Hoa hồng trên cát Hoa hồng trên cát Nhật Hạ Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net Phát hành Nguyễn Kim Vỹ http //vnthuquan net/ Mục lục Chươn[.]
Trang 4Nhật Hạ
Hoa hồng trên cátĐánh máy: crystal, Pooh, BienNho, VomNgoc
Chương 1
- Cũng tại ông hết Thành phố có bao nhiêu đường mà không chạy,lại nhào vô đây Chắc ông hả hê lắm khi gây tai nạn cho kẻ khác ? Giọng điệu chanh chua của cô gái làm Đông Phong ngán ngẩm Anh định bỏ đi, nhưng cái than thở của cô nàng làm anh thoángchùng bước
Ngó Tiểu Băng với đôi mắt dịu hơn, Đông Phong nói :
- Cô tìm chỗ gởi xe , tôi cho cô quá giang vậy
Hậm hực đỡ chiếc xe đạp lên, Tiểu Băng chu môi cự nự :
- Xì ! Ông đừng tưởng bở Có mà điên mới đi chung với ông Tôicảnh cáo ông nhá Tôi không phải là con nai vàng ngơ ngác đâu,ông đừng phí công phỉnh phờ
Đông Phong thở hắt ra, ý tốt của anh bị cô ta hiểu lầm một cách taihại Cô ta thật quá quắt, dám cho anh là một tên dzê sồm Hừ ! Bộngon lắm sao ? Anh mà thèm tán tỉnh tư ? Còn khuya mới cóchuyện đó Chằn như cô ả có cho không anh cũng chả thèm, ở đó
mà lên giọng làm cao
Nhún vai, Đông Phong đáp tỉnh :
- Không đi thì thôi, xưa nay tôi rất ghét bị con gái làm phiền Nhất lànhững cô mồm mép chanh chua, nói ra câu nào cũng phang ngangnhư bửa củi
Nghiến chặt hàm răng nhỏ xíu, Tiểu Băng cáu kỉnh phán :
- Phải rồi, cô gái nào xui tận mạng mới dây vào ông Hy vọng trên
Trang 5đời chỉ duy nhất xót lại một tên mồm mép cỡ ông là cùng Nếukhông , mọi người phải đến khổ vì bộ mặt khó ưa của ông
- Vậy sao? Nhưng có lẽ cô nhầm Các cô gái rất thích được tôi tántỉnh, chắc cô cũng không ngoại lệ
Tức điên vì bị gã đàn ông miệng lưỡi trả treo, Tiểu Băng phùng mánói một hơi :
- Hứ ! Ông đừng nằm mơ giữa ban ngày Cho dù tôi có vô duyênđến độ không ai theo đuổi, thì cũng không đến lượt ông đâu Tôicho ông hay, trong mắt tôi, ông chẳng là gì cả
Nhìn gương mặt đỏ bừng vì tức của cô, Đông Phong mỉm cười thíchthú Anh bồi thêm :
- Giả vờ té vào xe của tôi để được làm quen với tôi, đúng không ?Cái chiêu này xưa lắm rồi, tôi chắng khờ để bị cô dụ khị
Tiểu Băng tức nghẹn, không thốt nên lời Hắn là cái thá gì mà côphải vờ vịt kết thân ? Bộ Hắn không thấy những vết trầy xước rướmmáu trên người cô sao ư ? Con người ngang ngược của hắn khôngđáng để cô đôi co
Lầm lũi ngồi lên yên , Tiểu Băng nén đau chạy đi sau khi ném lại mộtcâu :
- Coi như hôm nay ông hên, nhưng đừng để tôi gặp lại bộ mặt củaông lần nữa Lúc đó, ông sẽ không may mắn như lần này đâu Đông Phong khinh khỉnh nhìn theo, anh thật hả hê khi chọc tức cô
bé Chỉ có đốp chút như vậy mới mong cô bé bỏ đi Anh thật "thôngminh " mới nghĩ ra chiêu này
Một cơn gió tạt qua, có cái gì đó vướng vào chân Đông Phong Anhcúi xuống thì ra là một chiếc khăn
Đông Phong nhặt lên và ngắm nghía Nó cũng không có gì là đặcbiệt cả, nhưng trên góc của chiếc khăn có thêu đôi chim phượng và
Trang 6một cái tên làm anh chú ý Anh lẩm bẩm :
- Hoàng Lê Tiểu Băng Chắc là tên cô bé đanh đá ban nãy Ngườiđẹp mà tên cũng đẹp, duy chỉ có mồm mép là kinh khủng
Đông Phong chợt nghĩ :
- Nếu cô gái ấy là bạn gái của mình thì sao nhỉ ? Ôi! khi đó chắc phảiđến khổ vì tuyệt vọng Hy vọng ông trời sẽ không đánh đồng sốphận ông vào những cô dữ dằn, đanh đá
Lơ đãng nhét chiếc khăn vào túi, Đông Phong lên xe chạy đi Rấtnhiều việc đang chờ anh giải quyết ở công ty Thời gian đối vớiĐông Phong thật quý Anh chẳng dễ chịu gì khi để nó trôi qua mộtcách vô ích
Tạm thời cứ giữ lại chiếc khăn trắng trẻo, nếu lần sao gặp lại, anh
sẽ chọc cho cô bé tức chết mới thôi
Tiểu Băng bỏ đi với vẻ hậm hực Cô tự xỉ vả mình, ngày thường côlách chách là thế, đến khi gặp chuyện thì mụ mị hẳn, chẳng nóiđược câu nào cho ra hồn
Rồi cô tự an ủi mình, nếu không gì là công việc thì cô đã cho hắnbiết thế nào là lễ độ, hắn đừng tưởng cô khờ mà hiếp đáp
Dựng chiếc xe đạp khiêm tốn của mình vào một góc, Tiểu Băngbước vào phòng tổ chức
Cả phòng nhìn cô như một sinh vật lạ Tiểu Băng cúi gằm mặt, côtưởng nếu đất có thể nức ra, cô sẽ chui tọt xuống để phải khỏi Chiuđựng những ánh mắt tò mò
Lấy hết can đảm, Tiểu Băng nói :
- Xin lỗi, khi vừa đến khúc quanh đến đây thì bị xe toẹt Về nhà thay
đồ thì không kịp, xin mọi người thông cảm cho em
Ông Khôi - trưởng phòng - đỡ lời :
- Ồ ! không sao Đây là giấy giới thiệu Cô cầm giấy này xuống
Trang 7phòng kinh doanh, cô Ngọc sẽ sắp xếp công việc cho cô
Cầm tờ giấy từ tay ông Khôi, Tiểu Băng cảm ơn rồi lui ra Thoátđược ra ngoài thật dễ chịu Cô không còn là trung tâm để mọi ngườidòm ngó
Tiểu Băng đến trước phòng kinh danh, cô thở ra mệch mỏi, vừathoát khỏi cảnh khổ này lại đến tai nạn khác Cô phải diễn thuyếtthêm một lần nữa về tai nạn mình gặp với cả phòng Ôi ! Thật làkhổ cho cái thân của cô
Hít một hơi thật sâu, Tiểu Băng gõ cửa, tiếng đàn ông vang lên :
- Xin mời vào !
Tiểu Băng bình tỉnh bước vào, hơi lạnh vả vào thật dễ chịu Cô đảomắt nhìn quanh, căn phòng thật lớn và nhiều dãy bàn san sát,nhưng lạ một cái là phong thật vắng
Tiếng người đàn ông lúc nãy tiếp :
- Cô cần gì ạ ?
Bước về phía chỗ anh ta ngồi, cô rụt rè nói :
- Tôi có giấy giới thiệu của phòng tổ chức, họ nói tôi xuống đây nhậnviệc
Cầm tờ giấy liếc sơ qua, anh ta gọi lớn :
- Chị Ngọc ! Chị có lính mới này Mau ra nhận người đi
Ngọc rời mắt khỏi màn hình vi tính , cô đứng lên tiến về phía TiểuBăng, giọng vui vẻ :
- Em tên gì ?
- Dạ, Tiểu Băng
- Tên em dễ thương quá Chị tên Mỹ Ngọc , còn cậu này là TrọngKiệt Sau này, chị sẽ giới thiệu em với mọi người Bây giờ, em làmquen với cậu Kiệt trước đi
Trọng Kiệt xen vào :
Trang 8- Rất vui khi làm việc với Tiểu Băng Cô sẽ là hoa khôi của phòngkinh danh đấy, Tiểu Băng
Tiểu Băng thẹn đỏ cả mặt, cô đánh trống lảng :
- Mọi người đi đâu cả rồi, chị Ngọc ?
- À ! Họ đi công tác Ngày mai họp phòng, mọi người sẽ về đông đủ Khi đó, chị báo họ biết phòng có người mới
Nháy mắt với Mỹ Ngọc Trọng Kiệt đùa :
- Cô Tiểu Băng dễ thương ghê, hy vọng tôi sẽ có dịp hợp tác với cô Anh ta quay qua Mỹ Ngọc :
- Chị Ngọc ! Tổ em đang thiếu người, chị nhất định ưu tiên cho TiểuBăng về chỗ bọn em nghen Cô Tiểu Băng! Cô đồng ý không ? Tiểu Băng cười hiền :
- Dạ, anh chị sắp sếp ở đâu cũng được, em không dám đòi hỏi gì
cả
Trọng Kiệt kêu lên :
- Cô ấy nói vậy, còn chị thì sao hả, chị Ngọc ?
Khẽ lườm Trọng Kiệt, Mỹ Ngọc nghiêm giọng :
- Tự tôi biết phải làm gì rồi, cậu đừng lanh quá - Quay sang TiểuBăng, Mỹ Ngọc chợt nói - Tay em bị gì vậy, Tiểu Băng ?
- Dạ, em bị té xe Chỉ bị trầy chút đỉnh thôi, chị đừng bận tâm
Kéo tay áo của Tiểu Băng lên, Mỹ Ngọc nói :
- Máu thấm cả ra áo kìa Thôi bây giờ em về nhà tha thuốc cẩnthận, mai vào làm cũng được
Tiểu Băng mỉm cười :
- Dạ, em cảm ơn chị Nhưng không hề gì, em chịu được mà
Mỹ Ngọc nhăn mặt :
- Không được Nếu để bị nhiễm trùng thì nguy lắm Em về đi, chịkhông bắt lỗi đâu
Trang 9Hơi ngập ngừng định từ chối, nhưng thấy Mỹ Ngọc cương quyếtquá, Tiểu Băng đành nói :
- Vậy, em xin phép về Ngày đầu đi làm đả làm phiền chị, em thật áynáy
Trọng Kiệt cũng nói :
- Chị Ngọc nói đúng đó Đã vào đây thì đều là người trong nhà TiểuBăng đừng ngại, chị Ngọc có vẻ khiêm khắc, nhưng rất là thươngbọn anh Hay là vầy, để anh đưa em về
Tiểu Băng vội xua tay :
- Dạ thôi, em có xe rồi Em tự về một mình được mà
Trọng Kiệt tiu nghỉu nói :
- Vậy à ? Thôi, để anh đưa em ra cổng cũng được
Mỹ Ngọc véo tai Kiệt, cô lườm anh :
- Cậu lo phần việc của mình đi Ngày mai tới lượt cậu báo cáo, cậuliệu mà coi chừng Để tôi đưa Tiểu Băng đi được rồi
Mặt Kiệt như bong bóng xì hơi :
- Dạ, em nghe rồi
Kéo tay Tiểu Băng đi, Mỹ Ngọc cười hiền :
- Kiệt nó vui tánh lắm, miệng nói vậy nhưng không nghĩ gì đâu, emđừng phiền nghen Băng
- Dạ, không có đâu chị
- Ừ, vậy thì em về, mai bắt đầu làm việc
Tiểu Băng dạ nhỏ Cô khập khểnh dắt xe ra cổng, bây giờ cô mớinghe nhức nhối ở mình
Nghĩ tới tên đàn ông gay tạn nạn cho mình, Tiểu Băng giận kinhkhủng Nếu không bị hắn làm té, cô đã có một buổi sáng tuyệt vời,không phải khổ sởn như bây giờ Nếu xui xẻo hắn để cô gặp lại, cô
sẽ cho hắn biết tay
Trang 10o0o
Đông Phong ngả người ra ghế thở phào khoan khoái Xấp hồ sơcao nghệu trước mặt đả được anh xem tí mỉ đến từng chi tiết thậtnhỏ Anh cảm thấy rất vui khi lệ nhuận thu về càng ngày tăng lênđáng kể
Đốt điếu thuốc và rít một hơi, anh lim dim mắt Công ty chuyên vềkinh danh bất động sản mang tên Sao Việt đã có một chỗ đứng kháđứng vẫn trên thương trường là cả một công sức và tâm huyết củaĐông Phong Anh đã bỏ biết bao sức lực và kinh nghiệm mới cóđược ngày hôm nay Và anh không quên những ngày thành lập, vớibiết bao khó khăn và thử thách mà anh phải đương đầu Nếu không
là một người có tài và năng động trong mọi lĩnh vực, công ty củaanh đã bị các công ty lớn nuốc chững từ lâu
Hoàng Nguyên đẩy cửa bước vào , để tập giấy lên bàn, anh nhìnĐông Phong nói :
- Sao thế ? Hôm nay giám đốc nhà ta có gì mà coi bộ suy tư giữ thế
?
Đông Phong ngồi ngay lại, anh tưng tửng nói :
- Đang chán đời đấy Định tìm ông nhờ chỉ cho vài chiêu để quênbuồn vì cái cảnh phòng không chiếc bóng
Bước đến bên bạn, Hoàng Nguyên cười nửa miệng :
- Lại nhớ đến cô bé bị cậu làm té lăn cù mèo, phải không ?
Đông Phong nhướng mày :
- Sao ông biết là tôi nhớ con bé đó ? Đoán mò à ?
Hoàng Nguyên khẽ gật đầu, Đông Phong nhún vai tiếp :
- Chỉ là một cô bé bình thường, tớ chẳng có ấn tượng gì Có lẽ tớ
đã quên mất Nhưng sao tự nhiên cậu lại nhắc đến cô ta ? Tìnhcảm của cậu động đậy à ?
Trang 11Hoàng Nguyên rùng vai :
- Tớ có ba đầu sáu tay cũng không dám Mỹ Ngọc sẽ không tha nếu
tớ để lòng đi hoang Cậu đừng ác thế, lỡ tới tai cô ấy thì nguy cho
tớ
Đông Phong phì cười :
- Gớm nhỉ ? Chưa gì cậu đã sợ như vậy Mai này cưới rồi, chắc cậu
tệ hại hơn nữa
Giọng nguyên tỉnh bơ :
- Sau này cậu cũng giống tớ thôi, có khi lại còn tệ hại hơn nữa đấy Tất cả phụ nữ thật là dễ thương và thật là đáng yêu Cậu thử tìmmột cô xem nào
- Ôi dào ! Dây vào con gái có lắm chuyện phiền toái, tớ không đủkiên nhẫn dỗ dành Mỗi lần cãi vã thì ra sức làm khổ bọn đàn ông
Cứ như cậu ấy , tớ đã thấy hơi hoảng rồi
Chỉ vào ngực, Hoàng Nguyên tỏ vẻ khó hiểu :
- Cậu nói sao ? Mình chưa thông lắm
Đông Phong cười cười :
- Sao cậu chậm tiêu thế ? Là vầy , mỗi lần Mỹ Ngọc giận, tớ trôngcậu quýnh quáng như gà mắc tóc, tớ nghĩ mà tội cho cái thân khốnkhổ của cậu Nào là tíu tít mua quà, rồi còn vắt óc tìm lời dỗ ngọtsao cho thật khéo để nàng vừa bụng Thoạt trông tới đó, tớ đã sởntóc gáy, còn hồn vía đâu mà thương với yêu nữa chứ
Hoàng Nguyên cười tít mắt :
- Tình yêu là phải có giận hờn, cãi vã mới thật sự là yêu Cậu nghĩ
đi, nếu cậu và bạn gái giận hờn, cậu sẽ cảm thấy bức rứt khôngyên, hễ đụng đâu thì hư đó, Có điều, khi giải tỏa được búc xúc, nàng
sẽ tự ngả đầu vào vai cậu và trở nên ngoan ngoãn như con mèonhỏ rất đáng yêu Khi đó, cậu nói gì thì nàng cũng vâng lời
Trang 12- Nếu yêu mà phải hành xác nhau thì yêu để làm gì ? Thà cứ mộtmình cho khỏe
- Nói như cậu, không lẽ hai người yêu nhau, gặp nhau và không biết
gì ? Ngày qua ngày hẹn hò chỉ để nhăn răng cười rồi ai về nhà nấy Cậu cố thông minh lên cho tớ nhờ, tình yêu mà không hỉ nộ ái ố thìkhông có tí nào thú vị Không khéo thôi cứ lặng lẽ trôi thì nó trớthành nhạt như nước ốc ấy, cậu hiểu ra chưa ?
Đông Phong bật cười khanh khách với kiểu giải thích của HoàngNguyên Anh nghĩ bụng : " Có lẽ hắn nói đúng Anh đã ba mươi rồicòn gì Cũng phải kiếm một cô để mà nâng khăn, sửa túi chứ " Kéo Nguyên ra cửa, Đông Phong thở ra :
- Được rồi, tớ sẽ nghe lời cậu, ráng tìm một cô để mà cãi vã, đểkhông cậu lại cho tớ lạc hậu
Hoàng Nguyên hất mặt :
- Tốt ! Tớ sẽ tìm vài em cho cậu chọn Tớ bảo đảm cậu sẽ ngấtngây cho xem
Đông Phong kê nhẹ :
- Các em đó chưa từng là bồ nhí của cậu, phải không ? Cậu đừngtốt kiểu cà chớn đó với tớ nhá, tớ sẽ méc lại với Mỹ Ngọc đó
Hoàng Nguyên nhăn mặt :
- Cậu đa nghi như tào tháo ấy Nếu có, tớ chẳng dại gì chừa phầncho cậu
Đông Phong nheo đuôi mắt :
- Khỉ thật ! Thế mà lại luôn mồm bảo là bạn tốt Tớ thật thất vọng khi
có thằng bạn láu cá như cậu
Ngửa mặt cười lớn, Hoàng Nguyên vỗ vai Phong :
- Tớ nói nghiêm túc nhá Tớ sẽ kiếm cho cậu một cô mới ra lò, tráitim còn hoàn toàn chưa mở ngõ, cậu mặc sức mà trổ tài Ai thì tớ
Trang 13còn chưa tin lắm, nhưng với cậu thì số dzách Vừa đẹp trai lại nhonhã, thư sinh Tớ dám chắc có rất nhiều tiểu thư khuê các ngã gụcdưới ánh mắt đa tình và quyến rũ của cậu
Đông Phong thở ra :
À ! Cậu này, tớ đã nghe ở đâu thì phải Anh vỗ trán kêu lên Đúng rồi, trong phim dã sử vô hiệp của Hồng Kông Nó được lặp lạirất nhiều lần
-Hoàng Nguyên đáp tỉnh :
- Vậy à ? Nhưng có hề gì Bọn họ nói được thì tớ cũng nói được Quan trọng là giúp cậu đủ đôi đủ cặp không còn phải "sô lô " nhìn tớrồi tủi thân
Lắc đầu, Đông Phong chấp tay xá dài :
- Cậu cho tớ xin Tớ không tệ đến nỗi ế ẩm lắm Cậu có lòng nghĩđến tớ, tớ vô cùng cảm động
Hoàng Nguyên nhướng mày, đáp :
- Tớ không khách sáo đâu Dù sao chúng ta cũng là bạn tốt mà lị
- Vậy tớ mời bạn tốt một ly cà phê, được không ?
- Ối ! Dĩ nhiên là rất tiệc
Hai người đàn ông nhìn nhau rồi cười khắp phòng, rồi bá vai nhaubước xuống căn tin
Thoáng thấy dáng Mỹ Ngọc từ xa, Hoàng Nguyên lôi Đông Phongđến chỗ cô ngồi Anh kêu lên :
- Mỹ Ngọc ! Em đi một mình à ?
Nhận ra tiếng người yêu, Mỹ Ngọc quay lại , giọng cô reo vui :
- Ỗ , anh Nguyên ! Có cả giám đốc nữa à ? Mời hai anh ngồi
Đông Phong khoát tay :
- Em khỏi cần khách sáo , bọn anh tự nhiên lắm Đứng lâu thấy mỏichân thì tự động ngồi liền
Trang 14Mỹ Ngọc cười khẽ :
- Anh Phong vui tính ghê
Hoàng Nguyên ngồi xuống, anh trề môi :
- Nhờ ở gần anh nên hắn có đôi chút tiến bộ Nếu không, hắn đãbiến thành ông cụ non từ lâu
Mỹ Ngọc tròn mắt :
- Anh có nói lộn không đó ? Không sợ anh Phong giận ư ?
Hoàng Nguyên ra vẻ phách lối :
- Hắn mà dám giận anh ? Em nên nghĩ điều ngược lại thì có Mộtthằng bạn hoàn toàn tốt từ A đến Z như anh, hắn dễ gì tìm được Thản nhiên nhìn Hoàng Nguyên, Đông Phong nghĩ bụng :
- "Cứ nổ cho đã đi, tí nữa về phòng, tớ sẽ cho cậu biết thến nào là lễ
Mỹ Ngọc nhăn mặt :
- Vậy sao ? Thế hôm bữa, ai điện thoại nói với em là bận việc, sau
đó lại cặp kè với cô khác vào nhà hàng dùng cơm Lần đó không bị
em bắt gặp tại trận , chắc anh lại ngựa quen đường cũ chứ gì ? Hoàng Nguyên thở ra :
- Chuyện xưa như trái đất mà em nhắc hoài Cô gái đó là thư ký củabên đối tác, chuyện dùng cơm với khác là chuyện công tá xã giao
Trang 15thôi Em đã từng tiếp khách như anh, đúng không ?
- Nhưng cũng đâu đến nỗi thân mật phải mua hoa tặng người ta Anh đừng già mồm chối tội
Khẽ liếc Đông Phong , Hoàng Nguyên nói nhỏ :
- Dưới mắt anh, ngoài em ra, các cô gái còn lại đều vô cùng xấu xí
Em đừng tố khổ anh nữa, thằng Phong nghe được nó cười anh
Có dịp trả thù, Đông Phong vờ vô tình trả lời nói :
- Mỹ Ngọc nói cái cô dễ thương hôm nọ, phải không ? Cô ấy vẫnđiện thoại qua liên tục, và luôn miệng khen công ty mình nhiệt tình nhất là khâu xã giao
Mỹ Ngọc truy tới :
- Cổ điện cho anh hay ai, hả anh Phong ?
Không để ý tới ánh mắt đe dọa của Hoàng Nguyên, Đông Phongtỉnh bơ tiếp :
- Đôi khi gặp anh nhưng thằng Nguyên bắt máy nhiều hơn Emhỏi hắn thì rõ
Quay qua nhìn Hoàng Nguyên với đôi mắt ngân ngấn nước, MỹNgọc sụt sịt :
- Thấy chưa, em nói đâu có sai đâu Thì ra anh vẫn còn qua lại lénlút với cô ta Anh Phong không nói, em làm sao mà nghĩ ra Chắc
là hẹn hò cô ấy chứ gì ? Được rồi, em cho anh đi luôn, anh đừngnhìn mặt em nữa
Đông Phong khẽ nháy mắt với Hoàng Nguyên, anh tủm tỉm nói :
- Cậu ngồi đây với Mỹ Ngọc, tớ vào trong gọi nước uống
Nói rồi anh bỏ đi một nước, Hoàng Nguyên hét nhỏ :
- Đông Phong ! Cậu đứng lại Cậu phải giải thích rỏ mọi chuyện rồimới đi
Trang 16Vờ không nghe, Đông Phong rảo bước thật nhanh Cho đáng đời,ráng mà dỗ cô ấy đi, thắng láu cá
Trang 17Nhật Hạ
Hoa hồng trên cátĐánh máy: crystal, Pooh, BienNho, VomNgoc
Chương 2
Tiểu Băng khê khay nước với vẻ mặt thật hí hửng Cô đã vào quầy
và tự pha hai ly nước trái cây thật ngon Vì là khách quen thườngxuyên nên mấy chị coi quay căn tin điều vui vẻ khi gặp cô TiểuBăng có thể tự mình vào trong chọn nước uống tùy thích
Cười thật tươi với mọi người, Tiểu Băng nói :
- Chào nhá, cảm ơn tất cả vì hai ly nước
Một chị vẫy tay :
- Không có gì Mai nhớ xuống nha, Tiểu Băng
Ngoái đầu lại, cô dạ lớn :
- Vâng, chắn chắn sẽ còn làm phiền mấy chị hoài Thôi, em đi nha Cúi xuống nhìn tác phẩm của mình, Tiểu Băng lẩm bẩm :
- Ái dà ! Chắc chị Ngọc khát lắm rồi Uống ly nước của mình, hẳnchị ấy thích mê cho coi
Tiểu Băng đi như chạy ra ngoài Vừa lúc một bóng người lướt tới,Tiểu Băng không kịp né, cô và khay nước đổ ập vào người ấy
Tiểu Băng hét lên :
- Á ! Chết tui
Mất đà, cô ngã dụi xuống đất Đông Phong chỉ kịp kéo cô về phíamình, những mảnh thủy tinh nhọn ở dưới đất làm anh rùng mình Một mảnh thủy tinh nhỏ khứa vào tay đau buốt, Tiểu Băng hoànghồn sau cú va chạm
Chợt nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay của Đông Phong,
Trang 18cô vội vã đứng lên, mặt đỏ hồng vì thẹn
Đông Phong ngồi dậy Nhìn bộ đồ nhiễu nhão từng vệt nước đủmàu, anh lắc đầu ngán ngẩm
Ngước nhìn cô gái anh hỏi :
- Cô không sao chớ ?
Tiểu Băng mếu máo nhìn vết thương :
- Tui hổng biết, chỉ đau ở bàn tay Nó chảy máu hoài, chắc là đứtsâu lắm Nó làm tôi chết mất
Đông Phong vội rút chiếc khan mùi soa của mình và nói :
- Bị đứt gần mạch máu, chắc cũng không nguy hiểm lắm, để tôibăng bó tạm thời sẽ không sao
Tiểu Băng sụt sịt Từ nhỏ, điều làm cô sợ nhất là máu Đã bao lần
cô bị ngoại mắn vì cái tội chết gan , luôn mồm la hoảng mỗi khi thấymáu
Giọng nói rung rung có vẻ mau nước mắt làm Đông Phong buồncười Đúng là con gái, mới đau tí xíu là đã nhè, cứ như vừa gặpchuyện động trời không bằng
- Xong rồi, vết thương sẽ không chảy máu nữa, nhưng cô đếnphòng y tế để họ kiểm tra lại Phòng y vụ của công ty ở tầng trệt kiakìa
Tiểu Băng ngước lên :
- Cám Ơ Ơ
Tròn xoe mắt nhìn Đông Phong, cả anh và Tiểu Băng đều chưnghửng Đúng là oan gia ngõ hẹp, mỗi lần đụng nhau là sẽ có tai nạnliền sau đó
Thay vào câu cảm ơn là cái trừng mắt thật dữ dội, Tiểu Băng caogiọng :
- Cũng lại là ông Đừng nói là vô tình nghen Đường rộng mênh
Trang 19mông sao ông chẳng đi, cớ gì ông cứ làm kỳ đà cản mũi tôi hoài vậy
?
Đông Phong kêu khổ trong bụng, ông trời cứ đưa đẩy gặp con nhỏkhó ưa này hoài Chỉ mới hai lần đụng độ , cô ả gây cho anh biếtbao phiền toái
Nheo mắt nhìn Tiểu Băng, Đông Phong trầm giọng :
- Lần này cũng tại cô nhảy vào mình tôi kia mà Bộ đồ trên mình tôi
đã bị cô làm lắm lem cả rồi Cô là người có lỗi, cớ sao quay qua cựlại tôi?
Tiểu Băngbặm môi nói :
- Hừ ! Bộ Ông không thấy tôi bê khay nước à ? Lý ra ông phải làngười tránh trước mới đúng, ông đừng nói mình là người cận thịnha
Đông Phong nhún vai:
- Tại cô nhiều chuyện thôi Ra tới ngoài này, mà còn chỏ mỏ vàotrong - Đông Phong chỉ vào căn tin - Bớt nhiều chuyện thì đâu đếnnỗi va vào tôi
Tiểu Băng tức cành hông khi nhìn vẻ mặt khó ưa của Đông Phong Hắn còn mắng cô là đồ nhiều chuyện nữa chứ Ôi ! Nếu cô có phép, cô sẽ biến hắn thành con quạ đen lắm lời thật xấu xí, cô mới vừabụng
Hất mái tóc dài óng mượt ra sau, Tiểu Băng cau mặt cự nự :
- Ai nhiều chuyện ? Tôi hay ông ? Nghe lén người ta nói chuyện màkhông biết xấu hổ Xem ra ông mới là kẻ lắm mồm hơn tôi
Nhìn Đông Phong bằng nửa con mắt , Tiểu Băng tiếp :
- Ông đền khay nước cho tôi, mau ! Nếu không, tôi không tha choông như lần trước đâu
Đông Phong kêu lên :
Trang 20- Ái chà ! Có chuyện đó nữa ư ? - Anh búng tay - Được, vậy cô theotôi về nhà giặt đồ Sau đó, tôi sẽ đền cho cô bốn ly nước luôn
- Ông Ông
Đông Phong cướp lời cô :
- Sao, chưa chịu à ? Cô thiệt là rắc rối, tôi tính như vậy xem ra thì côlời rồi còn gì
Mím môi giận giỗi, Tiểu Băng dài giọng :
- Hứ ! Tôi không rảnh rảnh để đối đáp với hạng người mồm mépnhư ông Ông làm ơn đi chỗ khác cho tôi nhờ Đúng là khắc tinh,đáng ghét
Đông Phong hả hê, anh trêu già :
- Cô còn phải mang ơn tôi kìa Tôi không nhanh tay ôm cô lại, thì cô
đã vào bệnh viện với khuôn mặt biếng dạng vì té vô đống miểng nàyrồi
Phớt lờ với ánh mắt giận dữ của Tiểu Băng, Đông Phong tiếp :
- Tệ hơn là bỏ mạng nếu không được tôi cầm máu dùm Tôi nói vậyđúng không cô hai ?
- Đúng cái gì, tôi mà thèm để ông ban ơn Cái khăn của ông chắc gìthơm tho sạch sẽ, có cả tấn vi trùng trong đó Tôi đã dại dột khi đểông cột vào vết thương
Tiểu Băng đưa tay còn lại để mà mở nút khăn :
- Ông đừng ngon tôi trả nó lại cho ông nè
Sợ cô nàng làm thật , Đông Phong dọa :
- Này ! Cô mở ra là máu tuôn xối xả ngay Chưa kịp tới bệnh việnđã "NGHẺO" rồi Cô đừng để tôi thấy chết mà không cứu
Câu nói của hắn làm Tiểu Băng rợn người Máu mà chảy nửa chắc
cô chết mất vì sợ
Bặm môi Tiểu Băng nghĩ bụng :
Trang 21- "Kệ hắn và nụ cưỜi quái quỷ của hắn Dù gì hắn cũng đã băngdùm vết thương , cô và hắn là hai người xa lạ có ăn thua đủ với hắncũng chẳng có ích gì "
Nghiêng đầu nhìn Đông Phong, Tiểu Băng cáu kỉnh phán :
- Không phải tôi sợ đau nhá, chỉ vì tôi chắng muốn làm bẩn căn tin
Có điều từ đây về sau, ông làm ơn tránh xa tôi giùm Tôi khôngmuốn nhìn bản mặt khó ưa của ông chút nào, con người xui xẻochuyên đem tai họa cho tôi
Đông Phong cười hóm hỉnh với câu trả lời đầy hém hỉnh của cônàng Anh nhướng mày đáp tỉnh :
- Cô em ơi ! Ghét của nào trời trao của đó Biết đâu hai chúng ta làtrời sinh một cặp đấy
Tiểu Băng đỏ mặt vì giận, cô ngoe nguẩy bỏ đi
- Hứ! Người gì mà vô duyên hết chỗ nói
Đông Phong cười vang thích thú khi đã chọc giận được cô nàngxảnh xe Nhìn xuống bộ đồ có một không hai của mình, anh ngánngẩm lắc đầu bước vào nhà vệ sinh
Cuộc chạm chán bất ngờ của anh và Tiểu Băng đầy chất bi kịch,nhưng sao anh không nghe giận cô nàng Trái lại anh chợt thấytrong người có cảm giác thật rung động , và trái tim có hơi chao đảokhi nhìn vào đôi mắt tuyệt đẹp của cô nàng
Đông Phong linh cảm anh và Tiểu Băng sẽ còn gặp nhau, và sẽ hứahẹn rất nhiều điều lý thú sẽ xảy ra
Mỹ Ngọc bước vào phòng, để tập hồ sơ lên bàn, cô vẫy tay cho mọingười chú ý :
- Nào, các bạn ! Chúng ta lại có nhiệm vụ mới đây
Trọng Kiệt nhanh miệng hỏi :
- Phòng mình được mời dự tiệc nữa, hả chị ? Phải nói nha, từ ngày
Trang 22có Tiểu Băng về đầu quân, phòng ta có lộc liên miên, thật là sướngmiệng Hôm nay hộ mời mình dùng cơm ở đâu vậy chị ?
Lắc đầu nhìn Trọng Kiệt, Mỹ Ngọc nhăn mặt :
- Cậu lúc nào cũng nghĩ tới ăn uống Công việc chất đống ra đó kìa,
lo mà làm cho xong đi
Diễm Quyên xen vào :
- Mắng ảnh nhiều nhiều đi chị Người gì mà lúc nào trong đầu cũng
ăn với nhậu Đúng là cái hủ hèm di động
Câu nói của Diễm Quyên làm mọi người bật cười nghiêng ngả, mọicặp mắt đều dồn về phía Trọng Kiệt
Cố làm mặt tỉnh, Trọng Kiệt nhìn mọi người :
- Có gì đáng để mà cười Con bé Diễn Quyên chỉ giỏi đặt chuyện Một người phong độ như tôi, thì sao giống hủ hèm, mọi người nghĩ
có đúng không ?
Trọng Kiệt nhìn quanh với vẻ mặt hơi kênh kệu chờ nghe mọi ngườibày tỏ sự đồng tình, nhưng không một ai lên tiếng phản hồi, ngoàimột tràng cười rộ lên to hơn
Hơi quê, Trọng Kiệt vội quay sang Tiểu Băng, anh xuống giọng :
- Ở đây chỉ có anh em mình là hiểu nhau nhiều nhất Tiểu Băng !
Em nói với họ một tiếng giùm anh Đừng để mọi người hiểu lầm Tin nóng hỏi này mà lan ra ngoài thì chết anh mất
Cố nén cười, Tiểu Băng hắng giọng :
- Xin mọi ngưỜi chú ý Anh Trọng Kiệt chỉ là một con sâu rượu chứchưa đến độ là hủ hèm Mọi người đừng tiết lộ ra ngoài, chỉ nên rủtai cho mọi người trong phòng nghe là đủ
Trọng Kiệt trợn mắt, hét :
- Ối trời ! Em nói gì thế Tiểu Băng ? Em hùa với nhỏ Quyên để ănhiếp anh, phải không ?
Trang 23Tiểu Băng vội đáp:
- Dạ, đâu có Em thanh minh giùm anh mà
- Ối giời ! Thanh minh với thanh nga Em hại anh thì có
Lại một tràng cười vang lên nắc nẻ, chí riêng Trọng Kiệt ngồi vò đầuvới vẻ mặt bí xị thật khó coi
Chờ tiếng cười lắng xuống, Mỹ Ngọc nghiêm giọng nói :
Đủ rồi, chúng ta không đùa nữa Mọi người hãy nghe tôi nói Nhìn một lượt khắp phòng, Mỹ Ngọc tiếp - Như thường lệ, hôm nay
-sẽ có đoàn kiểm tra xuống nghiệm thu các công trình Mọi ngườihãy chia nhau phần việc của mình, cố gắng làm cho tốt Riêng phầnbáo cáo riêng vơi giám đốc, Tiểu Băng sẽ đảm nhiệm
Mở mắt lớn nhìn Mỹ Ngọc, Tiểu Băng nói :
- Chị Ơi! Cử người khác thay em, được không? Từ nào giờ em chưagặp giám đốc, em sợ không làm được tốt lắm
Vỗ nhẹ vai Tiểu Băng, Mỹ Ngọc khuyến khích:
- Khoảng này do em phụ trách thì đổi cho ai được Em yên tâm, chị
sẽ cùng đi với em Vài lần rồi em quen ngay
Tiểu Băng mừng húm, cô reo lên:
- Thiệt hả chị? Ôi! Có chị thì em đỡ lo hơn
- Chị theo em lần này thôi, sau này em tự đi lên đó, chị còn nhiềuviệc khác nữa
- Dạ, em biết rồi
Mỹ Ngọc quay qua nói:
- Nào ! Tất cả hãy chuẩn bị đi, họ sắp xuống tới rồi
Mọi người lục tục kéo nhau về chỗ, Mỹ Ngọc hỏi Tiểu Băng :
- Em chuẩn bị số liệu khớp hết rồi chứ ?
Tiểu Băng gật đầu :
- Xong cả rồi, chị ạ
Trang 24- Tốt ! Chúng ta đi thôi
- Đi đâu hả, chị Ngọc ?
Trợn mắt nhìn Tiểu Băng, Mỹ Ngọc kêu lên :
- Ơ hay ! Con bé này bữa nay lạ ghê Đi lên phòng giám đốc chứ điđâu Em hỏi gì ngớ ngẩn vậy Tiểu Băng ?
Chợt hiểu ra, Tiểu Băng cười khúc khích :
- Lần đầu diện kiến giám đốc, nên em khớp, chị thông cảm giùm em.Cốc nhẹ lên đầu Tiểu Băng, Mỹ Ngọc cười xoà :
- Có chuyện đó nữa sao ? Vậy mà chị cứ tưởng sẽ không có việc gìkhiến cho một cô bé ngổ ngáo như Tiểu Băng phải xếp càng
Tiểu Băng chớp mi, khúc khích :
- Chị lại trêu em Báo cáo với giám đốc là chuyện quan trọng và hếtsức mới mẻ Em mà ăn nói lơ mơ, biết đâu ổng cho em nghỉ việc rồisao ? Chị Ngọc không thương giùm em, cứ ngạo hoài làm em runphát sốt luôn
Vẻ căng thẳng hiện lên trong khóe mắt Tiểu Băng Tuy vào làm đãhơn hai tháng, nhưng cô chưa lần nào tiếp xúc với giám đốc, nên côhơi mất bình tĩnh đôi chút
Mỹ Ngọc dịu dàng nhìn Tiểu Băng, khuyến khích :
- Giám đốc là người tình cảm, không làm khó dễ gì đâu Em cứ báocáo như mọi lần, phần còn lại có gì gút mắc, chị sẽ đỡ cho Mình đithôi Tiểu Băng, đừng để giám đốc chờ đợi chúng ta
- Vâng ạ
Tiểu Băng kiểm tra lại hồ sơ lần cuối rồi bưo8 c theo Mỹ Ngọc rangoài, trong bụng cô đánh lô tô vì hồi hộp
Đông Phong bỏ cây viết xuống, anh đằng hắng :
- Hoàng Nguyên ! Cái cô nàng Tiểu Băng lóc chóc là lính mới của
Mỹ Ngọc, phải không ? Ai đưa cô ấy vào đây vậy ?
Trang 25Trợn mắt nhìn Đông Phong, Hoàng Nguyên kêu lên :
- Ối trời ! Là cậu chứ còn ai
Chỉ vào người, Đông Phong cũng ngạc nhiên không kém :
- Cậu có lộn không đấy ? Mình nhớ cả năm nay, mình chưa lần nàotuyển nhân viên mới kia mà
Hoàng Nguyên dựa ngửa ra ghế, mắt nhìn lom lom vào ĐôngPhong, anh nghĩ bụng :
- "Quái ! Thằng này lại lên cơn mát rồi Chính miệng hắn bảo anhtuyển người, bây giờ lại nói năng ngược ngạo như thế, hắn làm choanh đến phải ngơ ngẩn mất "
Hoàng Nguyên chép miệng :
- Cậu vẫn tỉnh đấy chứ ? Đầu óc không có gì đáng lo ngại, đúngkhông ?
- Cậu này lạ, mình vẫm bình thường như mọi ngày, có cậu điên thì
có
Hoàng Nguyên hở hắt ra :
- Đúng đấy ! Ở gần người mưa nắng thất thường như cậu , tớ cũngchuẩn bị điên lên đây này
Đông Phong lắc đầu :
- Hay nhỉ ! Tớ hỏi cậu một đường, cậu trả lời một nẻo , cậu làm tớchẳng hiểu gì cả Đơn giản là cậu nói cho mình biết, ai là người trứctiếp nhận cô ấy , cậu hiểu ra rồi phải không ?
- Dạ, thưa ông con xin trình bày đầu đuôi ngọn nguồn cho ông đây - Hoàng Nguyên khoanh tay vờ khúm núm - Hôm trước, ông về ĐàLạt thăm bà cụ, cùng lúc phòng kinh doanh xin thêm người vì côngviệc quá tải Ông đã đồng ý và ủy quyền cho con tuyển người Con
đã lục tung tất cả trường đại học danh tiếng mới tìm được ngườiưng ý, và đã quyết địnnh nhận người ta Lúc ông về, con cũng đã
Trang 26trình bày sơ qua, ông cũng đã gật đầu rồi kia mà, bây giờ ông hỏingược lại, con làm sao đỡ nổi Ông nhớ lại rồi chớ, ngài giám đốcđáng kính ?
Đông Phong suy nghĩ một lúc rồi vỗ trán kêu lên :
- Ừ nhỉ Vậy mà tới quên biến đi mất Tớ xin lỗi cậu, ngàn lần xin lỗicậu Cậu đừng gọi tớ bằng ông, tớ tổ thọ mất
Hoàng Nguyên chấp tay xá dài :
- Cậu làm ơn đi Phong Cậu đừng quên cái kiểu chết người như thế Cứ cái đà này, không khéo chừng vài lần nữa, cậu lại quên béng
và chẳng nhận ra tớ thì thật khổ cho đời tớ
Đông Phong cười vang :
- Ồ không ! Tớ sẽ không cho phép mình quên một người bạn chí cốtthân như cậu
Hoàng Nguyên nhún vai, thở ra :
- Cậu nên đến bác sĩ để kiểm tra lại "bộ nhớ" cho chắc ăn Tớ nghĩcái đầu của cậu hơi rắc rối Mà này ! Sao cậu lại hỏi về vấn đề này
? Tớ đả bao lần thay cậu tuyển nhân viên, không phải một mà là rấtnhiều người, nhưng chưa lần nào tớ nghe cậu hỏi Cô bé Tiểu Băngmới vào làm hơn hai tháng đã bị cậu "chiếu tướng" - HoàngNguyên nháy mắt, hỏi - Cô bé đẹp quá xá, cậu bị trúng sét rồi à ? Đông Phong trề môi :
- Trúng gì ! Tớ thấy mình trúng gió đúng hơn
- Sao thế ?
- Cậu nhớ có lần tớ kể cậu nghe vụ một con bé tự ủi vào xe tớkhông ?
- Nhớ Rồi sao ?
Đông Phong thở dài, tiếp :
- Và cái lần tớ bước ra khỏi căn tin với bộ đồ đủ màu như cây kẹo
Trang 27kéo trước bao cặp mắt nhìn theo khiếp đảm nữa, lúc đó tớ chỉ muốnchui xuống đất vì xấu hổ
- Nhưng những chuyện đó thì ăn nhằm gì tới Tiểu Băng ?
- Sao lại không ? Sản phẩm khủng khiếp trên người tớ là do cô ảtặng cho Hai lần tớ đụng độ đều bị cô ả làm cho thương tích đầyngười Tớ hỏi câu ấy vì lẽ đó Được một nhân viên cỡ Tiểu Băng,chắc là tớ phải lên cơn đau tim kinh niên là cái chắc
Hoàng Nguyên cười khoái trá :
- Cậu nói thật đấy chứ ?
Đông Phong xua tay :
- Phải Chính một tay cô ả gây ra cho tớ
Hoàng Nguyên vỗ đùi, kêu lên :
- Ôi ! Chuyện hi hữu như vậy mà cũng có Nhắc lại mà mới nhơ,cậu "phát ngôn bừa bãi" với Mỹ Ngọc, báo hại hôm đó tớ năn nỉmuốn gãy lưỡi, cô ấy mới tin Cho đáng đời cậu, ác mồm ác miệngcho lắm rồi cũng bị quả báo Hôm đó nhìn bộ dạng thiểu não củacậu với bộ đồ "hiệu" có một không hai, tớ cười muốn nôn cả ruột Chỉ tội những người có mặt ngày hôm đó Họ cố nhịn cười vì phậtlòng cậu Lúc cậu đi khuất, tớ và bọn họ được một trận cười quá
- Hừ ! Đúng là dị đoan, nhưng tớ không thích những cô dữ dằn như
Trang 28vậy
- Nè ! Cử nhân xuất sắc đại học kinh tế hẳn hoi đấy Cậu khôngthích cũng được, nhưng đừng trù đạp bằng cách đì cô ấy nghen, tớkhông khoanh tay đứng nhìn đa6u Mỹ Ngọc đã nhận cô ấy làm emgái, nghĩa là Tiểu Băng cũng sẽ là em vợ tương lai của tớ
- Rõ rồi, thưa ngài trợ lý Ngài còn gì để nói chứ Tôi có thể rangoài một chút, được không ạ ?
Hoàng Nguyên khoát tay, giọng tỉnh rụi :
- Cứ tự nhiên, nhưng chỉ được năm phút thôi đấy Tí nữa, cậu cònphải nghe phòng kinh danh báo cáo tiến bộ công việc của họ
Đông Phong cau mày :
- Cậu oai lắm, dám ra lệnh cho giám đốc của cậu Không sợ tớ giậncho câu ngồi chơi xơi nước à ?
- Một trợ lý năn nổ như tớ có khối người mời cộng tác,tớ biết chẳngbao giờ dám sa thải tớ
- Tự tin gớm nhỉ Thế ngài có cần tôi mời đi làm cốc nước khôngnào ?
- Thôi khỏi tớ còn nhiều công việc để làm Cậu đi một mình đi Đông Phong tủm tỉm :
- Tớ biết tỏng bụng cậu đang nghĩ gì Tranh thủ gặp Mỹ Ngọc, đúngkhông ? Tình yêu của cậu thật lạ, cứ dính nhau như sam ấy Mớivắng có một chút đã rối lên, điện thoại chho nhau í ới cả Cậu làm
tớ phải tủi thân mất
Hoàng Nguyên cười khì :
- Cậu yêu đi rồi khắc biết, tình yêu nó tuyệt vời thế nào
Đông Phong không đáp, anh khẽ lắc đầu bước ra ngoài, để mặcHoàng Nguyên đang "phát sóng" chuyện tình yêu của hắn
Hoàng Nguyên đang chăm chú vào đóng hồ sơ thì có tiếng gõ cửa
Trang 29Anh hắng giọng :
- Xin mời vào !
Đông Phong nhếch môi cười Gương mặt ngơ ngác của Tiêu Bănglàm anh thấy tội Đêm nay, thế nào cô nàng cũng mất ngủ vì lo âu
Trang 30Nhật Hạ
Hoa hồng trên cátĐánh máy: crystal, Pooh, BienNho, VomNgoc
Chương 3
Tiểu Băng lười biếng nằm dài trên giường, khuôn mặt lộ vẻ ưu tư, ủdột Nét hồn nhiên vui vẻ ngày thường biến mất, thay vào đó là cảbầu tâm sự
Sáng nay, cô không còn thiết gì đến sở làm, không khéo lại mất mặtvới mọi người Thằng cha giám đốc hắc ám thế nào cũng trù dập côcho bõ ghét, vì ngày hôm qua cô đã mắng mỏ hắn quá trời
Bà Năm chậm rãi đi vào Nhìn thấy Tiểu Băng, bà chưng hửng:
- Su Si! Sao còn chưa đi làm? Ngoại tưởng con đi rồi Trong ngườikhông khoẻ hả con?
Bà bước đến đưa bàn tay nhăn nheo ấp lên trán Tiểu Băng, bà nghĩ
cô cháu gái bị Ốm Tối qua, nó chỉ ăn qua loa vài miếng cơm rồi vàophòng ngủ sớm Bộ dạng bứt rứt có hơi thất thường làm bà lo trongbụng
Tiểu Băng cầm tay ngoại, cố nở nụ cười, cô nói:
- Ngoại! Tiệm hoa của mình dạo này có đắt không ngoại?
- Cũng như mọi lần Các mối quen vẫn đến ủng hộ nên không hômnào bị ế
Tiểu Băng khịt mũi:
- Bắt đầu từ mai, con sẽ trông tiệm cho ngoại
Bà Năm ngạc nhiên hỏi:
- Còn công việc của con thì sao? Con không đùa chứ Su Si?
Mặt Tiểu Băng ỉu xìu như bánh tráng nhúng nước:
Trang 31- Con nói thật đấy, ngoại đừng buồn con nghen ngoại
- Nhưng sao lại thế? Con không đến công ty đó nữa ư?
- Đến đó làm gì nữa? - Tiểu Băng hạ giọng – Mà họ có cần con đâu
mà tới
- Lúc trước, con nói với ngoại, công ty đó rất hợp với con, bây giờ lạiđổi ý nhan vậy
Tiểu Băng cười như mếu:
- Không phải con đổi ý, mà con gặp “sự cố” nho nhỏ ngoài ý muốnnên tự ý xin nghỉ thôi
Bà Năm lắc đầu khó hiểu:
- Con nói là gặp sự cố, nhưng sự cố gì vậy? Có lớn lắm không mà
tự ý thôi việc?
Lấy hết cam đảm, Tiểu Băng nói nhanh:
- Chuyện dài lắm Nói hơi gọn một chút là con đã mắng ông dámđốc và kết quả ra sao thì ngoại đã biết
Bà 5 muốn ngã ngửa Con bé này không biêt trời cao đất rộng là gì.Đến giám đốc mà nó cũng không từ Bà hỏi cô:
- Ông ấy cho con nghỉ việc phải không?
- Ông ta vẫn chưa có động tĩnh gì, nhưng con nghỉ trước cho chắc.CHờ đến lúc ông trả đũa thì quê lắm
Thở dài, bà 5 nhỏ giọng:
- Cái tính bướng bỉnh muôn thuở không bỏ được Chuyện đã đếnnước này, con cũng đừng buồn nữa Không làm ở đó cũng tiếc, connên đến công ty xem ông ta có thái độ như thế nào Đừng để họ nóimình sống vô tổ chức, mai này khó có cơ hội xin chỗ khác
Ngẫm nghĩ thấy ngoại nói cũng đúng, Tiểu Băng đứng lên:
- Dù sao cũng bị mất việc, con nên chào chị em trong phòng mộttiếng rồi nghỉ cũng không muộn Con đi nha ngoại
Trang 32Bà 5 im lặng gật đầu Nhìn Tiểu Băng lên xe, bà thương đứt ruột.Cha mẹ chẳng may mất sớm lúc nó còn ẵm trên taỵ Vất vả lắm, bàmới nuôi nó khôn lớn Không bà con họ hàng thân thích, chỉ một bà,một cháu nương tựa nhau mà sống
Bà 5 luôn ước Tiểu Băng sẽ có cuộc sống khá hơn lúc trưởng thành
để con bé không còn tủi thân với bạn bè
Ngày nó đi làm, lòng bà vui khấp khởi Miệng lúc nào cũng líu lo vềcông việc, ai ngờ lại xảy ra chuyện Phải bắt đầu lại từ con số 0,nghĩ mà tội nghiệp con bé
Bà 5 với lấy cái giỏ, bà định bụng hôm nay đi chợ nấu cho TiểuBăng một nồi canh chua thật ngon, thay vì nói những lời an ủi khiếncon bé buồn thêm
Tiểu Băng xách giỏ, lững thững bước vào chỗ làm của mình Hít mộthơi thật sâu lấy lại vẻ tươi tình thường ngày, cô cười toe rôm rảchào cả phòng Cô muốn trước khi rời khỏi đây phải để lại ấn tượngthật tốt với mọi người
Ai cũng ngạc nhiên khi hôm nay Tiểu Băng nói nhiều và cũng cườinhiều hơn Chỉ có Mỹ Ngọc là biết rõ tâm sự của cô bé
Kéo Tiểu Băng vào phòng, Mỹ Ngọc ái ngại hỏi:
- Em làm vậy là có ý gì vậy Tiểu Băng?
Khẽ thở ra, cô chun mũi đáp:
- Có gì đâu chị Em chỉ chào mọi người thôi mà
- Nhưng đâu cần phải ồn ào như vậy Nói đi, em định xin nghỉ phảikhông?
Tiểu Băng khịt mũi:
- Chị đoán đúng Em đến để từ giã mọi người Ngày mai, em không
đi làm nữa
Mỹ Ngọc nhăn mặt:
Trang 33- Vì chuyện cãi vã với giám đốc à? Chị vẫn chưa nghe anh Phongnói gì cơ mà Vả lại, còn anh Nguyên đó chi, dễ gì dễ gì ảnh để anhPhong cho em thôi việc
Tiểu Băng nhún vai:
- Em không muốn vì mình mà liên luỵ đến anh Nguyên Thà em nghỉtrước cho chắc, chứ còn ngồi đợi sự ban ơn của ông ta thì ê mặtlắm
Mỹ Ngọc thoáng ưu tự Cô biết rõ Đông Phong là người rất nghiêmkhắc Biết đâu anh ấy tự ái và có quyết định ấy thật đối với TiểuBăng Cô thật sự không thể nào đoán nổi những ý nghĩ trong đầu cô
Tiểu Băng lẳng lặng gật đầu Mỹ Ngọc tiếp:
- Em đã nói chuyện này với ngoại chưa
- Dạ, rồi
- Chuyện chưa có gì nghiêm trọng mà em cứ làm như sắp chết đênnơi Ngoại sẽ buồn và lo lắng cho coi Em thật là hư đó Băng
Như trút được nỗi lòng, Tiểu Băng cười chúm chím:
- Em sorry, cũng vì tính hiếu thắng mà mọi người phải rối lên vì em.Lần này em công nhận là mình có lỗi
Khẽ lườm Tiểu Băng, Mỹ Ngọc cười:
Trang 34- Vậy thì ra ngoài làm việc cho tốt Hy vọng là sau cơn mưa trời lạisáng
Tiểu Băng trở về chỗ ngồi Cô cắm cúi chăm chú vào màn hình,chuyên đi hay ở đối với cô chẳng còn quan trọng Trước mắt phảilàm tốt công việc thường nhật, những viêc còn lại sẽ tính sau.Chuyện gì tới thì tự khắc tới, lo lắng làm gì cho ốm cả người
Liên tiếp nhiều tuần sau đó, Tiểu Băng vẫn không nghe giám đốc đảđộng gì tới chuyện hôm nọ Cô có vẻ yên tâm và tự tin hơn
Tiểu Băng nghĩ thầm: “Nếu Đông Phong trả đũa bằng cách cho cônghỉ việc, cô sẽ không phục anh tạ Và trước khi bỏ đi, cô sẽ làmcông tác tư tưởng giùm anh tạ Nhìn anh ta bằng nửa con mắt, nóihuỵch toẹt rằng đàn ông không nên ích kỷ, sống phải biết người biếttạ”
Nhưng may mắn là điều đó vẫn chưa xảy ra Vì vậy Tiểu Băng cũngdần quên khuấy đi mất
Mỗi sáng vẫn đều đặn đến công ty làm Chiều về phụ ngoại coi tiệmhoa Cô và Đông Phong chưa có cơ hội cham trán Tạm thời TiểuBăng xem như không có gì xảy ra
Nhẹ nhàng sắp xếp lại mấy chậu hoa cho đẹp, Tiểu Băng nghiêngđầu ngắm nghía và lẩm bẩm:
- Giờ thì tuyệt rồi Bất cứ cái gì mà có bàn tay Tiểu Băng nhúng vàođều trở nên dễ thương và sáng đẹp hơn Ngoại thật lẩm cẩm khicắm hoa lộn tùng phèo cả, nhìn không có thẩm mỹ chút nào, chán ơi
là chán
Gom mớ lá úa cho vào giỏ rác, Tiểu Băng thở phải khoan khoái.Sáng nay, ngoại cùng mấy bà bạn đi lễ chùa, Tiểu Băng được ngoại
ưu cái giao nhiệm vụ trộng coi tiệm hoa
Cô vui vẻ gật đầu mà không 1 lời phàn nàn Mong ước duy nhất của
Trang 35cô là ngoại luôn khoẻ mạnh và ở mãi bên cô
Với lấy cây kéo và cuộn ruy – băng, Tiểu Băng tỉ mỉ kết một giỏ hoahồng bạch
Chỉ còn vài phút nữa khách sẽ đến lấy giỏ hoa, Tiểu Băng nghĩ mìnhphải nhanh tay hơn một chút Cô không ngờ công việc dọn dẹp lặtvặt lại tốn nhiều time đến vậy
Chọn những cành hồng còn búp và chỉ hơi hé nhuỵ, tay Tiểu Băngthoăn thoắt kết hoa vào giỏ Loáng cái, cô đã có 1 giỏ hoa vừa sangtrọng, vừa quý phái
Ngắm nghía thêm 1 lúc lâu, Tiểu Băng mới vừa ý với tác phẩm củamình Cô cẩn thận đặt nó lên kệ, miệng hát líu lo một bài ca vuinhộn
- Cô ơi! Bán cho tôi bó hoa
Tiểu Băng giật mình quay lai Cô nghĩ bụng:
- “Vừa mở cửa đã có hai, ba người mua hoa Chắc hôm nay đắthàng cho xem.”
Cô vui vẻ nói:
- Dạ Anh mua loại hoa nào ạ?
- Thứ nào cũng được Cô cứ lấy đại giùm tôi mốt bó
Tiếng nói hơi quen làm Tiểu Băng ngờ ngợ Cô quay hẳn người lại
và thật bất ngờ khi nhận ra Đông Phong:
- Giám… giám… đốc
Đông Phong cũng kêu lên:
- Ồ, Tiểu Băng! Là cô à? Cô làm gì ở đây thế?
Lấy lại bình tĩnh, Tiểu Băng khẽ đáp:
- Hôm nay là ngày nghỉ, nên tôi ra trông hàng cho ngoại
Đông Phong cười cười:
- Nhà Tiểu Băng ở đây à?
Trang 36- Vâng
- Cô giỏi nhỉ! Vừa làm việc, vừa phụ ngoại bán hoa nữa đấy
Tiểu Băng nhún vai:
- Có gì lạ, thưa giám đốc Ngoại tôi đã gì nên tôi nghĩ mình có bổnphận giúp đỡ phầ nào công việc, vậy thôi
Đông Phong nheo đuôi mắt:
- Tiểu Băng bây giờ có vẻ ngoan hơn so với lúc ở company
Hơi đỏ mặt, nhưng Tiểu Băng vẫn đáp bằng giọng tỉnh queo:
- Giám đốc thấy vậy à? Riêng tôi, tôi thấy mình bình thường như mọihôm
Đông Phong nhún vai, cô nàng lại chuẩn bị gây hấn nữa đây Anhphải dè chừng cái mồm có đôi môi hồng quyến rũ, nhưng toàn thốt
ra những điều chua ngoa chết người
Đông Phong hỏi bằng giọng quan tâm:
- Cô vẫn đi làm bình thường chứ? Công việc ở công ty hợp với côkhông?
Khẽ gâtj đầu, Tiểu Băng cười khoe hai má lúm đồng tiền Cô vui vẻđáp:
- Rất hợp nữa kìa Hiện tại không có gì làm tôi thích thú bằng côngviệc tôi đang phụ trách Một sinh viên vừa ra trường như tôi, tìmđược một chỗ làm đúng với khả năng của mình rất hiếm Tôi làngười may mắn trong số đó
Đông Phong đùa:
- Cô có nghĩ ràng mình có quới nhân giúp đỡ không?
Tiểu Băng hồn nhiên nói:
- Làm gì có chuyện đó Giám đốc mà cũng tin những chuyện có vẻthần bí ư?
Nhướng mày, Đông Phong đáp tỉnh rụi:
Trang 37- Tin chứ Không những một mà tới hai quới nhân theo ủng hộ cônữa đấy Một ở sát bên cạnh tôi, còn một thì cùng phòng với cô Tiểu Băng tròn mắt hỏi:
- Ai thế nhỉ? Sao tôi không biết vậy kìa?
Nhìn vẻ ngơ ngác của cô, Đông Phong phì cười, anh nói:
- Tôi nhắc giùm cô nhé Chuyện hiểu lầm hôm nọ Ở phòng tôi đấy,
cô nhớ chưa?
Nghe Đông Phong nhắc lại, Tiểu Băng đỏ mặt Cô lí nhí:
- Tôi vẫn chưa quên cảm giác bất ngờ hôm đó thưa giám đốc
- Cũng vì chuyện đó mà tôi liên tiếp bị “khủng bố tinh thần” Nghĩ lại
mà ớn lạnh xương sống
- Ý giám đốc là…
Đông Phong khoát tay nói luôn:
- Thằng Nguyên nó tưởng tôi tự ái sẽ cho cô thôi việc Thế là cảtuần sau đó, nó cứ đeo theo ca cẩm lẫn như dỗ ngọt tôi như con trẻ.Hắn bảo tôi thông cảm cho cô, đừng vì chuyện nhỏ mà xé ra tọ Kế
đó lại là Mỹ Ngọc gọi điện thoại tới hăm doa tùm lum Cô có 2 hậuthuẫn thật dễ nể ghê
Vỡ lẽ, Tiểu Băng cười khúc khích Cô dẩu đôi môi hồng, phán:
- Lỗi cũng do giám đốc một phần Ai biểu ông không nói sớm hơnmột tí
Đông Phong vờ rùn vai:
- Nhờ vậy tôi mới thấy hết bản lĩnh của cộ Vả lại lúc đó, tôi có ý địnhnói cho cô hiểu, nhưng ngặt nỗi cô có chừa cho tôi tí ti cơ hội nàođâu Hoàn cảnh lú đó dở khóc, dở cười… đành phải ngồi yên chịutrận cho cô hài tôi
Cúi mặt mâm mê chéo áo, Tiểu Băng làm thinh không nói gì
Nhìn cử chỉ lóng ngóng tội nghiệp của Tiểu Băng, Đông Phong nhún
Trang 38vai nói tiếp:
- Những chuyện cỏn con ấy với tôi không có gì quan trọng cả TiểuBăng đừng ngại, tôi không nhỏ mọn đến độ cho cô thôi việc đâu Nghe anh ta nói, Tiểu Băng thở phào khoan khoái Cô nhỏ nhẹ đáp:
- Cũng là do tôi bộp chộp Giám đốc đừng để bụng, xem như hômnay tôi xin lỗi ông vậy
Đông Phong hóm hỉnh:
- Tôi không còn nhớ gì cả Tiểu Băng đừng khách sáo – Nhìn vàođôi mắt đẹp của cô anh tiếp – Công việc ở phòng kinh doanh rấtcực, cô không bị áp lực đấy chứ?
Tiểu Băng lắc đầu:
- Ồ không! Tuy hơi cực vì phải thường xuyên tiếp xúc với khách,nhưng công việc thì vui lắm – Cô chúm chúm môi đùa – Tôi chỉ thấtbuồn và thất vọng khi không còn làm ở đó nữa
- Giờ thì yên tâm rồi chứ, cô bé?
Tiểu Băng cúi mặt trán tia mắt ấm áp của Đông Phong Ở gần anh
ta, cô như bị đôi mắt đẹp ấy thu hút
Tiểu Băng nghĩ bụng: “Đông Phong cũng dễ mến quá chứ Nhất làchuyện anh ta không chấp lỗi cô vì vệc hôm nọ”
Đông Phong vờ rên rỉ:
- Cô chủ! Khách đến cả buổi mà không được mời ngồi 1 tí, cặp giòcủa tôi mỏi rã rời cả rồi
Tiểu Băng giật mình Cô thật đoảng khi chuyện tế nhị như vậy mà côcũng không làm được
Vội kéo cái ghế nhựa, cô cười biết lỗi:
- Giám đốc ngồi nghỉ đi, ông muốn tôi gói loại hoa nào?
Đông Phong nheo mắt:
- Cô thấy thích loại hoa nào thì gòi Nói thật, tôi không để ý lắm vào
Trang 39ý nghĩa của nó
Tiểu Băng kêu lên:
- Nhưng tôi phải biết ông tặng ai để còn chọn chứ
- Phiền phức thế à?
Tiểu Băng im lặng gật đầu Đông Phong nhún vai nói:
- 1 cô gái và 1 ông già, chỉ thế thôi
Tiểu Băng với lấy cây kéo và chọn những cành hoa thật đẹp Côkhéo léo kết thành hai bó
Đông Phong chăm chú nhìn vào gương mặt trắng hồng của TiểuBăng Với bộ đồ lụa mặc nhà thật đơn sơ, mái tóc được cô cột caolên bằng sợi dây thun, vậy mà Đông Phong cảm thấy cô đẹp hơnlên, đẹp một cách tinh khiết
Sau một lúc cặm cúi với hao và bao kiếng, Tiểu Băng đã kết thành 2
bó hoa khá dễ thương Cô đứng lên và nói:
- Xong rồi Ông vừa ý chứ, ông giám đốc
Đông Phong lơ đễnh nói:
- Đẹp lắm
Bắt gặp ánh mắt lạ lâm của Đông Phong, Tiểu Băng đỏ mặt cúixuống Cử chỉ dễ thương rất nữ tính làm tim Đông Phong đập saimột nhịp
Tiểu Băng bặm môi:
- Hai bó hoa này, tôi xin tặng giám đốc Hy vọng nó sẽ làm bạn gáiông hài lòng
Đông Phong sực tỉnh Anh móc túi lấy tờ giấy bạc, nhẹ nhàng đểvào tay Tiểu Băng và bóp nhẹ, giọng ấm áp:
- Bán hoa mà không lấy tiền, thế nào cũng bị đánh đòn đấy, cô bé –Anh cười tươi nửa đùa, nửa thật – Tôi sẽ nhận hoa của Tiểu Băngvào một dịp khác mà phải thật ý nghĩa nữa kìa Còn bây giờ thì chưa
Trang 40phải lúc
Ôm 2 bó hoa trên tay, Đông Phong quay lưng bước đi Ra tới ngoài,anh nói vọng vào:
- Đừng gọi tôi một cũng giám đốc, mà hai cũng giám đốc, nghe có
vẻ xa lạ quá Còn nữa, tôi chưa già lắm đê nhận tiếng… ông
Nói rồi anh lên xe vọt đi mất để một chút xíu xuyến xao trong timTiểu Băng qua lời nói đầy ẩn ý lúc nãy
Ông Quang xốc lại túi du lịch trên vai, móc lấy cặp kính đen to bảnđeo vào, ông hắng giọng:
- Thuỷ Tiên! Em chuẩn bị mọi thứ chu đáo rồi chứ? Thằng Phongsắp tới rồi đấy
Cô gái hờ hững quay lại, giọng cô lạnh nhạt:
- Tới thì đã sao? Anh làm gì mà khẩn trương thế?
Ông Quang tặc lưỡi:
- Dặn em trước cho chắc ăn Nhớ tí nữa nó tới em nhớ nhập vai chothật khá Đừng để lộ mối qua hệ thân mật của mình cho nó biết.Thằng Phong nó tinh ý lắm đấy
Thuỷ Tiên cău mặt phán:
- Hiểu rồi Khổ lắm… nói mãi Từ hôm qua tới giờ, anh cứ “nhai”hoài cái điệp khúc này, em nghe đầy lỗ tai rồi
Ông Quang cười đểu:
- Gì mà khó chịu hả cưng? Quan trọng là phải vượt qua cửa ải này.Thằng Phong không nghi ngờ thì tụi mình mới có tiền mà vung vítchứ cưng
Đôi mắt sắc lẻm của Thuỷ Tiên tia nhìn dữ dội:
- Anh điều tra kỹ chưa? Có thật hắn giàu không, hay chỉ là thùngrỗng kêu to?
Ông Quang búng tay: