1. Trang chủ
  2. » Tất cả

300 ngay khac nqvinh chua xac dinh

133 2 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề 300 Ngày Khác NQVinh Chua Xac Dinh
Tác giả Nguyễn Quang Vinh
Trường học Trường Đại học Văn hóa Hà Nội
Chuyên ngành Văn học và Phim truyền hình
Thể loại Báo cáo, tường thuật
Năm xuất bản 1992
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 133
Dung lượng 591,39 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

300 ngay khac NQVinh Đây là câu chuyện của nhà văn Nguyễn Quang Vinh viết theo lời kể của nguyên bị can Nguyễn Quang Vinh và đã được sự đồng ý của nguyên bị cáo Nguyễn Quang Vinh Cũng vì bà con cư dân[.]

Trang 2

Đây là câu chuyện của nhà văn Nguyễn Quang Vinh viết theo lời kể của nguyên bị can Nguyễn Quang Vinh và

đã được sự đồng ý của nguyên bị cáo Nguyễn Quang Vinh Cũng vì bà con cư dân mạng đề nghị dữ dội quá, không đành từ chối Nhưng ngồi viết lại, mắt mình sao thế này,

đã bảo là chuyện cũ mèm rồi, cuộc sống của mình nay tốt đẹp rồi, sao dòng chữ viết ra cứ rưng rưng

Câu chuyện này không phải photo nguyên bản gốc

đã in trên Tiền Phong chủ nhật cách đây gần 10 năm trước mà thực sự là viết lại lần nữa.

Câu chuyện này chỉ là kỷ niệm cá nhân, không liên can đến ai hết, không có màu sắc chính trị chính triếc, quan điểm quan điếc, tư tưởng tư tiếc, pháp luật pháp liếc chi hết.

Câu chuyện này có hai mạch nhân vật: Mạch nhân vật

về nguyên bị can, nguyên bị cáo Nguyễn Quang Vinh đã được nhà văn Nguyễn Quang Vinh tung tẩy chi tiết đôi chút cho dễ đọc, và dễ khóc Riêng mạch chuyện về các đồng chí công an, về luật sư, về tòa án, về bạn bè thật 100% Nhưng ngay cả vấn đề thật 100% thì nhà văn Nguyễn Quang Vinh cũng không bảo đảm là thật 100% nhưng vẫn tin tưởng là thật 100% nhưng vẫn khuyên ai đó đọc thì đừng tin đây là câu chuyện thật 100%

Bị bắt

Trang 3

Ngày 7.10.1992

  

Tôi từ Hà Nội về nhà ở xóm Cau, thị trấn Ba Đồn

Thời gian này tôi đã không còn trong biên chế nữa.Tôi là phóng viên báo Bình Trị Thiên, chán cái cách viếtbáo đại loại:" Chào mừng Xuân mới, bà con HTX xuốngđồng "- Không có mùa xuân về thì cũng phải xuống đồngchứ chẳng lẽ Sau chuyển qua làm cán bộ tuyên truyền ở ngành Thương nghiệp Bình Trị Thiên ( làm lính của nhàthơ Ngô Minh khi ấy là cán bộ tổ chức Sở Thươngnghiệp) Đến ngày chia tỉnh Bình Trị Thiên ra 3 tỉnh:Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế, tôi rời khỏi biênchế Tôi lang thang theo các đoàn phim để học nghề, langthang theo các đoàn sân khấu để học nghề Tôi sống vànuôi gia đình bằng nhuận bút các loại kịch bản Sống tốt

Rồi tôi viết kịch bản phim điện ảnh: Tên phim dành cho khán giả Tôi tìm kiếm các nguồn tài trợ Không hiểu

sao 3 đơn vị lớn tài trợ cho phim này là Hãng phim tài liệuTrung ương, Phòng phát hành phim quân đội, Hãng phimThanh niên đều đồng loạt yêu cầu tôi làm đạo diễn dù tôichưa học đạo diễn và chưa đạo diễn bất cứ cái gì Đến lúcnày tôi cũng không hiểu vì sao mình lại được đạo diễn bộphim truyện tốn kém thế Kết quả thế nào? Sau này tại nhàanh Lập, gặp đạo diễn NSND Hải Ninh, tôi nói, em đãđóng góp một cách tích cực vào kho tàng phim truyện ViệtNam một bộ phim dở nhất Ông cười hơ hơ Trong kỷ yếu

Trang 4

điện ảnh Việt Nam 50 năm, tôi vẫn thấy có phim của tôi vàcoi như tôi- đạo diễn điện ảnh trẻ Nguyễn Quang Vinh đã

có đóng góp cho cách mạng (!)

Phim "Tên phim dành cho khán giả" đang chiếu rầm

rộ trong cả nước thời gian này Phim dở nhưng lúc chiếu ởthành phố Vinh, khán giả chen lấn mua vé, làm đổ sập cảdãy cửa sắt trước nhà hát Bà bán vé nói:" Nhà em phục vụ

ở đây 30 năm, chưa khi mô đông khách coi phim như ri

Dở rứa răng đông khách hè?" Tôi đang hí hửng nghe, đếncâu cuối, lủi

Trước đó một ngày, tôi đến thăm các chị lãnh đạo ởTrung ương Hội liên hiệp thanh niên Việt Nam, hình như

là chị Thảo-( sau này không biết có phải là chị Thảo đangđương chức chủ tịch hội đồng nhân dân thành phố Hồ ChíMinh không Nếu đúng, và nếu chị Thảo đọc những dòngnày, chị ới em một tiếng đi cà phê chị nhé)-Vinh về QuảngBình gấp đi Công an đang muốn gặp Vinh

Đọc lệnh bắt

Họ đưa tôi lên công an huyện

Cánh cửa sắt đóng sau lưng Tôi bổ chúi vào phòngtrạm giam Tối om Một tiếng cười khe khe:- Anh Vinh

Trang 5

Răng anh vô đây Tổ cha chúng nó sao bắt anh vô đây.

Đó là một thanh niên cùng xóm, chuyên nghề ăn cắpvặt

Đêm đó trong phòng giam, đêm thứ nhất Tôi ngủ nhưchết Chẳng nghĩ gì Vì theo đại úy Hồng nói rõ vụ việcbắt tôi, tôi thở phào nghĩ:" Mình sẽ vô tội Mình có công" Hôm sau, đại úy Hồng nhìn tôi, tay anh cầm cái còng

số 8 Rồi anh cất còng đi Anh cho phép cậu em vợ tôi chởtôi vào công an tỉnh Đại úy Hồng đi xe máy theocùng

Tôi được dẫn vào một căn phòng ở Sở công an tỉnh, chỉ thấy bàn ghế, không có ai Một tấm khung lớn treo 6lời dạy của Bác Hồ đối với công an Tôi ngồi xuống vàgục nửa người trên bàn ngủ mê mết, ngủ như chưa baogiờ được ngủ, một giấc ngủ tưởng dài vô tận, tưởng nhưđang ở dưới huyệt chôn mình, tưởng giấc ngủ như là cái gì

đó kéo tuột mình xuống, thăm thẳm sâu dưới chín tầng địa

Trang 6

ngục Cậu em vợ nửa tỉnh nửa say cũng gục đầu trên đầugối ngủ ngoài bậc thềm 4 tiếng đồng hồ không ai hỏi Cậu

em vợ trong suốt chặng đường vào mấy lần xin đại úyHồng ghé quán nước Hắn uống rượu Đến lúc đưa tôi vàoĐồng Hới, hắn cũng say nhè Tính nó thế, uống vài ly đãsay Tôi nhìn nó, thương Mưa Lạnh thấu xương 5 giờchiều cậu em vợ say ngả nghiêng, lại dùng xe máy chở tôisang trại tạm giam công an tỉnh Đại úy Hồng đi theo Thủtục nhập trại giam làm nhanh đến mức khiến tôi rất ngạcnhiên Vốn là nhà báo, nhà văn, đi nhiều, can dự nhiều thủtục hành chính Nhưng tôi cam kết, trong muôn vàn cái thủtục hành chính nhiêu khê ở nước Nam mình, thì thủ tụcnhập trại giam là nhanh nhất: Không phiền hà, không sáchnhiễu, thậm chí cũng không có các hiện tượng vòi vĩnhnhư ở Hải quan, thuế, cảnh sát giao thông (!!!)

Tôi được đưa đi về dãy phòng giam Cảnh sát bảo vệ

ra hiệu tôi bước về bếp ăn Trên đóng củi khô, một cái nồinhỏ đựng cơm Tay cảnh sát bảo vệ hất hàm:- Ăn đi Anhnhập trại buổi chiều, suất ăn chiều đó Cố ăn cho no, đêmđói đấy

Nồi cơm đen xỉn, đựng chút cơm Cạnh đấy là bátcanh rau muống Một chút cá kho mặn Tôi bặm miệng lại

Ăn hay không ăn? Ăn! Tôi ăn Hùng hục Ăn không cònmột hạt nào trong nồi hết Tay cảnh sát nhìn tôi trố mắt Tôi cần sống, đơn giản thế thôi

Phòng số 9

Trang 7

Ba cái đầu trọc nhô ra sau chắn song sắt nhỏ Mộtphạm nhân được giao việc cầm giữ chìa khóa các phònggiam ( gọi là phạm nhân tự giác- cải tạo tốt, được tintưởng) tra chìa khóa vào ổ Anh ta nhìn tôi Tôi cũng nheomắt nhìn anh ta Đầu anh ta hói Gương mặt rất hiền Anh

ta hỏi thầm:" Có phải Vinh nhà văn không?" Tôi gật đầu

" Có phải anh viết kịch bản phim Chuyện tình bên dòng sông không?" Tôi gật đầu Anh ta cười:" Tôi xem hết.

Hay Yên tâm Có tôi đây rồi" Cánh cửa đóng lại cái ầm.Hai lớp cửa

Trang 8

sách đây này Em là Đức, gọi em là Đức cụt nhé Ôi chao

ui, răng em hạnh phúc ri hè?

Đức cụt quay sang hai thằng kia:- Đây là nhà vănNguyễn Quang Vinh Anh này viết phim, viết tiểu thuyếtđấy Niềm vinh dự cho Quảng Bình mình đấy

Rồi Đức nhìn tôi chăm chú, vẫn chưa hết xúc động: -Anh Vinh Em mơ ước được gặp anh lắm Khôngngờ được gặp anh rồi

Đức cụt soạn chỗ cho tôi nằm Căn phòng chỉ khoảng

6 mét vuông, hai bệ ximăng hai bên làm giường Cách đấymột bước chân là chỗ toalet Sát miệng toa lét là một bểnước nhỏ dùng để xối toalet, tắm, và uống trong đêmnếu khát " Còn để rửa cặc mỗi khi xuất hè hè "-Đức cụtnói vậy

Trang 9

Ngoài phòng hỏi cung mưa Lạnh Vào phòng giam gần

1 tuần tôi mới được gọi ra hỏi cung Tôi sướng ghê gớm Ít

ra thì tôi còn biết được hạt mưa thấm vào người như thếnào Không gian rộng lớn quanh mình ra sao Và xa kianữa, trời, trên con đường bao quanh trại giam, tôi nhìnthấy người Nhìn thấy người là một ngỡ ngàng Suốt tuần

lễ, ở kín mít trong bốn bức tường lạnh Bị can mới nhậptrại đều vậy Biệt giam.Gặp tôi, đại úy Hồng hơi ngạcnhiên: thấy tôi hớn hở và béo ra Đại úy hỏi tôi ngủ đượckhông? Tôi nói ngủ triền miên Đại úy nói ăn uống thếnào? Tôi nói còn xin thêm cơm thằng Đức cụt ăn Đại úynói ngủ lạnh không? Tôi nói ngủ chung với thằng Đức cụt,tối nào nó cũng chòi cái chân cụt vào bụng tôi, ấm Đại úynói mấy đứa trong phòng giam có làm gì tôi không? Tôinói chúng nó bảo gặp tôi là vinh dự Đại úy thông báo vợcon tôi vẫn bình thường, không lo gì, điều quan trọng làanh phải khai báo cho thật việc mình làm, làm gì, đi đâu,gặp ai, phải khai cho thật Tôi nói rằng, tôi bảo đảm vớianh rằng tôi vô tội Đại úy mỉm cười Tôi nói, trách nhiệmcủa cán bộ điều tra là không những điều tra ra chứng cứphạm tội của bị can để kết án mà còn phải có trách nhiệmtìm ra những chứng cứ bảo vệ bị can nếu bị can vô tội Đại

úy Hồng mỉm cười.Đại úy đưa tay vào túi áo, ngón taykhuơ nhẹ, nhón ra hai điếu thuốc Đại úy nói thèm thuốckhông? Tôi nói trong phòng giam hút thoải mái Thuốcthăm nuôi bị can nhưng anh Ninh ( phạm nhân râu ria, đầuhói mở khóa cho tôi vào phòng số 9 như đã kể) biết tôi

Trang 10

nghiện thuốc nên bớt của các bị can khác cho tôi nên hútthoải mái, không thiếu Đại úy nói cố gắng một thời giankhi cho thăm nuôi sẽ khá hơn.

Sau phần hỏi cung về lý lịch nhân thân, đại úy đưa tôimấy tờ giấy bảo tường trình toàn bộ sự việc Tôi viết ngay.Tóm tắt chỉ thế này thôi: Năm đó Công ty vật tư tổng hợpQuảng Trạch do anh Hợp làm giám đốc đang gặp khókhăn về kinh doanh Cần phải có một cú hích tạo lợi nhuậnlớn Thời gian này chỉ có xuất khẩu sắt phế liệu là siêu lãi.Tôi nói tôi giúp được Anh Hợp mừng rơn nhưng nghingại, nói Chủ tịch HĐBT ( nay gọi là Thủ tướng Chínhphủ) đã ra quyết định cấm xuất khẩu sắt phế liệu, dành sắtphế liệu cho Nhà máy gang thép Thái Nguyên Tôi nói tôixin được Tôi yêu cầu anh Hợp phải xin cho được côngvăn của tỉnh vì công ty của anh Hợp quá bé, không thểcầm ra Trung ương được Anh Hợp làm ngay Cầm côngvăn tỉnh Quảng Bình gửi Chủ tịch HĐBT tôi ra Hà Nội.Anh Hợp cam kết với tôi sẽ lo hết toàn bộ chi phí ăn ởkhách sạn, chi phí giao dịch, miễn là xin được OK Tôibiết, để có Quota xuất khẩu sắt vụn thì Chủ tịch HĐBTphải phá lệ lệnh cấm, đặc cách cho Quảng Bình Trongcông văn tỉnh Quảng Bình cũng đã trình bày, rằng tỉnh nhàrất khó khăn, rằng, Quảng Bình vừa qua chiến tranh, trênđịa bàn rất nhiều sắt phế liệu, rằng Tôi đến thẳng nhàChủ tịch HĐBT Đồng chí cảnh vệ không cho vào Tôinói, tôi là nhà văn ở Quảng Bình ra, tôi muốn tặng Chủtịch HĐBT mấy cuốn tiểu thuyết của tôi Đồng chí cảnh vệ

Trang 11

nói em sẽ mang vào tận tay Bác Tôi nói không, anh cứvào báo cáo với Bác như vậy, Bác không cho vào thì tôi sẽgửi anh Anh cảnh vệ có lẽ cũng nể hai tiếng nhà văn nêncầm sách vào Lát sau anh ra mời tôi vào Đồng chí Chủtịch HĐBT mang áo quần rất giản dị ngồi cùng tôi ở bộbàn ghế tiếp khách Tôi ký tặng sách Tôi nói luôn lý do vàthuyết phục ngắn, gọn, đầy đủ thông tin Đồng chí Chủtịch HĐBT lấy mảnh giấy viết kính gửi anh Kính nghiêncứu đề xuất rồi bảo tôi mang mảnh giấy này sang nhà anhKính thư ký riêng Tôi cám ơn Tôi sang nhà anh Kínhluôn Trình bày ngắn gọn Anh Kính rất hiền hậu, anh nóiVinh về, sáng mai tám giờ đến cổng văn phòng Chính phủ,mình đưa công văn gửi cho Bộ công nghiệp Tôi mừng.

Về khách sạn nằm thở Miên man niềm vui Nếu thànhcông, công ty anh Hợp sẽ có khoản lợi nhuận lớn và chắcchắn mình sẽ được thưởng lớn Đó là chuyện bình thường.Cậu Sỹ nhân viên của anh Hợp thấy tôi thông báo vậy,mừng lắm, nhảy tót ra phố chơi lô đề trắng tay, nghe nóimất 500 ngàn tương đương khoảng 2 chỉ vàng Sỹ về buồnnói với tôi, mình dại, anh xác nhận cho tôi thanh toán vàocái khoản đi công tác nhé Tôi ừ

Tôi sang Bộ công nghiệp Công việc đi vèo vèo Bởi vìkhi đã có ý kiến của Chủ tịch HĐBT thì chẳng có Bộ nàochần chừ làm gì Có ông cán bộ to to ở Bộ CN nhìn tôixuýt xoa, anh Vinh có bà con gì với ai ở Chính phủ à?Lệnh Chính phủ đã cấm cấp Quota xuất khẩu sắt phế liệusao anh xin được Tôi cười bí hiểm Anh Đoan vụ trưởng

Trang 12

Vụ kế hoạch của Bộ CN đọc thông báo ý kiến của Chủtịch HĐBT từ Văn phòng HĐBT thì gật gật đầu Hẹn tôithông báo với lãnh đạo tỉnh, đoàn công tác của Bộ sẽ vàokiểm tra thực địa trước khi đề nghị Bộ thương mại cấpQuota Khoảng tháng sau đoàn vào, kiểm tra rất cẩn thận

và lập biên bản với tỉnh, xác nhận Quảng Bình còn khoảng

20 ngàn tấn sắt phế liệu xuất khẩu được Tôi cũng có mặt.Các anh lãnh đạo tỉnh vỗ vai tôi khen tôi giỏi, nhờ tôi màtỉnh Quảng Bình là tỉnh duy nhất được xuất khẩu sắt phếliệu, nói, nếu công ty anh Hợp không thưởng thì tỉnh sẽthưởng Tháng sau nữa, anh Đoan nói với tôi, sang BộThương mại lấy Quota đi, được rồi đấy, Chính phủ cấpQuota cho Quảng Bình được xuất 10 ngàn tấn sắt phế liệu.Tôi đưa cho anh Đoan phong bì 5 triệu gọi là quà cám ơn.Anh Đoan từ chối.Tôi điện cho anh Hợp, anh Hợp nghẹnlời vì quá mừng và tuyên bố luôn tiền thưởng cho tôi.Nghe thấy số tiền thưởng lớn, tôi vui lắm Nhưng sang Bộthương mại, Bộ nói tôi không thể cầm quyết định xuấtkhẩu được ( Quota) mà Bộ sẽ gửi theo đường công văn, đó

là nguyên tắc Tôi về Quảng Bình ngay

Bắt đầu bi kịch

Vì Bộ Thương mại gửi công văn về tỉnh nên tỉnhchuyển cho Công ty ngoại thương thực hiện Và mặc nhiênQuota này là do Trung ương cấp cho Quảng Bình chứ tôi

và anh Hợp chẳng có công lao, xơ múi gì

Bế tắc

Trang 13

Anh Hợp lồng lộn đấu tranh Và vì quá tức tối, anh Hợp

đã làm cho ông Thành giám đốc Công ty ngoại thương nổicáu Ông Thành quá biết Quota này là tôi xin về, đã dànhòa với anh Hợp là Công ty anh Hợp xuất 5000 tấn, cònlại cho Công ty ngoại thương xuất Anh Hợp gàn khôngchịu, nói tôi chi phí tốn kém cho anh Vinh đi xin, sao lạiphải giao cho anh?

Bất ngờ, Công ty anh Hợp bị sát nhập vào công ty vật

tư tổng hợp của tỉnh Sát nhập thì phải kiểm kê tài sản và

sổ sách kế toán Lòi ra 40 triệu đồng chi không có địa chỉ.Lòi ra cả việc anh Hợp chi tiền cho tôi xin Quota AnhHợp dự định sau khi xin được Quo ta, trong quá trình thựchiện sẽ tính khoản tiền 40 triệu này vào chi phí nhưng bâygiờ thì chịu rồi Công ty ngoại thương tỉnh được đà ẵmgọn Quota mà không mất một xu chi phí và phủi tay cônglao của tôi và anh Hợp Còn tôi thì người ta yêu cầu phảitrả lại tiền Tôi lấy đâu ra ngần ấy tiền và vì sao phải trảkhi mình đã dùng tiền đó chi phí ở Hà Nội nhiều ngày, gặpnhiều người, rồi ăn uống, đi lại và kết quả là tôi đã xinđược Quota Nhưng rồi cuối cùng thì tôi bị khởi tố, bị bắt

vì tội " lừa đảo" vì cầm 40 triệu của anh Hợp nhưngkhông làm gì (!!!)

Trang 14

làm bình thường hay ai đó tạo kịch bản để cướp Quo takhỏi tay anh Hợp? Không có câu trả lời.

Thế thôi Toàn bộ sự việc chỉ có thế thôi

Hàng chục lần viết tường trình tôi đều viết đúng nhưvậy

Và mỗi câu chữ trong bản tường trình nối dài chặngđường kiểm chứng của đại úy Hồng Rồi cứ mỗi lần kiểmchứng về, lại hỏi cung, lại viết tường trình, lại kiểm chứng,hỏi cung, viết tường trình, kiểm chứng, hỏi cung, viếttường trình 2 tháng như vậy thì đột ngột lặng Tôi không

bị gọi ra hỏi cung nữa Lặng phắt Và tôi bắt đầu hy vọngmình sẽ được tự do

Tôi mất thời gian kể như vậy vì nhiều người đến lúcnày vẫn cứ đinh ninh tôi bị bắt vì vay vốn làm phim nên

vỡ nợ nên bị kiện cáo xù nợ Không đúng đâu

Có mấy tay làm báo nhân dịp tôi bị bắt vội vã một cáchsung sướng viết mấy bài báo liền, thậm chí còn đặt tựa đề

" Lừa đảo làm phim bị bắt"

Sau này gặp lại anh ta, anh ta nói: Thì nghe thế viết thế,mỗi bài nhuận bút hơn trăm

Tôi giận run nói, thế ông có cần thêm một trăm để viếttiếp là tôi tự do rồi không? Hắn lủi

Từ " chạy án" người ta dùng nhiều, dùng quen từ thời

có vụ án Bùi Tiến Dũng

Còn trước đó, người ta thường sử dụng từ" xoay xở", "

lo liệu" " quan hệ" "xin"

Trang 15

Nhưng tôi vẫn muốn dùng từ " chạy án" trong hồi ứcnày.

Trong khi tôi đang ngày ngày phải đối mặt với nhữngbản cung hỏi lui hỏi tới, viết lui viết tới không biết mệtmỏi thì bên ngoài, vợ tôi, anh Lập tôi, Lâm Chí Công ( lúc

đó làm việc tại Tạp chí Cửa Việt cùng anh Lập, nay làphóng viên điều tra có hạng của Báo Lao Động, cùng vănphòng thường trú báo Lao Động miền Trung với tôi, vàNguyễn Thế Thịnh (lúc đó là phóng viên báo QuảngBình, hiện giờ là trưởng văn phòng miền Trung của báoThanh Niên )

3 mũi giáp công " chạy án"

Mũi thứ nhất: Vợ tôi tiến từ ngoài nhà vào thị xã ĐồngHới, nhiệm vụ chủ yếu là lo phần hậu cần ( các bữa nhậulàm quen), lo phong bì nếu cần và cùng với các nhóm khácđến các gia đình quan chức cười, anh ạ, em là vợ anhVinh, dạ, anh có khỏe không ạ

Mũi thứ 2: Anh Lập và Lâm Chí Công đánh từ trongQuảng Trị đánh ra

Mũi thứ 3, Nguyễn Thế Thịnh vừa hoạt động công khai,vừa hoạt động bí mật ngay trong lòng " địch"

Lâm Chí Công hồn nhiên tuyên bố: Kế hoạch kỹ thếnày không thắng mới là lạ, chỉ cần tuần nữa thằng Vinh về

Có tội đéo đâu mà giam con người ta

Nguyễn Thế Thịnh điềm tĩnh: Tao ngửi thấy hình nhưmấy ông lãnh đạo tỉnh đang đánh nhau và chàng Vinh nhà

ta là nạn nhân

Trang 16

Lâm Chí Công chồm tới: Nạn nhân gì Chẳng qua mấylão đang hình sự hóa một vụ dân sự Ngu như bò cả.

Anh Lập lầm lũi ngồi rít thuốc: Đéo mẹ Tao đéo biếtthằng Vinh làm cái gì, sai hay đúng, đéo biết, nhưng taotin hắn không có tội Thằng này nhiều tội, hắn em tao, taobiết, nhưng không có tội nào đáng khởi tố, cùng lắm chocái bạt tai, xong

Nhiều cuộc bàn bạc đại loại như vậy, sau này tôi nghe

kể lại Kết thúc mỗi cuộc bàn là thằng nào cũng ngấtngưởng say Ba thằng khoác vai nhau đi giữa nội ô thị xãĐồng Hới Lập nhìn về phía trại giam, nói như khóc vớiLâm Chí Công và Nguyễn Thế Thịnh: Phải làm sao chothằng Vinh ra nhanh hè Lạnh như ri, hắn nằm trong đóchịu sao được Và cả ba thằng trong cơn say thề: Ngày maihành động khẩn cấp hơn nữa Phân công rõ ràng hơn:Thịnh phải gặp cho được ông Trần Sự chủ tịch tỉnh Sau

đó gặp cho được anh Hiệu trưởng phòng điều tra để nắmtình hình Lâm chí Công gặp mấy vị trong thường vụ tỉnh

ủy để gây sức ép với cơ quan nội chính Lập sẽ đếnnhà bạn bè quen

Vợ tôi đến nhà đại úy Hồng điều tra để gặp vợ đại úyHồng Vợ tôi mang quà, phong bì đàng hoàng Hai chị emnói chuyện Nói chuyện suốt tối Quà trả Tiền Trả Em từchối quà của chị, chị không ép, nhưng em hãy nói với anhHồng giúp chị Lúc này chỉ có anh Hồng mới giúp đượcanh Vinh thôi Dạ em nói mà Chị em mình lạ chi nhau.Anh Vinh bị bắt bọn em cũng xót lắm, nóng ruột lắm

Trang 17

Giúp chị em nhé Chị yên tâm mà Hai người đàn bà vì tôiđứng thành hai phía, phía bị can và phía điều tra Nhưng

cả hai người đàn bà tốt bụng và hiền hậu đều không biết làtôi đang bị tội gì Thương quá thì người nhờ người gậtthôi

Nguyễn Thế Thịnh và Lâm Chí Công không thu đượckết quả Chỉ là những lời hứa hẹn, gật gù, đãi bôi dù quacâu chuyện, hầu như vị lãnh đạo nào cũng ngờ ngợ việc vìsao lại bắt Vinh?

Hy vọng còn lại dồn về phía anh Lập Những cũng vôvọng Bạn bè ai nấy đều lo lắng nhưng cũng không làmđoợc gì nên chuyện Người nhiệt tình lắm thì có thêmtiếng thở dài Lập làu bàu: Đời chó má thật Lúc vinh sự,

ai nấy đều xúm đến Khi gặp rủi ro, chuồn sạch Chỉ cóanh Trung phó chủ tịch tỉnh là giữ quan điểm dứt khoát:Vinh không có tội Vinh chính là người đã mang về chotỉnh Quota này Chính anh Trung là người phụ trách mảngkinh tế của tỉnh, biết rõ lấy được Quota lúc này là rất đángngạc nhiên Vinh đã làm được điều đó Có chăng là, công

ty anh Hợp dù có công lo chi phí để Vinh xin Quota nhưnglại không có chức năng xuất khẩu Còn công ty ngoạithương thì cứng đầu, khăng khăng cho rằng, chẳng ai chạy

cả, chính phủ cho tỉnh Quảng Bình Anh Trung đã gặp anhHợp thuyết phục anh Hợp nên mềm dẻo với ông Thànhgiám đốc ngoại thương, chấp nhận phương án ôngThành đưa ra, mỗi đơn vị xuất một nửa, công ty anhHợp ủy thác xuất khẩu cho ông Thành Nhưng anh Hợp

ế

Trang 18

vẫn gàn, không chịu Đôi co nhau Càng đôi co càng bếtắc Biết là Vinh không có tội rồi nhưng bay giờ xử lý làmsao? Anh Lập tường thuật lại như vậy và tất cả tổchạy án đều bắt đầu ngao ngán, không biết sự việc

sẽ đi đến đâu Sau anh Lập kể, mẹ kiếp, vì mày mà tao đinát đất Đồng Hới Ngừoi tốt bụng cũng nhiều mà thằnghèn cũng không ít Hình như mấy ông ở tỉnh lại đang đánhnhau nữa do vậy công việc cứ rối như canh hẹ

Sau anh Lập lại có thêm một sức mạnh nữa là nhà văn ThếTường Cũng anh em cả Thấy việc bất công thì nhào vôthôi Anh Lập, anh Tường đi tới nhà anh Trung phó chủtịch, lại sang nhà ông Trần Sự chủ tịch, lại vòng đếnnhà ông Thành giám đốc ngoại thương Hàng chục ngàynhư vậy Rồi ông Thành cũng thừa nhận là Vinh có công.Nhưng đáng tiếc, cuối cùng sự thừa nhận này quá muộn,muộn vô cùng, khi mà tôi đã ngồi trong phòng giam 10tháng Nhưng chuyện này kể sau

Một phía khác cũng đang tự thoát bằng nhiều nỗ lực đó làanh Hợp giám đốc công ty vật tư tổng hợp Quảng Trạch.Ngày nào anh Hợp cũng phải vào Đồng Hới, khi gặp công

an điều tra, khi gõ cửa các nhà lãnh đạo cấp tỉnh, nhữngngười đã từng một thời ký, giúp đỡ, chứng kiến toàn bộcông việc xin Quota của tôi và anh Hợp và đã giúp đỡ đểcho tôi và anh Hợp "hoàn thành nhiệm vụ"

Nhưng không hiểu sao mọi việc cứ im thin thít

Sau này, khi tôi đã tự do, anh Hợp kể: Tao có gì sai.Công ty tao chi tiền cho mày, rõ ràng, nhận lần nào mày

Trang 19

cũng viết giấy, ký tá Rồi công việc hoàn thành xuất sắcCuối cùng thì Vinh được tỉnh thưởng Tức là xác nhận cócông mới thưởng Nghĩa là tao vô tội Thế mà tao vẫn bịquất cái án treo, khai trừ đảng ,mất chức giám đốc Màybiết không Địt mẹ hôm dó tao đã lần trong người khẩusúng đấy Không biết sẽ bắn ai nhưng tao muốn bắn Mày

tự do mày vẫn là nhà văn, nhà báo, tao giờ có cái đéo gì,

về trồng rừng, trồng lúa May đêm đó như có ma quỷ xuikhiến, ngăn tạo lại, tao vứt súng xuống ruộng, đi về, chứnếu không thì

Tôi nắm lấy tay anh Hợp, hai anh em nhìn nhau câmlặng

Nửa tháng sau tổng kết kết quả chạy án Lập bất lực:Đéo hiểu thế nào Thằng nói Vinh có tội, thằng nói không.Lâm Chí Công hùng hổ: Chó má thật, không biết trong sâuthẳm của vụ này là gì? Nguyễn Thế Thịnh thận trọng: Thôicác ông cứ vô, ở lại đây tôi nắm thêm tình hình Đừng nônnóng Làm cách mạng là phải thận trọng đã Đã bắt rồi,giờ thả ra khó lắm Nếu không có tội này thì họ cũng tìm

ra một cái gì đó có tội Đừng chủ quan

Thịnh nói rất đúng

Trong trại giam những cuộc thẩm vấn nhạt dần Đôi khitôi nghe đại úy Hồng cho biết là đại úy đã thẩm tra lời khaicủa tôi, gặp ai, nói gì , xem có đúng với lời khai nhận củatôi không Tôi hỏi Họ công nhận thế cả chứ Đại úy gậtđầu Họ xác nhận tôi đã gặp họ và xin Quota chứ Đại úygật đầu Thế thì sao lại bắt tôi, sao lại nói tôi có tội Đại úy

Trang 20

Hồng đưa tôi điếu thuốc Tôi hỏi, anh là cán bộ điều tra,anh phải khẳng định vô tội cho tôi chứ Đại úy Hồng nhắctôi cố gắng ăn uống, uống nhiều chè vào, dạo này tôi thấy

da anh không được tốt Nhưng anh phải gỡ tội cho tôi, anhđang có bằng chứng khẳng định tôi vô tội Gần tết rồi nhỉ,tôi sẽ đề xuất cho gia đình anh vào thăm tết anh Thế tức làtôi vẫn chưa được thả sao? Các anh làm cái trò gì vậy?Đại úy Hồng đứng lên, nhã nhặn: Chịu khó ăn uống vànhớ tập thể dục anh Vinh nhé Và đại úy đi

Sau buổi đó tôi không gặp đại úy Hồng nữa Ngoài kia,cuộc chạy án thất bại Sau này, tôi, Thịnh, Công và Lậpngồi với nhau Lâm Chí Công cười khùng khục: Đéo mẹmấy anh em mình ngu thật Chạy án mà toàn đi tay không,lại đi phơi phới Làm đéo gì được Thịnh tủm tỉm cười:Nhà báo mình khi nhờ vã ai thật khó Với người khác cóthêm phong bì họ giúp Mình đi nhờ người ta, có khingười ta lại còn cho phong bì Thế mới là ăn cứt Lập nổicáu: Trẻ con Bọn mình là loại chạy án trẻ con Làm ănnhư cứt Rồi cùng cười òa Uống

Vợ tôi bán nốt cái ti vi màu được mấy triệu trả nợ trongthời gian chạy án Chẳng lo lót được ai đồng nào Chỉphục vụ cho tổ chạy án ăn no ngủ ngon thôi Nhớ lạichuyện này, cả nhà đều phì cười, Nhưng trong tiếng cười,hình như có cái gì đó nghèn nghẹn, không nói ra lời được.Thằng Đức cụt ôm tôi trong vòng tay hắn, trong đêmgiá buốt, cà cà cái chân cụt vào bụng: Eng(anh) đừngbuồn Eng sẽ về Eng thì chờ đợi ngày tự do Em thì sợ

Trang 21

eng về sớm, em ở lại buồn lắm Tôi xô hắn ra, gào lên: Địt

mẹ mày Nói gì nói ngu thế Thằng Đức cụt nhăn răng lầnnữa: Em ngu thì em mới gặp được eng, em vinh dự tự hào.Sau này về, em khoe với cả làng em, địt mẹ có thằng nàotrong làng nắm được dái của nhà văn Nguyễn Quang Vinhchưa? Còn tao, Đức cụt đây, chuyện vặt nhá Hơ hơ hơ.Hay anh em mình xốc chim cho nhau đỡ bức xúc tình dụcanh Tôi đạp Đức cụt lăn xuống đất Đức cụt lại bò chồmlên, nhăn nhở: Eng mần chi rứa

MỘT NGÀY TÙ

Tôi có may mắn là ngủ tốt, trong bất cứ tình huống nào,

chỉ cần đặt lưng xuống là ngủ Vì vậy, suốt ngảy, dù là ởtrong phòng tạm giam, lúc nào tôi cũng tươi tỉnh

Báo chí gọi là phòng tạm giam Lũ tù gọi là hộp Tạmgiam là " nằm hộp"

Rộng 2 mét, dài 3 mét, một sân chơi cho 4 ngườirộng 1 mét, dài 1,5 mét Toa lét rộng 90 cm, dài 60 cm Bểnước rộng 30 cm, cao 20 cm

Nếu được mở hết cánh cửa phòng giam phía trong thìchiều dài di chuyển của bị can sẽ nới ra được khoảng 1,5mét

Ban ngày, sau khi đóng sập hai cánh cửa sắt, ánh sángchỉ còn ở ô gió nhỏ trên cao Cả ngày, trong hộp này, ánhsáng chỉ nhờ nhờ, rất khó chịu

Trang 22

Thường, 5 giờ sáng thằng Đức cụt đã dậy Hắn ngồi,nhìn tôi, đưa cái chân cụt lên cọ cọ ở ngực tôi, sàm sỡ:

có Thỉnh thoảng, cả nhà có được một đĩa thịt Biết là chaphải dành miếng ngon cho con nhưng thèm quá, đôi lúc lạigiả vờ khoắng nhầm đũa, cướp khỏi miệng con một miếngthịt Mấy đứa con em biết cha nó ăn uống đàng hoàng thếnày, e chúng nó xin vô hộp ở hết anh ạ

Tôi nhìn Đức Hắn nói nghiêm chỉnh, không đùa

-Thể dục đi anh Vinh

Tôi uể oải ngồi dậy Tôi đã hứa với Đức cụt, sáng sớmnào tôi cũng chạy thể dục trong hộp Anh phải tập Phảichạy Nếu không ngừơi phù lên hết Em cụt chân, khôngchạy được thì cổ động viên cho anh

Nhưng Đức cụt còn làm hơn cả cổ động viên

Tôi chạy, với chiều dài một vòng là 9 mét, tôi phải cốchạy ít nhất 50 vòng

Trang 23

Tôi chạy, còn Đức cụt cầm cái cốc nhựa, hét oang oang,tay thì cầm cái chân giả đập chan chát xuống bệ xi mănglàm trống Hắn vừa hét vừa nheo mắt nhìn tôi đang cắmđầu cắm cổ chạy:

-Alô Alô Hiện nay Ban tổ chức đang nhìn thấy vậnđộng viên Nguyễn Quang Vinh cố vượt lên qua mặt vậnđộng viên số 56 Anh vượt được không? Chỉ còn 50 métnữa, 30 mét nữa, rồi thưa các bạn, anh đã vượt qua số

56 Trời ơi, các bạn nghe thấy không, hàng ngàn ngườiđang vỗ tay cổ vũ cho vận động viên Nguyễn Quang Vinh

Cố lên Cố lên Cố lên Nguyễn Quang Vinh cố lên Niềm

tự hào của người dân Quảng Bình cố lến Về đích rồi.Thắng rồi Thắng rồi Ha ha ha

Tiếng thằng Đức cụt oang oang theo những bước chânchạy của tôi Tôi mồ hôi mồ kê nhễ nhại, đã định dừng thìthằng Đức cụt lại hét lên:- Không Không được dừng lại,hãy tiến lên Niềm tự hào của nhân dân Quảng Bình hãytiến lên

Rồi giờ tập thể dục cũng xong xuôi

Đúng giờ làm vệ sinh Cửa mở Hôm nay trong hộp chỉ

có tôi và Đức cụt Hắn cụt rồi, tôi phải xách nước vệ sinh.Lần đầu tiên tôi xách nước Hoá ra là chạy xuống ngay hồnuôi cá Hai thùng nước dùng để dội toalet, hai thùng cònlại đổ đầy nước bể Tôi hỏi Đức cụt:-Thế hoá ra mấy ngàynay mày pha mì tôm bằng nước hồ cá à? Đức cụt gật đầu

Dạ Nước này còn uống được mà Tôi lắc đầu Gớm quá.Tao múc nước mới biết, toàn rong rêu, e có cả cứt Đức

Trang 24

cười Tháng trước em múc nước pha mỳ tôm, còn thấymột cục vàng vàng, mềm mềm Nghi là cứt ở hồ cá Vẫn

ăn à? Con chó nhà em ăn toàn cứt, vẫn lớn, bán còn đượcnắm tiền, như em ăn cơm cả năm, bán ai mua anh? Rứahết Hì hì

Chính xác là bị can vẫn có nước uống Nhưng nếu uốnghết thì phải dùng nước hồ cá chứa trong bể thôi Chuyệnthường

Bây giờ là đến lượt pha trà

Đức cụt vô cùng tài hoa trong chuyện này Trong hộpcho phép hút thuốc nhưng không cho mang lửa vào Chophép uống trà nhưng không cho phép đun nấu

Đức cụt lấy ra một mảnh vải chăn nhỏ bằng bàn tay để

ở góc khuất dưới nền xi măng Một tay hắn cầm cái lưỡilam được dấu kỹ trong thân dép ra, tay kia cầm nhúmbông Hắn cà quẹt cả nửa giờ cái lưỡi lam ấy vào thành ximăng cho đến khi lửa bật ra, bén vào nhúm bông AnhVinh, đưa bao ni lông cho em Đức cầm bao ni lông, châmvào nhúm lửa nhỏ Lửa cháy bao ni lông, từng giọt nhựanóng mang cả lửa chảy xuống miếng vải chăn Một lúcsau, nhựa ni lông cuộn chặt vào miếng vải chăn, nghinghút cháy thành ánh lửa xanh lét Đức cụt cầm bao nilông đựng nước, hong trên ngọn lửa Tôi ngố ra nhìn Lạ.Bao ni lông đựng nước đặt trên lửa nhưng không nhữngbao ni lông đựng nước không cháy mà một lúc nước lại sôisùng sục Đức cụt cười khùng khục Hắn nhanh tay cho

ế

Trang 25

nước vào bát đã có sẵn chè Thế là xong Hai anh em châmthuốc, uống trà nóng, khoan khoái.

Đức cụt còn rút từng sợi bông ở cái chăn chiên cũ rách,rồi nối nhau rất dài, yêu cầu tôi vắt sợi dây bông khắpphòng giam Đức cụt châm lửa vào một đầu sợi bông Lửangún cháy, rất chậm, cháy dần dần Một sợi dây chăn nhưthế có thể ngún cháy cả ngày Đấy là mồi lửa cho chúngtôi hút thuốc

Trà lá xong xuôi, chẳng có việc gì nữa Đức cụt ra lệnh:Hôm nay đếm kiến Đếm kiến à? Dạ Anh đếm đàn kia

Em đếm đàn này

Đàn kiến nâu của tôi chạy ngang qua phòng giam Đànkiến của Đức cụt chạy dọc theo thành bệ xi măng làmgiường Hai anh em chăm chú đếm Độ hơn một giờ Đứccụt cười: Em được 8 ngàn 12 con Của anh mấy? 9 ngàn

24 con

Hai anh em nằm vật ra bệ xi măng, thở Em tẩm quấtcho Đức cụt lăn xả lên người tôi Cái chân cụt đặt gọntrên lưng, hai tay hắn vỗ bôm bốp Rồi hắn xoa, đấm, véo,giật vô cùng chuyên nghiệp

Còn hơn một giờ nữa mới đến giờ ăn cơm

Đức cụt thấy tôi nằm thừ ra, buồn Hắn cố nghĩ một tròchơi nào nữa

Tôi quay sang hỏi:- Mày thành án rồi, sao lại ở hộp.Đáng lẽ thành án thì ra ngoài chứ? Đức cười: Cán bộ nói

em cụt, thành án thì cũng chẳng làm được gì Cho vào hộpluôn Tôi im lặng Nhưng ở với anh, ăn uống thoải mái thế

Trang 26

này, em thích ở mãi Án em 9 năm cơ mà Em sợ ngày anhvề Tôi trừng mắt Đức cụt im lặng.

Ăn trưa Bốn thằng phạm nhân khiêng một cái chảocơm to và một chảo canh Một thằng xách theo một thùngnước uống Bọn tôi chìa ra hai cái tô Vục hai vục vào nồi,tôi mang cơm vào Đức cụt soạn thức ăn ra Hắn ăn say mênhư ăn tiệc Nhà em mỗi năm vào ngày tết mới có thịt.Trong hộp, ăn với anh, ngày nào cũng tết Sướng Thôi im

đi mày, lúc đéo nào cũng sướng Hì hì

Ngủ

2 giờ chiều

Đức cụt tay cầm cái chăn chiên rách Anh ẩn em lênnhé Tôi cồng kênh Đức cụt lên cao Hai tay hắn bấu lấythanh sắt ở ô gió phòng giam Rất thành thục, hắn lòn cáichăn rách qua những thanh sắt ô gió và treo người lủnglẳng bên cạnh ô gió Tôi ngồi ngóng mặt chờ đợi Đức cụtdán mắt nhìn qua khe cửa ô gió, miệng liến thoắng:

-Ui anh ơi Hi hi Anh mà nhìn được thì hay lắm Địt

mẹ một em đang đi chợ, gánh một gánh rau, rồi em đangngồi xuống đái, đít rất trắng Đít con này trắng hơn đít vợem

-Còn gì nữa không?

-Một con bò cái đang đi Con này sắp đẻ, bụng to lắm

Ùi Có một tốp các em thanh niên Đi đâu thế các em ơi -Còn gì nữa

-A ha Hai con chó đang

-Thôi đi Nhìn chỗ khác đi

Trang 27

-Không có chi nữa Hôm nay vắng quá anh ạ.

Im lặng

Đức cụt ngày nào cũng treo người lên như thế, nhìn rabên ngoài, thấy gì cũng reo lên mừng rỡ Hắn cứ treongười như vậy cho đến lúc sẩm tối, không thấy gì nữa mớitụt người xuống

Ăn cơm chiều xong thì cũng sẩm tối Sẩm tối là nói cholịch sự, chứ trong hộp đã tối đen rồi Cái tối trong hộp nóđặc sánh, tối như thể người ta dồn cả ngàn đêm tối lại, nấuthành cao, nên bây giờ, cái tối nó nặng lắm, khủng khiếplắm, dai dẳng lắm, tôi cảm tưởng như tôi đang bị nén chặt,

ép xác trong màu đen kịt tởm lợm

Tâm sự

Đức cụt ngồi trên đầu tôi Cái chân cụt của hắn chòi ra,chui xuống dưới đầu tôi Tôi quen, coi cái chân cụt củathằng Đức như cái gối mềm

Mày ở hộp hai năm rồi cơ à Dạ Tạm giam 4 tháng.Thành án ở tiếp thêm 20 tháng thì anh vô Sợ nhỉ Hai năm

là 720 ngày Dạ không Chỉ có 24 thôi 24 gì? Anh tínhngày, em tính tháng nên nhanh lắm Em ở được 24 thángchứ mấy, có chi lâu Tháng thì cũng phải bắt đầu từ ngày,thằng ngu Hì hì Ngu chi tính ngày cho lâu Tính tháng đianh Mỗi tháng vợ em lên thăm em một lần Khi thành án,

họ cho em ra gặp vợ một đêm liền ở ngoài khu thăm nuôi.Hai năm gặp 24 lần Nhanh lắm Cho gặp vợ một đêm cơà? Dạ Mỗi tháng một đêm Đêm nớ, hì hì, em làm 3 nhát,đến nhát thứ 4 đuối, nhưng nghĩ, còn đến 1 tháng nữa mới

Trang 28

gặp, thôi, gắng Vợ em sợ em kiệt sức ẩy người ra Anhđừng nữa, anh chết trên người em thì răng? Em trợn mắt.

A Cô coi thường tôi quá nhỉ Công an đã coi thường tôi,đến cô cũng coi thường à Vợ tôi im lặng kéo tôi vào Hì

hì Mỗi lần lên thăm, vợ mang gì cho mày? Dạ mắm cà.Một gói thuốc lá sợi Vài cuốn sách cũ xin của hàng xóm

vì em thích đọc sách Sách anh cũng là do vợ em mang vô.Giam trong này, ăn khổ thế sao mày vẫn khoẻ Dạ em xinphạm nhân trong phòng tí thịt, tí cá, đổi lại, đêm em tẩmquất cho họ Vợ em nói, đi xem bói thầy nói năm nay số

em vượng phát, có quý nhân phù trợ, ăn nên làm ra, phúclộc đầy đủ Đang ở tù, phúc lộc cái gì mày? Dạ Thầy nóiđúng đấy chứ Thì năm nay gặp anh đây này, ăn uống đầy

đủ, không phúc lộc là chi nữa anh Mơ ước lớn nhất đời

em là được ăn uống thật sướng Nay thì bữa nào cũng cá,thịt, rồi hộp thịt, rồi thuốc lá thơm, rồi trà ngon, rồi cònđược ăn sáng, đêm đói được ăn Phúc lộc quá chi nữa anh.Tôi vít lấy đầu Đức cụt, xoa xít, mắt thấy cay cay Tuần tới

là vợ mày lên thăm đấy Dạ Đợt này em sẽ làm được 4nhát đàng hoàng Sao vậy? Vì có anh, em ăn uống ngonlắm, nên khoẻ Em sẽ khoe với vợ em là đang được ở vớianh Khoe làm cứt gì Úi Anh đừng khiêm tốn Mấy khiđược gặp nhà văn các anh Nay được ở chung hộp, như

mơ Hì hì Mày trù tao ở suốt đây à? Nhục nhã mày biếtkhông? Đức cụt cúi xuống sát người tôi Anh vào hộp hơnhai tháng mà da thịt vẫn thơm như người đời Thôi im đimày

Trang 29

Im lặng.

Hát anh hè

Lại hát Đêm nào cũng hát Những phòng giam bêncạnh cũng bắt đầu hát, ngâm thơ, cải lương, cười phe phé.Đức cụt cầm cái chân giả, cầm cái muỗng, gỗ lóc cốcvào chân giả và hát, người hắn rung lên theo mỗi câu ca.Nghe chán, tôi cũng vùng dậy hát

Rồi cả hai thằng cùng đứng lên Nào song ca Sau đâyđôi song ca giọng nam cao quyện chặt với giọng nam lùnxin phép trình bày một ca khúc rất dễ thương của nhạc sỹThuận Yến, ca khúc Hương Tràm Cốc cốc cốc Đức cụthát tốt Hắn dựa người vào tôi, cái chân cụt thọc vào thắtlưng của tôi Tay cầm cái chân giả lên gõ lốc cốc Hát mộtlúc rồi bỗng quên mình là ai, quên mình đang ở hộp, quênhết, chỉ muốn gào lên, hét lên, ngân nga lên để chiến đấuvới đêm tối

Thằng nào có thuốc cho xin điếu

Tiếng công an bảo vệ trại giam vang ở bên ngoài phònggiam

Trang 30

Nhưng tao không phải là thằng tù Tao không có tội.Đức cụt cười hì hì Anh nói vậy, cán bộ nghe được lạichửi: Địt mẹ mày Mày muốn có tội thì chúng tao cho mày

có tội, hiểu chưa?

Bất công Tôi gằm mặt xuống Đức cụt thả vào bóngđêm một câu tôi không bao giờ quên: Sinh ra nhà tù là đểnuôi dưỡng bất công mà anh

Mày nghĩ ra câu này à?

Dạ đâu Em nghĩ ra được câu này em quá giỏi, em làmtrưởng thôn từ lâu

Thế của ai?

Tháng trước, có con đĩ nó bị bắt, nói thế

Vì sao nó nói thế?

Nó bảo, nó chính xác là con đĩ, thế mà cán bộ lại bảo

nó giả vờ nói con đĩ để tránh tội buôn hàng lậu Nó thấyoan Nó thấy ép tội nó buôn lậu là bất công Vì nó khẳngđịnh nó là con đĩ thật mà không ai tin lời khai của nó, cứ

ép tội nó là tội buôn lậu, xử tù Vì nếu là con đĩ thì ai đi xử

tù con đĩ Chuyện xảy ra ở tỉnh này à? Không Mấy thằng

tù trước kể Hết án, con đĩ kia viết một dòng vào giấy đưacho giám thị: Nhà tù các ông là nơi nuôi dưỡng sự bấtcông Ông giám thị điên tiết chửi Địt mẹ mày Con đĩ kiadạng chân Này Tôi nói cho ông biết, tôi đã là người tự

do, tôi là công dân, ông là công an mà dám địt mẹ côngdân à Xin lỗi tôi đi

Tôi phì cười Mày bịa đặt

Trang 31

Đức cụt lại gõ gõ cái thìa vào chân giả và ngân nga:

Em ơi nếu tình không thành thì sao? Lấy chai thuốc chuột uống vô thành liền.

ĐỔI TỘI

Tôi bị bắt vì tội lừa đảo: Nghĩa là người ta lo chi phícho mình xin quota xuất khẩu sắt phế liệu nhưng khôngthực hiện Tội là như vậy Nhưng sau 4 tháng điều tra, lầntheo lời khai của tôi, cơ quan điều tra đã không đủ chứng

cớ để buộc tội vì thực sự chính tôi đã có công mang về chotỉnh quota xuất 10 000 tấn sắt phế liệu Những bằng chứng

đã bảo vệ tôi

Tưởng như vậy là về

Tưởng như vậy là tự do

Tưởng như vậy là được giải oan

Nhầm

Trong khi tôi nhận tiếp quyết định gia hạn tạm giamthêm 4 tháng và nằm bẹp trong hộp giam thì bên ngoàiđang có diễn biến khác nguy hiểm cho tôi

Anh Lập kể: Do những mối quan hệ thân thiết, anh Lậpbiết được, cơ quan điều tra đang quyết tâm áp cho tôi tộikhác Tội lừa đảo không còn nữa thì kết tội lạm dụng tínnhiệm để chiếm đoạt tiền

Vụ việc nào nữa đây?

Hoá ra là chuyện làm phim Như đã kể, tôi viết kịch bảnChuyện tình bên dòng sông và huy động vốn làm phim.Tôi gặp anh Trâm, là đồng hương, giám đốc một công tyxây dựng ở Hà Nội Anh Trâm rất tình nghĩa với gia đình

Trang 32

tôi Thời bé, anh Trâm ở trọ trong nhà tôi để học mấy nămliền và rất kính trọng gia đình Anh Trâm hỏi tôi đang làm

gì Tôi nói tôi đang huy động tiền để sản xuất một bộ phimđiện ảnh về quê hương, sẽ quay ngay tại quê hương mình.Anh Trâm sống rất có tình nghĩa, lại rất yêu quê, anh đềnghị tôi kể chuyện phim Rồi anh Trâm nói ngay: Anh sẽđầu tư cho Vinh làm phim Sau khi chiếu, tiền thu được thìđưa lại cho anh, anh không cần lời lãi Chỉ đơn giản thếthôi Anh Trâm chuyển cho tôi 120 triệu Tưởng thế là đủlàm phim Nhưng rồi vô số khoản phát sinh cuối cùng, sốtiền thực chi lên tới 180 triệu Phim làm ra, chiếu ở cácrạp, sau khi trừ đi chi phí rạp và nhiều chi phí khác, số tiềncòn lại chỉ đủ trả tiền vay và lãi ngoài, còn số tiền anhTrâm đưa cho tôi mới chỉ hoàn lại chưa tới 50 triệu Tôihứa với anh Trâm sẽ thanh toán dần, quyết không để anhTrâm mất vốn Anh Trâm động viên tôi, không sao, khôngsao, em hãy cố gắng làm, tiền không lớn, khi nào có trảcho anh cũng được

Thế thôi Không có chuyện lợi dụng nhau để chiếmđoạt tiền Không có Những báo cáo, tờ trình của anh Trâmgửi cơ quan công an cũng khẳng định như vậy

Nhưng trước đó, có vẻ như người ta đang ép anh Trâmphải viết giấy rằng, tôi gạ gẫm lấy tiền anh Trâm làm phimrồi quỵt, không trả Và người ta đang cố đưa các tình tiếtkia vào tội: Lạm dụng tín nhiệm để chiếm đoạt tiền ngườikhác

Trang 33

Một điều lạ là, dù anh Trâm khẳng định tôi không cóhành vi lạm dung tín nhiệm gì hết, anh Trâm tình nguyệnđầu tư tiền cho tôi làm phịm, thế thôi, nhưng không ainghe Tội đã được xác định.

Thiếu tá Hiệu, phó phòng điều tra xuất hiện cùng đại uýHồng hỏi cung tôi

Một câu hỏi được thiếu tá Hiệu nhấn mạnh:

-Anh cần tiền hay anh Trâm cần chi tiền?

Một câu thẩm vấn của một cán bộ công an già dặn kinhnghiệm Nhưng đó cũng là một cái bẫy, cái bẫy giăng rấtkhéo để nếu tôi không cẩn thận thì sa ngay vào: tôi quácần tiền nên mới gạ gẫm chiếm dụng tiền anh Trâm chứkhông phải anh Trâm vì tình nghĩa gia đình với tôi, vì tìnhquê hương mà tình nguyện đưa tiền cho tôi vô điều kiện.Nhiều lần anh Hiệu hỏi câu này và tôi không trả lờithẳng vào câu hỏi mà trình bày rành rọt lý do vì sao anhTrâm đưa tiền cho tôi và lý do vì sao tôi không thành toánhết tiền cho anh Trâm, rồi chúng tôi thoả thuận giãn việcthanh toán thế nào

Vô nghĩa

Tội đã được đổi: Lạm dụng tín nhiệm để chiếm đoạttiền

Tiếp tục giam

Bên ngoài, anh Lập tiếp tục đấu tranh

Anh Lập nói: Trong lúc tôi hoạn nạn, anh Lập gặp anh

Lệ, trung tá, trưởng phòng điều tra ( anh Lệ đã mất vì mộttai nạn ô tô) Anh Lập nói, anh Lệ là sỹ quan công an đáng

Trang 34

kính trọng vì hai lẽ: Một là anh ấy không áp đặt vô lý tộilên bị can nếu không có chứng cớ Hai là anh Lệ biết ai đóđang quyết tâm ép tôi phải có tội đã bắt là phải có tội.Anh Lệ đã yêu cầu anh Lập tôi ra gặp anh Trâm để anhTrâm xác nhận rằng, anh Trâm tình nguyện đầu tư tiền chotôi chứ không phải tôi có thủ đoạn gạ gẫm lấy tiền anhTrâm Anh Lệ đã mất, không phải vì thế mà nói tốt choanh ấy Nhưng nếu cán bộ điều tra như anh Lệ thì tôikhông phải cực khổ 300 ngày tạm giam và anh Lập cùngbạn bè của tôi và anh Lập không phải đi lại mòn gótchân để giúp tôi chứng minh vô tội Chỉ có một điều khóhiểu là anh Lệ là trưởng phòng điều tra, biết hết, nhưng rốtcuộc vẫn phải im lặng trước việc người ta gán cho tôi tộilạm dụng tín nhiệm để chiếm đoạt tiền.

Cùng với việc thay đổi tội danh với tôi như trên cònthêm một quyết định gia hạn tạm giam 4 tháng nữa

Tôi rầu rĩ bước vô hộp

Thằng Đức cụt nhảy lò cò ra đón tôi, giật vội cái giấytrên tay đọc và ngồi thịch xuống bệ xi mặng:

-Em nói không sai Anh sẽ được gia hạn 4 tháng Em ởvới anh thêm 4 tháng Ui trời ơi, như mơ anh Vinh ạ

Tôi đạp Đức cụt bổ nhúi:\

-Cặc Mày Điên rồ

Đức cụt vẫn ngồi dưới sàn nhà xi măng, cười cười:

-Eng thì Em đùa thế mà

-Đùa cái gì lúc này?

Đức cụt rón rén lết lại bên tôi, ôm chân tôi vuốt ve:

Trang 35

-Em tẩm quất cho anh nhé.

-Đéo vào

-Này Hôm nay trong lúc anh hỏi cung, bất ngờ vợ emtạt qua thăm, em kéo mụ vào buồng thăm gặp, không làmđược gì nhưng cũng cho tay vào trong áo bóp được cái vúanh ạ

Tôi im lặng

-Vợ em có gửi cho anh một ấm chè Mụ ấy nói, không

có tiền, chỉ mua được một ấm chè ở quán thôi Đây anhnày Em đun nước pha trà anh nhé

Tôi im lặng

Dù rất cố gắng nhưng Đức cụt không thể nào làm tôivui lên được Hắn nằm ngửa trên bệ xi măng, đưa cái châncụt lên, nhướn nhướn lên cao như kiểu ai đó nắm tay biểuquyết, hậm hực:- Địt mẹ Hồi em cũng vậy Ăn cắp mấyđoạn dây thép bỏ không của hợp tác xã, mà phải nhận tộiphá hoại công trình an ninh quốc gia Mần 9 năm tù

Tôi im lặng

Đức cụt ngồi dậy, nhích người gần tôi, thủ thỉ:

-Thôi anh Vinh, buồn chi nữa Nó kết tội thế nào kệ, ratoà mình cãi anh ạ Sơ thẩm không xong lên phúc thẩm, lochi anh

Trang 36

thanh sắt ở ô gió, kéo người lên Hắn vừa hì hục cố sức đungười lên vừa ấm ức:

-Em mà không làm cho anh vui lên được, em là cục cứt

Em lên em ngồi trên này, nhìn thấy gì em kể cho anh nghe

là anh sẽ vui, anh hi?

Tôi cúi mặt như muốn khóc vì đau đớn, vì oan ức, vìđắng cay

Tiếng Đức cụt oang oang:

-Các bạn thân mến Chương trình truyền hình trực tiếptại hộp 9 xin phép được bắt đầu Bên trái, ngay gần ao cáchúng tôi đang nhìn thấy một con gà mái nhà ai vừa đẻtrứng xong, vâng, nó rất khoái, nó đang chạy và vỗ cánh

và đang kêu lên: Vừa đau vừa rát Vừa đau vừa rát A Kianữa, nếu đài chúng tôi không nhầm thì có một chú bộ độihình như đi phép, vai mang ba lô, trên nắp ba lô có conbúp bê Chú bộ đội đang chạy nhanh Sao lại chạy nhanh.Chạy nhanh để làm gì? A ha Hoan hô chú bộ đội bắn Mỹtài ghê Trời, thưa các bạn, hoá ra chú bộ đội rẽ xuốngdưới bờ mương đi ỉa

Vừa nói, Đức cụt vừa ngoái xuống nhìn tôi Nhưng tôivẫn câm lặng, ngồi gục như một mớ giẻ rách

Tiếng Đức cụt rất thiết tha:

-Anh Vinh lên đây với em

Tôi chưa phản ứng gì thì nghe ái một cái Đức cụt ngảsấp xuống bệ xi măng Tôi lao tới Đức Mày sao thế MặtĐức cụt đẫm máu nhưng hắn cười A ha Anh nói rồi nhé.Thằng điên, đau không để tao đập cửa gọi y tá Đức cụt

Trang 37

lấy áo lau máu trên mặt, cười cười Em phải ngả như vậy thì mới cạy miệng anh ra được Thấy anh câm lặng, emxót Thằng ngu, gãy lưng chứ còn gì Em chống cái châncụt này xuống, gãy lưng sao được Tôi nâng cái chân cụtcủa Đức lên, một mảng thịt trầy ra, bầm tím Tôi kéo Đứccụt vào lòng mình Đức cụt ngồi gọn lõn Hắn cười Cố lênanh Vinh Cố lên anh nghe Em thương anh lắm.

Tôi cúi sát mặt vào đầu Đức cụt, nước mắt chảy ướt cảtóc hắn

Đức cụt nóng sốt gần một tuần lễ vì vết thương

Tôi nói rất nhiều lần vào tai Đức mỗi khi Đức lên cơnsốt: Đức ơi, cố lên, anh biết rồi, em phải đau thế này đểanh bớt buồn đúng không thằng ngu?

Đức cụt vừa run bần bật trong tay tôi nhưng lại cười.Cái miệng Đức cười trông khiêu khích lắm, cứ muốn chomột cái bạt tai Có lần tôi nói, do cái miệng cười khó chịucủa mày nên toà nó mới tống cho mày 9 năm tù Đức toétmiệng Khì khì khì

ĐỨC CỤT

Đêm đầu tiên nằm với Đức cụt trong "hộp", hắn cà cà cáichân cụt lên bụng tôi nói em bị cụt chân trong trường hợpnào anh biết không? Tôi lắc đầu rồi thấy Đức hơibuồn, tôi nói, thì quê mình đầy bom bi, chắc em làm đồng

bị bom bi Hắn nói được vậy đã hạnh phúc Tôi nói thì saonữa Hắn nói em đi bộ đội, đóng quân ở Ninh Thuận Banngày em quen được một ả bán cà phê đẹp mê tơi, tối, chờcho đơn vị ngủ hết, em bấm thêm hai thằng bạn nữa cùng

Trang 38

nhảy hàng rào ra bên ngoài đi tán gái với em Vô phúcquá, em giẫm phải quả mìn thời Mỹ gài lại Cụt Về nhà.Cực như chó Nói ra sự thật với bà con làng xóm thì họxem mình đéo ra gì Mà nói dối thì họ lại bảo, để bác giúpcháu làm hồ sơ thương binh Cuối cùng, ai hỏi vì sao cụt,cười cười xong.

Hắn kể chuyện lấy vợ

Vợ hắn bây giờ hồi đó là cô gái cùng làng, nhỏ nhắn, vú

vê mông má tương đối Thấy phận mình què cụt, hếtđường sống, hắn chán Gặp ả này, tán cho vui miệng, aingờ dính Nhưng ả lại hỏi Anh cụt chân nhưng có cụt cáikia không? Em hỏi cụt cái chi Ả nói chim Em điên tiếtlên, vạch quần kéo hẳn chim ra Em xem đi cho yên tâm.Nguyên xi Ả quay mặt Khiếp Anh mần chi rứa Nhưng

mạ em nói, mi có ưng thằng Đức thì phải hỏi thiệt hắn,hắn cụt chân thì có mần được không Em hỏi thiệt anh,chừ em cởi quần ra, anh dám mần không? Thằng Đức điênlên, dùng cái chân không cụt quật ả xuống bờ ruộng, kéoquần ả cái xoạc, mần một phát, ả kêu oai oái, em đau emđau Hắn thở hổn hển nói, em phải về kể với mạ em là anhĐức cụt mần em rất đau nghe chưa Ả dạ rồi chạy về nhà.Tháng sau cưới Đêm tân hôn, ả kể, hôm anh mần em bên

bờ ruộng, em chạy về, kể với mạ Mạ hỏi có đúng thằngĐức cụt mần con không? Dạ đúng Chim hắn to không?Răng con biết to hay nhỏ, đời con đã biết của ai mô Thì

có to bằng cái cán rạ ( rựa) kia không Dạ lúc mần thì tonhư rứa, mần xong không biết răng lại nhỏ bằng trái chuối

Trang 39

Hắn mần lâu không? Dạ lâu Mần sâu không Dạ sâu.Được Mạ cho con cưới hắn.

Đức kể: Vợ chồng em lấy nhau năm sau đẻ con liền.Đứa con thứ nhất mới ra đời, chưa kịp kêu ba ba thì đứathứ hai đã sẵn sàng trong bụng vợ Tụi em ở riêng Vườnrộng, nhà tranh vách đất, duy nhất có một cái nồi, một cáimâm, hai cái bát Hồi đó khổ như chó Em cụt, vợ em làmruộng Nhưng theo đẻ đái liên miên nên chẳng kiếm đượchạt lúa nào Đêm nào em cũng chèo thuyền mủng đi thảlưới, thả câu Hôm sau vợ ra chợ bán Làm bữa nào ăn hếtbữa đó Trời động, không thả lưới được, vợ lại xách rá đivay gạo Hôm đó trời lụt to lắm, em đang chèo thuyền thìnhìn thấy mấy sợi dây thép kéo từ trong cột điện của xã racái máy bơm của đội ở ngoài đồng Cột chống dây điệngãy sụp xuống, kéo theo mấy sợi dây điện Vì máy bơmnày hỏng, người ta bỏ lâu rồi, nên cũng không ai sửa chữađường điện Em ngó tới ngó lui rồi hẹn hai thằng nữa, cắt

mớ dây điện đó về, xoắn thành hình mấy cái gióng đembán Chẳng được mấy đồng nhưng công lao đi cắt dây điệnvới nhau nên ba thằng cũng làm bữa thịt chó Miếng thịtchó nhai nửa chừng thì bị bắt Bọn em bị kết tội xâm phạmcông trình an ninh quốc gia Em không cãi được Vợ emnói, dây điện của hợp tác bỏ đi lâu rồi, mình mang tội ăntrộm nhưng răng lại gọi là phá hoại công trình an ninhquốc gia Em cặc Không cãi Vô đây

Người ta thành án, không phải nằm hộp, ra ngoài laođộng Nhưng thấy chân em cụt, cán bộ nói, mi vô hộp mà

Trang 40

nằm, lao động chi mi Rứa là nằm hộp suốt cho đến hôm

mẹ đẻ xin Em nói, tù còn dài lắm, án 9 năm, hay mẹ mày

bỏ tao đi, lấy chồng khác cho sướng Vợ em nói, sướngkhổ chi không biết nhưng có thằng mô chim to bằng anhkhông? Anh không có chi tự hào thì cũng phải tự hào chimanh to chứ Em nghe vợ nói vậy, khoái, rưng rưng nướcmắt, tự thấy vinh dự tự hào, lại thò tay bóp vú vợ thêmcái Em nói, tháng sau cán bộ cho mẹ mi ở lại một đêm

Vợ em hỏi Ở lại mần chi? Em lại bóp vú thêm cái nữa.Hỏi ngu rứa, ở lại thì mần chứ mần chi Vợ em cười

Đêm đầu tiên có vợ ở lại đã thiệt Sáng hôm sau cán bộgọi em nói: Đức Mi mần vợ mi thì là việc của mi nhưng

mi la hét, gào lên ư hử ư hử suốt đêm rứa làm anh em cán

bộ khó chịu lắm Lần sau rút kinh nghiệm Lần sau, vợvừa đóng cửa buồng, em đã gào lên ư hử ư hử Hôm saucán bộ hỏi, sao mi mới vô buồng với vợ đã rên ư hử ư hử

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:25

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w