1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Ky niem con tim van mai

223 3 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Kỷ Niệm Con Tim Vân Mai
Tác giả Vân Mai
Trường học Trường Đại học Văn học Hà Nội
Chuyên ngành Văn học Việt Nam
Thể loại Tập truyện ngắn
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 223
Dung lượng 710,4 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Kỷ Niệm Con Tim Kỷ Niệm Con Tim Vân Mai Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net Phát hành Nguyễn Kim Vỹ http //vnthuquan net/ Mục lục Chương 1[.]

Trang 2

Kỷ Niệm Con Tim

Trang 4

Vân Mai

Kỷ Niệm Con Tim

Chương 1

Chị Hai ơi! Chị Hai

Tiếng của Hoa Quỳnh vang lên làm cho Hoa Cúc phải giật mình chạy ra:

– Gì mà gọi chị ghê thế?

Hoa Quỳnh tủm tỉm cười, nhìn chị, rồi chu môi nói:

– Hôm nay ngày là gì chị có nhớ không hả?

Hoa Cúc tròn mắt suy nghĩ:

– Là ngày gì chứ?

– Ôi, chị quên thật rồi hả?

Lắc đầu, Hoa Cúc nói vui:

– Có nhớ đâu mà quên.

Hoa Quỳnh vênh môi:

– Chị quên thật vậy sao?

– Quên là quên chứ sao lại thật giả hả?

Hoa Quỳnh cười khúc khích:

– Là ngày tròn một năm chị em mình gặp lại.

Gật gật đầu, Hoa Cúc phá ra cười:

– Ôi, vậy mà chị quên mất, Vậy tinh sao đây em?

Chu môi phụng phịu, Hoa Quỳnh vờ giận:

– Em thấy lúc này chị hay thơ thần lắm đó Đâu còn nhớ đến những chuyện xung quanh nữa.

Lườm em, Hoa Cúc chống chế.

– Làm gì có, em đừng có nói oan cho chị à?

Trang 5

– Thế bây giờ mình sẽ tổ chức thế nào?

Phẩy tay, Hoa Quỳnh nói vui:

– Chị khỏi bận tâm, em đã đặt sẵn hết rồi.

– Giỏi vậy ta! Nhưng còn việc mời bạn bè thì sao?

– Thế chị định mời ai?

Theo em mời bao nhiêu khách?

Ngẫm nghĩ giây lâu, Hoa Quỳnh nói với chị:

– Bạn em, em mời rồi Chị mời bạn chị đi!

Lắc đầu, Hoa Cúc từ chối:

– Có lẽ chị chẳng mời ai cả Em cứ mời bạn mình đi.

Hơi ngạc nhiên Hoa Quỳnh nhìn chị thắc mắc:

– Sao vậy chị?

Thì không mời chứ có sao?

– Chị không vui hả?

– Làm gì có.

Hoa Quỳnh lại vô tư – Chị mời bạn trai đi nhé!

Lườm em, Hoa Cúc lắc đầu:

– Chị làm gì có bạn trai chứ.

Bà Hoa Mai bước ra, thấy hai con vui đùa cùng nhau, bà cũng cảm thấy vui lây.

– Sao hả? Nói chuyện gì mà xem ra vui thế?

Hoa Quỳnh ôm cánh tay mẹ, cô nũng nịu:

– Tại con đang bàn về việc tổ chức kỉ niệm ngày chị em con sum họp.

– Vậy à!

Hoa Quỳnh lắc lắc tay mẹ:

– Cha sắp về chưa mẹ?

Trang 6

Cốc nhẹ lên đầu con, bà Hoa Mai mắng yêu:

– Con gái lớn rồi mà cứ mè nheo với cha mẹ mãi.

Chu môi, Hoa Quỳnh phụng phịu:

– Con chưa lớn mà mẹ!

– Ra trường đi làm rồi mà chưa lớn nổi gì!

Hoa Cúc xen vào:

– Mẹ ơi! Nó còn nhỏ thật mà Cứ hay nhõng nhẽo vậy là phải rồi.

Bảo Thiên xuất hiện, làm cả nhà vui hẳn lên Nhất là Hoa Quỳnh.

– Anh Bảo Thiên, cứu bồ em với! Mẹ và chị Hai ăn hiếp em.

Bảo Thiên mỉm cười lắc đầu:

– Theo anh thấy chỉ có em mới làm cho mọi người phải lo lắng thôi.

Sụ mặt, Hoa Quỳnh cằn nhằn:

– Anh lại muốn phản lại em sao?

Bà Hoa Mai lắc đầu:

– Vậy mà bảo là con nít mà không chịu.

Hoa Cúc mang nước ra mời mẹ và mời Bảo Thiên Hoa Cúc lúc nào cũng vậy kín đáo và trầm lặng cả.

Bảo Thiên chợt hỏi:

– Hôm nay hai tiểu thư không đi chơi đâu sao?

Hoa Quỳnh giành nói:

– Em muốn đi, nhưng không có tài xế.

Ngước nhìn Hoa Cúc, Bảo Thiên hỏi:

– Vậy còn em Hoa Cúc!

Trang 7

Mặc dầu không muốn nhưng cô vẫn phải đáp:

– Em hả? em chỉ muốn ở nhà mà ngủ thôi.

Bảo Thiên cười cười:

– Ngủ nhiều coi chừng sẽ bị béo phì ra đó nghe!

Hoa Cúc đưa cùm tay ra, cô bảo nhỏ:

– Em ốm vầy, mập lên một chút cũng đâu có sao?

Hoa Quỳnh rùng mình:

– Mập ú thấy sợ lắm nghe chị Hai!

Hoa Cúc lườm em:

– Coi chừng em đó thì có.

Bà Mai thở dài:

– Mẹ vào nghỉ đây Bảo Thiên ở lại chơi với hai em nhé! Hoa Quỳnh nói như giục Bảo Thiên:

– Anh có làm thi xế cho em đi chơi được không?

Đưa mắt nhìn Hoa Cúc, nhưng anh trả lời cho Hoa Quỳnh: – Dĩ nhiên là được rồi!

Hoa Quỳnh như muốn nhảy cẫng lên vì sung sướng Nhưng cô đâu hiểu được tâm sự của hai người.

Buổi tối Hoa Cúc đang xem ti vi thì có điện.

– Alo! Hoa Cúc đây.

Bảo Thiên mừng lắm, anh hỏi:

Trang 8

Hoa Cúc bặm môi cô khẽ đáp:

– Vâng.

Hoa Quỳnh từ bên trong chạy ra:

– Chi hai, hôm qua em đi chơi vui lắm.

Hoa Cúc quan tâm:

– Đi những đâu mà vui đến vậy?

Xua tay Hoa Quỳnh khoe:

– Anh Bảo Thiên thật sự là người hiểu biết, anh ấy dẫn em

đi rất nhiều nơi, nơi nào cũng thơ mộng và đẹp cả.

Hoa Quỳnh triết lí:

– Sống như vậy sẽ mau già Cuợc sống chán ngắt đó thỗi Mỉm cười Hoa Cúc giải thích:

Đó cũng do ông trời ban phát cho mỗi người mỗi cá tính

em ạ!

Hoa Quỳnh phá lên cười:

– Chị học khoa tâm lí thật chẳng sai tí nào cả.

Cốc lên đầu em một cái, Hoa Cúc lừ mắt:

Trang 9

– Em khéo nói ghê nhỉ.

– Ủa, bộ không phải sao chị?

– Đúng, nhưng mà đúng cho riêng em đấy.

Hoa Quỳnh cười khúc khích:

– Chị nói chuyện nghe hay ghê!

Ngoảnh mặt đi nơi khác Hoa Cúc than:

– Thôi, muốn nhờ vả gì thì nói mau đi Đừng có lòng vòng nữa.

Mở tròn mắt nhìn chị, Hoa Quỳnh ngạc nhiên:

– Hả, đến sự suy nghĩ trong đầu em chị cũng đọc được hay sao?

Hoa Cúc cười pha trò:

– Em quên chị là nhà tâm lí hay sao?

Vỗ tay, Hoa Quỳnh kêu lên:

– A, chị chịu nhận rồi nha!

– Không chịu, em làm chị cũng sẽ phát khóc lên thôi Nào chuyện gì nói đi.

Chìa ra khúc vải thật đẹp mà loại đắt tiền nữa Hoa Quỳnh hỏi chị:

– Theo chị vải này em nên may kiểu gì?

Hoa Cúc cầm vải lên xem, chị tấm tắc khen:

– Công nhận, em có cặp mắt tinh tường thật Chọn vải rất đẹp.

Chu môi, Hoa Quỳnh lắc đầu:

– Chị nghĩ là em chọn sao?

Hoa Cúc nhìn sững em, nhưng Hoa Quỳnh bận cúi xuống nhìn vải nên không thấy sự thay đổi trên khuôn mặt chị

Trang 10

mình Cô vô tư nói tiếp:

– Anh Bảo Thiên mua tặng chợ em đó!

Hoa Cúc cười gượng gạo:

– Bảo Thiên cưng em ghê nhỉ!

Tủm tỉm cười, Hoa Quỳnh lại nói:

– Anh ấy còn hỏi em có thích mua gì nữa không Em ngại quá nên lắc đầu từ chối.

– Em ngại gì chứ.

Hoa Quỳnh đỏ mặt, cô chống chế.

– Thôi thì cũng không có gì, tại em sợ anh ấy cười.

– vậy hả?

Bỏ vải xuống bàn, Hoa Cúc giục:

– Dẹp đi em, rồi đi ngủ, kẻo sáng mai dậy muộn!

Chẳng hiểu sao Hoa Quỳnh ngoan ngoãn Hoa Cúc nhìn

em mà nghe nhoi nhói con tim Đêm ấy Hoa Cúc cứ trằn trọc mãi, cô không ngủ được Sáng hôm sau, Hoa Cúc chuẩn bị đến nơi làm thì Hoa Quỳnh luống cuống nói với chị:

– Chị ơi, xe của em nó xẹp rồi!

Hoa Cúc hơi nhíu mày, cô lo lắng thật sự:

– Vậy rồi sao, hay em đi taxi nhé!

Cô lắc đầu quầy quậy:

– Không, em không đi taxi.

– Vậy em lấy xe chị đi nhé?

Chu môi, cô vẫn lắc đầu:

– Em không quen.

Vậy thì sao đây?

Trang 11

Hoa Quỳnh ngập ngừng:

– Hay chị điện cho anh Bảo Thiên đến rước em.

Hoa Cúc tần ngần nhìn em:

– Làm như vậy có tlện không em?

– Gì mà không tiện chỉ nhờ một chút thôi mà Nha chị! Hoa Cúc đành lấy máy ra Cô gọi Bảo Thiên:

Tắt máy, Hoa Cúc nói với em:

– Em chờ, anh ấy đến rước em ngay thôi.

Mặt tươi hẳn lên, Hoa Quỳnh gật đầu:

– Em cám ơn chị!

– Hừm Bảo Thiên vừa tới, Hoa Quỳnh liền lên xe Cô giục:

– Nhanh lên anh, trễ giờ của em rồi đó.

Bảo Thiên cười cười:

– Sao hả? Biết nghiêm túc giờ giấc bao giờ thế.

Tự nhiên, Hoa Quỳnh cho hai tay qua eo anh, cô ôm chặt: – Đến lúc nào đó người ta cũng phải sửa đổi thôi.

Bảo Thiên pha trò:

– Em mà sửa đổi tánh thì đất nước này hoà bình yên vui hạnh phúc.

Trang 12

– Ứ, ừ anh cứ chọc em hoài – Thôi đi cô nhóc cứ mè nheo mãi thế sẽ ế chồng đấy!

Ôm anh mạnh hơn, Hoa Quỳnh lí nhí:

– Em đâu có thèm lấy chồng.

– Trời đất, chắng lẽ em muốn trở thành bà cô ế chồng sao? – Kệ em!

Bảo Thiên cười hì hì:

– Nè, đừng có nói vậy nghe đến lúc các bạn em lấy chồng hết rồi thì đừng ở đó mà khóc đó Hơi dựa vào lưng anh, Hoa Quỳnh rủ rì:

– Em sợ lấy chồng rồi sẽ không được anh cưng chiều nữa – Ai nói thế! Anh đã nói rồi mà, anh sẽ cưng chiều em dài dài luôn.

– Suốt cả cuộc đời luôn hả?

– Em có chịu vậy không – Dĩ nhiên là em chịu rồi!

Cả hai đến cổng công ty nơi mà Hoa Quỳnh đang làm Bảo Thiên cho dừng xe:

– Vào đi em!

Hoa Quỳnh còn chần chờ:

– Chiếu làm sao em về được.

– Thì đón taxi mà về!

Chu môi, Hoa Quỳnh phụng phịu:

– Em không thích, anh đưa đi thì phải rước em về nhà.

Bảo Thiên đâu thể từ chối, nên anh đành phải gật đầu:

– Vậy chiều em chờ anh đến rước nhé!

Tươi tắn nụ cười, Hoa Quỳnh gật mạnh đầu:

– Vâng! Bye nghe.

Trang 13

Bảo Thiên cho xe chạy đi rồi mà Hoa Quỳnh vẫn còn đứng nhìn theo Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai:

Bảo Trân cười tủm tỉm:

– Mi đừng nói với ta là mi đợi ta nhé!

Có lối thoát nên Hoa Quỳnh chợp luôn câu nói của bạn: – Sao đi sớm vậy chứ?

– Mi nói ai?

Véo vào hông bạn, Hoa Quỳnh cằn nhằn:

– Người ta nói chính là mi đó!

Bảo Trân tròn mắt:

– Sao hả, mi nói đến ta đó sao?

– Hừm Chẳng lẽ ta nói với mình ta nghe!

Cả hai cùng cười vang rồi nắm tay bước vào công ty Gặp ngay Nhật Huy:

– Xin chào buổi sáng!

Hoa Quỳnh thúc vào hông bạn:

– Chào mi kìa.

Bảo Trân từ chối:

– Không đâu, chào mi thì có.

Trang 14

Hoa Quỳnh cố nặn ra nụ cười chào lại Nhật Huy:

Bảo Trân nhắc lại:

– Nhật Huy rủ mi đi ăn trưa đấy!

– Điều kiện gì cũng được.

– Trưa phải có Bảo Trân cùng đi nữa nhé!

Nhật Huy cười vui vẻ:

– Tưởng chuyên gì, chuyện ấy dễ thôi mà.

Hoa Quỳnh cố tình muốn chấm dứt câu chuyện nên xua tay:

– Nhất trí vậy đi nha!

Bảo Trân cằn nhằn cô nắm đi o nói làm việc Chuyện hai người sao lôi ta vào cuộc.

Liên quan đến mi đó.

Sao hả?

– Anh ta rủ mình đó chỉ là cái cớ mà thôi.

Nhăn mặt Bảo Trân hỏi:

– Là sao?

Trang 15

– Là muốn rủ mi nhưng không dám mở lời Nhờ ta nói hộ đó.

Bảo Trân vờ kêu lên:

– Ôi, nhỏ này khéo vẽ vời thì thôi.

Hoa Quỳnh lắc đầu:

– Rồi đây mi sẽ biết thôi!

Vậy là Bảo Trân thấy vui vui trong lòng Cô náo nức chờ đến bữa cơm trưa.

Buổi tối cả gia đình tụ tập tại phòng khách Hoa Quỳnh ngồi nhích lại gần mẹ hơn Cô hơi ngả đầu lên vai mẹ:

– Mẹ, bộ mẹ định gả chồng chị hai thật sao?

Thở dài, bà Hoa Mai lắc đầu:

– Đúng vậy, nhưng chị hai con chưa chịu.

Ngó chị hai một cách ngưỡng mộ, Hoa Quỳnh chặt lưỡi: Tốt số lắm mới lấy được chồng giàu Sao chị từ chối?

Hoa Cúc nhìn em, cô lắc đầu từ chối:

– Tại chưa muốn bị ràng buộc mà thôi.

Lườm em, Hoa Cúc chối:

– Làm gì có, em khéo nói quá vậy hả?

– Thường thì vậy mà!

Ngó em, Hoa Cúc nói đùa:

– Hay em sợ chị không lấy chồng rồi lâu lắm mới tới lượt

em hả?

Hoa Quỳnh không phải vừa, cô ta tinh nghịch nói:

– Chắc vậy đó.

Bà Hoa Mai lườm con gái:

– Ăn với nói.

Trang 16

Hoa Quỳnh lại ôm vai mẹ:

– Con chỉ đùa thôi mà Sau này con sẽ chẳng lập gia đình đâu Con sẽ ở bên cạnh mẹ.

Sỉ tay lên trán cô, bà Mai mắng yên:

– Thôi đi cô, ở đó mà nói Coi chừng hối không kịp đấy Chu môi, Hoa Quỳnh bẽn lẽn:

– Con nói thật mà mẹ.

Nãy giờ ngồi nghe mẹ con nói chuyện, ông Phan Bình xen vào:

– Thôi thôi đi cô, ở đây chẳng ai ép cô nói đâu nhé.

Hoa Quỳnh nhìn cha, cô kêu lên:

– Ôi, cha nghiêng về phía ai thế nhỉ?

Ông lắc đầu hăm he:

– Coi chừng đó, ta sẽ gả con trước đấy.

Giẫy nẫy, Hoa Quỳnh kêu lên:

– Không, con nhất định không chịu vậy đâu.

Mọi người cùng cười về thái độ ngây thơ của cô Bà Mai lắc đầu trấn an:

– Mà cũng chưa tới lượt con đâu mà lo!

Hoa Quỳnh ngả vào lòng mẹ:

– Mẹ, con không chịu đâu.

Rốt cuộc bà Hoa Mai nói với chồng:

– Chuyện hôn nhân của con hãy để cho nó tự lựa chọn đi anh ạ!

Ông Phan Bình gật gù đồng ý, nhưng ông vẫn nói:

– Dù sao thì gia đình bên ấy cũng ân nghĩa với mình Chúng ta nói sao cho khỏi phải buờn vui, và từ đây chúng

Trang 17

ta còn phải làm ăn với họ.

Bà Hoa Mai nói một câu công bằng:

– Hãy để tự chúng tìm hiểu với nhau đi Chuyện làm ăn

mà lôi con vào cuộc cũng tội cho nó.

Hoa Cúc nhìn mẹ, cô thầm câm ơn người mẹ đã thấu hiểu được lòng con cái.

Cha đã dìu mẹ vào phòng Còn lại hai chị em, Hoa Quỳnh bước đến ngồi sát bên chị:

– Em thấy anh Khải cũng tốt lắm mà chị.

Hoa Cúc thì thầm:

– Dù có tất cách mấy, nhưng không hợp thì cũng đành thôi!

– Chị không yêu anh Khải thật sao?

Hoa Cúc mỉm cười nhìn em:

– Chẳng lẽ là không?

– Nói vậy lời em nói lúc nãy là đúng.

– Điều gì vậy?

– Chị có người yêu rồi!

Thở dài Hoa Cúc chối từ:

– Làm gì có chứ?

Hoa Quỳnh dọa:

– Nhất định em sẽ tìm ra người ấy của chị.

Hoa Cúc bảo đùa:

– Em lo chuyện của em kìa.

– Chuyện em có gì phải chứ.

Hoa Cúc quay mặt vào trong cô như cố xua đi suy nghĩ trong đầu mình:

Trang 18

– Đi ngủ được rồi em.

Hoa Quỳnh vẫn nấn ná:

– Còn sớm mà chị hai?

Sỉ tay lên trán em Hoa Cúc mắng yên:

– Sáng dậy không nổi là đừng có trách chị đó nhé!

Hoa Quỳnh nhe răng cười:

– Ngày mai chủ nhật, em cũng phải dậy sớm thôi.

Nói thì nói vậy, Hoa Quỳnh cũng đứng lên, nắm tay chị: – Vào ngủ đi chị!

Cười cười Hoa Cúc hỏi:

– Sợ rồi hả?

Rùng mình Hoa Quỳnh làm như sợ lắm:

– Em sợ nhất là cái véo tai của chị.

– Sợ thì hãy cố mà dậy sớm.

Hoa Quỳnh ngồi lại, cô nhìn chị nói vui:

– Cũng may là chị chỉ học khoa tâm lí người lớn Nếu là

cô giáo thì lũ học trò của chị sẽ bị véo tai ào ào.

Phì cười trước câu nói trẻ con của em, Hoa Cúc lắc đầu: – Em thật là con nít.

Hoa Quỳnh phụng phịu:

– Em ghét ai gọi mình là con nít lắm đó Kể cả anh Bảo Thiên.

Hơi quay lại nhìn em, Hoa Cúc hỏi:

– Anh ấy hay gọi em là con nhóc lắm sao?

– Ừ, thấy ghét ghê!

Hoa Cúc tỏ ý bênh vực anh:

– Em dễ thương, anh ấy thương như em út mới nóí vậy.

Trang 19

Trùm kín đầu, Hoa Quỳnh ậm ừ:

– Em hổng cho anh ấy gọi vậy đâu.

– Có gì mà em phâi cấm Đó là thể hiện tình cảm của người lớn dành cho người nhỏ.

Hoa Quỳnh mở mền ra, ca cãi lại:

– Nhưng em đâu còn nhỏ nữa.

– Nghĩa là em đã lớn!

– Chị nghĩ sao?

Mỉm cười, Hoa Cúc vuốt ve:

– Chị nghĩ, em có thể lấy chồng trước chị được rồi đó.

Giãy nẫy, Hoa Quỳnh phản ứng:

– Em không chịu, em không chịu

Cười giòn, Hoa Cúc vỗ vỗ lên vai em:

– Vậy mà còn đòi làm người lớn! Nhóc ơi! Là nhóc.

Chu môi, Hoa Quỳnh lắc đầu:

– Nhưng em không muốn mọi người gọi là nhóc đâu.

Hoa Cúc nằm xuống, kéo luôn cả Hoa Quỳnh:

– Thôi ngủ được rồi đó!

Hoa Quỳnh ngoan ngoãn nghe theo, cô kéo chăn lên tận ngưc Nhắm mắt lại, phút chốc cô đã đi vào giấc ngủ Còn Hoa Cúc thì mãi trăn trở không tài nào ngủ được.

Buổi sáng, Bảo Thiên đang loay hoay bên chiếc xe của mình Anh lau lau chùi chùi vừa huýt sáo bản nhạc vui Thì Bảo Trân chạy ra:

– Anh hai đi chưa, cho em quá giang với.

Bảo Thiên nhìn em gái rồi gật đầu:

– Vậy cũng được nhưng mà xe em đâu?

Trang 20

Bảo Trân xua tay:

– Để qua đêm mà nó bị xẹp rồi.

– Lại là xe xẹp nữa ư?

– Anh nói gì vậy?

– À không, em chuẩn bị anh đưa đến đó.

Bảo Trân khẩn trương.

– Vậy thì em vào sửa soạn nghe!

Bà Ngọc Minh bước ra, dáng vẻ qúi phái, bà lên tiếng:

– Hai anh em chẳng chịu ăn sáng sao?

Bảo Thiên xem đồng hồ rồi đáp lời bà:

– Con vào chỗ làm ăn cũng được mà mẹ.

Bà Ngọc Minh tỏ ý không hài lòng:

– Ăn như vậy làm sao mà đủ chất, mẹ sợ hai đứa bây lại phải mang chứng bệnh đau bao tử đấy.

Bảo Trân vừa bước ra đã mẹ kêu ca về vấn đề ăn uống, cô

đã lên tiếng:

– Tụi con biết tự lo cho mình rồi xin mẹ đừng quá lo lắng vậy.

Bà Ngọc Minh nói như hờn mát:

– Mẹ biết rồi, các con của mẹ nay đã lớn Nghĩa là không còn cần mẹ chăm sóc nữa.

Bảo Trân le lưỡi nhìn anh cầu cứu:

– Mẹ ơi, tụi con lúc nào cũng cần có mẹ bên cạnh để chăm sóc cả Mẹ đừng buồn, tụi con sẽ vẫn còn quấy rầy mẹ luôn đó:

Biết con muốn nói để lấy lòng mình, bà Ngọc Minh thấy vui lòng, nên gật gù:

Trang 21

– Mẹ chỉ nới vậy thôi Đi làm đi kẻo trễ.

Vậy là Bảo Thiên cùng Bảo Trân đi ra cổng Bảo Thiên nói với em.

– Người già hay hờn mát em nhớ cẩn thận lời nói một chút.

Bảo Trân cười khúc khích sau lưng anh Cô nói tránh sang chuyện khác:

– Anh hai ơi, giữa hai chị em Hoa Quỳnh và Hoa Cúc anh

sẽ chọn ai?

Biết em mình chuẩn bị tấn công, Bảo Thiên lắc đầu:

– Ê, hôm nay sao hỏi lạ vậy cô nương?

– Nhưng anh trả lời cho em đi.

– Chuyện bí mật con tim ai có thể đem ra mà nói được chứ?

Bảo Trân dọa:

– Ơ, nói như vậy mai mốt đừng hòng mà nhờ vả em đó Bảo Thiên cười khì:

– Nhỏ này hôm nay làm sao vậy hả?

Ngồi phía sau, Bảo Trân như muốn nhón lên:

– Nhưng em lại thích Hoa Cúc hơn Chị ấy hiền và nghiêm túc Rất đáng làm chị dâu.

Bảo Thiên nói đùa:

– Vậy còn Hoa Quỳnh?

– Cô ấy trẻ con, xốc nổi lắm Cô ấy không thể làm cô dâu như mong muốn đâu.

Bảo Thiên lại nói:

Trang 22

– Nhưng nhà mình cần gì phải làm dâu chứ em! Đã có người ăn kẻ ở rồi mà.

Bảo Trân lo lắng hỏi anh:

– Chẳng lẽ anh đã chịu nhỏ Hoa Quỳnh.

Lắc đầu Bảo Thiên từ chối:

– Làm gì có.

Bảo Thiên cho xe tấp vào, anh lại cằn nhằn:

– Ở nhà cho sung sướng chẳng chịu Lại muốn đi làm cho vất vả chơi.

Lắc đầu Bảo Trân phận bua:

– Ở nhà buồn muốn chết đi được anh hai ạ.

Cô bước xuống xe còn ngoái đầu nhìn lại:

– Có nhắn gì không anh hai?

Bảo Thiên làm động tác khoát tay Anh lắc đầu rồi cho xe chạy đi.

Trang 23

– Dường như em đang có tâm sự buồn phải không?

Hoa Cúc lại cười:

Hoa Cúc cúi đầu, cô khẽ nói:

– Tối qua ba mẹ hỏi em về việc anh Khải ở công ty cha của em.

Nhìn cô chăm chăm, Bảo Thiên sốt ruột:

– Rồi sao hả em?

Lườm anh một cái Hoa Cúc lắc đầu.

– Thì dĩ nhiên là em từ chối rồi.

Đưa tay vuốt ngực, Bảo Thiên đùa đùa giọng:

– Trời, vậy mà làm anh hết cả hồn à.

Quay mặt đi nơi khác để che giấu nụ cười sung sướng Hoa Cúc cắc cớ hỏi anh:

Trang 24

– Người ta đi lấy chồng mắc mớ gì mà anh hết hồn chứ! Bảo Thiên rên rỉ:

– Đừng làm tim anh nhói đau mà em?

Hoa Cúc cũng tái tê đâu kém gì anh Nhìn thẳng vào mắt anh Hoa Cúc hỏi:

– Thật ra giữa em và Hoa Quỳnh, anh sẽ chọn ai?

Hơi nhíu mày, Bảo Thiên ngước nhìn cô:

– Sao em lại hỏi vậy Chẳng lẽ em không tin anh?

– Nhưng anh trả lời em đi.

– Dĩ nhiên là anh yêu em và chọn em!

Ngước nhìn anh bằng ánh mắt rưng rưng, Hoa Cúc sung sướng ngả đầu lên vai anh tâm sự.

– Em chỉ sợ mình không xứng đáng mà thôi.

Đưa tay véo vào mũi cô, Bảo Thiên cười chế giễu:

– Không xứng đáng ở chỗ nào chứ, em nói đi!

Ngồi trở lại Hoa Cúc lắc đầu, cô bảo:

– Người ta nói tình yêu đến quá thuận lợi thì không ổn đâu anh ạ!

– Ai nói với em là tình yêu của mình thuận lợi chứ Chúng

ta luôn luôn phải vượt qua nhiều thử thách mà.

Hoa Cúc nói lên đắn đo của mình:

– Em chẳng hiểu tại sao với Hoa Quỳnh anh lại ưu đãi nó đến như vậy.

Nhìn cô, Bảo Thiên cười:

– Yêu chị thì phải mua chuộc cô em vậy mới đáng chứ Anh không dám làm trái ý cô bé ấy đâu.

Trang 25

Thì ra là như vậy Nhưng lòng cô cảm thấy không an mà lại không thể nói ra.

Cô nén thở dài, quay đi nơi khác:

– Vậy sao?

– Em sao vậy?

Lắc đầu, Hoa Cúc chối quanh:

– Em cớ sao đâu?

– Dường như em có chuyện không vui phải không?

Cười với anh, Hoa Cúc lắc đầu:

– Ngồi với anh là em vui chứ sao lại buồn.

Bảo Thiên nắm lấy tay, nhìn sâu vào mắt cô, anh bảo:

– Dường như em cố nén tiếng thở dài.

Hoa Cúc giật mình, cô bối rối nhìn đi nơi khác:

– Không có.

– Đừng giấu anh chuyện gì nghe em.

Nép đầu vào ngưc anh, Hoa Cúc gật đầu:

– Em đâu có giấu anh chuyện gì Nhưng mà em chỉ cảm thấy lo cho tình cảm của mình mà.

– Có chuyện gì sao?

Hoa Cúc lại tâm sự:

– Tối hôm ấy cha em gợi ý muốn gả em cho anh Khải trợ

lý cuả cha.

Giật mình, Bảo Thiên hỏi thật nhanh:

– Rồi sao hả em?

– Em chỉ xem Khải như người anh trai của mình mà thôi – Nhưng anh chi lo ở phía hai bác mà thôi.

Trang 26

Thấy anh lo lắng, khẩn trương như vây Hoa Cúc phần nào hiểu được tình yêu của anh dành cho mình, cô vội trấn an: – Cha chỉ gợi ý vậy thôi Cha em không có ép.

Thờ phào nhẹ nhõm, Bảo Thiên hôn lên sóng mũi cao cao thanh tú của cô:

– Vậy mà làm cho anh hết cả hồn luôn.

Hoa Cúc nói đùa:

– Người ta lấy chồng thì mắc mớ gì đến anh kia chứ.

Nhăn mặt, Bảo Thiên lắc đầu:

– Đừng em, đừng làm cho anh phải đau tim như vậy.

Nghe anh nói thật cảm động, Hoa Cúc nhón lên hôn nhẹ vào má anh, cô thì thầm:

– Em yêu anh mà.

– Em thật đáng yêu dó Hoa Cúc.

Chu môi, Hoa Cúc nói với anh:

– Anh mà phản bội tình yêu của em sẽ vào chùa đi tu, hoặc

là bỏ xứ đi thật xa luôn đó.

Đưa tay bịt miệng cô, Bảo Thiên ngăn lại:

– Đừng nói dại vậy em Anh không bao giờ phản bội lại tình yêu của em đâu.

– Em chỉ nói trước vậy thôi.

– Nói như vậy là em vẫn chưa tin tình yêu của anh dành cho anh.

Hoa Cúc hơi quẹo đầu lên vai anh:

– Đâu mà có Nhưng chẳng hiểu sao em thấy lo lo vậy đó – Em nghi ngờ anh hả?

– Không có.

Trang 27

Đưa tay vuốt tóc cô, Bảo Thiên thì thầm vào tai cô:

– Trọn đời ánh chỉ yêu có mình em thôi Hiểu chưa?

Hoa Cúc ôm cổ anh kéo xuống Cô tự động hôn lên mặt anh.

Bảo Thiên cũng đáp lại tình yêu của cô bằng những nụ hôn tha thiết nồng nàn

Buổi tối, Hoa Quỳnh ngồi chống cằm nhìn ra phía cửa lớn,

cô thắc mắc chẳng hiểu chị hai đi đâu mà mãi đến by giờ vẫn chưa về

– Chị hai.

Hoa Cúc giật mình, cô tròn mắt nhìn em:

– Thức chi khuya vậy em?

Hoa Quỳnh nhìn chị đăm đăm:

– Sao về khuya vậy chị?

Hoa Cúc không nhìn lại, cô rót cho mình ly nước uống một hơi rồi nói:

– Chị họp xong rồi đi ắn với bạn, mà chị có điện về cho

Hoa Quỳnh phá lên cười gần:

– Trời đất, là chị em mà chị cũng khách sáo Lườm em, Hoa Cúc xua tay:

– Chỉ một câu xin lỗi thôi mà.

Hoa Quỳnh cười khúc khích, cô nắm tay chị kéo lại.

Trang 28

– Chị hai

– Gì vậy? Người chị hôi lắm, để chị đi tắm chứ.

Hoa Quỳnh đứng lên, cô khoe:

– Em được giám đốc cử đi ký hợp đồng ở tỉnh Đắk Lắk Tròn mắt, ngạc nhiên, Hoa Cúc chẳng hiểu sao, ông ấy lại

có thể điều Hoa Quỳnh đi như vậy?

– Có thật không em!

– Em đâu có nói xạo.

Lo lắng hiện lên mặt, Hoa Cúc lại nói:

– Liệu em có kham nổi trọng trách ấy không hả?

Hoa Quỳnh gật mạnh đầu, cô khắng định:

– Đi với em còn có Nhật Huy người rất rành về các thủ tục này đó chị!

Nghe có Nhật Huy đi cùng Hoa Cúc an tâm, nên nói:

– Vậy thì được!

Hoa Quỳnh nói thêm:

– Em đi những một tuần cơ!

Hoa Cúc khẽ nói:

Trang 29

– Em nhớ đem theo đồ len nhé Trên ấy lạnh lắm Mà em thì

– Sợ lạnh chứ gì.

Hoa Cúc dặn thêm:

– Đi xa em chớ có ăn những món lạ nhé! Bụng của em không tốt đâu.

Hoa Quỳnh đứng lên, cô phụng phịu:

– Lời của chị không khác gì lời của mẹ Em lớn rồi mà mọi người xem em như còn con nít vậy.

– Nhưng lên trên đó không có mẹ và chị để cho em mè nheo đâu Hãy tự lo cho bản thân.

– Em biết rồi mà chị hai.

Hoa Quỳnh có điện thoại, cô cầm máy đi ra ngoài:

– Alô! Mi hả Bảo Trân?

Bảo Trân mai mỉa ngọt:

– Hừm, có người ta đi theo còn lo gì nữa hả?

– Ai?

– Còn hỏi.

Hoa Quỳnh bặm môi:

– Nếu mà đứng gần ta, ta sẽ cho mi một chiêu vào mỏ đó Cười hì hì Bảo Trân nói đùa:

Trang 30

– Mình đùa thôi mà Vậy cũng nổi máu anh hùng rơm ra nữa.

Hoa Quỳnh hỏi nhỏ:

– Ê, mới giờ này bộ muốn đi ngủ rồi sao?

– Đúng vậy Nếu không bị Nhật Huy quấy rầy thì ta ngủ mất tiêu rồi.

Ngạc nhiên, Hoa Quỳnh hỏi:

– Anh ta quấy rầy gì mi?

Bảo Trân gắt:

– Bảo mi nhớ mang theo áo ấm kẻo lạnh.

Hoa Quỳnh phá lên cười:

– Ôi, mi chọc ta thì có! Điều này có mẹ và chị lo rồi, ta đang phát ngán lên đây nè.

– Mi đừng cớ nói kỳ lắm đó Anh ấy về cươi cho.

– Thương không hết ai lại cười chứ!

– Mi đùa hoài!

– Vậy thôi nghe?

– Chúc mi vui vẻ, thành công thật mỹ mãn.

Trang 31

– Được rồi Nhớ chờ quà của người ta!

Hoa Quỳnh đi vào cũng là lúc Hoa Cúc leo lên giường: – Ai mà đùa dữ thế?

– Bảo Trân đó mà.

– Nó có cùng đi với em không vậy?

Hoa Quỳnh vừa rút vào mùng cô vừa nói:

– Nó phải ở lại công ty Đâu thể đi cùng lúc hai đứa.

– Vậy à?

Hoa Quỳnh trăn qua trở lại:

– Ôi sao mà khó ngủ thế này?

Hoa Cúc cười vào tai em:

– Nôn nao không ngủ được chứ gì?

Hoa Quỳnh tâm sự.

– Nôn thì cũng có đó Nhưng lo lắng nhiều hơn.

– Em lo việc gì?

Hoa Quỳnh thở dài:

– Thì như chị nói đó thôi.

Bỏ tay qua em mình Hoa Cúc trấn an:

– Nói vậy thôi, chứ chị tin em sẽ vượt qua được tất cả.

– Chuyến công tác này không đơn giản đâu chị, nên em mới lo.

Ôm em, Hoa Cúc trấn an:

– Có Nhật Huy thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

Nói chuyện một lát thì Hoa Quỳnh đã chìm vào giấc ngủ

từ lâu.

Hoa Cúc ngồi dậy, xem đồng hồ đã hơn chín giờ rồi.

Trang 32

Đêm nay cũng như bao đêm khác, đêm nào cô cũng trần trọc Chẳng biết giờ này anh đang làm gì nữa Có nhớ đến

cô hay không?

Buổi tối Đà Lạt thật lạnh Hoa Quỳnh như chỉ muốn cuộn mình trong chăn êm Nhật Huy gõ cửa phòng:

– Hoa Quỳnh em còn thức không?

– Dậy đi em, Đà Lạt về đêm vui lắm!

– Nhưng em không thích.

– Đến đây mà không đi thì uổng lắm đó.

Hoa Quỳnh ngồi dậy cô làu bàu:

– Phải chi có nhỏ Bảo Trân ở đây thì hay quá!

Đành phải tưng chăn bước xuống đất Nhưng Hoa Quỳnh rút chân lên liền, cái lạnh làm buốc chân cô:

– Ôi, lạnh quá!

Nhật Huy bảo với cô:

– Em ra đây, anh có mua áo len, vớ chống lạnh cho em nữa nè!

Hoa Quỳnh bước ra, cô kêu lên khi nhìn thấy Nhật Huy

ôm một khối quần áo đi vào:

Trang 33

– Trời đất ơi? Bộ anh định mang hết đồ ngoài chợ vào hay sao?

Nhật Huy cười cười nhìn cô:

– Làm gì có Nhưng mấy thứ này giúp em bớt bị lạnh.

Nhăn mặt Hoa Quỳnh bảo:

– Khuya rồi ma anh!

– Thành phố thì giờ này vẫn còn sớm đấy.

– Vậy hả?

Hoa Quỳnh đứng lên:

– Vậy để em vào mặc thêm đồ lạnh nhé!

Đưa cho cô gói đồ, Nhật Huy bảo cô:

– Em mặc đồ này đi, sẽ không thấy lạnh đâu.

– Anh bảo sao? Mặc mấy thứ này không lạnh thật à.

– Dĩ nhiên rồi!

– Vậy em sẽ mặc thử nhé!

Gật Đầu mỉm cười hài lòng Anh tin rằng nhất định Hoa Quỳnh có ngày sẽ nghĩ đến anh:

– Ấm thật đấy! Anh hay ghê nhỉ Hèn gì

Cô nói mà ngừng ngay, nên Nhật Huy hỏi lại:

– Hèn gì là sao, em nói đi! Biết mình lỡ lời, nên Hoa Quỳnh lắc đầu:

– Không có gì.

Hai người bước ra khỏi phòng trọ.

Hoa Quỳnh nhìn cảnh vật xung quanh Cô như muốn nhảy lên:

– Ôi anh nói rất đúng cảnh về đêm thật huyền ảo đẹp một cảch lạ lùng.

Trang 34

Thấy cô vui, lòng Nhật Huy cũng thấy vui, anh đưa tay chỉ

về phía đồi.

– Trên đó mới vui!

Nhưng khi ngước nhìn lên, Hoa Quỳnh rùn vai lắc đầu: – Thôi đừng lên trên đó anh ạ! Em sợ lắm!

– Sao em lại sợ?

– Dốc cao, rừng cây rậm rạp, em sợ cướp lắm!

Nhật Huy bật cười:

– Làm gì có chứ?

Hoa Quỳnh vẫn thối thác:

– Thôi, thôi em không đi đâu Em chỉ muốn đi dạo quanh đây thôi.

Nhật Huy đành chìu cô nên nói:

– Vậy thì mình vào quán ăn tối rồi đi dạo tiếp.

Nghe anh nhắc đến ăn, bụng của cô mới thấy đói cồn cào: – Vâng, em cũng thấy đói rồi đó.

Nhật Huy chăm sóc cô một cách chu đáo Ăn xong, Nhật Huy đưa cô đến bên một gò đất cao ngắm cảnh Buột miệng Hoa Quỳnh hỏi:

– Nếu có Bảo Trân ở nơi này chắc là anh vui lắm!

Thấy khó chịu trong lòng, nhưng không dám lộ ra, Nhật Huy chỉ cười rồi lắc đầu:

– Nhưng cô ấy không có ở nơi này Sao em cứ mãi gán ghép như vậy chứ?

Hoa Quỳnh nói thật to và rõ:

– Vì Bảo Trân yêu anh đấy.

Trang 35

– Đừng đùa như vậy mà Hoa Quỳnh Anh không thích đâu.

Quay lại nhìn anh, Hoa Quỳnh lắc đầu:

– Nhưng em muốn anh phải thích, vì bạn em, em không muốn nhìn nó khổ.

– Vậy còn anh, em có biết cảm nhận của anh không?

– Em

Nhật Huy, nói một cách rất chân thành:

– Hoa Quỳnh à, em cũng biết tình cảm của anh dành cho

em mà.

– Đừng nói vậy mà em không thể đáp lại tình yêu của anh đâu.

– Tại sao vậy em?

Lắc đầu, Hoa Quỳnh đứng lên:

– Em cũng chẳng biết nói làm sao nữa Nhưng em không thể đáp lại tình yêu cửa anh được.

– Rồi Bảo Trân cũng sẽ hiểu ra mà thôi.

Hoa Quỳnh không muốn mãi nuôi hy vọng như vậy nên cô nói một cách dứt khoát:

– Em đã có hôn ước từ nhỏ rồi, xin anh thông cảm.

Nhật Huy lắc đầu không tin:

Trang 36

– Em chỉ nói vậy để cho anh khỏi nuôi hy vọng phải không?

Nhăn mặt, Hoa Quỳnh chẳng biết nói sao để cho anh hiểu.

Cô đành im lặng, không nói gì thêm nữa

Buổi sáng khi trở lại công ty làm việc Gặp lại Bảo Trân Hoa Quỳnh thấy cô bạn mình có thái độ rất lạ, nên hỏi: – Mi làm sao vậy Bảo Trân?

Hơi khựng lại, Bảo Trân hỏi một cách lạnh lùhg:

– Làm sao là làm sao?

– Mi giận ta ư?

– sao ta lại giận mi chứt!

– Thấy mi lạnh nhạt với ta quá!

Bảo Trân quay mặt đi nơi khác:

– Điều gì có lẽ mi đã biết rồi mà?

– Hả, mi đang giận ta thật ư? Mà là chuyện gì mới được,

mi nói ta chẳng hiểu gì cả.

Bảo Trân cười buồn:

– Mi không biết cũng phải thôi Bởi mọi chuyện quá thuận lợi mà phải không?

Hoa Quỳnh tròn mắt nhìn bạn, cô nhăn nhó một cách thảm hại:

– Mi làm ta chán quá! Có gì thì hãy nói đại ra đi.

– Mi chán hay đang vui như mở cờ trong bụng đây.

Sức chịu đựng có hạn, Hoa Quỳnh nóng vội hỏi:

– Có gì thì mi cứ nói ra đi, đừng làm ta khó chịu lắm.

Bảo Trân chớp chớp mắt nói với bạn:

– Mi biết là ta đã rất yêu Nhât Huy phải không?

Trang 37

– Dĩ nhiên là điều này ta biết Và ta vẫn có ý muốn tạo điều kiện cho mi mà.

Bảo Trân nổi giận phừng phừng:

– Thôi mi im đi, lòng dạ của mi ta biết cả rồi!

Tròn mắt nhìn bạn, Hoa Quỳnh há hốc mồm:

– Trời ơi! Mi nói cái gì vậy hả vậy hả Bảo Trân?

– Ta muốn nói rằng mi cướp mất Nhật Huy của ta đó.

Giật bắn người, Hoa Quỳnh kêu lên thảng thốt:

– Hả, mi nói điên khùng gì vậy?

– Chính xác một trăm phần trăm, mi còn chối gì nữa.

Hoa Quỳnh khẩn trương:

– Nhưng ai nói với mi như vậy chứ?

Bảo Trân mai mỉa:

– Cần gì phải nói ra là ai chứ Lương tâm mình có không thì mình tự biết rồi.

Hoa Quỳnh lắc đầu:

– Đừng nghĩ như vậy Bảo Trân ạ! Nói như vậy ta là người đau khổ hơn mi rồi.

– Hừm, trước tới giờ ta đã lầm mi thật rồi.

– Đừng vậy mà Bảo Trân, đừng làm sức mẻ tình cảm vốn đẹp giữa tụi mình.

Bảo Trân rân rấn nước mắt:

– Mi biết ta đau khổ lắm hay không?

– Chuyện này suy cho cùng thì cũng không có líên quan gì đến ta cả Có thể do mi ngộ nhận mà thôi.

Bảo Trân mím môi, cô nói như rên rỉ:

– Chính anh ấy nói với ta mà còn ngộ nhận gì nữa.

Trang 38

Tròn xoe mắt nhìn bạn Hoa lắp bắp:

– Chính anh ấy nói với mi như vậy hay sao?

Bảo Trân tự nhiên nói giọng ráo hoảnh:

– Mi nói đúng, thật ra ta không nên giận mi Chỉ tại ta xấu

số vô duyên nên mới nhận chịu thua thiệt mà thôi.

Hoa Quỳnh đùng đùng nổi giận cô định đi tìm Nhật Huy hỏi cho ra lẽ:

– Được, ta sẽ tìm anh ấy hỏi cho ra lẽ!

Bảo Trân kịp nắm tay bạn kéo lại:

– Đừng mà Quỳnh, ta không muốn Nhật Huy xem thường mình như vậy đâu.

Nhìn bạn một cách giận dữ, Hoa Quỳnh xua tay:

– Vậy còn ta thì sao hả?

– Ta nói vậy thôi chứ ta hiểu mi mà.

– Nhưng lần này nhân cơ hội này ta muốn nói rõ với anh

ấy là ta không thể yêu anh ta được.

– Đừng nghe Hoa Quỳnh, nếu mi đem chuyện này nói cho Nhật Huy nghe, thì xem như chúng ta không còn là bạn của nhau nữa.

Nhăn mặt, Hoa Quỳnh thốt lên:

– Trời ơi! Vậy thì sao đây hả?

– Hãy xem như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Lắc đầu Hoa Quỳnh chẳng hiểu gì cả cô rên rỉ:

Rồi cô bỏ mặc cho Bảo Trân đứng đó, đùng đùng bước vào nơi làm việc.

Bảo Trân nhìn theo lo lắng

Trang 39

Buổi chiều đi làm về Hoa Quỳnh thấy xe của Bảo Thiên

cô vui lắm, đi như chạy vào nhà Thấy anh cô đã reo lên: – A, anh Bảo Thiên đến nhà chơi hả?

Bảo Thiên nhìn cô gật gù:

– Em về sớm hơn mọi khi đó nha!

Hoa Quỳnh nói đùa:

– Em biết trước là hôm nay anh sẽ đến nhà chơi mà.

– Chà giỏi đến như vậy sao?

Hất mặt, Hoa Quỳnh hỏi:

– Anh thấy em có tài không chứ?

Bảo Thiên cười thiên vị:

– Em giỏi thật đó!

– Vậy thì thưởng em cái gì đi chứ.

Bảo Thiên hơi nghiêng người nhìn cô rồi hỏi:

Bảo Thiên ngẫm nghĩ một lúc lại nói:

– Đi xem phim.

Hoa Quỳnh vẫn lắc đầu từ chối:

– Phim hôm nay dở lắm đó!

Gãi gãi đầu, Bảo Thiên vờ chịu thua:

Vậy thì tự em nói đi Anh sẽ chìu tất cả.

– Thật không?

Trang 40

Hoa Cúc sốt ruột xen vào:

– Đừng nhẹ dạ, coi chừng sụp bẫy cô bé đó.

Bảo Thiên cười hì hì:

– Sao hả? Đã tìm ra được phần thưởng nào chưa?

– Vẫn chưa.

– Em dở vậy.

Chớp chớp mắt Hoa Quỳnh bảo:

– Một chuyến du lịch Vũng Tàu được chứ?

– Ôi, sao mà to tát đến vậy hả?

– Sao, sợ rồi à? Anh có thể rút lời hứa lại rồi phải không? xua tay, Bảo Thiên đùa đùa giọng:

– Làm gì có chứ! Anh chỉ sợ là xa quá em đi không được thôi.

Hoa Quỳnh vẫn cố chứng tỏ bản lĩnh của mình:

– Em đi được nhất định là như vậy.

Hoa Cúc rầy em:

– Em đừng có đùa nữa được không Hoa Quỳnh?

Hoa Quỳnh trả lời chị mình:

– Em đâu có đùa toàn là thật thôi Anh hứa là phải thực hiện, không thể nuốt lời.

Càng lúc Hoa Cúc thấy em mình càng quấy nên cô bảo: – Thôi đủ rồi Hoa Quỳnh em vào tắm rửa rồi ăn cơm.

Thay vì ngoan ngoãn đi vào Nhưng Hoa Quỳnh lại véo von với Bảo Thiên:

– Vải anh tặng cho em hôm nọ, em may rồi rất đẹp đó Đi Vũng Tàu em sẽ mặc nó cho anh ngắm.

Ngày đăng: 12/03/2023, 14:53

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w