Bất Chợt Sông bất chợt vắt ngang chiếc lưỡi rắn đỏ liếm láp đôi bờ xanh… ôi Krông Knô…Krông Knô1 trườn qua rừng le tiếng măng mọc trong gió mưa ẩm thấp tiếng em cười chật ních váy gùi Mô
Trang 1Bất Chợt Sông
bất chợt
vắt ngang chiếc lưỡi rắn đỏ
liếm láp đôi bờ xanh…
ôi Krông Knô…Krông Knô(1)
trườn qua rừng le
tiếng măng mọc trong gió mưa ẩm thấp
tiếng em cười chật ních váy gùi Mông(2)
ta cầm cánh bằng lăng tím ngắt
thả xuống dòng em
trôi dạt mấy phận mùa
thoáng cái sóc bay
thoáng cái tóc em hăng hăng mùi nắng
đôi vai trần triền sông
nghiêng ngửa một chiếc bè
bè căng ngực chở mùa về thắc thỏm
sợi dây giăng ngang sông hay sợi buộc ân tình người lái bè phải gồng lưng theo nước
anh theo em đến bến lụy đò
chòng chành mấy nỗi mưa
đường say nắng ngập ngừng hoa dại đỏ
con rắn gập ghềnh bò qua
bất chợt hóa sông tình…
Về thương con cá rô đồng
Em, con sẻ nâu
ngậm cọng ngày rơm bụi
bay về bên mái rêu phong
ta, con sâu quấn ống thả lửng lơ
Trang 2treo cành run rẩy mưa thu
nghe tiếng nắng trong lá ươm màu úa
chảy rì rầm dòng nhựa trầm luân
Biết có ai hiểu sẻ nâu sắp làm tổ
Và gã sâu buồn đợi cánh bướm mang đi
Em sợi chỉ cột ta,
cúc áo ngực tung rồi
phong phanh gió hứng giọt trời xanh da trắng
ta như nụ hôn
thắp lửa hạ vén mùn rơm mồi lửa
rêu sửng sờ cháy bén li ti…
Em con sáo nghệ qua sông
dính tiếng hót phù sa trên đầu lưỡi
ta về cởi áo choàng xuân
hoa ngờ ngợ nở sợ mùa còn ghen bóng nhịp cầu gò lưng vo sóng lăn tăn
Ta ôm em
em đừng qua sông con sáo vàng ngày nọ đừng hót cây rơm tiếng hót láng giềng
đừng bỏ lũy tre tiếng chim chuyền ríu rít đừng bỏ ta soi bóng dưới ao trời
Em hãy cùng ta hóa kiếp chuồn chuồn
đậu cọc tre giữa ao bèo thời tiết
lặng ngắm hoa súng hoa sen nhớ bùn nhớ ếch hỏi con nhện nước đạp mặt trời cõng gió
có thấy mùa thu mày lúa rụng nơi nào…? Cặp rô đồng vàng ướm bỏ đi sao…!