Cho đoạn văn sau:Hình ảnh làng cũ trong ký ức tôi không giống hẳn như thế này?. Viết đoạn văn ngắn nêu suy nghĩ của em sau khi học xong bài thơ “ Ánh trăng” của Nguyễn Duy.. Câu 3: 4,5
Trang 1Cho khổ thơ sau:
Không có kính rồi xe không có đèn
Không có mui xe thùng xe có xước
Xe vẫn chạy vì miền nam phía trước:
Chỉ cần trong xe, có một trái tim
1 Nêu xuất xứ của khổ thơ trên và xác định phương thức biểu đạt chính của khổ thơ?
2 Cụm từ “ không có đèn” trong câu thơ: Không có kính rồi xe không có đèn, thuộc cụm từ gì?
3 Xác định phương thức chuyển nghĩa của từ “ trái tim” trong câu thơ cuối của khổ thơ
Câu 2: ( 2,0 điểm)
Viết đoạn văn nêu suy nghĩ của em về khổ thơ trên?
Câu 3: ( 5,0 điểm)
Phân tích nhân vật Phương Định trong văn bản “ Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê
Trang 2Cho đoạn văn sau:
Hình ảnh làng cũ trong ký ức tôi không giống hẳn như thế này Làng cũ tôi đẹp hơn kia! Nhưng nếu phải nhớ rõ đẹp như thế nào, nói rõ đẹp ở chỗ nào thì thật không có hình ảnh ngôn ngữ nào diễn tả ra cho được phảng phất thì cũng có hơi giống đấy Tôi nghĩ bụng: Hẳn cái làng cũ mình chỉ như thế kia thôi,tuy chưa tiến bộ lắm nhưng cũng vị tất đến nỗi thê lương như mình tưởng Chẳng qua là tâm tình mình đã đổi khác, bởi vì về thăm quê chuyến này lòng mình vốn đã không vui
1 Nêu phương thức biểu đạt của đoạn văn trên?
2 Hãy tìm và gọi tên các thành phần biệt lập có trong đoạn văn trên?
Câu 2: ( 3,5 điểm)
1 Trình bày hiểu biết của em về nhà thơ Nguyễn Duy?
2 Viết đoạn văn ngắn nêu suy nghĩ của em sau khi học xong bài thơ “ Ánh trăng” của Nguyễn Duy?
Câu 3: ( 4,5 điểm)
Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương trong văn bản “ Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ
Trang 3Cho đoạn văn sau:
Hình ảnh làng cũ trong ký ức tôi không giống hẳn như thế này Làng cũ tôi đẹp hơn kia! Nhưng nếu phải nhớ rõ đẹp như thế nào, nói rõ đẹp ở chỗ nào thì thật không có hình ảnh ngôn ngữ nào diễn tả ra cho được Phảng phất thì cũng có hơi giống đấy Tôi nghĩ bụng: Hẳn cái làng cũ mình chỉ như thế kia thôi,tuy chưa tiến bộ lắm nhưng cũng vị tất đến nỗi thê lương như mình tưởng Chẳng qua là tâm tình mình đã đổi khác, bởi vì về thăm quê chuyến này lòng mình vốn đã không vui
1 Nêu phương thức biểu đạt của đoạn văn trên?
2 Hãy tìm và gọi tên các thành phần biệt lập có trong đoạn văn trên?
Câu 2: ( 3,0 điểm)
1.Trình bày hiểu biết của em về nhà thơ Nguyễn Duy?
2.Viết đoạn văn ngắn nêu suy nghĩ của em sau khi học xong bài thơ “ Ánh trăng” của Nguyễn Duy?
Câu 3: ( 4,0 điểm)
Phân tích nhân vật Nhĩ trong truyện ngắn “ Bến quê” của Nguyễn Minh Châu
Trang 4Đọc kĩ đoạn trích và thực hiện các yêu cầu sau:
Vừa lúc ấy, tôi đã đến gần anh.Với lòng mong nhớ của anh, chắc anh nghĩ rằng, con anh sẽ chạy xô vào lòng anh, sẽ ôm chặt lấy cổ anh Anh vừa bước, vừa khom người đưa hai tay đón chờ con Nghe gọi, con bé giật mình tròn mắt nhìn Nó ngơ ngác, lạ lùng Còn anh, anh không ghìm nổi xúc động
( Nguyễn Quang Sáng – Chiếc lược ngà)
1 Tìm các từ láy có trong đoạn trích?
2 Xác định trường từ vựng có trong các từ sau: chạy, ôm, anh, giật mình
3 Phân tích cấu tạo ngữ pháp và nêu tên gọi của câu sau:
Anh vừa bước, vừa khom người đưa hai tay đón chờ con.
Câu 2: ( 3,5 điểm)
Viết bài văn ngắn trình bày suy nghĩ của em về sự chia sẻ trong tình bạn
Câu 3: ( 4,5 điểm)
Em hãy phân tích vể đẹp của người lính lái xe trong văn bản “ Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm tiến Duật
Trang 5Chép chính xác khổ cuối văn bản “ Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật.
Hai câu thơ cuối của khổ thơ cho em biết phẩm chất gì của người chiến sỹ lái xe trên tuyến đường Trường Sơn?
Viết đoạn văn nêu suy nghĩ của em về khổ thơ ấy?
Câu 2: ( 2,0 điểm)
Tìm thành phần gọi đáp trong bài ca dao sau và cho biết lời gọi – đáp đó hướng đến ai?
Bầu ơi thương lấy bí cùng Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn Câu 3: ( 4,0 điểm)
Phân tích nhân vật anh thanh niên qua đoạn trích sau:
Hồi chưa vào nghề, những đêm bầu trời đen kịt, nhìn kỹ mới thấy một ngôi sao xa, cháu cũng nghĩ ngay đến ngôi sao kia lẻ loi một mình Bây giờ làm nghề này cháu không nghĩ như vậy nữa Vả, khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được? Huốn chi việc của cháu gắn liền với việc của bao anh em, đồng chí dưới kia Công việc của cháu gian khổ thế đấy, chứ cất
nó đi, cháu buồn đến chết mất Còn người thì ai mà chả “ thèm’ hở bác? Mình sinh ra là gì? mình
đẻ ở đâu, mình vì ai mà làm việc? Đấy, cháu tự nói thế đấy Bác lái xe đi, về Lai Châu cứ đến đây dừng lại một lát Không vào giờ “ốp” là cháu chạy xuống chơi, lâu thành lệ Cháu bỗng dưng tự hỏi: cái nhớ xe, nhớ người ấy thật ra là cái gì vậy? Nếu là nỗi nhớ phồn hoa đô hội thì xoàng Cháu
ở liền trong trạm hàng tháng Bác lái xe bao lần dừng, bóp còi toe toe, mặc, cháu gan lì nhất định không xuống Ấy thế là một hôm, bác lái phải thân hành lên trạm cháu Cháu nói: Đấy, bác cũng chẳng “thèm” người là gì?
Anh xoay sang người con gái đang một mắt đọc sách, một mắt lắng nghe, chân cô đung đưa khe khẽ, nói:
- Và cô cũng thấy đấy, lúc nào tôi cũng có người để trò chuyện Nghĩa là có sách ấy mà Mỗi người viết một vẻ