông lá đỏ như lửa, đang lúc tháng tám.Đồng cỏ quanh thôn đang bắt đầu úa vàng, dưới ánh tà dươngcàng thêm mấy phần hoang liêu

Dưới hai gốc tùng lớn có một đám thôn dân, đàn ông đàn bà vàkhoảng mười mấy đứa trẻ con đang tập trung lắng nghe mộtông già gầy gò kể chuyện Người kể chuyện khoảng năm mươituổi, mặc một chiếc trường bào màu xanh cũ đã bạc phếch biếnthành màu chàm Chỉ nghe y khua hai miếng phách gỗ hoa lê,tay trái cầm dùi đánh vào chiếc trống tiểu yết mấy tiếng “Thùngthùng”, xướng:

Trang 3

lường, người rủi may chớp mắt.

Bốn người bọn họ mới tới thành Biện Lương thì lại gặp mộttoán quân Kim kéo tới Tên dẫn đầu đưa đôi mắt ba góc nhìnqua thấy Diệp Tam thư xinh đẹp bèn nhảy xuống ngựa ôm chặtlấy nàng hô hô cười rộ rồi nhấc nàng đặt lên ngựa, nói:

“Tiểu cô nương, theo ta về nhà hầu hạ lão gia ”

Nhưng Diệp Tam thư đời nào chịu nghe, ra sức giẫy giụa Tên

võ quan Kim binh ấy nói:

Trang 4

lên cứa ngang cổ mình một nhát Đáng thương cho nàng:

Trung Quốc xưa nay vốn nhiều quân lắm tướng nhưng vừa thấyquân Kim kéo tới đã hoảng hốt bỏ chạy, bỏ mặc bách tính chịutai họa Chuyện cả nhà gặp tai họa như gia đình Diệp Tam thưthì ở Giang Bắc quả thật có hàng ngàn hàng vạn, xảy ra nhưcơm bữa Các vị sống ở Giang Nam, đúng là ở giữa thiên đường,chỉ sợ một ngày nào đó quân Kim sẽ kéo tới thôi Đúng là thàlàm chó thời bình còn hơn làm người thời loạn Tiểu nhân làTrương Thập Ngũ, hôm nay đi ngang quý địa, câu chuyện vừa

kể hầu các vị khán quan mới rồi gọi là Truyện Diệp Tam thư tiếtliệt ” Chuyện kể đã xong, xin phép được nghỉ

Trang 5

Thập Ngũ cảm tạ, cất tiền vào tay nải, chuẩn bị lên đường.

Trang 6

hai vò hoàng tửu, sắp một đĩa đậu hủ, một đĩa đậu phụng rangmặn, một đĩa đậu hủ chiên, lại cắt thêm ba quả trứng muốimang ra cho bàn khách giữa cứa rồi ngẩng đầu nhìn mặt trờiđang lặn phía chân trời, cũng không buồn nhìn ba người lấy mộtcái.

Trang 7

Nửa mảnh giang sơn phía Bắc của Đại Tống chúng ta là do nămxưa ba cha con Huy tông, Khâm tông, Cao tông hai tay dânglên cho người Kim thôi

Ba ông vua ấy trọng dụng gian thần, coi thường bách tính, cácđại tướng ra sức chống Kim ai cách chức được thì cách chức, aichặt đầu được thì chặt đầu, hai tay bưng giang sơn cẩm tú dânglên, người Kim từ chối lại là không cung kính, đành phải nhậnthôi Từ nay trở đi nếu triều đình vẫn còn trọng dụng gian thầnthì đó chính là quỳ xuống mời xa giá của quân Kim tới, tại sao

Trang 8

cổ, đem ngai vàng truyền lại cho con là Khâm tông Lúc ấytrung thần là Lý Cương đóng giữ kinh thành Biện Lương, đạitướng các nơi chỉ huy quân cần vương, quân Kim đánh khôngđược, chỉ còn cách rút lui Không ngờ Khâm tông nghe lời gianthần cách chức Lý Cương, lại không dùng các tướng giỏi có oaivọng quen cầm quân thì làm sao kinh thành không mất? Cuốicùng Huy tông, Khâm tông đều bị quân Kim bắt Hai lão hônquân ấy mình làm mình chịu cũng được đi nhưng lại làm hại lâytới hàng vạn vạn bách tính Trung Quốc chúng ta.

Trang 9

Chí mạnh đói ăn thịt giặc Hồ.

Dương Thiết Tâm hỏi Khúc Tam:

Ba người đều kinh ngạc, cùng hỏi:

Trang 10

Y nói xong mấy câu ấy lại tập tễnh bước qua ngồi xuống chiếcghế gỗ ngẩng đầu nhìn trời, lại ngồi yên xuất thần Gã KhúcTam này nhìn mặt bất quá chỉ hai mươi tuổi mà lưng còng gậpxuống, tóc điểm màu sương Nhìn sau lưng giống hệt một ônggià Trương Thập Ngũ và Quách, Dương hai người nhìn nhau imbặt Hồi lâu Trương Thập Ngũ mới nói:

- Đúng, đúng lắm! Vị huynh đệ đây nói rất đúng Đúng là ngườiđầu sỏ hại chết Nhạc gia gia e không phải là Tần Cối mà là Caotông hoàng đế như núi Thái bèn nói đó là công của Tần Cối.Tần Cối vốn đã được phong là Lỗ quốc công, đến lúc ấy lạiđược gia phong là Thái sư vinh sủng không ai bằng, quyền thếnghiêng trời Cao tông truyền ngôi cho Hiếu tông Hiếu tôngtruyền ngôi cho Quang tông thì người Kim chiếm được quá nửagiang sơn của chúng ta Quang tông truyền tới Khánh Nguyênhoàng đế hiện nay, ông ta ngồi trên ngai vàng ở Lâm An đãnăm năm, trọng dụng vị Hàn Sá Trụ Hàn Tể tướng thì từ naytrở đi sẽ ra sao? Hà hà, khó nói lắm, khó nói lắm?

Trang 11

đại gian thần? Nói tới bản lĩnh hại nước hại dân thì Tần Cốicũng phải chắp tay xin kết nghĩa anh em với y.

- Không phải nói chuyện cổ, mà nói vua tôi nhà Đại Tống ta chỉ

lo uống rượu làm vui cạnh Tây Hồ, thưởng thức ca múa, tính làđời này qua đời khác cứ lấy Hàng Châu làm kinh đô, không nghĩtới việc thu hồi đất cũ, lấy lại cựu đô Biện Lương nữa

Trương Thập Ngũ uống đến khi say khướt mới cáo từ, xiêu xiêuvẹo vẹo đi về hướng Lâm An, chỉ nghe y lẩm bẩm mấy câutrong bài Mãn giang hồng của Nhạc Phi Nhục Tỉnh Khang Chưarửa hết

Hờn tôi con.

Trang 12

Dương Thiết Tâm cười nói:

Khuya đêm ấy, Quách Dương hai người núp trong khu rừng

Trang 13

cách thôn bảy dặm về phía tây bắc, tay cầm cung tên, đinh ba,chỉ mong có heo rừng hoặc hươu tìm ra ăn tối Hai người chờhơn một giờ, thủy chung vẫn không thấy gì Đang lúc khôngchờ nỗi nữa chợt nghe ngoài rừng vang tới một tràng tiếngloảng xoảng, hai người giật nảy mình, đều thấy kỳ quái:

- Bọn ta ngụ ở thôn Ngưu Gia ba năm mà hoàn toàn không biết

gã què Khúc Tam lại có võ công cao cường như thế

Lúc ấy hai người nép sát xuống đám cỏ rậm, không dám cửđộng Chỉ nghe tiếng bước chân thình thịch vang lên, ba ngườiđuổi theo đã tới ven rừng, cúi đầu bàn bạc mấy câu rồi từngbước từng bước tiến vào rừng Chỉ thấy họ đều ăn mặc lối võquan, trên tay ánh sáng lập lòe, mỗi người cầm một thanh đơnđao Một người lớn tiếng quát:

Trang 14

cây phóng ra trúng giữa ngực một tên, chiêu thế và lực đạo đềurất cương mãnh Tên võ quan ấy kêu lên một tiếng đau đớn,bay ngược về phía sau ngã vật xuống đất.

võ công cũng không kém, vung đao đón đỡ Khúc Tam không

để thanh đơn đao của y chạm vào nạng, rút chiếc nạng bên taytrái về, chiếc nạng bên tay phải lại quét ngang lưng tên kia

Chỉ thấy hai chiếc nạng trong tay y thay nhau giơ lên đập xuống

vô cùng mau lẹ, tuy luôn luôn phải có một chiếc chống xuốngđất để đứng cho vững, chỉ còn một chiếc đối địch nhưng không

có chút nào núng thế

Quách Dương hai người thấy trên lưng y đeo một cái bao tonặng, đánh nhau một lúc, một tên võ quan vung đao chémtrúng chiếc bao, xoảng một tiếng, chiếc bao rách toạc, rất nhiều

đồ vật rơi xuống tung tóe Khúc Tam nhân lúc y đang vui mừngkêu lên, chiếc nạng bên tay trái vung ra, chát một tiếng, mộttên võ quan bị đập trúng đỉnh đầu ngã lăn quay ra đất Ngườicòn lại cả kinh quay lưng bỏ chạy Cước bộ của y rất mau lẹ,trong khoảnh khắc đã chạy ra được mấy trượng Khúc Tam quờtay phải vào bụng một cái rồi thẳng tay ném ra, dưới ánh trăngchỉ thấy một vật như cái đĩa tròn màu đen rít gió bay ra cắm vàosau gáy y

Tên võ quan ấy gào thảm một tiếng, thanh đơn đao rời khỏi taybay ra, hai tay khua loạn lên, ngửa mặt lên trời từ từ đổ xuống,giật giật mấy cái rồi nằm bất động, rõ ràng đã chết rồi

Trang 15

Quách Dương hai người nhìn thấy gã què Khúc Tam trongkhoảnh khắc giết chết ba người, võ công cao cường trước naychưa từng nhìn thấy, trái tim trong lồng ngực đập thình thình,không dám thở mạnh một tiếng, cùng nghĩ thầm:

- Người này giết chết mệnh quan triều đình, phạm vào tội chết.Nếu chúng ta để y phát giác, chỉ sợ y muốn giết người bịtmiệng, hai anh em chúng ta chắc chắn không phải là địch thủ

Lại thấy Khúc Tam xoay người lại, chậm rãi nói:

Trang 16

mà hoàn toàn không nhận ra lão huynh ngươi là một cao thủthân mang tuyệt kỹ!

Trang 17

Rồi cho tấm bát quái vào bọc, cởi cái bao trải xuống đất, nhặtnhạnh những đồ vật bị rơi cho vào Quách Dương hai người lấpđất chôn xác chết liếc mắt nhìn qua, thấy có ba cuốn trục dàidài, ngoài ra toàn là vàng bạc châu báu sáng rực Khúc Tam đểlại một cái bầu rượu bằng vàng, hai cái chén vàng không chovào bao, chia ra đưa cho hai người Quách Dương, nói:

- Những vật này là ta tới hoàng cung ở Lâm An ăn trộm được.Hoàng đế làm hại bách tính chịu khổ, lấy một ít vàng bạc mà ylấy được của bách tính cũng chẳng phải là trộm cắp gì Hai mónnày xin chuyển lại cho hai vị

Quách Dương hai người nghe y nói dám vào tận hoàng cung ăntrộm tài vật trong đại nội, bất giác hoảng sợ ngẩn người, đềukhông dám đưa tay nhận lấy Khúc Tam lớn tiếng nói:

- Hừ, ta sợ các ngươi tiết lộ bí mật à? Nếu ta không sớm tra xét

rõ ràng lai lịch của hai người các ngươi thì đêm nay há có thể đểcho hai vị còn sống mà rời khỏi đây sao? Quách huynh, ngươi làhậu duệ của hảo hán Lương Sơn Bạc Địa hựu tinh Trại NhânQuý Quách Thịnh, sử dụng kích pháp gia truyền, có điều biếndài thành ngắn, đổi một thành hai thôi Dương huynh, ông tổngươi là Dương Tái Hưng danh tướng dưới cờ của Nhạc gia gia.Hai người các vị là dòng dõi trung nghĩa, khi phương Bắc rơivào tay giặc, hai người các ngươi lưu lạc giang hồ, sau đó kết

Trang 18

nghĩa anh em rồi cùng tới thôn Ngưu Gia cư trú, đúng không?

Quách Dương hai người nghe y nói toạc thân thế lại lịch củamình ra, lại càng vô cùng kinh ngạc, chỉ còn cách gật đầu thừanhận

- Ban ngày nghe vị tiên sinh kể chuyện kia nói nửa mảnh giang

Trang 19

sơn Đại Tống chúng ta đều mất từ tay Đạo Quân hoàng đế, thìtranh vẽ chữ viết của y có gì hay? Lão huynh cần gì phải xôngpha nguy hiểm vào hoàng cung để lấy trộm chứ?

- Gã Đạo Quân hoàng đế ấy đã có thể vẽ tranh viết chữ đẹp thì

rõ ràng rất thông minh, chỉ tiếc là y không chuyên tâm làm vua.Lúc ta còn nhỏ nghe gia gia nói rằng một người bất kể học vănhay học võ thì chỉ cần chuyên tâm vào một việc, chứ nếuchuyện này muốn làm, chuyện kia cũng muốn làm thì rốt lạinhất định chẳng làm được chuyện gì

Khúc Tam nói:

- Người tư chất tầm thường thì đúng là như thế, nhưng thiên hạ

có rất nhiều người thông minh tuyệt đỉnh, văn tài võ học, thưhọa cầm kỳ, toán học binh thư cho tới y bốc tinh tướng, kỳ mônngũ hành không môn nào không biết, không môn nào khônggiỏi, chẳng qua các ngươi không gặp đó thôi

Nói tới đó y ngẩng đầu nhìn vầng trăng tàn ở chân trời, thở dàimột tiếng Dưới ánh trăng, Quách Dương hai người thấy khóemắt y chợt ứa ra mấy giọt lệ thảm Quách Dương hai người vềtới nhà đem mấy món vàng bạc chôn thật sâu sau hậu viện,cũng không hề nói với vợ một câu Hai người từ đó ngày nàocũng ra sức cày cấy săn bắn mưu sinh, lúc rảnh rỗi thì tập luyệnbinh khí quyền cước, cho dù lúc chỉ có hai người với nhau cũngkhông nhắc tới chuyện đó Hai người có khi cũng tới quán rượuuống với nhau vài vò, gã què Khúc Tam vẫn hâm rượu bưng lên,mang đậu hủ đậu phụng ra rồi tập tễnh bỏ đi, ngồi cạnh cứanhìn ra sông lớn im lặng với tâm sự của y, chuyện đánh nhau

Trang 20

trong rừng đêm trước tựa hồ chưa từng xảy ra.

Ăn cơm trưa xong, y mang hai cái bầu lớn tới quán rượu đầuthôn mua rượu, vừa tới trước quán thì thấy hai cánh cửa gỗđóng chặt, bàn ghế cũng thu dọn sạch sẽ

gà và cải trắng, đậu hủ, miến vào một cái nồi lớn, đặt lên bếpnổi lửa rồi chặt một đa cá khô thịt khô, xế chiều qua mời vợchồng Quách Khiếu Thiên sang uống rượu

Quách Khiếu Thiên vui vẻ nhận lời Vợ y là Lý thị vì đang có

Trang 21

thai, nôn mửa mấy hôm, cứ ăn vào là nôn ra nên từ chối khôngqua Lý thị khuê danh là Bình, Bao Tích Nhược với nàng cũngnhư chị em ruột, hai người nói chuyện hồi lâu trong phòng, BaoTích Nhược pha cho Lý thị một bình trà nóng mới về nhà bàybiện, đã thấy chồng và Quách Khiếu Thiên bưng bếp lò đặt lênbàn hâm rượu, hai người đã uống trước mấy chén.

kể là vị quan nào dâng thư bẩm báo hay gởi công văn lên chỉcần không ghi rõ mấy chữ “Kính biếu vật này, ”vật này thì gã

Tể tướng giặc cướp ấy sẽ không thèm ngó tới

Dương Thiết Tâm thở dài nói:

- Có loại hoàng đế như thế sẽ có loại Tể tướng như thế, có loại

Tể tướng như thế sẽ có loại quan lại như thế Hoàng đại cangoài cửa Dũng Kim thành Lâm An nói với ta một hôm y đang

Trang 22

đốn củi cạnh núi chợt thấy một toán quan quân hộ vệ một đámquan viên đi qua, thì Hàn Tể tướng dẫn đầu trăm quan ra ngoàithành dạo chơi nhưng y cứ lo đốn củi, cũng không để ý.

Chợt nghe gã Hàn Sá Trụ ấy than: ở đây giặc trúc lều tranh,đúng là phong cảnh rừng núi tuyệt diệu, chỉ tiếc là thiếu mấttiếng gà kêu chó sủa? Y vừa nói xong, chợt trong đám cỏ cómấy tiếng oẳng oẳng oẳng vang lên

Trang 23

Đạo sĩ ấy đầu đội nón tre, vai khoác áo tơi, toàn thân phủ đầytuyết trắng, trên lưng giắt chéo một thanh trường kiếm, ngù tơmàu vàng trên chuôi kiếm phất phơ trong gió, gió tuyết đầytrời, rảo bước độc hành, quả thật khí khái phi phàm QuáchKhiếu Thiên nói:

Trang 24

rượu mà đạo nhân ngươi lại vô lễ như thế, lúc ấy ngẩng đầu trợnmắt nhìn Quách Khiếu Thiên bèn ôm quyền nói:

- Anh em bọn ta đang đun lửa uống rượu, thấy đạo trưởng mộtmình đi trong tuyết lạnh nên lớn mật mời ghé chơi, nếu có đụngchạm cũng xin đừng trách

Đột nhiên thấy cổ tay của đạo nhân ấy trơn như cá chạch trượt

ra khỏi tay mình, biết là không hay, vừa định lui lại đột nhiênthấy cổ tay đau buốt, đã bị đạo nhân kia lật tay lại giữ chặt,trong lúc bất ngờ thấy như bị vòng sắt bóp chặt, vừa đau vừanóng, vội vận kình chống trả, nào ngờ cả cánh tay đã tê dạikhông còn khí lực, cổ tay đau buốt như bị gãy xương

Quách Khiếu Thiên thấy sắc mặt nghĩa đệ đột nhiên đỏ bừng,biết y thua thiệt, nghĩ thầm vốn là có ý kết giao, nếu lại đổi rađộng thủ thì đắc tội với hảo hán giang hồ, vội bước tới nói:

- Hai người các ngươi rõ ràng là người Sơn Đông lại trốn núp ởđây giả làm dân quê Lâm An, tiếc rằng khẩu âm Sơn Đông cònchưa đổi được Đàn ông như thế thì còn biết võ công gì?

Trang 25

Dương Thiết Tâm vừa quẫn vừa giận, bước vào trong nhà rútmột ngọn chủy thủ trong tủ cho vào bọc rồi trở lại phòng khách,rót ba chén rượu, tự uống cạn một chén, im lặng không đáp

Đạo nhân kia nhìn ra tuyết lớn ngoài cửa, không uống rượucũng không trò chuyện, chỉ khẽ cười nhạt Quách Khiếu Thiênthấy y có ý thù địch, biết y nghi ngờ trong rượu có chuyện bèncầm chén rượu trước mặt đạo nhân lên một hớp uống cạn, nói:

- Rượu lạnh mau lắm, xin đổi chén rượu nóng khác cho đạotrưởng

Té ra vật trong bao da lăn ra là một cái đầu người máu me bêbết Bao Tích Nhược la hoảng:

- Trời ơi!

Trang 26

Rồi chạy vào phòng trong Dương Thiết Tâm đưa tay mò ngọnchủy thủ trong bọc, đạo nhân kia lại giũ cái bao da một cái làmrơi ra thêm hai vật tròn tròn máu me bê bết, định thần nhìn kỹthì là một bộ tim gan, trông không giống gan heo tim heo, chỉ echính là tim gan người Dương Thiết Tâm kêu lên:

ra tay vừa rồi rõ ràng là tuyệt kỹ “Không thủ đoạt bạch nhận”truyền tụng trên giang hồ, công phu này chỉ mới nghe qua chứtrước nay chưa hề được thấy, hiện chỉ e nghĩa đệ đã bị thương,bèn cúi xuống nhấc cái ghế lên, chỉ chờ ngọn chùy thủ trong tayđạo nhân đâm ra là đón đỡ

Ai ngờ đạo nhân kia không đếm xỉa gì tới, cầm ngọn chùy thủkhua loạn lên một hồi băm nát mớ tim gan người thành mộtđống bầy nhầy, kế đó hú dài một tiếng, âm thanh rung cả máingói, tay phải đập xuống một chưởng, chát một tiếng, rượu thịtchén bát trên bàn đều bắn tung lên, nhìn tới cái đầu người thì đã

bị phát chưởng của y đánh nát xương sọ, ngay cái bàn cũng bịchấn động nứt một đường dài

Trang 27

Dương Thiết Tâm giận quá không nhịn được nữa, rút ngọntrường thương giắt ở góc nhà vọt ra bãi đất tuyết trước cổng,quát lớn:

Dương Thiết Tâm ra oai, một chiêu Độc long xuất động đánh

ra, tua đỏ trên đầu thương lay động, bóng thương cuốn lênthành một vầng sáng lớn phóng thẳng vào giữa ngực đạo nhân.Đạo nhân chợt sửng sốt cất tiếng khen:

Trang 28

không phải tầm thường, năm xưa Dương Tái Hưng một ngọnthương sắt dẫn đầu ba trăm quân Tống đại chiến với bốn vạnquân Kim ở cầu Tiểu Thương, hăng hái giết hơn hai ngàn quângiặc, đâm chết Vạn hộ trưởng Tán Bát Bột Đổng và hơn mộttrăm Thiên hộ trưởng, Bá hộ trưởng, lúc bấy giờ quân Kim bắntên như mưa, ông ta chỉ bị trúng có một mũi, thuận tay bẻ gáymũi tên xông vào đánh tiếp, rốt lại vì ngựa rơi xuống bãi bùnmới kiệt sức tuẫn tiết Quân Kim đốt xác ông ta, lấy ra được hơnhai thăng đầu mũi tên sắt Trận ấy đánh giết quân Kim khiếnchúng vừa kính vừa sợ, thương pháp Dương gia oai chấn Trungnguyên.

Dương Thiết Tâm tuy không oai dũng bằng tổ tiên nhưng cũng

đã được chân truyền về thương pháp, chỉ thấy y khóa, đâm,đánh, hất, rê, đập, đỡ, chặn, mũi thương lấp loáng, chiếc tua đỏtrên đầu thương chớp lên, một đường thương pháp tuyệt diệu!

Dương Thiết Tâm đánh hết đường thương, chiêu số linh động,biến hóa xảo diệu Nhưng đạo nhân kia thân hình cứ theo mũithương né tránh tiến thoái thì làm sao đánh được y? Bảy mươihai đường thương pháp Dương gia đánh xong, Dương ThiếtTâm không khỏi mệt mỏi, cắp ngược ngọn thương sắt xoayngười bỏ chạy, đạo nhân kia quả nhiên nhấc chân đuổi theo.Dương Thiết Tâm quát lớn một tiếng, hai tay nắm chắc cánthương, đột nhiên vặn lưng vung tay, xoay người phóng thươngđâm thẳng vào giữa mặt đạo nhân, chiêu này mau lẹ tàn độc,đúng là chiêu Hồi mã thương trong thương pháp Dương gia mỗikhi lâm trận phá địch thường dùng để giết danh tướng đốiphương Năm xưa Dương Tái Hưng trước khi hàng Tống đốiđịch cùng Nhạc Phi từng dùng chiêu này đâm chết em trai NhạcPhi là Nhạc Phiên, quả thật vô cùng lợi hại

Đạo nhân kia trong chớp mắt thấy ngọn thương đâm tới giữamặt, quát lớn:

Trang 29

- Hảo thương pháp!

Song chưởng hợp lại, chát một tiếng đã kẹp chặt mũi thươnggiữa hai bàn tay Dương Thiết Tâm cố sức đâm mũi thương tớinhưng không hề động, bất giác cả kinh, dùng hết sức bình sinhrút lại thì mũi thương vẫn như đúc cứng vào một tòa núi sắtkhông sao rút lại được Y mặt mũi đỏ bừng ra sức giật lại ba lần,mũi thương thủy chung vẫn không rời khỏi song chưởng của đốiphương Đạo nhân kia hô hô cười lớn, chưởng phải đột nhiênnhấc lên nhanh như chớp đánh vào giữa ngọn thương, chát mộttiếng

- Mới rồi hiểu lầm, ngỡ hai vị là người xấu, đắc tội rất nhiều, té

ra vốn là dòng dõi trung lương, quả thật thất kính, xin thỉnh giáoquý tính vị này

Trang 30

Quách Khiếu Thiên nói:

Trang 31

Khưu Xử Cơ cười nói:

Dương Thiết Tâm nói:

Trang 32

trước hoàng đế phái y mang lễ vật qua mừng thọ vua Kim, y lạicâu kết với người Kim, mưu đồ xâm phạm Giang Nam Bần đạođuổi theo hơn mười ngày mới nắm được thóp của y.

Quách Dương hai người từ lâu đã nghe giang hồ đồn đại TrườngXuân từ Khưu Xử Cơ võ công cao cường, tính tình nghĩa hiệp,lúc bấy giờ thấy y một bầu nhiệt huyết vì nước trừ gian, càngthêm kính phục Hai người nhân dịp xin truyền thụ võ công,Khưu Xử Cơ chỉ dẫn rất tường tận Thương pháp Dương gia tuy

là tuyệt kỹ của binh gia, dùng trên chiến trường có thể xungphong phá trận nên trước nay vô địch, ai chống là chết, nhưngdùng để đối địch với cao thủ võ học thì vẫn không đủ Khưu Xử

Cơ kiệm tu cả nội ngoại công phu, võ công tuy chưa tới mứcđăng phong tháo cực nhưng cũng đã đạt tới cảnh giới rất cao,Dương Thiết Tâm làm sao có thể chống lại y vài mươi chiêu?Nhưng Khưu Xử Cơ thấy y xuất thủ bất phàm, trong lòng thầmkhen ngợi, có ý dẫn dụ y sử dụng hết bảy mươi hai lộ thươngpháp để xem y có phải là hậu nhân của Dương gia thật khôngrồi mới thật sự ra tay, trong vài chiêu đã đánh rơi ngọn thươngsắt của y, lúc ấy bèn nói chiêu số của thương pháp này vốn làdùng trên ngựa, nếu đánh dưới đất thì phải thay đổi, không thểnhất nhất theo phép tắc có sẵn Quách Dương hai người nghethế không ngừng gật đầu khen phải Thương pháp Dương gia làtuyệt nghệ truyền cho con trai không truyền cho con gái, Khưu

Xử Cơ tuy hiểu biết rộng rãi nhưng cũng không rõ hết chỗ tinh

vi ảo diệu, lúc ấy cũng thỉnh giáo Dương Thiết Tâm vài chiêu

Ba người rượu vào lời ra, tâm đầu ý hợp Dương Thiết Tâm nói:

- Hai anh em ta được gặp đạo trưởng, đúng là điều may mắntrong đời Đạo trương có thể nghỉ lại vài ngày được không?

Trang 33

Quách Dương hai người gật đầu vâng dạ Khưu Xử Cơ nhặt cáiđầu người, mở cửa đi ra phi thân lên cây núp trong đám cành lá.Quách Dương hai người thấy y hành động kỳ quái, ngơ ngáckhông hiểu

Lúc ấy chung quanh im bặt, chỉ nghe ngoài cửa gió bấc thổi ào

ào, qua một trận gió, phía tây văng vẳng có tiếng vó ngựa vangtới, Dương Thiết Tâm nói:

- Vị đạo trưởng này võ công quả nhiên rất cao cường nhưng nếu

so với gã què Khúc Tam thì quả không biết ai hơn ai kém

Lại qua một lúc, tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, chỉ thấy tronggió tuyết có mười mấy kỵ mã phóng tới rất mau, người cưỡingựa đều mặc áo đen đội mũ đen, xông thẳng tới trước cổng

Người đi đầu đột nhiên kìm ngựa quát:

Trang 34

Một người nhặt cái vật kia lên, hoảng sợ nói:

vị đạo gia này kiếm chiêu mau lẹ như thế thì đừng nói là chống

cự, ngay cả nhìn cũng không thấy rõ, mới rồi nếu không phải ythủ hạ lưu tình thì mình đã sớm mất mạng rồi

Chỉ thấy Khưu Xử Cơ lui tới mau lẹ giao đấu với người cưỡingựa cầm đao, người ấy cũng rất giỏi, một thanh đao đỡ gạtđâm chém rất oai mãnh

Trang 35

Lại đấu thêm một hồi, Quách Dương hai người nhận ra Khưu

Xử Cơ cố ý kéo dài cuộc đấu với y, lúc rảnh tay hoặc phátchưởng hoặc phóng kiếm sát thương một người của đối phương,dường như muốn giết tất cả số người đuổi tới nên sợ đả thươngngười đứng đầu thì đám còn lại hoảng sợ chạy tan, sẽ không dễtruy sát

ra đâm chém, chỉ thấy trong tiếng vó ngựa phi mau, kiếmquang loang loáng, tiếng gào thét sợ hãi vang lên, từng ngườitừng người đổ xuống, máu tươi loang rộng nhuốm hồng cả mộtbãi tuyết lớn

Trang 36

- Ngươi lục soát trên người họ xem.

Quách Khiếu Thiên mò trên xác người cầm đao thấy có một tờcông văn, mở ra xem thì là mật lệnh của Triệu Tri phủ phủ Lâm

An trong nói sứ giả Đại Kim quốc tố cáo với Tri phủ phủ Lâm

An về hung thủ giết Vương Đạo Càn, sai bộ khoái hợp đồng vớingười của Đại Kim quốc, hẹn ngày bắt hung thủ quy án QuáchKhiếu Thiên đang tức giận thì Dương Thiết Tâm bên cạnh cũngkêu lên, tay cầm mấy tấm mộc bài lấy được trên xác chết, trênkhắc văn tự của người Kim, xem ra trong đám người áo đen nàyphải có vài người là quân Kim Quách Khiếu Thiên nói:

- Quân giặc vào nước ta mặc ý bắt người giết người, quan phủĐại Tống ta lại vâng lệnh sứ giả của họ, vậy thì còn trời đất nàonữa

Trang 37

chôn vào một cái hố lớn.

o O o

Bao Tích Nhược lấy chổi quét vết máu trên mặt tuyết vừa quétxong đột nhiên thấy mùi máu tanh xông thẳng lên mặt, đầu ócchoáng váng, nghiến răng một cái ngồi phếch xuống mặt tuyết.Dương Thiết Tâm hoảng sợ vội bước qua đỡ lên, luôn miệnghỏi:

Trang 38

Thứ nhất là y đạo, luyện đan không thành nhưng về việc chữabệnh qua đó cũng biết được không ít Thứ hai là làm được mấycâu thơ đúng vần Thứ ba mới là mấy môn võ công mèo què

Quách Kiếu Thiên cười nói:

Khưu Xử Cơ nói:

Trang 39

ngọn chủy thủ của Dương Thiết Tâm khắc lên chuôi một thanhhai chữ “Quách Tỉnh”, khắc lên chuôi thanh kia hai chữ “DươngKhang”.

- Đôi đoản kiếm này là ta vô tình lấy được, tuy sắc bén nhưngquá ngắn, bần đạo không quen dùng, tương lai bọn trẻ có thểdùng để giết giặc phòng thân Mười năm sau nếu bần đạo cònsống trên đời, ắt sẽ trở lại truyền thụ cho bọn trẻ vài chiêu côngphu, được không?

- Cao nhân hiệp sĩ rốt lại thoắt lui thoắt tới, bọn ta hôm nay tuymay mắn được gặp, cũng định học hỏi thêm một chút, khôngngờ lại vô duyên

Dương Thiết Tâm cười nói:

Trang 40

- Đại ca, đạo trưởng hôm nay giết giặc sướng tay, cũng có thểgiúp chúng ta trút bớt nỗi phiền muộn.

- Nếu con chúng ta đều là trai thì cho kết làm anh em, nếu đều

là con gái thì cho kết làm chị em

- Chúng ta cứ đổi đôi đoản kiếm này rồi sẽ nói chuyện, kể như

lễ vật đầu tiên Nếu là anh em chị em thì chúng ta sẽ đổi lại,còn nếu là một cặp vợ chồng nhỏ

Ngày đăng: 19/08/2017, 15:04

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w