Giao tiếp với bệnh nhân tâm thần
Trang 1GIAO TIẾP VỚI BỆNH
NHÂN TÂM THẦN
Trang 3Bắt đầu xây dựng năm 1987 và đưa vào sử dụng năm 1991, hiện nay Trung tâm đã và đang là mái nhà chung cho 1217 bệnh nhân
và 156 cán bộ công nhân viên.
Trang 6 Khi vào Trung tâm, điều đầu tiên khiến chúng tôi
không khỏi ấn tượng đó chính là quang cảnh thoáng đãng và mát mẻ nơi đây.
Chính không gian mát mẻ và trong lành này đã giúp một phần không nhỏ trong việc cải thiện tâm lý cho bệnh nhân, đặc biệt là bệnh nhân ở khu Lao.
Trang 11TRUNG TÂM ĐIỀU DƯỠNG BỆNH NHÂN TÂM THẦN THỦ ĐỨC
Trang 12TRẠI A
Dành cho bệnh nhân Nam.
Đây là một trong 3 trại lớn của trung tâm ( Các trại lớn là: A,B,C )
Trang 13TRẠI B
Dành cho bệnh nhân Nam
Trang 14TRẠI C
Dành cho bệnh nhân Nữ.
Trang 15TRẠI E
Dành cho bệnh
nhân Nam.
Trang 17TRẠI H (TRẠI
LAO)
Là trại dành cho các bệnh nhân vừa mắc bệnh tâm thần, vừa mắc bệnh Lao
Trại được bố trí ở trung tâm khuôn viên cây xanh
Không gian xung quanh giúp phổi của
họ tốt hơn và cải thiện.
Trang 18BỆNH XÁ
Đây là nơi dành cho những bệnh nhân vừa bị rối loạn tâm thần, vừa
bị các căn bệnh cơ hội khác.
Trang 19BÊN CẠNH
ĐÓ, NHÀ BẾP CŨNG LÀ
MỘT PHẦN QUAN TRỌNG CỦA TRUNG TÂM
Là nơi các cô các chú hằng ngày làm nên những bữa cơm
ấm cúng cho người bệnh.
Trang 22XIN CHÀO TRẠI D!
Trang 23 Khi vào trại, điều đầu tiên chúng tôi thấy được là hình ảnh các cô y bác sĩ đang xếp thuốc cho bệnh nhân
Mỗi hộp thuốc đều có tên người bệnh trên nắp hộp
Một cô cho chúng tôi biết: Có rất nhiều nguyên nhân khiến cho họ bị tâm thần, trong đó có: shock tâm lí,
mất người thân… Và họ phải uống thuốc suốt đời Nếu ngưng thuốc, bệnh sẽ tái phát.
Trang 26Sau đó, Y sĩ Phượng nhiệt tình giúp nhóm chúng tôi trong việc tiếp cận với bệnh nhân
Trang 28Người đầu
tiên chúng tôi được tìm hiểu là:
Bệnh nhân NGUYỄN THỊ PHƯỢNG – chị được đưa vào TRUNG TÂM ĐIỀU DƯỠNG TÂM THẦN từ năm
15 tuổi Chị sống ở đây được 26 năm
Vì thất tình, chị bị rối loạn tâm lý và thường xuyên trốn trại về
“thăm” người tình cũ
Trang 31người con gái chết
oan Sau cái chết của
con gái Bà rơi vào
trầm cảm và rối loạn
thần kinh
ĐÃ ĐẾN LÚC CHÚNG TÔI TỰ GIAO TIẾP VỚI NGƯỜI BỆNH ĐỂ HIỂU RÕ HOÀN CẢNH CỦA HỌ
Trang 32Bệnh nhân HOA BAO
SANG
Chị bị bệnh hoang tưởng Cô không cho chúng tôi biết rõ
nguyên nhân vì sao bị bệnh Cô nói: “Có một người đàn ông với giọng nói vang vọng bên tai, không cho tôi nói, nếu nói, ông ta sẽ không tha cho tôi…”
Trang 33Bệnh nhân NGUYỄN THỊ NGỌC THẢO
Từng là giáo viên mầm non Cô bị
chồng phản bội, bỏ rơi cô cùng đứa con gái nhỏ Suy nghĩ nhiều khiến cô rối loạn tâm thần và
được gia đình đưa vào Trung tâm Hiện con gái cô đang học lớp 12 và thường xuyên vào thăm cô
Trang 34Sau những gì chúng tôi thấy được, nghe được, thấu hiểu được, chúng tôi cảm thấy những con người này có những suy nghĩ và nỗi niềm riêng Phải chăng, chính
những suy nghĩ khác với chúng ta đã khiến họ bị
cô lập hoàn toàn khỏi xã hội Cần lắm những sự thấu cảm, sự lắng nghe Bởi họ cũng như chúng
ta, họ muốn được giải bày nỗi niềm riêng của họ…
Trang 35Có người nhớ nhà, nhớ người thân nhưng chờ mãi chẳng thấy ai… Họ cô đơn là thế, nhỏ bé là thế…
Trang 36Và cho dù cũng có khi họ lên cơn, đánh đập lẫn nhau, đánh luôn cả cán bô y tế… Nhưng sau những góc tối ấy,
họ vẫn giúp đỡ, đùm bọc lẫn nhau khi cần thiết…
Trang 37Chúng tôi nghĩ, nên tạo điều kiện cho họ gặp gia đình nhiều hơn khi có thể
Và, với cơ sở vật chất của trung tâm ở từng trại đã và đang xuống cấp, cần có kế hoạch
tu bổ và sửa chữa cho từng trại.
Trang 38Và không thể nào không nhắc đến các y bác sĩ hằng ngày âm thầm, lặng lẽ chăm sóc cho những con người bất hạnh kia.
Trang 39Đúng như người đời vẫn thường hay nói:
“Lương y như từ mẫu”
Trang 40Cô Phượng nói với chúng tôi rằng: “Đã lo rồi thì
lo cho trót, lo hoài, lo mãi, lo cho đến khi nào
người bệnh nhắm mắt xuôi tay…”
Trang 41Xin gửi đến cô chú những lời biết ơn chân thành nhất…
Vì đã hướng dẫn chúng tôi hoàn thành buổi thực tập một cách tốt nhất…
Vì đã hi sinh cho đời, giúp đỡ cho những số phận bất hạnh…
Trang 42Và, không biết làm gì hơn, chúng tôi cũng muốn góp chút ít công sức, mang đến cho những con người bất hạnh kia chút niềm vui bé nhỏ…
Trang 43Cuối cùng buổi thực tập của chúng tôi cũng chấm dứt Vui có,
buồn có, suy nghĩ nhiều cũng có Mong sao có nhiều nhà hảo tâm giúp đỡ những con người này Họ bé nhỏ và tội nghiệp biết bao… Mong sao các thầy/cô tạo thêm điều kiện cho chúng em tiếp cận với bệnh nhân như thế này, để hiểu rõ hơn cái nghiệp của mình, tạo nền tảng cho chúng em vững bước sau này…
Trang 44CHÂN THÀNH CÁM ƠN
THẦY/CÔ