Kỷ Niệm Con Tim Vân Mai Kỷ Niệm Con Tim Vân Mai Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Vân Mai Kỷ Niệm Con Tim Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn h[.]
Trang 1Vân Mai
Kỷ Niệm Con Tim
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động
Nguồn: http://vnthuquan.net/
Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ
MỤC LỤC
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương Kết
Vân Mai
Kỷ Niệm Con Tim
Chương 1
Chị Hai ơi! Chị Hai
Trang 2Hoa Quỳnh tủm tỉm cười, nhìn chị, rồi chu môi nói:
– Em thấy lúc này chị hay thơ thần lắm đó Đâu còn nhớ đến những chuyện xung
Trang 3– Có lẽ chị chẳng mời ai cả Em cứ mời bạn mình đi.
– Làm gì có.
– Vậy à!
Trang 4– Anh lại muốn phản lại em sao?
Hoa Cúc mang nước ra mời mẹ và mời Bảo Thiên Hoa Cúc lúc nào cũng vậy kín
Hoa Quỳnh như muốn nhảy cẫng lên vì sung sướng Nhưng cô đâu hiểu được tâm
Trang 5sự của hai người.
– Anh Bảo Thiên thật sự là người hiểu biết, anh ấy dẫn em đi rất nhiều nơi, nơi nào
Trang 6– Sống nhƣ vậy sẽ mau già Cuợc sống chán ngắt đó thỗi.
Hoa Cúc nhìn sững em, nhƣng Hoa Quỳnh bận cúi xuống nhìn vải nên không thấy
Trang 7– Anh Bảo Thiên mua tặng chợ em đó!
– vậy hả?
Chẳng hiểu sao Hoa Quỳnh ngoan ngoãn Hoa Cúc nhìn em mà nghe nhoi nhói con tim Đêm ấy Hoa Cúc cứ trằn trọc mãi, cô không ngủ đƣợc Sáng hôm sau, Hoa
Trang 8Hoa Cúc đành lấy máy ra Cô gọi Bảo Thiên:
– Nè, đừng có nói vậy nghe đến lúc các bạn em lấy chồng hết rồi thì đừng ở đó mà
Trang 9– Ai nói thế! Anh đã nói rồi mà, anh sẽ cƣng chiều em dài dài luôn.
Bảo Thiên cho xe chạy đi rồi mà Hoa Quỳnh vẫn còn đứng nhìn theo Một bàn tay
Trang 10– Mi nói ai?
– Chào!
– Hỉ?
Trang 11Hoa Quỳnh cố tình muốn chấm dứt câu chuyện nên xua tay:
Sao hả?
– Là sao?
Buổi tối cả gia đình tụ tập tại phòng khách Hoa Quỳnh ngồi nhích lại gần mẹ hơn
Trang 12Hoa Quỳnh không phải vừa, cô ta tinh nghịch nói:
– Con chỉ đùa thôi mà Sau này con sẽ chẳng lập gia đình đâu Con sẽ ở bên cạnh
mẹ.
– Dù sao thì gia đình bên ấy cũng ân nghĩa với mình Chúng ta nói sao cho khỏi
Trang 13Bà Hoa Mai nói một câu công bằng:
– Hãy để tự chúng tìm hiểu với nhau đi Chuyện làm ăn mà lôi con vào cuộc cũng tội cho nó.
Cha đã dìu mẹ vào phòng Còn lại hai chị em, Hoa Quỳnh bước đến ngồi sát bên chị:
Trang 14Hoa Quỳnh nhe răng cười:
– Cũng may là chị chỉ học khoa tâm lí người lớn Nếu là cô giáo thì lũ học trò của chị sẽ bị véo tai ào ào.
– Có gì mà em phâi cấm Đó là thể hiện tình cảm của người lớn dành cho người nhỏ.
Trang 15– Chị nghĩ sao?
Hoa Quỳnh ngoan ngoãn nghe theo, cô kéo chăn lên tận ngƣc Nhắm mắt lại, phút
Buổi sáng, Bảo Thiên đang loay hoay bên chiếc xe của mình Anh lau lau chùi chùi
Trang 16– Con vào chỗ làm ăn cũng đƣợc mà mẹ.
– Ăn nhƣ vậy làm sao mà đủ chất, mẹ sợ hai đứa bây lại phải mang chứng bệnh đau bao tử đấy.
– Mẹ biết rồi, các con của mẹ nay đã lớn Nghĩa là không còn cần mẹ chăm sóc nữa.
– Mẹ ơi, tụi con lúc nào cũng cần có mẹ bên cạnh để chăm sóc cả Mẹ đừng buồn,
– Nhƣng em lại thích Hoa Cúc hơn Chị ấy hiền và nghiêm túc Rất đáng làm chị
Trang 17dâu.
– Làm gì có.
Vân Mai
Kỷ Niệm Con Tim
Chương 2
Buổi tối, hai người ngồi bên nhau thật lâu Hoa Cúc chẳng nói, chỉ nhìn anh mà thôi Bảo Thiên nhìn
cô khẽ lên tiếng:
Trang 18– Dường như em đang có tâm sự buồn phải không?
Ngước nhìn anh bằng ánh mắt rưng rưng, Hoa Cúc sung sướng ngả đầu lên vai anh tâm sự.
Trang 19Đưa tay véo vào mũi cô, Bảo Thiên cười chế giễu:
– Ai nói với em là tình yêu của mình thuận lợi chứ Chúng ta luôn luôn phải vượt
– Yêu chị thì phải mua chuộc cô em vậy mới đáng chứ Anh không dám làm trái ý
cô bé ấy đâu.
– Em đâu có giấu anh chuyện gì Nhưng mà em chỉ cảm thấy lo cho tình cảm của
Trang 20– Có chuyện gì sao?
Thấy anh lo lắng, khẩn trương như vây Hoa Cúc phần nào hiểu được tình yêu của
– Anh mà phản bội tình yêu của em sẽ vào chùa đi tu, hoặc là bỏ xứ đi thật xa luôn
đó.
Trang 21– Em nghi ngờ anh hả?
Buổi tối, Hoa Quỳnh ngồi chống cằm nhìn ra phía cửa lớn, cô thắc mắc chẳng hiểu
– Chị hai.
– Chị hai
Tròn mắt, ngạc nhiên, Hoa Cúc chẳng hiểu sao, ông ấy lại có thể điều Hoa Quỳnh
Trang 22– Có thật không em!
– Nhưng đây là một công việc rất nặng nề Đòi hỏi em phải biết ứng xử, cân nhắc
– Lời của chị không khác gì lời của mẹ Em lớn rồi mà mọi người xem em như còn con nít vậy.
– Nhưng lên trên đó không có mẹ và chị để cho em mè nheo đâu Hãy tự lo cho bản thân.
Trang 23– Alô! Mi hả Bảo Trân?
– Ai?
– Còn hỏi.
Trang 24Bảo Trân rù rì:
Trang 25– Nói vậy thôi, chứ chị tin em sẽ vượt qua được tất cả.
Đêm nay cũng như bao đêm khác, đêm nào cô cũng trần trọc Chẳng biết giờ này
Buổi tối Đà Lạt thật lạnh Hoa Quỳnh như chỉ muốn cuộn mình trong chăn êm
Đành phải tưng chăn bước xuống đất Nhưng Hoa Quỳnh rút chân lên liền, cái lạnh
Hoa Quỳnh bước ra, cô kêu lên khi nhìn thấy Nhật Huy ôm một khối quần áo đi
Trang 26vào:
– Dĩ nhiên rồi!
Gật Đầu mỉm cười hài lòng Anh tin rằng nhất định Hoa Quỳnh có ngày sẽ nghĩ đến anh:
Trang 27– Sao em lại sợ?
Nhật Huy chăm sóc cô một cách chu đáo Ăn xong, Nhật Huy đƣa cô đến bên một
– Em
– Em cũng chẳng biết nói làm sao nữa Nhƣng em không thể đáp lại tình yêu cửa
Trang 28anh đƣợc.
Nhăn mặt, Hoa Quỳnh chẳng biết nói sao để cho anh hiểu Cô đành im lặng, không nói gì thêm nữa
Buổi sáng khi trở lại công ty làm việc Gặp lại Bảo Trân Hoa Quỳnh thấy cô bạn
Trang 29Sức chịu đựng có hạn, Hoa Quỳnh nóng vội hỏi:
– Chuyện này suy cho cùng thì cũng không có líên quan gì đến ta cả Có thể do mi
Trang 30– Chính anh ấy nói với mi nhƣ vậy hay sao?
– Mi nói đúng, thật ra ta không nên giận mi Chỉ tại ta xấu số vô duyên nên mới
– Nhƣng lần này nhân cơ hội này ta muốn nói rõ với anh ấy là ta không thể yêu anh
ta đƣợc.
– Đừng nghe Hoa Quỳnh, nếu mi đem chuyện này nói cho Nhật Huy nghe, thì xem
Buổi chiều đi làm về Hoa Quỳnh thấy xe của Bảo Thiên cô vui lắm, đi nhƣ chạy
Trang 31– Chà giỏi đến nhƣ vậy sao?
Trang 32– Ôi, sao mà to tát đến vậy hả?
– Vải anh tặng cho em hôm nọ, em may rồi rất đẹp đó Đi Vũng Tàu em sẽ mặc nó
Trang 33– Nhưng anh cũng không nên nuông chiều quá như vậy Tính của nó được nước là
– Khác với em, anh như muốn thèm nghe em vòi vĩnh, mè nheo anh một lần vậy
– Em từ nhỏ lớn lên trong tình thương của kẻ xa lạ nên làm sao mà dám vòi vĩnh gì
– Em sợ mình đấu tranh không nổi, bởi chính cha là người thương yêu em nhiều nhất.
Bảo Thiên đứng lên, anh đi tới đi lui để suy nghĩ Cuối cùng anh đi đến một quyết định:
Trang 34Bảo Thiên lắc đầu:
– Chúng ta quen nhau cũng khá lâu rồi Vả lại chúng ta đến với nhau bằng tình yêu rất chân thật.
– Sao em lại lo xa đến nhƣ vậy? Em hiền ngoan thế này thì nhất định cha mẹ anh sẽ
– Dĩ nhiên là thật rồi!
Một tháng sau, Tại công ty của ông Phan Bình Khải ngồi bàn công việc với ông về
kế hoạch thu mua hàng thủy hải sản ờ Vũng Tàu Sau khi nghe Khải trình bày Ông
Trang 35– Vâng, như vậy cũng tốt.
Nhìn Khải, ông đăm chiêu tư lự, một người giỏi giang thế này mà Hoa Cúc của ông lại từ chối Trong mắt ông Khải 1à người tốt, thông minh năng nổ, cậu ta sẽ giúp
Ông ngước nhìn Khải như nửa muốn nói ra Nhưng lại nửa không muốn nói, ông
– Không có gì đâu cha Hôm nay nghỉ làm đi ngang qua con chỉ muốn ghé thăm
– Hãy để anh nó dẫn đường nơi đây cha đã cho thiết kế lại, có sự thay đổi con
Trang 36– Được đi bên em đó là niềm vinh hạnh của anh rồi.
Khải cười:
Khải lại hỏi:
Khải lại nhìn Hoa Cúc, một cô gái thông minh mà dịu dàng như thế này thì biết tìm
Khải liền nói:
Trang 37Khải cùng Hoa Cúc bước vào cửa căn tin Mọi người nhìn hai người một cách
– à! Thì ra là như vậy.
Trang 38công ty này đó.
Chị hai lắc đầu:
– Một mình nó cha mẹ em chịu không muốn nổì rồi Em mà thế nữa thì cũng chẳng biết ra sao?
– Em
Trang 39– Xem kìa, nói đúng rồi hay sao mà đỏ mặt lên vậy?
Trang 40– Ngày xưa nó cưng con nhất đấy!
– Đúng, nhưng phiền một nỗi là nó không có trình độ, nên thôi cho nó vào bán căn tin.
– Dậy đi Hoa Quỳnh!
Ló đầu ra, tiếng cô nhừa nhựa:
– Em còn muốn nướng thêm một chút nữa
Hoa Cúc dọa:
– Mẹ và cha đang chờ em dậy để ăn sáng đó
Hoa Quỳnh lắc đầu:
– Em không ăn đâu
– Cha mẹ chờ em đó!
Đành phải gượng ngồi dậy, Hoa Quỳnh đưa tay dụi dụi mắt:
– Mấy giờ rời hả chị hai?
– Gần tám giờ rồi!
Trang 41Tung chăn, Hoa Quỳnh kêu lên:
– Trưa rồi, sao em ngủ nhiều đến vậy chứ?
Hoa Cúc lắc đầu, nói như trêu:
– Em tưởng còn sớm lắm hay sao?
Hoa Quỳnh chạy nhanh vào nhà vệ sinh Cô còn nói vọng lại:
– Chị xuống trước đi, em sẽ xuống ngay thôi!
– Nhanh lên nghe em! Chị còn đi nữa đó
– Đi đâu chị hai?
Lặng thinh, Hoa Cúc chưa biết trả lời sao, thì Hoa Quỳnh lại nói tiếp:
– Vào công ty hả chị?
– Không, chị đi chơi với anh Bảo Thiên
Giật mình, Hoa Quỳnh ngẩng lên miệng còn đầy kem:
– Hả, chị
Tủm tỉm cười, Hoa Cúc dường như không hề để ý đến sự thay đổi trên mặt của Hoa Quỳnh
Cô nói vui:
– Hôm nay anh Bảo Thiên chở chị đi chơi!
– Mình ăn đi, đừng chờ nó nữa Lát nó xuống ăn sau:
Bà Hoa Mai nói với con:
– Con cũng ăn đi!
Ông Phan Bình vừa ăn vừa hỏi con gái:
– Con thấy sao về Khải hả?
Hoa Cúc ngước nhìn ông, cô cũng biết ông hỏi vậy là có ý gì rồi, cô đáp lí nhí:
– Anh ấy là người tốt, lại có tài cha ạ!
Ông vào thẳng vấn đề:
Trang 42– Vì vậy cha muốn con và nó tìm hiểu nhau
Thấy cô lặng im, ông nói tiếp:
– Gia đình thằng Khải ai cũng quý mến con cả Một gia đình tết như vậy con còn muốn gì nữa chứ?
Bà Hoa Mai nhìn con thông cảm:
– Cha con nói đúng đó, đừng chạy theo lời ngọt ngào mà lụy tấm thân
Ngước mắt u buồn nhìn mẹ, Hoa Cúc không nói lời nào Tuy thế bà cũng vẫn biết tâm sự của con mình:
– Con nghĩ sao mà im lặng vậy? Hoa Cúc mím môi, cố ghìm nước mắt vào trong:
– xin cha mẹ cho con suy nghĩ một thời gian nữa
Ông Phan Bình thở phào:
– Được lắm, cha cũng không ép con một cách vội vã đâu
Ông đứng lên nói với vợ:
– Anh ra ngoài có chút việc:
Ông Phan Bình đi rồi, bà Mai nhìn con an ủi:
– Đừng buồn con ạ! Cha chỉ muốn tốt cho con thôi Vả lại giữa hai gia đình ta và Bảo Thiên khó mà ngồi lại để nói chuyện lắm!
Hoa Cúc không thể nén được đau lòng, cô ấm ức khóc:
– Mẹ ơi, con thật sự chẳng biết làm sao nữa!
– Thằng Khải, nó cũng tốt với con lắm mà!
– Điều này con cũng biết nhưng mà con lỡ yêu anh Bảo Thiên mất rồi
Hoa Quỳnh nghe chị nói câu ấy tim cô cũng quặn đau tê tái Chị đã yêu Bảo Thiên Hai người đã có tình cảm sâu nặng rồi ư?
Cô đứng lặng im nghe cuộc nói chuyện giữa hai người Bà Hoa Mai thở dài:
– Con nên cố gắng cắt đứt tình cảm ấy sớm đi!
– Nhưng con
Lắc đầu, bà Hoa Mai ngăn:
– Mẹ biết con yêu cậu ấy Nhưng chưa chắc gì nó yêu con thật sự đâu
Trang 43– Không đâu, anh ấy không thể gạt con được
– Vậy thì con hãy chờ đó xem Nó là kẻ lừa đảo Nó đã hại cha con chút nữa là phá sản rồi
Hoa Cúc tròn mắt, cô bán tính bán nghi nhìn mẹ:
– Thật sao mẹ?
– Nó quen con là chỉ để lợi dụng con thôi!
– Về vấn đề gì chứ?
Bà Mai lại thở dài:
– Vì con quá hiền lành và hay tin người quá đó
Lắc đầu, Hoa Cúc tỏ ý không tin:
– Con không tin điều đó đâu mẹ ơi!
Thoáng một ý nghĩ qua đầu Hoa Quỳnh bước xuống, cô lên tiếng:
– Thì ra anh ta chỉ là một tên lừa tình, lừa lòng tin của mọi người, ở gia đình mình thôi
Hoa Cúc kêu lên:
– Kìa, Hoa Quỳnh thường ngày anh ấy đối xử tốt với em lắm mà
Cười nhạt, Hoa Quỳnh nói một cách khó nghe:
– Mới đầu thì em cũng nghĩ như chị vậy đó
– Nhưng giờ em mới biết được đó
– Điều gì?
– Anh ta dụ dỗ, ru ngủ mình trong tình cảm thôi chị
– Sao em lại nói vậy?
– Hừm, đã yêu chị rồi mà anh ấy còn nói yêu em nữa đó
Hoa Cúc chới với, cô như kẻ mộng du Nghe em nói mà lòng cô như tan nát
Có thể nào là như vậy sao? Thấy Hoa Cúc có phần chao đảo, Hoa Quỳnh nói thêm vào:
– Anh ấy còn rủ em di Vũng Tàu vài ngày nữa đấy
Hoa Cúc đưa tay lên bịt hai tay lại, cô kêu lên:
– Thôi đi em đừng nói nữa!
Rồi bỏ chạy lên phòng Bà Mai thở dài lắc đầu:
– Nhà này sắp xảy ra biến cố rồi ư?
Hoa Quỳnh vội trấn an:
– Rồi chị con cũng suy nghĩ ra thôi mà mẹ
Trang 44Bà giục Hoa Quỳnh:
– Con nên vào mà an ủi chị đi!
Cô lắc đầu từ chối:
– Hãy để yên cho chị đi mẹ! Hãy để cho chị khóc, khóc sè làm cho chị vơi đi nỗi khổ Có mặt mình
sẽ làm chị khó chịu hơn
Nghe con nói có lí, bà Hoa Mai gật đầu:
– Vậy cũng được!
Hoa Quỳnh quay mặt đi Cô tủm tĩm cười theo ý của mình
Một lát sau, ông Phan Bình cùng Bảo Thiên bước vào quán Liệu nơi kín đáo ông kéo anh ngồi xuống:
– Ta ngồi đây dễ nói chuyện hơn
Bảo Thiên ngần ngại:
– Có chuyện gì mà bác gọi con đến đây?
– Phải có chứ Nhưng uống ly bia cái đã!
Bảo Thiên bưng ly bia cùng ông uống cạn:
– Xin bác cứ chỉ dạy
– Tôi làm sao mà dám chỉ dạy cậu chứ?
Bảo Thiên biết cuộc nói chuyện này làm cậu sẽ kém vui Nhưng vẫn cố làm vui:
– Vậy bác hẹn con ra đây cóuyện gì?
– Cậu hỏi rồi thì ta nên đi thẳng vào vấn đề nhé!
– Vâng, con xin nghe đây!
Ông nhìn Bảo Thiên nói thẳng:
– Tôi muốn từ nay cậu và Hoa Cúc nhà tôi nên cắt đứt mọi quan hệ
Hơi nhổm người lên, Bảo Thiên nhìn trân trân:
– Sao vậy bác Con yêu Hoa Cúc thật lòng mà
Bật cười, ông Phan Bình lắc đầu:
– Chỉ tại con gái tôi nó ngu muội nên tin cậu đó thôi
– Con yêu Hoa Cúc thật lòng mà bác
– Tôi đâu đến nỗi khờ mà tin vào lời của cậu
– Cha con cậu định bắt chước thời xưa của “My Châu” mà thực hiện một âm mưư à?
Bảo Thiên ôm đầu, anh rên lên:
– Con xin bác đừng hiểu lầm tình cảm của con
– Hiểu lầm ư? Vừa rồi cũng may mắn là Khải nó phát hiện sớm nếu không thì cha con cậu đã nuốt chửng công ty rồi
Trang 45Bảo Thiên rên lên, anh vô cùng đau đớn khi hiểu ra cha mình là người đã đưa anh vào con đường có lỗi với gia đình Hoa Cúc:
– Đó là chuyện của người lớn Tụi con đâu có tội tình gì!
Nhưng ông Phan Bình vẫn lạnh lùng, ông nói như dứt khoát:
– Từ nay tôi cấm cậu không được tới lui quan hệ với con gái tôi nữa Cậu còn lén phén đến gần thì đừng có trách tôi
Nhăn mặt khổ sở, Bảo Thiên năn nỉ:
– Con xin bác nên suy nghĩ lại Tụi con thương nhau thật lòng xin bác tác hợp cho hai con
– Vọng tưởng Cậu nên nhớ con tôi là con nhà đàng hoàng tử tế, không thể lấy người có tâm địa xấu
xa như cha con cậu đâu
Bảo Thiên bàng hoàng, anh biết mình không thể thuyết phục được ông, nên nói:
– Bác ơi! Làm như vậy cả hai chúng con đều đau khổ lắm xin bác hãy nghĩ lại
Cười gằn, ông nói thêm:
– Cậu đừng lo Hoa Cúc tôi sẽ lấy chồng, một nơi đàng hoàng tử tế
– Vậy thì con chúc cô ấy hạnh phúc!
– Nếu cậu có trách thì trách cha cậu ấy, phản thầy lừa bạn coi chừng, có ngày mất trắng tay đấy! Nói rồi bỏ đi, ông Phan Bình đâu biết sau lưng ông có ánh mắt nhìn theo giận dữ
– Bảo Thiên! Con thấy chưa?
Bảo Thiên nhìn cha, anh lắc đầu ray rứt:
– Cũng chỉ tại cha hại ông ấy mà thôi
Ông Bảo Tính nhắc nhở con:
– Trên thương trường như chiến trường vậy, kẻ mạnh sẽ thắng ta đâu thể nhân nhượng được:
– Nhưng cha làm vậy sẽ tổn thương đến tình cảm của con
Xua tay ông Bảo Tính cười vang:
– Trên đời này đâu thiếu gì gái đẹp hơn nó mà con sợ
Bảo Thiên lắc đầu, anh không ngờ cha mình lại có ý nghĩ như vậy Anh ôm đầu khổ sở:
– Cha chẳng hiểu cảm nhận của con đâu Công ty mình cũng ăn nên làm ra thì cần gì phải tranh giành chiếm đoạt
Ông Bảo Tính kêu lên:
– Trời đất ơi! Bộ con không nghe những lời ông ta nói lúc nãy hay sao?
– Đó là do cha ép buộc người ta thôi mà
Ông Bảo Tính nhìn con trai, ông càng thêm giận dữ:
– Nếu đã thế, ngày mai cha sẽ cưới vợ cho con Để cho nó biết Bảo Tính này luôn luôn đi trước thời đại
Trang 46Bảo Thiên ôm đầu khổ sở, anh lắc đầu quầy quậy:
– Không đâu, con nhất định không thể cưới vợ, ngoài Hoa Cúc đâu cha ạ!
Ông nhìn Bảo Thiên nẩy lửa:
– Con không được cãi lại cha Nhất định con phải cưới vợ càng sớm càng tốt
Để cho bên ấy sự đau khổ
– Không, con không thể nào để cho Hoa Cúc đau khổ đâu cha
– Con không được cãi
Bảo Thiên đứng lên Anh lê từng bước chân ra khỏi quán Nhưng ông Bảo Tính bảo tài xế đưa anh
về
Lát sau khi về đến nhà Bảo Thiên vào phòng đóng chặt cửa lại, anh khui rượu uống một mình
Bà Ngọc Minh mẹ Bảo Thiên lo lắng gõ cửa phòng:
– Bảo Thiên, mở cửa đi con!
Nhưng Bảo Thiên vẫn ngồi im bất động Anh nhìn trân trân vào tấm ảnh mà anh và Hoa Cúc một lần
đi chơi đã chụp
– Hoa Cúc, anh phải làm sao đây em?
Anh gục đầu xuống bàn Tiếng bà Ngọc Minh vang lên:
– Bảo Thiên, nếu thương mẹ thì con hãy mở cửa phòng ra đi!
Bảo Thiên biết mẹ luôn thương mình và luôn bênh vực cho mình nên anh đứng lên:
– Mẹ!
Bà Ngọc Minh nhìn con lắc đầu:
– Con như vầy mẹ đau lòng lắm đó Bảo Thiên
Tuyệt vọng, anh nói qua hơi thở, giọng lè nhè:
– Con phải làm gì đây mẹ! Con không thể phản bội Hoa Cúc mà đi lấy vợ được
Bà Ngọc Minh từ chối:
– Nhưng mẹ nghe nói bên ấy cũng sắp gả con gái rồi
Ngước nhìn mẹ bằng ánh mắt đau khổ Bảo Thiên rên rỉ:
– Do cha con tạo ra mà thôi
Thở dài bà Ngọc Minh than thở:
– Mẹ thấy sai mà không thể nói gì được Cha con chỉ làm theo ý mình mà thôi
Lắc đầu Bảo Thiên nói như cương quyết:
– Không, con nhất định sẽ không bao giờ lấy vợ
– Tại sao?
– Mẹ ơi, tim con đâu thể một lúc có hai hình ảnh
– con nên vứt bỏ tình cảm với Hoa Cúc đi!