1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Hoan doi dieu ki chua xac dinh

20 1 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Hoán đổi diệu kì
Tác giả Nguyễn Bích Hồng
Trường học Trường Đại Học
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Truyện ngắn
Định dạng
Số trang 20
Dung lượng 119,8 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hoan doi dieu ki Hoán đổi diệu kì! Nguyễn Bích Hồng Sau "vợ ơi! Anh biết lỗi rồi!" vẫn còn nhiều "sạn" nhưng được mọi người yêu quý và ủng hộ, hôm nay cỏ xin post một truyện mới, mong lại đc tất cả mọ[.]

Trang 1

Hoán đổi diệu kì! - Nguyễn Bích Hồng

Sau "vợ ơi! Anh biết lỗi rồi!" vẫn còn nhiều "sạn" nhưng được mọi người yêu quý và ủng hộ, hôm nay cỏ xin post một truyện mới, mong lại đc tất cả mọi người và những người bạn yêu quý truyện của cỏ tiếp tục ủng hộ, comment nhận xét và giúp cỏ hoàn thiện hơn câu chuyên

1: Tác giả: Nguyễn Bích Hồng (cây cỏ dại)

2: Thể loại: Vui nhộn, hài hước, tình cảm

3: Vẫn như cũ: bạn nào có ý định cho fic của cỏ đi du lịch mong nhớ đem theo cả tên tác giả lẫn bút danh đi du lịch cùng! Hì hi

4: Bắt đầu thôi:

Lời mở: Hai con người với hai tính cách và số phận khác biệt nhưng họ lại có vẻ bề ngoài giống hệt nhau Tình cờ họ gặp nhau và

ko may bị đẩy vào hoàn cảnh phải hoán đổi lẫn nhau Điều gì sẽ xảy

ra khi họ phải sống cuộc sống của người kia? Mời các bạn cùng đón đọc câu truyện “Hoán đổi diệu kì” của Cỏ nhé!

-

-Tác phẩm: Hoán đổi diệu kì!

- Anhhhhh! Làm em cuồng điên vì yêuuuuuuuuuuuuuu!

nhớooooooooooooooooooooo!

Trong căn nhà 3 tầng ầm vang bởi tiếng nhạc phát ra từ loa đĩa

và giọng hát đầy cuồng nhiệt của một cô nàng đã 20 tuổi đầu Tâm

hì hục hai tay hai rẻ, lau từ lớp kính này đến lớp kính khác, miệng vẫn la hét với bài hát trên ti vi Cái dáng người thiếu nữ đầy đặn và thon thả nhún nhảy theo điệu nhạc, lắc lư cái đầu như muốn gãy cả

cổ Động tác linh hoạt, lau kính xong vứt rẻ “vèo” cái vào xô nước,

vớ lấy cái chổi lau nhà bên cạnh Hai tay cầm chổi lau nhà, lưng cúi, mông đánh theo điệu nhạc cô nàng lại hì hục lau sàn nhà Cái chân

co lên, co xuống thoăn thoắt, quay người lia lịa quơ từng nhát chổi lau nhà từ mọi phía, ko cần theo thứ tự nào hết, chỉ theo một quy tắc: “Sạch là đc dù chỗ này có lau đi lau lại vài lần trong khi chỗ kia chưa quơ nhát nào!” Cứ thế cô nàng tự sáng chế những điệu nhảy theo nhịp điệu bài hát, đôi khi hứng chí, cái chổi cũng biến thành nhạc cụ vung lên vung xuống, nước bắn tung toé Nhịp điệu của nước “bì bõm” trong cái xô khi cô nàng giặt chổi lau nhà cũng đc cô

Trang 2

nàng biến tấu và trình diễn theo lời ca, tiếng hát, nhịp phách của bài

ca cô đang cất vang hoà cùng lời ca sĩ trên màn ảnh nhỏ

- Em yêu anh yêu anh đậm sâu!

Em yêu anh yêu anh bấy lâu!

Em yêu anh yêu anh nồng say!

Em yêu anh yêu anh ngất ngây!

Anhhhhhhhhhhhhhhhhh… cho em bao nhiêu hờn ghen!

Anhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh… cho em bao nhiêu dối gian…

***

- Woaaaaaaaaaaaa! Tự do! I LOVE YOU! – Trang đưa cả hai tay lên trời hét vang trong một tâm trạng đầy sảng khoải và hồ hởi -Cuộc sống thật tẻ nhạt! Và giờ đã đến lúc ta phải khám phá và xoá

đi sự nhàm chán đó! Ko thể mãi là một con búp bê trong lồng kính đc! Ta phải thoát ra, đến với thế giới muôn màu muôn sắc này!

Có một cô nàng trong chiếc váy lụa hồng bó sát bờ eo thon, mái tóc dài mượt mà ôm lấy khuôn mặt rạng ngời, cùng đôi cao gót hồng tung tăng đi trên con đường đầy hương thơm của cỏ cây hoa lá, rợp những hàng cây xanh mát Thế giới của cô khác hẳn với đây, đó là căn phòng rộng thênh thang, nhưng là 4 bức tường kín mít dù trong

ấy là cả một thế giới của một nàng công chúa hay chính xác là một đại tiểu thư, đó là những lịch học chật cứng với những giờ tập khiêu

vũ mỏi nhừ chân, đó là những bữa dự tiệc cùng bố phải đoan trang,

nữ tính, và quý phái hay đi mua sắm đồ cùng mẹ toát mồ hôi với những bộ trang phục phải sang trọng Thế giới ấy quá gò bó với cô nàng Đó là lí do hôm nay cô quyết định bỏ nhà ra đi, nhưng chỉ là 1 tuần thôi Cô muốn đi khám phá thế giới xung quanh, cô ko muốn mãi là con búp bê ở trong lồng kính!

Đang tung tăng tung tẩy bước đi, bỗng Trang giật bắn mình bởi

từ trong ngõ một cái đầu, hai cái đầu, ba bốn, ôi ko sáu cái đầu trong

bộ vét đen sì chình ình đứng trước mặt cô Trang tái mét mặt

- Cô chủ! Đã đến lúc phải về rồi ạ!

- Hì – Trang cười mà gần như muốn khóc Thế là toi mất cả tiếng đồng hồ loanh quanh tìm đường chốn từ lớp dạy khiêu vũ ra bến xe,

3 giờ đồng hồ đi ô tô khách ngồi ê ẩm cả mông, và giờ vừa mới đc

hồ hởi dạo bước hít thở khí trời, tưởng rằng đã chốn đi đc thật xa và chẳng ai có thể tìm thấy mình trong một tuần bỏ nhà Vậy mà giờ,

Trang 3

ngay trước mặt Trang đây là 6 ông vệ sĩ chắc chắn đc mẹ điều động

đi tìm cô con gái quý – công chúa nhỏ của ông chồng nghiêm khắc Sáu người đàn ông bắt đầu tiến tới, Trang vẫn đứng yên giữ nụ cười mếu máo trên môi, rồi bất chợt cô nàng gắt:

- Đứng yên ở đó! – Sáu người đàn ông đang bước phải dừng khựng lại - Để tôi chỉnh lại đôi cao gót này đã! – Nói rồi, Trang quay lưng lại, ngồi xuống, đưa tay gỡ từng nút buộc giày, rồi bất thình lình cô đứng phắt dậy, tung hai chiếc cao gót ra khỏi chân mình và chạy như ma đuổi Cả sáu người đàn ông ngơ ngác nhìn nhau, rồi sực tỉnh, 12 đôi chân cò giò đuổi theo một cô nàng mọi ngày yếu ớt thế

mà giờ chạy nhanh như sóc, loáng cái đã mất hút vào trong ngõ hẻm

****

- KO! Anh ko yêu em bằng trái tim

Anh ko yêu em bằng giấc mơ!

Anh ko yêu em bằng nỗi đau

Anh mang đến em

Ko chấp nhận để mất anh!

Ko chấp nhận để…

“Lạch cạch…”

- Ai đấy hả? – Tâm đang hát phải dừng lại chạy vội ra cửa nhà – Ê,

cô kia! Cô đang làm gì thế? – Tâm đứng hai tay chống nạnh, vẻ mặt hung dữ quát hỏi cô gái với đôi chân trần đang luống cuống trong sân nhà mình

- Tôi xin lỗi! Tôi ko… - Trang vừa ngẩng mặt lên thanh minh thì… Cả hai con người đều sững sờ Trước mắt họ cứ như là một tấm gương

có bóng họ trong đó, chỉ có điều quần áo và đầu tóc thì khác biệt!

- Nhanh lên! Tôi thấy cô chủ chạy vào ngõ này!

Trang sực tỉnh, chạy tới bám lấy hai tay Tâm:

- Cô giúp tôi với! Tôi cần trốn! Cô cho tôi trốn trong này nhé! – Nói rồi Trang chạy vội vào trong nhà chẳng kịp để cho Tâm nói đc lời nào!

- Ê này cô kia! Buồn cười nhỉ! Sao tự ý vậy chứ?!? – Tâm chưa kịp

đi vào nhà thì từ đâu 6 người đàn ông ùa tới, những cánh tay chắc khoẻ nắm chặt lấy người cô lôi đi!

- Xin lỗi cô chủ! Chúng tôi buộc phải thất lễ!

Trang 4

- Buông tôi ra! Các người làm gì thế hả? Buông ra! Bắt cóc người giữa thanh thiên bạch nhật thế này à?

- Xin lỗi cô chủ!

- Cô chủ gì ở đây hả? Các người nhầm người rồi! Thả ta ra đi!

Mặc sức cho Tâm kêu la thảm thiết, chứỉ bới tứ tung, 6 tên vệ sĩ vẫn nhất quyết lôi cô lên xe phóng thẳng

****

Trong khi đó, mãi, Trang mới thò mặt ra

- Xin lỗi nhé! Tôi thật lòng ko cố ý! – Trang nhìn theo bóng chiếc xe

đã xa mờ, ăn năn Cô quay trở lại căn nhà, chiếc ti vi và cái loa vẫn

la hát ầm ầm:

“Đi lang thang dưới cơn mưa

Đi rong chơi giữa trưa hè

Mái tóc vẫn cứ suôn mềm và đáng yêu

Cho bao nhiêu ánh mắt tò mò

Cho bao nhiêu trái tim bồi hồi

Cho em thêm tự tin bước vào ngày mai

Em luôn tự tin đi bên anh dù trời nắng hay là trời mưa

Vẫn tự tin đi bên anh với mái tóc đáng yêu

Anh cứ mãi ngắm nhìn em

Anh cứ mãi cầm tóc em

Rồi lén hôn tóc em

Thật dịu dàng đáng yêu…”

Trang lắng nghe bài hát, cô cũng lắc lư cái đầu, đưa tay vuốt mái tóc mình – Hì, mình cũng tóc đẹp đấy chứ! - Rồi Trang đưa mắt đảo quanh nhà một lượt - Sao đồ đạc lộn xộn thế này nhỉ? - Đập ngay vào mắt Trang là một đống hỗn độn: xô nước đục ngàu, hơi hơi váng bọt, chổi lau nhà nằm ngả nghiêng, rẻ lau cái trong xô, cái ngoài xô, rớt nước chảy ra nhà Bất chợt Trang mỉm cười - Chắc cô

ấy đang dọn dẹp nhà cửa Hì, nhà mình mà thế này chắc bố nổi điên lên mất, mẹ cũng gắt bọn chị Hậu cho mà coi! Nhưng đây mới là cuộc sống chứ! Cuộc sống đời thường! Mình phải khám phá thôi! -Rồi cô nàng lại tủm tỉm cười một mình Lần đầu tiên cô biết cầm lấy cây chổi lau nhà và quyết định lau nốt phần việc còn dở dang của ân nhân

Đang lay hoay ko biết vắt nước ở cái chổi lau nhà thế nào, Trang giật bắn mình bởi giọng một đứa con gái cực đanh:

Trang 5

- Mày làm gì suốt chiều mà giờ mới lau nhà thế này? Mà sao trông bừa bộn khiếp thế? – Chưa kịp trả lời câu hỏi của cô gái lạ, Trang lại phải giật mình một lần nữa bởi giọng nói tiếp theo

- Mày lại mở ti vi bật loa đài đấy à? Mày ko mất tiền điện nên mày ko xót đấy à? – Trang tái mét mặt “Mẹ của cô ấy hung dữ thật!” Nhưng

ý nghĩ đó bị cắt ngang ngay – Tao thuê mày giúp việc chứ ko thuê mày về tiêu thụ điện với suốt ngày hát hò nhảy múa nhé!

- “Hoá ra cô ấy là người giúp việc à? Tệ thật!” – Trang nghĩ thầm

- Mà này Tâm! Tâm!

- Gì… gì vậy tiểu thư?

- Tiểu thư cái gì? Mày gọi nghe mà sởn cả gai ốc

- “Chết! Phải gọi thế nào nhỉ? Ở nhà mấy chị giúp việc toàn gọi mình

là tiểu thư mà!”

- Mày… mày kiếm đâu ra bộ váy đẹp thế? Hôm nay… Á à mày vừa

đi đâu chơi đúng ko? Thế nên mới lau nhà mụôn thế này! Mà mày lấy tiền đâu ra mà mua váy vậy? Hay mày lấy trộm tiền của mẹ con tao đó?

- Gì vậy? Ko! Tôi đâu có chứ! Chiếc váy này … À cô thích ko?

- Hả?

- Nếu thích tôi tặng cô đấy!

- Thật? Hôm qua năn nỉ ỉ ôi tao mãi cái áo phông, thế mà hôm nay lại tặng tao hẳn bộ váy đẹp này là sao? Mày hôm nay lạ lắm đấy!

- Hì, tôi là người giúp việc mặc ko hợp, cô là tiểu… à cô chủ thì mặc hợp hơn!

- Ừ ừ… Mày hôm nay tự dưng hiểu biết thế! - Đứa con gái khuôn mắt phủ đầy lớp phấn son cười tít mắt!

****

Chiều tối, chiếc xe đưa Tâm về thẳng căn biệt thự Tâm được đưa ra khỏi xe

- Buông tôi ra!

- Thưa cô chủ đã tới nhà rồi ạ!

Tẩm giật mình quay sang nhìn Đập ngay vào mắt cô là một biệt thự rộng thênh thang với cánh cổng sắt to chình ình, cao ngất ngưởng Nhìn xuyên vào bên trong thì ôi thôi, cứ như là trong mơ vậy, chưa bao giờ cô thấy căn nhà nào lớn và đẹp đến như vậy Lại còn có cả vòi phun nước lớn bự nữa Y như nhà của mấy anh chàng đại gia trong các bộ phim Hàn Quốc mà cô đc xem

Trang 6

- Tiểu thư vào nhà đi ạ! Bà chủ đang chờ cô!

- Hả?

- Mời tiểu thư vào nhà!

Tâm ngơ ngác nhưng rồi cái bản tính tò mò và hiếu kì cứ thế dẫn lối cô theo chân cùng đám vệ sĩ bước vào căn nhà trong mơ

- Cái con bé này làm mẹ lo lắng lắm biết ko! – Bà Hiền vội vã bước

ra cửa đón cô con gái dám cả gan bỏ nhà đi Rồi bất thình lình bà nhăn mày - Trời ạ! Mới bỏ nhà đi có mấy tiếng mà thành ra thảm hại thế này rồi à? Quần áo sao lại thế này chứ? – Nó ngơ ngác nhìn xuống mình Chân đi đôi dép tổ ong đã mòn đế, quần ngố xanh hơi phai màu, duy chỉ có chiếc áo phông là trông còn mới mới Thì vừa mới hôm qua đc con bà chủ cho mà! Xin mãi mỏi cả mồm nó mới cho! - Chị Hậu, mau đưa con bé lên phòng tắm rửa thay đồ cho tôi,

bố nó về mà nhìn thấy bộ dạng nó thế này thì chết với ông ấy!

Tâm vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình Chỉ biết rằng cô đang được đưa lên một căn phòng rộng gấp mấy lần căn bếp chật chội mà cô phải ở trong suốt mấy năm qua Trời ơi đẹp mê hồn Như phòng của công chúa vậy Đập ngay vào mắt cô là chiếc giường lớn đc kê ở giữa phòng Tấm màn khung màu hồng phấn, riêm rúa, điệu đà và thật lộng lẫy, rèm cửa cũng màu hồng, chiếc bàn trang điểm với tấm gương rõ lớn, sáng bóng, rồi lại còn la liệt là gấu bông, búp bê, nhìn mà thích cả mắt

Chị Hậu giúp việc đẩy cánh cửa đưa Tâm vào phòng tắm Trời

ơi, phòng tắm cũng rộng lớn chả kém gì, mọi thứ cứ sáng bóng, ánh kim cứ phảng chiếu dưới ánh đèn phòng, thật đúng là như mơ Tâm dụi dịu mắt mình Chị Hậu nhẹ nhàng pha nước, rắc cánh hoa hồng

- Tiểu thư tắm đi ạ! Tôi xin phép ra ngoài!

- Ê này! Chị…

- Dạ thưa có chuyện gì vậy ạ?

- Ý tôi là, tôi tắm bao lâu cũng đc à?

- Dạ?

- À ko! Ý tôi là… tôi hơi đói! Hì… “Xấu hổ quá đi thôi!” – Tâm cười trừ chữa ngại

- Dạ vâng! Tiểu thư cứ tắm đi ạ Tôi xuống nhà bảo người chuẩn bị bữa tối cho tiểu thư

- Vậy ạ! Tốt quá!

- ??? “Tiểu thư hôm nay lạ thật! Trốn khỏi nhà có mấy tiếng đồng hồ

Trang 7

mà đã…”

- Hì, thôi chị ra ngoài đi để tôi tắm! Hì hì…

- Dạ vâng!

Chị giúp việc vừa đi ra khỏi, Tâm sung sướng cởi tung mớ quần

áo vẫn còn âm ẩm vì nước lau nhà và nước rửa kính, rồi thả mình xuống bồn nước tắm đầy hương hoa hồng Cô vớt từng cánh hoa ngắm nghía, hít hít hà hà và cười sung sướng Chưa bao giờ cô đc ngâm mình dưới làn nước vừa ấm vừa đẹp lại vừa thơm thế này Mọi lần ở nhà tắm, toàn phải tắm nước lạnh, đã thế suốt ngày bà chủ giục tắm nhanh ko tốn nước! “Đúng là càng giàu càng ke” – Tâm lẩm bẩm! Kì cọ chán chê, cô với ra đằng sau Chao ôi sao lắm sữa tắm thế này! Phải một dãy dài ít cũng dưới 2 chục chai Tâm lấy từng chai, mở lắp và ngửi

- Thơm thật! – Ngày trc ở nhà Tâm chỉ đc tắm mỗi bánh xà phòng Laibol là sướng lắm rồi Thỉnh thoảng ngửi mùi sữa tắm của hai mẹ con bà chủ nghĩ đó đã là thơm nhất rồi ai ngờ giờ còn nhiều loại còn thơm hơn gấp mấy lần, chai lại còn to nữa chứ! Vậy là lần đầu tiên trong đời Tâm đc chà khắp người thứ sữa tắm thơm nhất mà cô từng biết!

****

Trang nhìn căn phòng bếp chật chội, bên kia là bếp nấu nướng, góc nhỏ này thì kê chiếc giường bé tí xíu với cái màn đã màu cháo lòng

- Ko ngờ người ta có thể sống như thế này! – Trang tặc lưỡi - Hì, mình phải xem cuộc sống đời thường mà mình mong ước muốn thoát ra khỏi cái lồng kính đẹp đẽ thế nào! - Nụ cười đầy yêu đời nở

rộ trên khuôn mặt tiểu thư trắng ngần, hồng xinh của Trang

****

Tâm giơ chiếc váy ngủ lên ngắm nhìn Chao ôi sao mà sờ sướng

cả da tay thế này! Chiếc váy ngủ màu trắng bằng lụa, Tâm cứ sờ sờ rồi lại xít xoa, mặc kệ là mình vẫn đang “hoả thân” trước gương nhà tắm Tâm nhớ lại chiếc váy ngủ màu đỏ choé của bà chủ Chiếc váy đắt tiền nhất của bà ấy Bà ta nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa Buồn cười thật Còn chồng đếch đâu mà điệu đà với ai chứ! Chiếc váy đắt tiền thế nên chả bao giờ bà cho Tâm được phép động vào cả Đến cả giặt bà cũng tự giặt Tâm thầm ao ước: “Ước gì quần áo của mẹ con bà chủ cái nào cũng đắt tiền như thế thì khỏi

Trang 8

phải bao giờ giặt quần áo!” Rồi Tâm lại phì cười nhớ đến cái lần con bé Mi đanh đá nó lén lút mặc trộm chiếc áo của mẹ (Con bé ấy

tệ lắm Kém cô hẳn 3 tuổi mà suốt ngày xưng mày tao với cô Thôi thì phận làm trâu làm bò, giúp việc, ở đợ nhà người ta thì phải chịu thôi, chứ cô mà là chị của nó xem, ăn mấy phát tát từ lâu rồi!) Lần ấy con bé đợi mẹ đi vắng, lén vào phòng lấy chiếc váy ra mặc Nó chát chát mấy tấn phấn lên mặt, tô son môi đỏ chót trông như quả cà chua chín mọc trước mặt, khổ nó xinh nhưng môi lại hơi dầy Trang điểm xong nó cũng xỏ trộm vào đôi cao gót 10 phân đen xì của mẹ

nó, tí ta tí tởn đi đi lại lại trứơc gương Nó còn làm động tác vén váy lên tận đùi Cũng may là nó đc cái giống mẹ đùi trắng chứ giống ảnh

ba nó, da đen xì thì buồn cười!

Tâm đang trong tâm trạng cười muốn chảy nước mắt khi hồi tưởng lại hai mẹ con bà chủ, chợt cô giật mình bởi tiếng chị Hậu sau cánh cửa tắm

- Tiểu thư! Cô tắm lâu thế kẻo cảm lạnh đấy ạ! Bà chủ bảo đầu bếp chuẩn bị món bánh mà tiểu thư thích rồi đây ạ Tiểu thư mau ra ngoài ăn đi ạ! - Nhắc đến đồ ăn nó thấy bụng nó réo sôi sùng sục

- Vâng vâng, tôi ra liền đây! – Nó mặc vội chiêc váy ngủ để ra với đồ

ăn Nó đói lắm rồi Nhớ trưa nay mẹ con bà chủ đi vắng, cho nó có 5 nghìn mua thức ăn trưa và bát cơm nguội từ tối Đã bảo càng giàu càng ke mà! Muốn nấu thêm cơm bà ấy mà biết bà giết! Kinh lắm! Mua mớ rau đã hết quách 2 nghìn còn ba nghìn đành mua bìa đậu với quả cà chua về sốt Ăn vài miếng đã hết May có mớ rau muống còn to to ăn vã cho đỡ đói Nhưng đến giờ thì dạ dày nó tiêu sạch cả rồi!

Tâm vội vã mở cửa bước ra, cười rõ tươi

- Tắm sướng thật chị ạ!

- Tiểu thư thật là! Tự dưng lại bỏ nhà đi làm chi! Khối người ao ước

đc giống như tiểu thư ko đc đó! – Nó giật mình! Lúc này nó mới nhớ

ra, nó đâu phải là tiểu thư của cái nhà này, nó là con Tâm giúp việc

cơ mà! Chết tiêu! Họ nhầm cô với cô nàng đại tiểu thư ấy - Tiểu thư dùng bữa đi ạ, tôi xin phép xuống nhà!

- Vâng… vâng!

Chị Hậu vừa đi ra khỏi phòng, nó đóng sầm ngay cửa lại Chạy vội tới chỗ điện thoại Nó phải gọi điện về nhà “Tít tít…tít…”

- Hi vọng là cô ta còn ở đó! – Nó lẩm bẩm

Trang 9

- Alô….! – Đúng giọng con bé Mi đanh đá rồi Nó ở ngoài thì đanh đá thế thôi chứ riêng nói chuyện điện thoại thì thôi rồi, nó giả nai kinh khủng, nghe còn ngọt hơn cả mía lùi, nhưng mà điệu thì ngang với chảy mỡ

- À… cho… cho tôi gặp Tâm!

- Gặp Tâm làm gì? – Con bé Mi thay đổi giọng ngay – Cô là gì của

nó hả?

- Tôi là bạn của cô ấy! Cô ấy có nhà chứ?

- Ko có nhà thì nó đi đâu! Đợi đấy! – Tâm sung sướng, “may quá cô

ấy ko bỏ đi!”

Con nhỏ Mi đặt điện thoại xuống bàn, cái giọng chanh chua lại vang lên:

- Tâm ra mà nghe điện thoại này! Mà bộ mày cũng có bạn cơ à? Dám cho cả số của nhà tao nữa Cứ như nhà này là nhà mày ý!

- Gặp tôi? – Trang ngơ ngác

- Ừ, bạn mày!

“Chết rồi, là bạn của ân nhân, mình biết làm thế nào bây giờ!” – Trang rụt rè nhấc điện thoại lên nghe

- Alô!

- Cô đấy à? Là tôi đây!

- Ai… ai cơ?

- Tôi Tâm đây! Người nhà cô bắt nhầm tôi với cô!

- Ôi là cô à? – Trang khẽ thốt lên, ngó nhìn xung quanh, may quá bà chủ đi ngủ rồi còn cô chủ đã lên gác – Tôi… tôi xin lỗi đã đẩy cô vào tình huống oái oăm này

- Gìơ chúng ta phải đổi lại thôi! Mà tại sao chúng ta lại giống nhau đến vậy chứ!

- Chắc ông trời giúp tôi đấy!

- Hả?

- Tâm này, cô có thể hứa với tôi một điều ko?

- Điều gì?

- Chúng ta sẽ giữ nguyên vị trí này trong vòng một tuần Tôi vẫn

là cô, còn cô vẫn là tôi?

- Là sao?

- Tôi thực sự muốn sống thử cuộc sống của một con người bình thường Tôi muốn khám phá thế giới bên ngoài, tôi thực sự ko muốn mình mãi là một con búp bê trong lồng kính! Cô hiểu ko?

Trang 10

- Búp bê trong lồng kính ư? Tôi thấy cuộc sống của cô sung sướng

mà Tôi muốn còn chẳng đc ý!

- Vậy thì cô hãy tận hưởng nó đi! Coi như là món quà chúng ta tự trao tặng cho nhau

- Làm như thế sao đc?

- Thôi mà, tôi năn nỉ cô đấy! Chỉ một tuần, 7 ngày thôi mà, rồi chúng

ta lại hoán đổi lại

- Tôi thì ko sao, nhưng còn cô Tôi là một cô giúp việc đó!

- Tôi biết! Nhưng đừng lo, tôi tin là cả hai chúng ta sẽ diễn vai tốt!

- Đc sao?

- Này, tôi để điện thoại di động trong ngăn kéo bàn trang điểm ý Cô lấy ra đi

Tâm với tay mở ngăn kéo tủ, lấy chiếc di động ra Trời đất điện thoại gì mà đẹp thế này

- Cô biết dùng di động ko?

- Tôi ko có di động, nhưng cũng hơi hơi biết dùng, nhỏ Mi cũng chỉ cho tôi sơ sơ vài chức năng

- Thế là đc rồi, tôi tắt máy rồi nên cô mở máy đi, để có gì tôi còn liên lạc cho cô

- Nhưng chiếc di động này lạ quá, tôi ko thấy bàn phím ở đâu cả!

- À, máy của tôi là nắp trượt Cô đẩy lên là đc!

Tâm đưa tay khẽ đẩy lên, đúng là có bàn phím thật!

- Điện thoại cô xịn thật đấy!

- Hì – Trang khẽ cười

- Mà sao tôi ấn màn hình nó chẳng sáng tí gì

– Cô mở máy đi! Tôi tắt máy mà

- Nhưng mở bằng cách nào, cái này tôi ko biết!

- Cô nhìn thấy nút màu đỏ chứ?

- Có!

- Hì, ấn và giữ nguyên nút ấy một lúc, màn hình khác sáng

- A… Đc rồi!

- Thôi nhé! Cô nhớ là luôn luôn phải bật máy đấy, để tôi còn liên lạc lúc có chuyện gì

- Hì, uk

Tâm cúp máy Vậy là trong vòng 7 ngày tới cô sẽ sống như một đại tiểu thư thực thụ Ko còn phải lo bị mẹ con bà chủ la mắng, đc

ăn ngon mặc sướng!

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:36

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w