Hoàn Nhan Hồng Liệt nói Chẳng lẽ tướng sĩ của lão anh hùng lại không bằng bộ hạ của đại hãn Thiết Mộc Chân ?.. Vương Hãn nói với Thiết Mộc Chân Ngươi gọi họ vào trướng đi Thiết Mộc Chânk
Trang 1Anh Hùng Xạ Điêu
Tác giả: Kim Dung
Dịch giả: Cao Tự Thanh
Hắc Phong Song Sát
Hoàn Nhan Hồng Hy cười nói Được đánh cho chúng thêm trận nữa
Nào ngờ quân tiền tiêu Mông Cổ về báo Vương Hãn đích thân tới đây đón tiếphai vị vương tử của nước Đại Kim Thiết Mộc Chân Trát Mộc Hợp
Tang Côn ba người vội vàng ra đón
Trong đám bụi một đội quân mã ào ào kéo tới Giữa mấy trăm thân binh hộ
vệ Vương Hãn phóng ngựa tới trước mặt nhảy xuống ngựa cầm tay Thiết Mộc Chân và Trát Mộc Hợp rồi tới trước ngựa anh em Hoàn Nhan quỳ xuống làm lễ
Chỉ thấy y thân thể to béo râu tóc bạc trắng mặc áo trường bào lông hắc điêu thắt đai lưng vàng thần thái rất oai nghiêm Hoàn Nhan Hồng Liệt vội xuống ngựa đáp lễ còn Hoàn Nhan Hồng Hy thì lại chỉ ngồi trên lưng ngựa ômquyền vái một cái
Vương Hãn nói Tiểu nhân nghe quân Nãi Man muốn vô lễ chỉ sợ làm kinh động hai vị vương tử vội mang quân tới may mà nhờ oai phong của hai vị điện hạ ba đứa con của tôi đã đánh lui được họ rồi Kế đích thân mở đường cung cung kính kính đưa anh em Hoàn Nhan Hồng Hy về trướng của y Chỉ thấy trong trướng trải đầy da điêu da chồn đồ dùng hoa lệ quý giá ngay đám thân binh vệ sĩ cũng ăn mặc đẹp đẽ hơn cả Thiết Mộc chân còn cha con
y thì không cần phải nói Trong vòng vài dặm quanh trướng tiếng tù và vanglên không ngớt người reo ngựa hí quang cảnh rất náo nhiệt anh em Hoàn Nhan từ lúc ra khỏi Trường thành mới được thấy lần đầu
Phong tước xong chiều hôm ấy Vương Hãn mở tiệc lớn khoản đãi anh em Hoàn Nhan Một đám nữ nô dâng lời ca điệu múa trước mặt quý khách rộn
rã phi thường so với lối khoản đãi thô hào của Thiết Mộc Chân thì cách xa trời vực
H Hoàn Nhan Hồng Hy vô cùng cao hứng vừa ý hai nữ nô trong lòng chỉ nghĩ cách làm sao mở miệng đòi Vương Hãn
Rượu đã ngà ngà Hoàn Nhan Hồng Liệt nói Lão anh hùng oai danh vang dội chúng tôi ở Trung đô cũng nghe thấy chuyện đó không cần nói Nhưng
những người trẻ tuổi nổi tiếng anh hùng hảo hán trong quân Mông Cổ tôi cũng muốn gặp mặt Vương Hãn cười nói Mấy đứa con nuôi của tôi đây chính
là những anh hùng hảo hán nổi tiếng nhất trong quận Mông Cổ Con Vương Hãn là Tang Côn ngồi cạnh nghe thấy rất không vừa ý không ngừng từng chén từng chén lớn uống cạn Hoàn Nhan Hồng Liệt thấy y có vẻ tức giận bèn nói Lệnh lang lại càng là nhân vật anh hùng sao lão anh hùng không nóitới ? Vương Hãn cười nói Lão hán chết rồi thì tự nhiên là y sẽ thống lĩnh bộ chúng Nhưng y làm sao bằng được hai vị nghĩa huynh chứ ? Trát Mộc Hợp túc trí đa mưu Thiết Mộc Chân dũng mãnh vô song họ có thể tay không đánh khắp thiên hạ Các hảo hán người Mông Cổ ai mà không vâng lệnh
họ ? Hoàn Nhan Hồng Liệt nói Chẳng lẽ tướng sĩ của lão anh hùng lại không bằng bộ hạ của đại hãn Thiết Mộc Chân ? Thiết Mộc Chân thấy lời lẽ của y có
ý khích bác bèn nhìn y một cái trong lòng cảm thấy khó chịu
Vương Hãn vuốt râu không nói gì uống một hớp rượu rồi thong thả nói Lần
Trang 2trước quân Nãi Man cướp của ta mấy vạn sức vật toàn nhờ Thiết Mộc Chân phái tứ kiệt của y tới giúp mới cướp lại được Quân tướng của y tuy không đông nhưng người nào cũng kiêu dũng Trận đánh hôm nay hai vị điện hạ đã thấy rồi đấy Tang Côn mặt lộ vẻ giận dữ dằn cái chén vàng xuống bàn một cái Thiết Mộc Chân vội nói Con có tài năng gì đâu ? Con mà có được ngày hôm nay là toàn nhờ nghĩa phụ giúp cho.
Hoàn Nhan Hồng Liệt nói Còn tứ kiệt là những vị nào vậy ? Ta muốn gặp họ Vương Hãn nói với Thiết Mộc Chân Ngươi gọi họ vào trướng đi Thiết Mộc Chânkhẽ vỗ tay một cái bốn viên đại tướng từ ngoài bước vào
Người đi đầu tướng mạo văn nhã sắc mặt trắng bệch là Mộc Hoa Lê giỏi dùng binh Người thứ hai thân thể cao lớn ánh mắt như chim ưng là Bác NhĩTruật bạn thân của Thiết Mộc Chân Người thứ ba thấp nhỏ khỏe mạnh bước
đi lanh lẹ chính là Bác Nhĩ Hốt sư phụ của Đà Lôi Người thứ tư mặt đầy vết sẹo
sắc đỏ như máu là Xích Lão Ôn năm xưa cứu mạng Thiết Mộc Chân Bốn người này về sau trở thành bốn đại công thần khai quốc của Mông Cổ lúc bấy giờ Thiết Mộc Chân gọi là tứ kiệt
Hoàn Nhan Hồng Liệt nhìn thấy khen ngợi mỗi người vài câu ban cho mỗi người một chén rượu lớn Đợi họ uống xong Hoàn Nhan Hồng Liệt lại nói Hôm nay trên trận có một vị tướng áo đen xung phong hãm trận không ai chống được là ai thế ? Thiết Mộc Chân nói Đó là một viên Thập phu trưởng tiểu tướng mới thu nhận mọi người đều gọi y là Triết Biệt Hoàn Nhan Hồng Liệt nói Cũng gọi y vào uống một chén đi Thiết Mộc Chân bèn truyền lệnh ra ngoài
Triết Biệt vào trướng tạ Ơn ban rượu đang nâng chén định uống thì Tang Côn kêu lên Một gã Thập phu trưởng hèn mạt như ngươi lại dám uống rượu bằng chén vàng của ta à ? Triết Biệt vừa sợ vừa giận dừng lại không uống nhìn qua Thiết Mộc Chân Tập tục của người Mông Cổ thì cản trở người khác uống rượu là hạ nhục rất lớn huống chi đây là chỗ bao nhiêu người nhìn thấy bảo người ta làm sao nhịn được ?
Thiết Mộc Chân nghĩ thầm Nể mặt nghĩa phụ mình cứ nhường Tang Côn mộtlần bèn nói với Triết Biệt Mang qua đây cho ta uống ? Rồi đón lấy cái chén vàng trong tay Triết Biệt ngửa cổ uống một hơi cạn sạch Triết Biệt tức giận nhìn Tang Côn một cái rồi sãi chân bước ra ngoài Tang Côn quát Ngươi quay lại đây ! Triết Biệt không đếm Xửa gì tới ngẩng đầu đi thẳng
Tang Côn gặp chuyện bực mình nói Tuy nghĩa huynh Thiết Mộc Chân có tứ kiệt nhưng ta chỉ bỏ ra một vật cũng có thể một miếng nuốt sống tứ kiệt nóixong khà khà cười nhạt Y gọi Thiết Mộc Chân là nghĩa huynh vì Thiết Mộc Chân nhận cha y là Vương Hãn làm nghĩa phụ chứ y và Thiết Mộc Chân thì chưa hề kết an đáp
Hoàn Nhan Hồng Hy nghe y nói thế ngạc nhiên hỏi Cái gì mà lợi hại thế ?Thật đáng ngạc nhiên Tang Côn nói Chúng ta ra ngoài trướng xem Vương Hãn nói Đang uống rượu ngon miệng ngươi lại muốn giở trò gì thế Hoàn Nhan Hồng Hy thì chỉ muốn xem nhiệt náo bèn nói Uống rượu buồn quá xem cái khác cũng hay Nói xong đứng lên bước ra ngoài trướng Mọi người chỉ đành bước ra theo
Quân sĩ Mông Cổ ngoài trướng đã đốt mấy trăm đống lửa lớn đang hội họp uống rượu thấy các đại hãn bước ra chỉ nghe rầm rập một tràng quân sĩ
Trang 3phía tây đồng loạt đứng lên đứng ngay ngắn chỉnh tề không động đậy đó chính là bộ thuộc của Thiết Mộc Chân Bộ tướng sĩ tốt của Vương Hãn phía đông cũng nhao nhao đứng lên nhưng người trước kẻ sau có người còn cúi đầu cười nói với nhau Hoàn Nhan Hồng Liệt nhìn thấy hết nghĩ thầm Binh tướng của Vương Hãn tuy nhiều nhưng kém xa của Thiết Mộc Chân.
Dưới ánh lửa Thiết Mộc Chân thấy mặt Triết Biệt đầy vẻ tức giận bèn gọi Mang rượu tới đây ? Tùy tùng đấng lên một bầu rượu lớn Thiết Mộc Chân đón lấy bầu rượu lớn tiếng nói Hôm nay chúng ta đánh quân Nãi Man đại bại.mọi người đều vất vả Các tướng sĩ đồng thanh đáp Là nhờ đại hãn Vương Hãn đại hãn Thiết Mộc Chân đại hãn Trát Mộc Hợp chỉ huy
Thiết Mộc Chân nói Hôm nay ta thấy một người đặc biệt dũng cảm xung đột trong hậu quân của quân địch đánh ra đánh vào ba lần liên tiếp bắn chết mười mấy tên địch người đó là ai Quân sĩ kêu lên Thập phu trưởng Triết Biệt.Thiết Mộc Chân nói Cái gì mà Thập phu trưởng ? Là Bách phu trưởng Mọi người đều ngạc nhiên kế đó lập tức hiểu ý hò reo vang dậy Triết Biệt là dũng sĩ đâu chỉ đáng là Bách phu trưởng''
Thiết Mộc Chân nói với Giả Lặc Mễ Đưa mũ trụ cho ta ? Giả Lặc Mễ hai tay dâng lên Thiết Mộc Chân đưa tay đón lấy giơ cao lên gọi Đây là mũ trụ ta độilúc giết giặc bây giờ trao cho dũng sĩ làm chén rượu Rồi mở nút bầu trút rượu vào mũ trụ uống một hớp rồi đưa qua cho Triết Biệt
Triết Biệt vô cùng cảm kích quỳ một chân xuống đón lấy uống mấy hớp cạn sạch hạ giọng nói Dù cho là chén bảo thạch nạm vàng quý nhất thiên hạ cũng không bằng mũ trụ của đại hãn Thiết Mộc Chân cười khẽ một tiếng đón lấy mũ trụ đội lên đầu
Hoàn Nhan Hồng Liệt nghĩ thầm Thiết Mộc Chân quả là hào kiệt Lúc này mà
y bảo Triết Biệt chết một vạn lần thì người kia cũng vui lòng Các đại thần trong triều cứ nói người Man ở phương Bắc đều là bọn không có đầu óc quả
là khinh người quá đáng
Hoàn Nhan Hồng Hy chỉ nghĩ tới việc Tang Côn muốn nuốt sống tứ kiệt Y ngồi xuống một cái ghế da hổ do tùy tùng đưa tới hỏi Tang Côn Ngươi có cái
gì lợi hại có thể một miếng nuốt sống tứ kiệt thế ? Tang Côn cười khẽ một tiếng hạ giọng nói Mời điện hạ xem một trò vui Cái gì mà tứ kiệt oai chấn đại mạc quá nửa đều không bằng hai con vật của tôi Rồi lớn tiếng gọi Tứ kiệt của nghĩa huynh Thiết Mộc Chân đâu ? Bọn Mộc Hoa Lê bốn người bước vào khom lưng làm lễ
Tang Côn quay đầu hạ giọng nói với người thân tín của mình vài câu người
ấy vâng dạ bước ra Qua một lúc chợt nghe một tràng tiếng mãnh thú gầm thét
phía sau trướng đưa lên hai con kim tiền báo lớn toàn thân phủ lông gấm vàng rực Trong bóng đêm chỉ thấy mắt báo ngời ngời như bốn đĩa đèn dầu xanh biếc
từ từ tới gần Hoàn Nhan Hồng Hy giật nảy mình đưa tay nắm chặt cán bội đao
khi hai con báo tới gần chỗ có đèn lửa mới nhìn thấy cổ báo có đeo vòng da mỗi con do hai đại hán dắt Trong tay mỗi đại hán đều cầm roi dài vốn là báo phu chăm sóc và cho báo ăn Người Mông Cổ thích nuôi báo để đi săn báo săn không những phóng mau hơn chó mà còn hung dữ phi thường
những con vật bị săn chống lại là lập tức bị giết chết Có điều nuôi báo tốn
Trang 4rất nhiều thức ăn nếu không phải là bậc vương công tù trưởng quý tộc thì người thường tự nhiên không nuôi nổi Hai con báo này của Tang Côn tuy bị báo phu cầm dây da giữ lại nhưng vẫn nhe nanh múa vuốt mắt lộ hung quang chồm bên này lồng bên kia.
bắp thịt toàn thân như ẩn chứa sức mạnh phi thường chỉ chờ dịp phát tiết Hoàn Nhan Hồng Hy trong lòng run sợ co rúm người lại nghĩ hai con báo này dữ tợn hung hăng như thế nếu chúng giật ra khỏi sợi dây trong tay báo phu thì quả là việc rất dễ dàng
Tang Côn nói với Thiết Mộc Chân Nghĩa huynh nếu tứ kiệt của ngươi quả thật lỔ anh hùng hảo hán có thể tay không đánh chết hai con báo săn này của ta
thì ta mới phục ngươi '' Tứ kiệt nghe thấy ai cũng nổi giận đều nghĩ thầm Ngươi làm nhục Triết Biệt lại còn làm nhục bọn ta Bọn ta là heo rừng hay sói rừng mà bắt bọn ta đánh nhau với báo săn của ngươi.Thiết Mộc Chân cũng rất không vui nói Ta quý tứ kiệt như tính mạng làm sao có thể để họ đánh nhau với báo Tang Côn hô hô cười lớn nói Thế à ? Vậy thì có gì là anh hùng hảo hán chứ ? Đấu với hai con báo của ta mà cũng không dám
Xích Lão ôn trong tứ kiệt tính nóng như lửa khoa chân bước lên một bước.nói với Thiết Mộc Chân Đại hãn chúng tôi bị người ta chế nhạo cũng không sao nhưng không thể để người mất mặt được Tôi xin đánh nhau với chúng.Hoàn Nhan Hồng Hy cả mừng rút một chiếc nhẫn khảm bảo thạch màu hồng
ra ném xuống đất nói Chỉ cần ngươi đánh thắng con báo thì cái này là của ngươi
Xích Lão Ôn không thèm nhìn tới sấn lên phía trước Mộc Hoa Lê vươn tay kéo y lại quát Chúng ta oai chấn đại mạc là nhờ giết được nhiều kẻ địch Báođâu có thể chỉ huy quân đội mai phục bao vây quân địch chứ ? Thiết Mộc Chân nói Nghĩa huynh Tang Côn ngươi thắng rồi Rồi khom người nhặt chiếc nhẫn khảm bảo thạch đặt vào tay Tang Côn Tang Côn ướm ướm chiếc nhẫn vào ngón tay buông tiếng cười dài giơ giơ bàn tay đeo nhẫn lên nhìn nhìn chung quanh Tướng sĩ bộ thuộc của Vương Hãn cất tiếng hoan hô vang dậy Trát Mộc Hợp thì cau mày không nói gì Thiết Mộc Chân thì thần sắc vẫn thảnnhiên tứ kiệt căm tức lui ra
Hoàn Nhan Hồng Hy thấy cuộc đấu giữa người và báo không thành vô cùng cụt hứng bèn đòi Vương Hãn giao cho hai nữ nô bước vào trong trướng
*** Sáng sớm hôm sau Đà Lôi và Quách Tĩnh hai đứa cầm tay nhau ra ngoàidạo chơi chạy đông chạy tây dần dần rời khỏi doanh trại khá xa đột nhiên
có một con thỏ trắng phóng qua cạnh hai đứa Đà Lôi rút bộ cung tên nhỏ ra
vù một tiếng bắn trúng bụng con thỏ Nó tuổi nhỏ sức yếu nên tuy bắn trúngnhưng không trí mạng con thỏ trắng mang cả tên chạy hai đứa reo hò ầm ĩ
co cẳng đuổi theo
Con thỏ chạy được một lúc rốt lại cũng ngã lăn ra hai đứa đồng thanh reo mừng đang định tới bắt lấy chợt trong Khu rừng bên cạnh có bảy tám đứa trẻ chạy ra Một đứa khoảng mười một mười hai tuổi nhanh tay lẹ mắt vồ một cái chụp được con thỏ nhấc lên rút mũi tên quăng xuống đất trừng mắtnhìn Đà Lôi và Quách Tĩnh một cái rồi ôm con thỏ quay người bỏ đi
Đà Lôi kêu lên Này con thỏ là do ta bắn chết ngươi mang đi đâu thế ? Đứa trẻ kia quay người lại cười nói Ai nói ngươi bắn chứ ? Đà Lôi nói Mũi tên kia không phải là của ta sao ? Đứa trẻ kia đột nhiên lông mày dựng ngược hai
Trang 5mắt mở to quát lên Thỏ này là của ta nuôi không bắt ngươi đền là may lắm rồi ! Đà Lôi nói Ngươi nói bậy rõ ràng là thỏ rừng mà Đứa trẻ kia lại càng hung hăng sấn tới chỉ vào mặt Đà Lôi nói Ngươi mắng ai ? ông nội ta là
Vương Hãn cha ta là Tang Côn
ngươi biết không ? Cứ cho là do ngươi bắn đi nhưng ta lấy thì sao nào ? Đà Lôi ngạo nghễ đáp Cha ta là Thiết Mộc Chân đấy!
Đứa trẻ kia nói Phì Thiết Mộc Chân thì sao ? Cha ngươi hèn nhát sợ Ông nội
ta sợ cả cha ta Đứa trẻ ấy tên Đô Sử là con một của Tang Côn Tang Côn sau khi sinh được một con gái nhiều năm sau mới sinh được đứa con trai này
ngoài ra không có con trai nào khác nên vô cùng yêu chiều để nó mặc ý rông càn ngang ngược Thiết Mộc Chân xa cách Vương Hãn Tang Côn đã lâu.con đôi bên tuy có gặp nhau lúc còn nhỏ nhưng lúc ấy thì đã không còn nhớ nữa
Đà Lôi nghe nó chửi mắng cha mình vô cùng căm tức ngang nhiên nói Ai nóithế chứ ? Cha ta chẳng sợ ai cả ? Đô Sử nói Mẹ ngươi bị người ta bắt đi đều
là nhờ ông nội và cha ta cướp lại cho cha ngươi tưởng ta không biết à ? Ta lấy con thỏ chút xíu này thì có gì quan trọng ? Năm xưa Vương Hãn giúp đỡ nghĩa tử việc ấy Tang Côn đố ky oai danh của Thiết Mộc Chân nên thường khoe khoang ngay con trai y cũng nhiều lần nghe thấy
Đà Lôi một là tuổi còn nhỏ hai là vì Thiết Mộc Chân cho rằng đó là chuyện nhục nhã lớn trong đời nên không kể lại cho con biết Lúc ấy Đà Lôi nghe thấy
giận xanh cả mặt tức giận quát Ngươi nói bậy ? Ta mách cha ta cho mà xem
rồi quay người chạy đi
Đô Sử ha hả cười lớn gọi theo Cha ngươi sợ cha ta ngươi mách thì làm được
gì ? Tối hôm qua cha ta thả hai con báo ra tứ kiệt của cha ngươi cũng sợ không dám động đậy
Trong tứ kiệt có Bác Nhĩ Hốt là sư phụ Đà Lôi khiến Đà Lôi nghe thế lại càng tức giận lắp ba lắp bắp nói Sư phụ ta thì ngay hổ cũng không sợ lại sợ báo à
? Chỉ là y không muốn đánh nhau với thú rừng thôi
Đô Sử bước lên hai bước đột nhiên vung tay tát một cái đánh trúng mặt Đà Lôi thét lên Ngươi Còn bướng à ? Ngươi có sợ ta hay không ? Đà Lôi sửng sốt hai má đỏ bừng lên muốn khóc mà cố nín
Quách Tĩnh đứng cạnh tức giận đã lâu lúc ấy không nhịn được nữa hừ một tiếng đột nhiên xông tới húc đầu vào bụng Đô Sử Đô Sử bất ngờ bị húc trúng bụng ngã ngửa ra đất Đà Lôi vỗ tay cười nói Hay lắm ? Rồi kéo tay Quách Tĩnh quay người bỏ chạy Đô Sử tức giận quát Đánh chết hai thằng tiểu tử này cho ta
Bọn trẻ cùng đi với Đô Sử đuổi theo đôi bên xúm vào nhau đấm đá túi bụi
Đô Sử bò dậy hung hăng nhảy vào vòng chiến Đô Sử lớn hơn nhân số lại đông
trong chớp mắt đã đè Đà Lôi và Quách Tĩnh ra đất Đô Sử không ngừng đấm mạnh xuống lưng Quách Tĩnh quát Đầu hàng thì ta tha cho ? Quách Tĩnh hết sức vùng dậy nhưng bị đè xuống không cựa quậy được bên kia Đà Lôi cũng bị hai đứa trẻ hợp sức đè xuống đất đánh túi bụi
Đang còn giằng co chưa ngã ngũ chợt sau núi có tiếng nhạc ngựa Khua
Trang 6vang một đội người ngựa phóng tới Người đi đầu thân thể béo lùn cười một con hoàng mã nhìn thấy đám trẻ đánh nhau cười nói Hay lắm cũng biết đánh nhau à ? rồi giục ngựa tới gần thấy bảy tám đứa lớn đánh hai đứa trẻ.hai đứa trẻ bị đè sát xuống đất đánh cho đến nỗi mắt mũi sưng vù bầm tím bèn quát Không biết xấu hổ à ? Buông tay ra ngay !.
Đô Sử chửi Cút đi ! Đừng múa mép ở đây Các ngươi biết ta là ai không ?
Ta muốn đánh người không ai quản được cả Cha nó là quân trưởng hùng thịphương Bắc nó kiêu căng đã quen trước nay mọi người đều phải nhường nhịn nó
Người cưỡi con hoàng mã mắng Thằng tiểu tử này ngang tàng thật buông tay ra ngay ? lúc ấy những người còn lại cũng đã tới Một cô gái nói Tam ca.đừng dính vào chuyện không đâu đi thôi Người cưỡi ngựa vàng nói Cô nhìn xem Đánh nhau thế này thì còn ra thể thống gì nữa ? Mấy người ấy chính làGiang Nam thất quái Họ từ Nam lên Bắc đuổi theo Đoàn Thiên Đức tới sa mạc sau đó lại không có tin tức gì Hơn sáu năm nay họ tìm tung tích Đoàn Thiên Đức và Lý Bình khắp cả vùng sa mạc thảo nguyên
bảy người đều học được tiếng Mông Cổ nhưng hai người Đoàn Lý thủy chungvẫn biệt vô âm tín Giang Nam thất quái tính tình cương cường lại thêm mười phần hiếu thắng đã đánh cuộc với Khưu Xử Cơ thì đừng nói chỉ là tìm một người đàn bà mà cho dù có vất vả gấp mười nguy hiểm gấp muôn lần
họ cũng quyết không thể bỏ ngang Thất quái người nào cũng suy nghĩ như nhau nếu vĩnh viễn không tìm được Lý Bình cũng phải tìm đủ mười tám năm mới thôi lúc ấy sẽ trở lại lầu Túy Tiên phủ Gia Hưng nhận thua với Khưu Xử
Cơ Huống chi Khưu Xử Cơ cũng chưa chắc đã tìm được Bao thị vợ Dương Thiết Tâm Nếu đôi bên đều không tìm được thì kể như hòa lại tìm đề mục khác để tỷ thí cũng chẳng sao
Hàn Tiểu Oanh nhảy xuống ngựa kéo hai đứa trẻ ngồi trên lưng Đà Lôi ra.nói Hai đứa lớn đánh một đứa nhỏ thì không được ! Đà Lôi trên lưng chợt nhẹ bổng bèn nhảy ngay dậy Đô Sử sửng sốt Quách Tĩnh lật mạnh người lại đánh mạnh vào bụng nó một cái Hai đứa đã thoát thân co cẳng bỏ chạy
Đô Sử kêu lên Đuổi theo đuổi theo ! rồi dẫn đầu đám trẻ con đuổi theo.Giang Nam thất quái thấy đám trẻ con Mông Cổ đánh nhau nhớ lại lúc mình còn nhỏ nghịch ngợm bướng bỉnh đều bất giác mỉm cười Kha Trấn ác nói Đi mau lên nếu chợ phía trước tan rồi sẽ không hỏi được ai đâu
Lúc ấy bọn Đô Sử đã đuổi kịp Quách Tĩnh và Đà Lôi bao vây bốn phía Đô Sửquát Có đầu hàng hay không ? Đà Lôi mặt đầy vẻ tức giận lắc đầu không đáp Đô Sử nói Đánh ! bọn trẻ con nhất tề ùa vào Đột nhiên ánh hàn quang chớp lên Quách Tĩnh trong tay đã cầm một thanh chuỷ thủ gầm lớn Đứa nàodám xông vào? Nguyên là Lý Bình thương con đưa thanh kiếm chồng để lại cho con bảo nó mang trong người Nàng nghĩ bảo vật có thể trừ tà vốn là
để bảo vệ con không bị tà ma xâm phạm Lúc ấy Quách Tĩnh bị bức bách quáđáng bèn rút ngọn chuỷ thủ ra
Bọn Đô Sứ thấy nó cầm binh khí nhất thời cũng không dám xông vào động thủ
Diệu thủ thư sinh Chu Thông đã giật cương phóng ngựa đi chợt nhìn thấy ngọn chuỷ thủ lóe sáng dưới ánh nắng lóng lánh lạ thường bất giác giật mình Y nhất sinh thường trộm cắp của quan lại nhà giàu hiểu biết về bảo vật rất rộng rãi
Trang 7nghĩ thầm ânh sâng năy không phải tầm thường phải nhìn xem lă bảo bối gì.Lập tức giật ngựa quay lại chỉ thấy một đứa trẻ cầm một ngọn chuỷ thủ trong tay Ngọn chuỷ thủ ấy lấp lânh ânh sâng mău xanh lóng la lóng lânh
rõ răng lă binh khí sắc bĩn mười phần quý bâu không biết tại sao lại nằm trong tay đứa trẻ năy Lại nhìn tới bọn trẻ thì ngoăi Quâch Tĩnh ra đều mặc
âo ngắn lông điíu quý bâu mă Quâch Tĩnh thì trín cổ đeo một câi vòng văngchạm khắc tinh xảo xem ra cũng lă con em của tù trưởng Mông Cổ
Chu Thông nghĩ thầm Chắc lă thằng nhỏ năy lấy trộm bảo đao của cha
nghịch ngợm Vật của vương công tù trưởng có lấy cũng không hề gì Lúc ấy
đê nảy ý muốn cướp bỉn cười hề hề xuống ngựa nói Mọi người đừng đânh nhau đùa đùa một chút thôi thì được Cđu nói vừa dứt đê nghiíng người xông văo vòng vđy của đâm trẻ vươn tay cướp lấy thanh chuỷ thủ Y sử dụng tuyệt kỹ võ công Không thủ nhập bạch nhận đừng nói một đứa trẻ nhưQuâch Tĩnh cho dù lă một người lớn võ nghệ tinh thđm chỉ cần không phải
lă bậc cao thủ mă gặp phải vị Diệu thủ thư sinh năy cũng đừng hòng giữ được binh khí trong tay
Chu Thông vừa cầm được ngọn chuỷ thủ quay người bỏ chạy nhảy lín dưngngựa hô hô cười lớn giật cương thúc ngựa phi thẳng một mạch đuổi theo mọingười cười nói Hôm nay may mắn tự nhiín lại vớ được vật bấ' Tiếu Di đă Trương A Sinh cười nói Câi thói trộm gă bắt chó của Nhị ca vẫn không bỏ được Nâo thị hiệp ẩn Toăn Kim Phât nói Bảo bối gì vậy đưa tôi xem năo ChuThông giang tay ra nĩm qua
Chỉ thấy một đạo ânh sâng xanh vạch ra trín không chớp nắng mặt trời.ânh sâng lóng lânh tựa hồ tạo thănh một chiếc cầu vồng nho nhỏ mọi người đều bật tiếng khen ngợi
Ngọn chuỷ thủ bay tới trước mặt Toăn Kim Phât chỉ cảm thấy một lăn hơi lạnh bỉn vươn tay chụp lấy cân kiếm kíu ngay một tiếng Tốt quâ ! Căng nhìn căng không ngừng tắc lưỡi khen ngợi lại nhìn lín chuôi kiếm thấy khắc hai chữ Dương Khang bất giâc sừng sờ nghĩ thầm Đđy lă tín người Hân tại sao lại lưu lạc ở Mông Cổ ? Dương Khang ă ? Dương Khang ă ? Mình chưa từng nghe nói vị anh hùng năo tín Dương Khang Nhưng nếu không phải lă anh hùng hăo kiệt thì lăm sao xứng đâng sử dụng binh khí sắc bĩn thế năy ?.rồi kíu lín Đại ca anh có quen ai tín Dương Khang không ? Kha Trấn âc nóiDương Khang ă ? Trầm ngđm hồi lđu rồi lắc đầu nói Chưa từng nghe qua Dương Khang lă tín Khưu Xử Cơ đặt cho đứa con trong bụng Bao Tích Nhược.Dương Quâch hai người đổi chuỷ thủ cho nhau vì vậy thanh kiếm khắc chữ Dương Khang thì trong tay Lý Bình Giang Nam thất quâi lại không biết
chuyện năy Kha Trấn âc lớn tuổi nhất trong bảy người lă người từng trải nhất nhưng y đê không biết thì sâu người kia dĩ nhiín căng không biết
Toăn Kim Phât lă người tđm tư tinh tế nói Khưu Xử Cơ đi tìm vợ Dương ThiếtTđm không biết Dương Khang năy có quan hệ gì với Dương Thiết Tđm khôngChu Thông cười nói ''Nếu chúng ta tìm được vợ Dương Thiết Tđm thì sau năy
eứ mang lín lầu Túy Tiín cũng hơn lêo đạo sĩ mũi trđu một bậc Bảy người vất vả tìm kiếm suất sâu năm trín sa mạc hoăn toăn không có chút manh mối
lúc ấy đột nhiín lại tìm được một chút đầu mối tuy lă rất xa xôi nhưng cũng không chịu bỏ qua Hăn Tiểu Oanh nói Chúng ta quay lại hỏi thằng nhỏ ấy xem
Trang 8Ngựa của Hàn Bảo Câu nhanh hơn quay đầu trở lại vượt lên chỉ thấy đám trẻ con đã xúm lại đánh nhau lộn bậy thành một đám Đà Lôi và Quách Tĩnh lại đã bị đè xuống đất Hàn Bảo Câu kéo ra không được nổi nóng túm lấy mấy đứa ném ra một bên.
Đô Sử không dám đánh nữa chỉ vào mặt Đà Lôi nói Hai con chó con có giỏi thì ngày mai ra đây đánh nhau nữa
Đà Lôi nói Được mai sẽ đánh tiếp Nó đã tính toán trong lòng định trở về sẽ nhờ Tam ca Oa Khoát Đài giúp đỡ Trong ba người anh thì Tam ca đối với nó
tử tế nhất lại rất khỏe mạnh sáng mai nhất định có thể tới giúp đỡ Đô Sử bèn dắt bọn trẻ chạy mất
Quách Tĩnh mặt mũi đầy máu chìa tay nói với Chu Thông Trả kiếm lại cho ta!
Chu Thông rút chuỷ thủ ra cầm ở tay tung tung lên cười nói Trả thì sẽ trả cho ngươi Nhưng ngươi hãy nói cho ta biết tại sao ngươi có thanh kiếm này?.Quách Tĩnh lấy tay áo lau máu mũi nối Mẹ tôi cho tôi Chu Thông nói Cha ngươi tên gì ? Quách Tĩnh trước nay không có cha nghe câu ấy chợt sững sờ
chỉ lắc đầu quầy quậy
Toàn Kim Phát nói Ngươi họ Dương phải không Quách Tĩnh lại lắc lắc đầu Thất quái thấy đứa trẻ này đầu óc tối tăm đều thấy thất vọng Chu Thông lạihỏi Dương Khang là ai ? Quách Tĩnh vẫn lắc đầu
Giang Nam thất quái rất trọng tín nghĩa nói ra là làm tuy đối với một đứa trẻ cũng quyết không bao giờ lừa dối Chu Thông bèn đưa thanh chuỷ thủ lại cho Quách Tĩnh Hàn Tiểu Oanh rút khăn tay ra lau máu cho Quách Tĩnh dịu dàng nói Về nhà đi từ nay về sau đừng đánh nhau nữa Ngươi còn nhỏ đánhkhông lại chúng đâứ Bảy người quay đầu ngựa phóng mau về phía Đông.Quách Tĩnh ngơ ngác nhìn theo họ Đà Lôi nói Quách Tĩnh về thôi
Lúc ấy bảy người đi được một đoạn nhưng Kha Trấn ác rất thính tai nghe thấy hai chữ Quách Tĩnh giật nảy mình lập tức kéo cương quay ngựa vòng lại
hỏi Hài tử ngươi họ Quách à ? Ngươi là người Hán không phải người Mông
Cổ phải không ? Quách Tĩnh gật gật đầu Kha Trấn ác cả mừng hỏi dồn Mẹ ngươi tên gì ? Quách Tĩnh đáp Mẹ là mẹ Kha Trấn ác lắc lắc đầu hỏi Ngươi đưa ta tới gặp mẹ ngươi được không? Quách Tĩnh nói Mẹ không có ở đây Kha Trấn ác nghe giọng nói của nó có ý thù địch bèn gọi Thất muội cô tới hỏi nó xem Hàn Tiểu Oanh nhảy xuống ngựa dịu dàng nói Cha ngươi đâu ? Quách Tĩnh nói Cha bị người xấu hại chết rồi khi nào ta lớn sẽ đi giết người xấu trả thù Hàn Tiểu Oanh hỏi Cha ngươi tên gì ? Nàng quá phấn khích giọng nói cũng run lên Quách Tĩnh lắc lắc đầu Kha Trấn ác hỏi Người xấu hại chết cha ngươi tên gì ? Quách Tĩnh nghiến răng nghiến lợi nói Y y tên Đoàn Thiên Đức ? Nguyên là Lý Bình ở tại sa mạc xa xôi biết lúc nào cũng
có thể gặp chuyện bất trắc chuyện mình có thể còn sống mà trở về quê cũ Trung nguyên hay không quả thật rất xa xôi nếu mình đột nhiên chết đi thì đứa con này ngay cả tên tuổi kẻ thù cũng vĩnh viễn không biết nên đã sớm đem tên tuổi diện mạo Đoàn Thiên Đức kể đi kể lại cho nó nghe Nàng là một
cô gái nhà quê thất học trước nay chỉ gọi chồng là Khiếu ca nghe người ngoài gọi y là Quách đại ca còn tên thật của chồng là gì thì nàng không hề
để ý Quách Tĩnh cũng chỉ biết cha là cha
Trang 9trước nay không hề biết tới tên khác.
Ba chữ Đoàn Thiên Đức Quách Tĩnh nói ra cũng không có tiếng vang gì lớn nhưng đột nhiên truyền vào tai thất quái bảy người lập tức trợn mắt há miệng như ba tiếng sét nổ rền giữa trời quang không có oai lực nào kinh tâm động phách cho bằng trong chớp mắt ấy giống như đất chuyển núi nghiêng gió mây đổi sắc Qua một lúc Hàn Tiểu Oanh mới bật tiếng reo lớn Trương A Sinh đấm ngực thùm thụp Toàn Kim Phát ôm chặt vai Nam Hy Nhân Hàn Bảo Câu suýt ngã ngựa Kha Trấn ác ôm bụng cười sằng sặc Chu Thông thì cứ xoay vòng vòng như một con ốc Đà Lôi và Quách Tĩnh nhìn thấy bộ dạng họ như thế vừa buồn cười vừa kỳ quái Qua một hồi lâu Giang Nam thất quái mới dần dần bình tĩnh lại người nào trên mặt cũng đầy vẻ mừng rỡ Trương A Sinh quỳ xuống đất không ngừng vái lên trời miệng cứ
ầm rầm Bồ tát linh thiêng đa tạ trời xanh phù hộ ? Hàn Tiểu Oanh nhìn Quách Tĩnh nói Tiểu huynh đệ chúng ta ngồi xuống đây từ từ nói chuyện
Đà Lôi trong lòng chỉ muốn đi tìm Tam ca Oa Khoát Đài nhờ giúp đỡ lại thấy bảy người cử chỉ lời lẽ kỳ quái nói tiếng Mông Cổ lơ lớ âm điệu hoàn toàn sailạc xem ra không phải là người tốt tuy mới rồi họ giải vây cho mình nhưng không muốn chần chừ ở đây không ngừng giục Quách Tĩnh về Quách Tĩnh nói Tôi phải về thôi Rồi kéo tay Đà Lôi xoay người chạy đi
Hàn Bảo Câu phát hoảng kêu lên Này này ngươi không được chạy cứ để bạn ngươi về trước thôi
Hai đứa trẻ thấy y hình dáng xấu xí kỳ quái chợt thấy sợ hãi lập tức bỏ chạy thục mạng Hàn Bảo Câu sấn lên vươn cánh tay ú nụ ra toan chụp cổ áo Quách Tĩnh kéo lại Chu Thông kêu lên Tam đệ đừng nóng nảy! rồi giơ tay gạt nhẹ tay y Hàn Bảo Câu ngạc nhiên dừng tay Chu Thông gia tăng cước
bộ vượt lên chặn trước mặt Đà Lôi và Quách Tĩnh nhặt ba viên đá dưới đất cười hì hì nói Ta làm ảo thuật các ngươi có xem không nào ? Quách Tĩnh và
Đà Lôi lập tức thấy hiếu kỳ bèn dừng lại nhìn nhìn y
Chu Thông xòe tay phải ra đặt ba viên đá vào lòng bàn tay quát lớn một tiếng Biến ? tay nắm lại thành quyền rồi xòe bàn tay ra một cái ba viên đá nhỏ đã không thấy đâu nữa Hai đứa trẻ vô cùng ngạc nhiên Chu Thông chỉ vào chiếc khăn trên đầu mình một cái quát lớn Ra mau rồi lột chiếc khăn xuống thì ba viên đá đang nằm gọn ghẽ trong đó Quách Tĩnh và Đà Lôi bật tiếng cười rộ cùng vỗ tay ầm lên
Đúng lúc ấy xa xa có tiếng chim nhạn kêu vang một bầy chim hồng nhạn xếp thành hình chữ nhân từ phía Bắc bay xuống Chu Thông chợt xoay
chuyển ý nghĩ nói Bây giờ chúng ta sẽ tới xin đại ca ta làm phép ảo thuật Rồi mò trong bọc lấy ra một chiếc khăn lau mồ hôi đưa cho Đà Lôi chỉ Kha Trấn ác nói Ngươi tới bịt mắt ông ta lại Đà Lôi theo lời cầm khăn tới bịt mắt Kha Trấn ác cười nói Chơi cút bắt à ? Chu Thông nói Không phải ngươi bịt kín mắt lại nhưng ông ta vẫn có thể bắn rơi chim nhạn trên không Nói xong đưa một bộ cung tên vào tay Kha Trấn ác Đà Lôi nói Thế thì làm thế nào mà bắn được ? Ta không tin
Đang lúc trò chuyện bầy chim nhạn đã bay tới ngang đầu Chu Thông vung tay ném ba viên đá lên thủ kình của y rất mạnh ba viên đá bay lên rất cao Bầy nhạn giật mình con nhạn đầu đàn cất tiếng kêu vang đang định dẫn bầy đổi hướng bay vòng qua một bên Kha Trấn ác đã nhận rõ được vị trí buông cung phát tên vù một tiếng bắn trúng bụng con nhạn đầu đàn cả tên
Trang 10lẫn nhạn lập tức rơi xuống.
Đà Lôi và Quách Tĩnh cùng cất tiếng reo lên chạy tới nhặt con nhạn lớn lên đưa lại tận tay Kha Trấn ác tấm lòng trẻ thơ vô cùng kính phục ngưỡng mộ.Chu Thông nói Mới rồi bảy tám đứa bọn nó đánh hai người các ngươi chỉ cần các ngươi học được võ công thì không sợ gì chúng đông người Đà Lôi nói Sáng mai chúng tôi sẽ đánh nhau nữa tôi sẽ gọi thêm anh tôi! Chu Thông nói Gọi anh giúp à ? Hừ đúng là bọn trẻ con vô dụng Ta sẽ dạy các ngươi một ít võ nghệ ngày mai thừa sức đánh thắng bọn nói Đà Lôi nói Hai ngươi chúng tôi mà đánh thắng tám người bọn nó à? Chu Thông nói Đúng thế ?
Đà Lôi cả mừng nói Được vậy thì ông dạy tôi đi! Chu Thông thấy Quách Tĩnhđứng bên cạnh có vẻ không thích thú bèn hỏi Ngươi không muốn học à? Quách Tĩnh nói Mẹ nói không được đánh nhau với người ta học võ đánh người thì mẹ không thích đâu
Hàn Bảo Câu khẽ mắng Thằng nhỏ hèn nhát ? Chu Thông lại hỏi Mới rồi tại sao các ngươi đánh nhau thế ? Quách Tĩnh đáp Là bọn nó đánh chúng tôi trước! Kha Trấn ác trầm giọng nói Nếu ngươi gặp kẻ thù là Đoàn Thiên Đức thì ngươi tính sao ? Quách Tĩnh đôi mắt nhỏ lóe lên ánh giận dữ nói Tôi giết
y trả thù cho cha! Kha Trấn ác nói Cha ngươi một thân võ nghệ mà còn bị ygiết ngươi không học võ đương nhiên đánh không được y làm sao trả thù ?Quách Tĩnh ngẩn người đứng ngớ ra không sao trả lời Hàn Tiểu Oanh nói Bởithế nên không học võ không được đâu
Chu Thông chỉ vào dãy núi hoang bên phải nói Nếu ngươi muốn học võ trả thù thì khuya hôm nay lên đó tìm bọn ta Có điều ngươi chỉ được tới một mình ngoài người bạn nhỏ này của ngươi thì không được để người ngoài biết.Ngươi có dám không ? Có sợ ma không ? Quách Tĩnh vẫn ngơ ngác không trả lời Đà Lôi thì nói Ông dạy võ cho tôi đi
Chu Thông chợt kéo Khuỷu tay nó một cái chân trái móc nhẹ Đà Lôi ngã ngửa ra đất Nó lồm cầm bò dậy giận dữ nói Tại sao ông đánh tôi ? Chu Thông cười nói Đó là võ đấy ngươi học được chưa ? Đà Lôi vốn rất thông minh lập tức hiểu ra theo chiêu thức làm qua một lượt rồi nói Ông dạy thêm đi! Chu Thông đánh nhứ vào mặt nó một quyền Đà Lôi né sang bên trái quyền phải của Chu Thông đã đánh tới trúng giữa mũi Đà Lôi chỉ là một quyền ấy hoàn toàn không dùng sức vừa chạm vào mũi nó đã lập tức rút về
Đà Lôi cả mừng kêu lớn Hay quá Ông dạy nữa đi Chu Thông chợt khom người xuống đầu vai khẽ huých vào hông nó một cái Đà Lôi lập tức bị hất tung lên không
Toàn Kim Phát phi thân ra đỡ lấy nó nhẹ nhàng đặt xuống đất
Quách Tĩnh đang ngơ ngác xuất thần không biết đang nghĩ ngợi gì đột nhiênlắc lắc đầu Thất quái thấy Đà Lôi thông minh lanh lợi như thế so ra thì
Quách Tĩnh càng có vẻ ngu ngốc không bằng đều không kìm được nỗi buồn bã
Hàn Tiểu Oanh thở dài một tiếng mi mắt đỏ lên Toàn Kim Phát nói Tôi thấy cũng không cần phải phí tâm làm gì Chỉ cần đưa mẹ con nó về lại Giang Nam giao cho Khưu đạo trưởng Việc tỷ võ thì chúng ta nhận thua quách cho xong
Chu Thông nói Thằng nhỏ này tư chất quá kém không phải là người học võ.Hàn Bảo Câu nói Nó không có một chút cứng rắn tôi cũng thấy chẳng ra sao.Thất quái dùng thổ âm Giang Nam nhao nhao bàn bạc Hàn Tiểu Oanh xua
Trang 11xua hai đứa trẻ nói Các ngươi đi đi Đà Lôi kéo Quách Tĩnh vui vẻ đi về.
Giang Nam thất quái cay đắng sáu năm bôn ba mấy ngàn dặm trên sa mạc mênh mông một sớm gặp được Quách Tĩnh vốn là nỗi mừng trên trời rơi xuống
không ngờ chỉ vui vẻ được một lúc đã thấy Quách Tĩnh tư chất mười phần ngu xuẩn rất khó học được võ công thượng thặng bất giác lòng như tro nguội
Chuyện này mới thật là khó chịu tính lại chẳng bằng không tìm ra Quách Tĩnh còn hơn Hàn Bảo Câu nhấc roi ngựa lên không ngừng đập xuống mặt cát để trút giận đánh đến nỗi bụi bốc mù mịt không chịu dừng tay Chỉ có Nam Sơn tiều tử Nam Hy Nhân thủy chung không nói câu nào
Kha Trấn ác nói Tứ đệ ngươi nói thế nào ? Nam Hy Nhân nói Tốt lắm Chu Thông nói Cái gì tốt ? Nam Hy Nhân nói Thằng nhỏ ấy tốt lắm
Hàn Tiểu Oanh vội hỏi Tứ ca cứ cái tính ấy khó mà cạy miệng được một câu.cũng không chịu nói thêm chữ nào Nam Hy Nhân cười khẽ một tiếng nói Lúc
ta nhỏ cũng rất ngu ngốc Y trước nay trầm lặng ít nói câu nào cũng nghĩ ngợi cặn kẽ rồi mới nói ra nên không nói thì thôi chứ nói là đúng
Lục quái nghe y nói thế lập tức như thấy được một tia ánh sáng đã không còn cúi đầu thở ra như lúc nãy Trương A Sinh nói Đúng đúng ? Tôi có thông minh bao giờ đâu ? nói xong liếc Hàn Tiểu Oanh
Chu Thông nói Cứ xem tối nay nó có dám một mình lên núi không Toàn Kim Phát nói Tôi thấy quá nửa là không dám Để tôi đi tìm chỗ nó ở Nói xong nhảy lên ngựa phóng theo Đà Lôi và Quách Tĩnh từ xa nhìn thấy hai đứa chạy vào lều Mông Cổ
*** Đêm ấy thất quái ở lại trên núi hoang chờ đến giờ Hợi ba khắc sao Bắc đẩu đã xoay chiều mà vẫn chẳng thấy bóng Quách Tĩnh đâu
Chu Thông thở dài nói Giang Nam thất quái oai phong một thời rốt lại lại bị thua dưới tay lão đạo sĩ xấu xa ấy ? Chỉ thấy ở chân trời phía tây mây đen dày đặc đùn lên thành khối trên đầu là một bầu trời xanh mờ mờ không có bóng mây nào Gió Tây bắc lúc thổi lúc dừng bóng trăng dần dần lên tới giữatrời quanh vành trăng có một quầng sáng đỏ Hàn Tiểu Oanh nói Sợ đêm nay có mưa lớn Nếu mưa thì thằng nhỏ ấy càng không tới Trương A Sinh nóiVậy thì sáng mai chúng ta tìm tới chỗ nó Kha Trấn ác nói Tư chất ngu xuẩn cũng không quan trọng Chỉ là thằng nhỏ ấy hơi nhát gan một chút hừ! Nói xong lắc lắc đầu
Bảy người đang than thở Hàn Bảo Câu đột nhiên a một tiếng chỉ vào đám cỏrậm nói Cái gì kia? Dưới ánh trăng sáng chỉ thấy trong đám cỏ dày có ba khối màu trắng hình dáng rất kỳ quái Toàn Kim Phát bước tới xem chỉ thấy
là ba đống đầu lâu nhưng xếp lên nhau rất chỉnh tề ngay ngắn Y cười nói Nhất định là bọn trẻ bướng bỉnh kia nghịch ngợm xếp đầu lâu người ra
đây Ồ cái gì thế này? Nhị ca lại đây mau ? Mọi người nghe giọng nói của y đột nhiên chuyển sang kinh ngạc trừ Kha Trấn ác năm người kia đều vội chạy tới Toàn Kim Phát cầm một cái đầu lâu lên đưa Chu Thông nói Anh nhìn xem này ? Chu Thông nhìn lên tay y chỉ thấy giữa cái đầu lâu có năm cái lỗ như dùng ngón tay chọc thủng Y đưa tay sờ một cái năm ngón tay vừa khớp lọt vào năm cái lỗ lỗ chỗ ngón cái lọt vào hơi to hơn lỗ chỗ ngón
út lọt vào hơi nhỏ hơn đúng là như cẩn thận xoi theo hình dáng bàn tay rõ ràng không phải là trẻ con nghịch ngợm
Trang 12Chu Thông hơi biến sắc lại khom người nhặt hai cái đầu lâu còn lại lên chỉ thấy hai cái này cũng đều có năm lỗ thủng như cái vừa rồi bất giác nảy lòng nghi ngờ Chẳng lẽ có người dùng ngón tay cắm vào sao ? Nhưng nghĩ trên đời không có người nào võ công cao cường như thế năm ngón tay có thể chọc thủng sọ người cho nên chỉ trầm ngâm một mình không nói gì.
Hàn Tiểu Oanh kêu lên Là yêu ma quỷ quái trên núi ăn thịt người phải
không? Hàn Bảo Câu nói Đúng thế nhất định là ma quỷ trong núi Toàn KimPhát trầm ngâm nói Nếu là ma quỷ trong núi thì xếp mấy cái đầu lâu này ngay ngắn như thế làm gì ? Kha Trấn ác nghe tới câu ấy nhảy bật dậy hỏi Xếp như thế nào ? Toàn Kim Phát đáp Tất cả có ba đống xếp thành hình chữphẩm mỗi đống có chín cái đầu lâu Kha Trấn ác hoảng sợ hỏi Có phải chia làm ba tầng tầng dưới năm cái tầng giữa ba cái tầng trên một cái không ? Toàn Kim Phát ngạc nhiên nói Phải Đại ca sao anh biết ? Kha Trấn ác
không trả lời nói ngay Mau đi về phía Đông bắc và Tây bắc mỗi hướng một trăm bước xem có gì khác không
Sáu người thấy thần sắc của y rất nghiêm trọng thậm chí còn như hoảng hốt khác hẳn vẻ thản nhiên ung dung lúc bình thời không dám coi thường liền ba người một toán chia ra đi về hai phía Đông bắc và Tây bắc vài trăm bước
Giây lát Hàn Tiểu Oanh phía Đông bắc và Toàn Kim Phát phía Tây bắc đồng thời kêu lên ở đây cũng có đầu lầú
Kha Trấn ác phi thân về phía Tây bắc hạ giọng quát Đang lúc sống chết trước mắt ngàn vạn lần không được lớn tiếng Ba người ngạc nhiên không hiểu
Kha Trấn ác đã vội vàng phi về phía Đông bắc tới cạnh bọn Hàn Tiểu Oanh.cũng bảo họ nói khẽ như vậy Trương A Sinh hạ giọng hỏi Là yêu quái hay là
kẻ thù vậy ? Kha Trấn ác nói Sở dĩ ta mù là nhờ họ ra ơn dạy dỗ cho đấy! Lúc ấy bọn Toàn Kim Phát phía Tây bắc đã chạy tới đứng vây chung quanh Kha Trấn ác nghe y nói thế ai cũng hoảng sợ
Tuy sáu người bọn họ kết nghĩa anh em với Kha Trấn ác tình như thủ túc.nhưng y rất ghét người khác nói tới việc mình bị mù lòa nên sáu anh em chỉ cho rằng y lúc nhỏ bất hạnh bị thương chứ trước nay không hề dám hỏi tới đến lúc ấy mới biết là do kẻ thù gây ra Kha Trấn ác là người võ công cao cường khôn ngoan thâm trầm mà còn thảm bại như thế thì kẻ thù này nhất định phải vô cùng lợi hại
Kha Trấn ác cầm lấy một cái đầu lâu lên sờ nắn thật kỹ đưa năm ngón tay phải vào năm cái lỗ rồi lẩm bẩm Luyện thành rồi luyện thành rồi quả nhiên
đã luyện thành rồi!'' lại hỏi ở đây cũng có ba đống đầu lâu phải không ? HànTiểu Oanh đáp Không sai Kha Trấn ác hạ giọng nói Mỗi đống cũng có chín cáichứ? Hàn Tiểu Oanh nói Một đống có chín cái còn hai đống chỉ có sáu cái Kha Trấn ác nói Mau qua bên kia xem! Hàn Tiểu Oanh sải chân chạy mau vềphía Đông bắc khom người nhìn qua một cái rồi lập tức chạy trở lại nói Bên
đó mỗi đống có bảy cái đều là đầu người chết thịt còn chưa rã hết Kha Trấn
ác hạ giọng nói Vậy thì họ sẽ tới ngay bây giờ! Rồi đưa cái đầu lâu cho Toàn Kim Phát nói Cẩn thận để vào chỗ cũ đừng để họ thấy có dấu vết bị di
động
Toàn Kim Phát để xong đầu lâu vào chỗ cũ quay lại cạnh Kha Trấn ác Sáu anh em ngơ ngác nhìn đại ca chờ y giải thích
Trang 13Chỉ thấy y ngẩng đầu nhìn trời da thịt trên mặt không ngớt giật giật.
nghiêm nghị nói Đây là Đồng thi Thiết thi ! Chu Thông giật nảy mình nói Đồng thi Thiết thi chẳng phải đã chết lâu rồi sao chẳng lẽ vẫn còn sống à ? Kha Trấn ác nói Ta cũng cho rằng họ đã chết nhưng té ra là họ ẩn náu ở đây
để luyện Cửu âm bạch cốt trảo Các vị huynh đệ mọi người mau lên ngựa chạy về phía đông nam ngàn vạn lần không được quay lại Chạy được một ngàn dặm thì dừng lại chờ ta mười ngày nếu ngày thứ mười mà ta không tới thì không cần chờ nữa Hàn Tiểu Oanh vội hỏi Đại ca anh nói gì thế ? chúng
ta đã uống máu ăn thề thề đồng sinh đồng tử sao anh bảo bọn tôi chạy ? Kha Trấn ác xua tay lia lịa nói Chạy mau đi chạy mau đi chần chừ là không kịp đâu ! Hàn Bảo Câu tức giận nói Anh coi bọn tôi là kẻ bất nghĩa à ?
Trương A Sinh nói Nếu Giang Nam thất quái đánh không lại người ta thì để lạibảy mạng sống ở chỗ này cũng được lẽ nào có chuyện chạy trốn ? Kha Trấn
ác vội nói Hai người này võ công vốn vô cùng cao cường bây giờ lại luyện thành Cửu âm bạch cốt trảo Bảy người chúng ta quyết không phải là đối thủ của họ cần gì phải chết uổng mạng ở đây ? Sáu người biết y vốn tâm cao khíngạo không hề chịu lép Trường Xuân tử Khưu Xử Cơ võ công cao cường nhưthế mà y còn dám giao đấu không hề sợ hãi nhưng lại úy ky hai người này như thế chắc đối phương phải lợi hại vô cùng Toàn Kim Phát nói Vậy thì chúng ta cùng đi Kha Trấn ác lạnh lùng nói Họ làm ta suốt đời khốn khổ.chuyện đó bỏ qua cũng được Nhưng mối thù của huynh trưởng ta thì không thể không báo
Nam Hy Nhân nói Có phúc thì cùng hưởng có nạn thì cùng chịú' Y lời ít ý sâu mà đã nói ra rồi thì không bao giờ đổi lại
Kha Trấn ác trầm ngâm giây lát vốn biết mọi người nghĩa khí sâu nặng
vốn cũng quyết không lẽ nào gặp nạn lại bỏ chạy để thoát lấy thân mới rồi ynói câu ấy là vì lúc nguy cấp nghĩ tới tính mạng của các anh em lại như không lựa lời nên lúc bấy giờ thở dài một tiếng nói Được Nếu đã thế thì mọingười ngàn vạn lần phải cẩn thận đấy Đồng thi này là đàn ông Thiết thi là đàn bà hai người là vợ chồng Năm xưa họ bắt đầu luyện Cửu âm bạch cốt trảo bị anh em ta bắt gặp huynh trưởng của ta chết dưới tay họ ta thì mù hai mắt Những chuyện khác thì bây giờ không kịp nói mọi người phải đề phòng thủ trảo của họ lợi hại lắm đấy Lục đệ ngươi đi về phía Nam một trăm bước xem có một cỗ quan tài không ? Toàn Kim Phát chạy mau về phíaNam được một trăm bước không thấy quan tài nhìn quanh thật kỹ thấy dưới đất lộ ra góc một phiến đá bèn dùng lực kéo một cái phiến đá không
hề chuyển động Y quay đầu vẫy vẫy tay mọi người nhất tề chạy tới Trương
A Sinh Hàn Bảo Câu cúi xuống dùng sức è è mấy tiếng hai người hợp lực nhấc phiến đá lên Dưới ánh trăng chỉ thấy dưới phiến đá là một cái hầm đất.dưới hầm có hai xác chết mặc quần áo theo lối Mông Cổ
Kha Trấn ác bước xuống dưới hầm đất nói Hai tên ma đầu này đến lúc luyện công sẽ sử dụng đầu xác chết Ta núp ở đây bất ngờ tấn công vào chỗ yếu hại của họ Mọi người chia ra mai phục chung quanh ngàn vạn lần không được để họ phát giác Phải chờ sau khi ta ra đòn mọi người mới nhất tề xônglên ra tay tuyệt đối không được nương nhẹ chút nào lối ám toán này tuy không được quang minh lỗi lạc nhưng địch nhân rất ác rất mạnh nếu không làm thế thì bảy anh em chúng ta không ai sống được đâu! Y hạ giọng nói rõ từng câu từng chữ
Trang 14sáu anh em liên tiếp vâng dạ.
Kha Trấn ác lại nói Hai người này vô cùng cơ cảnh hơi có tiếng động hay dáng vẻ khác lạ là có thể phát giác ngay từ xa Đậy phiến đá này lên như cũ chỉ để hở một đường nhỏ cho ta thở là được Sáu người theo lời khẽ kháng đặt phiến đá tại chỗ cũ rồi cùng tuốt binh khí ra tản ra bốn phía núp kín trong đám cây cối rậm rạp
Hàn Tiểu Oanh thấy Kha Trấn ác trịnh trọng như thế quả thật là từ khi quen biết y đến nay chưa bao giờ thấy vừa lo lắng vừa tò mò lúc tới núp cạnh Chu Thông bèn thì thào hỏi Đồng thi Thiết thi là ai thế ?
Chu Thông đáp Hai người này gọi chung là Hắc Phong song sát năm xưa làm
ác ở phương Bắc Họ thủ đoạn độc ác võ công cao cường hành sự lại mười phần kín đáo mau lẹ đúng là thần xuất quỷ nhập Về sau không biết vì sao không thấy tung tích của họ trên giang hồ nữa qua vài năm mọi người đều cho rầng họ tội ác ngập đầu nên đã chết rồi nào ngờ lại là ẩn náu ở vùng sa mạc hoang vắng phía bắc này
Hàn Tiểu Oanh hỏi Hai người ấy tên gì? Chu Thông nói Đồng thi là đàn ông tên Trần Huyền Phong Y sắc mặt vàng sẫm như màu đồng hun xưa nay mừng giận không lộ ra mặt giống như thây ma vì thế người ta gọi y là Đồngthi Hàn Tiểu Oanh nói Vậy thì người đàn bà Thiết thi kia chắc là mặt đen bóng chứ gì ? Chu Thông đáp Không sai y thị họ Mai tên Mai Siêu phong Hàn Tiểu Oanh nói Đại ca nói họ luyện Cửu âm bạch cốt trảo đó là võ công
gì vậy ? Chu Thông nói Ta cũng chưa từng nghe tới Hàn Tiểu Oanh nhìn qua chín cái đầu lâu chất thành một cái tháp nhỏ màu trắng nhìn thấy hai cái hố mắt đen ngòm của cái đầu lâu trên cùng chĩa thẳng về phía mình giống như trợn mắt nhìn qua bất giác trong lòng lạnh buốt ngoảnh đầu đi không dám nhìn nữa
trầm ngâm nói Tại sao trước nay đại ca không nói tới chuyện này nhỉ ? Chẳnglẽ Nàng chưa dứt lời Chu Thông đột nhiên đưa tay trái bịt miệng nàng lại.tay phải chỉ chỉ về phía dưới núi Hàn Tiểu Oanh trong đám cỏ rậm nhìn
xuống chỉ thấy dưới ánh trăng sáng xa xa có một cái bóng đen to béo lướt mau trên mặt cát tới gần thế rất mau lẹ bèn nghĩ thầm Thật xấu hổ quá ? Té
ra Nhị ca nói chuyện với mình mà nãy giờ vẫn không lơi lỏng việc giám sát địch nhân
Trong chốc lát cái bóng đen ấy đã tới gần núi lúc ấy đã nhìn được rõ té ra
là hai người dựa vào nhau nên thấy đặc biệt to béo Bọn Hàn Bảo Câu trước sau đều nhìn thấy cùng nghĩ thầm Võ công của cặp Hắc Phong song sát này quả nhiên vô cùng quái dị Hai người chạy mau như thế mà vẫn dính chặt vào nhau
dựa sát vào nhau như một tấc cũng không rời! Sáu người nín thở ngưng thần
yên lặng chờ đại địch lên núi Chu Thông nắm chặt ngọn Thiết phiến dùng để điểm huyệt Hàn Tiểu Oanh cắm trường kiếm xuống đất đề phòng kiếm
quang ánh lên nhưng tay phải vẫn nắm chặt chuôi kiếm Chỉ nghe trên núi tiếng cát vang lên rào rào tiếng bước chân vang thẳng tới mọi người đều tim đập thình thịch chỉ thấy lúc ấy thời gian trôi đi rất chậm Bấy giờ gió Tâybắc càng thổi mạnh mây đen ở chân trời phía Tây như núi đồi trùng trùng điệp điệp từng đám từng đám ùn ùn kéo tới
Qua một lúc tiếng bước chân dừng lại bãi đất trống trên đỉnh núi xuất hiện