Cô cảm thấy hơi ái ngạicho cậu sinh viên hào hiệ“Không sao, đừng tưởngbọn anh gầy, cơ bắp cũng không đến nỗi, có mỗi va li thì ăn thua gì?” Câu sinh viên đó khẽ cười rồi vỗ vào vai một c
Trang 2Tên sách: ANH CÓ THÍCH NƯỚC
MỸ KHÔNG
Tác giả: Tân Di Ổ
Nhà xuất bản: NXB THANH NIÊN Thể loại: Văn Học Nước Ngoài Năm sản xuất: 2008
Trang 4Cô tưởng rằng đó là ánh trăng rực rỡ nhất trong cuộc đời cô, nhưng trăng tròn sáng quá, cuối cùng sẽ lạnh giá.
©
-Mến tặng tác phẩm này cho những năm tháng thanh xuân sẽ mất, hoặc đã mất của chúng ta.
Tân Di Ổ
Trang 5Chương I
Những ngày mới nhập trường
Ngày 10 tháng Chín, một ngày hè nóng nực, oi
ả trên đất phương Nam
Tân sinh viên Trịnh Vi mặt đỏ gay, cùng anhlái xe taxi vừa kéo vừa lôi hai chiếc va li to củamình ra khỏi cốp xe Cô khẽ ngẩng đầu, lấy mubàn tay quệt mồ hôi, ánh nắng gay gắt hắt qua kẽ
lá khiến Trịnh Vi cảm thấy trước mắt như tối lại
Cô không quen lắm với thời tiết nóng bức như thếnày Trịnh Vi móc trong túi quần bò ra ít tiềẻ mà
mẹ đã chuẩn bị cho cô trước khi về trường và đưacho anh lái xe, khẽ cười nói: “Cảm ơn chú ạ”
Anh lái xe xem chừng chưa đầy 30 tuổi, thấy
cô gái gọi mình là chú thì mặt đỏ tía tai, vội vàng
Trang 6trả lại tiền, số lẻ cũng không dám lấy.
Trịnh Vi đứng dưới một tán cây to để tránhnắng, vừa lấy tay phe phẩy cho đỡ nóng, vừa ngónghiêng vùng đất mà cô sẽ sống và “Chiến đấu”bốn năm Nơi cô đang đứng là một con đường trảidài trong trường, hai bên đường là hàng cây củavùng Á nhiệt đới mà cô không biết tên gọi là gì, cóthể tưởng tượng vào những buổi hoàng hôn, được
đi dạo trên con đường này thì thật thú vị biết bao.Nhưng giờ đây, hai bên vỉa hè dành cho người đi
bộ đã bị mọi người và những chiếc bàn to nhỏ đủloại chen chật ních Thỉnh thoảng có những chiếc
ô tô con, xe taxi chạy đến gần nơi cô đang đứng
và không tiến thêm được mét nào nữa Đươngnhiên, xe chở khách của trường đi đón tân sinhviên từ ga về vẫn là nhiều hơn cả, hết tốp này đếntốp khác, tất cả đều là những gương mặt non nớt,khệ nệ xách những va ly lớn nhỏ, ngoài ra còn có
cả các bậc phụ huynh đưa con nhập trường,gương mặt họ lộ rõ vẻ bồn chồn, lo lắng hơn cảnhững tân sinh viên
Trang 7Trông thấy vẻ mặt của các bậc phụ huynh,Trịnh Vi liền bật cười Cô thầm nghĩ, nếu mẹ cũngđưa mình đến nhập trường, chắc cũng toát lên vẻ
“Hoàng đế chưa vội thái giám đã vội” này đây?
Cả bố và mẹ đều muốn đưa cô đi nhập trường,nhưng trước mặt bố mẹ, Trịnh Vi đã vỗ ngực nói:
“Không cần đâu ạ, một cô gái 18 tuổi, thông minhnhư con, lẽ nào chỉ mỗi việc nhập trường cũngkhông giải quyết được ư? Bố mẹ cứ đi theo connhư thế khác gì quá coi thường con, bố mẹ đừngquên là hồi tám tuổi, một mình con đi ô tô ba tiếngđồng hồ để về nhà bà nội Bố mẹ yên tâm, yêntâm đi!
Mặc dù vậy, bố mẹ Trịnh Vi cũng không yêntâm lắm, nhưng vì công việc cũng bận, hơn nữaTrịnh Vi lại cam đoan, hứa hẹn đủ điều, thêm vào
đó là lớp cấp ba của cô cũng có ba bạn thi đỗ đạihọc ở thành phố này, có thể đi cùng và giúp đỡ lẫnnhau Và thế là, sau khi được nghe những lời dặn
dò, dạy bảo thấm thía của cha mẹ về việc đềphòng kẽ gian lừa bắt, Trịnh Vi háo hức cùng mấy
Trang 8người bạn đáp chuyến tàu xuôi về vùng đấtphương Nam, trên tàu mọi người cười nói rôm rảnên cô cũng không cảm thấy lẻ loi.
Sau khi xuống tàu, mấy người bạn đi cùng đềuđược xe ô tô của trường ra đón Trịnh Vi vẫy taytạm biệt bạn bè, một mình đứng đợi ở ga, nhưngmãi không thấy bóng dáng chiếc xe nào ra đón tânsinh viên tựu trường của Đại học G cả Cô vốn làngười hay sốt ruột, thấy tình hình đó bèn gọi mộtchiếc taxi, một mình đi về trường G
Chưa kịp bao quát hết môi trường xung quanh,thì đã có bốn, năm nam sinh viên bước đến, với nụcười nhiệt tình chỉ có ở các anh sinh viên năm trên
và tỏ vẻ ta đây rất thông tổ Một cậu trong đámhỏi: “Em là sinh viên mới hả? Khoa nào vậy?”
“Em ạ? Khoa xây dựng” Trịnh Vi thật thà trảlời Lâm Tĩnh đã dặn dò cô rất nhiều lần, lần đầutiên đặt chân đến nơi xa lạ, ngoan ngoãn một chút
sẽ tốt hơn Lâm Tĩnh - cái tên nghe như tên củamột cô gái ngoan hiền, nhưng thực tế đó khôngphải là bạn học của Trịnh Vi cũng chẳng phải một
Trang 9cô gái nào cả mà là người có vai trò quan trọngnhất trong 17 năm qua của Trịnh Vi - người mà côquyết tâm sau này sẽ lấy làm chồng Cha củaLâm Tĩnh thuộc tốp sinh viên khóa đầu tiên thamgia kì thi đại học được khôi phục sau cuộc cáchmạng Văn Hóa, chữ “Tĩnh” mà ông đặt cho con
trai, nghe nói bắt nguồn từ hai câu thơ trong Kinh
Thi “Nghi ngôn ẩm tửu, dữ tử giai lão Cầm sắt tại
ngự, mạc bất tĩnh hảo” (Bữa ăn uống rượu chosay, hẹn nhau chung sống đến ngày tóc sương.Hầu buổi tiệc du dương cầm sắt, thì an vui tươngđắt hợp hòa) Lâm Tĩnh hơn Trịnh Vi năm tuổi, hainhà có chung một cái sân rộng vì cha mẹ của LâmTĩnh và Trịnh Vi đều là công nhân viên chức, côngviệc rất bận, nên có thể nói tuổi thơ của Trịnh Vigắn liền với Lâm Tĩnh Trong kí ức của cô, bắtđầu từ khi đi mẫu giáo, người đến đón cô về nhàđều là anh Lâm Tĩnh Những lời dạy bảo của cha
mẹ Trịnh Vi thường hay xao nhãng, vào tai trái, ratai phải, những những gì Lâm Tĩnh nói đều đượclưu giữ trong đầu cô
Trang 10“Khoa Xây dựng à!” Thấy Trịnh Vi trả lời nhưvậy, một cậu sinh viên mặt đầy trứng cá mắt đãsáng lên, “Thế thì coi như em là em gái của bọnanh rồi, bọn anh phụ trách việc đón tiếp sinh viênmới, em đi theo bọn anh, bọn anh sẽ đưa em đilàm thủ tục nhập học” Nói xong, mấy cậu namsinh không chần chừ đỡ ngay hành lý cho TrịnhVi.
Mọi ấn tượng về con trai của Trịnh Vi chỉdừng lại ở những năm tháng học cấp 3, đám bạntrai trong lớp thích gọi con gái bằng biệt hiệu,thường xuyên chỉ vì một bài tập mà tranh cãi mặt
đỏ tía tai với con gái trong lớp Không chịu chủđộng lau bảng, thích bình phẩm con gái sau lưngnhưng lại không thích chơi cùng họ, chẳng ra dángnam nhi chút nào Vì thế, cô cảm thấy hơi bất ngờtrước sự ân cần, chu đáo của các sinh viên namtrong trường đại học
Cậu sinh viên mặt đầy trứng cá chủ động kéochiếc va li của Trịnh Vi, phát hiện thấy có gì bấtthường, bèn cúi xuống nhìn Trịnh Vi cười ngại
Trang 11ngùng: “Em xin lỗi, bánh xe của va li bị hỏng rồiạ” Trong lúc thu dọn đồ đạc, cô đã nhét vào đógần ba mươi quyển truyện tranh, bố cô phải thuêmột ông cửu vạn mới chuyển được hành lý của côlên tàu Ai ngờ, vừa xuống tàu được một lúc, vìquá tải nên bánh xe đã hỏng, việc chuyển chiếc va
li lại càng khó khăn hơn Cô cảm thấy hơi ái ngạicho cậu sinh viên hào hiệ“Không sao, đừng tưởngbọn anh gầy, cơ bắp cũng không đến nỗi, có mỗi
va li thì ăn thua gì?” Câu sinh viên đó khẽ cười rồi
vỗ vào vai một cậu thấp hơn với vẻ rất tự nhiên:
“Vừa nãy không phải cậu cứ đòi bê hành lý chocác em đó sao? Cơ hội đến rồi đó”
Cậu người thấp thử nhấc chiếc va li bằng mộttay, chiếc va li không nhúc nhích, cậu ta hơi sữngngười và cũng hơi ngại ngùng Rồi cậu lại thửbằng cả hai tay, cuối cùng cũng đã nhấc được nólên Trịnh Vi và mấy cậu còn lại đi đằng sau, thấy
rõ bước đi của cậu ta rất loạng choạng
Theo lời đề nghị của nhóm nam sinh, trướchết đi lấy chìa khóa phòng ở ký túc xá, chuyển
Trang 12hành lý và sắp đặt giường chiếu gọn gàng rồi mới
đi làm các thủ tục khác, Trịnh Vi đồng ý Vừa điđược mấy bước, đột nhiên cô nhìn thấy một tấmbiển tiếp đón với hàng chữ: “Khoa Xây dựng Họcviện Công trình Kiến trúc”, cô chợt nghĩ đây mới
là địa điểm cô cần tìm Trịnh Vi đang định bướctới thì cậu sinh viên mặt trứng cá gặp cô đầu tiênbèn nói: “Không sao đâu, bọn anh cũng ở Họcviện Công trình Kiến trúc, bọn anh đón tiếp emcũng được mà”
Mấy câu sinh viên đứng cạnh tấm biển, nhìnthấy bọn họ liền cười nháy mắt: “Lão Trương, sốcác ông cũng xuân nhỉ, em gái học ở khoa nàovậy?”
Vừa nói xong thì có người kêu lớn: “LãoTrương “Cáo” quá đấy, vừa nãy bốn năm têntrong khoa Công nghệ Môi trường các ông xuống
xe xong đứng bên vệ đường chẳng ai thèm ngóngàng, em gái của khoa xây dựng bọn tôi, ngườicủa khoa chưa trông thấy thì bị các ông chộptrước rồi…”
Trang 13“Đều là một, là một cả mà, khoa công nghệMôi trường bọn tôi đã sáp nhập vào Học việnCông trình Kiến trúc rồi, đều là anh em một nhà,
gì phải phân biệt” Cậu sinh viên tên Trương vừacười vừa tha
Trịnh Vi cười thầm và lấy tay phe phẩy quạt,giả vờ không nghe thấy bọn họ cãi nhau như đámthú đói tranh mồi, lúc này im lặng là sự lựa chọntốt nhất cho một thiếu nữ thông minh
Kết quả là lập luận “Anh em một nhà” củaanh chàng sinh viên tên Trương đã thắng Họ đãbảo vệ thành công chiến lợi phẩm - Trịnh Vi củamình Trên đường đi về ký túc xá, mấy anh sinhviên tranh nhau hỏi cô, tìm hiểu một loạt tên tuổi,khoa, ngành học, quê quán của cô, và họ cũngkhông bỏ lỡ cơ hội tự giới thiệu mình Đáng phụcnhất phải kể đến anh chàng họ Trương, anh đưacho cô một tấm card tự làm, trên đó ghi ngay cảnhóm máu, sở thích cũng đều có cả, rất cô đọng,đầy đủ Trịnh Vi xuýt xoa đón lấy tấm card và cấtvào chiếc túi xách tay của mình, lòng thầm phục
Trang 14anh chàng sinh viên năm thứ ba của khoa Côngnghệ Môi trường này, thất đúng là ngôn ngữ tuônchảy như nước sông Hoàng Hà Thực lòng mànói, Trịnh Vi đã quen với cảnh gọi mày tao, đậpbàn đập ghế với đám con trai trong lớp, hôm nayngày đầu tiên đặt chân đến trường đại học lạiđược nâng như nâng trứng như vậy, cô cảm thấy
có đôi chút ngỡ ngàng Chỉ có điều đi gần hết conđường trong trường, đâu đâu cũng thấy người,nhưng sinh viên nữ chỉ đếm được trên đầu ngóntay, giờ đây Trịnh Vi mới tin tỷ lệ 9:1 giữa sinhviên nam và sinh viên nữ ở trường đại học tựnhiên nổi tiếng nhất miền Nam này không phải làlời đồn thôi, và cũng không thể trách vẻ thèm khátcủa đám nam sinh kia
Sinh viên nữ ở các trường đại học tự nhiênvốn luôn là động vật quý hiếm, và phần lớn nhansắc đều khá khiêm tốn Mặc dù Trịnh Vi khôngphải tuyệt mỹ giai nhân gì, và so với người mẹ xinhđẹp của cô, cô vẫn còn thua xa, nhưng cô có mộtgương mặt tròn trĩnh đáng yêu, chiếc cằm xinh
Trang 15xắn, đôi mắt to tinh nhanh, chiếc mũi nhỏ nhắn,cao thẳng, đặc biệt là làn da trắng ngần - đây làđiều mà mẹ cô cũng thừa nhận hồi còn trẻ không
bì được với con gái Vì thế, theo nhận xét củaTrịnh Vi qua vô số lần soi gương tự đánh giá, côchắc chắn mình là một cô gái xinh đẹp, đáng yêu,giống như nhân vật nữ chính dưới ngòi bút của nữ
sĩ Quỳnh Dao Mặc dù tiểu thuyết của bà đã lỗithời, nhưng thẩm mỹ quan của bà vẫn bền vữngvới thời gian, nhìn các nhân vật nữ được bà lựachọn trong các bộ phim truyền hình ngày càng nổitiếng là biết Ngay cả Lâm Tĩnh vốn rất tiết kiệmlời khen cũng đã từng nói rằng, những lúc yênlặng, nhìn Trịnh Vi rất hấp dẫn, có thể gọi là “Trầm
tư như thục nữ” Dĩ nhiên, Trịnh Vi đã tự bỏ nửacâu sau “ồn ào như thỏ phi” của anh và coi đó làlời khen anh dành cho cô
Trịnh Vi đi sau anh chàng tên Trương, cô vừanhìn cậu sinh viên đang thở dốc vì phải vác chiếc
va ly với vẻ ái ngại vừa tự bấm bụng cười thầm,xem ra học đại học ở trường tự nhiên cũng có cái
Trang 16hay riêng của nó ở cái nơi mà lợn sề cũng đượcnâng niu như Marilyn Monroe này, những ngàytháng tươi đẹp vẫn đang ở phía trước.
Sau khi nhận được chìa khóa từ bà quản lí kýtúc xá, Trịnh Vi nhanh chóng tìm thấy căn phòng
có tấm biển 402 Cô đẩy cửa bước vào, đó là mộtcăn phòng nhỏ dành cho sáu người, cũng hơi chậtmột chút, nhưng ban công, nhà vệ sinh đầy đủ.Trịnh Vi vốn không hay kén chọn, cô nhìn khắpmột lượt, sáu giường thì ba chiếc đã có hành lý,xem ra cô là người thứ tư Nghe bà quản lí ký túc
xá nói, do thiếu phòng nên không thể sắp xếp chỗ
ở cho cô theo khoa, vì thế phòng mà cô đang ở làphòng của các sinh viên học ở các khoa khácnhau Trịnh Vi chưa sống trong ký túc xá bao giờ,
cô rất hào hứng trước cuộc sống tập thể sắp tới,
cô chọn một chiếc giường tầng dưới gần nhà vệsinh, từ nay trở đi đây sẽ là địa bàn của cô
Mấy anh sinh viên vừa rồi vẫn đang đứng đợi
cô, trong đó có anh chàng vừa phải lao động cậtlực nhất, mồ hôi vã ra như tắm Lâm Tĩnh dặn cô
Trang 17ra ngoài phải biết khéo ăn khéo nói, và thế là Trịnh
Vi vừa cười vừa cảm ơn bọn họ, chiêu này quả làhiệu nghiệm Anh chàngTrương còn xua tay, “Có
gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà” Vẻ hào hiệp đó dườngnhư khiến người ta quên mất vừa nãy trên đường
đi anh ta chỉ là người hoạt động mồm và đi taykhông
Trên đường đi làm thủ tục nhập học, anhchàng vừa nãy vác va li mới hồi lại sức, khẽ khànghỏi một câu: “Anh có thể biết trong va ly của emđựng cái gì không?”
Trịnh Vi cười bẽn lẽn: “Toàn bộ gia sản củaem”
Người đến làm thủ tục nhập học vẫn còn rấtđông, may mà Lão Trương có tài ngoại giao, dẫn
cô đi vòng vo mấy nơi, cuối cùng cũng tránh đượccảnh phải xếp hàng nhiều lần Mặc dù vậy, sau khilàm xong mọi thủ tục và lại một lần nữa đứng dướigốc cây tránh nắng, Trịnh Vi đã phải thốt lên:
“Chốn quỷ này sao nóng thế nhỉ?” Cô tưởng rằngmình đã có thể được coi là người miền Nam đích
Trang 18thực, nhưng ai ngờ, đến thành phố Á nhiệt đới này,mới phát hiện ra khí hậu ở quê hương cô - vùngđất nằm ở phía Đông của tỉnh - thực sự mát mẻ,
dễ chịu biết bao Nhưng không sao, cô dã thỏalòng mong ước được đặt chân đến chốn này,được dứng dưới bầu trời trong cùng một thành phốvới Lâm Tĩnh, những ngày tháng tới, cô có thểđược gần bên anh như trước kia Nghĩ đến đây,Trịnh Vi cảm thấy bao nỗi vất vả của năm lớp 12không hề uổng Cô cố giấu vẻ vui mừng Thầm hét
to với lòng mình: “Cuối cùng thì em đã đến! LâmTĩnh!”
Sau khi vào học được một tuần, một buổi tối,Trịnh Vi tay cầm điện thoại ngồi thẫn thờ trongphòng, đây là lần thứ ba cô gọi điện đến ký túc xácủa Lâm Tĩnh ở trường Đại học Luật Lần đầukhông có người nhấc máy, hai lần sau đều là tiếngcủa một cậu sinh viên cô không hề quen biết, cảhai lần đều nói như nhau: “Bạn tìm ai…à Thậtkhông may, Lâm Tĩnh không có ở phòng, cậu ấy
ra ngoài rồi…Mình không biết cậu ấy đi đâu cả…
Trang 19Bao giờ cậu ấy về á? Mình cũng không rõ…Bạntên là gì…Được, điện thoại của bạn mình đã ghilại rồi, cậu ấy về mình sẽ nhắn lại…”
Trịnh Vi cảm thấy vô cùng trống trải, niềm vui
vô bờ bến giờ đây đã biến thành nỗi buồn khó tả.Lâm Tĩnh nói dạo này anh khá bận, không thể ra
ga đón cô khi cô đặt chân đến thành phố G, côkhông giận anh, bởi Trịnh Vi biết chắc chắn LâmTĩnh có việc gì đó rất quan trọng mới không thểbớt chút thời gian đi đón mình Đợi anh hết bận,chắc chắn anh sẽ liên lạc với mình ngay Nhưng
đã mấy ngày trôi qua, không những anh không đếntìm cô, mà ngay cả khi cô chủ động gọi điện cũngkhông tìm được anh
Cô bạn cùng phòng tên Tiểu Bắc bước đến,
vỗ nhẹ vào lưng Trịnh Vi: “Đồng chí Trịnh Vi, rốtcuộc là đồng chí định gọi điện hay không?” Đềnghị đồng chí cho chỉ thị rõ ràng, tôi muốn gọi điệnthoại về nhà”
Trịnh Vi rầu rĩ nhét điện thoại vào tay TiểuBắc: “Gọi đi, gọi đi, thích gọi bao lâu thì gọi” Cô
Trang 20giả vờ không nhìn thấy, cô bạn Lục Nha ở giườngđối diện và cô bạn Trác Mĩ đang cắn hạt dưa đưamắt nhìn nhau không biết phải làm thế nào Trịnh
Vi buồn bã quay về giường mình, thẫn thờ nhìn lêntrần màn
Không rõ Lâm Tĩnh đang bận việc gì nhỉ?Nghỉ hè anh không về nhà, bây giờ gọi điện đến
ký túc xá thì anh không có ở phòng, Trịnh Vi nhờbạn cùng phòng anh ghi lại số điện thoại của mìnhcho anh, nhưng cũng không thấy anh gọi lại Rõràng, hai ngày trước khi lên tàu Trịnh Vi còn nóichuyện với anh sẽ đưa cô đi chơi khắp nơi, ăn hếtnhững món ăn vặt ở đây, cả tiếng cười của anhvẫn ngầm chứa vẻ yêu chiều và độ lượng mà côvốn đã quen thuộc từ lâu
Nhưng bây giờ, Trịnh Vi không quên lời giaohẹn giữa hai người, còn Lâm Tĩnh lại mất tăm mấtdạng Lẽ nào cô gọi nhầm điện thoạư? Khôngthể? Số điện thoại đó cô còn có thể đọc ngược làutàu, vả lại cậu bạn nhấc điện thoại cũng biết LâmTĩnh, chỉ có điều trả lời là anh không ở phòng mà
Trang 21Không có ở phòng, không có ở phòng, lúc nàocũng không có ở phòng! Lại còn nói mình là sinhviên gương mẫu, không biết biến đi chốn nào chơibời rồi! Trịnh Vi bực bội nghĩ, đợi sau khi gặpđược anh ta, chắc chắn phải cho anh ta một bàihọc mới được
“Sao vậy?” Trịnh Vi, vẫn chưa liên lạc đượcvới anh Lâm Tĩnh của cậu à?” Cô bạn DuyQuyên từ nãy đến giờ vẫn đang nằm trên giườngđọc sách cười trêu Trịnh Vi, Trịnh Vi “ờ” mộttiếng rồi không nói gì thêm, quay người vào tronggiả vờ ngủ
Lúc này, vừa kết thúc đợt học chính trị kéodài một tuần dành cho sinh viên mới nhập trường.Sáu cô gái trong phòng 402 đã quen hết nhau, họđều là tân sinh viên Người đang gọi điện thoại làChu Tiểu bắc, một cô gái sống ở vùng Đông bắc,học Cơ khí tự động hóa, cô có một mái tóc cắtngắn hơn cả con trai, nói tiếng phổ thông khôngchuẩn, không bao giờ mặc váy, tính tình sôi nổi,
Trang 22bốc đồng, khá giống tính Trịnh Vi Nằm đối diệnvới Trịnh Vi là Trác Mĩ, đó là cô gái sống ở thànhphố này, học ngành Điện tử, sở thích duy nhất là
ăn và ngủ, mục tiêu của cô là sống một cuộc sốngnhư những chú ỉn - Trịnh Vi cảm thấy cô bạn đãtiến gần đến mục tiêu của mình Giường trên củaTrác Mĩ là Lê Duy Quyên - cô bạn vừa hỏi Trịnh
Vi, người thành phố Khai Phong tỉnh Hà Nam, học
ở Học viện Quản lí Trường Đại học G từ trướcđến nay luôn nổi tiếng trong lĩnh vực kĩ thuật, riêngcác ngành kinh tế và văn sử mới được mở vàinăm gần đây, nên sinh viên tuyển vào cũng khôngnhiều, vì thế Duy Quyên là cô bạn duy nhất trongphòng học ngành xã hội Tính của Duy Quyên kháchỉn chu, bình thường nói chuyện và làm việc luônchu đáo, Trịnh Vi không thích cô bạn này lắm, côcảm thấy Duy Quyên chỉ giả vờ nghiêm chỉnh, tínhcách này không hợp với cô Chỉ có điều DuyQuyên lại rất thích nói chuyện với Trịnh Vi, không
có việc gì cũng trêu cô vài câu Giường trên củaTiểu Bắc là Lục Nha, nhà cô bạn này ở một huyệngần thành phố G Lục Nha cũng học cơ khí, cùng
Trang 23lớp với Tiểu Bắc, đó là một cô gái thật thà sốngyên phận, chuyện gì mọi người đã ủng hộ, cô cũngkhông phản đối, mọi người cảm thấy vui cô cũngthấy vui Cuối cùng là cô bạn Nguyễn Quản nằmgiường trên của TV, vừa nghĩ đến cô bạn này thìđúng lúc cô ấy đẩy cửa bước vào.
Tiểu Bắc vừa gọi điện thoại xong, thấyNguyễn Quản bước vào bèn cười nói: “Người đẹp,
đi đâu mà suốt cả tối vậy?”
“Đi dạo thôi” Nguyễn Quản trả lời
Trịnh Vi đang quay mặt vào tường, cô thầmnghĩ, người như thế mà còn suốt ngày đi dạoquanh trường, không phải là cố tình thả mồi bắtbóng thì còn cái gì nữa?
Không thể trách Trịnh Vi có thành kiến với côbạn giường tầng trên, tự cổ văn nhân vốn khinhnhau, mỹ nhân lại càng như vậy Mặc dù Trịnh Vikhông phải là tuyệt mỹ giai nhân, nhưng từ nhỏ côcũng biết mình không đến nỗi, ở trong ngôi trường
mà “Hòa thượng” chiếm số đông này lại càng có
Trang 24giá hơn Cô nhớ lại ngày đầu tiên đến nhập học,sau khi làm xong mọi thủ tục, đứng bóng mát dướibóng cây đã nghe thấy người đứng đó cách côkhông xa gọi lớn: “Này, người đẹp!” Lúc đó côkhấp khởi mừng thầm, nghĩ bụng: Mấy anh chàngsinh viên này, ít trải sự đời quá Đang định quayđầu lại để họ được nhìn chính diện, thì thấy ánhmắt của họ đã lướt qua cô và xoáy thẳng vào một
cô gái đang từ phía sau cô đi lên Nên tả thế nàonhỉ? Ngay cả Trịnh Vi từ trước đến nay luôn tựđánh giá cao mình cũng không thể không thừanhận, ánh mắt của đám sinh viên nam lúc này đâylướt qua cô và dừng lại ở tâm điểm khác cũng làđiều có lí Người đẹp, chắc chắn là người đẹp!Các nét trên gương mặt của cô gái đang đi t đềurất xinh xắn, dáng người dong dỏng cao, phongcách nổi bật Nhìn người ta ngực ra ngực, eo ra
eo, mông ra mông, ngay cả dáng đi cũng toát lên
vẻ duyên dáng, thanh thoát, thảo nào mà LãoTrương vừa nãy còn cười duyên với cô, giờ cũngquay ngoắt 180 độ, ánh mắt như tia ra đa chiếuthẳng vào người đẹp Trịnh Vi cúi đầu liếc nhìn
Trang 25những đường cong chỉ rõ hơn Lão Trương mộtchút của mình, trong lòng bắt đầu cảm thấy hẫnghụt.
Nếu nói lần gặp tình cờ này chỉ là một khúcdạo đầu không được vui vẻ lắm, thì ngay buổichiều của buổi học đầu tiên, Trịnh Vi phát hiệnthấy cô gái xinh đẹp mà mình gặp trên đườngbước vào phòng 402, sau khi chào hỏi mọi người,
cô bạn liền leo lên chiếc giường trên đầu Trịnh Vivới một tư thế rất duyên dáng, ngay lập tức Trịnh
Vi cảm thấy đây thực sự là một cơn ác mộng.Tối hôm đó, sau khi tắm rửa xong, Trịnh Viđứng trước gương trong nhà tắm và tự an ủi mình
- mẹ kế của nàng Bạch Tuyết cũng xinh đẹp,nhưng hoàng tử chỉ thích nàng công chúa nhỏđáng yêu Truyện kể rằng tóc nàng Bạch Tuyếtđen như gỗ mun, da trắng như tuyết, mắt sáng nhưsao, đó không phải là cô - Trịnh Vi đó sao? Cóthấy Andersen nói gì đến chuyện người nàngBạch Tuyết trước sau như một đâu? Gương thần
ơi gương thần, ai là người đáng yêu nhất trên thế
Trang 26gian? Đó chính là ta, chính là ta, chính là ta!
“Mẹ kế” của nàng Bạch Tuyết tên là NguyễnQuản, một cái tên khó gọi biết bao, người có tên làNguyễn Quản này không những không phải làngười ngực to, não bé như Trịnh Vi mong muốn,
mà còn thi đỗ vào khoa Xây dựng - Học việnCông trình Kiến trúc của trường Đại học G với sốđiểm khá cao (rất không may là lại cùng lớp vớiTrịnh Vi ), tính tình cũng không ghê gớm như Trịnh
Vi tưởng tượng, mấy ngày sống cùng nhau, aicũng thấy cô là một người hòa nhã dễ gần, nhưngTrịnh Vi vẫn không thể gần được cô bạn cùngphòng này
Dĩ nhiên, tâm trạng không vui của Trịnh Vicũng không ảnh hưởng gì đến việc đám sinh viênnam trong lớp xây dựng hai khóa XX reo hò phấnkhởi, ai cũng nói con gái trường G phần lớn làkhủng long, con gái khoa Xây dựng còn đượcmệnh danh là đại khủng long Không ngờ ngaytrong buổi nhập học mọi người đã đồn nhau có hai
cô gái rất bắt mắt, một cô duyên dáng xinh đẹp,
Trang 27một cô xinh xắn đáng yêu, cả hai đều rơi vào lớpXây dựng hai của bọn họ, là hai trong bảy cô gáicủa lớp Thế nào được gọi là kì tích? Đây chính là
kì tích! Đây không những là tin vui đối với toàn thểsinh viên nam lớp Xây dựng hai khóa XX, mà còn
là niềm tự hào của khoa xây dựng, từ trước tớinay sinh viên nam khoa xây dựng luôn phải hạmình để lấy lòng con gái khoa khác, nay đã có cơhội nở mày nở mặt với cả trường
Đúng là vật hợp theo loài, người hợp theonhóm, các cô gái xinh đẹp cũng thích tụ lại mộtnơi Như lời của Tiểu Bắc thì mỹ nữ cũng phải cóđất, phòng 402 đã có được diễm phúc là cô còn lạimặc dù không quá nổi bật nhưng cũng không đếnnỗi Lục Nha mặt mũi sáng sủa; Trác Mĩ có cácnét khá giống với con gái vùng Giang Tô, ChiếtGiang, Tiểu Bắc mặc dù ăn mặc đơn giản nhưngngũ quan đoan chính; ngay cả Duy Quyên vốn là
cô gái giản dị nhất nhưng nhan sắc cũng không hềkhiêm tốn Như thế, điểm tổng đã vượt hẳn so vớiđiểm trung bình của các phòng ký túc xá nữ khác
Trang 28ở trường G, dù không phải là khoáng hậu thì cũng
là vô tiền, thường xuyên có một số nam sinh ở kýtúc xá nam đối diện cất giọng sang: “Này 402, hãynhìn bên này…”
Có con gái nào không thích được con trainâng niu? Đầu tiên là đề nghị của Trác Mĩ: “Haysáu người phòng ta gọi là Sáu đóa Kim hoa?”
Tiểu Bắc phản đối đầu tiên: “Gì mà hoa với lá,quê chết đi được, nếu là tớ thì tớ gọi là Lục đạiKim Cương, nghe rất oai”
“Thôi đừng cãi nhau nữa, gọi là Lục đại Mỹ
Nữ đi!” Đây là gợi ý của Trịnh Vi, mọi người đu ồlên
Lục Nha chẳng có ý kiến gì, Duy Quyênkhông thích tham gia vào những việc chán ngắtnhư thế, cuối cùng Nguyễn Quản mới chậm rãi lêntiếng quyết định: “Gọi là Lục đại Thiên Hậu đi!”
Trịnh Vi và Tiểu Bắc cười khúc khích: “Xí,Lục đại Thiên Hậu, so với Tứ đại Thiên Vươngcòn dư ra hai người, nghe được đó, quyết định
Trang 29như vậy nhé!”
Tối đến, sau khi tắt đèn, cũng như bao cô gái
ở các phòng khác, Lục đại Thiên Hậu thích mởcuộc tọa đàm nói chuyện trên trời dưới biển, Trịnh
Vi và Tiểu Bắc là chủ lực đưa ra các chủ đề,thường là bắt đầu từ việc thảo luận bí sử của cácnhà lãnh đạo, sau đó kết thúc bằng chủ đề bánhbao của nhà ăn Thỉnh thoảng Nguyễn Quản cũngxen vào đôi câu, cô không hay nói nhưng nói câunào thâm thúy câu ấy, Lục Nha chỉ cười góp vui,Trác Mĩ thì ngủ say đến mức sét đánh ngang taicũng không hay biết, chỉ có Duy Quyên thỉnhthoảng nói câu: “Muộn quá rồi, ngủ đi, đừng nóichuyện nữa”
Tối hôm nay - buổi tối mà lần thứ ba Trịnh Vikhông gọi được điện thoại cho Lâm Tĩnh, cuộcthảo luận vẫn đang tiếp tục, không ngờ DuyQuyên khơi mào, cô nói: “Mọi người khai thật ranhé, ai đã có bạn trai rồi, ai chưa có nào? Tớ chưa
có đâu”
Lục Nha thổ lộ: “Mẹ tớ không cho yêu trong
Trang 30trường đại học, tớ cũng không định có người yêutrong thời gian học đại học”.
Trác Mĩ xen vào rằng hồi học cấp ba cô cũng
có mảnh tình vắt vai đầu tiên, nhưng bạn traikhông thi đỗ đại học, nên vẫn đang phải dùi màikinh sử, đợt nghỉ hè hai người đã chia tay
Tiểu Bắc hồ hởi: “Tớ cũng thích tìm một anhlắm, nhưng người đó phải c bốn điều kiện: cao ráo,
có giá, có con mắt, có đầu óc mới được”
“Làm sao như thế được, tất cả đều đang côđơn! Nguyễn Quản còn cậu thì thế nào?” DuyQuyên hỏi
“Ờ! Tớ thì có người yêu rồi” Lại một lần nữaNguyễn Quản khiến mọi người phải giật mình Mỗingười một câu tra hỏi anh bạn bí mật của NguyễnQuản Nguyễn Quản không hề ngại ngùng liền giớithiệu sơ qua, bạn trai của cô học cùng lớp cấp ba,
họ đã yêu nhau được hai năm, hiện chàng đanghọc đại học ở Chiết Giang Các cô gái vừa mới từgiã cuộc sống cấp ba còn khá nhạy cảm trước vấn
Trang 31đề tình yêu, nhưng Nguyễn Quản lại thẳng thắn vàbình thản kể chuyện tình yêu của mình như vậykhiến mọi người cũng cảm thấy đây là một chuyệnhết sức bình thường.
“Thế thì không biết bao nhiêu trái tim của cácanh chàng trong trường mình phải tan nát nhỉ?”Duy Quyên nói Đột nhiên cô phát hiện ra Trịnh Vi
từ trước luôn là người rất tích cực tham gia cáccuộc thảo luận, nhưng cả tối nay không nói lời nói,bèn hỏi: “Trịnh Vi, còn cậu thì thế nào, cậu ở phe
cô đơn hay là phe hoa tươi có chủ rồi?”
Trịnh Vi nằm trên giường nói với vẻ chán nản:
“Tớ chẳng ở phe nào cả”
“Thế thì lạ nhỉ, hoặc là phải cô đơn, hoặc là đã
có người yêu, cậu không ở phe nào có nghĩa làsao?” Tiểu Bắc là người nóng tính, cô lập tức bày
tỏ thắc mắc của mình
“Đồ ngốc!” Giọng Trịnh Vi dù tỏ ra không vui,nhưng rất đanh, “Hiện tại tớ đang rất cô đơn,nhưng tớ sẽ có người yêu ngay thôi!” Lâm Tĩnh
Trang 32rất hiểu tình cảm của cô, Trịnh Vi cũng không nghingờ những tình cảm của anh dành cho cô Hồi cònnhỏ, nói chuyện yêu đương thì còn quá sớm,nhưng giờ cô đã đến thành phố G đểi học cùnganh, mọi người trong nhà cũng đều mặc nhận quan
hệ giữa hai người Ngoài Tiểu Phi Long là cô ra, aicòn có thể làm bạn gái của Lâm Tĩnh? Chỉ có điềutạm thời cô chưa liên lạc được với anh, nhưngsớm muộn gì anh cũng là của cô!
Duy Quyên liền cười: “Có phải lại là anhchàng Lâm Tĩnh đang học nghiên cứu sinh ởtrường Luật không? Thấy cậu liên tục nhắc đếnanh ấy, nhưng có thấy anh chàng đó liên lạc vớicậu đâu, rốt cuộc là anh ta có tồn tại hay khôngnữa?”
Nghe vậy, Trịnh Vi vô cùng tức giận liền ngồiphắt dậy: “Sao lại không tồn tại, đợi tớ tìm thấy vàbày tỏ lòng mình với anh ấy thì là tớ có người yêu,đến lúc đó xem các cậu có tin hay không?”
“Hả? Cậu ngỏ lời? Thế không phải là con gáitheo đuổi con trai hay sao?” Lục Nha kinh ngạc
Trang 33thốt lên.
“Thế thì có sao, tớ ghét nhất là cái trò yêuthầm, tớ thích anh ấy thì tớ sẽ nói với anh ấy!”Trịnh Vi nói
Từ trước tới nay, tính Trịnh Vi là như vậy,thích cái gì là nhất quyết phải làm, không để tâmđến hậu quả và cũng không sợ phải trả giá, vì thếLâm Tĩnh mới nói cô là Tiểu Phi Long dũng cảm
“Lớn lên cùng nhau, tại sao đến giờ cậu mớibày tỏ lòng mình với anh ấy?” Duy Quyên vẫn tỏ
vẻ nghi ngờ
“Trước kia anh nói tớ còn nhỏ, chưa hiểu hếtmọi chuyện, giờ thì tớ đã vào đại học, tớ đã làngười lớn rồi, anh ấy không còn lí do gì để nói tớnữa” Trịnh Vi nghĩ đến việc Lâm Tĩnh mất tíchmấy ngày nay, vẻ hùng dũng vốn có cũng mangtheo đôi phần phiền muộn
Lần đầu tiên Nguyễn Quản đặt câu hỏi: “Làmsao cậu biết anh ấấp nhận lời tỏ tình của cậu?”
Trang 34Trịnh Vi “xí” một tiếng rồi nói: “Tớ là ai, tớ làthiên hạ vô địch Ngọc diện Tiểu Phi Long, có cái
gì tớ không giành được chứ?”
Mọi người đều bật cười vì kiểu trẻ con của cô,chỉ có Trịnh Vi không cười, cô nằm xuống giường,nhớ lại mùa đông hồi năm lớp Mười hai, Lâm Tĩnh
về nhà ăn Tết, anh đưa cô đi chơi miếu hội Trênđường về, vì cả ngày chơi đùa mệt nhoài nên côthiu thiu ngủ gật trên xe bus, không để ý nên đầudần ngả vào vai anh, anh không nhúc nhích, chỉ gọimấy tiếng: “Tiểu Long Phi, Tiểu Long Phi, ngủ sayrồi à?”
Cô cố tình không trả lời, đột nhiên cô cảmthấy có cái gì rất ấm, pha vào đó một chút ẩm ướt,nhè nhẹ đặt xuống mắt cô Hàng lông mi của côkhẽ động đậy, mắt nhắm càng chặt hơn, tai bắtđầu nóng dần lên, hơi nóng tỏa vào tận trái tim
Trước khi xuống xe Lâm Tĩnh lay cô dậy, trênđường về nhà, không ai nói với ai lời nào, Trịnh Vibình thường vốn hay nói nhưng hôm nay cũng imlặng Anh không nhắc đến chuyện đó, cô cũng
Trang 35không nhắc Lúc đi đến khu nhà mình ở, Trịnh Vinói với anh: “Lâm Tĩnh, em đến thành phố anhđang ở để học đại học được không?”
Lâm Tĩnh suy nghĩ một lát rồi nói: “Thành phố
G chỉ có hai trường đại học nổi tiếng, em học tựnhiên, lại không có tính kiên nhẫn, chắc chắnkhông thể học được trường Luật, còn lại chỉ cótrường G, điểm lấy cũng không thấp đâu” Trịnh
Vi học không chăm chỉ lắm, nhưng may mà cóchút thông minh, điểm cũng không đến nỗi, chỉ cóđiều không ổn định
“Anh cứ chờ xem, em nói thi đỗ chắc chắn sẽ
đỗ, đợi đến khi em đến trường G nhập học, em sẽ
đi tìm anh, đến lúc đó anh không được giở tr đâuđấy!” Trịnh Vi nhìn vào đôi mắt to sáng ngời củaLâm Tĩnh
“Được, anh sẽ đợi em” Lâm Tĩnh mỉm cườigật đầu
Đây là lời hứa của anh tuy không nói ra nhưng
cô vẫn hiểu
Trang 36Mấy hôm sau, Lâm Tĩnh quay về trường, sau
đó mặc dù có nói chuyện qua điện thoại nhưng côkhông được nhìn thấy anh nữa
Giờ thì Trịnh Vi đã đỗ vào trường Đại học G,như mong muốn và đến thành phố có anh Nhưngcho đến tận bây giờ anh vẫn chưa liên lạc với cô,đây thực sự không giống phong cách của anh.Trịnh Vi linh cảm mơ hồ rằng chắc chắn đã xảy rachuyện gì đó, nhưng lại không biết cốt lõi của vấn
đề nằm ở đâu
Có điều, Trịnh Vi trước sau vẫn một mực tintưởng rằng Lâm Tĩnh đã từng nói sẽ đợi cô, anhnói là làm, chắc chắn anh sẽ đọi cô, có thể là gầnđây anh bận, cậu bạn đãng trí cùng phòng quênnhắn lại với anh, tóm lại là sẽ rất nhanh thôi - cóthể chỉ trong ngày mai, Lâm Tĩnh sẽ gọi điện thoạicho cô, đến lúc đó thì…
Nghĩ đến đây, Trịnh Vi liền nở một nụ cườihạnh phúc trước khi đi vào giấc mộng
Trang 37Chương II Ước mơ ngày nào của chúng ta
Tiểu Bắc quát: “Trịnh Vi, cậu có đừng ngay lạikhông, cậu cứ đi đi lại lại trong phòng như vậy,chẳng khác nào con gấu bị tiêm axit sunfuric, khóchịu chết đi được”
Trịnh Vi hét lên: “Tại sao chỉ có mỗi mình tớlàm cậu khó chịu? Trưa nay, Trác Mĩ cắn hạt dưađến nửa tiếng đồng hồ sao cậu không nói gì? Vừanãy Duy Quyên đeo tai nghe đi đi lại lại ở đây, hátlạc hết giọng cậu cũng không noi; tớ chỉ có đi vàibước mà cậu đã thấy ngứa mắt, các cậu đều bắtnạt tớ! Tại sao mọi người không hiểu và thôngcảm cho sự đau khổ của tớ?”
Tiểu Bắc cũng chỉ nói đùa vậy, không ngờTrịnh Vi lại phản ứng dữ dội như thế, cô đoán mình
đã động phải ồ kiến lửa, bèn cười hì hì nói: “Quantrọng là vẻ mặt rầu rĩ đó không hợp với hình tượng
Trang 38Ngọc diện Tiểu Phi Long của cậu, tớ chỉ nói vậythôi, cậu cứ việc đi, không sao cả, tiếp tục, tiếp tục
đi đi”
Nguyễn Quản vừa tắm xong, xõa tóc từ nhàtắm đi ra, trông thấy cảnh tượng đó, mím môicười, nói nhỏ: “Chắc con tim của Trịnh Vi đanggiằng xé dữ dội lắm đây”
Lúc này đang là giờ ăn tối, trong phòng chỉ có
ba người Trịnh Vi nghe thấy tiếng Nguyễn Quảnnói vậy, cũng chẳng buồn để ý, than thở một tiếngnão ề rồi gục xuống chiếc bàn trước giường nói:
“Tớ mâu thuẫn quá, mâu thuẫn quá! Rốt cuộc làphải làm gì đây?”
“Lại liên quan đến anh chàng Lâm trongtruyền thuyết hả?” Nguyễn Quản vừa chải đầuvừa hỏi Trịnh Vi
“Cậu cũng biết chuyện à?”
Tiểu Bắc cũng phải bật cười: yện đó hiện rõtrên mặt cậu rồi kia kìa, người nào mà chẳng nhận
ra cơ chứ!”
Trang 39“Thực sự là tớ rất mâu thuẫn, đã nửa thángnay, anh ấy vẫn chưa đến tìm tớ, tớ cũng khôngtìm thấy anh ấy, liệu có phải anh ấy bị bắt cóc rồikhông nhỉ? Tớ đang băn khoăn không biết có nênđến trường tìm anh ấy không?”
“Đi đi, tớ ủng hộ cậu về mặt tinh thần, phảixem tận mặt có phải anh ấy bị cô khác bắt cóc rồihay không” Tiểu bắc nói
“Lâm Tĩnh không phải là hạng người nhưvậy!” Trịnh Vi lại bắt đầu bào chữa cho thầntượng của mình, hai tay cô đâp xuống bàn, nói với
vẻ cương quyết: “Anh ấy đã từng nói sẽ đợi tớ thìchắc chắn anh ấy sẽ đợi Tớ đã quyết định rồi,Muhammad không đi tìm núi, núi sẽ tự đi tìmMuhamad, tí nữa tớ sẽ sang trường Luật”
Tiểu Bắc vỗ đùi hưởng ứng: “Hay lắm, đâymới là phong cách của cậu”
Nguyễn Quản đã chải đầu xong, liền nói: “Cậu
cứ nghĩ cho kĩ đi, ngộ nhỡ anh ấy không có ở kýtúc xá thì sao?”
Trang 40Trịnh Vi nhảy lên giường vừa chúi đầu chọnquần áo vừa nói: “Anh ấy không có ở phòng thì tớđợi cho đến khi anh ấy về mới thôi… Bộ này thếnào? Hay là chọn bộ này nhỉ?”
Tiểu bắc cũng không biết rốt cuộc Trịnh Vi đãthay bao nhiêu bộ quần áo, mãi cho đến khiNguyễn Quản thu dọn xong đò đạc chuẩn bị lênthư viện, Trịnh Vi mới mặc lại chiếc áo sơ mi xanh
có hoa nhỏ và quần bò mà lúc đầu cô đã mặc,
“Hình như bộ này hợp hơn cả”
Nguyễn Quản liếc một cái rồi nói: “Bộ nàyđẹp đấy, đơn gi lại đáng yêu, rất hợp với cậu”.Trịnh Vi lại soi gương rồi tỏ vẻ rầu rĩ: “Trán tớ cómột cái mụn to quá, làm sao dám gặp mọi người”
Tiểu bắc tỏ vẻ suýt ngất nói: “Tiểu thư, tên củanàng phải là Phiền hà mới đúng, tớ chán chẳngmuốn nói với cậu nữa Nguyễn Quản, có phải cậulên thư viện không? Đợi tớ với”
Nguyễn Quản đứng ở cửa đợi Tiểu Bắc, nhântiện nói với TV: “Một cái mụn thì có sao, có câu