Chùm thơ Mai Văn Hoan Giếng làng Về quê, tìm lại giếng làng Lối quen mà cứ ngỡ ngàng bước chân Bao phen trời đất xoay vần Làng xưa, xóm cũ mấy lần đổi thay.. Nép sau vườn, dưới vòm câ
Trang 1Chùm thơ Mai Văn Hoan
Giếng làng
Về quê, tìm lại giếng làng
Lối quen mà cứ ngỡ ngàng bước chân Bao phen trời đất xoay vần
Làng xưa, xóm cũ mấy lần đổi thay
Nép sau vườn, dưới vòm cây
Lòng băn khoăn: có phải đây giếng làng?
Hỡi người duyên số dở dang
Nhớ chăng đêm ấy trăng vàng chung soi?
Lỡ tay thương chiếc gàu rơi
Làm xao lòng giếng một thời vụng yêu
Giếng làng thuở ấy trong veo
Chia khắp thiên hạ: giàu, nghèo, hèn, sang Gái làng tắm nước giếng làng
Tóc càng óng mượt, da càng mịn thơm!
Bây giờ nước có đầy hơn
Chạnh buồn tên giếng không còn từ lâu Bâng khuâng cầm lại dây gàu
Buông tay nhè nhẹ sợ đau giếng làng
PHƯƠNG - Xích lô
Sống bản năng nên chẳng cần che đậy Trẻ con trêu: “Ê hoàng đế ở truồng!”
Chết: khâm liệm đàng hoàng đâu vào đấy
Trang 2Cỗ quan tài trông cũng khá tinh tươm!
Sống: thất thểu nay đây, mai đó
Vợ bỏ vô Nam, con gửi cửa chùa
Chết: vợ - chồng, cha - con hội ngộ
Mây cùng trăng đến phúng viếng, tiễn đưa
Sống: “chở gió” không một xu dính túi
Đêm lang thang, thèm rượu đến khờ người Chết: thương nhau bạn bè thường lui tới
Rượu rưới mồ cùng uống đến mềm môi
Sống: vất vưởng, chết: không còn vất vưởng Lăng mộ xây ngay sát bên đường
Sống: ngất ngưởng, chết: vẫn còn ngất ngưởng!
“Thiên thu ca” cùng bướm lượn mây vờn
Phận diều
Cánh diều bay tít trời xanh
Mấy ai hiểu được mong manh phận diều
Nương theo hướng gió lựa chiều
Gió ngừng, diều phải đành liều tấm thân
Chao qua, chao lại mấy lần
Phút giây trời đất xoay vần đảo điên
Chẳng qua nhờ gió phất lên
Dương dương đôi cánh diều quên phận diều!