Vũ Di Sơn, tuy chỉ là ngọn núi thấp, cao độ hai trăm muời mấy trượng, nhưng với địahình chín khúc, ba mươi sáu ngọn núi, chín mươi chín hang động, đã trở thành một trong những dãynúi xin
Trang 1Bach Nhat Quy Hon
Trang 2
www.viendu.com
Trang 14Phù Dung vị tiếu phong xuy lạc Sơn hạ Hầu gia hí lão ma
Trang 17Vũ Di sơn thượng mạng mang hận
Sát tinh xuất thế hữu nhân vong
Trang 18
Nhân gian thường truyền tụng câu “Vũ Di Sơn thủy thiên hạ kỳ” (Non nước Vũ Di Sơn là kỳ lạnhất thiên hạ) Vũ Di Sơn, tuy chỉ là ngọn núi thấp, cao độ hai trăm muời mấy trượng, nhưng với địahình chín khúc, ba mươi sáu ngọn núi, chín mươi chín hang động, đã trở thành một trong những dãynúi xinhđẹp nhất Trung Hoa
Trang 20Cậu bé lồm cồm ngồi lên, dương đôi mắt to tròn, lo lắng hỏi:
Trang 23
- Không uổng công ta dạy dỗ ngươi suốt bảy năm nay! Tuyệt kỹ Sách Hồn Phi Tiễn không còn
sợ thất truyền nữa rồi!
- Bản lĩnh của Bạch Y Hầu nghiêng trời lệch đất, ngay ta cũng chẳng thể làm gìđuợc lão! Những
gì ngươi học trong mấy năm qua chỉ là công phu tổ truyền của Vũ Di Phái, để làm vốn liếng trên đuờng
đi tìm một vị tuyệt thế kỳ nhân mà thụ giáo kiếm thuật thượng thừa!
Trang 26
Mông Diện La Sát Phùng Lệ Phi là người Cao Sơn, một bộ tộc thiểu số ở Phúc Kiến Vì vậy,trong huyết quản của Hận Thiên chỉ có nửa giòng máu Hán tộc.
Hận Thiên vào đến khu rừng rậm ở hậu sơn, khoan khoái hít lấy mùi hương cỏ cây quen thuộc
Nó quên hết mọi việc trên đời, tai mắt căng ra, trước là đề phòng mãnh hổ, sau là tìm kiếm con mồi!
Sau gần hai canh giờ sau, Hận Thiên hí hửng trở lại thạch động với một con nai tơ nặng ước haitrăm cân trên vai Nhờ công phu khổ luyện từ lúc lên sáu, nên ở tuổi mười ba, Hận Thiên mới vác nổimột trọng lượng nặng như vậy!
Trang 27Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt khiến Hận Thiên chết đứng Thủ cấp của Vũ DiTiên Nương nằm lăn lóc trên sàn động Còn trên chiếc giường đá kia là thân thể lõa lồ của Mông Diện
La Sát Phùng Lệ Phi Y phục của bà bị xé nát, rơi vương vãi quanh chân thạch sàn!
Trang 29
Mãi đến cuối giờ mùi, Hận Thiên mới xuống dưới chân núi phía sau, y phục bị gai cào rách cả
Nó đã dùng Sách Hồn Tiễn bắn vào mắt bốn con ác thú để mở đuờng
Trang 30Có điều, chính sự may vụng về của Phùng Nương lại làm tăng vẻ đẹp sơn dã của Hận Thiên.Làn da trắng muốt và gương mặt đẹp như tiên đồng kia nổi bật lên cạnh mảnh da lốm đốm, tạo nên sứchấp dẫn kỳ lạ!
Hận Thiên thay áo xong, tiếp tục đi về hướng Bắc, nó từng nghe Phùng Nương kể rằng ở hướng
ấy có một đại trấn tên gọi là Thượng Nhiêu, thuộc địa phận tỉnh Giang Tây!
Trang 32Gã tiểu nhị há hốc miệng chạy đi tìm chưởng quỷ Lát sau, một gã béo phệ, mặt láng như bôi
mỡ, đến bên bàn, vòng tay nói:
Trang 34Năm lên chín tuổi, Hận Thiên đã thuộc lòng sách vở có trong hang Thấy chàng ham học, MôngDiện La Sát liền đột nhập Tử Dương thư viện, mượn lén vài chục quyển mang về cho con Tất nhiên là
bà phải đi vào ban đêm, nên không thể nhận ra tựa sách mà chọn Vì vậy, Phùng Nương vô tình lấy cảquyển sách dạy nấu ăn về! Hận Thiên lại vì yêu thương mẹ, muốn sau này tự tay mình nấu những móncao lương mỹ vị cho bà ăn, nên đã cố công học thuộc!
Trang 35- Lão phu dám tự hào nắm rõ lai lịch của tất cả các anh hùng hảo hán ở phía nam Trường Giang,
và đoán chắc rằng không có ai tóc hung đỏ Như vậy, người kia phải là một cao thủ ở Trung Nguyên,hoặc ở phía Bắc Hoàng Hà
Trang 36
- Chu biểu huynh tự hào rằng chỉ không biết có một điều, đó là việc sau khi chết Ngoài ra, bất
cứ điều gì lão cũng kiến giải đuợc!
Trang 37Chu lão nghiêm giọng:
Hận Thiên bắt đầu có cảm tình với lão già phúc hậu họ Chu, nhưng tuyệt đối không hé răng tiết
lộ lai lịch cũng như mối hận thù của mình! Nó chỉ nhờ Chu chưởng quỷ định giá giùm số châu báu màmẫu thân đã để lại!
Trang 39Khẩu khí của Thiên Nhi giờ đây lễ độ hơn trước đó là nhờ những lời giáo huấn của chủ nhân
Mỹ Hương Tửu Lâu Chu Duy Diễn Lão biết cậu bé xuất thân từ chốn núi rừng, kém phần lễ nghia, nên
đã dạy cho cách xưng hô đúng phép!
Vừa kịp lúc Thiên Nhi nhớ đến lời giáo huấn của tiên mẫu, nuốt giận bước đi Hoàng y nữ lang
ân cần kéo chiếc ghế trống cạnh mình mời Hận Thiên ngồi xuống
Trang 40
Mùi u hương và son phấn từ mái tóc huyền, từ thân thể nữ lang tỏa vào mui Thiên Nhi, khiến nónghe là lạ.
Lúc này chàng kiếm sĩi áo xanh đang giận tím tái mặt, khi thấy thần tượng của mình lại hậu đãi
gã bé con man mọi!
Trang 41
Hận Thiên đã có chủ ý nên không nổi giận nữa, chỉđôi mắt là long lanh sát khí Và một lần nữa
nữ lang áo vàng lại an ủi cậu bé Nàng quàng tay qua vai, vỗ về Thiên Nhi:
Trang 42- Y là Thanh Y Thần Kiếm Từ Đinh Vân, thiếu bang chủ Kiếm Bang! Chẳng lẽ hiền đệ định saunày sẽ dạy cho y một bài học?
Trang 43Hận Thiên ngượng ngùng nói:
Hai món này rất đắt, chỉ có bậc đại phú mới dám gọi Vì vậy, ba nữ tỳ kia, chưa hề đuợc ăn Nay
có dịp, họ không hề bỏ lỡ Hoàng Y nữ lang chỉ ăn lấy lệ, và luôn gắp cho Hận Thiên
Trang 44Thiên Nhi nhìn theo hướng mặt ghớm ghiếc của Bạch Y Lão Nhân Nó giống hệt như thủ cấpcủa xác ướp Vũ Di Tiên Nương.
Trang 45Bọn tiểu nhị đều trốn sạch vào trong bếp nên lão chưởng quầy dầy dạn kinh nghiệm phải đíchthân bưng rượu thịt ra Vừa đặt xuống bàn là lão lui bước ngay.
Trang 51Thiên nhi rút đoản kiếm, bước đến bên thân hình đang run rẩy của Thanh Y Thần Kiếm Họ Từ
sợ hãi, gắng gượng quỳ lên van lạy:
Trang 53Trong chớp nhoáng, lão đã trở ra, vỗ mạnh vào mông con tuấn mã của Thanh Y Thần Kiếm,đuổi nó chạy mất tăm Xong việc, Phùng Lập Tâm xua tay, cười bảo:
- Câu hỏi của ngươi quả khó trả lời Thực ra, võ lâm rất nhiều cao thủ, đã chạm trán hết lượt đâu
mà biết? Tuy nhiên, lão phu tạm thời có thể nói rằng ở Trung Nguyên này chỉ có một người hơn ta và
Trang 55Hận Thiên biết Bạch Y Hầu Mộ Dung Thiên chính là Trung Nhạc Kiếm Vương, e rằng có giaotình với Nam Nhạc Nhất Tà Phùng Lập Tâm, nên không nhắc đến kẻ thù giết cha Cậu bé liền nhân dịpnày dọ hỏi lai lịch kẻ đã hãm hại mẫu thân:
Trang 58
Nay tình cờ gặp Thiên nhi, lòng bỗng yêu mến lạ thường, chẳng thể bỏ mặc cậu bé đuợc Lãovội vã giở khinh công thượng thừa, lướt đi như gió thoảng Chẳng may, Hận Thiên rẽ vào rừng để đạitiện nên Phùng lão quái lại trở thành người đi trước
Vũ Hạ miếu trung phùng quỷ nữ
Bắc phương nhất khứ tầm minh sư
Trang 59
Tám ngày sau, cậu bé đến địa phận đất Hoài Hóa, dùng bữa trưa xong tiếp tục lên đường Cuốigiờ Mùi, Thiên nhi đã đi ngang ngọn Hóa Sơn Núi này chỉ cao hơn trăm trượng nhưng địa hình hiểmtrở, bao quanh bởi cánh rừng già rậm rạp
Trong Tử Dương thư viện ở Vũ Di Sơn cũng có những quyển cổ thư, dạy về kỳ môn trận pháp
Và Phùng Nương cũng đã vô tình mang về một quyển trong số ấy! Thiên nhi tiếc công lao của thânmẫu trộm về nên cũng đọc qua, dù chẳng hiểu được bao nhiêu!
Trang 61- Ta là hồn ma, làm sao hiền đệ thấy được mà tìm? Hãy ngoan ngoãn nhắm mắt lại như cũ, tỷ tỷ
sẽ trò chuyện với ngươi!
Trang 65Thiên nhi cẩn thận dùng lóng tay đo khoảng cách để xác định từng huyệt, nhờ vậy nó biết rằng
da thịt của xác chết này rất mềm mại chứ không khô cứng như xác ướp của Vũ Di Tiên Nương!
Trang 66Hận Thiên cắm xong mười tám mũi kim, mồ hôi toát ra như tắm, bước ra mái hiên hứng giọtgianh mà rửa mặt Đã là đầu canh hai, cơn mưa hạ vẫn rỉ rả chứ chưa chịu tạnh Cậu bé vỗ về tuấn mãrồi trở vào trong.
Trang 68Giấc ngủ của trẻ thơ đến rất nhanh, nhất là Thiên nhi có cảm giác như đang nằm cạnh từ mẫu.
Nó ôm chặt Tiểu Thuần mà thiếp đi
Trang 69
- Thiên đệ cứ lênđường đi Hồ Đạt Lai Ngu tỷ tịnh dưỡng thêm bảy ngày mới phá được ma pháp
đi theo ngươi được!
Trang 71Gã này làm công ở đây đã hai chục năm nên biết rõ gia quyến của chủ nhân Gã mừng rỡ đáp:
Trang 73Nhưng sự việc này đãđánh trúng vào thói hiếu kỳ của Nhất Bất Thông! Một đứa bé hỏi thăm lailịch của một đại cao thủ, lại còn mang theo vật chứng tất không phải là bình thường!
Trang 78
- Công tử yên tâm, lão phu thề sẽ tận lực Xin công tử cứ ở lại Lạc Dương một đêm Vì dẫu cóđến được bến đò cũng đã quá trễ để sang sông Lão phu có một tòa khách điếm trong thành, mong công
Trang 82đã quyết định giúp lão một tay.
Thiên nhi thích thú lắng nghe tiếng đàn sáo trầm bổng, quên cả thời gian Và canh ba đã điểm,
từ xa đã có hai chục gã hắc y bịt mặt lướt đến Bọn chúng ngỡ ngàng trước lối phòng thủ của Nhất BấtThông, dừng lại trước cánh cửa mở rộng, không dám vào ngay
Trang 83
Tường tửu lâu chỉ thấp ngang ngực, từ ngoài có thể thấy rõ bên trong Lát sau, bọn hắc y yêntâm bước vào Đi đầu là một lão cao gầy, chòm râu cằm điểm trắng ló ra khỏi khăn che mặt đã nói lêntuổi tác Lão bật cười ghê rợn:
Trang 84
Nhưng Thiên nhi chẳng có dịp để suy nghĩ lâu hơn Mười tên hắc y vừa đặt chân lên tầng mộtthì từ trong những khung cửa tối đen kia, một trận mưa ám khí bay ra Cả bọn gào lên thảm khốc, rơixuống đất chết tốt Chúng nằm trong khoảng sân tối tăm, gần chân vách tầng trệt, nên lão già kia khôngthể biết thủ hạ mình bị sát hại bởi loại ám khí gì.
Trang 86Ám khí độc môn này được rèn bằng huyền thiết nên khá nặng,đuôi lại có bốn cánh nên bay rất
xa Do Thiên nhi xuất thủ từ khoảng cách hai trượng khiến đối phương khó đối phó, khi phát hiện thìtrở tay không kịp
Trang 87
Hai lão áo đen tuy mất một cánh tay nhưng vẫn hung hãn như mãnh thú Lão gầy một mình đốiphó với hai người, để lão béo giết chođược Hận Thiên Lão ta múa tít lưỡng nguyệt phủ, miệng gầmlên căm hận:
Trang 88
Hận Thiên bị bất ngờ, chỉ còn biết trợn mắt kinh hoàng chờ chết Chu Minh và nữ lang áo xanh
sợ hãi thét lên, nhưng không cách nào can thiệp được
Trang 89Chu lão gật đầu, dặn Hận Thiên cứ ở yên trên này, rồi cùng nữ nhân kia phi thân xuống! Cậu béchạy quanh, thu nhặt lại những mũi Sách Hồn Tiễn Thấy đã đủ, Thiên nhi cũng xuống lầu tham chiến
Nhưng bọn sát thủ Phù Dung Hội đã rút lui vì thấy hai đầu lĩnh đã thảm tử Thủ hạ Phi ChâmMôn thương vong không nhiều vì đã khôn ngoan rút lui trở lại vào tầng trệt, dùng độc châm mà cầmcự! Có lẽ pheđối phương đã xử dụng hết yên cầu nên không sao xua được họ ra lần nữa!
Trang 91- Ngu tỷ là ma quỷ nên chỉ cần vài khắc để đến đây cứu cái mạng nhỏ bé của đệ!
Trang 92Sau hơn hai mươi ngày đêm hần gũi, chia sẻ mệt nhọc trên đường thiên lý, tình cảm giữa hai chị
em càng thêm thắm thiết Thiên nhi đã quen với vòng tay ấm áp và mùi hương thơm ngát của TiểuThuần, nên đã sa lệ khi nghe nàng nói:
Trang 95
- Trên sườn ngọn núi Hoàng Cuơng kia có một lão thần tiên pháp thuật thông thần, thường trịbệnh cho dân chúng quanh vùng Nhưng chẳng ai biết lão ấy có phải là Bất Biệt Cư Sĩ hay không?
Trang 98Đó là một chàng thiếu niên hiệp khách tuổi đôi chín anh tuấn phi thường Mặt chàng ta mịnmàng trắng hồng như da thiếu nữ, mắt to tròn, hắc bạch phân minh Đôi lông mày chữ nhất đen nhưmực, sống mũi dọc dừa đoan chính, và cặp môi đỏ hồng không khỏng không dày Tất cả những bộphận ấy nằm trên một gương mặt chữ điền vuông vức, đầy vẻ cương nghị.
Trang 99Hận Thiên gọi mãi chẳng thấy ai xuất hiện, sắc mặt nặng trĩu ưu tư, thúcQuái mã tiến vào khurừng, để lên ngọn núi thấp kia Năm năm trước, chàngđã nhìn thấy Tiểu Thuầnđi vào con đường mòn ởcánh rừng ấy.
Hận Thiên hồi hộp, tiến vào thạch động Chàng mừng rỡ nhận ra ở cuối hang đá có một người
áo trắng nằm trên tảng đá bằng Mảnh da báo lốm đốm đắp ngang ngực tố cáo rằng nàng ta là TrịnhTiểu Thuần
Trang 100
Hận Thiên nghe như bầu trời sụp đổ ôm lấy xác Tiểu Thuần khóc nức nở Lát sau, chàng mớitrấn tỉnh lại, đảo mắt nhìn quanh, phát hiện nơi đây có cả nồi niêu, chén bát, và bọc hành lý của TiểuThuần vẫn còn treo lủng lẳng trên váchđộng
Trang 101Biết còn phải ở lại khá lâu, ít nhất là ba ngày, Hận Thiên trở xuống chân núi, dẫn quái mã lên.Đường thượng sơn dốc đứng, chẳng hề dễ đi chút nào cả, chàng phải tốn rất nhiều sức lực mới đưađược con vật thân thiết lên trên bình đài.
Trang 102“Âm Dương vô lộ nan tương kiến.
Nhất Đán hồi sinh hựu hữu duyên.”
Trang 104Chàng đã rời Hằng Sơn được sáu ngày đường, và bên tay tả thấp thoáng bóng dáng của rặngNgũ Đài Sơn danh tiếng Ngũ Đài Sơn không nằm trong Ngũ Nhạc của Trung Hoa, nhưng lại đứng đầu
Trang 105Hận Thiên lỏng tay cương, để mặc quái mã đi nước kiệu Chàng thẫn thờ như người mất hồn vìluôn nhớ đến thi hài của Trịnh Tiểu Thuần đang đơn độc trong hang đá lạnh lùng! Chắc giờ đây tuyết
đã phủ kín cửa hang, chôn cả trái tim chàng trong đấy
Bỗng Hận Thiên nghe văng vẳng có tiếng nữ nhân kêu cứu, vọng ra từ đường mòn ở cánh rừng
mé hữu Tiếng kêu bi thiết kia đãđánh thức tấm lòng hào hiệp của người võ sĩ, Hận Thiên lập tức rẽ vào
và phi nước đại
Tàn lá bên trên rất dày, nên phía dưới ít tuyết, còn phơi vài mảng cỏ xanh mơn mởn Một hán tử
ở trần đang ngồi dày vò thân thể nõn nà của một thiếu nữ lõa lồ Tên dâm tặc này dường như thích thútrước tiếng kêu cứu của nạn nhân nên không thèm điểm á huyệt, dù đã phong tỏa tứ chi
Trang 106
Thanh đoản kiếm trong tay Hận Thiên phá tan màn đao quang dầy đặc, chặt phăng tả thủ vàdương vật của đối phương Hán tử mặt vàng đau đớn rú lên, quay mìnhđào tẩu, để lại những vệt máuhồng, rải dài trên mặt tuyết xám
Gã dâm tặc kia không chết là do phút cuối Hận Thiên nhớ đến lời giáo huấn của ân sư Bất Biệt
Cư Sĩ đã luôn nhắc nhở đồ đệ đừng tạo sát nghiệp trừ trường hợp bất khả kháng, không nên giết người
Trang 110Hận Thiên cười thầm, ngồi xuống giải nốt hai huyệt cuối cùng, Hồng Hương lồm cồm ngồi dậy,
xỏ tay vào áo choàng Thấy Hận Thiên đã nhảy lên lưng quái mã định đi, nàng hớt hải chạy theo:
Trang 111Tính khí Hồng Hương thật tức cười lúc thì cộc lốc, thô lỗ, lúc ngọt ngào mềm mỏng Tuổi nàng
độ mười bảy, xưng hô như thế là phải Hận Thiên suốt đời cô độc, không anh em, nay có người gọimình bằng đại ca, lòng chợt nghe ấm lại Chàng dịu giọng đáp:
Nghe chàng chấp thuận lối gọi thân mật, Hồng Hương nở nụ cười đắc ý, xiết chặt vòng tay, áp
má vào tấm lưng rộng ấm áp của chàng, Hồng Hương đã thề phải lấy chođược chàng trai thần dũng vàanh tuấn phi phàm này Đó là cách duy nhất để xoá đi ấn tượng khủng khiếp của lần suýt bị cưỡngdâm Hận Thiên chỉ đến trễ một chút là nàngđã cắn lưỡi tự sát
Trang 116- Chu nhị thúc vì trốn tránh bọn Phù Dung Hội nênđã về tá túc ở Hà gia trang ba năm nay Giaphụ chính là bái huynh của Chu lão.
Trang 117Đường trục chính trong thành rộng đến bốn mươi bước chân, hai bên là hàng cây Hoàng Camgià lão, cành lá sum xuê, vươn ra đến tận giữa lộ.
Trang 118Hận Thiên rút kiếm, mặt lạnh như sương, thúc quái mã tiến lên Tay tả chàng không cầm cương
mà đặt hờ trên đùi, và đội mắt lấp loáng hàn quang!
Trang 121- Lão thái lầm rồi! Tại hạ đến đây để gặp Nhất Bất Thông Chu Minh, chứ không phải để cầu hôn
Hà tiểu thư Xin hỏi Chu đại thúc có đây không?
Trang 123- Hận Thiên mồ côi, lại gọi Chu Minh là đại thúc, như vậy họ Chu chính là trưởng bối của chàng
ta Ngày mai Chu nhị thúc của ngươi về đến, ta sẽ bảo lão đứng ra tác hợp! Cộng với lời tạ lỗi thànhkhẩn của mẹ con, lẽ nào Hận Thiên lại từ chối!
Trang 125
- Nếu Nam Cung công tử trở thành rể nhà họ Hà thìđúng là có duyên tiềnđịnh Năm xưa Phùng
nữ hiệp cứu mạng Đại ca và Nhị ca, giờ đây đãđến lúc đền đáp rồi đấy
Trang 127- Cha à! Gã dâm tặc kia cũng là người của Phù Dung Hội, nhưng lại dùng đao chứ không phảibúa! Gã lại còn mang một chiếc mặt nạ vàng ệch như mắc bệnh Hoàng Đản! Nam Cung đại ca đã xemxét cánh tayđể lại, phát hiện dấu xâm Hoa Phù Dung, và bàn tay thiếu một lóng ở ngón giữa!
Trang 130Hận Thiên nhảy lên một cây già ở cạnh đường quan sát Chàng muốn xácđịnh bọn thủ lãnh mà
hạ sát thủ, như vậy đỡ phải giết nhiều người
Hà gia trang xây dựng theo lối Tam Hợp Thiện truyền thống, nghĩa là ba mặt Bắc Tây Nam đều
có phòng ốc vây quanh sân gạch ở giữa MặtĐông là cửa chính
Hận Thiên nhận ra lai lịch bọn áo xanh nhờ những mũi độc châm lấp lánh trong ánh đuốc, thì ra
Hà gia trang có quan hệ với Phi Châm môn
Trang 131
Cách đấy vài trượng, Viên Nguyệt Hằng Nga Hà Hồng Hương đang đối phó với lão già thứ ba.Tuy mang tiếng là đồ đệ của Tây Nhạc đại kỳ nhân nhưng do sức lực nữ nhi yếu ớt Hồng Hương bịđối phương đánh cho tóc tai rũ rượi, mặt hoa nhợt nhạt