1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Tập san "Ô Mai" 12D1

102 140 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 102
Dung lượng 21,18 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Qua các hoạt động trên , học sinh trường Tư Nghĩa 1 đã góp nhặt cho mình những kiến thức, hiểu biết thêm về con đường Hồ Chí Minh huuyền thoại, về truyền thống vẻ vang, ý chí độc lập , t

Trang 3

… Ngoài hiên lớp học, những cơn mưa lần lượt

kéo về Mùa đông đã đến thật rồi!

Ta không buồn khi đông tới Hãy cứ xem nó

là khoảnh khắc phải có để chuẩn bị cho xuân về

Chỉ sợ phải nghe ve sầu mùa hạ tấu khúc nhạc

chia ly để lòng người phải bồi hồi da diết

Có một thời để thương và để nhớ, có một quãng đời

lưu mãi kỉ niệm yêu Đó là tuổi thư sinh với áo trắng đến

trường Có cả những bước chân vụng về bỡ ngỡ của buổi đầu

trường mới, bạn chưa quen Rồi những đợt kiểm tra hay

ngày thi kề cận Có những phút giây hân hoan khi đón được

niềm vui của ta, của bạn Cũng có những giây phút dỗi hờn

khi bạn bè hiểu lầm nhau…Trong nỗi niềm riêng – chung ấy

, hẳn mỗi người trong chúng ta đều lưu giữ nơi cõi lòng

những kỉ niệm mến thương về mái trường THPT

số I Tư Nghĩa đáng tự hào, về những gương mặt thầy

cô giáo kính yêu

Ba năm trôi qua như một giấc mơ đẹp Tại ngôi trường này,

chúng em được nâng tầm tri thức, được nuôi lớn tâm hồn

, được học nhiều bài học làm người bổ ích…Tất cả sẽ là

hành trang quí báu Chúng em xin giữ gìn và mang theo

trong suốt hành trình bước vào tương lai của mình

Những dòng tri ân chân thành, bao cảm xúc yêu thương,

những kỉ niệm buồn vui của một thời đáng nhớ…

đã được tập thể 12D01 gói gửi vào “ Ô MAI”

Không có hương thơm lan tỏa nhưng vị ngọt lại đằm sâu,

“Ô Mai” là tấm lòng, cũng là tấc lòng của

45 thành viên lớp 12D01 kính dâng tặng quí

thầy cô nhân ngày 20-11 năm nay

Ban biên tập

Trang 4

Những ngày vừa qua, cả nước đang hướng tới kỉ niệm 50 năm ngày mở đường Hồ Chí Minh trên biển ( 23/10/1961-23/10/2011) – con đường đã làm nên huyền thoại trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mĩ đầy ác liệt

Năm 1954, Hiệp định Giơnevo về Đông Dương được kí kết tuyên bố tôn trọng độc lập chủ quyền, thống nhất và toàn vện lãnh thổ Việt Nam, xong đế quốc Mĩ lại không thừa nhận điều đó Sau khi hất cẳng thực dân Pháp ra khỏi Đông Dương Lấy vĩ truyến

17 của Việt Nam làm giới tuyến quân sự tạm thời, áp đặt chủ nghĩa thực dân mới ở miền nam, biến miền Nam thành căn cứ quân sự của Mĩ, chia cắt lâu dài đất nước ta, gây nên hàng loạt vụ giết người man rợ, khủng bố và tàn sát các phong trào đấu tranh của nhân dân ta Trước tình hình đó, bộ chính trị đã ra lệnh cho tổng Quân ủy trung ương quyết định thành lập phòng nghiên cứu hoạt động chi viện quân sự cho miền nam Các tiểu đoàn 301 trực thuộc “ đoàn 559” tiểu đoàn 603, đoàn 759….lần lượt ra đời họ đã thực hiện các cuộc vận chuyển vũ khí, trang bị lực lượng cùng lương thực cần thiết nhằm chi viện cho chiến trường miền nam Và đã lập không ít chiến công Ngày 23/10/1961, Bộ Tổng tư lệnh ra quyết định số 97/QP thành lập đoàn 759 vận tải thủy do đồng chí Đoàn Hồng Phước làm trưởng đoàn, mở ra một bước phát triển mới của tuyến đường vận tải, chiến lượt trên biển Và 23/10 trở thành ngày của đoàn 759 trước đây, lữ đoàn 125 Hải quân ngày nay và đồng thời cũng là ngày mở đường Hồ Chí Minh trên biển

Hòa chung không khí cả nước hướng về kỉ niệm con đường huyền thoại mang tên Hồ Chí minh, tuổi trẻ Việt Nam nói chung và học sinh trường Trung học phổ thông Tư Nghĩa

1 nói riêng đã nhiệt tình hưởng ứng ,tham gia hăng hái các hoạt động do Đoàn trường tổ chức nhằm hiểu rõ hơn về lịch sử nước ta, về con đường Hồ Chí Minh đã đi vào huyền thoại như thế nào đồng thời qua đó các học sinh càng nhận thức rõ hơn về trách nhiệm của mình đối với đất nước sau này

Một loạt các hoạt động tuyên truyền , giáo dục như thi đua khen thưởng , văn hóa văn nghệ , thể dục thể thao , các cuộc gặp mặt , thi tìm hiểu , giao lưu , các hoạt động đền ơn đáp nghĩa đã được phát động Vừa qua học sinh Trường Tư nghĩa 1 đã hưởng ứng tích cực cuộc thi tìm hiểu “Huyền thoại Đường Hồ Chí Minh trên biển”, 100% học sinh đều nộp đúng và đầy đủ bài dự thi trong đó không ít bài được đánh giá là có sự chuẩn bị khá

kĩ lưỡng , có hiểu biết sâu rộng về Đường Hồ Chí Minh và có sự tìm tòi , mới mẻ trong bài viết Nhà trường đã tiến hành khen thưởng cho những học sinh có bài dự thi đạt yêu cầu Qua mỗi trang viết , các bạn dường như gởi gắm trong đó niềm tự hào dân tộc , sự kính trọng và biết ơn sâu sắc đối với các chiến sĩ anh hùng của Đoàn tàu không số đã góp phần làm nên con đường huyền thoại ngày nay Qua đó hiểu sâu sắc hơn về một thời đấu

Trang 5

Bên cạnh đó còn một số hoạt động thiết thức nhằm ủng hộ cho các đồng bào lũ lụt , những người dân ở những vùng biển đảo còn khó khăn với tinh thần “ Lá lành đùm lá rach” cũng đã được các bạn quyên góp một cách nhiệt tình

Qua các hoạt động trên , học sinh trường Tư Nghĩa 1 đã góp nhặt cho mình những kiến thức, hiểu biết thêm về con đường Hồ Chí Minh huuyền thoại, về truyền thống vẻ vang, ý chí độc lập , tự lực, tự cường của quân và dân cả nước, tinh thần dũng cảm, kiên cường , đấu tranh không ngừng của các chiến sĩ, có cả máu của những người anh hùng đã ngã xuống , thể hiện một tinh thần không bị khuất phục “thà chết chứ không chịu làm nô lệ” của nhân dân ta

Nước ta đang bước vào công cuộc đổi mới , hoà chung vào nền kinh tế thế giới , mở cửa giao lưu về nhiều mặt nhằm phát triển đất nước và rút ngắn khoảng cách lạc hậu so với các nước khu vực và trên thế giới Nhưng trong những năm tới, tình hình khu vực , thế giới có những diễn biến phức tạp, khó lường như chiến tranh cục bộ, xung đột vũ trang , khủng bố , sự bất ổn về chính trị , xã hội diễn ra ở nhiều nơi; sự tranh chấp lãnh thổ , chủ quyền biển đảo ngày càng gay gắt Tuy với những thành tựu , kinh nghiệm của công cuộc đổi mới đã cho đất nước ta sức mạnh tổng hợp lớn hơn nhiều song các thế lực thù địch vẫn thực hiện nhiều âm mưu ngấm ngầm chống phá Đảng Nhà nước ta hòng làm thay đổi chế độ chính trị nước ta

Vì vậy không ai khác , thế hệ Việt Nam nói chung , hoc sinh Tư Nghĩa 1 nói riêng ngay

từ bây giờ cần ý thức được trách nhiệm của mình đối với đất nước , phát huy truyền

thống Cách Mạng , giữ vững truyền thống dân tộc , học tập không ngừng nhằm tiếp nối phẩm chất cao đẹp của bộ đội cụ Hồ và người chiến sĩ Hải quân , đóng góp công sức , trí tuệ vào công cuộc bảo vệ vững chắc chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc Hãy chung tay , góp sức cùng những hành động thiết thực của mỗi người , hãy hướng về biển đảo thân thương của chúng ta!

LÊ THỊ QUỲNH TRANG

Trang 9

“Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa, người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa…”

Câu hát ấy lại ngân lên trong ngày nhà giáo Việt Nam – cái ngày mà bao thế hệ học sinh gởi những lời tri ân đến các thầy cô giáo của mình

Sáng nay, chúng em chợt nghe văng vẳng trong gió câu hát ấy, lòng chúng em chợt

nhớ về thầy dạy toán năm lớp 10 – một người thầy hết lòng tận tụy với học sinh Không

ai khác, người thầy mà chúng em nhắc đến đây là thầy Hoàng

Chúng em nhớ như in ngày đầu tiên khi cả lớp được gặp thầy, không phải là thầy

nhận lớp dạy chính thức mà là thầy dạy thay cô Tú Ấn tượng đầu tiên của chúng em về

thầy đó là cách xưng hô của thầy với chúng em Thầy xưng hô với chúng em như một

người cùng trang lứa “ mày tao”, nghe thì có vẻ như không hay lắm nhưng chính cách

xưng hô ấy đã làm chúng em thấy thầy dễ gần Nhưng cũng chính điều đó mà nhiều học sinh lại không tôn trọng thầy, đã vượt quá giới hạn thầy trò mà đùa giỡn hay xưng hô một cách thiếu văn hóa…

Thầy luôn quan tâm đến học sinh, ai cũng vậy, thầy không thiên vị ai cả Lúc nào thầy cũng tận tâm giảng bài cho chúng em Từng lời giảng, cử chỉ của thầy trong những

giờ học ấy đã đi sâu vào lòng chúng em – những nữ sinh 10D01 năm nào Chúng em

nhận thấy dường như sự yêu nghề, tận tụy vì học sinh luôn ngự trị trong trái tim thầy, lúc nào thầy cũng sẵn sàng chỉ giảng cho chúng em những bài tập hay, những bài tập khó

Thầy không phải là người khó tính và nghiêm khắc, theo cảm nhận của chúng em thầy là người dễ tính, hiểu và luôn nắm bắt đúng tâm lí học trò mặc dù thầy tuổi nghề của thầy còn khá trẻ Trong tổ toán tin của nhà trường, thầy cũng không phải là giáo viên xuất sắc nhất, thầy cũng không quá nổi trội trong nhà trường Nhưng đối với chúng em thầy là người vĩ đại nhất, là một thầy giáo mẫu mực Cho đến bây giờ, thầy chả có gì đáng lo

ngoài việc truyền đạt tri thức cho chúng em, mong cho chúng em có một tương lai tươi

sáng Riêng đối với em, thầy là người làm em thêm yêu môn toán, vì trước đây em thật sự thích môn hóa và môn sinh nhưng từ ngày được học thầy, em càng thích học toán hơn

Có lẽ là do thầy giảng bài dễ hiểu và luôn luôn giải đáp thắc mắc cho chúng em bất cứ

những gì trong khả năng của thầy

Thầy đã dọn đường, chắp cánh cho chúng em, cho chúng em được tiếp thu những chân trời mới lạ để chúng em nâng tầm hiểu biết của mình bước vào một môi trường học mới một cách tốt hơn

Giờ đây, thầy không còn trực tiếp dạy lớp chúng em, chúng em không còn được nghe thầy giảng Ngồi nghĩ lại chúng em thấy nhớ những cử chỉ ân cần trong những bài

giảng của thầy để rồi nuối tiếc vì đôi lúc chúng em mong thầy bị ốm để được nghỉ học

Nghĩ lại thật buồn cười và thật đáng trách chúng em

Trang 10

Trong trường không chỉ có riêng gì thầy tận tụy với nghề, còn nhiều bậc thầy

cô giáo khác nữa, nhưng đối với lớp em thầy là người gắn bó và gần gũi nhất Chúng em thầm mong cho thầy sẽ đạt được nhiều danh hiệu hơn nữa và luôn luôn sẵn sàng, hết lòng

vì các lớp học sinh tiếp theo Đó là những cảm nghĩ chân thành nhất của chúng em về thầy – một người thầy lặng lẽ như lời bài hát “ người thầy”

Lời cuối cùng em nhắn gửi đến thầy, nhân ngày 20/11 không có gì hơn chúng

em kính chúc thầy sức khỏe, mãi yêu nghề, tận tụy với nghề và gặt hái nhiều thành công trong công việc và cuộc sống

Chúng em mãi nhớ về thầy, yêu quí thầy, và tôn trọng thầy!

Nguyễn Thị Ly Nâu

Trang 11

Sắp xa rồi mái trường Tư Nghĩa I

Xa một thời áo trắng lắm mộng mơ

Và ngày sau với nỗi nhớ vô bờ Thầy cũ, trường xưa ngập tràn kỉ niệm Hàng ghế đá lặng im bên lũ trẻ Mỗi giờ chơi tề tựu dưới hàng me Nhưng giờ đây khi trống giục gọi hè Con ve nhỏ cũng cất cao tiếng hát

Ba năm học bạn bè chung một lớp Giờ hạ vàng mang khoảnh khắc phân li Phút xa nhau lệ ướt những hàng mi

Kỉ niệm thương gửi vào dòng lưu bút

Dù mai này đường đời bao ngã rẽ Hãy nhớ về Tư Nghĩa với con tim Một con tim luôn cất giữ nỗi niềm Tuổi học trò khắc tên tôi và bạn Nguyễn Cúc Phương

Trang 12

CÔ VÀ MẸ

Sắp xa rồi hai tiếng cô ơi

Sẽ chẳng còn nghe thấy nói cười

Những bài cô giảng lòng ghi nhớ

Em giữ hành trang bước vào đời

Ngày mai cất bước xa trường lớp

Hôm nay còn đó mãi không thôi

Bài thơ vọng lại đầy lưu luyến

Quay bước nhìn cô nước mắt rơi

Dạt dào hạnh phúc mẹ cho con

Thao thức đêm đêm giấc chẳng tròn

Mai mốt công thành con mãi nhớ

Công lao nuôi dưỡng tựa bằng non

Còn nhớ ngày xưa con đến trường

Xa mái trường, xa bè bạn thân thương

Xa ghế đá,hàng cây ,xa lớp học

Xa những gì thân thuộc đã ba năm

Trong khoảnh khắc gần nhau giờ li biệt

Biết nói gì cho hết những ưu tư Từng bên nhau bốn mươi lăm con người

Cùng một hướng nhìn về nơi góc bảng

Giờ còn đâu phút giây ta cùng hát

Cùng vui cười, ta kể chuyện nhau nghe

Những buồn, vui, hoài ức tuổi học trò Thời áo trắng hồn nhiên và mơ mộng

Thuở đến truờng hai buổi chẳng âu lo

Nhớ rồi thuơng cho đôi mắt lệ nhoà

Hoài Thương , Thục Uyên Khắc thật sâu ta ghi thành kỉ niệm

Ghép thành thơ ghép cả những tâm hồn

Nguyễn Thị Kim Phương

Trang 13

Bánh xe lịch sử không ngừng quay, thời gian trôi qua không bao giờ trở lại, chỉ còn đọng lại đây bao kỉ niệm sống mãi cùng thời gian Chiều nay, khi những cơn mưa đầu mùa bắt đầu tưới mát đường làng quê tôi, ngồi nhìn qua khung cửa sổ bên bàn học, lòng tôi lại nao nao nhớ về những kỉ niệm khi còn là tân nữ sinh của trường THPT số I

Tư Nghĩa

Ngày tập trung toàn trường đầu tiên, tôi đã được cô Minh Trâm chọn làm lớp trưởng, một chức vụ mà chưa bao giờ tôi làm ở một cấp lớp nào Không từ chối được trách nhiệm đó, tôi cũng vui vẻ chấp nhận với những sợ sệt đầu tiên khi phải làm thủ lĩnh của một lớp học “lắm mưu mà lại nhiều kế” Còn bao bỡ ngỡ về trường lớp, bạn bè, thầy

cô, nay lại bỡ ngỡ khi đón nhận một trọng trách mới Thế rồi, tôi cũng hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, lớp tôi đứng vào top đầu của trường bằng sự nổ lực của tất cả câc thành viên trong lớp Nhưng có được thành quả ấy, tôi cũng gặp không ít chuyện buồn khi các bạn nói về mình Bản chất là một người khó tính và nghiêm khắc, đặc biệt có phần cổ hũ so với cái định nghĩa “tân thời” của các nữ sinh 10D01 Các bạn không thức được rằng, tôi hay phê bình các bạn cũng là muốn tốt cho các bạn mà thôi Hai tuần sau khi làm lớp trưởng, tôi bắt đầu phải đối đầu với những lời cạnh khóe sau lưng Đến đây, nhìn những cơn mưa đổ ầm ầm, trắng xóa phía cuối con đường; lòng tôi như thắt lại khi những kỉ niệm buồn tuôn trào trong tôi Hàng ngày đến lớp là tôi lại đối địch với các bạn, những ngày ấy làm sao tôi quên được vì các bạn luôn dõi theo từng nhất cử nhất động của tôi, nếu tôi vi phạm dù chỉ một lỗi nhỏ thôi nhưng cũng được nhân lên bội lần Cuộc sống quá ngột ngạt, một ngày đến trường tôi cũng bật ra tiếng khóc, không biết tâm

sự cùng ai, chỉ biết mong chờ cho thời gian qua và có những mới mẻ khi các bạn đối xử với mình

Cũng trong năm học ấy, giờ sử của cô Hương, khi chúng tôi được biết về hai Đảng Bônsêvích và Mensêvích của nước Nga Khi cô hỏi trong lớp này ai giống

Bônsêvích, cả lớp đồng thanh hô to: “ lớp trưởng” Có thể nói tôi đại diện cho những gì nghiêm khắc nhất, kiên quyết nhất và dứt khoát nhất Tôi cũng vui vẻ đón nhận một

“thương hiệu” có một không hai Kết thúc năm học đó, tôi có dự tính chuyển ban vì lựa chọn sai lầm khi học ban D và cũng vì những kỉ niệm không mấy tốt đẹp ấy Nhưng rồi với sự động viên của bao thầy cô giáo, đặc biệt là cô Trâm, tôi cũng ở lại cùng lớp, tiếp tục làm thủ lĩnh của lớp

Trang 14

Lên lớp 11, tôi thay đổi hẳn phương pháp quản lí, tôi cũng được các bạn yêu quy và trân trọng hơn Thời áo trắng dường như mới thật sự mở ra trong tôi, tôi bắt đầu thấy vui vẻ, thoải mái và hòa nhập hơn với bạn bè

Giờ đây, khi đã gắn bó được ba năm học, tôi và tập thể 12D01 luôn yêu quy, hiểu nhau hơn Và điều mà tôi muốn nói với các bạn rằng: “ những kỉ niệm buồn mà các bạn gây ra cho tôi là khi mà chúng mình chưa thật sự hiểu nhau, khi chúng mình đã hiểu nhau rồi thì chúng mình càng trân trọng nhau hơn, luôn gắn bó và đoàn kết Những

kỉ niệm buồn ấy tôi sẽ dệt thành tấm thảm để đưa tôi lên những nấc thang tiếp theo trong con đườngn chinh phục tương lai cùng biệt danh “vang bóng một thời” Ly Nâu

Bônsêvích Tôi mãi yêu quy các bạn”

Nguyễn Thị Ly Nâu

Trang 15

NHỚ TRƯỜNG XA

Mười bảy tuổi ,nghĩa là mình đã lớn Biết yêu thương giận dỗi buồn phiền Biết nhung nhớ trong muôn vàn sâu lắng

Biết hoài niệm những kí ức đẹp tươi

Những kỉ niệm một thời mơ mộng ấy

Ấp ủ lòng trong tiếng nấc nhớ thương Nhớ ngôi trường bao kỉ niệm vấn vương

Cất dùm tôi tuổi thơ ôi đẹp quá Đặng Thị Hiếu

NUỐI TIẾC

Ôi yêu sao giây phút tuổi học trò

Màu mực tím với bao điều mơ mộng

Cùng hoài bão thấm dần trang sách vở

Kỉ niệm vui buồn bên bạn bè thầy cô

Nhớ ngày nào khi bỡ ngỡ đến trường

Từng cảnh vật đều rất ư xa lạ

Nào bục giảng,hành lang, hàng ghế đá

Tụi học trò đưa mắt nhìn quanh

Giờ hạ ghé sao nghe lòng buồn lạ??

Giọt nắng hè có phải xé hồn tôi

Nắm tay nhau bao cảm xúc bồi hồi

Lệ hoen mi cất lời nhưng chẳng được

Lòng phải đi nhưng chân không muốn bước

Cứ ngoảnh đầu nhìn lại góc sân quen

Trần Thị Hoài Thương

Trang 16

Hạt phấn nào bay bay trên bục giảng

Bao tháng ngày mưa nắng đã đi qua

Là những người thầy vì con tóc bạc

Con đã khóc đã hờn đã trách móc

Nhưng thầy ơi! Đó là phút dại khờ

Của đứa trẻ thờ ơ trong việc học

Thầy ơi hôm nay con cũng khóc

Nhưng là vì con sắp phải chia xa

Xa mái nhà với người cha tóc bạc

Vạt áo thầy con lẫn những hạt thương

Giọt sương mai khi ai chưa kịp thức

Mang đến trường bao cái lạ điều hay

Để giờ đây con làm hành trang lớn

Đem theo bên mình vững bước tương lai Rồi một mai khi con về con biết

Hạt phấn nào còn vương mãi hồn ai

Nguyễn Thị Như Phương

Trang 17

Tuổi học trò là tuổi mộng mơ, tuổi biết ăn ,biết ngủ, biết

chơi và biết học hành Một tuổi với biết bao là mộng đẹp tươi sáng 12 năm tuổi học trò

đã dần dần và lặng im trôi qua với bao nhiêu là kỷ niệm thơ mộng về thời áo trắng, với

biết bao cống hiến thầm lặng hi sinh của các bậc thầy cô giáo đã tận tình dạy bảo cho

chúng em nên người 20-11 là một ngày đặc biệt khắc ghi để chúng em có dịp nhìn lại

công lao, cống hiến hi sinh vì tương lai của bao thế hệ học trò Thầy cô giáo là người lái

đò đã đưa khách sang sông đến một chân trời mơ ước Lúc chúng em vấp ngã được thầy

cô dìu bước, lúc chúng em thấp thỏm đã có thầy cô vững tin Thầy cô đã chắp cánh cho

chúng em bay vào cuộc đời với một hành trang tri thức vững chắc, tạo đầu tàu cho chúng

em đến với những ước mơ bay cao bay xa hơn Công ơn to lớn này làm sao em kể xiếc

Chúng em nguyện khắc ghi trong lòng

Trang 18

Mỗi sớm mai thức dậy Tia nắng rọi hàng cây Bầy chim đang ríu rít

Em đạp xe đến trường

Cảm giác thật là vui

Bạn bè luôn tươi cười

Với bao điều thú vị

Lời bài giảng hôm nay

Ôi nghe sao hay quá

Ngồi nghĩ mãi không ra

Cứ mỗi lần kiểm tra

Là bàn tán sôi nổi

Hình như tớ sai rồi

Lại ít điểm nữa thôi

Thế mà thời gian trôi

Nhanh như là tia chớp

Trang 19

Nơi chúng mình thường hay ngồi trò chuyện

In vào lòng kí ức đẹp như tranh

Từ góc ấy mỗi người đi mỗi hướng

Để lá vàng buồn rụng lá chiều vương

Nay đã lớn nhưng lòng còn thơ trẻ

Nhớ tháng ngày vui vẻ tuổi thần tiên

Xưa chẳng biết để lớn rồi luyến tiếc

Tiếc góc xưa cho ta mãi đi tìm

Trang 20

Chiều

Mặt biển vốn biếc xanh giờ đây thêm xanh thẳm một khoảng trời Bãi cát dài,trải rộng,mênh mông và những dấu chân người dần mờ đi dưới hoàng hôn Một mình rải bước trên bãi vắng lặng, nó tìm một nơi khô ráo trên bãi cát rồi ngồi xuống ngắm hoàng hôn và nghe sóng vỗ Nó cảm nhận tiếng sóng vỗ như một khúc nhạc du dương đưa nó vào một thế giới khác, nó nhắm mắt lại để cảm nhận cái vẻ đẹp ấy và hoàng hôn cũng buông xuống tự lúc nào

Đêm

Cuộc sống mới đầy ánh điện, ít ai để đến trăng Đêm nay là rằm, trăng tròn quá nhưng ánh sáng lại lạnh lẽo, yếu ớt, hình như trăng đêm nay thấu hiểu và buồn giống nó Một mình ở biển lúc này nó cảm thấy sợ, những cơn gió ngày một thổi mạnh hơn, cơn gió lạnh lùng làm nó chợt rùng mình, nó thấy ngột ngạt quá và quay trở về nhà

Bước đến trước cổng, cánh cửa mở toang, đèn phòng thì không sáng, một không khí hoang vu của ngôi nhà bay khắp không gian, một cơn lạnh thoáng chạy dọc đốt xương sống của nó, cảm giác bất an ập đến Mẹ nó chưa bao giờ ra ngoài vào giờ này, hơn nữa mẹ nó là người kĩ tính, bà chẳng bao giờ bỏ của trống mà đi như vậy Nghĩ đến đấy, nó chạy thật nhanh vào nhà \, bật đèn lên chạy khắp nhà để tìm mẹ

“Mẹ ơi! Mẹ !” tiếng nó vang khắp nhà, vẫn không tìm thấy mẹ, nó chạy xuống nhà bếp, nó như chết lặng đi trong một giây, rồi hoảng hốt chạy đến

ôm chặt lấy mẹ và lay lay người bà

Trang 21

- Mẹ, mẹ làm sao thế,mẹ tỉnh lại đi, đừng làm con sợ mà mẹ

Mẹ nó vẫn nằm đấy, im lặng Nó từng bước dìu mẹ vào phòng mẹ, rồi sang nhà bà Tám , nó chạy như thục mạng, chưa vào đến cổng nó đã giục giọng vào với cái giọng run run ( vừa khóc vừa sợ)

- Bà Tám ơi,mẹ con làm sao vậy, bà nhanh sang xem giúp cháu với

- Sao vậy Hồng, lúc nãy bà còn thấy mẹ con mà

- Con không biết, bà đi mau đi

- Bà sang ngay

Nói rồi hai bà cháu nhanh chóng về nhà nó Bà Tám lấy dầu xoa, rồi bắt gió, xoa bóp tay chân cho mẹ nó, nó hoảng lên vì sợ nên cứ đứng trơ trơ

ra nhìn bà Tám và mẹ Bà Tám quay lại la nó:

- Không đi nấu cho mẹ bát cháo nén còn đứng đấy mà nhìn à?

- Dạ dạ vâng ạ, con đi bây giờ

Lúc bấy giờ nó mới hoàng hồn rồi vội vã đi ngay Nó ngồi trong bếp

mà nước mắt cứ rơi lã chã, tiếng khóc của nó cứ ư ứ mãi Bà Tám thấy vậy xuống bếp:

- Con không để cho mẹ con nghỉ ngơi à Mẹ con sẽ không sao đâu

- Con sợ quá Tám ơi Huhu

- Mẹ con sẽ khỏi ngay thôi Nấu cháo xong khi nào mẹ tỉnh thì nói

mẹ ăn cho nóng, Tám về đây

- Con cảm ơn Tám nhiều

- Ừ, có chuyện gì thì phải chạy sang Tám ngay đó

- Dạ

Một lát sau, mẹ nó tỉnh dậy, nó cũng vừa nấu xong nồi cháo, bê lên cho mẹ một bát

-Mẹ khỏe hơn chưa ạ, con lo cho mẹ nhiều lắm

- Con nấu cháo cho mẹ đấy ư, ôi con tôi, lại đây với mẹ nào

Nó đặt bát cháo xuống cạnh giường, bước đến bên mẹ, nó nắm lấy đôi bàn tay mẹ áp vào má, đôi bàn tay đã chai xạm đi nhiều và vất vả nhưng sao nó lại thấy ấm áp và dịu dàng đến thế Nó lao vào lòng mẹ, bà quàng tay qua và ôm chặt lấy nó

Mẹ nó đau là thế nhưng bố nó chẳng đoái hoài về thăm Bố mẹ nó li

dị nhau Ngày ấy nó còn bé lắm Nó chẳng hiểu vì sao Giờ đây, bố nó đã có người đàn bà khác và quên mẹ nó rồi Nó sống với mẹ, rất lâu bố nó mới về thăm nó một lần nhưng chỉ ở với nó đôi ba phút rồi lại đi Nó buồn lắm Nó

Trang 22

cũng biết bố nó thuong nó nhiều lắm nhưng nó chẳng hiểu vì sao lại như thế,

có lẽ chuyện người lớn mà nó nghĩ còn quá bé- chưa đủ lớn để hiểu được Nhiều lúc nó nhớ bố lắm, nhớ đến quặng lòng, những lúc như thế nó chỉ biết

về trong căn phòng nhỏ lạnh lẽo, cô đơn của nó úp mặt trên gối để mặc cho nước mát rơi rơi Nó khóc thật nhiều cho nỗi buồn tan biến đi

Bề ngoài có vẻ cuộc sống của nó hạnh phúc lắm, lúc nào nó cũng cười đùa, hồn nhiên vui vẻ, sống trong sự che chở của mẹ, nhưng thực sự

trong sâu thẳm, nó có một nỗi buồn thật khó nói Từ lúc sinh ra, sống trong

sự yêu thương của mẹ, mẹ cho nó một gia đình khá giả, đầy đủ mọi thứ Thế nhưng nó hay tuyệt vọng khi phải sống thế này Thế đấy, cứ thế nó sống trong chính nỗi sợ hãi của bản thân Mỗi ngày trôi qua là một ngày kinh khủng với nó- ngày ngày nó đều phải đối diện với một nỗi trống vắng tình thương gia đình, mặc dù nó rất hạnh phúc trong tình yêu của mẹ, nhưng nó vẫn thấy mình như một đứa trẻ mồ côi

Mẹ nó là một người phụ nữ bất hạnh, luôn khao khát mái ấm gia đình, tình yêu chân thực của một người đàn ông, thế nhưng bà lại gặp lận đận trong chuyện tình duyên và phải một mình làm vất vả để nuôi nó Bố nó đã bỏ rơi hai mẹ con nó, có lẽ là do người đàn bà ấy Mẹ nó có thua ai chứ - ít ra trong mắt nó Vấy mà bố nó đã Nó buồn nhiều lắm, nhìn lại mình nó tự hỏi

“bản thân dã làm được gì”, khóe mi nó bỗng trở nên cay xé, bỗng một giọt lệ nóng hổi lăn trên má nó

Nó chán quá và tuyệt vọng mỗi khi như vậy Sự đầy đủ về vật chất dường như với nó chẳng thể bù đắp được nỗi đau tinh thần ngày một lớn

này

Hôm nay là sinh nhật nó, nó nằm trong phòng nhìn mưa, mưa buồn làm nó nhớ bố nó nhiều lắm, nó nằm đấy mơ mộng về một gia đình hạnh

phúc, nó tưởng tượng ra đủ thứ :bố nó sẽ mua cho nó một cái bánh sinh nhật

to ơi là to cùng một hộp quà cũng to như thế, mẹ thì sẽ làm một bữa ăn thật thịnh soạn để cho hai bố con thưởng thức, bố sẽ ôm nó đén bên mẹ, giúp đỡ

mẹ chuẩn bị cho bữa tiệc, xong mọi việc, cả gia đình sẽ hát bài HAPPY

BIRTHDAY:

- happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday,

happy birthday, happy birthday to you…

Tiếng vỗ tay vang lên, nó thổi tắt nến rồi ước những điều mà nó muốn…

Trang 23

…Ào! Ào! Ào!

Những cơn mưa như giận dữ trút xuống, mặc, nó vẫn điềm nhiên đếm bước dưới mưa Nó không biết mình đi như thế đã được bao lâu nhưng giờ này nó cảm thấy mệt, đôi bàn chân như mỏi lữ, , mọi thứ xung quanh dường như tối xầm lại…

- Két…két!

- Ầm!

Nó không còn biết gì nữa Tiếng xe cứu thương vội vã Nó nhanh

chóng được đưa đến bệnh viện…

Có tiếng gì đó…, hình như là tiếng khóc, đầu óc nó như quay cuồng

Nó từ từ hé mở mắt ra, một màu trắng lạnh lẽo bao trùm không gian, nó như

mơ hồ, nó chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ nghe một giọng quen thuộc nấc lên từng đợt nhịp nhàng khiến đầu nó thêm đau Nó cố gắng nói một cách khó khăn:

- Nước, nước…

- Hồng có dao không con, mẹ lo cho con

Rồi mẹ nó quay lại nói:

-Ông ơi! Con nó tỉnh rồi

Mẹ nó vừa khóc vừa la toáng lên Bố nó vội vàng đi lấy nước đem lại

- Con khỏe hơn rồi chứ

Nó không tin nổi mình, là bố, nó đưa bàn tay lên dụi vào mắt Nó khóc, những giọt nước mắt trong khóe mắt nó cứ thi nhau chảy mãi chưa bao giờ nó cảm thấy sự có mặt của mình trên đời này lại có nghĩa như lúc này

- Bố, là bố đấy ư? Có phải con đang mơ hay không?

- Không đâu con yêu ạ, bố về thăm con

Nghe bố nói nó khóc to hơn

- Hồng, sao vậy con? Có chuyện gì với con thế? – tiếng mẹ nhẹ

nhàng , thánh thót làm sao Mẹ ngồi cạnh nó, nó ôm choàng lấy

mẹ, thật chặt, một cái ôm của sự yêu thương

- Mẹ à! Xon đang rất hạnh phúc Con muốn được ở mãi thời khắc này, cái thời khắc mà con thực sự mong muốn từ rất lâu, lâu lắm

Trang 24

rồi – một gia đình có cả bố và mẹ bên cạnh con, quan tâm và chăm sóc con Con thực sự cần cả bố và mẹ

Mẹ nó lặng đi, bố nó thì lạnh lùng quay đi Nó không hiểu Nó đã nói

sai điều gì? Nó chỉ cần tình yêu của cả bố và mẹ lại khó khăn đến thế sao Mẹ

nó nắm chặt lấy đôi bàn tay nhỏ xinh của nó, mẹ nó cũng khóc nhiều lắm Có

lẽ hai hôm nay, nó bị bất tỉnh mẹ nó đã khóc suốt nên giờ đôi mắt bà đỏ ửng

lên, xưng húp và như cụp xuống Hai mẹ con nó ôm nhau khóc Một lúc lâu bố

nó quay lại phòng bệnh và mang cho nó đầy những trái cây mà nó thích

- Con cố gắng giữ gìn sức khỏe Bố xin lỗi không thể ở lại lâu với

con được

- Bố,con nhớ bố

- Bố xin lỗi

Bố nó quay lưng đi Tim nó như bị cắt ra, nó đâu muốn như thế Nó

nhìn bố với ánh mắt như cầu xin “ bố ơi ở lại với con đi, con cần có bố”

Nhưng không nó đã không nói được điều gì Nó âm thầm để bố ngày một xa

nó Nó đau lắm nhưng chẳng biết phải làm gì để giữ lại Mẹ nó lại khóc,bố nó

quay đi mà chẳng nói với mẹ nó một lời Không gian như chết đi, mọi thứ

dường như chẳng hoạt động, bố đến rồi lặng lẽ ra đi

Trang 26

Nắng sân truờng gọi hồn ai lơ lửng

Dưới hàng cây to nhỏ chuyện ngây thơ

Bước chân đi trên đường đời chập chững

Phút chốc nhìn lá rụng mắt mộng mơ

Một chiếc lá chưa vàng rơi cạnh gốc

Phải lìa cây vì gió chẳng tiếc thương

Nhặt lên tay mà lòng buồn muốn khóc

Mai xa rồi nhưng lưu luyến ngày xưa

Trang 27

đó quá đi mất ,ghét cái người đuợc coi là ân nhân đã cứu mình một bàn thua trông thấy Ngày hôm sau ,lên trường ,gặp ngay mặt hắn,hắn nhìn tôi,rồi lại cười ,đáng ghét thật,lại cười,bực mìnhkhông nhịn được tôi quát:

-Muốn bảo tôi trả lại tiền thì cứ nói,đây luôn sẵn sàng chứ đừng nhìn tôi cười như thế

-Ai bảo tui nhìn bà,vô duyên Hắn trả lời tỉnh bơ

Tức xì khói dám bảo tôi vô duyên.Mới sáng sớm gặp sao quả tạ.Xui xẻo

-Chứ sao ,ông nhìn tôi cười ?Tôi hỏi

-Bà đã không nhìn tôi sao biết tôi nhìn bà,tôi nhìn con bé đi sau bà đó

Đuối lí.Tôi tức,quay mặt bỏ đi còn hắn vẫn tiếp tục cười.Bực mình,tôi quyết phải điều tra cho rõ lai lịch của kẻ đáng ghét đó.Điều tra xong,tôi mới biết hắn học A8 tên Phong kế lớp tôi.Ác mộng

Mỗi ngày đén trường ,tôi đều nhìn thấy nụ cười đáng ghét đó.Cứ y như là hắn chờ sẵn ngay lúc tôi vừa tơi trường để ra cổng đứng chờ vậy.Khi thì vứt tập bài trắc nghiệm hoá,lý ,toán(năm nay tôi học12 mà) ,khi thì tán kẹo singgum Cool air ăn cho dỡ buồn ngủ Không biết sao hắn tốt với tui dữ vậy nhỉ ?Mà dạo này hắn với tôi cũng ít đấu khẩu với nhau nữa ,trò chuyện về học tập,những lúc vui buồn,tôi đều kể hắn nghe và hắn lúc nào cũng vậy ,có hcuyện gì vui hắn cũng kể nhưng chuyện buồn của hắn thì hắn giấu nhẹm.Không biết vì sao nữa???Lúc hắn buồn ,tuy hắn không nói nhưng khuôn mặt hắn thjì tố cáo tất cả ,tôi biết ,có hỏi thì hắn cũng không nói nên tôi chỉ im lặng hay nói chuyện gì vui vui cho hắn

nghe.Thỉnh thoảng ,hắn dư dả,còn mòi tôi đi uống trà sữa nữa chứ,ngu gì không đi,của chùa mà.Có một lần tôi hỏi hắn “ ông thích tôi à?”

Trang 28

-Tại bà tốt tôi muốn làm bạn với bà.Hắn gãi gãi xái đầu đinh,tóc ngắn cũn,phút

chốc,tôi thấy hắn sao mà “cute” thế???

-Phải không ? Tôi hỏi lại đầy nghi ngờ

-Thật,thôi đừng nói chuyện này nữa.Xí bà trả tiền nước nghen,tôi quên đem tiền theo rồi -Ừ.Tôi trả lời nhanh chóng

Một lúc sau,uống xong,hắn tranh thủ lúc tôi không để ý đã đi trả tiền ,tôi không biết ,tới tả

và nhận được câu trả lời:”hoá đơn đã được thanh toán”.Tôi biết hắn trả tôi hét:”ông bị điên à! Sao kêu tôi trả mà lại giành trả hả”

Hắn cười:”thích”

Mấy ngày sau đó,hắn không còn xuất hiện truớc mặt tôi nữa,không biết hắn có bị bệnh hay

có chuyện gì nữa.Không nghe tiếng hắn,không thấy nụ cười đáng ghét kia.tôi thấy buồn buồn sao ấy ,cảm giác cuộc sống thiếu cái gì đó,không còn vui vẻ như trước nữa.Lo lắng,tôi sang lớp hắn,hỏi thăm,có nhiều lúc qua thấy hắn tôi giơ tay chào hắn quay mặt đi,lạnh tanh.Cảm giác thất vọng,buồn ùa về trong tôi.Không đúng,tức nữa chứ.Tôi không biết mình đã làm gì

sai?Không có mà.Kệ.Không muốn làm bạn nữa thì thôi,coi như chưa từng có người bạn nào như hắn.Tôi quay mặt ,đi về lớp Không biết sau lưng có ánh mắt buồn đang nhìn

Hôm nay,sinh nhật con bạn thân.Nó tổ chức một buổi tiệc nhẹ tại nhà.Tôi cùng một số đứa nữa góp tiền mua cho nó con gấu trúc,bự chảng.Vì ở lớp nó có biệt danh là “Panda” mà.Ăn uống ,hò hét đã đời,tới chín giờ tối là tiệc tan,lúc đó trời tối ,tôi đi xe buýt về.Từ nhà con bạn thân đến trạm xe buýt còn năm phút nữa.Đột nhiên,một bóng người chạy vút vượt qua tôi,nhìn alị tôi thấy ví mình đâu mất tiêu,tôi hoảng hồn,chưa bao giờ tôi nhìn thấy cướp.Định thần

lại,nhìn quanh chỉ còn một vài người đi trên đường và tên cướp thì biến mất rồi.Không biết làm sao về tới nhà,tự nhiên nước mắt tôi rơi xuống Ngồi ở trạm chờ xe buýt,tôi vừa khóc vừa suy nghĩ làm sao để về đến nhà.Hôm nay,ba mẹ tôi đi ăn giỗ ở nhà ngoại,chắc giờ này chưa về,làm sao gọi ba mẹ được.Chợt tôi nghĩ đến hắn,tôi lục trong túi còn được đồng xu năm trăm

đồng,đồng tiền may mắn của tôi,nhưng sao chẳng mang lại chút may mắn nào thế này!Đến gần trạm điện thoại công cộng tôi bỏ vào bấm số của hắn,chuông reo,hắn vừa alo,không hiểu sao lúc đó,tôi mở miệng không được ,định nói là “Trang nè”mà trong của họng cứ nghẹn lại.Được mười giây,hết tiền,điện thoại tự cúp,lúc đó tôi mới hoảng hồn,giờ thì tiền cũng hết mà điện thoại cũng không được nữa,chỉ cầu chúa là hắn sẽ gọi lại thôi.Thảm.Chuông điện thoại reo,tôi mừng lắm nhấc máy lế

-Alo

-Trang hả? Hắn nhận ra tiếng tôi

-Huhu Tự nhiên tôi khóc thật

-Bà khcó hả?Sao vậy ?hắn sốt sắn hỏi

Tôi không trả lời mà chỉ khóc tiếp.Hắn tiếp:

-Bà đang ở đâu?Trả lời tui đi?

-Tuyến xa buýt số 2.hix hix.Tiếng khóc vẫn còn

Hắn cúp điện thoại,mười phút sau,hắn đến,nhìn mặt tôi sụt sùi,hắn hỏi tới tấp :

-Sao thế?bà bị đau ở đâu?Nói đi tui chở đi bệnh viện

Tui lắc đầu hắn còn lo lắng hơn

Trang 29

-Chứ bà bị sao,nói đi đừng khóc nữa tui sợ thấy nước mắt con gái lắm,làm ơn đi

Nhìn vẻ mặt lúng túng của hắn ,thật là buồn cười nhưng lúc đó thật sự tôi cười không nổi Tôi nén,kể”lúc nãy đang đi trên đường,tui bị giật mất ví rồi,chứng minh nhân dân ,những hình trái tim được xếp bằng giấy mà mấy đứa cho tui trong dịp tết cũng mất lun,mất hết rồi…”

Hắn thở phào,quát “có thế mà cũng khóc,chứng minh nhân dân,tiền mất rồi thì thôi,còn mấy cái kia nữa khi nào tui xếp rồi tặng lại cho bà,đơn giản mà.Sao không đi xe buýt về mà ngồi đây khóc,biết trời mưa lạnh không hả?khùng vừa thôi”

Tôi vừa nghe bị chửi khùng nín liền ,lập tức bật dậy từ một tư thế ngồi

-Ông mới khùng á!Mất tiiền rồi mà còn xe buýt gì nữa hả?Điên vừa thôi

Hhắn lại gãi cái đầu đinh

-Ừm,tui quên mất.hì hì thôi lên tui chở về

-Chở nổi không?yui hỏi

-Không nổi cũng phải chở,không lẽ để bà về bộ à.Qua bữa nay nhớ giảm cân đi

nghen,nặng quá á!

Tôi đấm một phát rõ đau vào lưng hắn.Hắn không nói gì.Ngồi trên xe đạp,tôi hỏi:

-Sao mấy hôm nay ông lạnh nhạt với tôi quá vậy ?

-Không có gì đâu?Hắn trả lời

-Không có gì là sao?chuyện gì vậy,nói thật đi

-Hắn kể:tui nghe con panda lớp bà bảo bà quen thằng nào tên Hoàng học

A5,nên tui không dám thân với bà nữa sợ hai người có chuyện gì tui chịu trách nhiêm không nổi,hì hì

Lại cười tôi phân minh

-Làm gì có.Tui với thằng đó là bạn thân mà,ông khùng à!nghe tin vịt mà lại tin hả?

-Thật không?Hắn vừa đạp vừa quay mặt lại hỏi

-Thật.Tin hay không thì tuỳ

Hắn cười

Hôm nay trời mưa.Mai nắng lại rồi.hì hì.Cuộc sống sao đáng yêu thế

Lê Đặng Thị Ý

Trang 30

Xinh như nắng và vô tình như gió

Có hay chăng tình đâu thuờng dễ vỡ Không có gì khi hợp chẳng lo tan

Như cuộc vui nay đến lúc phải tàn

Lòng ngậm ngùi nghe hè về trong nắng “Khúc xa nhau” ngân dài trong im lặng Tuổi học trò ôm nặng những tâm tư…

NGUYỄN THỊ KIM PHƯƠNG

Trang 31

Bánh xe thời gian lướt qua thật mau như chim én đưa thoi Mới đó mà chỉ còn vài tháng nữa thôi là kết thúc năm học cuối cấp Sắp đến, mùa xuân tươi vui, náo nhiệt rồi sẽ qua đi nhường chỗ cho thiên nhiên khoát áo mùa hạ, cái nóng oi bức, tiếng ve kêu râm ran, mùa phượng ra hoa, học sinh nghỉ hè Thì em em sẽ xa mái trường, xa thầy cô, xa bạn bè, xa những gì thân thương và quen thuộc nhất Dòng cảm xúc đến đây cứ ứ lại rồi đọng thành từng giọt nước ấy là triệu triệu ti thể gắn kết để nói lên sự biết ơn, nuối tiếc

và cả sự hối hận trong em Em rất biết ơn thầy cô – những người đã tận tụy dìu dắt em nên người; nuôi dưỡng tâm hồn đẹp tri thức đáng quy cho em, từ một cô bé không biết chữ ê, a chỉ bập bẹ vài tiếng, đến lớp thập thò mà giờ đây đã biết viết bài văn, học toán, học nhiều môn và sắp tới đây sẽ bước vào kì thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh đại học

Em như một cây xương rồng khô cằn từ sa mạc thiếu nguồn sống và thầy cô đã là người chăm sóc, nuôi dưỡng cho cây xương rồng ấy lớn lên từng ngày và nảy chồi ra hoa tươi tốt Em nuối tiếc những ngày tháng học trò trước đây, bên thầy cô, bên bạn bè, đến lớp học từng ngày ngỡ là bình thường, giản đơn và đôi lúc suy nghĩ đi học là một thói quen, một nhiệm vụ phải hoàn thành – suy nghĩ thật ngô nghê và đáng xấu hổ Em hối hận vì không biết nâng niu, quy trọng những ngày tháng đã qua, không cảm nhận thật tình, không biết gìn giữ những ngày tháng ấy Giá như mà, những năm tháng qua em tươi cười, chuyện trò với bạn bè nhiều hơn, giá như mà mùa xuân năm nay đừng qua đi hoặc đừng đến thì mùa hè sẽ không đến, không có tiếng ve, không mùa phượng vĩ Nhưng bốn mùa là quy luật của tự nhiên, phải đến thôi – em nhủ với lòng mình thế! Và em sẽ trưởng thành, sẽ chắp cánh bay cùng ước mơ của mình – đó là mong muốn của thầy, của cô Vẫn biết là thế, nhưng không hiểu sao trong em có gì đó cứ ứ nghẹn lại ở cổ, không giải

phóng được những cảm xúc trong lòng mình, những kí ức đẹp đẽ , hồn nhiên và nhiều niềm vui, nỗi buồn cứ vây lấy tâm trí em trong giấc mơ và em muốn mơ mãi, muốn sống lại những ngày đã qua Muốn bánh xe thời gian quay ngược trở lại

Nguyễn Túy Hồng My

Trang 32

Ngăn bàn đầy cốc,ổi

Hết tiết nhai… “dịu dàng”

Lớp mình …toàn cao gót

Dép kẹp mình Thịnh thôi

Hotboy đừng khiêu chiến

Nếu không muốn guốc bay

Lớp mình …toàn phái đẹp

Cả trường phải …dè chừng

Ngẫm lại, thương Thịnh quá

“Dám” liều mình xung phong

Ý MY NGÀY MỚI

Nắng sớm em đến truờng

Áo dài trắng tung bay

Với cặp sách trên vai

Em hân hoan ngày mới

Trong trang vở hôm nay

Một ngày vui đang tới

Thầy cô cho em tri thức

Em lớn khôn từng ngày

Võ Thị Ngọc Tuyền

Trang 33

Một ngày cuối đông lạnh lẽo, u buồn ,một cô bé ngồi duới gốc si già với những giọt nước mắt nóng hổi len trên má Chẳng ai đến bên em chẳng có một cái vỗ về, an ủi, nước mắt vẫn chảy nỗi buồn vẫn bao quanh…

Em tên là Hướng Duơng một cái tên thật đẹp Nhưng hình như nó chẳng ăn nhập gì với cuộc đời của em cả, có thể là nagy chính bây giờ cũng vậy Một cô bé mồ côi cha mẹ sống bên bà trong sự đùm bọc yêu thương của mọi người Có lẽ đó cũng chính là niềm vui lớn của

em, niềm hạnh phúc hơn bao đứa trẻ khác cùng số phận, xung quanh em vẫn có tình yêu thương

Chính một tuổi thơ không êm đềm, bị bỏ rơi khi mới lọt lòng, thiếu đi nguồn sữa mẹ, không được chăm sóc một cách đầy đủ nên Dương phát triển chậm hơn các bạn cùng trang lứa, thân hình gầy gò và một chiều cao khiêm tốn, đặc biệt em không thể tiếp thu bài được như các bạn Dương luôn phải ở lại trường để học những buổi phụ đạo, dù là học sinh lớp mười rồi nhưng vẫn phải học như vậy

Tình hình học tập của em không có gì khá hơn, em luôn khóc, làm cho đôi mắt trở nên buồn hơn, sâu hơn Phải chăng em đang oán trách số phận trái ngang Nhưng cuộc sống vẫn

cứ tiếp diễn, hằng ngày em vất vả đến trưòng học những tiết học mang đầy sự cố gắng, một nghị lực sống muốn vươn lên luôn nung nấu trong Dương Có lần ngồi truớc ban công

nhà,tôi đã hỏi em rằng:’’em có nản chí không Dương?’’ Vẫn đôi mẳt vô hồn, buồn khi nói

về chuyện học hành, nhìn xa xăm ra bãi cỏ xanh mướt trước nhà và cuối cùng em cũng trả lời:’’không đâu chị ạ! Em biết rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng và cầu vồng thì không phỉa lúc nào cũng nhìn thấy, em không đuợc như các bạn nhưng em biết rằng

em luôn có một tình yêu thương bao la từ bà em, cả cộng đòng Có biết bao đứa trẻ mong muốn được như thế đấy chị ạ !”

Một ngày nọ, trong xóm nhỏ bỗng vang lên một tiếng vĩ cầm dịu êm, say sưa lòng người , con chim bỗng ngưng hót, bác Năm bỗng ngưng cào lúa, bác Sáu ngưng uống trà khi tiếng vĩ cầm ghé ngang qua tai Ai đó tò mò đi đến bên của sổ, Dương đang khóc, nước mắt đang chảy trên cây đàn đã phai màu thời gian Chẳng ai ngạc nhiên cả, nhưng trong ai cũng có niềm hạnh phhúc vô bờ, Hướng Dương đã cầm lại cây vĩ cầm cũ kể từ sau trận đau nặng phải nằm trên giường bệnh suốt mấy tháng trời sến giờ phút ấy Dương mới kéo lại những phím đàn

Em chỉ kéo mỗi khi em buồn, nhưng tiếng đàn lúc nào cũng thánh thót véo von Em giải thích rằng :”Em buồn nhưng em không bao giờ gục ngã chị à, em phải luôn có niềm tin ở tương lai’’ Có thể em đã có năng khiếu từ trong lòng mẹ chăng ? Mọi người tự hỏi vào một ngày đẹp trời, ngày mà cô bé Hướng Dương tròn mười tuổi, một người Tây đã đi ngang qua khu nhà, thấy em ngồi ngắm chiếc vĩ cầm mà bà tặng sau một lần đi đồng tác Chính ông ấy

Trang 34

Tấm màng sân khấu mở ra, Dương bước ra như một hào quang toả sáng, mọi ánh mắt ngạc nhiên hướng về em Một cô bé im lặng ít nói và không bao giờ thể hiện mình nay lại đứng trước mặt họ với một hình ảnh mới, tự tin hơn, tràn trề sức sống với cây ví cầm trên tay Đây là một bữa tiệc của trường chào mừng ngày 20/10 Tom người Tây đã chỉ Dương học đàn đã quay lại và tìm em sau hơn năm năm ông rời Việt Nam Tom đã thuyết phục Dương hãy thể hiện tài năng của mình Dương trằn trọc suy nghĩ suốt mấy đêm liền và cuối cùng em cũng đồng ý, như một lời cảm ơn gởi đến Tom, cảm ơn những tình cảm ông đã dành cho cô bé Việt Nam bị thiểu năng ở dạng thấp Cũng là một món quà gởi đến bà đã yêu thương đùm bọc em, luôn nhọc nhằn trên những gánh hàng rong cho em được đến trường Tiếng đàn hôm ấy buồn hơn, da diết hơn nhưng niềm vui lại lớn hơn Dương nhận được nhiều lắm những tràn vỗ tay, những cái ôm hôn thắm thiết khi bản đàn kết thúc Bà đã khóc, Tom đã khóc, Dương cũng khóc nhưng Dương hạnh phúc, trong ánh mắt em nỗi buồn tạm rời xa nhường chỗ cho những gì tươi đẹp dù chỉ là trong phút chốc

Trở lại với cuộc sống bình thường sau hôm đó em trở nên vui hơn dù việc học vẫn là cái

gì đó đầy khó khăn Nhưng Hướng Dương đã yêu đời hơn, yêu cuộc sống hơn như chính cái tên của em vậy, cái tên ấy nay trở lại với ý nghĩa thanh cao của nó luôn hướng đến những gì tươi sáng như mặt trời kia dẫu có bị áng mây đen che mờ nhưng rồi nó cũng toả sáng đến muôn nơi Có ai đó tin tuởng rằng một ngày không xa sẽ không còn nhìn thấy một cô bé ngồi duới gốc si già

Vũ Lục Hiếu

Trang 35

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện về một cuộc đời Không phải cuộc đời của một con người mà là cuộc đời của một…mái trường Có lẽ đọc đến đây bạn sẽ bỏ bài viết của tôi xuống và không muốn đọc tiếp nữa Vì “cuộc đời của một ngôi trường” thật khô khan

và tẻ nhạt Ngoài những nội quy cứng nhắc và những cảnh quang không bao giờ thay đổi khi ta còn học dưới mái trường đó thì có gì đáng để nói về nó Nhưng tôi kể cho bạn nghe một mái trường:một mái trường mà trước khi được vào học nó là niềm mơ ước của bạn,

là những buồn vui khi học dưới nó Và khi đi xa bạn luôn muốn được quay về bên cạnh

nó Một mái trường làm nên những thành tích lớn lao đáng để được gọi là truyền thống: Luôn có học sinh đạt giải cao trong kì thi học sinh giỏi qua các năm, nó không thể gọi là may mắn hay luôn có số học sinh đậu đại học, cao đẳng đứng thứ hai trong tỉnh thì không gọi là theo đợt học sinh,… Có được những điều đó là nhờ đội ngũ thầy cô giáo giỏi, luôn hết mình vì học sinh, sự nỗ lực học tập và không ngại khó khăn của học sinh toàn trường bạn nghĩ những điều trên thì có gì làm cho mái trường này đặc biệt đâu? Đúng Những đều trên trường tôi và trường bạn cũng có thể có Nhưng điều đặc biệt mà tôi muốn nói ở đây, cái mà làm cho mái trường này từ lúc xây dựng đến nay, trong khoảng thời gian 40 năm được gọi là “cuộc đời” Đó chính là trái tim của mái trường Nó không phải là một trái tim mà nó là hàng vạn trái tim kết lại thành một trái tim khổng lồ cho mái trường Hàng vạn trái tim đó chính là học sinh và giáo viên trong trường Nhưng sao lại kết thành

“một trái tim khổng lồ”? Khi nói về trái tim, dường như ta có thể chạm đến tâm hồn, chạm đến những gì sâu thẳm nhất trong lòng mỗi con người Trái tim ở đây không phải là một trái tim bình thường đập để đưa máu đi nuôi cơ thể mà là một trái tim đập để cảm nhận, để đồng cảm sẻ chia để tạo nên một chữ “Nhân” trong tâm của từng học sinh và thầy cô giáo Tại sao là chữ “Nhân” mà không phải là những chữ khác? Theo bác Nguyễn Khắc Viện “Nhân là tính người, khác với thú vật Nhân là tình người, nối kết người này với người khác Có tự kiềm chế, khắc kỉ, khép mình vào lễ nghĩa mới nên người Có mở rộng tầm nhìn, lấy “văn” mà tô đẹp mới thành người Có gắn bó với người khác thì mới thật là người Có thấu hiểu bản thân, tri thiên mệnh mới là con người trưởng thành” Vâng đó chính là chữ “Nhân” mà tôi muốn nói đến, chữ “Nhân” của lòng bát cú, thương người ở mái trường này Bạn có thể là người ích kỉ, bạn chẳng muốn quan tâm tới

ai,…nhưng khi vào trong cộng đồng của mái trường này rồi bạn sẽ mở lòng mình hơn, biết sống vì mọi người hơn Chữ “Nhân” ấy làm cho mái trường này luôn hướng về học trò nghèo, giúp đỡ những em có hoàn cảnh khó khăn nhưng học giỏi Vì thế mà hằng năm, dưới mái trường này luôn có những suất học bổng khuyến học cho các bạn nghèo,

có chí học hành, vượt khó vươn lên Không những thế việc miễn học phí, cũng như các khoảng thu khác qua các năm, càng chứng tỏ rằng việc giúp đỡ học sinh nghèo, hướng

Trang 36

về người nghèo của mái trường này không đơn giản là truyền thống mà nó là nhịp đập

của trường, nó giúp mỗi học sinh gần nhau hơn, hiểu và đồng cảm với nhau hơn, mở ra

nhiều cơ hội cho những học sinh hiếu học Để rồi, khi tốt nghiệp ra trường họ không

những được cung cấp đầy đủ kiến thức mà còn hoàn thiện về nhân cách, đạo đức Phải

chăng vì cái tình, cái nghĩa trong chữ “Nhân”, trường đặt vào trong lòng mỗi học sinh mà

khi mỗi học sinh của trường thành đạt trong công việc lại quay về trường, quay về nơi đã

chắp cho họ đôi cánh để bay đến tương lai, quay về để tạo thêm nhiều đôi cánh tương lai

cho những học sinh nghèo bằng những suất học bổng Để hoàn thiện hơn nữa chữ “Nhân”

mà họ có được ở mái trường này Giờ thì bạn cảm thấy thật tò mò: Mái trường mà tôi

đang nói đến là mái trường nào? Bạn muốn đến thăm nó, muốn hiểu hơn về nó và muốn

sống trong nó Tôi sẽ không làm bạn thắc mắc nữa Mái trường mà tôi đang nói đến

chính là mái trường tôi đang sống và học tập - mái trường trung học phổ thông số I Tư

Nghĩa Đến đây có lẽ bạn đã biết phần nào đó về…

Trang 37

“Hoàng tử và công chúa sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi……”

Khép quyển sách dày cộp lại, nó mỉm cười, nằm xõng xà trong đống bừa bộn trong căn phòng trên cái gác xếp cũ nhà cậu mợ nó Ngày xưa nó không phải đọc, mẹ đọc cho

nó nghe Nó vẫn thường gối đầu lên đùi bà, trên chiếc giường màu hồng đẹp đẽ chứ

không phải đống bừa bộn như bây giờ, và nhắm nghiền mắt lại, lim dim, chìm vào giấc ngủ trong thế giới của hoàng tử và công chúa

Đó là một buổi sáng đẹp trời, chàng nắng tinh nghịch vắt mình trên giàn tigôn tím, nàng hoa e ấp nở những nụ chúm chím nhỏ xinh Cơn gió cuối mùa hè nhẹ thổi rơi chiếc lá cuối cùng của mùa thu Nó chợt rùng mình Một sinh linh vừa mới ra đi

Mẹ nó chết

Cuộc đời đầy màu sắc trước mắt nó tối sầm lại, mưa bão dữ dội, giông tố ầm ập đổ xuống đôi vai gày choáng ngợp…Tiếng sét chói tai xé nát tâm hồn bé nhỏ Cơn mưa dữ dội chiều đưa tang mẹ nó cuốn trôi hết những cánh hoa tigôn mỏng manh, tất cả ánh nắng hiền hòa và xóa mờ cả màu hồng cuộc sống của con bé Mẹ mất, nó mất tất cả, mất người

nó yêu thương và yêu thương nó nhất, mất cả cuộc sống tươi đẹp ngày trước, mất cả nét

mơ mộng của một cô bé mới lớn Nhưng có một thứ vẫn luôn ở bên nó, đó là những câu chuyện cổ tích mẹ kể

Mười lăm tuổi khi mà những cô bé được chính thức gọi là cô gái thì nó vẫn được bị bạn bè gọi là “ cô hầu bàn” Vì nó làm việc cho mợ nó trong một quán ăn nhỏ nằm trên khu phố nhỏ của thị trấn Chắc vì làm việc trong một môi trường với cái gì cũng nhỏ nên con bé nhỏ thơ chẳng giống một cô gái mười lăm tuổi dậy thì tẹo nào Không giống như

những cô bạn mười lăm tuổi, những cô gái với mái tóc dài suông mượt, đầm váy xúng xính, nó trông như một “ cô hầu bàn” lộm thộm Con người nhỏ thó mái tóc xù lúc nào cũng rối rắm ngự trên khuôn mặt ngâm đen là đôi kính to dày cộm Quần áo mà nó mặc

là đồ của con gái mợ nó “ thải ra” Nó cảm thấy như cuộc sống này không có sự tồn tại của nó Có lẻ vì thế mà nó chỉ có ba người bạn “ Người thứ nhất” là chú chó Badly trụi lông, xấu xí vẫn hay đến cửa sau quán ăn chờ nó đưa thức ăn thừa ra cho “ Người thứ hai” là trang blog hàng đêm nó vào trút hết tâm sự của một ngày hoặc huyên thuyên, vẽ vời hoặc thay đổi cái kết cho những câu chuyện cổ tích nó từng nghe Và người thứ ba là…

Một buối sáng nó ngỡ ngàng khi cầm trên tay phong thư để người nhận là tên nó Không thể tin được Vì đây là lá thư đầu tiên mà nó nhận được kể từ ngày mẹ nó mất, nó như cảm nhận được sự tồn tại của nó trong cuộc đời này Mở phong thư ra, nó lại càng ngạc

Trang 38

nhiên hơn khi trên tay nó là một bức tranh, một bức tranh vẽ nó, là nó chứ không phải là

ai khác Vẫn mái tóc xù, cặp kính dày cộm nhưng bỗng dưng nó thấy nó đẹp lạ Nó nhớ lại ngày xưa mẹ nó cũng khen nó như công chúa, đến đây nó phì cười Chợt nó ngừng ngạc nhiên hai giây để đọc dòng chữ bên dưới bức tranh “ cổ tích 101” Nó thấy quen quá.Tiếp tục ngừng ngạc nhiên thêm ba giây nữa, nó lục lại trong đầu để kiếm một cái tên như vậy, đó là nickname vẫn luôn tham gia vào những trang viết của nó trên blog Đó là người luôn quan tâm đến những chuyện mà nó vẽ nên, như những câu chuyện cổ tích

- Một pizza thập cẩm, một cafe! – Tiếng ai gọi nó

Cất bức tranh ở một góc trong nhà bếp ẩm thấp, nó trở lại công việc của một cô hầu bàn Việc học, công việc làm thêm cuốn nó vào vòng xoáy hối hả, nó quên cả bức tranh

Nhưng một ngày, buộc nó phải nhớ vì nó lại nhận được một bức tranh “ nàng bạch tuyết

và bảy chú …cao” Không thể tin được Đó chẳng phải là kết truyện nó viết trên blog sao! Có một lần nó viết: “ …bảy chú lùn sau khi được nàng bạch tuyết may cho bảy chiếc

mũ bằng tơ nhện độc sophia đã trở nên cao lớn, lịch lãm, nàng nhận ra đó là bảy hoàng tử của vương quốc bên cạnh từng bị mụ phù thủy phù phép cho nhỏ bé, mang vào rừng sâu Bảy hoàng tử lịch lãm trở về cung cùng Bạch Tuyết họ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi… ” Nó thay đổi truyện cổ tích như thế đấy, nhưng cái kết nào cũng đẹp

Và mấy ngày liên tiếp, nó điều đặng nhận được những bức tranh như thế Khi thì nàng tiên cá, lúc thì cô bé lọ lem, khi khác lại là hoàng tử ếch…Nó đóng tất cả các bức tranh và những kết truyện cổ tích thành một tập Mỗi ngày trôi qua, tập truyện của nó lại dày thêm lên vì những câu truyện và bức tranh của “ cổ tích 101” Những bức tranh là niềm vui lớn nhất và duy nhất của nó mỗi một ngày làm việc mệt nhọc

Nhưng một buối sáng, nó lục lọi thùng thư, chẳng có bức tranh nào cho nó Một cảm giác hụt hẫng, trống vắng và thất vọng Nó cũng không nghĩ một bức tranh lại có vị trí quan trọng với nó đến vậy Nó đứng thẩn thờ trước thùng thư

- Một pizza thập cẩm, một cafe!

Tiếng gọi quen thuộc của một khách hàng thân thiết với quán Vị khách ấy vẫn hay đến quán, gọi món này và ngồi đúng bàn này – bàn số mười bên cửa sổ Nó đã từng – phục vụ bàn này vài lần nhưng lần nào mang thức ăn đến, nó cũng chẳng thấy vị khách đâu

Nhưng lần này nó thấy một thứ khác đáng để thấy hơn – trên bàn Là bức tranh nàng tiên

cá trong bộ váy lộng lẫy bên cạnh hoàng tử Đó là hình ảnh nàng tiên cá nó tưởng tượng trên blog

- Bức tranh đẹp chứ?

Tiếng nói của người khách từ phía sau làm nó giật bén người quay lại, nó làm đổ khay thức ăn trên tay Trước mặt nó, một chàng trai Không, là một hoàng tử - nó nghỉ vậy Những tia nắng của ngày mới chiếu qua khung cử sổ cạnh bàn ăn soi rõ gương mặt chàng trai, sáng như vầng hào quang, làm nó chói mắt Hết nhìn chàng trai, nó lại nhìn bức tranh trên bàn, mòm há hốc Như có ai nói cho nó biết, trước mặt nó là “ cổ tích 101” – chủ nhân của những bức tranh Trong khi nó còn “ mắt chữ A, mồm chữ O” thì chàng trai đã tự giới thiệu:

Trang 39

- Tớ là King Vì muốn biết “ dung nhan” chủ nhân của những kết truyện cuốn hút tớ,

tớ tìm cậu –cậu bạn cười hóm hỉnh – Rất vui khi được làm quen

- Tớ… , cậu…… - nó nói khi những suy nghĩ còn đánh nhau trong đầu

- Hôm nay tớ đến đây để được tận tay đưa cậu bức tranh – Vừa nói, King vừa đưa bức tranh về phía nó – Tớ không nghĩ tớ làm cậu ngạc nhiên đến thế, cho cậu hai phút lấy lại tinh thần nhé! – Chàng trai cười thân thiện, nụ cười như ban mai tỏa nắng

Mắt vẫn còn chữ A, nó gật đầu như một đứa trẻ biết vâng lời Cách nói chuyện của King làm nó có cảm giác quen thuộc lắm, không như lần đầu Hai người nói chuyện mười phút – đó là điều hiếm hoi đói với một cô gái sống thu mình như nó Chỉ mười phút nói chuyện xoay quanh truyện cổ tích và những bức tranh, hai đức có vẽ rất hợp nhau, như những người bạn thân nhau lâu lắm rồi Dần dần những cuộc trò chuyện mười phút, hai mươi phút, rồi ba mươi phút như thế mang họ lại gần nhau hơn Người bạn thứ ba đó chính là King King đưa nó ra khỏi cái vỏ ốc bấy lâu nay của nó King dạy nó cách sống là chính mình, tin tưởng vào ngày mai, giúp nó thoát khỏi hình ảnh một cô hầu bàn tự ti, khiến nó yêu cuộc sống này hơn, tin vào những kết thúc đẹp đẽ của truyện cổ tích Nó đẹp hơn rất nhiều, ít nhất là trong mắt cậu bạn King là người duy nhất có thể đi bộ hàng giờ trên khắp các con phố, nghe nó huyên thuyên đủ thứ chuyện không đầu không cuối và cùng nó vẽ tranh cho những câu chuyện do nó vẽ vời nên

Một buổi sáng như mọi buổi sáng Trong hòm thư không có bức tranh nào cả Nhưng nó không hề hụt hẫng như khi không nhận được tranh trong ngày đầu tiên nó gặp King Nó chạy vụt ra cái bàn cạnh cửa sổ, hòng mong có một người ngồi đó chờ

để tận tay đưa tranh cho nó Nhưng bên khung cửa nhỏ là chiếc bàn vắng tênh Tia nắng yếu ớt cuối mùa thu không đủ chiếu sáng cho một khoảng không gian nơi chiếc bàn nhỏ Cơn gió nhẹ mang hơi thở của mùa đông làm nó hơi lạnh người Điện thoại trong tủ áo rung lên, nghe tin King mất Điện thoại hết rung, nhưng tay nó thì run, lần này là cảm giác hụt hẫng thực sự Trong vô thức, nó chạy vụt ra ngoài trời đang mưa như trút nước, giông tố bão bùng như ngày đưa tang mẹ nó Nước mưa, nước mắt thi nhau nhòe trên gương mặt nhỏ thó sau cặp kính dày Nó đội sấm đội chớp chạy một mạch hai cây số đến bệnh viện Cô y tá đưa cho nó một phong thư có hai tờ giấy, một

là bức tranh đang vẽ dỡ một chàng hoàng tử, một là thư của King gửi cho nó Ngồi trên băng ghế xanh lạnh lẽo của bệnh viện, nó run rảy mở bức thư đọc trong tiếng nấc “ Khi cậu đọc bức thư này, tớ đã không còn bên cậu nữa Hứa với tớ đừng khóc

Tớ đã giấu cậu về căn bệnh của tớ, ngày tớ tìm gặp cậu là khi mà cuộc sống chỉ còn được tính bằng ngày tháng ngắn ngủi, tớ gần như tuyệt vọng nhưng cẩu đã cho tớ thêm niềm tin Tớ sợ mình sẽ chẳng còn cơ hội để gặp cậu Tớ thật ích kỉ, khi bước vào đời cậu và ra đi đọt ngột như thế Xin lỗi vì tớ còn giấu cậu một điều nữa Cậu có nhớ lần đầu tiên gặp tớ, cậu bảo trông tớ quen lắm phải không? Cũng phải thôi, vì lúc nhỏ mình là hàng xóm mà Tớ rất thích những câu truyện cổ tích của mẹ cậu Cậu không nhớ một thằng bé nhà bên xấu xí là tớ cũng dễ hiểu thôi Tớ cho cậu biết một bí

Trang 40

Là tớ: Hoàng tử của cậu”

Mẹ nó và bây giờ đến King, họ thực sự đã xa nó mãi mãi Sống mũi cay cay nhưng

nó không khóc Nó tin, ở một nơi nào đó rất xa, hoàng tử của nó đang sống trong một cung điện nguy nga, biết đâu mẹ nó cũng có ở đó Không biết hai người sẽ nói chuyện

gì nhỉ?

Mang bức tranh đang vẽ dỡ của King ra, nó vẽ cạnh hoàng tử một nàng công chúa nhỏ, là nó Nó vẽ không đẹp như King, nhưng nó thấy trong tranh đẹp lắm! Chắc chắn rồi Vì King bảo thế! Nó tin King, tin hoàng tử của nó

Không phải cái kết nào cũng đẹp như cổ tích nhưng tin vào cổ tích để thấy cuộc sống đẹp hơn

Dương Thị Ngọc Diên

Ngày đăng: 31/10/2014, 15:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TRÍCH ĐOẠN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w