1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

tập san

17 334 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 17
Dung lượng 47,29 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tập san “Dấu ấn” ra đời là sự ngẫu nhiên khi cảm xúc của riêng tôi đang trào dâng, những suy ngẫm về những ngày đầu nhận một nhiệm vụ mà Đảng và nhân dân giao phó, suy nghĩ về cuộc đời m

Trang 1

PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO PHƯỚC SƠN

TRƯỜNG THCS LÝ TỰ TRỌNG

TẬP SAN DỰ THI CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11

Hổ vâ tïn:

THÁNG 11 NĂM 2010

̣Hứ Thõ Liïỵu

Têåp san

Dêëu êën

Trang 2

1 Lêi ngá

2 DÊu Ên ng«i tr êng

3 NhÞ th©p niªn lÎ ngò

4 T×nh thÇy

5 Lêi tr¨n trë

6 Ngµy trë l¹i

7 Phót cuèi bªn anh

8 Nãi víi con

Muåc luåc

Höì Thõ Liïîu

Trang 3

Qua sự việc thờng để lại những kỷ niệm khó quên, in những ấn tợng, d âm trong ký ức của mọi ngời.

Tập san “Dấu ấn” ra đời là sự ngẫu nhiên khi cảm xúc của riêng tôi đang trào dâng, những suy ngẫm về những ngày đầu nhận một nhiệm vụ mà Đảng và nhân dân giao phó, suy nghĩ về cuộc đời một tấm gơng sáng ngời thầy- ngời anh đáng kính Những day dứt trăn trở của ngời thầy khi còn có những học trò cha ngoan, những kỷ niệm khó quên của tuổi thơ,

‘Dấu ấn” gởi đến độc giả những tâm sự dời thờng, những cảm xúc của một con ngời, một đời ngời cha trọn vẹn.

Chắc rằng trong “Dấu ấn” còn những gì đó cha đủ sâu, cha đủ thấm, mong sự góp ý chân thành của quý vị.

Lỳõingoó

Trang 4

Mỗi khi đông về, những cơn gió đầu mùa thổi vào các rừng cây keo lá tràm, tiếng vi vu của lá, tiếng rít của lá cờ, lòng tôi nh se lại Những kỉ niệm khó quên len lỏi vào trong ký ức, tôi đứng lặng nhìn vào bầu trời mênh mông, các gian phòng, vào không gian tĩnh mịch…

Một cảm giác khó tả, đúng vào lúc 7g ngày (2/9/2007) khi tôi toang

mở cổng trờng bớc những bớc đầu tiên vào sân trờng, nhận công tác một đơn

vị mới, con ngời mới, cảnh trờng mới, học trò mới, chúng tôi nh những ngời

đi khai hoang vùng đất mới, ùa vào tâm can tôi, bao kỷ niệm nh sống lại, nhớ lại những đêm thầm lặng rơi những dòng lệ khó tả trong ba tháng ròng rã …dòng lệ buồn vui lẫn lộn

Một ngôi trờng mới “vờn không nhà trống”, làm sao đây! “Chỉ có 2 ngày để chuẩn bị cho buổi khai giảng đầu tiên của ngôi trờng mới”, mỗi lúc hiện về tôi lại tự ngẫm, nghe sao xót xa, nghẹn đắng…

Trang 5

Buổi lễ khai giảng đầu tiên cũng thật hoành tráng, cũng đủ

cờ, hoa rực rỡ, với những gơng mặt rạng rỡ, bao tiếng cời rộn rã của gần 600 học sinh và 33 CB-GV-NV Một buổi lễ thật sự bất ngờ của mọi ngời

Với lời phát biểu của Ông Đỗ Văn Xuân - Bí th huyện ủy

đến dự lễ: “tôi nhìn vào các phòng làm việc của trờng, tôi ứa lệ, tôi thơng quý thầy cô, nhng thôi thầy cô hãy rán vì Đảng tin thầy cô, gởi gấm tất cả cho thầy cô”, chính lời nói ấy đã thôi thúc chúng tôi phải suy nghĩ, phải làm gì, làm những gì? Chúng tôi trăn trở, tất cả

nh có đôi cánh thiên thần đã chắp cho tất cả chúng tôi bay

Ba năm trôi qua, Trờng THCS Lý Tự Trọng vợt qua bao chông gai, khó nhọc, vợt qua bao trăn trở, đau đáu trong lòng sự khó nhọc của đời thờng, nay trờng đã vơn mình từng giờ, từng ngày… Trong ba năm, tập thể CB-GV-CNV trờng luôn động viên nhau phấn đấu vì ngôi trờng trong tơng lai, vì thế không ai hề mệt mỏi khi cất đôi cánh vỗ vễ bao lớp học trò, các phong trào thi đua từ việc vận động đội ngũ hởng ứng các phong trào, thực hiện

Trang 6

Ba năm không phải ít, nhng cha phải nhiều, nhng đủ thấm vào suy nghĩ của mỗi em học sinh, thấm vào tấm lòng của mọi ngời, những con ngời không biết mệt mỏi “vì học sinh thân yêu”, thầy cô đã ngày đêm miệt mài nghiên cứu soan từng trang giáo án mới, giải trớc những bài tập mới, sãn sàng tiếp cận cái mới để tự thay đổi mình, tự làm chủ mình, chăm chỉ cần mẫn nh

“con ong tìm nhụy hoa hút mật” đem vị ngọt đến cho đời

Tập thể CB-GV-NV Tờng THCS Lý Tự Trọng với những quyết tâm cao từ việc sáng tạo trong sử dụng cơ sở vật chất, đến việc sử dụng con ngời Trờng chỉ có 09 phòng học với 16 lớp, những vẫn đủ phòng để dạy nâng cao chất lợng, dạy giá án điện tử, với một Hội trờng ‘di động”(Chúng tôi tự nghĩ) khi thì hội trởng tổ chức các cuộc thi, khi thì 02 phòng dạy giáo án

điện tử, phòng họp, sinh hoạt tập thể…

Năm học đầu tiên (2007-2008), chúng tôi quyết tâm bằng mọi nguồn lực hỗ trợ mua sắm thiết bị dạy học để tạo điều kiện giáo viên ứng dụng công nghệ thông tin trong dạy học, tổ chức sinh hoạt , các cuộc thi tìm hiểu kiến thức khoa học và xã hội của học sinh bằng ứng dụng công nghệ thông tin đầu tiên của huyện nhà,

Sau ba năm, trờng Lý Tự Trọng đã tự khẳng định đợc mình, cơ sở vật chất khang trang hơn, đầy đủ hơn, có thể nói rằng “đủ dùng, đủ đáp úng, đủ

tự tin” thể hiện mình trên mọi lĩnh vực công nghệ thông tin Cảnh quan tr-ờng lớp khang trang, sân trtr-ờng rợp cây xanh, bóng mát

các cuộc vận động lớn của Đảng và nhà nớc, thực hiện tốt chủ trởng kế hoạch hóa gia đình, đoàn kết xây dựng cơ quan văn hóa

Phong trào thi đua hai tốt “dạy tốt, học tốt” luôn dày công vun xới, phát huy thế mạnh nâng cao chất lợng mũi nhọn, chất lợng đại trà Phong trào viết đề tài nghiên cứu hoa học luôn dẫn đầu toàn huyện

Trong năm học đầu tiên, với con số thật khiêm tốn để tự đo chất lợng của mình Trờng chỉ có 37 % học sinh khá giỏi, tham gia các cuôc thi đạt 01 giải KK TTVH cấp tỉnh, 05 giải học sinh giỏi sử dụng máy tính casio làm toán cấp huyện Có 11 CB-GV đạt chiến sĩ thi đua cấp cơ sơ, đơn vị lao động tiên tiến cấp huyện, Sở giáo dục- đào tạo khen đơn vị; Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ năm học

Mỗi năm con số ấy không dừng lại mà nh những nấc thang từng bớc, từng bớc nâng lên: Năm học 2008-2009 Trờng đợc UBND Tỉnh công nhận Tập thể lao động xuất sắc cấp tỉnh Đạt 01 giải ba cá nhân và tập thể cấp quốc gia về viết th UPU lần thứ 38 Đạt 01 giải khuyến khích môn Ngữ văn, 01 giải khuyến khích TTVH cấp tỉnh và 07 giải từ giải nhì đến giải ba cấp huyện học sinh sử dụng máy tính làm toán Có 7 chiến sĩ thi đua cấp cơ sở và 02 chiến sĩ thi đua cấp tỉnh

Trang 7

Đến năm học 2009-2010; đạt 01 giải KK môn Ngữ Văn, 01 giải khuyến khích môn toán cấp tỉnh Đơn vị đợc UBND Tỉnh tăng bằng khen tập thể lao động xuất sắc Có 9 chiến sĩ thi đua cấp cơ sở Tỉ lệ học sinh khá giỏi đạt 44,5%

Chúng tôi nghĩ rằng với con số ấy cha đủ, mà phải phấn đấu hơn nữa, cho nên trong năm học 2010-2011, trờng xác định cái đích phải

đến là Xây dựng trờng chuẩn Quốc gia, nâng cao chất lợng mũi nhọn,

đẩy mạnh tỉ lệ đại trà, chất lợng và tỉ lệ giáo viên giỏi

Trong cái khoảng mênh mông của thời gian, trong biển kiến thức của loài ngời, nhiệm vụ và trách nhiệm ngời thầy giáo mỗi ngày lại thêm nặng nề: nào phải giữ gìn đạo đức nhà giáo, nào phải nâng cao chất lợng, năng động sáng tạo, biết ứng dụng công nghệ thông tin, phải giúp các em thâm nhập cuộc sống bằng nghị lực và sức lực của mình Bao trăn trở lo âu thờng trực trong mỗi ngời, vì thời buổi kinh

tế thị trờng có thể làm con ngời mất niềm tin trớc cuộc sống khi đồng lơng ít ỏi, khi sự đòi hởi của xã hội quá cao, chính vì vậy mỗi chúng ta cần phải nâng cao ý thức, tinh thần trách nhiệm, không ngừng trao dồi học hỏi, tự đứng trên đôi chân nh những ngày đầu

Phớc Sơn, tháng 11 năm 2010

Trang 8

( Kính tặngAnh Nguyễn ĐứcThọ- ngời anh quá cố.)

Anh chẳng nói, Chẳng nhìn em lần cuối! Mắt anh đâu? Của những ngày xanh? Giọng anh đâu? Chia mối tâm tình?

Anh nằm đó, anh không nói nữa.

Đứng bên anh, lặng nhìn tự hỏi:

Đời hy sinh, gian khổ đâu rồi?

Đời nồng say đồng đội thân yêu!

Anh đã ngã vì căn bệnh hiểm.

Cớp của anh sức trẻ cuộc đời, Anh là ngời anh- ngời lãnh đạo kính yêu! Anh nằm đó, gơng anh vẫn tỏa sáng:

Hy sinh đời t vì Đảng vì dân

Rất gần gũi và hòa mình tất cả

Nay anh mang đi bỏ lại trên đời

Bao yêu thơng luyến tiếc một thời!

Anh đến đất Phớc, trong những năm gian khó:

Phải trèo đèo, lội suối, chông gai,

Trang 9

Vài chục cây số, nhng không hề mệt mõi

Vẫn nhiệt thành trong sinh hoạt dơng gian, Canh lạt muối, nắm rau rừng, cơm gạo mốc,

Anh nồng say trong chén rợu cần,

Say tình ngời, say cả niềm tin:

Mang cái chữ về miền Sơn cớc, Mang yêu thơng đến với ngời Sơn Phớc,

Traỉ vào chúng em cảm nhận tình anh.

Nay các em về, gặp lại anh Nhng! Anh nằm đó!

không nhìn chúng em nữa!

Các em khóc tiễn đa anh phút cuối Nớc mắt nhân tình lại chảy vào trong

Trong cõi vĩnh hằng sao nói đợc hỡi anh!

Lặng nhìn anh qua gơng linh cữu

Nấm mồ xanh, chan chứa ân tình!

Anh cha nói hết, những điều anh muốn Muốn một đời thanh bạch, chẳng vàng son, Muốn nhân tình vẫn mãi sắc son.

Thấm vào đất và con ngời xứ Phớc

Em đã hiểu anh muốn nhiều lắm chứ Nhng dơng gian đã từ chối anh rồi!

Phớc Sơn, tháng 11 năm 2011

Trang 10

ThuyÒn thÇy lít sãng qua s«ng,

§a bao nhiªu kh¸ch, qu¶n c«ng kh«ng hÒ

Tuæi xanh phñ lÊp bôi trÇn,

NÕp nh¨n trªn tr¸n mçi ngµy nhiÒu thªm! Bao nhiªu khã nhäc kh«ng ph©n, ThÇy lµ ngêi mÑ sím tra t¶o tÇn, Khi em sang bÕn ngËp ngõng

ThuyÒn ®a, thÇy vÉn chuyªn cÇn n¾ng ma

M·i in trong d¹ nh xa,

T×nh thÇy m·i m·i in s©u trong lßng

Trang 11

Lời cô dạy em hãy khắc ghi:

Rồi sẽ lớn! bay vào “vũ trụ”.

Các em ơi! Có bao giờ nhủ:

Mái trờng này, là chiếc nôi đa ?

Vị ngọt đời, em thấy d thừa! Đờng em đi, vọng lời mẹ hát!

Lòng các em sạch nh giấy mới.

Hè qua, Thu sang, năm học tới:

Sao lòng cô, bao nỗi thiết tha:

Khi cha nói bao điều nhắn nhủ, Bao lời khuyên vẫn cha hề đủ, Để các em bớc tiếp vào đời!

Sẽ có lúc đến ngày chuyển cấp, Rồi các em, mỗi ngời mỗi ngã

Dù nơi đâu cô luôn thơng nhớ! Bao học trò ngỗ nghịch của cô ơi?

Khi đời cô, hoàng hôn gõ cửa, Cây phợng già rủ hạ đi qua.

Chút nghẹn ngào bụi phấn hôm qua, Thầy ơm màu, vọng tình da diết.

Lời trăn trở theo dài năm tháng?

Rồi cuối đời, cô thấyđắng cay, Bao nhọc nhằn cô gửi cho cây!

Vai áo bạc, màu trang giáo án, Gởi vào lòng nỗi đau nghẹn ứ Đời em đâu? Hỡi những trò yêu!

Phớc Sơn, tháng 11 năm 2011

Lỳõi

trựn

trỳó

Trang 12

Nhừ thờồp

niùn leó

nguọ

Hai lăm năm trớc là cô giáo trẻ

Bỏ lại sau lng bao cắm dỗ phố phờng

Mối tình đầu và thơng xót của ngời thân.

Những giọt nớc mắt lăn tròn trên má mẹ

Tôi quyết định vào đời cùng chiếc ba lô nhỏ.

Hành trang là dăm ba quyển sách,

với ớc mơ khám phá cuộc đời.

Đến đất Phớc Sơn vợt hơn trăm cây số

bao dốc đèo, uốn vợt quanh co,

Về với em, Phớc Sơn bao điều xa lạ

Ngôi trờng kia,

căn phòng trống mái tranh nhàu.

Với bao cậu học trò cha thạo tiếng phổ thông

Rồi những bữa cơm muối trắng,

với rau rừng, canh cà, da, đu đủ

ấy thế mà cứ say sa giảng bài dẫu nhọc

Vì cặp mắt khát thèm cái chữ,

của bao lớp học trò đọc cha rõ tiếng “Kinh” Rồi ngày tháng qua đi, tôi làm ngời giao hạt,

Trang 13

Đảng, dân giao thật vinh dự vô cùng

Riêng tôi sau hai lăm năm vẫn cô giáo bình thờng

Vẫn thờng ngày trên con đờng mòn lối nhỏ,

bục giảng kia vẫn rộn rã tiếng cô thầy, với ánh mắt ngây thơ của bao lớp học trò nhỏ Nhng bụi đời nhuộm thấm màu da,

Và mái tóc xanh thay bằng mái tóc nhuốm màu

Sống giữa đời bon chen, bao thăng trầm cuộc sống,

Thời kinh tế thị trờng lăn vào bục giảng,

với bao nghiệt ngã của thời gian Bao u t khó dấu nỗi trong lòng:

Đâu vô t của những thời bao cấp?

Bao chông chênh giữa dòng chảy cuộc đời?

Bao lớp học trò bớc vào vòng xoáy của thời gian,

Riêng cô giáo vẫn là ngời gieo hạt.

Tạm biệt chốn phồn hoa ,

trở thành tri kỉ của miền sơn cớc.

Hai mơi lăm năm sau, vẫn cô giáo đời ngời

Vẫn sắc son chữ nghĩa, chữ tình,

với đời”ơm mầm cho đất nớc”,

chờ “ cây xanh bén rễ giữa đời”

Phớc Sơn, tháng 11 năm 2010

Trang 14

Con ơi! Nỗi khổ trần gian.

Biết bao giờ mới phôi phai trong lòng.

Khi con cha trọn chữ đời.

Con còn bao nỗi gian truân làm ngời.

Đời con đã khổ còn thơ.

Mẹ mong con hãy lớn khôn từng giờ.

Giờ đây bao nỗi u phiền.

Nặng đè tâm trí những ngày cha phai.

Làm sao mẹ phải gánh đầy.

Bao nhiêu cực nhọc ở đời hở con?

Phớc Sơn, tháng 11 năm 2010

Con ơi! Nỗi khổ trần gian.

Biết bao giờ mới thôi mang trong lòng.

Khi con cha trọn chữ tòng.

Con còn bao nỗi gian truân làm ngời.

Đời con đã khổ còn thơ.

Mẹ mong con hãy từng giờ lớn khôn

Giờ đây bao nỗi u phiền.

Nặng đè tâm trí triền miên tháng ngày.

Làm sao mẹ phải gánh đầy.

Bao nhiêu cực nhọc đời này hở con? Phớc Sơn, tháng 11 năm 2010

Noỏi vỳỏi con

Trang 15

( Những cảm xúc sau

ba mơi năm về thăm trờng)

Đầu xuân, con lại thăm trờng

Gặp thầy, gặp bạn yêu thơng rộn ràng

Gặp thầy, con ngỡ chiêm bao, Thầy nay tóc bạc da mồi rồi sao!

Năm xa, dí dỏm lắm cơ

Nay thì trầm lặng, thẩn thờ nhìn con

Ba mơi năm, lắm đổi dời!

Bạn- thầy, thầy- bạn, làm con khó nhìn

Bâng khuâng nhìn bạn, ngắm thầy

Lòng con rộn rã bao lời yêu thơng

Thầy thì đậm nét gian truân

Vẫn nồng nhiệt ấy, sao quên đợc thầy!

Ngaõ

laồi

Trang 16

Thầy nguyên giọng nói ấm êm Ngày xa thầy giảng những trang “sử vàng”

Làm sao tránh khỏi bàng hoàng:

“ Con là lớp trởng ngày nào đó chăng?"

Tên con thầy vẫn cha quên

Nên con thấy ấm lòng thêm khi về

Khi xa con vẫn lặng thầm

Mỗi khi con đứng bên thầy lắng nghe

Thầy luôn căn dặn chúng con:

“Đừng vì danh lợi mà quên tình thầy”

”Đi đâu thầy dõi theo con”

Làm sao quên đợc, dáng con gầy gầy!

Thầy nay thất thập ngũ niên

Thầy con vẫn đứng hiên ngang giữa đời

Quên sao ngời lái “đò đời”

Đa con đến “bến sông đời” ngày nay!

Ngày đăng: 16/05/2015, 00:00

Xem thêm

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w