ÁO TRẮNG Ngôi nhà tôi nằm trong hẻm nhỏ Trẻ thơ cười ầm ĩ bóng trăng tan Hiên nhà phất phơ vài đóa cúc vàng Tôi ngồi làm thơ, ngồi chơi cờ tướng Buổi chiều em về trong bóng nắng Môi son
Trang 1Thô Thô
LÊ MINH QUỐC
Trang 2ÁO TRẮNG
Ngôi nhà tôi nằm trong hẻm nhỏ
Trẻ thơ cười ầm ĩ bóng trăng tan
Hiên nhà phất phơ vài đóa cúc vàng
Tôi ngồi làm thơ, ngồi chơi cờ tướng
Buổi chiều em về trong bóng nắng
Môi son dè dẻn nụ cười
Hẻm nhỏ nhưng lòng không chật hẹp
Khi còn hào phóng tuổi hai mươi
Em nhỏ nhắn như chùm hoa cúc trắng
Nở ngát hồn tôi những sớm mai
Áo trắng chờ em đi qua ngõ
Ngập ngừng thư mỏng nép trong tay
Thơ tôi viết từ ngôi nhà hẻm nhỏ
Sẽ hóa thành bươm bướm thơ ngây
Cho em giữ gìn trong nhật kí
Bẽn lẽn nằm bên vở chép bài
Đừng trách tôi chiều nay dại dột
Đợi em về trao tặng một chùm hoa
Em không nhận để tôi ngơ ngác đứng Hương không bay cuống quýt mãi hiên nhà
Tôi rất sợ ngày mai em e ngại
Sẽ không về qua hẻm nhỏ! Trời ơi
Áo trắng em vẫn còn xao xuyến mãi
Tôi biết tìm đâu khi đứng giữa cuộc đời?
Trang 3BÀI CA TỪ BIỆT
Nửa đêm thức dậy ngồi đốt lửa
Cho ấm lòng sông nước Cửu Long ơi!
Vườn trái chín Chim bay Tôi đơn độc
Mai xa em chất ngất nỗi ngậm ngùi
Mai xa em đến mấy ngàn cây số
Tôi cởi trần ngửa mặt hát xênh xang
Câu vọng cổ xuống xề mùi mẫn vậy
Thì con trai thất vọng cũng ngang hàng
Tôi mường tượng dáng em về yểu điệu
Lúc con sông bẽn lẽn áo vu quy
Chim chóc ơi bay về đây uống rượu
Chia sớt cùng tôi men đắng buổi chia li
Dốc nghiêng chai một lần như từ biệt
Trăng mỡ màng loáng thoáng nước sông lên Tôi ảo giác tìm em trong ảo ảnh
Ảo tưởng trăng gày gương mặt giống như em
Mai chia xa chỉ một lời nhắn lại
Da diết yêu em nên tôi cũng yêu đời
Hạnh phúc đó không dám xin chia sẻ
Mỗi con người có một trái tim thôi
Trang 4BẤT LỰC
Bàn tay năm ngón ngắn dài
lùa vào tóc vào ngực
để mỗi sớm mai
lại thấy mình bất lực
tôi gọi lên tên Quốc
thằng uống rượu say ăn mày kỷ niệm suốt đời hoài hương như thằng đê tiện thằng ươn hèn không nịnh hót ai
thằng giàu có vì tiền không dính túi thằng là thằng chao ơi cát bụi
đi về mấy ngả trần ai
bàn tay năm ngón ngắn dài
phiêu lưu trên một vùng thân xác
em cứ nằm phong lưu và hát
những ca khúc phụ tình
bàn tay tôi đẫm ướt
hơi thở của hoa hồng
mùi hương của giới tính
thì có làm sao không?
tôi mê sảng gọi lên tên Quốc
thằng lã lơi đa tình như khói thuốc thằng tôn thờ lạc thú tình yêu
một cách cuồng nhiệt
thằng đui què câm điếc
nhưng biết yêu em từng đêm meo mốc thằng phóng túng tiếng cười khô khốc ném vào giữa cuộc chơi
bàn tay năm ngón ngắn dài
đêm nay xin được đêm nay
như một con rắn mối
Trang 5tôi cắn lưỡi tôi để dỗ tôi bật lên tiếng nói bao giờ tôi lại ngủ với em
khi tâm hồn mỗi người
là khoảng trống mông mênh?
Trang 6BAO DUNG NHƯ MẸ
Em ngồi nhặt thóc đăm chiêu
Hạt gạo trắng giữa xiêu xiêu nắng vàng Mượt mà mười ngón tay ngoan
Cũng như em lúc dạo đàn ghi-ta
Cầm chén cơm gạo trắng ngà
Dẻo thơm muôn hạt biết là cậy em Làm sao anh có thể quên
Dáng ngồi của mẹ là em bây giờ
Khi anh đắm đuối với thơ
Đêm đêm cắm bút mộng mơ với đời Thì em chẳng nói nhiều lời
Chỉ im lặng một chỗ ngồi sau anh
Mắt sâu thẳm vẫn long lanh
Thức cùng trang giấy
hóa thành ánh sao
Là tình yêu của em trao
Lặng thầm như mẹ bạc đầu lo toan
Em nghiêng xuống ngọn đèn vàng Tóc mai sợi ngắn ngổn ngang sợi dài Thủy chung năm tháng hao gầy
Bao dung như mẹ rót đầy đời anh
Trang 7BÀI THƠ VỀ HOA CÚC
Hoa cúc nở cuối nhà em buổi ấy
Về phép một lần thương nhớ đến bâng quơ Bình thường em ngồi bên ô cửa sổ
Riêng anh về đêm mất ngủ làm thơ
Chiều nay anh một mình xuống phố
Xe đạp nghiêng từ nỗi nhớ chung chiêng Thấy rạo rực niềm vui thời mới lớn
Em cầm hoa cúc vàng như để làm duyên
Anh gọi thầm như tiếng chim, tiếng suối
Ơi hoa cúc vàng thân ái của con trai
Xin một lần gửi hương về bên ấy
Mai xa rồi chưa dám nói cùng ai
Đã có lúc đội trời đạp đất
Qua chông chênh dốc đá ngủ lưng đèo Uống nắp bi-đông dịu lòng cơn khát
Trên đầu thanh thản tiếng chim reo
Đã từng đi bốn mùa ngang dọc
Áo toạc vai vác súng lội qua rừng
Bên cánh võng có lần nghe cỏ hát
Mường tượng về đôi mắt người thương
Và anh gọi thầm ơi hoa cúc trắng
Dù hoa cúc vàng bối rối lúc nhìn em
Mai xa rồi riêng anh sẽ nhớ
Chiều vàng bình yên em chải tóc bên thềm
Trang 8Và anh biết: "Hương gây mùi nhớ" (1) Một nụ cúc vàng nằm ở ba lô
Đi theo anh những ngày đánh giặc Tháng năm này vĩnh viễn hóa thành thơ
1985
(1) Ch ữ của Nguyễn Du
Trang 9BUỔI SÁNG (I)
Tiếng chim hót tung tăng trên mái ngói Cùng lời yêu em âm hưởng ngọt lành Tôi cúi xuống hôn giọt sương buổi sáng Ngỡ như môi chạm cả trời xanh
BUỔI SÁNG (II)
Em ở trên đồi thênh thang gió
Ta muốn gửi thư lại biếng lười
Khi ấy, chắc em đang ngồi đợi
Gió lạnh nên cười phải mím môi?
Khi ấy, mây trời nằm trên cỏ
Muôn thuở vẫn còn mới tinh khô? Chắc em không nỡ nhìn ta lạnh
Nên sẽ nhen dùm ngọn lửa mềm
Rủi mai mốt nọ ta lên đó
Lơ đễnh một lần quên áo len
Và buổi sáng nay mưa bất chợt
Ta cứ thong dong bước giữa trời
Vì em sẽ gửi chùm nắng đỏ
Từ vệt son hồng trên cánh môi?
1983
Trang 10BUỔI TRƯA
Buổi trưa đầy nắng gió
Em về cầm tay tôi
Một người tình bé nhỏ Bây giờ đã xa xôi
Trăm năm hoa cúc nhạt Hương thanh khiết đâu rồi? Tiếng gà trưa gáy lạnh Dội về đến đau tim
Những con đường bình yên Vẫn đầy tình nhân đến Sao tôi vẫn đứng chờ
Thấy đường đi khấp khểnh Thấy lối về gập ghềnh
Lá me trơ trẽn rụng
Rã rời rơi trong thơ
Những bài thơ mới viết Chào đời trong xanh xao Chưa kịp nói từ biệt
Ôi mùa hạ qua rồi
Tôi vẫn còn hoảng sợ
Trang 11Đi về buổi trưa câm Tiếng gà xao xác rụng Xuống tận chỗ tôi nằm Hỡi tình nhân bé bỏng Sao tôi rét căm căm Buổi trưa đầy nắng gió Còn nguyên mọi lỗi lầm
1988
Trang 12CÁI CHẾT CỦA CON BƯƠM BƯỚM
Trên đầu tôi lá ơi xào xạc mãi
Mây mùa thu đoàn tụ ở nơi nào?
Lá chưa hóa màu vàng cánh bướm
Mây trắng bay về thơ cổ điển hay sao?
Tôi bàng hoàng lật trang thư mực tím
Đừng khóc nghe em - tôi lại nhủ mình
Cánh bướm sẽ bay cuối trời dĩ vãng
Nếu ướt một hai giọt lệ trắng tinh
Trang thư mỏng phải chăng là ngôi mộ
Cánh bướm nằm thanh thản có chiêm bao?
Chữ gầy yếu phải chăng là ngọn cỏ
Còn tình yêu tôi trôi dạt phía nơi nào?
1986
Trang 13CÒN LẠI NHỮNG MÙA HÈ
Hỡi những cuộc tình buồn như cái chết
Đi qua đời tôi một nỗi đau dài
Trưa nay gặp một vòm hoa phượng cháy Chợt biết mình đã hết tuổi con trai
Đã hết thời đứng cổng trường con gái Đợi ai về lẽo đẽo bước theo sau
Đã hết thời chờ dương cầm vang vọng Điệu Rumba khắc khoải mối tình đầu
Tôi không còn là tôi Tôi trở thành ai đó Những cuộc tình như trưa nắng lao xao
Xe thổ mộ ngỡ ngàng quanh chợ huyện Chở tôi về nhưng tôi biết về đâu?
Tôi biết về đâu khi chính tôi đánh mất Lời của chim lất phất trước sân trường Lời của gió đẩy đưa hoa phượng nở
Tôi trở về vấp té bởi mùi hương
Khi đi đứng giữ mùa hè rực nắng
Hoa phượng ơi đỏ rực mỗi một thời
Tôi muốn khóc nhưng không còn nước mắt Không còn gì rơi xuống đắng bờ môi
1988
Trang 14CHÂN DUNG NÀNG
Đếch có bức tranh nào vẽ khuôn mặt nàng tôi buồn quá cúi xuống vẽ trên từng chiếc lá
chân dung nàng
nụ cười chiều nay méo xệch
môi son màu tím bóng hoàng hôn
và đôi vú rất ngon
thơm như hạnh phúc
để vẽ được nàng tôi phải ăn hết một trăm bông hoa cúc từng đêm ngồi ngộ độc
quét màu trên khung vải
hỡi thiên thần lang thang trên trời cao mê mải
cho tôi được nghe lời mặc khải
tôi ôm mặt khóc rưng rưng
như con vật ý thức mình đang chết
trên tay còn ôm chân dung nàng
Trang 15CHÈO XUỒNG TRÊN KÊNH SÌNH HÙ
Trên trời thăm thẳm sông sâu
Có tôi thức với chiều cao đêm dài
Mái dầm sấp ngửa trong tay
Chân trời lơ lửng chân mây cuối trời
Dòng sông lấp lánh tiếng cười
Níu xuồng nghiêng phía chỗ ngồi của em
Tôi đâu dám nói gì thêm
Hương vú sữa rót lênh đênh dịu dàng
Nói gì tôi cũng xin khoan
Vần trăng còn khuyết Vội vàng làm sao?
Ỡm ờ em ngó trời cao
Tôi nhìn xuống nước xôn xao cớ gì?
Chiếc xuồng chậm rãi trôi đi
Còn tôi hóa đá ngồi lì tỉnh bơ!
Dối lòng nên lại ngó lơ
Vàng hoa diên điển vật vờ trôi theo
Phải là đêm của tình yêu
Tôi im lặng đến bao nhiêu phút rồi?
Chập chờn hương bưởi lả lơi
Gần trong gang tấc, chỗ ngồi lại xa
Tôi chèo nhịp bảy nhịp ba
Xuồng quay chong chóng Đó là tại ai?
Con chim nào vút cánh bay
Mái dầm chạm ánh trăng gầy vỡ tan?
1987
Trang 16CHIẾC GUỐC CHIỀU MƯA
Sau cơn mưa trước sân nhà tôi
Chim líu lo giấu mặt đùa trong lá
Một chiếc guốc vừa quen vừa lạ
Từ nơi đâu trôi dạt về đây?
Sau cơn mưa mây trắng nõn mây
Làm sao vô tình khi nhìn chiếc guốc Tôi nghĩ đến môi cười thân thuộc
Cô Tấm nào trong cổ tích ngày xưa
Đi hội xuân bỗng gặp trời mưa
Vô tình sẩy chân đánh rơi chiếc guốc
Có chàng trai nào hát đùa câu quan họ Người ơi người ở đừng về
Người ở lại cùng tôi đi tìm chiếc guốc
Dĩ nhiên họ bâng quơ chân bước
Hỏi thì thầm chiếc guốc lạc về đâu? Riêng tôi cảm ơn cơn mưa đến ào ào Mất chiếc guốc họ sẽ đi thật chậm
Chàng trai mộng mơ nghĩ về cô Tấm Lời làm quen có dịp để trao
Chiếc guốc sẽ chìm vào kỉ niệm
Sẻ chia năm tháng ngọt ngào
Trang 17CHIẾC RĂNG KHỂNH
Nhắm mắt lại tôi đã hình dung thấy em
Chiếc răng khểnh nhỏ xíu
Cắn ngọt ngào vào ngón tay út của tôi
Chiếc răng khểnh một trăm lần yểu điệu
Đem đến cho tôi hờn giận lẫn niềm vui
Hỡi chiếc răng khểnh mọc chênh vênh dễ ghét
Sao mỗi lần hôn em
Tôi đều bắt gặp hương cà phê sữa
Ngọt như là hạnh phúc lúc về đêm
Hỡi chiếc răng khểnh dễ thương
Chiếc răng khểnh làm duyên của người con gái
Chiếc răng khểnh nếu hôn một lần rồi chia xa mãi mãi Tôi chợt thèm chợt nhớ một ly kem
Tôi sẽ vẽ chiếc răng khểnh của em
Giống như trái tim của chú cừu non
Thơm như mầm cây, ngọt như viên kẹo
Mỗi lần nhìn tôi muốn ghé môi hôn
Hỡi chiếc răng khểnh của em
Sao mỗi lần em giận
Tự nhiên tôi lại muốn đau răng?
Cám ơn nỗi đau vô cùng êm ái
Nỗi đau này tôi đón nhận từ một người con gái
Có chiếc răng nhỏ xíu mọc chênh vênh
1986
Trang 18CHIỀU CUỐI NĂM CANH NGỌ
Tôi là người quét rác chiều cuối năm
ngoài thềm hoang mang lá rụng
bóng mây trời ru tiếng chim ngân
rơi mệt mỏi dưới chân tôi đứng
tôi quét giọt rượu tràn qua ly ướt sũng
từng chữ yêu em nhòe nhoẹt còn đâu
ngày sắp hết tờ lịch màu cỏ úa
gió thổi bay kỷ niệm rớt trên đầu
tôi quét hoàng hôn quyến rũ bức tranh nâu nét Nguyễn Trung vẽ bia tập thơ cũ
nhớ và quên trong ký ức mốc meo
vô tăm tích một trò chơi ngôn ngữ
tôi quét hết từng dòng, từng chữ
giả dối tầm thường trong một thói quen
sự bất tài đồng hành cùng bất lực
tội nghiệp tôi đối diện với đêm đen
cuối năm còn quét lá trước nhà em
tôi để lại bài thơ phiền muộn
và ngày mai em sẽ nhặt lên
tưởng tượng lá trên cành rơi rụng xuống tưởng tượng ngày xưa tôi về trong gió cuốn bóng nắng vàng vọt chạy lên trời
tôi quét hết những lời em hứa hẹn
mộng ban đầu chót lưỡi với đầu môi
Trang 19CHÚC EM NGỦ NGON
Đêm nay em ngủ có lạnh không?
Xin cẩn thận đắp thêm chăn ấm
Ngày rất ngắn đêm rất dài và anh sợ lắm Ngọn gió nào ùa vào căn phòng
Mang theo lạnh buốt của mùa đông
Sẽ làm em nửa đêm tỉnh giấc
Anh hôn một triệu lần lên đôi mắt
Chúc em ngủ ngon
Đêm nay anh chúc em ngủ ngon
Khi khép cửa
Mọi buồn phiền rớt lại phía sau
Cơn mưa trên đường phố sẽ tan mau Cơn gió hắt hiu trở nên ngoan ngoãn
Sẽ mang nắng về trên từng nụ hoa ngâu Đêm nay anh rất sợ
Em nằm cô đơn nhưng mộng sẽ quay về Chúc em ngủ ngon
Ngày hẹn hò xuôi ngược
Đường ta đi cây lá ngủ yên rồi
Đêm ta về chỉ kịp chạm vào môi lời từ giã Chứ không thể hôn vào nhau đắm đuối Chứ không thể nằm bên nhau mỗi tối Anh tắm trong hoan lạc mưa nguồn
Mắt em buồn hơn một vạt trăng suông Anh chìm đắm ở trong đôi mắt ấy
Trang 20Chúc em ngủ ngon
Và có lẽ suốt đời em chỉ thấy
Đồi cỏ xanh chim và bướm bay về Một ngôi nhà ô cửa sơn xanh
Anh ngồi làm thơ
Những bài thơ xếp đầy dưới gối
Để cho em được nằm ngủ từng ngày Mỗi giấc mơ tinh khiết nắng ban mai
( 1989)
Trang 21CHUYỆN TÌNH CHIM HÓT
Tặng Đoàn Vị Thượng
Ngoài vườn xanh mướt tiếng chim
Điệu valse du dương trong gió
Mắt em sáng như mây
Môi em thơm như cỏ
Còn tôi như trẻ nhỏ
Ngơ ngác như người câm
Xin uống hết tiếng đàn dương cầm
Đang ngân vang
Theo nhịp chân
Em bước
Tôi cầm lấy lời chim reo trong lá biếc
Dẫn em vào chiêm bao
Trong giấc mơ có âm điệu ca dao
Gặp người có nhơn, có nghĩa
Tôi muốn chào
Làm quen
Tôi mang theo hương hoàng lan
Rất thơm
thổi cả mây trời vào trong tóc
Tôi sẽ làm thơ tặng riêng cho em đọc
Linh hồn một bài thơ là sợi tóc em buông Ngày tháng yêu nhau không có nỗi buồn
Chỉ có giận hờn rồi quên mau trong khoảnh khắc
Trang 22Tôi sẽ cầm bóng hoàng hôn tím ngắt
Thả vào trong đôi mắt học trò
Để mỗi lúc em cười lúng liếng
Tôi tưởng là chim đang hót líu lo
Trải chỗ em nằm là những bài thơ
Tôi ru vần điệu êm ái
Như nhịp sóng để người em thơ dại
Thanh thản nằm nghe chim kể chuyện tình Nghe hoa kể về nắng sớm bình minh
Có một gã con trai hiền như khoai, sắn Thường ngồi im lặng
Nhìn cô gái đánh dương cầm
Và âm thầm
Thả lời tỏ tình bay qua khói thuốc
(1987)
Trang 23CỎ XANH
Ta ngồi trên cỏ công viên
Nói yêu em vậy có phiền cỏ không?
Cỏ như một sợi tơ hồng
Ta cắn cỏ nuốt vào lòng tình ơi!
Tình tang ta nhớ một thời
Đàn ghi-ta với chỗ ngồi tương tư Năm xưa anh gửi trong thư
Một màu cỏ úa hình như cỏ mềm
Còn yêu nên dễ chi quên
Nụ cười lỗi hẹn nằm trên nụ cười Chỉ ai đang tuổi hai mươi
Hôn cỏ mới chạm mặt trời tháng giêng
Ta ngồi trên cỏ công viên
Tình yêu bất chợt hồn nhiên bất ngờ
Cỏ xanh hơn lúc nằm mơ
Sao em vẫn cứ đợi chờ cỏ xanh?
(1985)
Trang 24CUỐI NĂM VỀ QUÊ CŨ
Cánh diều bay lên vòm trời thơ ấu Tôi nằm trong cỏ ngát hương chiều Trở về quê cũ nghe thấy dế gáy
Cuối năm tiếng gáy cũng đìu hiu
Em có còn gánh nước dưới sông Nhớ đem về dùm tôi vầng trăng
thả trôi sóng sánh trong thùng nước
Để hẹn hò nhau đêm cuối năm
Cuối năm lửa cháy hoài trong bếp Nấu bánh chưng xanh đón giao thừa Tôi nằm nghêu ngao như trẻ nhỏ Dăm chiếc lá khô rụng cuối mùa
Em còn xoã tóc xuống bờ vai
Thấp thoáng ngoài sân chiếc bóng gầy Thương em tảo tần như dáng mẹ Sao tôi để vụt khỏi tầm tay?
(1985)
Trang 25DUYÊN CON GÁI
Đôi khi chỉ một dấu son
Như hoa phượng đỏ lúc hôn môi người Cũng làm ta nhớ suốt đời
Cái màu lửa cháy của thời trẻ trai
Đôi khi một thoáng hương bay
Nằm trong kỉ niệm chẳng phai bao giờ Chiều chiều ai đứng ngẩn ngơ
Hương tóc con gái hững hờ bay qua
Đôi khi đau buốt tim ta
Con mắt ai liếc như là dao cau
Để tương tư đến ngàn sau
Mở ra trời đất yêu nhau cái nhìn
Đôi khi ta đứng lặng yên
Để cho ai cắn rầt mềm trên vai
Mưa thì ngắn nắng thì dài
Một hàm răng trắng nhớ hoài không quên
Làm duyên con gái là em
Một lần trang điểm là thêm một lần
Tôi vội vã đợi ngoài sân
Kìa em như thể thiên thần bước ra
(1987)
Trang 26DUYÊN NỮ SINH
Ngày Tết em sẽ mặc áo dài
Nhưng sợ phố phường những vòm cây
Sẽ xôn xao lá trong ngày nắng
Tưởng gió thổi về mây trắng bay
Hay là em chọn váy đầm xanh
Lại nghĩ đường xa ở ngoại thành Bụi hồng lẽo đẽo theo chân bước Cây trái hồn nhiên hết ngọt lành
Có lẽ em chọn lấy quần jeans
Nhưng sợ ai kia sẽ cười rần
Con gái ốm tong như cây sậy
(Mới nghĩ sao mà thấy tủi thân)
Ồ ngày Tết đến là Nguyên đán
Mẹ may gì đó cũng mặc liền
Cái nết được quyền hơn cái đẹp
Chào xuân bằng những nụ cười duyên
Trang 27ĐỘC THOẠI
Đó là tiếng em Những lời huyền bí
Sống lại trong tôi
(A Blok)
Loạng choạng vào bờ chếch choáng âm thanh Biển giận dữ ào ào gào tiếng sóng
Tôi hôn em mà hai môi rét cóng
Tháng ngày xa Có lẽ, sắp chia xa
Đừng giận tôi Ngày tháng sắp tận Chiều tà Dửng dưng cười như một người cay độc
Ai là biển rú gầm lên tiếng khóc
Cho vơi đi hạnh phúc lúc gần nhau?
Vầng trăng như tờ giấy cháy trên cao
Em xô đuổi làm sao tôi hái được?
Tình yêu đến không một ai biết trước
Sẽ dài lâu Hay khoảnh khắc đi qua?
Tháng ngày xa Có lẽ sắp chia xa
tôi hoảng hốt níu lại lời sóng vỗ
Nếu đến với nhau như trò chơi xổ số
Thì hiến dâng là một sự đãi bôi
Khi tôi vừa ghé xuống một làn môi
(29/04/1987)
Trang 28ĐỨC TIN
em yêu dấu,
mẹ đã già rồi không thể dỗ tôi
tôi phải tự dỗ tôi ngày 50 tuổi
tôi dỗ tôi ăn, dỗ cười, dỗ nói
dỗ mây trên trời phấn đấu mà xanh
dỗ nắng tơ non kết nạp lòng thành
dỗ bóng chiều kia tin ngày lá nõn
sao lại không tin một ngày bận rộn
em quay về tiếng hát mọc trên môi?
sao lại không tin có một chỗ ta ngồi
sẽ ríu rít lời tự tình cỏ dại?
sao lại không tin ngày em quay lại
nắng sẽ xanh trong giấc ngủ nhọc nhằn?
sao lại không tin có những dấu chân không xóa nhòa trên đường xa vạn dặm?
sao lại không tin đêm dài hiu quạnh
sẽ mọc tiếng gà đánh thức ban mai?
Trang 29sao lại không tin có thể xác này
được nhập vào hình hài kia muôn kiếp?
sao lại không tin dù sau khi đã chết nhưng tình yêu vẫn sở hữu trong nhau?
sao lại không tin những giấc chiêm bao người vẫn gặp người dù đang xa cách?
sao lại không tin dù đang xa cách
nhưng vẫn gần nhau nếu vẫn tin nhau?
Trang 30ĐÊM SẮP XA
Đêm sắp xa có tiếng đàn dương cầm
Bay lên vòm me mùa hạ
Đàn chim rủ về xôn xao nhành lá
Em cũng về nhịp guốc bước thong dong
Đêm sắp xa như bài học vỡ lòng
Viết đến trang cuối cùng bỗng nhiên nắn nót
Em cầm tay tôi - dường như đột ngột
Đêm sắp xa hạnh phúc đến bất ngờ
(T ặng Kim - 07/1977)
Trang 31ĐÊM ĐẦU TIÊN NGỦ TẠI ĐÀ LẠT
Đêm nằm ngủ với dế giun
Sương rơi tôi uống giọt buồn lạnh môi
Tiếng gà khản giọng ven đồi
Tôi đi Tôi đứng Tôi ngồi Mộng du
Bốn bề cây cỏ hoang vu
Tôi nằm ngủ với mùa thu một mình
Chém cha mắt liếc đa tình
Hôn Đà Lạt giữa chập chùng sương đêm
Hôn ngọn cỏ mướt chân thềm
Hôn ngôi sao đứng khóc trên đỉnh trời
Và hôn từng giọt trăng rơi
Tôi hôn tôi chạm môi tôi lúc nào?
Đêm nằm ngủ giữa đồi cao
Thơ ghi trên cỏ xin trao tặng người
Khi vừa đến tuổi ba mươi
Tôi gặp Đà Lạt biếng lười phục sinh
(T ặng Sự - 1988)
Trang 32ĐÊM MỘNG DU
Tôi viết bản chúc thư lên cỏ cây
Khi người thiếu nữ mới qua đây
Gót chân chưa lấm đất
Mở rộng cánh tay
Cánh tay dài như một nhánh sông
Chảy giữa tâm linh của chốn phiêu bồng
Tôi nằm mơ và trở thành thi sĩ
Chạy lên đồi cỏ xanh ngả lưng nằm ngủ
Những bài thơ nhọc nhằn
Chào đời đem cuối năm
Tôi lang thang phố phường Đà Nẵng
Tìm kiếm lại thuở yêu em của em
Tôi đã đi hết đêm
Mặt trời mù không hề cho ánh sáng
Rạng rỡ soi chân dung người thiếu nữ
Có giọng cười thơm tho như ly rượu
Rơi tuột qua tay rớt xuống nền nhà
Ôi tiếng vỡ hóa thành nghìn tiếng động
Âm vang trong bài thơ lúc yêu em mang theo cơn ác mộng
Mơ tưởng ngày mai trên cỏ cây còn giữ lại từng dòng di chúc Ngoài sân nhà tôi lẻ loi chùm hoa cúc
Dịu dàng nở hoa
Khi người thiếu nữ mới đi qua
(T ặng Hòa – Cuối năm 1991)
Trang 33Xin chào tôi cùng những gã khờ
Dù có gối đầu trên hàng triệu bài thơ
Nằm ngủ giữa điệp trùng âm nhạc
Cũng sẽ rùng mình bắt gặp trong mơ:
Sự cô độc
Lạ lùng sao khi ngậm trên môi sợi tóc
Và một chút hương thanh khiết buổi tự tình Trái tim tôi sẽ triệu lần nhún nhảy
Dòng máu hồng hào đánh thức bình minh
Lạ lùng sao khi cúi xuống hôn em
Môi chạm vào môi là tôi chết điếng
Sống một đời để không thể nào quên
Hương tương tư thơm hoài trong miệng
Lạ lùng sao và cũng kì diệu sao
Em có thật như là không có thật
Là dáng mẹ tảo tần chiều nay anh gặp Lúc đang nằm ốm sốt với cô đơn
Trang 34Và khi em độ lượng đặt nụ hôn
Anh gặp sự dịu dàng của người chị
Em lại hóa người vợ chung thủy
Khi đi bên anh đến cuối đất cùng trời
Bài thơ này xin tặng riêng tôi
Tôi chỉ là tôi lúc có em hiện hữu
Cùng tất cả đàn ông trên trái đất này
Xin nâng cốc rượu
Chúc mừng sự vĩnh-cửu-viết-hoa:
Phụ nữ chở che ta độ lượng tựa ngôi nhà
Trang 35GỬI ĐÀ NẴNG
Tôi không phải Lorka
khi chết được chôn với cây đàn
tôi chỉ ao ước sau này khi nhắm mắt
thân thể đốt cháy thành tro than
đem vung vãi khắp con đường Đà Nẵng ngày mai cây cối sẽ mọc lên
che rợp mát những tà áo trắng
tôi thèm uống hết tiếng chim ngân
thèm rướn người lên ôm lấy trời xanh thèm hóa thành giọt nước
lẫn chìm vào cội nguồn Thu Bồn
ngày rong chơi Sài Gòn
đêm nằm ngủ thả hồn về Đà Nẵng
tôi mơ thấy Ngũ Hành Sơn
trên đỉnh trời muôn đời nhà sư ngồi gõ mõ lâu lắm mơ về thành phố cũ
lạ lẫm đất trời
sao trở về quê như người lạ
quê mẹ lại là khách của tôi?
tôi mơ tri kỷ dăm ly rượu
chật chội áo cơm một chỗ nằm
bạn bè đơn độc con mắt trắng
ai cười nhọn hoắt vết dao đâm?
Hoàng ơi! Nhắm mắt là tôi mơ thấy em những hẹn hò sóng biển lênh đênh
những cuộc tình của một thời ngây dại
có còn quay trở lại?
Trang 36xin đừng quên tôi
hỡi thành phố lạ lùng như huyền thoại: bất cứ ai hẹn hò trước cổng trường
sẽ đều biết làm thơ để tặng người thương hỡi Hiền, Chiến, Lâm, Hùng, Vũ, Bảo hỡi quán cà phê xin dành chỗ tôi ngồi
em có những những đêm mưa ướt áo lời tự tình còn nóng bỏng trên môi? xin đừng quên tôi
hỡi biển bờ giữ dùm trên cát trắng
những dấu chân tôi đừng cuốn ra khơi còn mẹ già đêm nay khóc cười thầm lặng mội giọt lệ cay đắng
mỗi nụ cười yên vui
đang đau nhói tim tôi
hỡi ngôi trường, hỡi kỉ niệm mà thôi
Trang 37HIỂU DÙM TÔI
Phải đâu muốn được ai yêu
Là tôi cứ nói dông dài trước sau
Hiên nhà phơn phớt hoa ngâu
Nở vàng như tự thuở nào xa xưa
Tôi không quen nói đẩy đưa
Nên đành im lặng như chưa tỏ tình
Khẩu súng nằm trên vai mình
Đi đánh giặc có lặng thinh bao giờ?
Đứng trước ai cứ ngẩn ngơ
Những lời dạn dĩ ai ngờ đi đâu?
Chim chuyền bụi ớt lao xao
Ai nghe tôi nói gật đầu dùm tôi
Phải đâu rằng cắn vào môi
Run run trước một hoa khôi tuyệt vời
Từng đi đánh đất đánh trời
Vẫn tôi ngang dọc một thời dọc ngang
Nhưng ai quá đỗi dịu dàng
Nên tôi bất chợt nhát gan quá chừng
Chim chuyền ríu rít sau lưng
Hiểu dùm tôi những ngượng ngùng này không?
(1986)
Trang 38HOA CÚC KHÔNG PHẢI MÀU VÀNG
Đôi mắt em rực rỡ màu rượu vang của mối tình đầu Anh đắm đuối uống một đời say khướt
Hoa cúc không phải chỉ màu vàng
Như thềm xưa ta ngồi lúc mười lăm năm trước
Ôi, cứ tưởng hoa cúc vàng
Những tháng ngày
Anh ôm đàn vỗ nhịp tình tang
Em - con chim hót vô tư mỗi sáng
Rồi sáng nay hai đứa bỗng bàng hoàng
Hoa cúc không vàng thì hoa cúc trắng
Màu trắng dửng dưng lạnh nhạt đến lạnh lùng
Hoa cúc không vàng thì hoa cúc tím
Màu tím buồn phiền đớn đau từng kỉ niệm
Ôi hoa cúc vàng hoa cúc của ta đâu?
Em thương yêu,
Tháng bảy mưa ngâu em buồn lắm phải không?
Hoa cúc thôi vàng như ngày xưa con gái
Hương cúc thôi dịu dàng trên tóc em thơ dại
Ôi hoa cúc vàng hoa cúc của ta đâu?
Trang 39Anh lang thang trước sân nhà
Em chỉ thấy bên thềm nở đầy hoa cúc trắng
Và em dửng dưng nhìn người khách bên đường Đứng ngoài cổng nhìn vào thầm lặng
Tưởng nhớ một mùi hương
Ta khờ khạo cứ tưởng rằng, cứ tưởng
Hoa cúc màu vàng như em chỉ yêu anh
Bài thơ viết như lời xin lỗi ngượng
Hoa cúc nào không khao khát sự chung tình?
(1988)
Trang 40Sao tôi còn vẫn đứng ngồi chưa yên?
Em về áo trắng bay nghiêng
Để mùi hương lại - dĩ nhiên - tôi buồn
Cánh hoa xa cội xa nguồn
Chỉ xin em chớ có ruồng rẫy hoa
Giữa thời con gái kiêu sa
Cánh hoa tôi tặng có là hoa khôi?
Em đi chưa kịp tỏ lời
Bàn tay đau buốt vô hồi vì gai
Dùng dằng trong gió chưa phai
Hương hồng xao xuyến thơm hoài thời gian
(T ặng Nguyễn Hùng - 1986)