Giả như em là hếnAnh biến thành con "chai" Ðể có khi ngày mai Ðem bỏ vào nồi luộc Nếu em không biết ðược Cuộc ðời trôi về ðâu Xin em hãy mau mau Cũng bên nhau sớm tối Nếu em hay nói dối
Trang 1Bài 1:
Trái tim anh đang dao động điều hòa
Khi em đến bỗng lệch pha dao động
Suối tóc em tỏa từ trường rất rộng
Làm cho anh biên độ bỗng tăng nhanh
Ánh mắt em những ánh sáng long lanh
Qua lăng kính hóa bảy màu rực rỡ
Nghe tiếng em ngân qua từng hơi thở
Sao ngọt ngào như tiếng vọng âm thoa
Môi em cười tựa những cánh hoa
Làm dao động sóng lòng trên mặt nước
Chợt một buổi trên đường em nhẹ bước
Chuyển động đều theo làn gió thỏang qua
Đứng cách em một bước sóng lamđa
Sao bỗng thấy con tim anh tỏa nhiệt
Tận sâu thẳm tâm hồn anh đã biết
Hai quả tim đang dao động cùng pha
Bài 2:
Xưa kia ở tuốt trên trời
Ngọc Hoàng Thượng Ðế thảnh thơi thấy
buồn Sai bắt một chú chuồn chuồn
Xịt vô mười lít nước tương đem hầm
Bỏ vô một ký ớt bầm
Chanh chua 5 trái , me dằm 6 tô
Nước mắt cá sấu 7 xô
Dịu dàng một xíu, 8 tô dữ chằng
Nêm thêm 9 chú lăng nhăng
Mít khô, mít ướt cằn nhằn, ghen tuông
Trăm gram nhõng nhẽo giận hờn
Mụn cám, mụn bọc, mụn cơm, mụn đề
Ngọc Hoàng hứng chí hề hề
“Sản phẩm” hoàn tất không chê chỗ nào
Sai thiên lôi lấy bột nhào
Bắc Ðẩu canh lửa, Nam Tào quạt than
Cuối cùng một tiếng nổ vang
Thế rồi “con ấy” tàng tàng bước ra
"Vật" lý khiến anh dạ chẳng mềm Nghiên cứu, vận hành chừng vô tận!?
Khi nào chân mỏi, mắt kèm nhem
A letter to electrons
Dear little particles, The way to find out - what you are
Is the way to find out - Who I am But - How can I feel you When I'm made from you?
Bài 4Hỡi những hạt siêu bé nhỏ thân yêu, Các bạn đã gợi đôi điều khám phá
Ta là gì hay những gì xa lạ, Bởi sự rối bời các hạ hạt nhân?
Hoặc có lẽ bạn khuyên lời chân thật
Ta là ai, những ai sẽ là ta?
Nhưng còn mãi
trong hoài nghi cảm nhận;
Dẫu các người trộn lẫn nên ta?[/align]
Reading your post, I just can say:
"Wowwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwwww"!
Your poem, it's not a translated version anymore but a completely new poem!
I like composing poem very much and of course I love your poem, too
I couldn't believe that you, as I imagined a very "sassy" man, who always mocks me without pity, can compose such a nice poem
Maybe I should change my "prejudice" of you from now on
My text which is so-called "poem" was just my scream when I had a problem at dealing with the topic quantum physics :P
I had some other "poems" but they do not fit in a physical forum
Yeah, a poem at least must have rhythms and rimes like the poem about black hole bro Bin posted
After my exams, would you like competing with me for "the poem championship"?
New Start
_ I don't think that my translated version
is a new poem as you said Because I had just translated your "poem" into V and added some "spice" to fit for style of V
poetry
Thus, I want you to refuse me with my bad translated version insteed of praising
me for my new good poem
_ If u have a negative prejudice for me, think again !!! Because I'm always support u whaterver you do or however you compose the poem
_ I would like but not dare compete with you about poetry I'm sorry about it !!!
bài 5Lớp tôi có một cô nàngHọc không lo học, khoái làm nhà thơGiờ toán ngồi ngẩn ngồi ngơThầy kêu đứng dậy bơ phờ mắt naiLàm bài cứ một với haiLại thêm cái tật hay "nhai" trong giờKiểm điểm mặt cứ tỉnh bơBạn bè nhắc nhở trơ trơ như đồngBảo rằng: Đây phận má hồngKhông học được nữa chống lầy có saoBạn trai nghe thế thì thào:
"Cửa vườn đã mở mau vào đi thôi"Nàng ta bụng tức như sôiXách chổi rượt chạy ôi thôi tiêu đờiÔng trời ơi hỡi ông trờiSinh chi con gái đã đời thế kia
tìm vợ
Vợ tốtPhải đẹp gái Không kiêu sa Thích ở nhà
Trang 2Phải siêng năng
Không lười biếng
Nấu ăn ngon
Biết dạy con
Như cơm bữa
Không được chửa
Khi chưa cho
Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu
Bồ là nơi tỏ lời yêu
Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình
Bồ là rượu ngọt trong bình
Vợ là nước ở ao đình nhạt pheoNhìn bồ đôi mắt trong veo Trông vợ đôi mắt trong veo gườm gườm
Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền
Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang
Bồ giỗi thì phải xuống thang
Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền Một khi túi hãy còn tiền
Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh Một mai hết sạch sành sanh
Bồ đi vợ lại đón anh về nhà
Vợ là cơm nguội của ta Nhưng là đặc sản của cha láng giềng
*****************************
GIÁ TRỊ TƯƠNG ĐƯƠNG TÍNH THEO
ĐỘ TUỔI : Gái 8 tuổi như thể dục dụng cụ: chẳng thằng con trai nào để í tới
18 tuổi như bóng đá: 22 thằng hùng hục tranh nhau 1 quả bóng
28 tuổi như bóng rổ: tỉ lệ tranh bóng đã giảm xuống với 10 nguời 1 bóng
38 tuổi như bóng bàn: khi quả bóng bay đến, bạn cố hất nó sang bên đối phương
48 tuổi như bóng chày: bạn cố đánh quả bóng đi càng xa càng tốt
Over 48, một câu trả lời đơn giản là Bi-da:
mục tiêu lớn nhất là cho "xuống lỗ"
What is the difference between girls aged:
At 28 - You don't need to tell her a story
to take her to bed
At 38 - She tells you a story and takes you
to bed
At 48 - You tell her a story to avoid going
to bed
At 58 - You stay in bed to avoid her story
At 68 - If you take her to bed, that'll be a
story!!!
Thơ tình dân IT nè 3` con
Theo chỉ số em còn là đơn thểMi-nhon như máy tính mi-ni Anh tình cờ nhìn cấu trúc ngoại viRồi từ đó ngược xuôi giòng dữ liệu
Em cứ thế tung ra từng mã hiệuAnh khởi đầu giải mã toát mồ hôiTrên màn hình tinh thể lỏng , em tôi
Mê xử lý đâu ngờ anh quá tải Xin em chớ đổi qua nguyên lý giải
Để anh còn tiếp cận được tiến trìnhNhớ cũng đừng rẽ nhánh bất thình lìnhAnh chết tắc dưới vòm trời ảo luậnXin điều phối thông tin cho thật chuẩnĐừng cho anh địa chỉ ảo nhé emAnh đọc xong sẽ mặc định im lìm
Vì chẳng biết làm sao mà móc nốiXin cập nhật mỗi khi em chuyển đổi
Để anh còn hướng đối tượng mà điAnh cất vào bộ nhớ để bảo trì
Và khẳng định một mình em trong đó
Em có biết hệ nhị phân định rõMột cấu hình chỉ hai chữ Anh - EmKhi gọi tên, với điều kiện êm đềm
Là khởi động cuộc lập trình nhất thểXin hãy gọi thầm tên anh em nhé
Vì anh đang khe khẽ gọi tên em
Thơ tình Toán Hóa
Anh ngõ ý xin em đừng phản ứng Hãy vui lòng cho tác dụng vào tim Anh yêu em như acid yêu kiềm Nếu hóa trị 2 ta cùng tương đối Véctơ tổng gắng công xây dựng Bèn triệt tiêu hai phân tử ion Hóa trị em anh ghi khắc trong lòng
Để tổng hợp ái tình đi thẳng hướng Bằng điểm điều hoà dù xa muôn tượng Nhưng cân bằng tình đã lên ngôi Phương trình này dù 1 ẩn số thôi
Trang 3Không thể chứa một tim hai ẩn số
Tình cảm em không đo bằng tọa độ
Bằng chiều dài hay cung ngắm song song
Anh đừng dùng theo trục x bằng O
Hãy mở cửa đóng tim lòng hội tụ
Thơ tình Vật lý
Tôi và em là hai hành tinh lạ
Gói phận đời trong vũ trụ bao la
Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng
Ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
Ta yên nằm trên hai trục x,y
Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt
Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
Tình gieo tình theo định luật Newton
Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
Trên trục z ta nhận ra giao điểm
Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ
Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
Tự thu mình vào vùng tối black-hole
Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn
Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện
Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ?
Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau
Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau
Rồi bùng nổ, trả ta về hư cấu
MỨC ĐỘ THAM TIỀN VÀ CƯỚP BÓC
TRẮNG TRỢN CỦA CON GÁI :
Hôm qua anh đến nhà em
Ra về mới nhớ để quên 5000
Anh quay trở lại vội vàng
Em còn ngồi đó, 5000 mất tiêu
ĐẾN TỤC NGỮ CŨNG PHẢI ĐỀ CẬP :
Tục ngữ có câu : Muốn giàu nuôi cá
muốn khá nuôi heo muốn nghèo nuôi
gái ĐẲNG CẤP CÁCH BIỆT GIỮA ĐÀN
ÔNG VÀ ĐÀN BÀ :
Đàn ông là những vị thần Đàn bà là lũ cù lần dở hơi Đàn ông toàn bậc chịu chơi Đàn bà keo kiệt cả đời ki boĐàn ông xe máy ô tô Đàn bà xe đạp xe thồ mà phi Đàn ông tính chẳng sợ chiĐàn bà nhìn thấy cái gì cũng run Đàn ông hàm én râu hùm Đàn bà lông mũi um tùm thấy ghê Đàn ông uống rượu rất phê Đàn bà 1 hớp đã tê cả mồm Đàn ông có một ko hai Đàn bà cã đám lai rai vĩa hè Đàn ông chẵng có lôi thôiĐàn bà thì có miệng môi réo ồĐàn ông tập tạ thì đô Đàn bà ko tập vẫn đô như thường Đàn ông có tính dzễ thương Đàn bà có tính coi thường đàn ông Format trái tim
Ánh mắt -con đường vào dữ liệu
Để một lần virus tình yêuTruyền qua mạng bằng cái nhìn say đắmKhiến con tim điên đảo thất thườngNhư ru mình vào giấc mộng yêu thương
Ta ngơ ngẩn trong thiên đường tình áiMột vườn yêu ngọt ngào đầy hoa tráiĐắm say tình nào ai muốn cách xaRồi hạnh phúc như vội vã thoáng quaNgười thay đổi khiến ta thành lạ lẫmVirus yêu cứ từng giờ gặm nhấmTrái tim hồng thẫm đỏ vạn nỗi đauThời gian ơi! Người dẫu có trôi mauTrái tim ta có còn đâu nguyên vẹn?
Thoáng chuyện xưa chợt về trong nghèn nghẹn
Có cách nào format trái tim yêu?
Bài thơ trên máy vi tính
Em vẫn biết:
Em làm vi tínhCác chương trình cứ máy móc vậy thôi!
Anh sẽ trách:
Hồn em như máy ấy
Số điện thoại, tên anh - Em mã hoá hết rồi!
Nhưng đừng trách em
Cô gái đa tìnhBởi những ngày miệt mài trong phòng lạnh
Phím máy vô tri, tay em gọi lệnhDòng chữ nào cũng ấm áp về anh Tình Toán, Hóa, Tin Học
Tình toán học và bài toán tích phân,Nghe thật lạ nhưng sao mà gần gũi.Tình hoá học ion và phân tử,Lẫn lộn nhau làm say đắm hồn ta
Chất xúc tác trong dung dịch hiền hoà.Bổng chuyển hoá thành khói tan trong cốc
Ôi IT tình yêu tin học,
Đã yêu nhau mà không được gần nhauCho dù ai có lập trình Si Plus
Thiếu Class rồi trình Run chẳng được đâu
Web của tình yêu giăng trên mạng netAnh đã vướng vào gỡ mãi không ra.Anh trách em, sao không trách mạng web nào
Đã đưa đẩy anh vào niềm truỵ lạc
Em yêu anh và tin anh tha thiếtNhưng vẫn ngờ anh nay đã đổi thayTình yêu ơi ta mong đợi đêm ngàyHãy chấp cánh cho chàng điều nguyện ước
Chúc anh vui dù sầu trong ly biệtTình trong tim sẽ bay bổng gặp nhauTrong chiêm bao hay mộng mị đêm trường
Ta sẽ gặp tình ta trong vũ trụTôi và em là hai hành tinh lạGói phận đời trong vũ trụ bao laNiềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
Trang 4Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng
ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
Ta yên nằm trên hai trục x,y
Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt
Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
Tình gieo tình theo định luật Newton
Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
Trên trục z ta nhận ra giao điểm
Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ
Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
Tự thu mình vào vùng tối black-hole
Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn
Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện
Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ?
Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau
Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau
Rồi bùng nổ, trả ta về hư cắu
Thơ tình Computer
Có nhiều khi gục đầu bên KeyBoard
Anh vô tình nhấn Shift viết tên em
Anh yêu em mà em chẳng Open
Mở cửa trái tim và Save anh vào đó
Cửa nhà em, mẹ đã gài Password
Anh suýt rách quần vì cố vượt FireWall
Nhớ lần đầu khi đưa em về Home
Anh kiss trộm liền xơi ngay một Tab
Anh bàng hoàng quay xe BackSpace
Ngoái nhìn em mà chẳng thể Ctrl
Anh tức giận khi thấy một thằng Alt
Cứ Insert mỗi khi mình nói chuyện
Có nhiều khi muốn thẳng tay Delete
Nhưng vì em, anh nuốt giận Cancel
Anh biết anh chỉ là Hacker nghèo
Còn hắn có @ và Esc
Em thích hắn làm lòng anh SpaceBước thẫn thờ chìm xuống vực PageDownMạng là gì ?
Mạng là nơi mà chính nỗi cô đơnKhuất đâu đó ở phía sau bàn phímMạng là nơi thử một lần chiêm nghiệmNhững thực hư ẩn hiện giữa tim người
Hai bên modem em và tôiCùng hai cái tên rất là ngộ nghĩnhTâm sự khi đùa khi là nghiêm chỉnhChẳng biết đâu mà đối phó lẫn nhau
Mạng là nơi mà chẳng biết tìm đâuMột chút sẻ chia giữa đời rộng lớn
Cứ nghĩ rằng sau một cái tên là lạ
Là một tâm hồn đồng điệu, cảm thông
Mạng là nơi giữa có và khôngNhiều lúc mỏng manh tưởng chừng là mộtMạng là nơi mà có khi dại dột
Ta mải mê làm một cuộc phiêu liêu
Mạng là nơi mà chẳng hiểu vì đâuMỗi khi xa thấy lòng nhớ lắmThèm một tiếng “hi” dịu dàng đầm ấmThèm một mail dù chỉ một đôi dòng
Mạng là nơi lòng muốn hỏi lòngMuốn nói lên những điều không thể nóiMạng là nơi giữa đời rất vội
Tìm thấy trong lòng một chút thảnh thơi
Mạng là phim và mạng cũng là đờiCũng lắm niềm vui, cũng nhiều nước mắtCũng ghét – yêu nửa đùa nửa thậtCũng giận hờn thế nọ thế kia
Mạng là nơi những kẻ thức khuyaBất chấp thời gian, bất cần giấc ngủ
Bên máy tính đêm sẽ là không đủNgày cất vào như đôi mắt modem
Mạng là gì ư? Tôi và Em
Cứ mải mê tìm nhau được rồi lại mất
Là cuộc phiêu liêu thử tìm gì thậtHạnh phúc vẫn là đáy bể tìm kim
Mạng là gì ư? Một cuộc trốn tìmSau những account im lìm ẩn hiện
Có khi vu vơ có khi màu nhiệm
Cứ thử click vào đến lúc sẽ tìm ra
Cổ tích của những ngày xaMột túp lều tranh, tim vàng đôi lứa
Cổ tích ngày nay không còn thế nữaHai trái tim vàng kết nối bởi modemBÀI THƠ TÌNH ĐIÊN NẶNG *
Anh yêu em một tình yêu ngắn mạchMi-crô giây tình đã vọt trời xanh
Em giật thót… ôi thiên đường hạnh phúc… !
Ngờ đâu anh lặng lẽ xuống trục hoành !
Anh yêu em bằng mối tình sóng sin
Mà tần số anh đã cài quá nhỏ
Em đợi mãi anh mới bò lên đỉnhChút ít vui anh đã thả dốc dài
Hạnh phúc nồng nàn giây phút bên anhRồi buồn bã ngày anh qua tọa độTình như những mùa xuân mai mới trổ
Hạ, thu, đông em chỉ thấy lá cành…
Em bảo rằng em chỉ thích xung vuôngCho giấc ngủ em được lần trọn vẹnĐêm đủ dài cho hoa quỳnh đỡ thẹnNgày đủ cho lan trắng hóng mặt trời
Nhắc anh hoài em ghét xung tam giácTình yêu như lính đào ngủ qua đêmNăm xa cách cho vài giờ tất bậtTình vụt bay cơn lốc thoảng qua rèm !
Trang 5Ôi tình yêu ! những cuộc tình điên nặng
Lúc bậc đôi ba rồi lúc đa hài
Lúc nhũng nhiễu cho tình tàn phai
Thôi anh cứ yêu như lần ngắn mạch !
Cũng không khi nào hết
Nếu em làm biển biếc
Anh làm sóng bạc đầu
Dù tận dýới lòng sâu
Cũng ngoi lên mặt biển
Nếu như em định tiếnAnh cũng không chịu lùi
Cả hai chẳng chịu luiThì ôm nhau chịu trận
Nếu tình là số phậnAnh sẽ nãng lên chùaCầu khấn rõ là toMong lấy em là vợ
Nếu em là chủ nợAnh một kẻ thiếu tiềnKhe khẽ đến bên emRồi cuỗm tiền chạy mất
Hóa thân là hành khấtAnh gõ cửa nhà emTrong lúc trời nhá nhemXin nụ hôn tình ái
Nếu như em củ chuốiAnh sẽ làm Chắ PhèoChắ và Nở gặp nhauHỏi sao không có cháo
Nếu như em là gáoAnh sẽ xin làm queTrọc một lỗ vào kheKhối ngýời dùng múc nýớc
Nếu có một điều ýớcAnh ước đến bên em
"Hôn thật khẽ thật êmHôn êm đềm mãi mãi"
Giả như em làm VãiAnh cạo đầu làm sư
Tu ở đền ông TừVẫn vô tư mà sống
Nếu như em làm trốngAnh xin làm cái dùiTrống với dùi quen muiLùi dần vào chỗ vắng
Giả như không còn nắng
Em sợ bầu trời đêmAnh gọi mặt trời lênĐón bình minh rực rỡ
Có một khi nào đóMuốn trở về tuổi thõAnh sẽ làm cây dừaTỏa bóng mềm em mát
Nếu vô tình chợt khátAnh dòng suối mát trongDâng vị ngọt vô ngần
Để emẦ tu ừng ực
Giả như em ngủ gậtAnh sẽ đến bên mìnhXoa nhè nhẹ con tim
Vì trên timẦ là ngực
Giả như em có bựcAnh lại cười hề hềThế thì ảnh hưởng giềAnh chứ ai đâu nhỉ?
Em mắng anh: "Đồ khỉỢRồi nhoẻn miệng cýời khì
"Lần sau có làm gìTránh người ta nhìn thấy "
Giả như em là giấyAnh biến thành bút chìChúng bạn có nói gìChì vẫn đi trên giấy
Nếu mà em có chấyAnh thành dầu gội đầuChui vào mờ tóc nâu
Ở lâu lâu trong đó
Nếu như em ngại gióAnh nguyện làm bức tườngĐứng chắn giữa giáo đườngCho em tôi cầu nguyện
Trang 6Giả như em lắm chuyện
Trồng trước cửa výờn hoa
Phắa sau là bãi tắm
Nếu người em toàn nấm
Anh lấy nước biển về
Nếu đêm nào mất điệnAnh ngồi quạt cho emSau mỗi tối êm đềmTình nồng càng thắm đýợm
Chuyện thường ngày ở huyện
Là lúc mình gần nhau
Hễ ngồi cạnh em lâuAnh lại mõ cô khác
Nếu như em yêu nhạcAnh xin làm cái đài
Để lúc em nằm dàiLuôn có anh bên cạnh
Dù bao giờ cô quạnhAnh cũng gần bên emNhý ngọn bấc với đènHòa trong nhau bừng sáng
Khi mà em đến Ầtháng
Là lúc anh phải chiềuMay mà chẳng có nhiềuTháng vài ba ngày lẻ
Bây giờ anh còn trẻNếu mà anh có tiềnAnh mua một con thuyềnCùng em đi khắp chốn
Chúng mình còn thiếu thốnChúng mình chẳng phải giầuNhýng mà có sao đâu
Em vẫn là tất cả
Anh là con trai cảEm: dâu lớn trong nhàCùng phụng dưỡng mẹ chaVẫn thuận hoà sớm tốiGiả như em lạc lốiAnh tới đón em về
Vì chúng mình cùng quê
Có chi đâu mà lạ
Em thưõng anh vất vảAnh nhớ em thật nhiềuCũng chẳng còn bao nhiêuThời gian ta khó nhọc
Bỗng khi nào em khóc
Là những phút nhớ anhGiọt nước mắt long lanhChảy trên hai gò má
Anh thưõng em anh quáNgười con gái chung tìnhNhững lúc ở một mìnhAnh nhớ em từng phút
Nếu em là cây bútAnh là giọt mực xanhMực bút vẫn song hànhCùng em, anh tới lớp
Nếu em là tia chớpAnh nhý con thuyền kiaLặng trôi dưới sao khuyaTìm bến bờ em đậu
Nếu ai bảo em xấuĐập phù mỏ cho anh
Em là em của anhVới anh em vẫn đẹp
Khi mà em hết đẹpThì anh cũng đã giàHạnh phúc của hai ta
Là trái tim nồng cháy
Nếu em là xe máyAnh sẽ là con đườngTrải đi khắp muôn phươngCho em đi không ngại
Giả như không bằng láiAnh: cảnh sát giao thông
Em có gặp dân phòng
Hễ cần là anh đến
Trang 7Giả như em là hến
Anh biến thành con "chai"
Ðể có khi ngày mai
Ðem bỏ vào nồi luộc
Nếu em không biết ðược
Cuộc ðời trôi về ðâu
Xin em hãy mau mau
Cũng bên nhau sớm tối
Nếu em hay nói dối
Anh nói dóc như thần
Thơ tình Hóa Học
Khi tôi nói em đừng " phãn ứng "
Hãy ngồi nghe mà "khái niệm" tình tôiTrái tim nầy dù "điện giãi" thành haiTôi cũng sẽ vì em làm "thí nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưaMột nụ cười" công dụng " cũa em ư ?Hay " nguyên tắc " giết người wa khoé mắt
Theo " định luật " cũa tình tôi " đậm đặc "
Kẽ si tình bị " điều chế " nơi emMột cuộc đời son trẽ fãi lên menBỡi " nồng độ" ái tình không hạn chếTôi yêu em không cùng " hoá Trị "
Biết lấy gì do " thễ tích " sầu thương
Em đã làm "toã nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãnTôi đau khỗ tim tôi vì nức rạnNên vội thay " cường độ" cũa tình yêuGiãi thích rồi nhưng em vẫn làm kiêuKhông fát biễu 1 đôi lời " cãm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khão sát " mà xemRồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nóiTôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẵng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẵng kễ gì quy ướcKhông kễ gì " áp lu*c" cũa riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môiMềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Fãi chăng tôi đi ngược chiều giòng điệnQuá vội vàng nên "quy tắc " không dùngTìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhungTrong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tũi" bốc hơi" lên thành lệNhưng càng thương " điện trã" càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ãnh" cũa giai nhân
Đã "fãn chiếu" wa giất mơ êm áiKhi tĩnh dậy thấy hồn như " điện giãiĐang lạc về " tiêu điễm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưaMong "tỗng hợp " tình yên vào lòng đấtCuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâuQuá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạcTôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạmXin em về " điều chĩnh" hộ con timTôi dành riêng 1 "vị trí" cho emCao sang nhất "Trong Tình Yêu Lý Hoá "Thơ tình Toán Học I
Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với emQua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em số ảo ẩn mình sau số mũPhép khai căn em biến hoá khôn lường
Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phươngBao kỳ vọng cho khát khao tiến tớiBao biến số cho một đời nông nổiPhép nội suy từ chối mọi lối mòn
Có lúc gần còn chút Epsilon
Em bỗng xa như một hàm gián đoạnAnh muốn thả hồn mình qua giới hạnLại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình
Tình yêu là định lý khó chứng minhHai hệ tiên đề chênh vênh xa lạBao lô gic như giận hờn dập xoáVẫn hiện lên một đáp số cuối cùng
Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồngphép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướngLời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều
Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêuAnh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dạiNơi trái tim anh,
em mãi mãi là hằng số vô biên
Trang 8Thơ tình toán học II
Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà tình em là quĩ tích không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng
giác
Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos
Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia
Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn
Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến
Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai
Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
Nếu dòng đời toàn là thông số
Bài toán tình là căn thức bậc hai
Thơ tình Toán Học III
Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính
phương
Hệ số đo cường độ của tình thương,
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp
"Phương trình" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡ
Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ !Nên vẫn hoài không chứa đủ tình taTại "nghịch biến" cho tình mãi chia xa
"Giới hạn" chi cho tình yêu đóng khép
"Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹpTại tình là "tâm điểm" chứa bên trongNên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòng
Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới
Em cũng biết "tung, hoành" chia hai lối
Để tình là những đường thẳng "song song"
Điểm gặp nhau "vô cực" chỉ hoài côngĐường "nghịch số" thôi đành chia hai ngảThơ tình Toán Học V
Anh đau đớn nhìn em qua quỹ tíchTình em nào cố định ở nơi đâuAnh tìm em khắp diện tích địa cầuNhưng căn số đời anh đành cô độc
Để anh về vô cực dệt duyên mơCho không gian trọn kiếp sống hững hờChiều biến thiên là những cơn mơ
Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản
Em sung sướng trên đường tròn duyên dáng
Anh u sầu trên hệ thống x-yBiết bao giờ đôi ta được phụ kềAnh đành chết trên đường tiếp cận
Ôi anh chết cũng vì hệ sốĐịnh đời anh trong biểu thức khổ đauNhư cạnh góc vuông , với cạnh huyềnGần nhau đấy nhưng không trùng hợp
Qua những điều trên ta quy ướcTình yêu là 1 cái compaVòng tròn nào dù nhỏ dù toCũng đều có tâm và bán kínhTâm ở đây là tâm hồn cố định
Bán kính là nỗi nhớ niềm thươngTÌNH TOÁN HỌC VI
Ta gặp nhau qua phương trình thể tíchÁnh mắt buồn những chẳng kém thiết thaGóc độ nào mà tính mãi không raHay "nghịch biến " cho lòng hoài xa cách
Đời "nghịch số " nên em không oán trách
"Giới hạn " lòng cho sầu khổ vơi đi
"Định lý" nào mà ngăn được bờ miKhông rơi rớt hạt châu buồn hận tủi
"Tâm điểm " kia chứa chút tình ngắn ngủiNên đau buồn là "hệ luận "trần gianTình yêu em dù chứa đựng ngút ngànNhưng "vô cực" là niềm đau "Bất biến"
Trang 9Ân tình anh dù luôn luôn "biễu hiện"
Nhưng đường đời mình hai kẻ "song
song"
Yêu thuơng chi chỉ là những hoài công
Nên "ẩn số " tình yêu không "tụ điểm"
Tình Toán Học VII
Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
Ai là người định nghĩa nổi tình yêu,
Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu
Tôi cố định trong sân trường đơn điệu,
Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân,
Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần,
Theo em mãi suốt đời về vô cực
Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức,
Tan trường về tôi cố sức song song,
Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,
Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ
Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ,
Hai năm dài đáp số giải không xong,
Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng,
Lòng điên đảo trước định đề đen bạc
Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,
Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu,
Tình đơn phương trong tam giác ba chiều,
Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyện
Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi,
Đành đi theo phân giác tận chân trời,
Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm
Thơ tình Toán Học VIII
Tình đâu là căn thức bậc hai
Ðế có thể ngồi yên mà xét dấu
Em phải nhớ tình yêu là góc số
Mà hai ta là những kẻ chứng minh
Ðừng bao giờ đảo vế một phương trình
Cứ thong thả mà vui trên đồ thịTìm đạo hàm rồi ngồi yên suy nghĩ
Sẽ thấy dần hệ số góc tình yêuÐừng vội vàng định hướng một hai chiềuRồi một buổi ta đồng qui tại góc
Em mĩm cười như tiếp tuyến bên tôiTôi vội vàng phân tích nét hoa tươi
Và nhận thấy em xinh xinh cực đại
Em khó hiểu thì tôi đành vô giảiBài toán giải bằng phương pháp tương giao
Nhìn em cười tôi định nghĩa tình yêuNhưng chỉ gặp một phương trình vô nghiệm
Chưa hẹn hò mà lòng như bất biếnChưa thân nhau mà đã thấy so leTrót yêu rồi công thức có cần chi
Vì hệ luận ái tình không ẩn số
Em không nói tôi càng tăng tốc độ
Ðể mình tôi trên quãng đường đơn điệu
Yêu là chết là triệt tiêu tất cảTình tiệm cận riêng mình tôi buồn quáNỗi cô đơn không giới hạn ngày maiTôi mang em đặt điều kiện tương laiCho tôi sống với nỗi niềm đơn giảnThơ tình Toán Học IX
Em gái ơi đừng ghét môn toánHãy lại đây ta cùng nhau học toánLại gần đây hai ta ngồi xích lạiBài toán nào ta giải mà chả ra
Tay trái cầm chiếc compaTay phải cầm thước đi ra đi vàoLấy hơi em nói thì thàoRằng học như thế không vào đúng thôi
Đạo hàm ai lại nhân đôiTích phân trở lai nó dôi ra liềnGiới hạn thí nhớ lấy biên
Tích phân xác định trong miền không gian
Đồ thị trục dọc trục ngangKhông cần nhớ hết mà hoang mang mìnhĐến khi gặp phải phương trình
Không khai căn được thì bình phương lênVới bất phương trình không nên
Cần xem xét dấu mới nên nhân vào
Em giống như một đao hàm chưa giải
Để cho anh phải mò mẫm tích phânThân hình em một hàm số bình phươngNhững uốn cong vô cùng kỳ diệuNếu anh là dòng điện I vôn
Và anh ước sao anh không là dòng điện
Mà chỉ là pin con thỏ em ơi
Và khi đó không còn gì ngăn cảnBởi vì pin đâu có trở để ngăn dòng
Và khi đó cầu dao không tác dụngBóng đèn em lại sáng rực màu trăng
Nếu anh em là cảm kháng của nguồnThì chị em tất nhiên là dung kháng
Và khi đó triệt tiêu cho tất cảCộng hưởng rồi mọi trở sẽ bằng không
Nếu ông em là một điện trở nguồnThì I tăng R sẽ giảm
Và khi đó không còn gì ngăn cản
Để cho dòng khỏi chập mạch em oi
Anh sẽ đến bên em không gì cản nổiBởi vì anh là dòng điện I vônNgỡ ngàng
Trang 10Mảnh thuỷ tinh ánh điện đường soi vào
lấp lánh
Em cứ ngỡ là vì tinh tú vừa rơi
Em reo lên thầm cảm tạ bầu trời
Chợt ngỡ ngàng nhận ra không phải thế
Em biết bao lần như thế?
Biết bao lần lầm lỡ để xót xa
Đơn phương
Phạm Đức - 1992
Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi
Còn em lại đi tìm người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa
Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư
Dại khờ
Xuân Diệu
Người ta khổ vì yêu không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ
Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn
đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mâyDấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất
Người ta khỏ vì cố chen ngõ chậtCửa đóng bưng nên càng quyết xông vàoRồi bị thương, người ta giữ gươm daoKhông muốn chữa, không chịu lành thú độc
Tôi đi tìm cái nửa của tôiNhưng tìm mãi đên bây giờ không thấyTình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em
Chiều dần buông, thành phố vào đêmSân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biếtNửa của mình hay nửa của ai?
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấyNên chẳng còn em tôi đành sống vậyKhông lấy nửa của ai làm nửa của mình
Cái na ná tình yêu thì có trăm ngànNhưng đích thực tình yêu chỉ có mộtNên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặpNửa của mình nhưng nào phải của mình đâu
Không phải của mình, chẳng phải của nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởngBởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình
Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể trên đời này đâu có
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thếChỉ có điều chưa nhận ra nhauTÌNH CA VẬT LÝ
Chương IAnh hiểu rồi bước sóng cuộc đời taNhững bước sóng tự muôn trùng xa cáchKhông dữ dội như lò xo con lắc
Mà điều hòa dao động nhịp tim em
Một chút lệch pha vẫn kỳ diệu êm đềmQua thấu kính cánh buồm xa hội tụBiển vẫn thế -
Chẳng cam chịu phút giây nào yên ngủTán sắc yêu thương, khúc xạ giọt chiều buồn
ánh sáng cuộc đời dẫu thay đổi luôn luônVẫn tùy biến theo chu kỳ buồn - vui, thương - nhớ
Vẫn phóng xạ đầy vơi qua từng hơi thởTải tình yêu đi suốt tháng năm dàiVới máy biến thế này cường độ chẳng hề sai
Em đã hiểuChín mươi phút làm bài môn vật lý !Chương II
Cái quầng sáng trong giao thoa ánh sáng
Có bao nhiêu vân mà lấp lánh cuộc đời ?Được chiếu bằng nguồn đơn sắc trong tôiGiải bước sóng giữa hai khe khoảng cáchLúc tự cảm rung lên trong đoạn mạchThì điện trở này có ý nghĩa gì đâuKhi xoay chiều hiệu điện thế cho nhauCường độ tình yêu tăng nhiều lần hiệu dụng
Như ánh mắt buổi đầu tiên lúng túngMuôn thuở vẫn là chuyện con lắc lò xoDao động, chu kỳ, biên độ vòng voChẳng thành chuyện, không đầu và không cuối
Càng tâm sự lòng anh càng bối rốiNgỡ nhìn qua kính lúp cuộc đời taKhi ngắm chừng từ quan sát suy ra
Độ bội giác chắng có gì thay đổiĐem phản ứng hạt nhân so với thời thanh niên sôi nổi
Có đúng là hai loại phải không em ?Điều kiện xảy ra em hãy nói thử xemĐừng lệch pha như sóng dừng em nhé !
Ôi cuộc sống với ngàn điều có thểXin hãy làm đoạn mạch RLCKhông phân nhánh mà nóng bỏng chất thơ
Là giản đồ véc-tơMộng mơ môn vật lý ! TÌNH CA VẬT LÝ 2Nếu anh là Trái Đất
Em hãy là Mặt TrăngNếu em là hạt nhânAnh sẽ làm điện tửNếu em là điện tửAnh – Điện thế rất cao
Để dòng điện qua mauĐưa tình đi muôn hướngNếu em là ánh sángAnh là pin mặt trờiAnh đón em khắp nơiDâng cho đời năng lượng
Em – đại lượng vô hướngAnh – đại lượng vectơBình phương anh ngẩn ngơHai chúng mình là mộtSét tình anh đột ngộtTình em cột thu lôi
Và những trận mưa rơiBình yên trong dịu mátCòn nếu em là sắt
Trang 11Anh sẽ là nam châm
Để chúng mình gần hơn
Trong lực từ thương nhớ
Em – ngôi sao nào đó
Giữa thiên hà xa xôi
Kính thiên văn muôn nơi
Anh dõi nhìn em đó
Vũ trụ bao la thế
Nhưng có nghĩa gì đâu
Khi người ta yêu nhau
Mọi cái đều có thể……
THƠ TÌNH
Khi tôi nói em đừng " phản ứng "
Hãy ngồi nghe "khái niệm" tình tôi
Trái tim nầy dù "điện giải" thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm "thí nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưa
Một nụ cười" công dụng " của em ư ?
Hay " nguyên tắc " giết người qua khoé
mắt
Theo " định luật " của tình tôi " đậm đặc "
Kẻ si tình bị " điều chế " nơi em
Một cuộc đời son trẻ phải lên men
Bởi " nồng độ" ái tình không hạn chế
Tôi yêu em không cùng " hoá trị "
Biết lấy gì do " thể tích " sầu thương
Em đã làm "tỏa nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khổ tim tôi vì nứt rạn
Nên vội thay " cường độ" của tình yêu
Giải thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không phát biểu 1 đôi lời " cảm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khảo sát " mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẳng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẳng kể gì quy ước Không kể gì " áp lực" của riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Phải chăng tôi đi ngược chiều dòng điện Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tủi " bốc hơi" lên thành lệ Nhưng càng thương " điện trở" càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ảnh" của giai nhân
Đã "Phản chiếu" qua giấc mơ êm ái
Khi tỉnh dậy thấy hồn như " điện giải"
Đang lạc về " tiêu điểm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưa Mong "tổng hợp " tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâu Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạm Xin em về " điều chỉnh" hộ con tim Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em Cao sang nhất "Trong Tình Yêu Lý Hoá "
dành cho ai yêu Hoá
Là Hóa học là chai với lọ
Là bình to, bình nhỏ đủ thứ bình
Là ống dài, ống ngắn xếp linh tinh
Là ống nghiệm, bình cầu xếp bên nhau như hình với bóng
Là Hóa học nghĩa là làm phản ứngCho bay hơi, ngưng tụ, thăng hoaNào là đun, gạn, lọc, trung hoà
Oxi hóa, chuẩn độ, kết tủa
Nhà Hóa học là chấp nhận "đau khổ"Đứng run chân, tay mỏi lắc, mắt mờNhưng tìm ra được triệu chất bất ngờKhiến cuộc đời nghiêng mình bên Hóa học
Anh biết em trong "phương trình hoá học",
Và quen em khi "phản ứng cân bằng"
Từ "phương trình oxi hoá Mangan",Tình hai đứa hoà trong "dung dịch"
Em "chuẩn độ" tình anh bằng "axit"Từng "giọt" lắng nhỏ vào trong tim
"Điểm dừng" khi tình anh thay đổi
Bỏ lại em "dung dịch" thắm làn môi
Em là "oxy rỉ sét" đời anhĐừng trách em sao tâm hồn phù thủyBởi "hóa học" biến đổi khôn lườngTình trong em còn mãi vấn vương
Dẫu có lúc em thay đổi nhanh như "phản ứng trung hòa"
Dẫu có lúc đầu em nóng như "phản ứng nhiệt tỏa"
Trang 12Và những khi bản thân em như "nước gặp
axit đặc"
Là những lúc anh như tra tấn bởi "bazơ"
Tai anh lúc này như có "TNT" một mớ
Cứ đùng đùng , khói bốc cả hai bên
Má anh đây đỏ như "PP" (phenolphtalein)
gặp "xút"
Chỉ bởi rằng tay trái cứ như tên
Nhưng anh vẫn yêu:
Mặn mà như "muối Natri Clorua"
Bền chặt như "muối Bari Sunfat"
Dễ bùng cháy như "Kali clorat"
Rất ngọt ngào như đường "Saccaroz"
Lấp lánh như những viên "kim cương hột"
Nồng nàn như "oxi" với "hidro "
Có một thời ai say mê học hoá
"A." cộng "B." là phản ứng trung hoà
"M" cộng "N" là phản ứng cháy nổ
"Tái hợp" thành Valentine đầy hoa
"Xúc tác" Noel, ta sẽ thấy quà
Thêm sinh nhật thì chất N "vừa đủ"
Nếu "môi truờng" ta đặt trong sở thú
A ét ca tờ, hỗn hợp mau tan
Rồi một hôm ai hí hoáy lên bàn
Đố ai đó một "phương trình" vô định
Để người ta cứ ngồi hoài, bướng bỉnh
Tính toán nào "e giảm" lại "e tăng"
Đường tim ai xâu "phản ứng" lằng ngoằng
Đủ "este, polime, axit"
"Rượu, xeton, phenol, andehyt"
Để ai tìm nhăn trán, mặt đăm chiêu
Có một thời học hoá để mà yêu
Em ơi! trong Hóa nhiều công thứcCũng đẹp như hoa lại chẳng tàn
Con gái học Hóa biết gì ngoài công thứcChẳng chút nào lãng mạn văn chương
Dù đôi lúc cũng muốn làm thi sĩCầm bút lên rồi
Viết được gì đâu
Con gái học HóaTrái tim chi li, sắt đáBất kể cái gì cũng đem "thí nghiệm"
Từ tình yêu đến cả lòng tin
CHUYỆN TÌNH NITƠ VÀ HIĐRO
Em là cô gái "Nitơ",Tên thật "Azốt" ai ngờ làm chi
"Không mùi" cũng chẳng "vị" chi,
Sự sống không được duy trì trong em
Chỗ em thiếu Oxizon,Thế nhưng em vẫn dịu hiền như ai
Nhà em ở "chu kì hai",
Có "năm điện tử lớp ngoài" bao che
Mùa đông cho chí mùa hè,Nhớ "ô thứ bảy" anh về thăm em
Bình thường em ít người quen,Người ta cứ bảo em hiền thế cơ
Dần lâu rồi cũng sinh quen,
"Nitơ Oxit" sinh liền ra ngay
"Không màu" là chất khí này,
"Bị oxi hoá" liền ngay tức thì
Thêm một nguyên tử oxi,
"Khí màu xanh thẳm" chất gì độc hơn
Bơ vơ cuộc sống cô đơn,Thuỷ Tề thấy vậy rước ngay về nhà.Gọi ngay hoàng tử nước ra,
Ghép luôn chồng vợ thật là thú thay
Hờn căm khói bốc lên ngay,Cho nên em chụi chua cay một bề.Đêm đông gió rét, mưa về,Oxi chẳng được gần kề bên em
Vì chung dòng họ "Á Kim",Cho nên cô bác hai bên bực mình.Oxi từ đó buồn tình,
Bỏ em cô độc một mình bơ vơ
Đầu xóm co anh Hidrô,Một hôm nào đó viết thư tỏ tình
Phòng riêng lạnh lẽo một mình,Nhìn gương chỉ thấy bóng mình trong gương
Hidrô tỏ ý muốn thương,Làm sao nở để dôi dường cách xa
Sớm đào tối mận lân la,Hidrô thường đến thăm nhà em luôn.Thấy em vẫn tỏ ý buồn,
Rủ luôn anh "Sắt" cùng trường sang chơi.Anh Sắt miệng lưỡi nhất đời,
Đến chơi hôm ấy thì trời nóng rang.Lựa lời khuyên nhủ hỏi hang,Bảo em nên sánh cùng chàng Hidrô
Chuyện tình hò hẹn mấy khi,
Để người nhòm ngó làm chi cho phiền
Từ đây chồng thảo vợ hiền,Cùng em ra đồng để lúa tốt xanh.Đừng quên em nhé các anh,
"Amoniac" chính danh chất nấy
Trang 13Như dư vị tình yêu
Không ngọt ngào đường mật
Tính khí em đặc biệt
Đâu chỉ có protôn
Anh nào biết trong em
Chứa bao nhiêu H+
Là ống dài , ống ngắn xếp linh tinh
Là ống nghiệm , bình cầu xếp bên nhau
như hình với bóng
Là Hoá học nghĩa là làm phản ứng
cho bay hơi , ngưng tụ , thăng hoa
Nào là đun , gạn, lọc , trung hoà
Ôxi hóa , chuẩn độ , kết tủa
Nhà Hoá học là chấp nhận "đau khổ"
Đứng run chân , tay mỏi lắc , mắt mờ
Nhưng tìm ra được triệu chất bất ngờ
Khiến cuộc đời nghiêng mình bên Hoá
học
Tính tan của muối
Loại muối tan tất cả
là muối ni tơ rat
Và muối a xê tatBất kể kim loại nào
*Những muối hầu hết tan
Là clorua, sunfatTrừ bạc chì cloruaBari, chì sunfat
*Những muối không hoà tanCacbonat , photphatSunfua và sunfitTrừ kiềm, amoni
Lại bắt đầu từ bazơ, axítMùa hạ xôn xao trong mỗi phương trìnhPhản ứng nào ta dùng để chứng minh
Về tính khử nhôm mạnh hơn đồng, sắt , bạc
Năm tháng cháy tuổi hồng ta khao khátĐiều kiện nào đây chuyển hóa chất hữu cơBằng đun nóng, nước brôm hay xúc tác bất ngờ ?
Cho tình yêu tạo thành sau phản ứng
Sắt tác dụng với phi kim ở nhiệt độ cao tùy hứng
Mùa hạ cứ thản nhiên vô tình nắng átCác đồng phân của hợp chất hữu cơPhản ứng với đá vôi, màu nước brôm bị mất tự bao giờ
Tạo pôlime trong quá trình phản ứng
Lại bắt đầu từ những trang giấy trắngMột mùa thi ươm ngững giấc mơ hồngChín mươi phút làm bài râm ran tiếng ve ngân !
BÀI 1: TÌNH BẠN
Tình bạn đẹp như "bảy hằng đẳng thức"Sống bên nhau như "2 vế phương trình"Rồi mai đây cuộc sống sẽ "chứng minh"Tình bạn đẹp như muôn vàn "định lý"!
BÀI 2:
"Bình phương" chưa đủ "lập phương" thôi
"Lập phương" chưa đủ "luỹ thừa mười"Con nâng nỗi nhớ cha hơn nữa
Đến "mũ e-nờ" con mới thôi!
BÀI 3:THƠ TÌNH
Đôi mắt em như "phương trình" bỏ ngỏRèm mi mịn màng nghiêng 1 "góc anpha"Tóc em dài như "định lý Bunhia"
Và môi em "đồ thị hàm số cos"
Xin em đừng gọi anh là thằng ngốcSinh nhật em anh tặng "trái cầu xoay"Đêm noel "hình chóp cụt" trên tayAnh trao em cả trái tim thổn thứcMãi mãi em ơi "phương trình a không mẫu thức"
Em là "nghiệm duy nhất" của đời anh!
BÀI 4:SỰ LÃNG MẠN TRONG TOÁN HỌC
Tôi yêu em trong tình yêu toán học ,Cái nhìn đầu của hai "biến x , y"
Bao buồn vui là "cực trị" cõi lòng,Rằng "tiệm cận" giận hờn sẽ bằng không,
Và "hằng số phương trình" là em đó.Gắn với nhau bởi bao "hàm" "biểu thức",
"Phép cộng trừ" thử thách cõi lòng anh,Quá yêu em anh vượt qua tất cả,
Dù "phân thức" được chia làm nhiều ngã,Gán "cộng trừ" "lũy thừa" lại "khai căn"
Trang 14Nếu em biết định mệnh là an bằng,
Rằng đôi lứa là từng cặp "ánh xạ",
Rằng tình yêu là "đồng biến" đôi ta,
Dẫu tình yêu có trăm ngàn thử thách,
Anh sẽ "giải phương trình" bằng nhiều
cách
Nói yêu em bằng tình yêu "giải tích",
Thật khó lòng trong từng câu "giới hạn",
Tính "liên tục" đâu dễ bày tỏ hết,
Nếu "qui nạp" làm cho em tin tưởng ,
Thì hằng ngày anh sẽ viết yêu thương
Dẫu tình yêu có muôn ngàn "hoán vị",
"Số hạng đầu" "tổ hợp" sẽ là em
Trái tim em là "ẩn số" khó tìm,
Tốn công sức của bao người nghiên cứu,
Dẫu dấn thân sẽ là chuyện phiêu lưu,
Anh cố gắng tìm kiếm bằng "siêu thức",
Kì vọng rằng "đáp số" sẽ là anh!
BÀI 5:
"Ánh xạ" cuộc đời đưa anh đến với em
Qua những lang thang trăm nghìn "toạ độ"
Em "số ảo" ẩn mình sau "số mũ"
Phép "khai căn" em biến hoá khôn lường
Ôi cuộc đời đâu như dạng "toàn phương"
Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới
Bao "biến số" cho một đời nông nổi
Phép nội suy từ chối mọi lối mòn
Có lúc gần còn chút "Epsilon"
Em bỗng xa như một "hàm gián đoạn"
Anh muốn thả hồn mình qua "giới hạn"
Lại chìm vơi cạn mãi giữa "phương trình"
Tình yêu là "định lý" khó "chứng minh"
Hai hệ "tiên đề" chênh vênh xa lạ Bao "lô gic" như giận hờn dập xoá Vẫn hiện lên một "đáp số cuối cùng"
"Mẫu số" niềm tin đâu dễ "quy đồng"
"phép chiếu" tình yêu nhiều khi đổi hướng
Lời giải đẹp đôi lúc do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống "đa chiều"
Bao "chu kỳ", bao đợt sóng tình yêu Anh khắc khoải cơn thuỷ triều "cực đại"
Em vẫn đó bờ "nguyên hàm" khờ dại Nơi trái tim anh,
em mãi mãi là "hằng số" vô biên
BÀI 6:
Có một lần thầy dạy toán làm thơBài thơ ấy bây giờ đang dang dởNhưng câu thơ ý tình bỡ ngỡCòn khô khan như môn toán của thầy
Trong bài thơ thầy "cộng" gió với mâyBằng công thức tính "Cô tang" của "góc"
Lá thu rơi bay vào trong lớp họcThầy bảo rằng "lá có lực hướng tâm"
Rồi một lần mưa nhè nhẹ bâng khuângThầy ngẫu hứng đọc câu thơ thầy viết
"Gọi mưa rơi dọc ngang bất chợtRadian của cầu vòng là một số pi"
BÀI 7:CHÂN DUNG 1 BOY CHUYÊN TOÁN
Con trai chuyên Toán là đâyNhác trông đã thấy vừa gầy vừa hâmRằng cao thì cũng tầm tầm
Rằng ăn mặc, cũng vài phần lôi thôi
Nói chung mặt mũi sáng ngời,Nói riêng thì thấy cũng hơi già giàBởi học nhiều quá mà ra
Truyện tranh, điện tử cũng là nguyên nhân
Cũng biết đá bóng bằng chânCũng nhìn bằng mắt, cũng cầm bằng tay.Khi kiểm tra, cũng biết quay
Cũng mê nói chuyện, cũng hay nghịch ngầm
Thỉnh thoảng cũng biết ga lăngCũng nhường bạn gái vài lần rồi thôi
Tự soi gương, tưởng đẹp traiNghĩ rằng chắc hẳn có vài nàng theo
Thực ra tưởng bở thì nhiềuNhưng tự an ủi cũng là điều rất nên
À quên, được cái rất hiền
Bị chê đủ kiểu, vẫn ngồi yên mà cười!
BÀI 8:
Ba đường "trung tuyến" "đồng quy" Hai ta không hiểu lẽ gì, lại xa ?Khó như bài toán "phécma"
Em làm anh chẳng tìm ra nổi mình !
Chia ba một "góc" tội tìnhXin em đừng xẻ trái tim dại khờ
"Đường thẳng" thì mỏng như tơTình ta nhiều lúc lại như kén tằm
"Đường tròn" nhìn rõ hơn trăngNhìn em chẳng thấy, vẫn nằm trong mây ?
"Trục" kia bao số lấp đầyGiữa hai ta chỉ mưa bay kín trời …
"Ơ le" cầu bắc bẩy nơiAnh xin một chiếc đừng rơi giữa lòng !
"Điểm dừng" làm đẹp đường cong
Em xa anh liệu có còn nhớ anh ?
Trang 15"Hàm" kia "đồng biến" rất nhanh
Bên anh vò võ bao canh đợi đò …
"Góc" kia có mấy "độ" đo
Tình yêu ai dễ mà dò nông sâu
Lang thang bài toán ba mầu
Trong anh tím mãi một câu giã từ
Số "ảo" mà vẫn "thực" ư ?
Nhìn ra cứ ngỡ em vừa thoáng qua …
"Xoay tròn rubíc" trong ta
Tình yêu chưa biết hiện ra mặt nào ?
BÀI 9:TÌNH TOÁN TIN
Thiếu thời tôi thích Toán Tin
Tôi theo Tin Toán trọn tình tuổi thơ
Tâm tư thao thức tìm tòi
Từ trong Tin Toán trí tôi trưởng thành
Tăng thêm tuổi trẻ tinh thần
Tình tôi Tin Toán tuyệt trần thiên thu
Theo Tin Toán trọn tâm tư
Tôi thành thầy Toán Tin từ trái tim
BÀI 10:
Đường tới tim em là "đường định hướng"
Dù uốn nhiều như "đồ thị hàm sin"
Anh mãi mê tìm theo "toạ độ" trái tim
Bỗng lạc giữa khoảng tình em nơi đó
Đôi mắt em chứa bao "ẩn số"
Mà hàng mi nhẹ mở "góc anpha"
Tóc em dài như "dãy số" đi xa
Môi "hội tụ" 1 nụ hôn bối dối
Ôi anh ngốc!!!!yêu sao lời em nói
Sinh nhật em anh tặng "trái tron xoay"
Đêm noen "hình chóp cụt" trên tay
Anh hoá cây thông dâng trọn em thổn
thức
Mãi mãi em ơi!!!
"Phương trình" cuộc đời dù chưa giải
được
Nhưng anh tin rằng
"Nghiệm duy nhất" là em!!!!
BÀI 11:KHI GIÁO SƯ TOÁN TỎ TÌNH
Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà tình em là "quĩ tích" "không gian"
Kiếp nhân sinh những "hàm số tuần hoàn"
Quanh quẩn chỉ trong "vòng tròn lượng giác"
Anh không muốn cuộc đời đầy "Sin Cos"
Sống khép tròn trong "cộng trừ nhân chia"
"Cạnh góc đối"! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là "đường biểu diễn"
Sống yên bình vào vòng đời "tịnh tiến"
Ðâu phải là "nghiệm số" của lòng traiAnh muốn lên "tận cực" của thiên tài
Ðể đo lấy "bán kính" trần gian vũ trụNếu dòng đời toàn là "thông số"
Bài toán tình là "căn thức bậc hai"
Bài toán tình là "vô nghiệm" em ơi!
Tình đâu là "căn thức bậc hai"
Ðế có thể ngồi yên mà "xét dấu"
Em phải nhớ tình yêu là "góc số"
Mà hai ta là những kẻ "chứng minh"
Ðừng bao giờ "đảo vế" một "phương trình"
Cứ thong thả mà vui trên "đồ thị"
Tìm "đạo hàm" rồi ngồi yên suy nghĩ
Sẽ thấy dần "hệ số góc" tình yêuÐừng vội vàng "định hướng" một hai
"chiều"
Rồi một buổi ta "đồng qui" tại "góc"
Em mĩm cười như "tiếp tuyến" bên tôiTôi vội vàng "phân tích" nét hoa tươi
Và nhận thấy em xinh xinh "cực đại"
Em khó hiểu thì tôi đành vô giảiBài toán giải bằng "phương pháp tương giao"
Nhìn em cười tôi định nghĩa tình yêu
Nhưng chỉ gặp một "phương trình vô nghiệm"
Chưa hẹn hò mà lòng như "bất biến"Chưa thân nhau mà đã thấy "so le"Trót yêu rồi công thức có cần chi
Vì hệ luận ái tình không "ẩn số"
Em không nói tôi càng tăng tốc độ
Ðể mình tôi trên quãng đường "đơn điệu"
Yêu là chết là "triệt tiêu" tất cảTình "tiệm cận" riêng mình tôi buồn quáNỗi cô đơn không "giới hạn" ngày maiTôi mang em đặt "điều kiện" tương laiCho tôi sống với nỗi niềm "đơn giản"
…
Tôi và em tính tình hơi "đồng dạng"Sống bên nhau chắc "tĩ số cân bằng"Tôi xin thề không "biện luận" cao xa
Mà chỉ lấy "định đề" ra áp dụngTôi có thể "chứng minh" là rất đúng
Vì tình tôi như hàng điểm "điều hòa"Nếu "bình phương" tôi lại "rút căn" raCũng chẳng khác điều năm trong "quĩ tích"
Tôi yêu em với một tình yêu "cố định"Hiến dâng em hai "nghiệm số" "âm dương"
Tìm "chu kỳ" cho "hàm số tuần hoàn"Dùng "định lý" thay ngàn câu ước hẹnXuống "lũy thừa" thay vạn lá thư duyênGiải "đạo hàm" mong "tiếp xúc" cùng emTìm "toạ độ" trong tình yêu toán họcTôi yêu em đôi mắt buồn "lưu động"Mũi dọc dừa "thẳng góc" với môi xinhHàm răng đều như "nghiệm bất phương trình"
Ðôi mày liễu như cùng "chiều định hướng"
Tôi "khai triễn" người tôi yêu lý tưởng
"So sánh" rồi xin chú thích nơi đâyTình yêu này như "phương trình hai bậc"
Trang 16Tôi yêu em nên viết bài thơ toán học
chứng minh rằng tôi hết dạ yêu em
Suốt 10 năm âm thầm mài kiếm
Tuyết sương kia chưa nếm một lần
Hôm nay trình với tôn quân
Nguyện đem quét sạch bất bằng mới thôi
BÀI 12:GIÁO SƯ HÌNH HỌC
Yêu là gì, tôi xin định nghĩa
Yêu là tình cảm có "chiều cao"
Hai tâm hồn "đồng dạng" sẽ hiểu nhau
Rồi từ đó suy ra "định lý"
Yêu "nội tiếp" khi tình yêu chung thủy
Yêu "ngoại tiếp" khi hai kẻ "phụ" nhau
Tình lỡ đỡ khi có hình "tam giác"
Có trường hợp "âm và dương" "tiếp xúc"
Hai người không nợ lại hữu duyên
Như "cạnh góc vuông" đối với "cạnh
huyền"
Gần nhau đúng nhưng không trùng được
Qua những điều trên ta có qui ước:
“Tình yêu là cái compa
Vòng tròn nào dù nhỏ hay to
Cũng đều có tâm và bán kính”
"Tâm" ở đây là tâm thần cố định
"Bán kính" là nỗi nhớ niềm thương
Muốn tìm ra bộ mặt yêu thương
Hãy lấy "hình chiếu" là nụ cười
Nhân cho "chiều dài" nơi khoé mắt
Em chịu khó hạ lấy "đường thẳng góc"
Ðể tim anh mãi mãi "phụ" kề em
Môi nở hoa, ôi công thức trung thành
Mặc thế sự là "vòng tròn ngoại tiếp"
Em sung sướng nhận ra đây "tiếp điểm"
Của đời ta một "hàng điểm điều hòa"
Anh sung sướng nhận ra đây "đáp số"
BÀI 13:
Nếu em là đồ thị hình sin Cho anh làm trục hoành em nhé
Ta bên nhau trong chu kỳ thương nhớ
Và cùng nhau đi suốt những tuần hoàn
Người yêu ơi ,nếu em là dãy sốAnh xin làm phần thực giản dị thôi
Dù thời gian có vô cùng em nhé Mình gặp nhau , hội tụ cuối trời
Em thật xinh qua ánh xạ của anh Cái nhìn xuyên tâm khiến anh nhớ mãi
Để anh được trong vòng lặp còn lại Mặc cho đời lặng lẽ biến thiên
Anh , chuỗi liên phân số điên Yêu em mãi và bên em tiệm cận Thằng nào dám mon men biện luận Chẳng ngại ngần anh đạo hàm hắn ngay
Thế em nhé , ước số của anh Thương anh nhiều , cho anh làm tiếp tuyến
Cầm tay anh ,bé bỏng tích phân
Và hôn anh , vài triệu lần em nhé
Em của anh ,ôi một nữa của anh !
BÀI 14:
Mời em vào không gian vectơ
Ta khảo sát với số chiều hữu hạnNhưng tình yêu có bao giờ giới hạnDẫu chỉ là tổ hợp của đời nhauTình lạc vào ma trận thương đauTìm hạnh phúc bên kia bờ nghịch đảo
Và định thức như một trời giông bãoLấp đời nhau những ẩn số vô tình
Ta tặng em vô số phương trình
Em muốn khóc vì hình như vô nghiệm
Có lẽ ta lỡ quên điều kiện
Ma trận nào suy biến, hạng khác nhauThôi đành hẹn lại ngày sau
Ta gặp gỡ trong một không gian khác
BÀI 15:
Ta lang thang trên dãy số buồn thiuLòng khao khát một lần hội tụSao lại quên điều kiện cần và đủGiới hạn nào xa tít đến vô cùng
Em phân kỳ về phương ấy mênh mông
Khả tích rồi sẽ hội tụ về đâuCàng suy rộng càng vô cùng nỗi nhớ
Và tháng ngày bỗng thành chuỗi số
Sự phân kỳ -định mệnh thương đau
Tiêu chuẩn nào hội tụ cùng nhau
Cứ so sánh cứ bước qua giới hạn
Để Cauchy lắc đầu ngao ngánLeibnitz buồn đan dấu với thời gian
Chuỗi lũy thừa hay gánh nặng đa mangMiền hội tụ tìm chi cho mệt
Tính tổng mãi cũng về cõi chếtDừng lại đây cực trị của thiên đường
BÀI 16:
Cuộc sống như Không gian Ô mê ga.Những tiên đề không bao giờ đi hếtXác suất niềm vui có mấy ai tính đượcGiữa một trường dằn vặt nỗi riêng mình.Biến cố trong lòng, phép thử trái timTay đã chai mà sao hoài trống rỗngKết cục rồi đôi mắt tìm hạnh phúcCũng chẳng nhìn được chốn thực để tinTình bạn sao như một biến ngẫu nhiên
Trang 17Khi chia tay khỏi nhóm vành thân thuộc
Giới hạn trung tâm đã lạc loài định luật
Rồi những năm trôi, rồi những cuộc đời
Quy luật nào phân phối nỗi đơn côi?
Người có quá nhiều, kẻ không hề biết
Mỗi đêm buồn cộng thêm vào tần suất
Có ai làm gì để chuẩn hoá lòng mình ?
Đem hoà tâm hồn vào ánh bình minh
Và hồi quy vào trái tim biết khóc
Hệ số nào tương quan tình cô độc
Với rạc rời những chuỗi thời gian
Khi mọi con đường hội tụ giữa không
gian
Là nơi có một điều Không thể có
BÀI 17:
Mắt của em là một cung chứa góc
Cả bầu trời nội tiếp giữa hàng mi
Dấu chấm nhạt trên trán-Tâm đối xứng
Điều kiện gì?Hai đường thẳng đồng qui
Cặp môi hồng thầm thì đường thẳng
Đầu lượn sóng tất cả đều so le
Đôi vành tai kiêu kì đối đỉnh
Vầng trán cao suy nghĩ tiên đề
Hàm răng trắng gọn nhẹ hàm số
Nét mi cong thách thức hàm Sin
Đôi lúm đồng tiền duyên dáng biến thiên
Sắc đổi thay trong hàm số mũ
Khi thờ gian đã vào giấc ngủ
Vẫn còn anh giải BẤT PHƯƠNG TRÌNH
BÀI 18:
Em như số phức diệu huyền
Anh không tìm nổi đâu miền thực hư
Tình yêu chia 3 thì dư
Chia hai ta chắc là vừa nhớ thương
Tình anh phép chiếu theo phương
Em đi một bước trăm đường anh mong
BÀI 19:
Em hiểu ra rồi
Đồ thị hàm sinNhững đợt sóng đẩy vào trí nhớNhững đợt sóng dâng vào lòng thế hệ
Em mãi mê nhìnNhững cơn sóng nhỏ
Xô đẩy vào bờ nỗi nhớCủa những cánh buồm chông chênh
Xô vào tuổi bé nhỏNhững giọt nắng chiều về buồn tênh
Chẳng bao giờ cam chịu lãng quênCũng như cuộc đời
Có bao giờ đường thẳngNhững đồ thị hàm sin đưa cuộc sốngDâng trào hi vọng
Rồi vội trở về Với những bình lặng tuổi thơ
Vẫn biết cuộc sống này là đồ thị hàm sinNHưng sao biết chu kì của nó
Bước lên đường đời
Anh và em khi ấy yêu nhau
Không chỉ nhìn nhau, mà nhìn cùng một hướng
Tình yêu chúng mình có nghĩa là cộng hưởng
Một ánh nhìn thôi tim nói được bao điều
Ngày ấy chỉ cười một thoáng là xongMột chiếc hôn cũng xóa dần khoảng cáchNgày ấy chỉ cần tình yêu trong đôi mắtAnh với em cộng lại hóa vô cùng
Thế nhưng con đường ngày ấy mình đi
Có những ngã ba vô hình chợt hiện
Em sẽ khóc không nếu một ngày đối diệnSau những buồn vui - trước mặt ngã ba lòng?
Phép cộng giữa em với anh bằng khôngKhông phải vì đem phương trình xét dấuPhép cộng của mình chỉ những người yêu nhau mới hiểu
Ðể "nhân" lên với Tình Yêu chân thật
Và "chia" dều cho hạnh phúc mai sau
BÀI 22:
Em đã biết bao lần buồn tủiBởi vì anh mãi tận vô cùngNơi phương trình trở thành vô định
Mà tình yêu đâu thể sẻ chiaAnh còn nhớ bao chiều vui vẻBên nhau hai nghiệm một phương trình
Em cứ ngỡ đôi mình vẫn vậyMột tình yêu hội tụ trái tim
Trang 18Anh giờ đây mãi tận chân trời
Không còn nhớ tới con phố nhỏ
Lòng xôn xao cho Quĩ Đạo đi vòng
Hồn tôi để Giao em Đýờng Tiếp Tuyến
Em lýớt qua, cho buồn-vui Nghịch Biến
Gặp một lần, nõi Tiếp Điểm mà thôi
Tôi Xoay Tròn, tìm lại nhýng xa rồi
Em sẽ mãi ra đi về Vô Cực
Tình tôi là một đường Trung Trực
Thật thà Cân Xứng nõi con tim
Tôi Phân Đều, và xuyên qua giữa em
Nõi Trung Điểm tôi muốn tình Vuông vẹn
Rồi một ngày, tình Tam Giác cũng đến
Tôi hiện hình, trong ba Góc Bù Nhau
Em vì ai mà Phụ để tôi sầu
Nhìn đau đớn Cạnh Huyền em nối mộng
Tôi thả đời theo Trung Tuyến phóng túng
Em lại tìm Hình Thông Số Bình Phương
Đến Nội Tâm, tôi dừng chốn đau thương
Buồn man mát, em đùa trên Ngoại Tiếp
Nói làm chi, Định Phân đã muôn kiếp
Em lạc vào một Quĩ Tắch cuồng quay
Tôi đứng đó, Khoảng Cách không đổi
thay
Nhìn thầm lặng, một Góc đời Trực Diện
BÀI 24:
Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo, Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô, Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tắch
Anh chờ đợi một lời em giải thắch, Qua môi trường có vòng chuẩn chắnh phương
Hệ số đo cường độ của tình thương, Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn, Tắnh không ra phương chắnh của cấp thang
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm
BÀI 25:
"Phương trình" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡ
Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ ! Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta Tại "nghịch biến" cho tình mãi chia xa
"Giới hạn" chi cho tình yêu đóng khép
"Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp Tại tình là "tâm điểm" chứa bên trong Nên "đường quanh" vẫn mãi chạy lòng vòng
Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới
Em cũng biết "tung, hoành" chia hai lối
Để tình là những đường thẳng "song song"
Điểm gặp nhau "vô cực" chỉ hoài công Đường "nghịch số" thôi đành chia hai ngả
BÀI 26:
Anh đau đớn nhìn em qua quỹ tắch Tình em nào cố định ở nơi đâu Anh tìm em khắp diện tắch địa cầu Nhưng căn số đời anh đành cô độc
Để anh về vô cực dệt duyên mơ Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ Chiều biến thiên là những cơn mơ Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản
Em sung sướng trên đường tròn duyên dáng
Anh u sầu trên hệ thống x-y Biết bao giờ đôi ta được phụ kề Anh đành chết trên đường tiếp cận
Ôi anh chết cũng vì hệ số Định đời anh trong biểu thức khổ đau Như cạnh góc vuông , với cạnh huyền Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp
BÀI 27:
Ta gặp nhau qua phương trình thể tắch Ánh mắt buồn những chẳng kém thiết tha Góc độ nào mà tắnh mãi không ra Hay "nghịch biến " cho lòng hoài xa cách
Đời "nghịch số " nên em không oán trách
"Giới hạn " lòng cho sầu khổ vơi đi
"Định lý" nào mà ngăn được bờ mi Không rơi rớt hạt châu buồn hận tủi
"Tâm điểm " kia chứa chút tình ngắn ngủi Nên đau buồn là "hệ luận "trần gian Tình yêu em dù chứa đựng ngút ngàn Nhưng "vô cực" là niềm đau "Bất biến"
Ân tình anh dù luôn luôn "biễu hiện" Nhưng đường đời mình hai kẻ "song song"
Trang 19Yêu thuơng chi chỉ là những hoài công
Nên "ẩn số " tình yêu không "tụ điểm"
BÀI 28:PHÉP TOÁN TÌNH YÊU
Hãy trừ đi những phút giây xa lạ
Và cộng vào năm tháng đã thương yêu
Đừng đem nhân những chuỗi ngày cãi vã
Còn buồn vui, em nhé nhớ chia đều
Lũy thừa lên những mối tình cao cả
Rồi Lo-ga cho bạc bẽo dần tiêu
Viết phương trình câu hẹn thề vàng đá
Để giải ra nghiệm số: của tình yêu !
BÀI 29:
Em gái ơi đừng ghét môn toán
Hãy lại đây ta cùng nhau học toán
Lại gần đây hai ta ngồi xích lại
Bài toán nào ta giải mà chả ra
Tay trái cầm chiếc compa
Tay phải cầm thước đi ra đi vào
Lấy hơi em nói thì thào
Rằng học như thế không vào đúng thôi
Đạo hàm ai lại nhân đôi
Tích phân trở lai nó dôi ra liền
Giới hạn thí nhớ lấy biên
Tích phân xác định trong miền không gian
Đồ thị trục dọc trục ngang
Không cần nhớ hết mà hoang mang mình
Đến khi gặp phải phương trình
Không khai căn được thì bình phương lên
Với bất phương trình không nên
Cần xem xét dấu mới nên nhân vào
Em giống như một đao hàm chưa giải
Để cho anh phải mò mẫm tích phân
Thân hình em một hàm số bình phương
Những uốn cong vô cùng kỳ diệu
BÀI 30:
Anh vẫn biết em đã xa vô tận
Nhưng vẫn chờ một điều kiện mong manh
Bài toán nay không giải được đã đành
Đau hơn nữa vì em là nghiệm số
Em đường thẳng mãi làm anh đau khổ
Cứ song song theo anh đến tận cùngAnh ước gì ta có một điểm chung
Từ định lý suy ra trùng mọi điểm
Bao đường cong chính em là giao điểmNét diễm kiều nay hội tụ về timNghiệm số kia anh sẽ mãi kiếm tìm
Dù anh biết phương trình nay vô nghiệm !
BÀI 31:
Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
Ai là người định nghĩa nổi tình yêu, Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu
Tôi cố định trong sân trường đơn điệu, Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân, Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần, Theo em mãi suốt đời về vô cực
Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức, Tan trường về tôi cố sức song song, Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,
Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ
Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ, Hai năm dài đáp số giải không xong, Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng, Lòng điên đảo trước định đề đen bạc
Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,
Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu, Tình đơn phương trong tam giác ba chiều, Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyện
Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi, Đành đi theo phân giác tận chân trời, Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm
BÀI 32:
em nói rằng chúng mình phải như nhauphải là một, một thôi và duy nhấtnhưng anh nghĩ sẽ là nhàm chán thậtnếu chúng mình chỉ là một mà thôihãy là hai, hai đường thẳng em ơinhưng đừng trùng nhau, đừng song song
em nhécắt nhau ư, một điểm sao ít thếhãy nhiều điểm chung nhưng đừng để bị trùng
Em nỡ lòng nào TRỊ TUYỆT ÐỐI tình anh ?
ANH yêu em bằng TRỊ TUYỆT ÐỐI chân thành,
Và tình anh dã tiến về VÔ CỰC Nếu em xét tình anh trên SỐ THỰC ,Anh sẽ dùng SỐ PHỨC để CHỨNG MINH
Tình yêu đó sẽ như BẤT PHƯƠNG TRÌNH
Anh vững tin, xin em đừng GIỚI HẠN Hai con tim chúng mình h0k ÐỒNG DẠNG
Hay vi` em đã TỐI GIẢN tình anh
Trang 20Tình Vật Lý không là môn cơ học,
Vì làm sao vĩnh cửu hóa động cơ ?
Nếu tình yêu một ánh sáng nên thơ
Tình yêu ấy cũng chỉ là tương đối !
Tình Hóa Học, vô cơ không gian dối
Ống nghiệm kia luôn vui vẻ đứng chờ
Vừa gặp nhau phản ứng tựa trong mơ
Tình yêu ấy nằm trong lò nguyên tử !
Tình Sinh Vật hồng huyết cầu tuần tự
Chảy mạnh trong cơ thể để nuôi ta
Vi khuẩn nào đem đến được tuổi già
Khi kháng thể yêu đương đang luân
chuyển ?
Tình Kinh Tế đầu tư rồi khấn nguyện
Như thị trường chứng khoán xuống rồi lên
Ra ngân hàng mở tài khoản là êm
Làm dịch vụ công thương càng chắc nhé !
Tình Sử Ký luôn hiên ngang truất phế
Chẳng nương tay, từ tiền sử xa xưa
Dẫu anh hùng, liệt nữ cũng chẳng chừa
Hằng chinh phục bao con tim khờ khạo !
Tình Địa Lý theo múi giờ biến ảo
Lúc lạnh căm tựa vĩ tuyến chín mươi
Khi phì nhiêu dòng nham thạch chuyển
dời
Rồi nóng bỏng như mặt trời nhiệt đới !
Tình Tin Học, eo ơi đừng nhắc tới
Hãy mơ màng bên mái tóc Văn Khoa
Hay làm đuôi tà áo trắng Luật Khoa
Hoặc cùng lắm làm sinh viên khoa Triết
Tình yêu - bản chất di truyền
Khi trội khi lặn - cái duyên của đời
Gien tình thường biến ai ơi,
Gặp phen đột biến phản hồi tác nhân !
Lai xa lại thích lai gần
Ưu thế lai tạo đa phân mà thành
Vài trò ngoại cảnh đã đànhHọc thuyết La-mác ngọn ngành tự nhiênĐác-uyn chọn lọc vững bền
Đồng quy tính trạng nhân nguyên sự tình
Cơ chế tiến hoá trời sinhDẫu cùng phả hệ chúng mình vẫn yêu !
Mù màu, máu khó đông tiêuMức phản ứng có ít nhiều khác nhau
Tiền sinh học anh ở đâu ?Thôi thì anh hãy bắc cầu gien em !
phút "phân li" anh mới hiểu ra rằng
"NST" ko mang màu huyền thoại
Có "sợi tơ vô sắc" nào kéo anh vềNơi hò hẹn của tình yêu "thuần chủng"
Anh quay cuồng trong "chu trình Krep"
Bởi tình ta "đột biến" không ngừngNơi "quang hợp" bao lời mình hẹn ước
"Ribosome" đi những bước thăng trầm
Cửa "buồng tim" khoá chặt những "tế bào"
Em vô tình mà anh không dám tráchChỉ âm thầm mang nỗi buồn "hoá thạch"
Nụ cười "biến dị" héo hắt nở trên môi
BÀI 3:EM MUỐN BÊN ANH
Em muốn bên anhnhư kí sinh trùng bên cá thểnhư sán sơ mít bám ruột chẳng rời ra
Sống cộng sinh em đã thấy hài hòanhư đôi ba ba vẫy vùng dưới nướcnhư đôi sơn lâm trên miền sơn cước
sống trọn đời mãi mãi chẳng lìa xa
Đôi chúng ta giữa khoảng trời xa lạnhư đôi chim nhạn
Bài 1
Tình yêu modem cũng đẹp như thơ Khác chi chuyện Romeo thời hiện đạiCuối tháng cầm tờ hóa đơn điện thoại Chàng Romeo bỗng cảm thấy hơi buồn
Chàng không thể nhìn nàng qua modemChàng không thể hôn nàng qua bàn phímChàng không thể cầm tay nàng âu yếmChàng chỉ nói "yêu em" và cứ thế Enter
Và hai người cứ yêu vậy trong mơ Trong chiếc khung con mỗi lần hội thoại Đêm càng khuya, họ càng mê mải Nói chuyện trăng sao, mật ngọt thiên đường
Nàng hỏi chàng: "Anh cứ nói yêu thương "
Thế mà bỗng nhiên anh biến đi đâu mất" Chàng vội vã: "Ơ kìa, anh nói thật Anh bị out, vừa lập tức chui vào".
Trang 21Họ cứ yêu nhau như mận yêu đào
Ôm computer mỗi ngày mấy tiếng
Chat mãi chat hoài không hết chuyện
Tình yêu cứ theo năm tháng vơi đầy
Và bên ngoài kia trái đất vẫn quay
Qua chiếc modem những mối tình vẫn nở
Cũng lắm gian truân, cũng nhiều trắc trở
Cũng "I love you", rồi cũng lại Enter
Nếu một ngày Windows em báo lỗi
Anh nguyện làm các Soft test đơn phương
Từng Sector anh đi khắp nẻo đường
Fix hết nhé những Error trêu tức
AVI kia những đêm dài thao thức
Lỗi mất rồi thiếu Codec em ơi!
Ngó Display lòng thấy quá chơi vơi
Anh DIVX nhìn em cười từ tốn
Em lướt Web bao Trojan săn đón
Anh xin làm chàng NAV đứng ngóng
trông
Cố sức mình Scan hết băng thông
Che chở em trước muôn ngàn Virus
Bao Spyware ngồi nhìn em hóng hớt
NAV đơn côi thấp thoáng phía kia đường
Khi Hacker giẫm đạp chẳng xót thương
Co mình lại giương Firewall chống đỡ
Nếu một mai Admin em có lỡ
Delete rồi File chứa những yêu thương
Đôi mắt biếc Paint đầy nỗi vấn vương
Đừng khóc nữa anh Restore trở lại
Em giận hờn cưỡi IE chạy mãi
Anh hoảng hồn lấy Firefox đuổi theo
Đằng xa kia Netscape đá lông nheo
Cancel luôn vì em là trên hết
Em RAM ít nên Run nhiều sẽ mệtAnh sẽ làm Physics MemorySearch cùng em trên khắp nẻo đường điAnh mạnh mẽ nhờ hai RAM cùng Bus
Accept nhé lời tỏ tình bất chợtHai trái tim sẽ Connect dài lâuDẫu Phishing có lừa dối đến đâuTin anh nhé vì tình anh còn mãi
Trái tim anh, em Select bằng MouseChốn hẹn hò: Forum - InternetLời yêu thương truyền bằng phương thức Get
Nhận dáng hình qua địa chỉ IP
Nếu một mai em vĩnh viễn ra điAnh sẽ chết giữa muôn ngàn biển SearchLời tỏ tình không dễ gì Convert
Lưu ngàn đời vào biến Constant
Anh nghèo khó mang dòng máu Sun
Em quyền quý với họ MicrosoftHai dòng Code không thể nào hoà hợpDẫu ngàn lần Debug em ơi
Sao không có một thế giới xa xôiLinux cũng thế mà Windows cũng thếHai chúng ta chẳng thể nào chia rẽRun suốt đời trên mọi Platform
Giá như anh có thể ấn Ctrl+Z
Để Undo những gì đã xảy raNgay cả những lập trình viên quốc tếCòn có thể mắc lỗi nữa là
Giá như anh có thể ấn Ctrl+ZMột lần, chỉ đúng một lần thôi
Anh sẽ Debug những lỗi lầm đáng ghét
Em sẽ hiểu anh đâu phải thằng tồi
Giá như anh có thể ấn Ctrl+Z
Thì khi này anh đã ở bên emChứ đâu phải cô đơn ngồi quétNhững con Virus đang tràn ngập trái tim
Nhưng anh không thể ấn Ctrl+ZTrong phần mềm có tên gọi là tình yêuChỉ có thể chọn Continue hay Exit
Và tất nhiên anh chưa muốn xa em
Hãy hiểu cho lòng anh em nhé
Và xin em, hãy rộng mở lòng emKhi mã nguồn trái tim không còn đóngAnh sẽ viết lên đó dòng tên em
Trong cơn say thấy em ở trên caoPageUp anh lên và Undo cuộc sốngAnh vui mừng thấy lòng mình Numlock
Em bật cười: "Capslock chứ anh!"
Em thầm thì: "Em mãi là của anhĐừng tưởng em tham @ và EscĐối với em tình anh là trên hếtTrái tim em mở rồi anh có thể Enter"
Chuyện tình mình đẹp như một giấc mơĐừng bao giờ gõ phím End em nhé
Em vội bước ra đi quên Logoff,Chẳng một lời dù chỉ tiếng Standby
Em quên hết kỷ niệm xưa đã AddQuẳng tình anh vào khoảng trống Recyclebin
Anh vẫn đợi trên nền xanh Desktop,Bóng em vừa Refresh hồn anh
Từng cú Click em đi vào nỗi nhớ,Trong tim anh Harddisk dần đầy.Anh ghét quá, muốn Clean đi tất cả,Nhưng phải làm sao khi chẳng biết Username
Hay mình sẽ một lần Full Format
Em đã change Password cũ còn đâu!
Trang 22Anh sẽ cố một lần anh sẽ cố
Sẽ Retry cho đến lúc Error
Nhưng em hỡi làm sao anh có thể
Khi Soft anh dùng đã hết Free Trial!
Hình bóng em vẫn mãi Default
Có nhiều khi gục đầu bên KeyBoard
Anh vô tình nhấn Shift viết tên em
Anh yêu em mà em chẳng Open
Mở cửa trái tim và Save anh vào đó
Cửa nhà em, mẹ đã gài Password
Anh suýt rách quần vì cố vượt FireWall
Nhớ lần đầu khi đưa em về Home
Anh kiss trộm liền xơi ngay một Tab
Anh bàng hoàng quay xe BackSpace
Ngoái nhìn em mà chẳng thể Ctrl
Anh tức giận khi thấy một thằng Alt
Cứ Insert mỗi khi mình nói chuyện
Có nhiều khi muốn thẳng tay Delete
Nhưng vì em, anh nuốt giận Cancel
Anh biết anh chỉ là Hacker nghèo
Còn hắn có @ và Esc
Em thích hắn làm lòng anh Space
Bước thẫn thờ chìm xuống vực PageDown
Chuyện tinh qua Modem
Chàng không thể nhìn nàng qua modem
Cũng không thể kiss nàng qua bàn phím
Càng không thể nắm tay nàng âu yếm
Chỉ gõ yêu em và cứ thế enter
Anh nhớ PROGRAM chuyện chúng mình
Ngày đêm DEBUG sẽ thành tinh
ERROR vương vấn càng đau khổ
DO LOOP dây dưa một cuộc tình
SELECT CASE lòng thêm rối rắm
Vi` em EXIT bất thình lình
Tình ta đẹp mãi không chữ IF
END SUB em quên chuyện chúng mình
Chỉ xin DECLARE làm kỷ niệm
Còn hơn đày đọa kiếp TIMER
Người đi một nửa ARRAY() chết
Còn nửa FUNCTION bỗng dại khờ
Anh và em tuy không cùng Scope Biến cục bộ không cùng giao thức truyền tin
Intersect nhau qua cái nhìn Gặp em anh như reformatThiếu em anh không thể Ctrl
Em tỏa sáng mỗi khi anh Open
Vắng em là cuộc đời anh Log Off Chẳng có nghĩa gì nếu không có User em
Em là System của cả He Dieu Hanh
Là Desktop ngày ngày anh vẫn thấy
Em Run Default không hay biết Nhưng cũng đủ để anh thấy Safety Shift anh lên mỗi khi anh ngã qụy Mỗi nụ cười là một sự RecoveryĐừng dại mà quen bọn ai-ti (IT)
Chúng nó khô khan, lãng mạn gì?
Viết thư tán gái thì kinh dị
Chúng viết bằng gì? Ngôn ngữ C
Đừng dại mà yêu bọn IT
Chúng nó tài năng, mỗi tội kỳ
Bạn gái chúng đòi đi đăng ký
“Bẻ khóa được rồi đăng ký chi?”
Đừng dại mà yêu bọn IT
Chúng nó 35 đến lạ kỳ
Gặp nhau anh í tòan năn nỉ
Em mở mã nguồn cho anh đi
Đừng dại mà yêu bọn IT Chúng nó yêu đương cái kiểu gì Gặp thì đòi cắm u ét bí (usb) Lúc về nó bảo “Format đi” !
Đừng dại mà yêu gái IT Chúng nó khô không khác bánh mì
Đã thế hơi tí đòi nâng cấp
Yêu vào cứ thế tiền ra đi …Lời yêu thương anh viết bằng CSharp
Em lại dùng Matlab để build, Bức thư tình sẽ chẳng thể view, Duyên tình ta, một buổi chiều, break! Anh níu tay em, mong mình refresh,
Em lạnh lùng, chặn mọi đường link, Anh âu sầu, tim ôm chuỗi String, Chứa tên em, value hoài không đổi Đêm từng đêm, anh gửi lời request, Ngày qua ngày, anh mong nhận response, Nhưng tim em, IP giờ đã khác,
Em ẩn mình sau một host nào chăng?
Em hỡi em, nơi server có biết?
Ở client, anh khắc khoải nhớ thương Đêm bồng bềnh không gian ảoDưới trời desktop hẹn emChuột click gửi vào dông bãoNgắn tìm weblog bình yên
Bao kỷ niêm xưa đã addTim anh - hardisk - dần đầyLogin những lời khao khát
Tự tình message đắm say
Email yêu thương hờn giậnNgọt ngào hy vọng đan xenTin nhắn nối dòng tin nhắnKhông sao vơi được nỗi niềm
Format tình - khuôn mặt ẩnTrái tim mở cửa save vàoOnline trải lòng vương vấnNghẽn mạng đêm buồn chênh chao Ánh mắt -con đường vào dữ liệu
Để một lần virus tình yêu Truyền qua mạng bằng cái nhìn say đắm Khiến con tim điên đảo thất thường
Như ru mình vào giấc mộng yêu thương
Ta ngơ ngẩn trong thiên đường tình ái Một vườn yêu ngọt ngào đầy hoa trái
Trang 23Đắm say tình nào ai muốn cách xa
Rồi hạnh phúc như vội vã thoáng qua
Người thay đổi khiến ta thành lạ lẫm
Virus yêu cứ từng giờ gặm nhấm
Trái tim hồng thẫm đỏ vạn nỗi đau
Thời gian ơi! Người dẫu có trôi mau
Trái tim ta có còn đâu nguyên vẹn?
Thoáng chuyện xưa chợt về trong nghèn
nghẹn
Có cách nào format trái tim yêu?
Tình toán học và bài toán tích phân,
Nghe thật lạ nhưng sao mà gần gũi
Tình hoá học ion và phân tử,
Lẫn lộn nhau làm say đắm hồn ta
Chất xúc tác trong dung dịch hiền hoà
Bổng chuyển hoá thành khói tan trong
cốc
Ôi IT tình yêu tin học,
Đã yêu nhau mà không được gần nhau
Cho dù ai có lập trình Si Plus
Thiếu Class rồi trình Run chẳng được đâu
Web của tình yêu giăng trên mạng net
Anh đã vướng vào gỡ mãi không ra
Anh trách em, sao không trách mạng web
nào
Đã đưa đẩy anh vào niềm truỵ lạc
Em yêu anh và tin anh tha thiết
Nhưng vẫn ngờ anh nay đã đổi thay
Tình yêu ơi ta mong đợi đêm ngày
Hãy chấp cánh cho chàng điều nguyện
ước
Chúc anh vui dù sầu trong ly biệt
Tình trong tim sẽ bay bổng gặp nhau
Trong chiêm bao hay mộng mị đêm
Em ngồi trước Webcam cười tít mắt
Anh ngu ngơ Search tìm đời hạnh phúcLạc lối về giữa hàng triệu Website
Em xuất hiện như Chipset kì tàiĐưa anh về rong chơi trên Harddisk
Đường êm quá anh đi mà quên ClickSave em vào My Place của riêng anhĐau lòng khi Retry mãi không thànhAnh ấm ức quên đi luôn lệnh Back
Bỗng chợt thấy có một dòng dấu nhắcAnh nhẹ nhàng bình tĩnh gõ lệnh Ping (netstat thì đúng hơn)
Lòng khấp khởi thấy Display hiện hình
Em còn đó IP đâu có mất
Thích game à? Anh sẽ mua cho tấtRun ngọt ngào trên mọi bản Windows
Em yêu cầu Graphic đến phát rầu
Sẽ vì em anh vui lòng Update
Có những lúc anh quên không Refresh
Em giận hờn tống Virus cho anhBad sector còn đó vẫn chưa lànhAnh không muốn một lần Clean tất cả
Sẽ cố Wait đến khi em hạ hoả
Để cùng nhau mơ mộng đến VistaCác software sẽ kết hợp hài hoàEnter vào một tình yêu vững chắc
GIẢI THUẬT TÌNH YÊU
Anh yêu em bằng lưu đồ thuật giảiViết tình anh bằng ngôn ngữ tình yêuCuộc đời anh là môi trường soạn thảoTrình biên dịch chính là em yêu kiều
Yêu mãnh liệt, lẽ nào sai cú pháp?
Lời tỏ tình chưa khai báo tận tườngThủ tục yêu không trả về giá trị
Nhưng lòng anh không dấu chấm cuối cùng
Bởi tình anh là vòng lặp vô tậnKhông điểm dừng, yêu em mãi không thôiChẳng lầm lỗi, sao tình em không hiểu?
Có thể nào giải mật mã tim em?
Không thất vọng, anh lưu vào bộ nhớCất tình anh vào thư mục con timChỉ riêng em mới được quyền truy cập
Và tình anh không sao chép bao giờ
Tim anh được save vào nhưng chỉ đọcChẳng thể nào anh delete dễ dàng
Và là nơi mà tình anh lưu trữChỉ mình em và không có dự phòng
Vì tim anh chỉ phân vùng duy nhấtDẫu tình buồn đã quá tải con tim
Em vô tình tựa như hàm hủy diệtAnh lạc vào thế giới mã nhị phân
Tim rối bời, em không lời chú giảiMặc anh yêu, em cứ nén tim mìnhKhông tuyệt vọng, nhủ lòng restartCài cuộc tình với biểu tượng tình yêu
Anh tin có một chiều lướt webChuột trong tay sẽ đăng nhập tim em
Và tất nhiên, anh phải dùng password
Mở cửa lòng đọc thông điệp tình yêu
Anh yêu em, yêu đâu bằng phím tắtĐến với em bằng con đường menuĐời không em - những chuỗi ngày hiu quạnh
Đến bao giờ em cập nhật tình anh?
Dẫu tim anh đã vượt ngoài dung lượngQuyết vững lòng trước virus tình yêu Tình anh đó như 'infinite loop'
Trang 24Chỉ vì em, anh 'move' mãi chẳng ngừng
Trái tim anh vẫn 'push', 'pop' không ngưng
'Load' tâm tình kết nên bài thơ ngắn
'Instruction' dẫu rằng dài hay vắn,
'Overflow', 'carry set' chẳng màng
Trái tim anh luôn luôn mãi 'branch' ngang
'Jump' thẳng tới phương trời thương bên
nớ
Tình rộn ràng 'or' tình sẽ tan vỡ ??
Còn tùy theo những tín hiệu 'return'
Anh 'exchange' trọn vẹn cả tâm hồn
Không cần biết đến 'addressing mode'
Hãy 'add' dùm cho anh thêm điểm tốt
'Multiply' theo cấp số tình yêu
Đừng 'compare' tính toán thiệt hơn nhiều,
Cứ 'shift' theo nhịp trái tim, em nhé
Thấy tật xấu, em nhớ 'clear', đừng kể
Chỉ 'extend' ưu điểm gấp bội thêm,
Rồi 'link' cùng những kỷ niệm êm đềm
Mình đã 'swap' cùng nhau từ thuở nớ
Lưới tình yêu 'trap' đôi ta vào rọ
Trói đời nhau theo 'logic' của trái tim:
Em - trung tâm Anh 'rotate' - vệ tinh
Tình mình chẳng bao giờ 'stop', em nhỉ
Em đừng yêu chàng sinh viên công nghệ
Bởi họ " tinh vi " kiêu ngạo rất nhiều
Cứ tưởng khoa mình là oai nhất
Tưởng bở : em nào cũng phải "xiêu"
Em đừng yêu chàng sinh viên công nghệ
"Màng túi luôn viêm" bởi họ nghèo
Có được vài đồng thì lên NET
Xa lộ mê hồn đâu còn nhớ tới người yêu?
Em đừng yêu chàng sinh viên công nghệ
Thực tập ngành tin, bài tập lớn suốt ngày
Hỏi còn thời gian mà hò hẹn
Chỉ trước màn hình là mê say
Em đừng yêu chàng sinh viên công nghệ
Đồ án nhiều môn buộc họ thức đêm hoài
Râu rậm, tóc dài, người đờ đẫn
Thử hỏi còn gì là đẹp trai
Em đừng yêu chàng sinh viên công nghệ
Dẫu họ mộng mơ lãng mạn rất nhiều
Cũng biết làm thơ khi xao động
Nhưng "dở" vô cùng: chẳng khéo "nịnh"
người yêu
Em đừng yêu chàng sinh viên công nghệ
Rất tự tin trong kỹ thuật học hành
"Gan thỏ đế" để trò chuyện cùng bạn gái
Anh nói thật lòng, xin hãy tin anh
Anh gặp em cảm ứng một tình yêu
Hai ánh mắt giao thoa và nhiễm xạ
Anh bối rối lao vào trường điện lực
Tìm quang hình chinh phục trái tim em
Khi đêm về cường độ nhớ thâu đêm
Trong giấc mơ hình em là ảo ảnh
Anh vẫn bước đi trên con đường quỹ đạo
Hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu
Giữa dòng đời ta mãi lệch pha nhau
Âm sắc nhớ sóng là trong yên tĩnh
Anh thoảng thốt bồi hồi theo quán tính
Ngưỡng âm tình dội lại những yêu thương
Giải phương trình mà nhưng mãi đơn phương
Miền nỗi nhớ dạt dào vân sáng tối
Điểm tựa bên em biết bao giờ có nổi
Dang dở hoài một định luật tình yêu
Lực cản môi trường vô dạt tiêu điều
Anh trôi nổi giữa dòng đời bão tố
Vẽ hình em với muôn màu quanh phố
Hạnh phúc xa vời hội tụ ở hư vô
Đợi chờ em tự cảm thấy vui mừng
Để hai nhịp trái tim cùng cộng hưởng
Điện trở lớn thì phương trình không dao
Và anh ước sao anh không là dòng điện
Mà chỉ là pin con thỏ em ơi
Và khi đó không còn gì ngăn cản Bởi vì pin đâu có trở để ngăn dòng
Và khi đó cầu dao không tác dụng Bóng đèn em lại sáng rực màu trăng
Nếu anh em là cảm kháng của nguồn Thì chị em tất nhiên là dung kháng
Và khi đó triệt tiêu cho tất cả Cộng hưởng rồi mọi trở sẽ bằng không
Nếu ông em là một điện trở nguồn Thì I tăng R sẽ giảm
Và khi đó không còn gì ngăn cản
Để cho dòng khỏi chập mạch em oi
Anh sẽ đến bên em không gì cản nổi Bởi vì anh là dòng điện I vônÁnh mắt em tia Rơn-ghen quái quỷHàng mi cong với những lực nam châmKhiến ta phải gia tốc đột ngột
Cặp mắt huyền là đôi nguồn kết hợpHấp dẫn ta bằng những lực Lo-renBao ý nhị ẩn trong dãy Pa-senCủa quang phổ tình yêu không hẹn trướcNét môi cong hấp dẫn hơn trọng lựcKhiến ta quay cuồng trong những lực hướng tâm
Mái tóc mây tiềm tàng bao năng lượngĐôi lúm đồng tiền duyên dáng đoản mạch