Đổi lại, họ được chiêm ngưỡng dung nhanthiên kiều bá mị của Chu Thục Nghi, lảo đảo trở về nhà với mối tương tư, hôm sau lại đến nữa.. Nhưng đã là di mệnh thì con cái chẳng thể không theo
Trang 1Au Duong Chinh Lan - Uu Dam Hoa
Trang 7Trong khu vườn trồng hàng vạn loại kỳ hoa dị thảo được sưu tầm từ các nơi đem về Giả sơn,non bộ có đến mấy trăm, nằm rải rác khắp nơi, khiến cảnh vật bội phần kỳ tú Lại thêm ba dòng suốitrong vắt uốn lượn quanh co, cá lội nhởn nhơ từng đàn Dưới những gốc tùng bách trăm tuổi kia là bãi
cỏ xanh mơn mởn và quanh năm luôn có ngàn hoa đua nở Du khách nào đến Trường An mà khôngđến Vạn Tú hoa viên uống rượu, thưởng hoa thì xem như uổng cả chuyến đi
mỹ nhân Tao nhân mặc khách, thế gia công tử hay hào kiệt võ lâm đổ xô đến Vạn Tú hoa viên cũngchỉ vì nàng Họ bấm bụng, gượng cười uống cạn những chén rượu đắt cắt cổ, gọi hàng lô những mónnhắm thượng hạng dù chẳng thể nào ăn hết một phần mười Đổi lại, họ được chiêm ngưỡng dung nhanthiên kiều bá mị của Chu Thục Nghi, lảo đảo trở về nhà với mối tương tư, hôm sau lại đến nữa
Vạn Tú hoa viên quá nổi tiếng nên đã làm lu mờ toà Chu gia trang ở cạnh đấy Đây chính là nơi
cư trú của Tây Thục nhất hùng Chu Điện Kiệt Họ Chu đã lục tuần, chưa gác kiếm nhưng lao vào việckiếm tiền đã mười năm nay Ngoài Vạn Tú hoa viên, lão còn là chủ nhân của nhiều lầu quán và hiệubuôn trong thành
Sáng nay, có một người khách lạ thúc ngựa đi ngang qua Vạn Tú hoa viên mà không ghé vào.Chàng ta thẳng lên Chu gia trang, xuống ngựa đưa bái thiếp cho tên gia nhân gác cổng
Trang 8
Khách lạ này là một thư sinh tuổi độ hai mươi lăm, hai mươi sáu Chàng ta có dáng người gầygầy, cao cao trông rất văn nhược Bộ áo học trò bằng vải xanh thô nhưng rất sạch sẽ Dung mạo chàngkhông đẹp, không xấu, chỉ vào hạng dễ coi Tuy nhiên, đôi mắt sâu nằm dưới cặp chân mày chữ nhấtkia luôn vui vẻ và tỏa ra ánh nhìn ấm áp, thân thiện, có lúc lại như phảng phất nỗi buồn sâu kín nào đó
Hành lý của chàng chỉ vỏn vẹn có một tay nải nhỏ và một tráp gỗ đựng bút nghiên Thư sinhchắp tay sau lưng đứng đợi, ung dung ngắm nhìn ngọn núi Ly sơn ở phía xa xa
Trang 10Thục Nghi, trước sau gì cũng xuất giá theo chồng Sau này, ngươi lập gia thất, cho một đứa con traithừa tự họ Chu là lão phu mãn nguyện lắm rồi!
Có không ít người xầm xì bàn tán, cho rằng Âu Dương Chính Lan quả đúng là chuột sa hũ nếp,
tự nhiên trở thành giàu có Ngay Trường An mỹ nhân Chu Thục Nghi cũng không khỏi sinh lòng đố kỵvới vị biểu huynh từ trên trời rơi xuống kia Nàng đối xử với Chính Lan rất gượng gạo, giả tạo
Phần Chính Lan thì sao? Chàng vẫn trầm lặng ít nói, vẫn mặc những bộ y phục bằng vải thô Vàchỉ trong nửa tháng chàng đã kiểm tra xong toàn bộ sổ sách của hai mươi cơ sở kinh doanh Chính Lan
Trang 11phát hiện ra bọn tay chân của Chu lão đã âm thầm biển thủ hàng chục vạn lượng bạc Chàng vào thưphòng báo lại với Chu Điện Kiệt Lão giận dữ gầm lên:
Chu tranh chủ đã đuổi gã đê tiện ấy đi và đưa Chính Lan vào thay Ý lão muốn chàng và ThụcNghi gần gũi để dễ phát sinh tình cảm.Vì vậy, giờ đây, ngày ngày đôi nam thanh nữ tú kia phải đốidiện nhau
Trang 12Chàng nói rất điềm đạm nhưng đầy vẻ kiên quyết Chu Thục Nghi bất giác hổ thẹn cho thái độnhỏ nhen của mình Nàng bắt đầu nhìn Chính Lan với cặp mắt khác Và cũng như Chu lão, nàng đã bịchàng thư sinh áo vải trầm lặng kia chinh phục.
Lễ giáo Trung Hoa thời bấy giờ không cấm anh em họ lấy nhau Vì vậy, nếu trong lòng Trường
An đại mỹ nhân có nảy sinh tình cảm với Chính Lan thì cũng là lẽ thường tình
Trang 13- Quả là chuyện hoang đường! Nhưng đã là di mệnh thì con cái chẳng thể không theo Ngươi cứ
đi đi nhưng đúng một năm sau phải trở về đây sinh sống
Trang 15- Ngươi là học trò mà cũng có bằng hữu trong giới võ lâm ư?
đủ để các dũng sĩ quên đi nỗi sợ chết
Trang 16- Họ là cao nhân phương nào mà hiền điệt dám kỳ vọng địch nổi Đào Hoa cung?
Chu lão kinh hãi nhận ra Hán Trung Tam Ngốc Hiệp Mười mấy năm nay, ba gã này được xem
là hung thần của đất Thục Đao pháp hiểm độc và thần lực thiên sinh của họ nổi tiếng khắp võ lâm Dobản tính ngốc ngếch nên hay làm càn, chẳng đếm xỉa gì đến ai
Tam Ngốc tự xưng là hiệp khách nên hay xen vào chuyện thiên hạ Có lần họ phải móc sạch túi
để bồi thường cho một phụ nhân vì đã giết chồng mụ ta khi vợ chồng họ đang đánh nhau!
Trang 19- Té ra hôm nay Âu Dương… bằng hữu cho phép bọn ta uống rượu?
Trang 20kiếm của gã đã có sáu chục cao thủ thành danh phải bỏ mạng Hồi còn trẻ, họ Hách có lên núi Võ Đanghọc nghệ một năm nên giữ mãi kiểu búi tóc đạo sĩ Giờ đây, đôi mắt quái dị hình tam giác kia nhìnChính Lan với vẻ nồng ấm Gã bước đến ôm chàng khẽ nói:
Trang 21
Thêm một người nữa xuất hiện Chu Thục Nghi choáng váng trước vẻ đẹp ma quái của nữ nhân
áo vàng này Một chút ghen hờn vô cớ thoáng len vào hồn khi nữ lang xinh đẹp tuyệt thế kia nắm chặttay Chính Lan trách móc:
- Công tử quả là kẻ vô tình, khiến thiếp mỏi mòn trông đợi mấy tháng nay! Hoàng Cúc lâu vắngbóng công tử chỉ còn là một tòa nhà hiu quạnh thê lương Thiếp đang định nhổ sạch vườn cúc thì nhậnđược thư Nếu không, tháng chín này chẳng còn bông hoa nào cho chàng ngắm nữa!
Chu Điện Kiệt nghe nhắc đến Hoàng Cúc lâu, biết ngay nữ lang áo vàng này là ai Thanh danhcủa Hoàng Hoa Ma Nữ lẫy lừng phủ Hà Nam và cả Trung Nguyên Tài phóng độc của nàng thiên hạ vôsong, vì vậy, đã hai mươi lăm tuổi mà chẳng nam nhân nào lọt vào đôi mắt xanh kia
Trang 22Tam ngốc nói ngay:
Trang 23- Sáng mai Đào Hoa cung cho người đến bắt gia biểu muội Tại hạ mong chư vị đánh đuổi giùmbọn sứ giả kia.
Trang 27Chính Lan cảm động nhưng không hề nói lời biết ơn Chàng bóp mạnh bàn tay họ Hách và ánhmắt biểu lộ niềm hạnh phúc.
Cuối canh hai, Chính Lan trở về phòng riêng, giật mình nhận ra mùi hương ngan ngát Trêngiường chàng, Tây Môn Tử Quỳnh đang nằm thiêm thiếp Ánh trăng rằm xuyên qua song cửa, soi rõgương mặt thanh tú và thân hình người ngọc
Chính Lan mỉm cười, cởi áo nằm xuống cạnh nàng Chàng đã từng ở Hoàng Cúc lâu ba tháng,đêm đêm đồng sàng với nữ nhân nhưng chẳng hề động tâm Mối huyết thù đã biến chàng thành ngườithờ ơ với ái tình và sắc dục, nhưng mối tình nồng nhiệt, sâu nặng của Hoàng Hoa Ma Nữ đã khiếnchàng cảm động Người con gái kiều diễm phi phàm này yêu chàng bằng cả trái tim nóng bỏng, nhẫnnại chịu đựng thái độ hờ hững của chàng
Chính Lan biết rõ nàng chưa ngủ và đang chờ đợi, như đã từng chờ đợi mãi Chàng liếc sang,nhận ra đôi giòng lệ đang chảy trên gương mặt đẹp, lóng lánh dưới trăng vàng Chính Lan thở dài,vươn tay kéo nàng vào lòng mình Tử Quỳnh bật khóc rấm rức, dụi đầu vào ngực chàng Chính Lan thìthầm vào vành tai nhỏ xinh kia:
Chính Lan nghe lòng sôi sục yêu thương, hôn lên mắt lên môi nữ nhân Lời nói chí tình kia đãphá tan lớp băng giá trong hồn chàng Tử Quỳnh ngượng ngùng lắng nghe tâm hồn bay bổng tronghạnh phúc của kẻ được yêu Xuân tiêu nhất khắc thiên kim, hai người ngụp lặn trong bể ái ân, đưa nhauđến bờ hoan lạc Cuối canh tư, Tử Quỳnh mới rón rén trở lại phòng mình
Trang 28Sáng hôm sau, trong bữa điểm tâm, tam ngốc Hồ Phùng Tường oang oang nói:
Trang 29Đúng như lời Hách Thiết Xuyên đã mô tả, bảy gã sứ giả áo hồng kia đều rất nhỏ bé Nhưnggương mặt già dặn đầy râu chứng tỏ tuổi họ đã khá cao Trên tay mỗi người là một hộp gỗ nhỏ, có lẽ làsính lễ.
Trang 30- Ngươi lầm rồi, đó chỉ là vết sẹo nhỏ mà thôi.
Hách Thiết Xuyên và Hán Trung Tam Ngốc Hiệp vội lao ra cản đường Thanh trường kiếm của
họ Hách dài hơn kiếm thường cả gang tay, rít lên những tiếng như xé lụa Còn đơn đao của ba gã ngốccũng nặng gấp hai đường đao thường, kình lực vô cùng mãnh liệt Hoàng Hoa Ma Nữ rút kiếm nhậpcuộc và Chu lão cũng chẳng thể đứng nhìn người khác chết thay cho mình Lão vẫn thường xuyênluyện tập nên bản lĩnh không hề giảm sút
Chu Thục Nghi định tham gia thì bị Chính Lan cản lại Nàng bực bội nói:
- Biểu huynh quá xem thường tiểu muội rồi đấy! Hoàng Hoa Ma Nữ đánh nhau được thì Trường
An đại mỹ nhân cũng vậy
Hán Trung Tam Ngốc đã bị trúng thương, giận dữ gầm vang, liều chết lao vào Lối đánh cươngmãnh của họ đã phần nào vãn hồi được cục diện Vô Nhân Kiếm Khách thì khác, gã ung dung dùngthanh trường kiếm dài ngoằng tấn công và thỉnh thoảng lại đỡ đòn cho đồng bọn Nếu không, TửQuỳnh và Thục Nghi đã thọ thương từ lâu rồi
Sau hai khắc rình rập, tìm hiểu, Hách Thiết Xuyên rú vang, bắt đầu sử dụng đến những đònquyết định Thân hình gã biến mất trong luồng kiếm quang, ập đến như cơn lốc Lập tức có ba thanh
Trang 31đoản kiếm phối hợp với nhau mà chống đỡ Tiếng thép chạm nhau chát chúa, Thiết Xuyên dội ra, ngực
áo rách ba đường Ngược lại, ba lão sứ giả cũng trúng đòn, máu nhuộm đỏ vai
Trang 32- Vậy phiền tam vị ở lại Chu gia trang vài tháng để chờ Đào Hoa cung chủ đến phục hận Giếtđược lão ta rồi tam vị sẽ được cả võ lâm ngưỡng mộ như thần thánh.
Trang 33Chu Điện Kiệt cũng nổi giận, lạnh lùng bảo:
Trang 34Vừa ra khỏi Trường An vài dặm, một hán tử nhỏ bé áo đen chặn đường bọn Chính Lan Gã là thủ
hạ của Vô Nhân Kiếm Khách Gã thì thầm với Hách Thiết Xuyên một lúc rồi bỏ đi ngay
Hai người phi ngựa như bay, năm ngày sau đã về đến Nam Dương Chính Lan ở lại Hoàng Cúclâu ba ngày rồi lại ra đi Tử Quỳnh rất muốn đi theo nhưng không được Nàng phải ở lại để tiếp nhận
Trang 35tin tức từ các nơi báo về Ba năm qua, Chính Lan đã kết giao rất rộng rãi và nhờ đám bằng hữu ấy giúpmình truy tìm tung tích kẻ thù.
Ngày chàng học xong tuyệt nghệ, hạ sơn trở lại Côn Minh, mới biết song thân đều bị giết Phụthân chàng công lực thâm hậu nên đã thi triển Quy Tức đại pháp giả chết Nhờ vậy khi hung thủ bỏ đi,ông có đủ thời gian để viết lại di thư và vẽ chân dung kẻ sát nhân
Nhưng liệu gương mặt kia là giả hay thực cũng khó mà biết được, chỉ có khẩu âm Hồ Nam và độtuổi thất tuần là đáng tin cậy nhất Nốt ruồi son giữa trán cũng chỉ là một chứng cớ rất mỏng manh đểnhận dạng
Lúc đầu, Chính Lan có linh cảm rằng hung thủ là Đào Hoa cung chủ Nhưng khi nghe bọn sứ giảtiết lộ rằng dung mạo lão ta rất trẻ trung, giả thuyết kia gần như sụp đổ Giờ đây, chàng phải phiêu bạtkhắp nơi, tiếp cận những nhân vật lẫy lừng trong võ lâm Hung thủ chẳng thể là một kẻ vô danh tiểu tốtđược
Lần này, Chính Lan đi Từ Châu để điều tra Giang Tô đại hiệp Du Huỳnh Họ Du đã bảy mươihai tuổi và trên trán cũng có một bớt son
Khi chàng đến Hứa Xương thì tin bảy sứ giả Đào Hoa cung bị giết ở Chu gia trang đã loan khắp
võ lâm Kể cả việc Tây Thục nhất hùng sợ Đào Hoa cung chủ báo thù nên đã dọn nhà về ở cạnh dinhTổng binh thành Trường An Nhưng có một điều, chẳng ai biết lai lịch cao thủ đã giúp Chu Điện Kiệttiêu diệt bảy lão hung thần kia
Chính Lan dừng chân trước một tửu quán hạng trung ở cửa tây thành Nơi này rất rộng rãi và giá
cả phù hợp với đa số khách võ lâm Trừ bọn cường đạo giết người cướp của, phần lớn khách giang hồđều nghèo kiết xác Họ nuôi mộng làm hiệp khách, mang ba thước gươm thích dong ruổi, trừ gian diệtbạo, nên làm gì có nghề nghiệp để mưu sinh?
Bách tính nhìn vẻ oai phong của họ với ánh mắt ngưỡng mộ, đâu ngờ rằng bụng họ đói meo.Nhưng đám hào kiệt trẻ tuổi ấy vẫn xiết chặt giải lưng quần, mỉm cười ngạo nghễ Thường thì họ tìmđến những nhà đại phú từng xuất thân từ võ lâm, hỏi mượn ít làm lộ phí Hoặc bí quá thì nhận côngviệc hộ viện, bảo tiêu, dành dụm một số bạc rồi lại lên đường
Trang 36
Ngoài những hiệp khách độc hành ấy, số khác gia nhập vào những bang hội, vừa dương danhthiên hạ, vừa có kế mưu sinh Cuộc sống mất đi sự phóng khoáng nhưng chẳng đến nỗi phải rách rướilang thang
Nhưng ngược lại, đám hiệp khách độc hành nghèo khó kia lại có kiến văn rất rộng Họ chẳng ởyên một chỗ nào mà liên tục phiêu du, tai nghe mắt thấy nhiều chuyện lạ Ngoài ra họ còn có thêm mộtnghề tay trái nữa, đó là đưa tin Thời xưa, Trung Hoa chỉ có hệ thống liên lạc chính thức của triều đình
là đường dây dịch trạm, chuyên để chuyển công văn của triều đình đến các địa phương và ngược lại
Thư từ của bách tính đa số đều gởi qua tay các khách thương hồ Nhưng bọn lái buôn mang theohàng hoá cồng kềnh nên đi rất chậm Vì vậy, những người cần chuyển thư đi thật nhanh sẽ phải mướncác hào khách giang hồ Với số thù lao tương xứng, tin tức sẽ đến nơi rất sớm
Trang 37- Lão phu hỏi ngươi, nếu đúng là hành vi của Vô Ảnh hội thì vì sao họ phải huỷ diệt các tử thi đểphi tang tử trạng? Như vậy, có thể là Chu lão muốn giấu tung tích của ân nhân nên mới đổ thừa cho VôẢnh hội Cái đó gọi là tử vô đối chứng.
Trang 38- Đào Hoa cung chủ đã vì việc bảy vị sứ giả bị giết mà công khai xuất đầu lộ diện trên giang hồ.Trọng địa của họ nằm trong khu rừng đào ở bờ tây vùng Thủy Bạc Lương Sơn thuộc huyện Thái An.Ngày rằm tháng tư này, Đào Hoa cung sẽ khai mạc Chiêu anh đại hội, tuyển cao thủ thay thế cho bảy
sứ giả đã chết, đồng thời, họ còn tuyển thêm trăm võ sĩ cấp thấp nữa Thông báo ghi rõ mức lương của
sứ giả là ngàn lượng bạc, còn võ sĩ là hai trăm
Từ Kính Nhan nghiêm giọng:
Trang 39- Vì sao Từ đại ca lại quan tâm đến con người ấy? Tiểu đệ nghe tới là nhức cả đầu Trong hơnhai năm, hắn ta đã giết và đả bại ba bốn chục ma đầu hắc đạo, mà chẳng ai biết mặt mũi ra sao?
- Các hạ là người đọc sách sao không kiếm cơm bằng chữ nghĩa mà lại dấn thân vào chốn giang
hồ làm gì? Chén cơm của võ lâm phải đổi bằng máu
Trang 40
Chính Lan ung dung đáp:
- Các hạ chỉ là một gã học trò ốm yếu, trói gà không chặt mà không ngờ khẩu khí lại to tát dường
ấy Nếu muốn nhập bọn với anh em ta thì phải biểu lộ chút công phu mới xong
Gã chính là Lôi Đao Hứa Hoa, cao thủ vùng Cam Túc, mới đến Hứa Xương hai tháng nay HọHứa lầm lì, ít nói nhưng được cả giới áo vải Hứa Xương kính phục vì tính hào phóng và tận tụy vớibằng hữu Mỗi lần đụng trận, gã mấy phen liều mình giải cứu cho bọn đồng hành, và chẳng bao giờchịu nhận phần hơn
Ai cũng biết Hứa Hoa từng xưng bá đất Cam, nay lưu lạc vào Trung Nguyên tất phải có nỗithương tâm, nhưng gã chẳng bao giờ nói cho ai biết cả
Trong thâm tâm đám hào kiệt muốn Lôi Đao trở thành thủ lĩnh của họ, còn Sơn Đông Tử Phòng
là quân sư, nhưng Hứa Hoa không chịu Thường thì họ Hứa chẳng bao giờ mở miệng nếu không có aihỏi Nhưng hôm nay chẳng hiểu sao gã lại bộc lộ ngay vẻ chán ghét đối với gã thư sinh kia?
Trang 42
Chính Lan thấy gã cương quyết lạy đủ số, chàng cũng phải đáp lễ Hai người ôm nhau cười ha
hả, dắt tay trở lại bàn tiệc
- Từ đại ca! Việc này rất khó nói, mong đại ca và anh em lượng thứ Chỉ có thể tiết lộ một điều
Âu Dương công tử là đại ân nhân của tiểu đệ!
Trang 43Thành Từ Châu nằm cạnh dòng Đại Vận hà nên kinh tế rất phồn vinh, dân cư sầm uất Trongthành, nhà cửa san sát, lâu quán, hiệu buôn đồ sộ và tráng lệ Từ thời Tam Quốc, Từ Châu đã là thànhlũy quan trọng của Đông Ngô, để chống quân Tào Tháo Giờ đây, đất nước thanh bình, thống nhất, nơinày càng thêm phát triển, giàu có Và đương nhiên, Từ Châu cũng có những tửu quán dành cho bọngiang hồ bố y Đám cao thủ xuất thân từ thế gia vọng tộc chẳng bao giờ bước chân đến những nơi ấycả.
Số bạc phi nghĩa kia được phân phát cho anh em cùng giới và giúp đỡ đám bần dân Nhờ vậy,lương tâm của họ được an ủi và chẳng hề day dứt Từ “hiệp đạo” dùng để chỉ những người có mảnhlương tâm rộng rãi ấy
Trang 44Chính vì vậy, vai trò của đám cao thủ áo vải lại trở lên quan trọng Họ theo phe nào thì phe đó sẽthắng Tuy nhiên, đa số trong bọn họ đều chưa vợ và rất mong được lọt vào mắt xanh của Du tiểu thư.
Dù chưa ngã ngũ, nhưng rõ ràng rằng trước sau gì Ngụy lão đại cũng sẽ phải cuốn gói cút khỏi TừChâu
Đó là tình hình chung ở địa phương này Giờ đây, chúng ta trở lại với Chính Lan và Lôi ĐaoHứa Hoa Hai người này vào Chiêu Phong tửu quán, thuộc nửa phía tây thành
Đám hào khách đang sôi nổi bàn tán xem về phe Bệnh Trùng hay Trại Tây Thi Họ đều là dân tứ
xứ chứ chẳng hề có gốc gác ở Từ Châu, khi đến đây, từng quen biết Bệnh Trùng nên vì chút nghĩa, khí
ấy mà chưa tìm đến với Trại Tây Thi
Đại ca của nhóm này là Thanh Long Trảo Đặng Tân Dụ Ngoài võ công cao cường, lão còn làmột người khôn ngoan, cẩn trọng Lão có chút giao tình với Bệnh Trùng nhưng lại không thể cưỡngbách đám đàn em Quan hệ giữa những kẻ lang bạt rất tế nhị, tuy họ đều gọi Thanh Long Trảo là đại canhưng lại có toàn quyền quyết định cuộc đời mình Đặng lão chỉ có thể dùng lý luận để kêu gọi họ màthôi
Qua những lời đối thoại của đám hào khách, Chính Lan đã hiểu được tình hình hiện nay của TừChâu Chàng mừng rỡ, âm thầm tính kế tiềm nhập Du gia trang, để điều tra thân phận Du Huỳnh
Một hán tử tứ tuần, mắt lộ, râu rồng cười nhạt bảo:
- Chúng ta đều là bọn lạc phách trên giang hồ, đến rồi lại đi Chứ đâu phải ăn đời ở kiếp đất này?Nay Du tiểu thư ngỏ lời thỉnh cầu bọn ta giúp đỡ và hứa sẽ hậu tạ, vậy vì cớ gì phải nghĩ đến BệnhTrùng kia? Lão giàu nứt đố đổ vách mà có bao giờ tương trợ cho bọn ta phân bạc nào? Đặng đại ca nênsuy nghĩ lại đi, Bệnh Trùng chẳng phải là một bằng hữu tốt đâu
- Anh em đã quyết như vậy, lão phu cũng xin nghe theo Lát nữa, chúng ta sẽ đến Du gia trang
để gặp Trại Tây Thi!