Sơn quay sang hỏi ngay người ngồi trên, nhìn với vẻ dọa dẫm, cậu bạn ngồi trên đang định nói là Sơn đến trước thì Nhi nhỏ nhẹ: - Cậu thấy tôi để cặp vào đây trước rồi ra ngoài đúng không
Trang 1lãng tử của tôi !!!!
Trang 2Cái gì nữa đây?
- Mời kẹo mút, không ăn thì thôi
Sơn đang định bỏ cái kẹo vào túi ngực thì bị đứa con gái tinh quái ấy giật lại:
- Ấy! Cho thì ăn Tội gì không lấy!
- Đồ tham ăn!
Trang 3- Cậu là đồ keo kiệt thì có! Mời mỗi một cái!
- Này! Nhóc con !
Nhi cầm cái kẹo mút, huơ huơ trêu ngươi cậu bạn cùng lớp tín chỉ, rồi đi vào lớp Vừa giận lại vừa thấy vui vui, Sơn tự hỏi sao một đứa nhí nhảnh như Nhi lại có thể thi vào trường Kinh Tế nhiều bon chen này nhỉ, đáng lẽ Nhi phải thi vào trường sư phạm mẫu giáo để chơi với bọn trẻ con Nhưng với cái tính cách, nóng nảy, ương bướng không chịu nhường ai cái gì thì … haiz … chỉ nghĩ thôi Sơn đã thấy bọn trẻ con khổ rồi Thật không hiểu cô bé này thuộc loại quái đản nào nữa Ôi ngày đầu tiên gặp cô bạn này đúng là một ngày đáng nhớ…
- Chỗ này là chỗ tôi!
Trang 4- Không tôi nhanh hơn chứ! Có cần tìm người làm chứng ko? Này cậu, ai đến trước?
Sơn quay sang hỏi ngay người ngồi trên, nhìn với vẻ dọa dẫm, cậu bạn ngồi trên đang định nói là Sơn đến trước thì Nhi nhỏ nhẹ:
- Cậu thấy tôi để cặp vào đây trước rồi ra ngoài đúng không?
Nhỏ nhẹ thật nhưng nhìn ánh mắt Nhi, cậu bạn đó biết đó cũng là lời nhắc nhở Tình hình có vẻ căng:
Trang 5- Ôi … tôi chẳng thấy gì đâu Bàn này có hai chỗ ngồi mà, với lại còn bao nhiêu bàn sao cứ phải chọn cái bàn thứ hai này chứ!
- Thích thôi! – cả hai cùng đồng thanh, làm cậu bạn ngơ ngác không biết nói gì
Thầy giáo vào lớp, Nhi và Sơn hậm hực ngồi vào cùng một cái bàn Buổi học đầu tiên của kì 2, thầy giáo lại phổ biến những điều “ biết rồi, khổ lắm, nói mãi!”, ngán ngẩm, Sơn quay sang Nhi:
- Cậu thật quái đản, tại sao lại thích tranh vơi tôi!
- Vì tôi thích vị trí này, cậu cũng tranh với tôi đấy thôi
Trang 6- Tôi cũng thích?
- Tại sao?
- Vì … 12 năm học tôi đều ngồi vị trí giống như vậy! you?
- Tôi thì không ngồi bàn hai, vị trí này thì không chịu được, nếu được thì ngồi chung, thế thôi Không tranh cãi nữa
- Cậu thật quái đản!
Trang 7- Nói nhỏ cậu nghe nè… quái đản còn nhẹ, mẹ tôi còn nói tôi quái thai cơ….^^
- … ( Sơn không biết nói gì hơn, vì vị trí này, từ giờ đến hết học kì, cậu phải ngồi cạnh một “quái thai”)
… Trở lại lớp học hôm ấy nào! Buổi học thứ 9, thầy giáo đang điểm danh:
- Hoàng Sơn!
- Có!
Trang 8- Cậu có muốn thi không? Nghỉ gì mà nhiều thế!
- Dạ có! Không muốn thi thì hôm nay em đã nghỉ buổi thứ 4 rồi thầy ạ!
Cả lớp bật cười Vị thầy giáo môn Quân sự chung, ngẩng lên, sửa lại cặp kính cận, nhìn quanh lớp, nhìn đến chỗ nào chỗ ấy ngưng tiếng cười Rồi thầy dừng lại ở chỗ Sơn:
- Biết thế là tốt!Bài kiểm tra giữa kì 9, trừ 1 điểm nói nhiều còn 8
Trang 10- Mấy khi được thấy thầy như thế!
- Xem thầy làm gì được tôi! Điểm kiểm tra cao thế cơ mà
Sơn nhắc đến điểm bài kiểm tra, Nhi ngừng cười, trở lại mặt lạnh:
- Trả công đi!
- Công gì?
- Công cho cậu chép bài Mau không tôi thưa thầy bây giờ!
Trang 11- Đừng!!! sao cậu cứ thích đe dọa người khác thế nhỉ? Được rồi hôm nào tôi dẫn cậu đi bờ hồ ăn kem
Trang 12- Để phông màu trắng đi cho đơn giản
- Hâm à! Màu xanh lá non đi!
- Này con gái các bà lúc nào cũng xanh với đỏ… thật là… “ rồi từng đêm anh mơ thấy em….”
- Nghe điện thoại đi kìa!
- ừ… Alo, Hồng à! Hôm nay anh bận rồi, khi khác anh dẫn em đi chơi nhé! …
uh ok bye em
Trang 13- Vậy lấy màu xanh da trời đi!
- Ờ… thế cũng được
- Vậy làm bao nhiêu cái slice nhỉ???
- Cứ làm đến đâu hay đến đó! Xem nào… “rồi từng đêm anh mơ thấy em, mơ được bên em tay nắm tay….”
- Có điện thoại!
Trang 14- “ Alo, Điệp,… sao sinh nhật em à? Bận quá anh quên mất! anh đền em sau nhé! bye bye.” Mệt thế không biết!
- Tưởng phải hạnh phúc vì bao nhiêu em vậy quanh thế chứ!
- Vui cái nỗi gì! Toàn những tiểu thư đỏng đảnh… “rồi từng đêm…” này nghe
hộ cái!
- Làm gì?
Trang 15- Giả giọng mẹ tôi mắng em này vài câu cho sợ đi!- Nhi nghe thế cầm lấy điện thoại, e hèm giả giọng rồi :
- Ai đấy! giờ này Sơn nó còn đi học, gọi gì mà lắm thế! 30 chục cuộc gọi nhỡ rồi! Tý tuổi đầu không lo học cứ gọi điện cho con trai là thế nào! có nhắn gì không….ừ…rồi!
- Haha … cậu giả giọng như thật!
- Biệt tài của tôi đấy!
- Vậy à, ngày xưa tôi cũng có một cô bạn giỏi giả giọng lắm! Mà sao rồi?
Trang 16- Bé vừa gọi điện á! Sợ xanh mặt rồi! cứ xin lỗi rối rít! Mà cậu muốn an lành thì tắt điện thoại cho tôi nhờ
- Uh… tắt đây! à hôm tới đi ăn kem nhá!
- Bao giờ?
- Chủ nhật, đỡ phải nợ nần lâu!
- Rồi giờ thì làm đi! Không đến tối không xong
Trang 17- Chuyện nhỏ! Nhìn đây này!
……… Vụ thuyết trình thành công tốt đẹp, đúng là công nghệ thông tin với chàng lãng tử tên Sơn chỉ là chuyện nhỏ Để ăn mừng sự kiện này thì Sơn và Nhi rủ nhau
ra bờ hồ ăn kem Tràng Tiền Trời đầu hè, lại vào buổi chiều, gió thổi mát lộng, chưa ăn kem vội, hai đứa rủ nhau dạo quanh hồ Gươm một lượt Cây lá nơi đây vào hè nên trở nên xanh mát, mấy cây lộc vừng trổ hoa đỏ xinh xinh, có một cây hoa nào đó mà Nhi không rõ tên đang tỏa ra mùi thơm rất dễ chịu, hoa không đẹp nhưng nếu thiếu đi mùi hương do nó tỏa ra thì thật là thiếu sót cho một nơi như thế này Sơn đi cạnh Nhi, hiếu động như một đứa trẻ con, thỉnh thoảng lại nhảy lên bứt một chiếc lá, làm những chiếc lá khô bay lả tả trên đầu cả hai
- Cậu ra bờ hồ bao nhiêu lần rồi mà vẫn như lần đầu tiên thế!
Trang 18- Ra nhiều lắm rồi, không đếm được
Sơn nói và cười rất tươi, nụ cười ấy không giống nụ cười của một chàng lãng tử ngang bướng, tinh quái thích trêu đùa với con gái, nó trong sáng và hồn nhiên như một đứa trẻ con 19 tuổi, và… có một cái gì đó rất quen với Nhi, quen lắm
- Sao cậu cười nhiều vậy?
- Ơ hay! Vui thì cười, vậy mà cũng hỏi! Mà cũng lạ thật tự dưng đi đến đây với cậu tôi thấy rất vui
Trang 19- Khổ thân mình, có sức mạnh gợi dậy niềm vui trong ai đó!
- Lại bắt đầu rồi đấy! nhóc con !
Bỗng tiếng điện thoại réo… “ cầu vồng tan sau mưa mình em đứng chờ….”
- “Alo… Kiên à! … ừ tớ nhớ mà… uhm… có! Biết rồi!”… haiz… lắm chuyện thật!
- Sao thế! Ai vậy?
Trang 20- Bạn cùng lớp cấp 3 thôi, không sao
- Nhưng thấy cậu có chút không bình thường!
- Vớ vẩn, thôi vào ăn kem đi
Hai người vào quán kem gần đó ăn kem, nhưng Sơn thấy Nhi lạ lạ, không còn vui
vẻ như trước đó Khó chịu, Sơn lên tiếng hỏi:
- Đúng là có chuyện gì với cậu thật! đưa điện thoại tớ xem ai gọi để gọi lại mắng cho một trận nào!
Trang 21- Sao tự dưng có thành ý vậy!
- Thì trả luôn công cậu giả giọng mẹ tôi hôm trước! Hay papa gọi nhắc không cho đi chơi hả?
- Thôi đi ông tướng! Người yêu cũ gọi điện đấy!
- Chia tay rồi còn làm phiền à?
Trang 22- Không, gọi điện thông báo họp lớp vào 30/4 Còn dặn mang cả người yêu về cùng chứ! Cậu ta tưởng ai cũng dễ quên như cậu ta vậy
- Vậy giờ thằng ấy yêu ai?
- Một cô bạn cùng lớp luôn!
- Khó xử nhỉ? Bảo là chưa có người yêu mang về trình lớp là được rồi!
- Lỡ nói là có rồi!
Trang 23- A thì ra từ nãy đến giờ suy tư tìm cách giải quyết à? Nghĩ ra chưa?
- Rồi! Cậu giúp tôi đi! – đang ăn kem, Sơn gần sặc:
- Cái gì! Làm người yêu hờ của cậu á!
- Uh
- Nhờ thật đấy hả?
Trang 24- Thật, dù sao cái cảm giác bị người yêu cũ nhìn với ánh mắt thương hại thì việc nhận cậu làm bạn trai 1 ngày còn sung sướng hơn
- Này, làm bạn gái tôi không dễ đâu đấy! Nhưng tôi giúp cậu, cậu phải làm cho tôi 3 việc
- Nhiều vậy!
- Đồng ý thì làm, không thì thôi!
- Uh! Được
Trang 25- ^^… á điện thoại… “ uh, anh đây, Kim Anh à, em đang ở bờ hồ à! Anh đang bận, không ra được đâu… Thế nhé!”
Vẫn chứng nào tật ấy, lãng tử siêu nói dối!
30/4/2011… Họp lớp tại nhà Kiên
- Chào Nhi, lâu không gặp!
- Kiên, ừ, lâu không gặp, Huyền đâu rồi!
Trang 26- Huyền đến muộn một tý! Cậu bạn trai đến cùng Nhi có vẻ vui tính!
Nghe Kiên nói, Nhi quay sang chỗ Sơn đang ngồi ngặt rau cùng mấy đứa bạn cùng lớp Nhi không biết Sơn đang kể chuyện gì, nhưng thấy mấy con bạn cười nói vui
vẻ lắm Đúng là không hổ danh là lãng tử, đi đến đâu cũng làm lũ con gái điêu đứng! Nhi quay sang Kiên cười:
- Uh, vừa vui tính vừa quái tính nữa đó!
- Xem ra Nhi hết giận Kiên và yêu người ta thật rồi!
Trang 27- Uh! … Nhi yêu thật!
Chính Nhi cũng hơi bất ngờ khi mình bất giác trả lời Kiên như thế Kiên mỉm cười, Nhi tự thấy hơi xấu hổ và quay lại chỗ Sơn xem Sơn có nghe thấy câu nói buột miệng vừa rồi của Nhi không, nhưng Sơn vẫn đang cười nói vô tư với mấy cô bạn kia Nhi quay lại bảo Kiên : “để mình ra cùng làm với các cậu ấy !”, rồi Nhi chạy lại chỗ Sơn, cùng nhặt rau, đợi lúc mấy cô bạn có việc quay vào nhà, Nhi mới thì thầm:
- Lại giở bài tán tỉnh con gái rồi!
- Đâu có! Thế nào??? Kiên không nghi ngờ gì chứ?
Trang 28- Tất nhiên! Mà cậu cũng biết làm việc nội trợ cơ đấy!
- Khó gì đâu! Nhìn là làm theo được mà!
- Ê , nhặt rau vẫn còn lá sâu kìa!
- Cái đấy cậu vừa nhặt đấy chứ!
- Ai nói…
Bỗng, một cô bé nào đó hét lên:
Trang 29- A, anh Sơn, anh làm gì ở đây thế! Ơ, bạn là người yêu mới của anh Sơn à?
Không lường trước được việc gặp cả một trong những cô bạn gái Sơn ở ngay tại Bắc Ninh này Sơn và Nhi đưa mắt nhìn nhau, không biết xử lý thế nào Sơn nhanh nhảu:
- Quyên! Sao em cũng ở đây?
- À, em đi cùng bạn trai em, anh Quang này… Mà bạn này là bạn gái mới của anh à? Quen lâu chưa? Sao chẳng giống “gu” bình thường của anh gì!
Trang 30Sơn đến bó tay với cô bạn nhiều chuyện này, Nhi nghe thế đưa mắt nhìn Sơn vẻ đe dọa rồi quay lại với vẻ mặt tươi cười, nói với Quyên:
- Anh Sơn thích hàng độc em ạ! … quay sang Sơn: đúng không Sơn?
Nhi vừa nói vừa khoác tay Sơn, lúc hỏi câu “đúng không”, Nhi còn tiện thể quay sang véo tai Sơn một cái, Sơn biết thân biết phận gật đầu, mọi người và Quyên cùng cười, vậy là thoát nạn Sơn xoa xoa tai tự hỏi, tại sao véo tai đau như thế mà mọi người lại tưởng là véo yêu được nhỉ? Buổi họp lớp diễn ra khá vui vẻ, Kiên cũng không còn thỉnh thoảng nhìn Nhi vẻ có lỗi như lần liên hoan đỗ đại học lúc mới chia tay nữa Lúc tiễn Sơn ra bến xe bus cho Sơn về Hà Nội nhớ lại cảnh Sơn lăng xăng làm bếp cùng bọn con trai trong lớp, cả mấy thằng bạn trai của mấy đứa con gái khác nữa, mặt đỏ lên vì nóng lại lấm tấm mồ hôi, Nhi vẫn thấy buồn cười
- Sơn biết đường bắt xe về Hà Nội một mình đấy chứ!
Trang 31- Hix, đâu phải trẻ con đâu, mà quê gốc Sơn ở Bắc Ninh mà! Nhưng hơi xa đây một chút!
- Vậy à! Giờ mới biết! Vậy hè về đây chơi!
- Uh, Hè này Sơn cũng phải về một nơi Thôi se bus đến rồi! Cậu cũng về nhà đi
Sơn leo lên xe bus, Nhi vẫy tay chào, rồi sang đường để đón chuyến xe đi ngược lại để về nhà Hồi nhỏ, Nhi cũng phải chia tay cậu bạn thân đi xa, chẳng biết cậu ta
có còn nhớ Nhi không nhỉ? …
Trang 32- Bin không quên Bông đâu, thật đó!
- Vậy Bin nhớ về với Bông nhé!
- ừ, hứa với bé Bông, Bin sẽ về!
Nhi mỉm cười, mẹ bảo trẻ con lớn lên sẽ quên hết tuổi thơ của mình, nhưng thật ra
có những kỉ niệm có những người bạn không thể quên được, như đã là một phần trong hành trình trưởng thành vậy Bin của Nhi giờ ở đâu…
…
Trang 33Những ngày học còn lại của kì 2 năm thứ nhất, như đã thỏa thuận, Nhi phải làm 3 việc cho Sơn Đầu tiên là việc chép bài cho Sơn trong tất cả các tiết học Việc đó còn dễ, nhưng Sơn lại còn bắt Nhi phải chạy khắp các hiệu sách tìm cho Sơn đầy
đủ bộ truyện tranh Đô-rê-mon Mặc dù kinh phí mua sách do Sơn chịu nhưng giữa những ngày hè nắng gắt thế này, việc lăn lộn ở các hiệu sách quả là khó chịu Mà mùa hè năm nay mưa nhiều quá, mắc mấy trận mưa, Nhi ốm Hôm Nhi mang đến cho Sơn bộ truyện đầy đủ, Sơn thấy Nhi có vẻ xanh xao Trong Sơn chợt trào lên một sự hối hận vì sự vô tâm và ích kỉ của mình Sơn ở Hà Nội đã lâu, mấy nhà sách Sơn đều biết rất rõ, nhưng chỉ vì cái tính thích hành hạ người khác mà Sơn bắt Nhi tìm bộ truyện cho Sơn Nhi ốm nhưng vẫn không hề giảm độ ương bướng:
- Xong rồi! Còn việc thứ 3, cậu nói nốt đi!
- Muốn nhờ cậu tìm hộ một người!
Trang 34- Họ tên là gì? Địa chỉ?
Nghe cách nói chuyện của Nhi, Sơn bực mình Cứ như Sơn đang bóc lột chèn ép ai
đó không bằng, Sơn lại cầm tay Nhi kéo đi:
- Đi mua thuốc cảm cho cậu đã rồi nói!
- Ai nói tôi cần uống thuốc!
- Không uống thuốc thì đi tiêm!
Trang 35- Khoonggggggggggg!
- Cậu sợ tiêm à! Trẻ con thế!
- Kệ tôi, buông tay tôi ra!
- Cậu có cần tôi mua thêm thuốc trị bệnh cứng đầu không vậy!
Nhi nghe Sơn nổi nóng, đành im lặng để Sơn kéo đến hiệu thuốc Vừa đi Nhi vừa nghe Sơn nói một mình: “ sao con gái nhiều người sợ tiêm vậy nhỉ?”…
Trang 36… Quân sự chung là môn thi cuối cùng Thi trắc nghiệm nên Nhi và Sơn qua một cách dễ dàng Cuối ngày thi, Sơn kéo Nhi ra quán Kem gần trường, nói có chuyện cần nói, quán khá vắng khách vào giờ này
- Còn chuyện gì nữa vậy? Hay muốn bắt Nhi làm nốt việc thứ 3!
- Sao lúc nào cậu cũng nghĩ xấu cho tớ thế nhỉ Tớ có điều cần nói với cậu!
- Làm gì mà hình sự vậy! chúng ta hiểu tính cách nhau rồi mà, nói đi!
Trang 37- Cậu không thể nghiêm túc một chút sao? … Tớ muốn nói là… tớ… yêu cậu!
Đang chăm chú khuấy ly caramen hoa quả, Nhi giật mình khi nghe thấy cái từ đặc biệt ấy, ngẩng lên tròn mắt Nhìn cái vẻ mặt có vẻ thành khẩn của Sơn, Nhi tự dưng thấy tim mình cũng đập mạnh, có nên mềm lòng mà tin lời của lãng tử không đây? Bỗng điện thoại Sơn lại kêu, Sơn lấy ra nhìn số gọi đến và tắt đi không nghe Nhi thở dài như bừng tỉnh trước một điều gì đó, yêu một người như Sơn ư, để trở thành một trong số những đứa con gái vẫn gọi điện cho Sơn, lại phải nghe những lời nói dối từ Sơn ư? Không đời nào Sơn vẫn có vẻ chờ đợi câu trả lời từ Nhi:
- Cậu làm bạn gái tớ nhé!
Nhi mỉm cười nhẹ, rồi không nhìn Sơn nữa, lại tiếp tục cúi đầu khuấy cốc caremen, trả lời:
Trang 38- Không, xin lỗi, cậu nhầm người rồi!
- Cậu ngẩng lên nhìn tớ rồi trả lời được không?
- Chẳng có lý do gì mà tôi phải làm thế cả
- Tại sao cậu không thừa nhận tình cảm của mình
- Thừa nhận cái gì khi mà tôi không thích cậu!
Trang 39- Nói dối, đó không phải lý do!
- Vậy cậu cần lý do gì nưa đây, ừ, tôi cũng thích cậu, thì sao chứ? Nhận lời cậu
để rồi trở thành cô gái thứ bao nhiêu trong danh bạ của cậu?
- Cậu không tin rằng tớ … yêu cậu… thật lòng sao?
- Xin lỗi, hình như từ ấy cậu nói nhiều lắm nên đừng giả vờ bối rối như đang tỏ tình lần đầu thế! Cậu đã tỏ tình với bao nhiêu người rồi?