Hoang Thu Dung Mong doi mot minh ‹kiл2 Zˆ ` ;nộŸ mùuÄ Thông tin ebook Tên truyện Mong đợi một mình Tác giả Hoàng Thu Dung – Song Châu Nguồn http //vietteam com/ Chuyển sang ebook copcon44 Ngày hoàn t[.]
Trang 4Thông tin ebook:
Tên truyện: Mong đợi một mình Tác giả: Hoàng Thu Dung – Song Châu
Nguồn: http://vietteam.com/
Chuyển sang ebook: copcon44 Ngày hoàn thành ebook: 28– 02 – 2010
http://www.thuvien-ebook.comBuổi sáng của ngày chủ nhật thật là dễ chịu Những tia nắng ấm
áp xuyên qua cửa sổ làm phòng ngủ của Lãm Bình như bừng lênsức sống
Căn phòng rộng với một chiếc giường ngủ to đùng dù chỉ để mộtmình cậu chủ ngủ Ngoài ra, còn có một bàn làm việc đầy đủ tiệnnghi, nào là vi tính và ấn tượng nhật là dàn DVD với màn hình rộng
bố trí đối diện với giường ngủ Nhưng những ai đã một lần đượcvào đây thì sẽ không bao giờ quên bức ảnh chân dung của LãmBình được phóng thật to treo ngay trên đầu giường Bức ảnh thểhiện cá tính của chủ nhân, vừa phóng khoáng vừa mãnh liệt Tấtnhiên là đẹp trai cực kỳ
Không khí đang yên lặng bổng chuông điện thoại đổ dồn KhiếnLãm Bình phải giật mình thức dậy Anh lơ mơ nghe tiếng con gáivới giọng còn ngây ngủ, nhưng rõ ràng nói như ra lệnh:
Trang 5- Gác máy đi!
Lãm Bình không chút khái niệm nào về sự kiện nầy Anh lười biếngđưa tay quờ quạng lên chiếc bàn kê sát đầu giường tìm điện thoại Nhấc ống nghe ra khỏi máy, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp
Nhưng lúc đó, anh nhận ra cánh tay mình tê rần Anh ngoái đầunhìn Và thảng thốt không ít, khi bên cạnh mình là khuôn mặt cô gáiđẹp như tranh Cô ta còn ngủ say như đứa trẻ Đầu gối lên cánhtay anh một cách yên lành
Lãm Bình nhíu mày, tay đấm đấm vào trán, anh cố tỉnh táo nhớ xemchuyện gì đã xảy ra với mình
Đêm qua quán bar rượu nhảy đầm con gái đánh lộn
- Trời đất ơi!
Lãm Bình kêu thảng thốt khi hình ảnh đêm qua hiện lên Mở to mắtnhư cốp phủ nhận sự thật đang diễn ra, anh không dám quay mặtqua nhìn cô gái nữa
Chuyện gì đã xảy ra sau khi anh cứu cô bé có đôi mắt thơ ngây,đang bị đám côn đồ sàm sở quấy rối Cơn say đã không để lại choLãm Bình chút ấn tượng nào cả
Có lẽ đêm qua anh đã đưa cô bé về đây Nhưng sao anh chẳngnhớ gì cả Tự dưng Lãm Bình thầm mong không xảy ra chuyện gì
Anh nằm im không dám động đậy Và một lần nữa lại quay qua nhìn
cô gái Công chúa ngủ trong rừng ? Không phải, ngủ trong rừng thìcòn tương đối an toàn, chỉ sợ đêm qua anh đã làm gì cô ta thôi Cótrời mới biết mình đã làm g'i lúc say
Lâu nay Làm Bình như người thợ sân lành nghề Không có con nainào thoát khỏi anh Nhưng trái tim phong sương của anh như hoá
đá Không biết rung động là gì Đối với anh chỉ có mua và bán trao
Trang 6đổi với nhau để tìm lấy niềm vui Ngoài ra không có mối quan hệnào khác Cũng chẳng bao giờ anh cho phép một cô gái qua đêmtrên giường mình
Nhưng hôm nay bỗng dưng mở mắt thức dậy, nhận ra bên cạnhmình là một cô gái có gương mặt tuyệt đẹp, một gương mặt thánhthiện chứ thật sự Tự nhiên anh cảm thấy bối rối Anh nằm im ngắm
cô ta khá lâu, rồi đưa tay sờ nhẹ khuôn mặt cô:
Chiếc điện thoại di động của anh chợt rung lên Rồi tiếng chuôngvang từng hồi Lãm Bình cố ý không mở máy ngay Đây cũng làmột cách để gọi cô gái dậy mà không bất lịch sự
Mà quả thật âm thanh ồn ào đó đã kéo cô nàng ra khỏi giấc ngủ Cô
ta mở choàng mắt, khẻ cau mặt:
- Sao mà ồn thế ?
Giọng cô ta nhão nhoẹt, trong trẻo và có chút dì đó cáu kỉnh Dùmuốn dù không thì cũng phải công nhận cô ta có giọng nói dễthương, có lẻ là con út trong gia đình nên nhõng nhẽo thành thóiquen
Lãm Bình nằm im chờ cô ta phản ứng Anh thấy cô nàng mở mắtnhìn anh trân trân Như không hiểu tại sao có một người con trai
Trang 7trên giường mình, và chuyện gì đã xãy ra với mình
Lãm Bình chờ xem cô nàng sẽ làm gì mình Một cái tát nảy lửa, mộttiếng hét chói tai, hoặc cô ta sẽ nhảy xuống giường mà bỏ chạy ?
Nhưng không, cô nàng chẳng hét mà cũng chẳng bỏ chạy Cô tangồi bật lên, quắt mắt nhìn anh, rồi chỉ tay ra phía cửa:
- Đi ra ngay, sao anh dám lên giường tôi Sao dám ngủ chung vớitôi, ngay cả vú nuôi của tôi cũng chỉ ngử ở bên ghế kia, sao anh tự
do quá vậy hả ?
Cô ta nói cái quái gì vậy ? Đúng là ngang ngược Ngủ nhờ nhàngười ta mà đuổi kiểu đó Cô nàng nầy chắc không được bìnhthường
Lãm Bình nghĩ trong đầu, nhưng vì lịch sự nên anh không nói ra,cũng không có phản ứng gì Thậm chí cũng không có ý địh cãi tayđôi với cô Anh im lặng nhìn cô ta, quan sát từ nét mặt đến cử chỉ
Cô gái cáu kỉnh:
- Nhìn cái gì ? Anh ra khỏi giường cho tôi, lỡ lần nầy tôi bỏ qua, nếulần sau anh tự do quá trớn như vậy, tôi sẽ mách ba tôi đó
"Ghê vậy sao ?" - Lãm Bình nghĩ thầm với một chút giễu cợt, nhưngvẫn không nói gì
Thấy anh cứ ngồi đó, cô nàng lại cau mặt:
- Sao anh không xuống giường đi, bộ tôi nói anh không hiểu hả ?
- Hiểu rồi
- Hiểu sao không làm ?
- Chưa chứ không phải không
Trang 8Vừa n'i Lãm Bình vừa bước xuống giường Nhưng không ra khỏiphòng, mà chỉ đứng tựa bên bàn, khoanh tay trước ngực nhìn cô gái
Cô ta nhìn lại anh, rồi hỏi ngắn gọn:
- Anh tên gì vậy ?
kỵ, bảo vệ thì cũng phải có một khoảng cách chứ
Cô ta càng nói Lãm Bình càng thấy kho hiểu Anh cười khẽ mộttiếng Cử chỉ đó làm cô gái cau mày:
- Anh cười gì thế ?
- Chẳng cười gì cả, chỉ nghĩ vu vơ vậy thôi
- Nếu làm việc mà không tập trung khiểu này, chắc anh sẽ khônglàm được lâu đâu
- Chắc vậy
Cô gái thở dài lẩm bẩm:
- Thật hết biết, nếu bạn tôi biết anh ngủ vói tôi cùng giường, chắcbọn nó cười tôi chết mất
Trang 9- Quê chứ không đến nổi chết đâu, và tôi nghĩ cô sẽ còn quê dài dàinữa đó
Cô gái nghiêng nghiêng đầu nhìn anh:
- Anh nói gì vậy ? Cái gì xấu hổ ?
Lãm Bình mở to mắt nhìn trả lại, anh cười méo xẹo:
- Không đâu có gì đâu
Cô gái cười nhẹ nhưng đủ làm Lãm Bình ngơ ngẩn:
- mà thôi, bỏ qua chuyện đo đi, đây là lần đâu anh gặp tôi, tôi khôngbắt lỗi đâu, nhưng nhớ lần sau đừng có làm vậy nữa đó
Cô ta càng nói Lãm Bình càng thấy mình lạc vào một vùng rối tinh Anh đoán lờ mờ là, hình như cô ta coi mình là người giúp việc của
cô ta Hoặc cô nàng quá tự tin vào nhan sắc của mình Cô ta tựcho mình quyền sai khiến người khác, vì cô ta nghĩ bất cứ tên contrai nào cũng phải khuất phục trước vẻ đẹp của cô ta
Hừ, kiêu hãnh quá đáng thật
Trang 10Nghĩ là nghĩ, nhưng Làm Bình vẫn không có phản ứng gì thô bạo Anh muốn biết xem cô nàng thuộc dạng nào Tâm thần, ảo tưởng,nhầm lẫn hay kiêu hãnh Hình như cô ta không được bình thường
Cô gái vẫn nói vô tư lự:
- Từ từ rồi anh cũng quen thôi mà, tôi không khó lắm đâu
Nói xong cô vươn người ngáo khẻ, rồi ra lệnh:
- Bây giờ tôi muốn đi tắm
- Hả ?
Anh lại mở to mắt nhìn cô Chuyện quái gì thế này ? Cô ta không bịthần kinh chứ ?
Lãm Bình chưa kịp nói gì thì cô nàng ra lệnh tiếp:
- Anh đi pha nước đi
Pha nước ? Lãm Bình tưởng mình đang nghe lầm Anh nhướngmắt nhìn cô gái Nhưng cô ta tĩnh bơ không thấy vẻ chế giễu đó, cô
ta chỉ tay về phía tủ:
- Soạn đồ giúp tôi luôn Giờ này vú Năm chưa về kịp đâu
- Trời
Lãm Bình muốn xỉu trước vẻ mặt thơ ngây và nét tự nhiên của cô
Đảo mắt một lượt căn phòng xem đây là đâu Anh tự hỏi, mình hay
cô ta là chủ Cái kiểu nói chuyện ngọt lịm nhưng ra lệnh đó là củamột tiểu thư rồi
Thấy Lãm Bình vẫn còn ngồi thừ ra đó, cô gái lên tiếng:
Trang 11- Sao lại ngồi đó
Đến giờ anh mới có dịp ngắm dáng cô Không chê vào đâu được Anh chỉ có thể nói hai chữ thôi Tuyệt vời!
Sau khi làm vài động tác thể dục, cô gái rời ban - con bước vào bắtgặp ánh mắt say đắm của anh, cô sững người lại Lãm Bình ngỡ cô
sẽ nổi trận lôi đình nhưng ngoài dự đoán Cô cười nhìn lại mình:
- Anh chưa thấy cô gái nào ở dơ như tôi phải không ?
Cô lại vui vẻ ngồi xuống giường cạnh anh:
- Đừng lo anh mới làm chưa quen việc nên tôi không trách đâu Trời ơi! Cô ta bị điên thật rồi Nói toàn chuyện đâu đâu
Đảo mắt nhìn chiếc tủ kính đựng quần áo nơi góc phòng, cô lạicười:
- Gấp quá nên anh chưa soạn áo quần cho tôi hả ?
Lại còn thế nửa ? Đòi mình mua quần áo ư ?
Cô gái vuốt vuốt chiếc đầm dài màu xanh xẩm có chiếc túi hình conmèo trên người:
- Anh có thể xuống đường mua giúp tôi vài bộ đồ không ?
Điên mất rồi Lãm Bình nhíu mày nhưng cô gái không quan tâm côvẫn nhỏ nhẹ:
- Anh đi pha nước đi Tôi muốn tắm
Lãm Bình không thể suy nghĩ gì được nữa Sau một đêm thức dậymọi chuyện thay đổi hoàn toàn Ai đó làm ơn hãy nói cho tôi biếtchuyện gì đang xảy ra đi! Lãm Bình tiu nghỉu đi vào phòng tắm pha
Trang 12nước
- Cám ơn anh nha
Nhận nụ cười tươi như hoa của cô gái Lãm Bình thấy đỡ tủi hơn Anh thay chiếc áo sơ mi trên người bằng một chiếc áo thun rồi chạynhư bay xuống đường mua đồ cho người đẹp
Hy vọng sau khi tắm, cô ta sẽ nói cho anh biết chuyện gì đang xảy
ra
***
Cô gái chớp chớp đôi mắt nai tròn xoe nhìn anh:
- Được thôi, anh nói đi
Lãm Bình nuốt nước bọtk hó khăn mở lời:
- Này! Cô không có gì thắc mắc nhưng tôi thì có
Vậy anh cứ hỏi Tôi sẽ nói nếu biết
Anh liếm môi tìm lời trước giọng nói ngọt ngào:
- Tôi là Lãm Bình Còn cô ? Tên gì ?
Cô gái cười cười:
- Lãm Bình tên đẹp đó Tôi tên Nhã Khiết Đẹp không ?
Lãm Bình gật gù cho qua dù chẳng hiểu ý nghĩa cái tên kia:
- Đẹp
Anh ngập ngừng nhìn cô nhỏ nhẹ uống từng ngụm sữa:
- Cô không thắc mắc vì sao lại có mặt ở đây ư ?
Trang 13Khẽ nhíu mày, cô gái bắt đầu khó chịu trước câu hỏi của anh
Lãm Bình cũng hơi bất an trước cử chỉ của cô:
- Anh hỏi cứ như không biết tôi là ai cả
Anh phì cười:
- Không phải cứ như mà là sự thật Tự dưng sáng dậy, tôi thấy cônằm bên cạnh ngay trên giường tôi Và Mọi chuyện cứ diễn ranhư sáng giờ Từng lời nói, hành động của cô tôi tôi khônghiểu chuyện gì đang xảy ra cho mình cả Tôi muốn có một lời giảithích
- Từ tôi ư ?
Anh gật đầu:
- Dĩ nhiên Ở đây chỉ có hai người
Nhướng mày nhìn anh, Nhã Khiết cũng không hiểu anh muốn nói gì Cô ngơ ngác:
- Anh ba tôi hai người
Đầu Lãm Bình muốn nổ tung trước những lời nói đứt quãng của cô Anh giơ tay ngăn lại:
- Cô nói cái gì vậy ? Tôi không hiểu Sao lại có ba cô ở đây ?
- Sao anh dám ngắt lời tôi ?
Trợn ngược mắt, Lãm Bình giận phừng phừng anh nạt ngang:
- Dám ngắt lời ? Cô Cô cho mình là ai hả ?
Trang 14Nhã Khiết rụt người lại Cô hơi hoảng trước sự tức giận của anh Nhìn đôi mắt sợ sệt của cô anh thấy hơi tội, có lẽ cô nàng đã quenđược chiều chuộng Anh khum tay làm loa tằng hắng:
- Xin lỗi, tôi không cố ý làm cô sợ đâu Bây giờ kể tôi nghe đi Ba
cô làm sao ?
Cô rụt rè nhìn anh:
- Tôi tôi tên là Nguyễn Nhã Khiết
- Tôi biết rồi Sao nữa ?
Lãm Bình vòng tay lên bàn lắng nghe từng lời của cô:
- Anh là Lãm Bình
Anh cố gật đầu kiên nhẫn:
- Chuyện đó tôi cũng biết rồi
Cô cúi đầu nhìn xuống:
- Là người làm của tôi
Ngẩn mặt nhìn cô thật nhanh Lãm Bình tự hỏi chuyện gì đang xảy
ra ? Anh cắn môi cố nén tiếng cười:
- Ai bảo thế ?
Nhã Khiết lí nhí khi mặt vẫn cúi gầm:
- Ba tôi
Ra thế Lãm Bình cố giữ thản nhiên nhìn cô:
- Đừng sợ! Cô cứ nói tiếp đi Sao tự dưng ba cô lại bảo tôi là người
Trang 15- Ba tôi bảo ngồi ở quán bar đó đợi người đó Ba tôi đi tolet
- Rồi cô bị mấy tên khốn đó chọc ? Sau đó thì gập tôi
Nhã Khiết ngọt giọng:
- Đúng rồi Anh thông minh quá
Thông minh Thông minh con khỉ Lãm Bình muốn mắng vào mặtNhã Khiết hết sức Đúng là anh xúi quẩy nên mới gặp cô tiểu thưnày Gương mặt khó đăm đăm của anh làm cô sợ Lưỡi cô như líulại nhưng vẫn cố mở lời:
- Anh không phải là người làm của ba tôi hả ?
Quắc mắt nhìn cô, Lãm Bình không hiểu cô nàng đang nghĩ gì ? Cóthật trên đời có một cô gái ngây ngô và thánh thiện đến vậy không ? Tia nhìn của anh như tia lửa Nhã Khiết cụp mi thật lẹ
- Đương nhiên là không phải rồi Tôi như vậy mà là người giúp việccủa cô à ?
Anh bước ra phòng khác Nhã Khiết cũng lững thửng bước theo Đầu cô vẫn cúi xuống
Trang 16Lãm Bình trên so-lon Mặt hầm hầm Anh đang suy nghĩ tìm cáchgiải quyết rắc rối này
Thấy cô cứ đứng mãi, hai tay cứ se se vạt váo anh thấy thương làmsao Giọng anh hơi dịu lại:
- Cô ngồi xuống đi Lãm Bình tôi không ăn thịt đâu mà sợ
Nhã Khiết ngồi xuống như con mèo ngoan Có lẽ cô đã hiểu mìnhđang ở nơi nào và đang gặp chuyện gì
- Thế này Nhã Khiết à! Tôi với cô không quen biết nhau rất bấttiện Giờ cô nói địa chỉ nhà cô đi
Nhã Khiết bối rối nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe sắp khóc:
- Tôi không biết địa chỉ
- Cái gì ? Tôi có nghe lộn không ?
Cô run rẩy trước đôi mắt tóe lửa của anh, môi lắp bắp:
- Anh dừng giận Tôi nói thật mà
Cô phụng phịu:
- Trước giờ đi đâu tôi cũng có người đưa Đâu khi nào tôi đi mộtmình nên nhớ địa chỉ nhà làm gì ?
Ôi! Chuyện lạ có thật đây Lãm Bình thở hắt ra:
- Vậy còn số điện thoại ở nhà ít ra cô cũng nhớ để liên lạc
Nhã Khiết nhăn nhó khổ sở:
- Thường thì ba và vú hoặc là ông Tám lo việc đó Tôi
Trang 17Anh bực mình buông gọn:
- Vậy thường ngày cô làm gì ?
Nhã Khiết tươi ngay nét mặt cô kể một tràn dài, vừa nói cô vừa đưatay ra đếm:
- Sáng ông Tám sẽ lái xe đưa đi học Trưa sẽ rước về Sau đó đọcsách, xem phim hoạt hình Đi ngủ Hết rồi
- Trời Vậy cũng được à ? Không có bạn bè
Cô chu môi:
- Ba tôi nói là mọi người không ai tốt hết Tốt nhất là không nên giao
du Tôi về nhà chỉ chơi với mấy chú chó thôi
- Không có bạn học
Cô lắc đầu đung đưa hai bím tóc:
- Không có Ba bảo đến trường phải lo học
Vậy cũng tốt Ít ra tìm được trường cô ấy thì liên lạc cũng dễ Anhthở phào nhẹ nhõm:
- Vậy cô học trường nào ? Tôi sẽ đưa cô đến đó nhờ họ tìm địa chỉgiúp cô
Nhã Khiết cười cười:
- Bộ anh định đi Singapor hả ?
- Singgapor ? Ýy cô là
Nhã Khiết lúng túng đôi mắt:
Trang 18- Tôi vừa về Việt Nam nghỉ hè được mấy ngày
Ôi! Tôi điên lên mất thôi Lãm Bình gục đầu vào tay khổ sở Ma ám
- Lãm Bình! Bộ anh định đi đâu hả ?
Lãm Bình rụng rời cả tay chân, anh giựt đại một chiếc áo sơ mi quaylại Gương mặt Nhã Khiết vẫn không biểu hiện gì, cô đang chờ anhtrả lời
Trời ạ! Cô ta thật sự vô tình không biết hay cố ý Ngây ngô đây ?
Anh từ từ cúi đầu nhìn lại mình Anh đúng là anh đang tự biến mìnhthành một trò hề trước mặt người khác Quái lạ Sao khán giả lạikhông cười thậm chí không hề bối rối, mắc cỡ trước hình ảnh gầngiống Adam của anh
Sự vô tư của Nhã Khiết giúp Lãm Bình cũng tự tin thản nhiênđứng lựa đồ luôn Anh chọn một chiếc quần Jean màu xanh đậm vàmột chiếc áo thun cùng màu
Nhã Khiết đợi anh trả lời mãi không được nên nhẹ nhàng đứng sau
Trang 19lưng anh tự bao giờ
- Chà! áo quền anh nhiều thật Anh cũng "điệu" quá chứ!
- Đúng là con nít
Lãm Bình thầm mắng Anh quay đi để tránh sự lúng túng Khôngngờ có lúc anh cũng bị chê là "điệu" Mà điệu là sao ? Áo quầnnhiều là điệu ư ?
Lãm Bình bước ra khi áo quần đã tươm tất Anh trố mắt nhìn NhãKhiết Cô vẫn mặc bộ đồ lửng mà anh đã mua lúc sáng
- Sao cô không thay đồ ?
- Để làm gì ?
Chống hai tay lên hông, anh thở hắt ra
- Ăn tối tiểu thư à ? Cô không đói nhưng tôi thì có
Cô phụng phịu ngồi xuống giường:
- Sao anh lại mắng tôi Ai bảo anh không mướn người giúp việc, tựlàm việc nhà thì phải mệt rồi
- Hừm! Nhiều chuyện Cũng mai cho tôi là người làm của tôi xinphép nghỉ đó Nếu không, ngày nay tôi bị cô quay điên xỉu mất Lãm Bình xuống nước nhỏ:
- Được rồi Không lớn tiếng nữa Mau thay đồ đi
Cô giận dỗi quay mặt đi chỗ khác:
- Không thay đồ đâu Tôi chỉ có một bộ này thôi
Trang 20Thật hết biết Lãm Bình nóng mũi nhìn nhìn cái túi xốp nằm lăn lốctrên ván
Lúc sáng mua về, anh lấy một bộ đưa cho cô rồi để ở đó, không ngờ
cô nàng cũng chẳng đếm xỉa gì đến Ở đâu ra một tiểu thư như vậykhông biết
Cố nén giận, anh lấy bộ đồ ra đưa cho cô
- Nè! Nhanh giùm tôi nhờ
Đung đưa đôi chân, Nhã Khiết cầm bộ đồ vàng nhạt tự tay anh Không thèm mở ra xem nó có đẹp không cô cười tủm tỉm đặt xuốnggiường, dõi mắt to tròn veo nhìn anh
- Tôi không đi đâu
Hơi ngộp trước nụ cười đẹp ơi là đẹp kia nhưng Lãm Bình nghiêmngay nét mặt:
- Cô giỡn mặt với tôi hả ?
Cô gãi gãi dầu:
- Không có Tôi không thích đi nhà hàng, ở đó ăn ngán lắm
Lãm Bình hơi bĩu môi Đúng là tiểu thư đỏng đảnh Ăn ngon mặcđẹp qua đâm ra trái tính trái nết
Nhã Khiết nắm vạt aó anh kéo nhẹ:
- Lãm Bình! Ăn ở nhà đi
Anh thở hất ra như quả bóng xì hơi:
- Cô hai à! Ở nhà đâu có gì mà ăn
Trang 21Cô cười cười:
- Ăn mì gói đi Hồi sáng tôi thấy trong tủ có mà
Anh hơi ngạc nhiên nhìn cô Thật không thể hiểu nổi Ăn tiệm, ănquán vừa sang vừa ngon lại không chịu Đòi ăn mì gối là sao ? Quáithật
Cô phụng phịu khi anh chần chừ:
- Tôi chưa được ăn mì gói bao giờ
- Hả ?
- Ở nhà chỉ có mấy người giúp việc được ăn thôi Ba tôi không chotôi ăn
Trời đắt ơi! Quả là không có chuyện kinh dị nào không thể xảy ra
- Được rồi Tôi sẽ cho cô thưởng thức đặc sản của sinh viên
Nhã Khiết cầm gói mì lên xem Lãm Bình ngồi đối diện với cô quabàn ăn cũng căng mắt ra theo dõi
- Xé cái bao này ra là ăn hả Lãm Bình ?
Lãm Bình hơi ngớ người Câu hỏi hay đó Chuyện này anh chỉlàm ở công đoạn cười thôi Nói không phải tự khen mình chứ LãmBình cũng đâu thua gì Nhã Khiết Anh cũng công tử như tiểu thưnày thôi Cơm dưng, nước hầu có bao giờ đụng đến việc nhà nhất
là mấy việc bếp núc này
- Có chỉ dẫn cách sử dụng trên bào bì mà Cô đọc đi
Anh vỗ mạnh đầu kêu lên:
- Nhớ rồi Nấu nước sôi, bỏ vào là ăn được Có lần chị giúp việc đãlàm như thế
Trang 22- Thường ngày anh chỉ ăn thôi hả ?
Anh gật đầu tỉnh queo đứng dậy nấu nước:
- Ừ! Tôi chỉ làm việc của mình thôi
Nhã Khiết không quan tâm đến đề tài của anh Cô chăm chú nhìnvào cái tô đang nghi ngút khói Lãm Bình thích thú nhìn gương mặthăm hở của cô
- Đối lắm à ?
- Vâng
Cô nhìn Lãm Bình từ từ giở cái đĩa úp tô mì ra Kề mặt vào hít mộthơi dài, Nhã Khiết xuýt xoa:
- Thơm quá Chắc là ngon lắm
Lãm Bình chỉ cười Anh không biết nói sao trước cô bé từ trên trờirơi xuống này nửa
- Ăn bằng gì hả ?
Lãm Bình nhìn trân trân vào đôi mắt của Nhã Khiết không suy nghĩ
gì anh chờm người lấy đôi đũa trên kệ cho cô thắc mắc làm gì
- Sao có một đôi hà ? Anh cũng phải ăn nữa mà
Giờ Lãm Bình mới nhớ lúc nãy anh chỉ làm có một tô mì Đúng làhồn vía anh đi du lịch mất tiêu rồi Mà đi lúc nào nhỉ ?
Tự nhiên lấy đôi đũa thứ hai đưa cho Lãm Bình, Nhã Khiết còn đặtthêm vào tô mì hai cái ống hút Thấy lạ, Lãm Bình hỏi:
- Cô lấy ống hút làm gì ?
Trang 23Cô ngơ ngác nhìn anh:
- Không phải hút nước sao ? Chỉ có đủa thì làm sao ăn ? Chỉ ăncái thôi bỏ nước à ?
Ôi! sống từng tuổi mà chưa bao giờ anh nghĩ ra được đều này cũnghay
Lãm Bình cười cười:
- Ừ! Đúng đó Ăn đi
- Anh cũng ăn đi
Tay đón đũa từ Nhã Khiết nhưng anh chỉ gấp có một đũa, nhìn cô ănrất ngon nên anh không nở Thật không thể hiểu, cô ta ăn mì gói mànhư ăn vàng
Nhã Khiết thích thú chúm chím môi hút nước mì Cô hít hà bởi vìcay cay chua chua
- Ngon quá Tôi chưa bao giờ được ăn ngon như vậy
Lãm Bình phì cười:
- Cô đúng là đặc biệt
Cô mở tủ lạnh cầm chai nước suối tu một hơi:
- Đặc biệt chỗ nào ?
- Ba cô nuôi cô chắc kỹ lắm
Nhã Khiết gật đầu tỉnh bơ:
- Anh đoán đúng rồi
Trang 24- Cô muốn ăn nữa không ?
Nhã Khiết xoa xoa bụng:
- Cám ơn Tôi no rồi
- Vậy cô về phòng nghỉ đi Tôi dọn cho
- Cảm ơn
Tặng anh một nụ cười tươi rói, Nhã Khiết tung tăng lên lầu LãmBình chỉ biết lắc đầu nhìn theo Đúng là tiểu thư, không đụng móngtay
***
Buổi tối
Sau khi dọn rửa xong, Lãm Bình uể oải lần từng bước lên lầu Đốivới anh bây giờ là ngủ, mặc cho cái bụng réo vì đói, anh ngã lăn ragiường hy vọng tìm được giấc ngủ mộng đẹp Nhưng
- Oái Gì thế ?
Vừa đặt lưng xuống anh đã kêu lên Cảm giác rờn rợn vì cảm giácvừa chạm vào ai đó khiến anh hoảng hồn ngồi bật dậy chồm ngườibật công tắc
Nhã Khiết đang nằm dài trên giường rất vô tư Lãm Bình giậnmuốn điên khi cô giương mắt nhìn anh:
- Nhã Khiết! Cô muốn tôi đúng tim mà chết hả ? Sao lại ở đây ?
Cô ngồi dậy nhìn thẳng vào anh với vẻ không hài lòng ?
- Anh làm gì mà la lớn quá vậy ? Không biết người ta đang ngủ hả ?
Trang 25Gần mười giờ rồi
Lãm Bình dựng cô dậy lôi xuống giường:
- Cô vừa phải thôi Đây là nhà tôi đấy
Cô dũ mạnh tay anh:
- Thế tôi có nói là nhà tôi bao giờ
Làm Bình ngớ ngưới không biết nói sao Đúng lý anh phải tống cô
ra khỏi nhà lúc sáng Ai bảo anh thương người làm gì ? Đúng là tựrước rắc rối mà
Một tay chống nạnh lên hông, một tay chì vào mặt Nhã Khiết, anh cốlấy lại phong độ của một chủ nhà
- Nghe này Vị tình cô là con gái tôi cho cô ở lại đêm nay nhưngkhông phải nơi này
Anh ngưng một chút rồi nói tiếp:
- Nhà tôi có hai tầng Cô muốn lênt rên hay xuống dưới thì tuỳ Anh đung đưa một ngón tay:
- Tầng giữa là của tôi Chỉ một mình tôi
Thấy cô vẫn đúng yên, anh nắm tay kéo lôi ra cửa Nhã Khiết hoảnghồn kêu lên:
Lãm Bình! Đừng làm thế!
Anh đúng lại:
- Làm thế là làm gì ?
Trang 26Nước mắt ràn rụa, Nhã Khiết bấu vào tay anh:
- Tôi sợ
- Sợ ? Trời đất! Tôi mới sợ nè Khi không chứa cô trong nhà Biết
cô là người xấu kẻ tốt ra sao!
- Tôi thề với anh đấy Tôi là người tốt Tốt một trăm phần trăm
Lại còn thế nữa Lãm Bình suýt phì cười Gương mặt phụng phịulàm anh hơi khựng lại Thấy anh có vẻ xiu lòng, cô nói lí nhí:
- Tôi không quen ngủ một mình
- Cô đừng nói là mỗi tối ba cô phải dỗ cô ngũ
Nhã Khiết cúi đầu thật thấp, tay cô vẫn còn bấu vào cánh tay anh Nhẹ gần cô xác nhận
Lãm Bình như không tin:
- Cô sẽ ngủ chung với tôi ?
Nhã Khiết rụt rè nhìn anh, cô nói lẹ:
- Không nhất thiết là anh phải nằm suốt đêm như bà vú đâu Ba tôichỉ nằm cạnh đến khi nào tôi ngủ hà
Nghiến răng, anh cười méo xẹo:
- Vậy hả ? Tức là tôi phải đóng làm Ba cô đó hả ?
Cô phụng phịu lay cánh tay anhy như đứa trẻ:
- Anh đừng nói thế Thực sự tôi rất sợ mà
- Sợ ? Có gì mà sợ Nhà tôi an toàn lắm Không có trôm đâu
Trang 27Cô kêu lên:
- Tôi không có sợ trộm Tôi sợ ma
Ôi!~ Phát sốt với con nhóc này mất thôi Lại trời mau sáng cho mìnhđưa cô nàng đến công an là tốt nhất
- Mau lên giường ngủ đi cô hai
Nhã Khiết lí lắc:
- Được vậy Cô hai ngủ trước nghen Chúc ngủ ngon
Đang mở cái đĩa phim lên xem, anh ngoái cổ lại nhìn Định mắngcho cô vì cái tội ăn nói trịch thượng nhưng nụ cười thơ ngây đẹp mêhồn kia lại dập tắt ngay cơn giận trong anh Lãm Bình cũng cườitheo Không hiểu cái nguyên tắc bất đi bất dịch là không cho phụ nữqua đêm trên giường anh viết đâu mất rồi
Tay Lãm Bình là người phóng túng nhưng chưa bao giờ anh để phụ
nữ qua đêm nơi này Anh không biết mình có nguyên tắc đó tự baogiờ nhưng sau những giây phút vui đùa anh không thể lưu lại tâm trímình bóng hồng nào Họ đi qua đời anh như cơn gió Không lẽ đờinày Lãm Bình chỉ là lãng tử để trả nợ bay bướm của mình
Trang 28Đang dựa lưng vào chiếc gối, bỗng anh nhìn cô ta để kiểm tra lạisuy nghì của mình
Nhã Khiết đang mặc chiếc đầm ngủ màu hồng nhạt Cơ thể cô đangphơi bày dưới lên áo mỏng
Quỉ thật Lãm Bình quay mặt đi thật nhanh Cô ta là một đứa connít miệng còn hôi sữa Lãm Bình ơi!
- Lãm Bình! Anh vẫn chưa trả lời tôi! Đây là phim gì ?
Anh muốn la lên khi Nhã Khiết đang kề sát mặt mình Không biết cô
đã ngồi dậy bao giờ ? Cô không biết gương mặt thơ ngây, cử chỉ tựnhiên vô tư của cô đang làm anh sợ đến mức nào Nhã Khiết Cônghĩ gì nếu biết rằng để tránh "ma" thì cô đang ở cạnh con "quỉ râuxanh" hả ?
Lãm Bình quay nhanh nhìn vào màn hình khi nghe cô giục Đúng làtrời hại anh mà Ma xui quỉ khiến thế nào mà anh lại để cái đĩa phimTitanic vào chứ ? Anh mở to mắt nhìn màn hình Chúa ôi! Sao lạiđến cảnh này Chàng Jack cùng nàng Jooe đang Anh nhìn nhanhxuống Nhã Khiết Ôi! cô nàng đang trố mắt nhìn cái ti vi rất sayđắm Hừm! Đúng là trời hại anh rồi Cả ngày nay, cũng may là tâmhồn cô nàng thơ ngây trong sáng tựa pha lê nên khoảng cách giữahai người khác phái như không có Bây giờ phải đối xử thế nàođây ?
Lãm Bình hồi hợp khi Nhã Khiết từ từ quay mặt qua, đôi mắt của côđang mở to:
Trang 29- Trời! Cô không biết à ?
Vẫn giương đôi mắt nai nhìn anh, cô lắc đầu:
- Không Anh làm gì mà nhìn tôi dữ vậy ?
Anh nuốt nước bọt nghe cái ực Ý muốn điều tra cô bắt đầu trỗi dậy Anh dựng cô ngồi ngay ngắn lại
- Nhã Khiết! Bây giờ cô kể tôi nghe về cô đi
Cô chu môi:
- Đâu có gì đâu mà kể Anh muốn biết gì thì hỏi đi
Anh dằn cái gối lên chân mình:
- Nè! Cô học lớp mấy rồi ? Tôi đoán vừa tốt nghiệp lớp mười hai Đúng không ?
Cô nhìn anh với một chút ngạc nhiên Điểm một nụ cười tinh nghịch
cô gật đầu
Lãm Bình tiếp:
- Ba cô rất nghiêm khắc với cô ?
- Cũng không hẳng Nhưng ba nói tôi còn nhỏ nên lo học là chính Anh cười cười kê cái gối cho cô nằm xuống
Trẻ con thì phải uống sữa và xem phim hoạt hình chứ gì ?
Cô giơ tay che miệng ngáp dài:
- Anh ngủ đi
Trang 30Lãm Bình quay lại thì cô đã chìm vào giấc ngủ Nhìn cô thở đều tựdưng anh cũng ngồi im Thật lâu anh mới tắt tivi và nằm xuống cạnh
cô với nụ cười trên môi:
Hừm! Công chúa vẫn còn ngủ Nhã Khiết đang mỉm mỉm cười cái gì
đó, hình như cô đang mơ
- Đúng là con nít Chỉ biết ăn no ngủ kỹ
Tự mắng, tự nghe rồi anh quay qua tiếp tục công việc với chiếc máy
vi tính
Đang làm việc chợt Lãm Bình ngưng lại, anh nhìn vào cánh tay mìnhcúi xuống, cánh tay anh hình như có nột mùi thơm nhè nhẹ, bàn tayanh đang vuốt đều trên mái tóc dài óng mượt và
Trang 31- Hừ! Đoán xem ai ?
Một bàn tay bé nhỏ đang từ phía sau bịt mắt anh lại Khỉ thật! Lúcnào cũng như trẻ con Anhh đâm quạu Hả! Mà cô ta trẻ con mà Anh tự nhủ với mình như thế và thầm cười:
- Ơ à tôi đoán người đang bịt mắt mình là một công chúa Nhã Khiết cẫn cười rúc rích phía sau, vẫn giữ chặt tay cô nói:
- Công chúa đó như thế nào ?
- Ờ mặc đầm dài, tóc dài
Nhã Khiết nhí nhảnh:
- Đẹp không ?
Hừ! Mình có đẹp không cũng không biết Rõ là trẻ con
- Sao không trả lời ?
- Ờ mắt to rất giống quạ Mũi xẹp, môi chì Nói tóm lại là
- Là sao ?
- Xấu không thể tả
Cô đánh mạnh vào vai anh, giậm chân ngồi trở lại giường đôi môibướng bỉnh mím chặt:
- Anh là người xấu Không chơi với anh nữa
Anh đến ngồi bên cạnh cô:
- Nghỉ chơi thật à ?
Trang 32Nghiêng nghiêng đầu lườm anh, Nhã Khiết buông gọn:
- Chứ sao ?
- Nhưng hỏi để làm gì ? Xấu hay đẹp quan trọng lắm hả ?
Cô cúi đầu cười cười:
- Không phải Tại lúc nãy thức dậy nhìn tấm ảnh của anh trên tườngnên tôi tôi muốn biết mình có đẹp giống anh không ?
- Nè! Cô là con gái làm sao lại giọng tôi ?
Nhã Khiết mắc cỡ:
- Ý tôi không phải thế
- Chứ ý cô là sao ?
- Tôi tôi muốn biết xem tôi có dẹp bằng anh không ?
Dù đã cố nén nhưng Lãm Bình vẫn ngả ra giường Anh cười rũngười:
- Cám ơn cô nhiều nghen
Nhã Khiết hơi quê:
- Anh đừng cười nữa Tôi không giỡn đâu
Lãm Bình cố gượng ngồi dậy:
- Thế từ bé đến giờ ba cô không cho chụp hình hả ?
- Có nhưng tôi không biết mình đẹp hay xấu nữa
Đôi mắt chớp chớp dưới hàng mi cong, bờ má ửng hồng e ấp dưới
Trang 33mái tóc Lãm Bình chợt rung động thật mạnh Anh đang cảm nhậnrất rõ trái tim mình
Nhã Khiết như con búp bê biết nói Sự tinh khiết trong sáng của côđang từ từ hấp dẫn anh Anh đã nhận ra điều đó ngay lần đầu nhìnthấy cô
Anh vén mấy sợi tóc xoá trước mặt cô, giọng anh thật khẽ:
- Nhã Khiết
Cô ngẩn mặt lên nhìn anh Lãm Bình chạm khẽ vào bờ má bầu bĩnhtrắng như sữa của cô Nhã Khiết hơi rùn mình Đôi mắt cô cụng lạithật nhanh Giắc mơ đêm qua lại hiện về Trong đó có Lãm Bình,anh đang cùng cô đi du ngoạn trên một ngọn đồi lộng gió Và
- Lãm Bình
Anh rụt tay lại như cái máy Quay mặt thật nhanh để tránh sực hútmãnh liệt từ đôi mắt cô Ngồi xuống gián mắt vào màn hình, anhkhông biết tên đó hiện gì nhưng vẫn chăm chú nhìn
Nhã Khiết không phân tích được những gì đang xảy ra trong lòng chỉbiết trái tim cô lúc nãy đập rất là mạnh Cô cũng không đoán đượcnhững suy nghĩ đang diễn ra trong đầu Lãm Bình nên nhẹ bước đếnsau lưng anh thỏ thẻ:
- Lãm Bình Tôi muốn tắm
Cô gõ gõ móng tay lên vai anh:
- Pha nước giùm tôi đi
Tự dưng Lãm Bình thấy dễ chịu trước cử chỉ dễ thương của cô Hình như lòng anh đang lắng xuống
- Cô nói giỡn hay nói thật vậy ?
Trang 34Cô cúi mặt, cử chỉ của người biết lỗi:
- Tôi
- Ở nhà cô làm những gì ?
Vẫn nhìn xuống, cô nhẹ lắc đầu:
- Hỏng biết nữa Tôi có bà vú lo hết hà
Thật là hết biết Trên đời này còn sót lại một công chúa thật ư ?
Anh đứng dậy đi vào phòng tắm Được vài phút, Lãm Bình trở ra,lườm cô một cái anh tiếp khi thấy cô định mở lời:
- Soạn đồ luôn phải không ?
Cô lại cười:
- Anh thông minh quá Tôi tưởng
- Tưởng tưởnng cái gì
Lãm Bình quay mặt lại Nhã Khiết hoảng hồn đi vào nhà tắm Cô khẽbĩu môi:
- Tưởng anh dốt chứa sao ? Người ta là sinh viên đại học kinh tế
mà nói là tốt nghiệp lớp mười h ai Ngốc
Nhã Khiết lí nhí trong miệng nên anh không nghe rõ Anh tức muốnlộn ruột vì biết cô vừa mắng mình Đây là làm ơn mắc oán Xem ra
cô nàng này cũng không vừa
- Đỏng đảnh không ai bằng Lúc nào cũng nhõng nhẽo, ra lệnh chongười ta
Trang 35Anh chấp hai tay sau lưng đi tới đi lui trong phòng
- Nhà rộng như vậy chỉ có hai người thế nào cũng có chuyện
Cứ vài phút anh lại liếc sang Nhã Khiết Quỉ tha ma bắt anh hay sao
mà ở chung gần hai ngày mà anh không biết cô đẹp đến mức nào
để bây giờ cứ lén ngắm người ta
Chiếc đầm màu vàng chanh thật hợp với làn da trắng ngần của cô Biết vậy lúc sáng anh chẳng cần diện cho cô làm gì Mà cũng tạianh, cô đòi mặc quần jean áo thung rộng anh không chịu Một mực
ép cô phải mặc nó lại còn bảo cô trang điểm nữa chứ Hừ! Cũngmay là Nhã Khiết không chịu chỉ to có một chút son Đúng là tựmình hại mình
Đảo mắt xung quanh Lãm Bình thấy khó chịu trước ánh mắt ngưỡngmộc của mấy chàng trai gần đó Bước đến cạnh cô, giọng anh khônhư đá:
- Xong chưa ? Có mấy bộ đồ cô lựa gì mà lâu thế ?
Nhã Khiết nhìn xung quang cô rụt rè nép vào vai anh Thật ra nãygiờ cô chỉ đứng tầng ngần chứ đâu có lựa được gì
- Lãm Bình! Tôi không mua đâu
Nhìn gương mặt nhợt nhạt của cô, anh cũng hơi lo:
- Sao vậy ? Cô đừng sợ Đây là nơi công cộng nên đông người thôi
Trang 36Cô cứ lựa tự nhiên đi
Cô lại cúi đầu lí nhí:
- Tôi không phải tôi sợ họ Tôi tôi
Khỏi phải nhìn cũng biết các cô bán hàng nhiều chuyện kia đang lấy
ra làm đề tài Hừm! khi không lại phải mua đồ lót cho một cô gái xa lạ Chuyện này mà đồn ra thì Biết vậy lúc sáng mình đã đeokhẩu trang khi đi rồi
Một bàn tay gõ vào vai anh:
- Lãm Bình! Hay là thôi đi Mình về khỏi mua đi
- Không mua lấy gì mà
Mở miệng rồi mới thấy mình khùng điên đến mức nào Nhìngương mặt đỏ ửng của cô bỗng anh đâm ngượng Không hiểu con
ma nào đang nhập vào mà anh ăn nói lung tung quá vậy không biết
Lãm Bình phớt lờ ánh mắt tò mò của mọi người, đấy cặp kính đenlên, anh tằng hắng bước đến vòng tay qua người cô thật tự nhiên Nhã Khiết suýt ngã khi bàn tay anh vòng qua eo mình, một cảm giácchới với thật khó tả Chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì giọng Lãm Bìnhcất lên thật ngọt ngào:
- Em à! Em thích loại nào cứ chọn đi Đừng ngại, mình cưới nhaurồi mà còn mắc cỡ gì nữa
Trang 37Nhã Khiết nhìn anh trân trối, cô không hiểu Lãm Bình đang bày trò gì
?
Có lẽ đoán được suy nghĩ của cô, anh cười thật tươi với cô bánhàng:
- Cô à! Cô làm ơn chọn giúp vợ tôi vài vài bộ
Anh cười thật tình tứ với Nhã Khiết:
- Loại nào vừa đẹp vừa tiện lợi nha Giá cả không thành vấn đề
Ra là vợ chồng mới cưới Cô bán hàng gật gù Cô vợ mắc cỡ làphải Ông chồng ga lăng thật
- Xin lỗi anh Chúng tôi có rất nhiều màu, anh thích màu gì
Quỉ thật Lãm Bình nghiếng răng Mình mặc hay sao mà hỏi mìnhthích màu gì ? Đúng là xui Anh kéo Nhã Khiết vào sát mình, miệngcười thật tươi nhưng Nhã Khiết lại thấy ớn ớn vì tiếng rít từ haihàm răng anh:
- Cô chọn màu đi chứ ?
Nhã Khiết bối rối nói lẹ:
- Cô lấy cho tôi màu trắng là được rồi
Lãm Bình buột miệng:
- Không! thêm màu đen và màu huyết dụ nữa
Cô bán hàng tinh quái giấu nụ cười Lãm Bình liếc nhẹ sang NhãKhiết, cô nàng đang sượng sùng Anh cũng ngượng không kémnhưng bệnh nghề nghiệp đã loại anh rồi Anh cười chống chế với
Trang 38cô:
- Lú nãy mình vừa chọn áo đầm màu huyết dụ mà em
Cô bán hàng vui vẻ đưa bọc đồ cho anh:
- Anh thật tuyệt vời Chị thật có phúc đó
- Cảm ơn Anh làm diễn viên kịch nói được đó
Lãm Bình cười méo xẹp:
- Vậy à! Tôi cũng nghĩ vậy
- Lãm Bình! Tôi đói rồi
- Vậy à! Vậy đi ăn nhé
Cô cười chồm người hôn "chụt" lên má anh:
- Anh tuyệt lắm
Không thèm nhìn cô Anh đưa tay sờ lên mà còn đẫm nụ hôn
- Đúng là con nít
***
Trang 39- Con nít thì sao ? Bộ rượu chỉ để cho người lớn thôi hả ?
Lãm Bình giơ ly rượu sóng sánh màu đỏ hổ phách lên:
- Đó là đương nhiên cô bé ạ
Anh cười cười:
- Tôi đóan không lầm thì ba cô chưa bao giờ cho cô thử, phải không
Anh cười cười:
- Thôi ăn đi Món cháo cá ở đây ngon lắm đó
Nhã Khiết không cãi lại Cô cũng không mời anh ăn nữa Cứ uốngrượu đi Xem ai đói thì biết
Lãm Bình vừa uống rượu vừa nhìn cô ăn với một chút thích thú Không hiểu cô ta là người như thế nào nhỉ ?
- Lãm Bình! Tôi có chuyện này muốn hỏi anh ?
Trang 40Anh cười hiền:
- Nói đi
Cô cười cười đưa tay làm loa nói thật khẽ:
- Bộ muốn mua "cái đó" thì phải là vợ chồng mới mua được hả
Cô e thẹn cúi đầu gật nhẹ
Nhìn đắm đuối người con gái trước mặt, anh nghe lòng bồi hồi khó
tả Từ sáng giờ Lãm Bình đang cố đấu tranh với mình Lý trí luônmách bảo cô gái này làmột cô bé nhưng đôi mắt anh cứ thật thảmtrước ánh mắt của mấy tên thanh niên
Không thể Lãm Bình ơi không thể để chuyện đó xảy ra được Màyđừng quá hàm hồ Cô ta chỉ là một cô bé thôi Anh vụt nhìn cô:
- Nhã Khiết! Tôi có chuyện muốn nói với cô
- Vâng Anh cứ nói đi
Anh ngập ngừng:
- Tôi tôi không thể để cô ở nhà tôi được