1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Ngàn năm mong chờ trần thị bảo châu

165 4 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Ngàn Năm Mong Chờ
Tác giả Trần Thị Bảo Châu
Trường học Trường Đại học Văn học Hà Nội
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Tản văn
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 165
Dung lượng 850,72 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Ngàn Năm Mong Chờ Trần Thị Bảo Châu Ngàn Năm Mong Chờ Trần Thị Bảo Châu Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Trần Thị Bảo Châu Ngàn Năm Mong Chờ Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự[.]

Trang 2

Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23

Trong phòng khách, Phước, con ông, và đám bạn chúng vẫn còn say sưa với dàn karaoke hiện đại nhất Hôm nay ai cũng vui Bây giờ đã vắng khách, ông Thuần tự cho phép mình uống nhiều hơn Men rượu bắt đầu khiến ông cảm thấy cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo Khu vườn như chìm trong mùi thơm của những chùm dạ lan trắng chi chít hoa và ông cũng chìm vào những hoài ức cũ về những mối tình, những người đàn bà đã đi qua đời mình thời trai trẻ

Và cũng ngay lúc ấy ông chợt thấy một cô gái mặc áo đầm trắng từ cánh cổng còn mở hé lững thững bước vào với một món quà trên tay

Ông Thuần chợt bỡ ngỡ, không thể nhớ ra cô gái ấy là ai Đặt ly rượu xuống bàn, ông đứng dậy với tất cả cảm kích Dù ai đi nữa cũng là một người đến với ông trong một ngày sinh nhật ở tuổi sáu mươi gần đất xa trời Sao ông lại không trân trọng đón chào vào phút chót thế này nhỉ ?

Bỗng dưng ông Thuần có cảm giác mình sung mãn nhu thời hai mươi Với cử chỉ hết sức lịch lảm, ông đáp lại nụ cười hồn nhiên như trẻ thơ của cô gái bằng một cái gật đầu thật nhẹ

Cô ta nói giọng hơi ngập ngừng :

- Dì cháu gởi quà sinh nhật ông

Trang 3

Ông Thuần ngạc nhiên :

- Xin lỗi Dì Út của cháu tên gì ?

Cô gái hay đúng hơn là một cô bé chừng mười tám đôi mươi, tủm tỉm cười vừa lém vừa ngây thơ :

- Cháu không biết ạ ! Dì Út nói rằng nếu ông đã quên thì dù dì ấy tên gì cũng vô nghĩa

Lúc ông Thuần còn sững sờ thì cô bé đã gật đầu chào rồi quay đi Ông ngồi xuống cầm đóa cẩm chướng lên và xoay nhẹ nó trong tay

Ai thế nhỉ trong những người đàn bà đẹp đã đi qua đời ông ?

Nụ cười trong sáng đến nhói lòng của cô bé áo trắng bỗng đánh thức ký ức đã ngủ kỷ dưới tận đáy của tâm hồn ông Bất chợt ông kêu lên Men rượu đã tan, lớp sương mờ lãng đãng cũng biến mất Ông đã nhớ ra rồi

Tay run run ông mở gói quà Trong hộp giấy là một bức tượng thiên thần nhỏ bằng thủy tinh và những giòng chữ thật bay bướm nhưng khó hiểu :

"Gởi lại anh những gì là của anh, nên anh không nhận ra, nó sẽ là của người khác."

Phía dưới không ghi tên, mà chỉ có hình vẽ một chiếc lá

Ông Thuần buột miệng :

Nhìn ông anh trai và cô em gái bằng cái nhìn vừa soi mói vừa ganh tỵ, Phong hỏi :

- Sao bỗng dưng dì Út lại cho hai người thêm một trăm đô nhỉ ?

Phớt lờ như không nghe hỏi, Quang tiếp tục dán mắt vào màn hình Thái độ của anh làm Phong tức

Trang 4

điên lên Quay sang giật cái phone trên tai của Minh Thi ra, Phong nạt lớn :

- Nè ! Đừng vờ bảo rằng nãy giờ không nghe anh hỏi gì đó nhe

Minh Thi nhăn nhó tắt cái máy Sony :

- Nghe thì có nghe Nhưng đó là bí mật của ba dì cháu I don t you biết chưa you ?

- Em làm vậy mà coi được à ?

Đưa tay vuốt ngược tóc ra sau, Phong khinh khỉnh nhìn lên trần nhà :

- Nếu là em, anh nghĩ sao khi tự dưng bị đặt riêng bên lề một cuộc chơi đầy lợi lộc mà mình có khả năng tham dự ?

Minh Thi kêu lên :

- Anh nói cuộc chơi nào ? Thật ra em và anh Hai chỉ chỉ

Quang gạt ngang :

- Không cần nói nhiều Cái nó cần là tiền chớ đâu phải là lời giải thích của em

Dứt lời Quang lấy trong ví ra một trăm độ Thảy lên bàn, anh nói:

- Đó ! Cầm lấy đi !

Phong nhếch môi thích thú :

- Đang cần tiền để tút lại cái xe Em không từ chối đâu anh Hai Cảm ơn nhiều

Minh Thi tròn mắt nhìn Phong khoan khoái nhét tờ đô la vào túi áo rồi thản nhiên đi ra cửa

Trang 5

Cô lầu bầu :

- Sao anh lại đưa cho ảnh ? Uổng quá !

Quang nhằn nhì :

- Nếu em biết giữ mồn thì anh đâu phải xỉa ra cho nó Tính một trăm đo đó để dành cho luận án tốt

án tốt nghiệp, giờ thì đi mây về gió cả rồi Anh còn xót hơn em nữa kìa

Minh Thi rầu rĩ chép miệng :

- Anh cứ lấy tiền của em đi Em đâu có xài gì

Quang nheo mắt :

- Hôm dì Út cho tiền, anh nghe em tính sẽ sắm nhiều thứ lắm mà

Minh Thi cười gượng:

- Tính cho đã miệng vậy thôi, chớ dì Út biểu giấu mẹ, nếu em mua sắm mẹ sẽ hỏi Vậy chẳng khác nào dấu đầu lòi đuôi

Minh Thi bĩu môi :

- Lãng xẹt thì có Nếu lần về nước lần này của dì Út nhằm dự sinh nhật của ông già ấy, sao dì không tới mà lại nhờ anh em mình ? Đã vậy còn dặn đi dặn lại em nhiều lần là không được nói tên với ông

ta nữa

Quang nói :

- Dù sao dì Út cũng có chồng, có con Đương nhiên dì sợ mang tiếng rồi

Minh Thi lắc đầu :

- Em lại không nghĩ đơn giản như anh Hình như dì Út muốn đánh đổ ông già ấy về một bí mật Bởi vậy, dì cứ theo hỏi em rất kỹ thái độ của ông ta khi nhận được quà của dì

Trang 6

- Phải ổng là người yêu cũ của dì Út không ?

Khẻ lắc đầu, thi ngập ngừng :

- Em thấy không giống vì ông ta già rồi, tóc bạc trắng hết

- Đâu có qui luật nào cấm yêu người lớn hơn mình nhiều tuổi Em nên nhớ hai mươi năm về trước ông già ấy là một người chững chạc quyến rũ đấy !

- Nói như anh hổng lẽ dì Út từng yêu một người đã có vợ con à ?

Quang chép miệng lên giọng cụ non :

- Thế gian này chuyện gì lại không thể xảy ra Đó gọi là bi kịch đó nhóc

- Nhưng ông Phong đâu có im

Quang cáu lên :

- Đừng nói tới nó nữa ! Anh bực lắm !

Thi xụ mặt :

- Tự nhiên lại nạt em hà

Quang hậm hừ :

- Hổng dám tự nhiên đâu Đúng là với con gái không có chuyện gì là bí mật cả

Minh Thi đứng dậy :

- Em đi học đây Cho anh ngồi để bực một mình

Dắt chiếc Martin 107 ra Thi cắm đầu đạp tới trung tâm ngoạì ngữ Vừa đạy xe Thi vừa lẩm nhẩm những mới cần phải nhớ Những chuyện bực mình ở nhà cô tạm quên khi nghĩ tới mục đích trước mũi

Mẹ bảo bất cứ giá nào Thi cũng phải có bằng cử nhân Anh văn kèm theo bằng cử nhân luật cô đang học ở đại học, mẹ bảo có hai bằng cấp sẽ dễ kiếm việc làm hơn Cũng vì quan niệm đó nên anh em

cô suốt ngày chỉ lo học Năm nay anh Quang tốt nghiệp kiến trúc và mỹ thuật công nghiệp, anh Phong lười biếng ham chơi cũng leo lên năm thứ ba đại học mở Chỉ có cô còn ngồi ở ghế giảng đường năm thứ nhất Đại cương

Nhiều lúc thấy mẹ đầu tắt mặt tối lo cho anh em cô ăn học Minh Thi xót lắm, nhưng cô biết làm gì ngoài việc cố học cho giỏi Trừ những lúc lên lớp, thỉnh thoảng Thi cũng ra quán phở phụ mẹ trông hàng, nhưng việc phụ của cô chỉ là chuyện nhỏ nhằm làm cho mẹ vui chứ chẳng đỡ đần cho bà được bao nhiêu

Trang 7

Ngồi xuống ghế đá ngoài khuôn viên trường Minh Thi chờ Yến Thư và mấy con bé lăm mồm ấy đang hớn hở bước đến với hai cây kem:

- Ngày mai mày phải đãi lại tao kem Ý ba mươi hai mùi cho xứng với tờ một trăm đô đó nha ! Minh Thi làu bàu :

- Đừng nhắc tới chuyện đó nữa, tao đang bực đây nè !

Thư tò mò :

- Sao vậy ? Mẹ mày biết rồi à ?

- Chưa ! Nhưng lúc tao điện thoại khoe mày, lão Phong nghe Thế là lão cứ theo nhằn nhì hỏi mãi Ông Quang bực mình nhét cho lão tờ trăm đô của ổng

Yến Thư kêu lên :

- Xờ ! Sao ổng lại làm thế ? Đúng là dở

Minh Thi thở dài :

- Lão Phong là người thế nào mày thừa biết mà ! Không lôi tiền ra cho lão, tao và ông Quang dễ gì yên thân Không khéo lại dây dưa tới dì Út thì khổ

Yến Thư hỏi :

- Mấy hôm nay bà dì mày đâu ?

Nhỏ Yến Thư cũng biết Thi tương tư ánh mắt kiêu bạc của hắn, nên vẫn hay trêu cô, Thư đặt cho hắn biệt dang khá kêu : " Mắt Bão "

Phải ! Hắn chính là trung tâm bão, mỗi lần xuất hiện đều làm Minh Thi nghiêng ngã tâm hồn

Yến Thư thì thầm :

- Ê ! Hắn kìa ! Hắn đang nghía mày dữ dội

Minh Thi ấp úng :

- Thấy rồi !

Làm bộ thản nhiên, cô nói :

- Kem ngon thật đấy !

Yến thư bĩu môi :

Trang 8

- Xí ! Nó ngon từ lâu chứ đâu phải mới bữa naỵ Mày xơi nhanh lên, không thì dưới cái nhìn cháy bỏng của "Mắt Bão" chảy kem ta ra hết bây giờ

Minh Thi gắt :

- Mày lắm điều quá !

- Ờ ! Không có đứa bạn lắm điều như tao, đời mày tàn úa từ lâu rồi con ạ !

Tự nhiên thè lưởi liếm kem như con nít, Yến Thư vô tư hỏi :

- Hắn ta là ngưòi thế nào, sao chỉ nhìn thôi mà không nói nhỉ ?

Tim nhói một cái Minh Thi gượng gạo :

- Mày cứ khéo thắc mắc Có chuyện gì để nói chứ ?

Giọng Yến Thư dài ra :

- A chắc là hắn bị ảnh hưởng thơ tiền chiến

Thi ngạc ngiên :

- Thơ tiền chiến nào ?

Yến Thư tằn hắng thay cho câu trả lời :

"Đôi mắt anh lặng buồn

Nhìn thôi mà chẳng nói

Tình đôi ta vời vợi

Có nói cũng không cùng "

Minh Thi mím môi :

- Mày giỏi sửa thơ người khác lắm !

- Sửa có mỗi dang xưng, ăn thua gì Quan trọng là nội dung kìa Đúng ý hai đứa phải không ?? Minh Thi đứng dậy :

- Tao vào lớp đây quỷ nhỏ !

Vừa nói cô vừa giận dỗi bỏ đi, bỏ lại sau lưng tiếng cười khúc khích của Yến Thự Khoảng sân từ băng đá vào hành lang khá rộng Minh Thi thấy rõ chân mình cuống quýt Lẽ nào một con nhóc boy girl như Thi lại lại run vì cái nhìn của người lạ nhỉ ?

Hít vào một hơi thật dài, cô xốc lại túi xách trên vai rồi ngang nhiên bước lên thềm Những lo lắng

về chuyện của dì Út Của anh Quang anh Phong chợt rụng rơi đâu hết Minh Thi ngồi vào bàn, lấy sách ra xem lại bài, hồn bâng khuâng vì câu hỏi lúc nãy của Yến Thư

Sao thế nhỉ ? "Mắt bão" Có để ý đến cô không, hay tại cô suy nghĩ vẫn vơ rồi tự vẻ vời mộng tưởng ? Minh Thi không biết nữa, nhưng chắc chắn rằng đêm nay ánh mắt hắn sẽ theo cô vào giấc ngủ với những cơn mơ thật đẹp

Trang 9

- Xin lỗi ! Phải đây là nhà của Quang không ?

Minh Thi nghe giọng mình thật lạ :

- Dạ phải Anh có hẹn với anh Quang đúng không ?

Hắn hơi nhếch môi :

- Vâng ! Tôi có hẹn

Thi kéo rộng cánh cửa ra :

- Mời anh vào nhà, anh Quang vừa đi khỏi, nhưng chừng năm mười phút nữa sẽ về tới Lúc nãy ảnh bảo sẽ có bạn đến

Hắn đắn đo rồi nói nhanh :

- Vậy năm mười phút nữa tôi sẽ trở lại Chào cô bé nhé !

Không đợi Thi có ý kiến gì, hắn nhấc cái xe cuộc bằng một tay xuống khỏi lề đường rồi đạp xe đi ruổi

Sự vội vã của hắn làm Minh Thi hụt hẫng, cô đóng sầm cửa, tựa lưng vào tường mà nghe tức thở

Rõ ràng hắn làm như chưa hề quen biết cô, dù đã bao nhiêu lần hắn đã đứng trên cao nhìn cô trong

im lặng Tại sao hắn lại kêu ngạo đến thế chứ ?

Lê từng bước nặng trịch vào nhà, Thi ngồi thịch xuống salon với tất cả thất vọng

Lẽ nào cảm tình của cô và cả Yến Thư đều sai ? Lẽ nào với hắn, cô đã ngộ nhận ? Nếu đúng thế thì đau đớn quá, ê chề quá !

Bỗng dưng Minh Thì hoang mang khi nghĩ về mình Sự tự tin vẫn có thường ngày chợt biến đâu mất, thay vào đấy là một mặc cảm khó chịu đến choáng ngợp vây kín cô

Minh Thi ngồi với câu hỏi tại sao mà không tìm ra câu giải đáp Cho đến khi nghe tiếng Quang, cô mới thẩn thờ ngước lên ngơ ngác:

- Anh hỏi gì ?

Quang nhìn em gái :

- Bạn anh có tới không ?

Trang 10

Môi mím lại, Thi cộc lốc :

- Có ! Nhưng đi rồi !

Gần như giẫy nẩy lên, Quang rên :

- Trời ơi ! Sao kỳ vậy ? Chắc em không mở cửa mời người ta đàng hoàng chứ gì ?

Minh Thi ấm ức :

- Cứ coi là em đuổi bạn anh đi Nhưng tại hắn bất lịch sự trước

- Nhưng nó đã làm gì em ?

Minh Thi chưa trả lời thì đã nghe tiếng chuông ngoài cổng Cô chua ngoa nói một hơi dài :

- Bạn vàng của anh trở lại rồi đó Muốn biết cứ hỏi hắn tạ Xí ! Làm như mình cao giá không bằng Chẳng hiểu anh lôi ở đâu ra một tên dễ ghét đến thế !

Rồi mặc Quang tố mắt ngạc nhiên, Minh Thi đùng đùng trở về phòng Quang ngần ngừ một chút rồi

ra mở cổng

Hắn toét miệng cười trước :

- Đã về rồi à ?

Quang gãi đầu :

- Xin lỗi ! Lúc nãy tao phải đưa tập cho nhỏ bạn Mất công mày đi tới đi lui

Hắn dắt xe vào sân :

- Đâu có sao ! Tại tao tới sớm hơn giờ hẹn mà

- Mầy đụng độ với nhỏ Thi em tao à Lâm ?

Lâm cười nửa miệng :

- Làm gì có !

- Thế tại sao không vào nhà ?

- Tao thấy không tiện, với lại chả biết nói gì để giết thời gian Tao sợ nhất là những cảnh đại loại như vậy

Quang tủm tỉm :

- Tướng mày bụi bậm thế này chẳng lẽ lại nhát gái ?

Lâm thản nhiên :

- Tao nhát nhgiều thứ lắm chứ không chỉ riêng con gái

- Vậy sao ? Nhìn mày, con gái bị nhát thì đúng hơn

Nhìn đồng hồ, Lâm nói lãng:

- Mình go là vừa rồi Ngày đầu không nên tới trễ

Quang nhìn cái xe của Lâm rồi đề nghị :

- Bỏ xe mày ở đây, tao chở mày cho nhanh

- Cũng được !

Trang 11

Quang vào trong, Quang gọi to :

- Thi ơi đóng cửa gùm anh

Lâm lẳng lặng bước ra trước, đợi Quang dắt xe xuống vỉa hè, anh lên ngồi sau lưng và không hề nhìn vào nhà

Quang vừa chăm chú nhìn đường và nói :

- Gia đình không biết tao đi làm, tao muốn giấu vì sợ mẹ tao lạ Thật ra ở nhà đủ sức nuôi, nhưng tao vẫn thích kiếm thêm Dù sao tao cũng là anh Hai, phải có cái gì lo cho em út, để tụi nó còn nể nang chứ

Lâm chép miệng :

- Ai làm em mày thật có phúc Một thân một mình như tao nghĩ cũng tủi

Quang tò mò :

- Mày không có anh em gì à ?

- Không ! Một mình và một cõi đi về, buồn chết được

- Còn ba má mày ?

Lâm lạnh lùng :

- Mỗi người ở một nơi từ lâu lắm rồi

Quang buột miệng với một chút ray rức:

- Vậy mà tao đâu biết

Lâm bật cười :

- Biết hay không có gì thay đổi đâu

Quang im lặng Anh và Lâm không thân nhau dù học đã bốn năm Vào lớp nói chuyện qua loa rồi học bù đầu vào biến sang kiến trúc Với Quang mỹ thuật công nghiệp chỉ là ngành phụ, không ngờ bây giờ nó giúp anh kiếm tiền, dù anh còn là sinh viên chưa tốt nghiệp Tất cả cũng nhờ Lâm, chẳng hiểu sao hắn chấm anh trong mấy chục mạng học chung, hắn khen anh có tài Quang phồng mũi vì lời khen đó và theo hắn kiếm ăn Chẳng biết cái tài cua anh có nên cơm cháo gì không nữa

Dừng xe trước công ty xuất khẩu Phong Lan, Quang dắt xe vào bãi rồi theo Lâm vào trong Anh như choáng ngợp trước màu xanh biết của lá cây, của những gò phong lan, những nhánh dương xỉ Lâm dắt anh đi khắp vườn để tham quan tỉ mỉ từng khu vực cả mấy tiếng đồng hồ, đến lúc mệt nhoài mới thôi Tới ghế đá Lâm ngồi xuống trước và hỏi :

- Mày thấy sao ?

Quang tự tin :

- Tao làm được !

- Tao cũng nghĩ vậy Công ty không có biên chế cho kỹ sư thiết kế trang trí nên mới mướn dân chưa tốt nghiệp như mình Nhưng ăn thua gì Hơn nhau chỗ cái đầu biết nghĩ mà ! Chẳng có gì phải mặc

Trang 12

cảm tao với mày hợp tác vui vẻ Nếu làm tốt ở đây, bảo đảm còn những chỗ khác nữa Đến khi ra trường mình không thất nghiệp đâu

Lâm ngồi chờ Lâm vào phòng giám đốc Khi trở ra anh chàng vui vẻ :

- Coi như bữa nay bắt đầu ăn lương Bây giờ về nhà lên kế hoạch vẽ đồ án Một tuần sau phải xong

Quang trợn mắt :

- Một tuần à ? Làm sao kịp ?

Lâm chắc nịch :

- Phải kịp thời, nếu muốn có tiền

Quang thở dài sườn sượt :

- Không khéo rớt tốt nghiệp cả hai trường thì mẹ tao đem tao nấu phở mất

Lâm cười khì khì :

- Hai đứa làm chung, không đến nỗi nào đâu mà sợ nấu phở

Quang dắt xe ra :

- Cũng hy vọng là thế !

Lâm im lặng ngồi lưng Quang Anh chàng tò mò :

- Mầy có quen ai trong công ty này à ?

Lâm ngập ngừng :

(bị mất hai trang 31, 32)

tự cao Từ giờ trở đi Khi trò chuyện với Lâm, anh nên lựa lời cho vừa lòng nhau

Quang ngừng xe trước cổng, Lâm đưa tay nhấn chuông Anh hơi nhếch môi cho đúng phép lịch sự khi Minh Thi ra mở cửa Đáp lại nụ cười nửa miệng của anh là vẻ mặt lạnh lùng của cộ Lâm hiểu cô

bé đang rất ghét mình, nhưng biết sao hơn khi anh cũng không ưa nổi bản thân mình

Trang 13

- Thì thôi vậy !

Lâm nặng nhọc đạp xe đi Anh có cảm giác Minh Thi đang dõi theo mình với ánh mắt đầy ác cảm Thế đấy ! Giấc mộng nhỏ bé mong manh của anh vỡ rồi Anh không thể cho phép mình tới gần cô bé hơn nữa, dù anh luôn khao khát được như vậy

Dậm chân vào pédal thật mạnh, Lâm lầm lì đạp xe Anh giận mình không thoát khỏi cái mặc cảm về thân phận từng đeo đuổi anh đã bao năm nay, cái mặc cảm khiến anh chối bỏ tình yêu của các cô gái từng đến với anh

Lâm thở dài Nếu Quang là anh của Minh Thi, anh đã không chọn hắn vào phụ việc cho công tỵ Nhưng sao lại không nhỉ, khi Quang rất giỏi khâu thiết kế vườn cây cảnh ?

Đã tâm niệm tất cả về công việc, anh phải làm theo cho đúng chứ Anh đâu thể để ba mình thất vọng được

Dừng xe trước một biệt thự cũ nhưng khá bề thế Lâm đưa tay bấm chuông Không phải chờ lâu, một người đàn bà độ năm mươi tuổi đã mở cánh cửa sắt nặng nề ra cho anh đạp xe vào

Vừa đóng cổng lại bà ta vừa cằn nhằn :

- Trưa nắng như đổ lửa mà con vẫn đi đầu trần Đến hồi bệnh rồi mới khổ thân mụ già này

Lâm nhún vai :

- Con chỉ bệnh vì nghe dì cằn nhằn thôi chứ chưa khi nào bị bệnh mưa nắng cả

Người đàn bà dài giọng :

- Phải rồi ! Dì độc mồm độc miệng đến thế là cùng Nhưng tại sao dạo này con lại đi xe đạp vậy ? Vừa tốn thời gian, vừa phí sức một cách vô ích

Lâm xa xôi :

- Con đang đo thế thái nhân tình bằng những vòng quay của xe đạp Thú vị lắm dì Bạch ạ !

Bà Bạch hất hàm :

- Hừ ! Dì tưởng với những chuyện đã xảy ra, con đã biết thế thái nhân tình rồi chớ

Nằm lăn ra salon trong phòng khách, Lâm nói :

- Ai là ngưòi dám vỗ ngực khoe biết hết lòng dạ thiên hạ hả dì ? Cháu thích đi xe đạp, thích làm một

gã sinh viên nghèo rớt mồng tơi, nhưng được sống với cha mẹ, hơn làm một cậu chủ giàu có về của cải, nhưng phải đi ăn mày tình cảm gia đình

Bà Bạch kêu lên :

- Lại than thở ! À quên nữa ! Hồi nảy bà Trịnh có điện thoại báo rằng nội con bệnh nặng Con nên đến thăm

Lâm chép miệng :

- Con sợ cái không khí âm u, lạnh lẽo của ngôi nhà ấy, nhất là căn phòng nội đang ở

- Nói vậy là con không đến phải không ! Dẫu gì con cũng là cháu đích tôn duy nhất đó ! Với lại bà

Trang 14

Trinh đã rước nội con về chăm sóc rồi

Lâm nhổm người lên :

- Họ rước nội về à ? Thật khó tin, cô Trinh tự nhiên trở nên hiếu thảo bất ngờ

- Dì xin lỗi vậy ! Tắm rửa rồi đi ăn cơm

Lâm thở dài và nằm lì trên salon Anh không muốn, nhưng những hình ảnh của quá khứ lại lướt qua mắt anh Những hình ảnh ấy xoay tròn như những hình trong chiếc đền kéo quân anh chời thưở nhỏ Cái thuở ngây thơ ấy sao mà sướng thế nhỉ ?

Nhếch môi đầy cay đắng Lâm uể oải đứng dậy Có lẽ anh không đến nhà cô Trinh để thăm bà nội đâu Với họ đã từ lâu anh không cùng chung dòng máu Chính bà nội đã từ cha con Lâm sau khi xảy

ra chuyện đó, và họ chưa một lần nào đến thăm ba anh thế thì tại sao anh phải đến nhà họ để thăm nội khi anh không muốn chút nào chứ ?

Chỉ tội nghiệp ba, lần nào gặp Lâm, ông cũng hỏi về nội và gần như năn nỉ anh phải thường xuyên ghé nhà bà Anh đã nghe lời ông đôi ba lần cách đây nhiều năm , nhưng sau này anh dứt khoát không đến nữa Bà nội cũng như cô Tiên, cô Trinh luôn nghĩ sai mục đích viếng thăm của anh nên đã buông

ra nhiều lời xúc phạm Và Lâm không thể nào quên, không thể nào quên

Thời gian vùn vụt trôi quạ Lâm bây giờ không còn là thằng bé mười tám tuổi khờ khạo nữa cuộc sống là trường đời tốt nhất đã cho anh nhiều bài học đáng giá, anh đã chai lì trong mọi cảm xúc Riêng đối với phụ nữ anh luôn nghi ngờ, dè dặt và thận trọng Từ lâu Lâm không đặt để chuyện tình cảm Anh khoái đùa hơn Với Minh Thi cũng vậy dù anh từng xao lòng vì đôi mắt cô bé

Mà thôi ! Hãy dẹp những suy nghĩ vô bổ này ra khỏi đầu ngay đi Anh cần dành tất cả thời gian cho công việc và học hành Việc trước mắt ngay tức thời của anh là tắm rửa, cơm nước Sau đó anh sẽ ngồi trước máy tính xem lại báo cáo của công ty xuất khẩu Phong Lan, nơi anh đang làm chủ năm mươi phần trăm cổ phần Với anh bây giờ chỉ có mổi việc làm sao kiếm được nhiều tiền, ngoài ra không còn gì khác Không còn gì khác

Trần Thị Bảo Châu

Ngàn Năm Mong Chờ

Chương 4

Trang 15

Thảy cái váy jean ra giường, bà Điệp hất hàm bảo :

- Của con đó ! Thử xem vừa không ?

Minh Thi cầm cái váy lên, giọng ngập ngừng :

- Sao lại mua cho con ? Quần áo dì mang từ Mỹ về con đã mặc hết đâu !

Bà Điệp phẩy tay :

- Mặc từ từ sẽ hết Hồi bằng tuổi con bây giờ, lúc nào dì cũng khao khát có nhiều quần áo đẹp, nhưng ông bà ngoại thì nghèo, nên dì chỉ được thừa hưởng của mẹ con thôi Dì đã hứa với lòng, sau này

có con gái sẽ cho nó mặc thật đẹp, thật model

Chép miệng, bà Điệp nói tiếp :

- Tiếc rằng dì chưa là được chuyện đó

Minh Thi chớp mắt :

- Con cảm ơn dì !

Bà Điệp mỉm cười :

- Có thích không ?

Vuốt cái váy, Minh Thi thú nhận :

- Con mơ có cái váy jean như vậy từ lâu lắm rồi Nhưng đồ hiệu thì mắc lắm !

Bà Điệp đắc ý :

- Dì biết ngay mà ! Dáng con sẽ rất hợp với nó Có mắc cỡ nào dì cũng không tiếc

Cong môi lên Minh Thi phụng phịu :

- Thế nào anh Phong cũng ganh tỵ

Bà Điệp kêu lên :

- Nó là con trai mà, sao lại ganh với em gái nhỉ ?

Minh Thi vội nói :

- Tánh ảnh là vậy đó ! Biết dì cho con và anh Quang một trăm đô ảnh rất khó chịu và theo tra hỏi mãi

- Rồi hai đứa có nói gì với nó khôtng ?

Minh Thi lắc đầu :

- Dạ không ! Nhưng con rất thắc mắc

Bà Điệp trầm giọng :

- Con thắc mắc về người đàn ông đó à ?

Minh Thi im lặng như chờ bà Điệp giải đáp thắc mắc cho mình Nhưng bà không nói về người đàn ông ấy mà nói về bản thân :

- Hồi đó, dì là út nên được cưng chìu nhất nhà Vì được cưng nên dì quen thói muốn gì được nấy

Trang 16

Nhà nghèo nên dì chỉ được nuông chìu của cha mẹ, anh chị Dì rất thích chọc phá người khác Cho tới bây giờ sở thích ấy vẫn còn nguyên

Minh Thi làm tỉnh :

- Dì muốn nói việc nhờ con mang quà sinh nhật đến cho ông ta cũng là một hành động phá phách của

dì ?

Bà Điệp thích thú :

- Không sai ! Ông ta phải thao thức cố đón cho ra xem chủ nhân món quà đó là ai

- Nhưng dì và ông ta có quan hệ gì ?

Lấy trong ví ra gói thuốc, bà Điệp đốt một điếu rồi nói :

- Dì và ổng là oan gia từ kiếp trước Lần về nước lần này dì sẽ chơi trò ú tim với ông ta

Giọng trầm xuống, bà gần như thì thầm :

- Nhớ đừng cho mẹ con biết Mẹ con luôn bất đồng với dì về mọi mặt Nhất là cách sống, cách nghĩ

và cách yêu nữa

Chăm chú nhìn Thi, bà cười cười :

- Con đã có bồ chưa ?

Mặt đỏ ửng lên, Thi nói :

- Chưa ! Xấu xí như con ai mà ưng

Bà Điệp trầm trồ :

- Con mà xấu à ? Không có đâu ! Để dì tìm cho con một gã Việt kiều Sau đó sang Mỹ với dì cho sung sướng tấm thân

Minh Thi lắc đầu ngầy ngậy :

- Thôi dì ơi ! Dễ gì ba mẹ con chịu

Bà Điệp nhấn mạnh :

- Quan trọng là con kìa, chứ ba mẹ thì ăn nhằm gì Rồi dì sẽ lo mọi thứ, nhưng con khoan nói với mẹ

đã, dì ớn cái mồm của bà ấy lắm !

Minh Thi ấp úng :

- Con con ngại

Bà Điệp ngắt lời cô :

- Không cần phải bận tâm Dì hứa là sẽ lo mà

Thi chưa kịp nói thêm lời nào thì bà Loan bước vào Nhìn cái váy jean, bà cau mày :

- Lại quần áo ! Mày định làm hư con bé bằng cách đua đòi ăn mặc à ?

Phả khói thuốc một cách điệu nghệ, bà Điệp nói :

- Sao lúc nào chị cũng đặt nặng vấn đề thế ? Sắm cho cháu vài bộ quần áo hợp thời trang không được sao ?

Trang 17

- Nhưng nó đâu có thiếu quần áo ?

Giọng bà Điệp dài ra :

- Phải ! Nhưng những món thừa ấy toàn là thứ lẽ ra phải cho vào viện bảo tàng từ lâu, vì đó là đồ củ của chị Tôi không muốn Minh Thi phải mặc quần áo của chị giống như tôi hồi đó Chị nghe chưa ?

Bà Loan lạnh lùng :

- Mầy không có quyền muốn hay không ở đây Con bé đã được dạy dỗ theo nề nếp của tôi, mầy đừng

ỷ có tiền rồi đem cái lối sống xa lạ của mày về để làm rối tung mọi thứ trong ngôi nhà này lên

Bà Điệp gạt tàn thuốc xuống nền :

- Tôi thấy nề nếp nhà nầy vẫn y nguyên, nếu nó bị rối tung lên là do chị chớ không phải do tôi

Bà Loan gằn giọng :

- Mầy nói thế nghĩa là sao ?

Bà Điệp cười :

- Điều này tôi đã nói với chị ngay ngày gặp lại, và nhất định tôi sẽ làm

Minh Thi lo lắng nhìn mẹ và dì Út kình nhau Dù mẹ không nói ra, nhưng anh em cô thấy rõ bà không ưa cô em út của mình Còn ba cô thì khó chịu ra mặt mỗi khi cô em vợ xuất hiện Chính vì thế nên dì Út không ở lại nhà chị ruột mà ở khách sạn, dì Út chả muốn làm phiền ai, với lại dì ấy thích tự

do hơn

Bà Điệp mang túi xách lên vai, giọng ể oải đầy giả tạo :

- Thôi tôi đi, không thôi lỡ anh Hai về lại nhìn tôi với cái nhìn cảnh giác Hừ ! Ảnh như tôi là kẻ trộm

sẽ rình rập để lấy đi vật gì đó mà ảnh rất quý không bằng Mà nếu tôi là kẻ trộm dứt khoát tôi phải lấy bằng được cái mình muốn

Đi ngang qua chổ Minh Thi ngồi bà vổ vai cô :

- Ra đóng cổng dùm dì đi

Minh Thi nhìn mẹ rồi rón rén đi theo sau bà Điệp

Ra tới sân cô hỏi ngay :

- Từ xưa tới giờ mẹ con và dì không hợp à ?

- Chắc vậy ! Nhưng mẹ con rất thương dì Dì biết chắc điều đó nên dầu mẹ con có nặng lời dì cũng coi như pha

Minh Thì nhăn nhó :

- Con không thích dì và mẹ cãi nhau chút nào

Bẹo má cô, bà Điệp đồng tình :

- Dì cũng vậy Nhưng biết sao hơn khi người khêu chiến không phải là dì

Minh Thi nhỏ nhẹ :

- Dì có buồn mẹ con không ?

Trang 18

Mắt bà Điệp long lanh những tia rất lạ :

- Không, vì dì hiểu mẹ con mà Nhớ đừng hé môi với mẹ những bí mật của chúng ta nhé Vài ngày nữa dì sẽ giới thiệu con với bạn anh Hải, nó cũng về một lượt với dì

Minh Thi cắn môi :

- Con thấy ngại lắm !

Bà Điệp bật cười :

- Cù lần vừa thôi, cháu gái dì đâu phải nhà quê nhút nhát

Minh Thi nghiêm nghị :

- Chính vì thế nên cháu mới ngại người ta nghĩ cháu đến với họ chỉ vì họ là Việt kiều

Bà Điệp khóat tay :

- Nếu chỉ vì lý do này thì xem như dì cháu mình đã thỏa thuận xong Dì về đây

Vừa nói bà vừa ngoắc chiếc xích lô đang trờ tới Mình Thi lắc đầu nhìn theo bà dì đã ngoài bốn mươi nhưng rất còn trẻ của mình Đóng cổng lại Minh Thi trở vào nhà và gặp gương mặt đằng đằng sát khí của mẹ

Bà gắt gỏng :

- Đóng cổng không mà lâu thế à ? Dì Út nói gì với con vậy ?

Minh Thi lắc đầu :

- Dạ đâu có gì

Rồi cô đánh bạo phê phán :

- Dì Út về chơi đâu có bao lâu, sao con thấy mẹ cứ làu nhàu, trách cứ dì ấy đủ chuyện

Bà Loan trừng mắt :

- Biết cái gì mà nói ? Dì Út không đơn giản chút nào hết hồi còn trẻ dì ấy luôn luôn làm phiền lòng ông bà ngoại, bây giờ dì con lại khiến mẹ không yên tâm

Minh Thi hỉnh mũi lên :

- Nhưng dì Út lớn rồi Dì lại có gia đình riêng, con cái trưởng thành, chớ có phải mười chín, hai mươi như ngày xưa đâu mà mẹ sợ Đã vậy dì Út đã từng lăn lộn ở nước ngoài, kinh nghiệm sống mẹ khó sánh bằng

Bà Loan ngắt lời con gái :

- Dì con khôn ranh nhưng thiếu đạo đức Đó chính là điều mẹ bận tâm

- Sao mẹ lại nói thế ?

Bà Loan ngập ngừng :

- Dì con có một sở thích độc ác là thích làm khổ và đày đọa người khác Bởi vậy mẹ bất an khi thấy

dì con trở về Sẽ có người phải khổ vì trò chơi của nó đây

Bất giác Minh Thi nhớ tới người đàn ông đêm nào Ông ta có phải là một trò chơi của dì Út không

Trang 19

nhỉ ? Cô hoang mang nghĩ đến những lời dì Út đã nói về người đàn ông đó Cô muốn cho mẹ biết mình đã hộ dì ấy, nhưng lại không dám

Giọng trầm xuống nặng nề, bà Loan bảo :

- Để người khác bị đau khổ vì những lời đơm dặt đó

Nhìn Minh Thi như dò xét, bà Loan nửa thật nửa đùa :

- Mẹ nói thế để con biết nhằm không bị hụt hẫng hoặc kinh hoàng, lỡ ngày nào đó nghe dì Út bảo con hay anh Phong, anh Quang không là con của ba mẹ

Minh Thi phì cười :

- Ôi mẹ Ơi ! Con đã quá lớn để không phải khóc khi nghe ai trêu rằng mày được nhặt từ đống rác như hồi nhỏ

Bà Loan cũng cười, dù nụ cười có phần gượng gạo :

- Con lớn cho nên mới trêu cho con khóc, người ta phải có cách nói khác chứ

Minh Thi vỗ ngực :

- Con của mẹ thừa thông mình để thắng các cuộc chơi mà Nhưng sao hôm nay mẹ về sớm thế ?

- Bữa nay rằm lớn, mẹ nấu ít hơn mọi ngày

- Thế mẹ có mua gì cho con ăn không ?

Bà Loan mắng :

- Con gái hư ! Lớn tồng ngồng mà cứ vòi quà Muốn ăn thì xuống lục tủ lạnh ấy

Minh Thi vừa hát vừa nhảy chân sáo xuống bếp Cô lấy ra một trái bom đỏ bóng và cắn ngon lành, mới ăn được nửa trái đã nghe mẹ càu nhàu :

- Gạo hết trơn mà không nhắc mẹ Khổ thật !

Nuốt vội miếng bom, Minh Thi nói :

- Con bảo anh Phong với anh Quang mấy lần rồi, nhưng hai ông đều làm lơ không muốn đi mua

- Hừm ! Con trai đúng là vô tích sự Sắm xe cho nó để nó chở bồ, nhờ chở gạo thì mắc cở Làm như bọn nó không ăn cơm vậy

- Thôi mẹ đừng nhằn nữa Để con đi mua cho

Bà Loan do dự :

- Được không đó ? Mua chừng năm ký thôi Đợi hai thằng ôn đấy về, mẹ bắt chúng chở nhiều hơn Minh Thi khoát tay :

Trang 20

- Nhằm gì mẹ Ơi ! Nhỏ Yến Thư năm chục ký con còn chở nổi, huống hồ chi có hơn chục ký gạo

Bà Loan chép miệng :

- Mua mười ký được rồi !

Minh Thi nhún vai :

- Đã mua thì phải mua cho nhiều để khỏi mắc công hai ông lười kia

Bà Loan chép miệng :

- Thôi được ! Nhắm chở nổi bao nhiêu thì mua bấy nhiêu

Dắt xe đạp ra, Minh Thi kéo cái nón kết che nửa khuôn mặt rồi vừa huýt gió vừa đạp đi Tới tiệm gạo, cô bảo cân ba chục ký gạo thơm rồi giữ cái xe nhờ người bán nhấc bao gạo bỏ lên yên sau

Ba chục ký gạo chỉ nặng hơn nhỏ Yến Thư một chút nhưng đúng là khó thở, vì nó không phải người

ta, không biết điều chỉnh tư thế ngồi sao cho uyển chuyển theo sự lạng lách của người ngồi trước Đạp được mấy vòng, Minh Thi đã thấy ngay sự mất thăng bằng của chiếc xe, cô cố gắng giữ tay cầm cho chắc nhưng vẫn thấy run tay

Kiểu này xuống dẫn bộ như bộ đội thồ gạo lên tây bắc thì hay hơn Thi đang tủm tỉm cười vì suy nghĩ của mình, thì bất ngờ từ hướng hẻm bên phải một con chó mực thật to phóng vút ra đâm vào đầu xe cộ Chiếc xe đạp chổng bánh trước lên, rồi ngã vật sang bên hất Thi té bổ ra đường Chưa kịp ngồi dậy thì Thi đã thất kinh hồng vía khi nhận ra một chiếc xe tải đang lao tới thật nhanh

Minh Thi ngẹn cứng cả hàm, cô quýnh quáng ôm đầu, mắt nhắm lại như chạy trốn hiện thực Cô nghe tiếng xe thắng rít trên đường, tiếng nhiều người la thất thanh rồi ai đó lay mình thật mạnh Minh Thi run rẩy mở mắt ra, cô bắt gặp gương mặt tái xanh của một người rất quen Hắn ta đang nắm vai cô lắc mạnh giọng lạc đi vì sợ :

- Có sao không Minh Thi ?

Cô không mở miệng nói được lời nào, cả người cô mụ mẩm vì kinh hoàng, hắn ta đỡ Thi đứng lên, nhưng đôi chân của cô nhủn ra, hồn vía lạc đâu mất, Minh Thi đổ nhào vào người hắn

Trang 21

Nắm bàn tay xương xẩu, nhăn nheo của bà Lâm nói những lời thật rỗng :

- Nội khỏe không ?

Bà Sáu Ký dấm đảng trách :

- Nội vẫn khỏe, nhưng già rồi không biết sống được bao lâu nữa nên mới nhắn con cháu về gặp mặt,

để thăm hỏi nó thay vì nó thăm hỏi nội

Lâm lại đãi bôi :

- Sao nội nói vậy ? Tại dạo này bài vở nhiều quá, nên con không tới thăm nội được Nhưng con hứa sắp tới sẽ ghé nội thường xuyên hơn

Bà Sáu Ký vẫn dài giọng hờn mát :

- Nội không ép ai hết, do đó con đừng hứa, nếu thật lòng không muốn gặp bà già này

Lâm gượng gạo cười Anh còn lạ gì tánh bà nội mình Hồi đó mẹ anh từng khốn khổ, khóc lên khóc xuống vì bà mẹ chồng nổi tiếng khó khăn Đã vậy mẹ còn phải chịu hai bà nỏ mồm, và một ông chồng độc đoán nữa Lắm lúc anh cho rằng mẹ anh cũng vì gai đình đã quá khắc nghiệt Chính họ đã khiến mẹ nổi loạn, và hậu quả của việc nổi loạn ấy là sự danh bại thanh liệt của ba anh, sự chui rúc trong mặc cảm bao nhiêu năm nay của bản thân anh

Lâm không tha thứ cho mẹ Dù bây giờ anh đã lớn và đã hiểu những động cơ khiến bà làm những điều có lỗi với chồng mình

Bà Sáu Ký hỏi :

- Ba con dạo này ra sao ?

Lâm trả lời một cách máy móc :

- Dạ vẫn thường Hy vọng cuối năm nay ba sẽ về

Trán bà Sáu cau lại :

- Mới đó mà đã mười năm rồi à ?

- Còn con đàn bà trắc nết ấy là mẹ con chớ gì ?

Lâm cao giọng :

- Phải có những thằng đàn ông khốn nạn, chuyên đi dụ dỗ vợ người mới có hạng đàn bà mất nết Tại

Trang 22

sao nội chỉ lên án mẹ con, còn ông ta thì không ? Phải tại ổng là chàng rể quý của nội không ? Dập tay xuống nệm bà Sáu quát :

- Im ngay ! Đồ mất dạy !

Rồi như thấy mình quá nóng, bà dịu đi :

- Đúng là trẻ người non dạ Con phải hiểu rằng dượng Hai cũng là nạn nhân chứ

Lúc ở nhà, Lâm đã tưởng tượng ra cảnh này, nhưng tại gì Bạch khuyên " Không nên chấp nhất ông bà" nên anh mới tới đây Anh không muốn nghe bất cứ lời nào về ba mẹ mình hết

Giọng trầm xuống, Lâm nhỏ nhẹ :

- Tuần sau con đi thăm ba, nội nhắn gì với ba con không ?

Bà Sáu cười khẩy :

- Nói gì nó cũng chẳng thèm nghe Cứ bảo rằng nội vẫn khỏe là đủ rồi

Tháo trong bàn tay khẳng khiu của mình ra hai khâu vàng, bà đưa cho Lâm :

- Cho ba mày dằn túi

Lâm để lại trên nệm :

- Ba con không thiếu tiền đâu

- Nội biết, nhưng con cứ đưa cho nó

Lâm miểng cưởng :

- Vâng ! Chỉ sợ họ không cho ba giữ trong người

Bà Sáu bổng nói :

- Con bận thì về đi ! Học hành vẫn quan trọng hơn

Lâm ngần ngừ :

- Thăm ba con sẽ ghé nội

Cúi xuống hôn lên gò má nhăn nheo của bà Lâm bước ra khỏi phòng, tới cầu thang, anh đụng ông

ta

Vuốt mái tóc bạc trắng nhưng được cắt tỉa cẩn thận, ông ta mỉm cười thật lịch sự :

- Bao giờ đi thăm ba cho dượng gởi lời thăm Mong cậu ấy lúc nào cũng mạnh khỏe

Trang 23

Nhìn ông dượng bằng cái nhìn lạnh lẽo, Lâm nhấn từng tiếng :

- Nếu dượng thật lòng, cháu xin cảm ơn Chi tiếc rằng cháu sẽ không nói lãi với ba cháu Vì những lời này làm ông tiếp tục bị tổn thương

Dứt lời, Lâm thản nhiên ra phòng khách Bà Trinh ngồi chờ anh ở salon với thái độ bồn chồn :

- Nội nói gì với con vậy Lâm ?

Bà Trinh mời lơi :

- Ở lại ăn cơm đã

Lâm lắc đầu :

- Để hôm khác, con sẽ ghé

Bà Trinh đưa đẩy :

- Nói thì nhớ đó, không thôi bà nội lại trông

Lâm lẳng lặng dắt xe ra Anh thấy nhẹ nhỏm khi rời khỏi ngôi biệt thự sang trọng đó Suy cho cùng, anh không nên buồn bà nội, bà sống với những người độc mồm như cô Trinh, nghe cô ấy mãi nên giận và trách ba cũng phải Vì ghen tuông ông đã có hành động sai lầm, ông đã trả giá cho sai lầm

đó Người đáng trách vẫn là mẹ, bà vẫn ung dung tự tại ngoài đời với những kẻ giã nhân nghĩa, với những cậu em kết nghĩa đáng tuổi con cháu Bà đạp lên dư luận để sống cho mình mà không cần biết cảm xúc của anh ra sao

May mà anh còn có dì Bạch Dì vừa là ba vừa là mẹ suốt tám năm nay, mẹ đã bỏ mặc Lâm cho dì Bạch chăm sóc mà không cần biết anh sống thế nào Bởi vậy anh không thể thương mẹ bằng dì Bạch,

Trang 24

dù dì ấy chỉ là một vú nuôi anh từ nhỏ, chớ không có máu mủ ruột ra nào cả

Trên đời này còn bao nhiêu phụ nữ giống mẹ nhỉ ? Lâm không biết chính vì vậy anh luôn lo lắng nghi ngờ khi đứng trước một cô gái Với họ, anh thích đùa chơi hơn là đặt tình cảm thật lòng Có lẽ đối với anh họ cũng đùa chơi như vậy, nên cứ đến với nhau rồi chia tay với tâm hồn rỗng

Lâm nhìn đồng hồ và đạp xe tới trung tâm ngoại ngữ thay vì về nhà dù giờ này vẫn còn sớm

Gởi xe xong, anh thong thả đi vào cổng và bắt gặp cái dáng lốc chốc, ngông nghênh như con trai đang đi phía trước mình

Sải bước thật rộng, Lâm đuổi kịp cái dáng ấy và buột miệng :

- Minh Thi !

Cô bé quay lại sửng sốt, Lâm mỉm cười thật quyến rủ :

- Bữa nay đi học lại được rồi à ?

Đưa tay lên sờ nhẹ một bên má vẫn còn dán băng cá nhân Thi hơi nheo mắt :

- Ủa ! Tôi nghĩ học mấy hôm nay anh cũng biết sao ?

Lâm hóm hỉnh :

- Ngày nào bà bán kem Walls cũng nhắc em, nên tôi mới nhớ đấy chứ !

- Nhìn anh đâu giống cậu nhóc mê kem

- Thì tôi là người lớn mê kem ! Có điều tôi mua về nhà mới ăn

Minh Thi gật gù :

- Như vậy ăn năm mười cây một lúc cũng không ai biết Tôi nghĩ anh nên mở đại lý cho tiện

Lâm lại mỉm cười, Minh Thi chớp mi bối rối khi anh tự nhiên đi kế bên Cảm giách chông chênh, mất thăng bằng đến mức ngã nhào vào ngực lâm bổng đến với Thi, cô bấu chặt cái túi xách nhưng vẫn thấy tay mình thừa thải Vết thương ở chân chưa cho phép cô đi nhanh hơn, dù cô muốn thế Lâm bỗng hỏi :

- Em đã ổn định tinh thần để tiếp thu bài chưa, hay hồn vía vẫn còn lảng đãng trên mây ?

Minh Thi phản ứng :

- Anh hỏi vậy là sao ?

- Có sao đâu ! Tôi nghe Quang bảo, sau tai nạn rùng rợn đó, em cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, nên hỏi thăm vậy mà

Minh Thi vêng mặt lên nhưng trong ngực tim đập ầm ầm vì đôi mắt ranh ma, quỷ quái của Lâm :

- Hừm ! Ông Quang đúng là là Tôi mà ngẩn ngẩn ngơ ngơ à ? Cũng tại mẹ tôi bắt ổng đưa tôi đi học mỗi ngày, nên Ổng mới nói thế Đúng là thấy ghét ! Ngày mai tôi sẽ đạp xe một mình cho ổng biết

Lâm vội nói :

- Ấy đừng ! Lỡ có chuyện gì nữa, tôi sẽ ân hận suốt đời vì tội bép xép

Trang 25

Thi bĩu môi :

- Xí ! Chưa chi đã mong có chuyện xãy ra cho người ta nữa Anh đúng là độc mồm !

Lâm cười thật tươi :

- Em đừng lo ! Dù có chuyện gì, nhất định tôi cũng có mặt kịp thời để đỡ em mà

Mặt Thi đỡ ửng, cô ấp úng :

- Anh anh đúng là vô duyên

Dứt lời cô nén đau bước thật nhanh về lớp Vào chỗ ngồi Thi mới thấy mệt vì tim đập vô tội vạ Con người Lâm đúng là khó hiểu Anh Quang bảo Lâm lầm lì, ít nói, trong lớp không thân với ai, nên cũng chả bạn bè nào biết cụ thể hoàn cảnh sống của Lâm ra sao Hôm đưa Thi về nhà Lâm cũng âm thầm chả nói lời nào Sao hôm nay anh lại ba hoa chích chòe thế nhỉ ? Còn anh Quang nữa ! Không biết ảnh đã nói xấu người ta cái gì với Lâm đây

Đang chống cằm nghĩ ngợi Minh Thi chợt hết hồn vì Lâm bước vào lớp

Để lên bàn một bịch có hai hộp kem, Lâm nhấp nháy mắt :

- Em một hộp, bạn em một hộp Cứ tự nhiên Còn lâu mới tới giờ học

Thi chưa nói lời nào, Lâm đã trở ra với nụ cười Trời ơi ! Cô muốn tan đi trong ánh mắt và nụ cười của Lâm Rõ ràng anh có hấy lực rất lớn, nhưng dù như thế Thi vẫn không cho phép mình dễ dãi Trái lại cô nên thận trọng đề phòng một gã mưa nắng đầy bí ẩn như Lâm

ra

Cô thản nhiên như chưa bao giờ biết ông ta :

- Thưa ôngt dùng gì ạ ?

Người đàn ông nhíu mày nhìn cô :

- Chúng ta đã từng gặp nhau phải không cô bé ?

Minh Thi gật đầu duyên dáng :

- Dạ phải, nếu ông vẫn thường ghé quán phở nhà cháu

Trang 26

Ông ta ồ lên :

- Tôi nhận ra rồi, cháu là người khách cuối cùng ghé nhà tôi đêm sinh nhật

Mỉm cười, Thi chối :

- Ôi ! Chắc ông lầm rồi, cháu chỉ biết phụ mẹ bán phở, chớ chưa bao giờ được dự sinh nhật người lớn như ông

Người đàn ông quả quyết :

- Không thể nào lầm Tôi tin chắc là thế

Minh Thi bắt đầu nao núng vì lời nói như đinh đóng cột của ông khách Cô lờ đi bằng cách nhắc lại câu hỏi :

- Da Ông dùng gì ạ ?

Ông khách trả lời một cách máy móc

- Như mọi khị Một tô tái và hột gà

Minh Thi trở lại quầy đúng lúc bà Loan ra tới Cô nhắc lại lời yêu cầu của ông khách rồi rút vào trong

Ngồi bên thau nước to, cô bắt đầu rửa rau, mùi quế nồng nồng bay không làm cô tập trung hơn vào công việc Đúng là thành phố này quá nhỏ Chưa biết dì Út định chơi trò ú tim gì với ông ta, chỉ biết rằng ông ta đang ú tim với cộ Chà , lỡ ông ta hỏi mẹ thì bí mật sẽ bật mí, cô và anh Quang chắc chắn

sẽ bị dũa

Bà Loan bước đến bên Thi :

- Ra trông hàng mẹ đi chợ

Cô ngập ngừng :

- Đợi một chút nữa được không mẹ ?

Bà Loan nhíu mày :

- Đợi cái gì ? Trưa quá rồi Mẹ đi đây

Chùi tay vào khăn Thi ể oải bước lên Người đàn ông tóc bạc vẫn từ tốn ngồi ăn Cô tò mò nhìn lén ông ta qua chồng tô cao nghêu

Có lẽ anh Quang nói đúng Hai mươi mấy năm về trước, chắc hẳn ông ta là một người rất mực hào hoa lịch lãm Bây giờ mái tóc bạc trắng vẫn không làm ông giảm phong độ Trái lại nó còn làm ông

có vẻ nghệ sĩ hơn Ngày xưa, dì Út đã vướng vào lưới tình của người đàn ông này sao?

Minh Thi đang thắc mắc thì Quang và Lâm bước vào Lâm ngồi bàn gần quầy còn Quang đến bên cô hỏi trỏng :

- Mẹ đâu ?

Thi ậm ừ :

- Mẹ đi chợ rồi, anh tìm mẹ làm gì ?

Trang 27

- Đặc biệt nhất trong đặc biệt OK !

Minh Thi lườm anh trai rồi liếc vội qua Lâm Cô ngạc nhiên khi thấy anh gật đầu chào ông ta, cái chào của anh mới lãnh đạm làm sao Người đáp lại bằng nụ cười kẻ cả Linh cảm cho Thi biết hai người không ưa nhau Thái độ xã giao vừa rồi chỉ là cho đúng phép lịch sự thôi

Giọng Quang vang to như nhắc nhở :

- Nhanh nhanh lên nhỏ ơi !

Thi vừa trụng bánh phở vừa nói :

- Phụ em lấy rau giá đi !

Quang càu nhàu :

- Đói gần chết mà còn đày đọa nữa

- Vậy thì đừng thúc hối Em đâu rành nghề như mẹ

Vừa bưng hai tô phở to nghi ngút khói ra bàn Quang, Minh Thi đã nghe giọng ông khách

- Tính tiền cô bé ơi !

Minh Thi mau miệng :

- Vẫn như mọi khi ạ !

Người đàn ông mỉm cười :

- Cách trả lời của cháu làm tôi nhớ đến một người Điều này chứng tỏ những lời tôi nói với cháu là đúng

Thi gãi đầu :

- Những lời ông nói với cháu đã quên rồi ạ !

- Thật vậy sao cô bé lém ? Nhưng chúng ta sẽ còn gặp nhau nữa, rồi cô bé sẽ nhớ thôi

Quay về phía Lâm, ông nhỏ nhẹ :

- Về trước nhé Lâm !

Quang ngừng đũa nhìn theo ông ta rồi hỏi :

- Chuyện gì vậy Thi ?

Thi thảy tiền vào hộc tủ, giọng ngần ngừ :

- Chuyện phiếm ấy mà !

Quang ngiêm giọng :

- Già bạc trắng cả đầu mà ăn nói ỡm ờ với con nít, khó nghe quá ! Ổng là ai vậy ?

Trang 28

- Khách quen ! Nhưng em không biết tên tuổi nghề nghiệp gì cả

Nhìn Lâm, Quang hỏi :

- Mày biết ông ta phải không ?

Gật đầu, Lâm thản nhiên đáp :

- Ông ta tên Thuần, là dượng Hai của tao Tánh ông ta là thế, tao miễn ý kiến

Quang tò mò :

- Ủa ! Vậy mầy còn bà con ở Sài Gòn à ?

Lâm lạnh lùng gật đầu :

- Còn chớ ! Nhưng nhà ai nấy ở Gặp nhau có được câu xã giao như vừa rồi là hết

Quang ái ngại :

- Chìa khóa của anh đâu ?

Phong chép miệng ngồi xuống bàn kế bên :

- Anh quên mang theo rồi

Quang chen vào :

- Quên hay làm mất ? Nói thật đi để người ta còn lo thay ổ khóa mới

- Bí mật ! Chỉ anh và dì Út biết thôi, lần này thì hai người ra rìa nhé

- Xí ! Không nói sẽ không có chìa khóa đâu

Phong cáu lên :

- Ơ ! Con nhóc ! Mày hăm dọa anh đấy à ?

Minh Thì thủng thỉnh hỏi :

- Em tò mò chút chút, chứ đâu dám hăm dọa Nhưng anh cần chìa khóa nhà làm gì vào lúc này ?

- Thay bộ đồ kẻng, chở dì Út đến nhà bạn dì Trả lời như thế được chưa ?

Thi buột miệng :

- Bạn nào vậy ?

Trang 29

Dứ dứ tay về phía Thi, Phong nói :

- Đó là bí mật Nào đưa chìa khóa đây !

Minh Thi thảy đùn chìa khóa cho Phong kèm theo lời dặn :

- Đừng làm mất của em đó ! Cái móc chìa này em thích lắm !

Quay quay chùm chìa khóa, Phong nói :

- Anh sẽ mua cho em cái có đèn, thậm chí có âm thanh, xịn gấp mấy lần cái này

Thi ngờ vực :

- Có mới nói nha !

Phong toe toát giơ tay lên :

- Tổng chào nha mấy vị !

Quang lắc đầu :

- Mỗi chùm chìa khóa mà cứ quên hoài Cái thằng đểnh đoảng khiếp !

Lâm bưng ly nước lên giọng ngưỡng mộ :

- Anh em nhả này vui thật ! Có một gia đình như vầy đúng là sướng

Quang vỗ nhẹ vai Lâm :

- Nếu ở một mình buồn cứ đến nhà tao, mẹ tao cũng quý mày lắm

Lâm gượng gạo cười Giá mà mẹ anh được bằng phân nữa mẹ Quang nhỉ ?

Nhìn Thi, anh nói :

- Tính tiền hộ đi Minh Thi !

Quang kêu lên

- Áy ! Mày đừng chơi bạn bè chứ Đã bảo tao đãi mà, Có điều dãi quán nhà cho nó có chất lượng Lần sau mày ghé quán tụi tao không khách sáo đâu

Minh Thi nói chen vào :

- Không hiểu sao bọn trong lớp nói mày ít lời nhỉ ?

- Tại tụi nó dò chưa đúng đài của tao

Quang thân mật :

- Hy vọng chúng ta ngày càng hiểu nhau hơn

Lâm mỉm cưòi Anh đứng dậy :

- Tao về trước

Trang 30

Nhìn Thi anh dịu dàng :

- Hẹn gặp em chiều nay ở trường

Đợi Lâm ra khỏi cửa, Thi hỏi ngay :

- Anh biết cái ông Thuần đầu bạc trắng lúc nãy là ai không ?

Ngạc nhiên trước vẻ bồn chồn của Thi, anh ngơ ngác :

Minh Thi chống cằm suy nghĩ :

- Dì Út bảo sẽ chơi trò ú tim với ổng, chắc dì không xuất đầu lộ diện đâu

- Anh phải hỏi Phong xem nó chở dì Út đi gặp ai mới được

Thi Quả quyết :

- Em cá là ảnh sẽ không nói, một phần là vì di Út dặn, một phần ảnh muốn trả đủa bọn mình

Quang bực bội

- Trả đũa cái gì cơ chứ ? Anh chúa ghét tánh nhỏ mọn của nó

Thi bỗng chuyển đề tài :

- Anh có thấy dạo nầy ông Phong rất diện không ? Quần áo giặt ủi ở tiệm láng bóng, đã vậy còn xức nước hoa thơm phức Đêm nào cũng một hai giờ mới về Ổng ỷ ba đi vắng nên mới lộng hành Quang đón :

- Chắc nó có bồ nên diện

Thi bĩu môi :

- Nhỏ nào đi với ổng đến nữa đen chắc không phải con nhà lành Chỉ tội tờ một trăm đô của anh đi đứt

- Chuyện nhỏ ! Anh đâu thiếu tiền

- Bộ anh mánh mung gì với anh Lâm hả ?

Quang lấp lửng :

Trang 31

- Thì tụi anh nhận công việc ngoài giờ để kiếm tiền cafê vậy mà !

- Năm thi ! Anh làm lung tung coi chừng mẹ la đó !

- Anh không nói, em cũng không, sao mẹ biết mà la ?

Minh Thi thắc mắc thật ngây thơ :

- Một trăm ngàn hay một trăm đô ?

Quang kêu lên :

- Hổng dám trăm đô đâu chị Hai

Thi lắc đầu :

- Vậy thì khiêm tốn quá, em không nỡ nhận đâu Mang tiếng lắm

Quang ậm ừ :

- Nói thì nhớ đó !

Anh vừa nhỏm dậy định đi về thì Minh Thi đã hạ giọng :

- Anh Lâm là người thế nào hả ?

Quang dài mồm trêu :

- Một người như mọi người Mà em hỏi chi vậy ?

Minh Thi đáp ngay :

- Để xem bạn anh tốt hay xấu

- Điều này đâu liên quan đến em

- Nhưng em muốn biết, rồi sao ?

Cau mặt, nhíu mày ra vẻ quan trọng, Quang nói :

- Với anh, Lâm vẫn là người khó hiểu, hắn chưa cho anh biết nhà, với lý do nhà khó tìm Hắn không phải dân Trần Minh khố chuối, dù hắn làm ra vẻ như vậy Tóm lại, Lâm vẫn còn giữ kẽ, hắn giấu mình rất kỹ, tại sao hắn làm thế, anh không biết

Nhìn em gái, Quang hỏi lại :

- Em có nhận xét gì về Lâm ? Nhất là sau tai nạn đổ gạo ra đường ấy ?

Minh Thi lắc đầu và nói nhanh :

- Cũng như anh, em thấy Lâm vừa khó hiểu vừa không thật tình

Quang trầm ngâm :

Trang 32

- Điều đó làm em buồn à ?

Minh Thi bĩu môi :

- Sao em lại buồn chớ ?

Dứt lời cô đứng dậy bướ ra sau quầy

Quang hỏi với theo :

- Lâm đã nói gì với em ? Hắn có tán tỉnh em không ?

Cười chua chát, Minh Thi nói :

- Dĩ nhiên là không Mà nếu có, em cũng đủ khôn để làm hắn tắt đài

Quang phì cười :

- Đừng chằn quá ! Chưa biết rõ về một người đã vội đánh dấu về họ là không nên Anh có cảm giác Lâm bị dằn vặt bởi một mặc cảm nào đó Chính vì mặc cảm này mà hắn luôn thu mình lại và luôn giữ kẽ với bạn bè Lâm không phải là người xấu Anh dám chắc như thế !

Minh Thi im lặng Quán lại có khách, cô tiếp tục công việc của mình, Quang tần ngần một chút rồi đi

về

Buổi sáng trôi qua cùng một chút muộn màng, Minh Thi bâng khuâng nhớ tới lời : " Hẹn gặp lại chiều nay ở trường" của Lâm Nhưng chiều hôm ấy gặp ở hành lang, anh chỉ nhếch môi chào đầy kêu ngạo rồi dửng dưng đi về lớp học, mặc kệ Thi đứng một mình với sự hụt hẫng đến choáng ngợp

- A ! Anh Lâm ! Anh Lâm về rồi cô ơi !

Cánh cửa sắt nặng nề nhanh chóng được kéo rộng ra, Lâm có phần lúng túng khi đẩy xe vào Anh không nghĩ mình được đón chào nồng nhiệt như vậy

Gượng gạo nhìn cô gái, Lâm nói cho có chuyện :

Trang 33

- Bé Tâm mau lớn ghê !

Tâm cười thật tươi :

- Còn anh thì mau già Đã vậy không còn cạo râu nữa Trông cụ non quá

Từ trong phòng Bà Tuyên bước ra :

- Mau lấy khăn cho anh Lâm ở đó nói láo Một lát tao cúp phần cơm cửa mày đấy

Lè lưỡi nhè anh, Tâm vội chạy vào nhà, Lâm nói với mẹ như phân bua :

- Con không đem áo mưa, đành phải ghé đây

Bà Tuyên có vẻ mai mỉa :

- Nếu vậy mẹ phải cảm ơn ông trời quá !

Đón lấy cái khăn trên tay Tâm Lâm im lặng lau khô tóc Căn phòng rộng chìm trong tiếng mưa Ngôi nhà nầy từng là nhà của anh, nhưng khi trở về anh không tìm lại được cảm giác thân thuộc nào

cả Mọi thứ vẫn như xưa, nhưng anh và mẹ đều thay đổi Sự thay đổi đau đớn nhất là anh không biết phải nói gì với người đã sinh ra mình

Bà Tuyên săm soi bộ móng tay màu tím đậm :

- Con có ghé thăm bà nội và các cô con không ?

Lâm ngồi xuống salon :

- Có ! Và con cũng nhận được câu hỏi tương tự về mẹ, tiếc rằng đây là câu hỏi chứa nhiều ác cảm hơn là sự quan tâm về nhau

Bà Tuyên cười khẩy :

- Giữa mẹ và các bà ấy làm gì có sự quan tâm về nhau chớ ! Họ tò mò xem mẹ sống ra sao thôi Đúng là một bọn đạo đức giả, nhưng lại vô công rỗi nghề

Lâm đanh giọng :

- Mẹ đang xúc phạm con mẹ biết không ? Thì ra cho tới bây giờ mẹ vẫn nghĩ rằng chuyện mẹ cắm sừng ba con là một chiến công

Bà Tuyên tỏ ra thích thú :

- Chiến công hả ? Con dùng từ chính xác lắm !

Tâm bưng một ly càfê sữa nóng hổi và nói :

- Anh Lâm ở lại ăn cơm nhé ?

Lâm lắc đầu :

Trang 34

- Không ! Hết mưa anh sẽ đi ngay

Bà Tuyên cộc cằn quát :

- Vào bếp ! Ai mượn cái tài lanh hở ?

Lần này không kịp lè lưỡi với Lâm, Tâm chạy lẹ vào trong

Lâm chép miệng :

- Chỉ có con bé mới chịu đựng mẹ nổi

Bà Tuyên tự mãn :

- Ngoài nó ra còn khối đứa nghe lời mẹ răm rắp đấy con ạ !

Vò cái khăn trong tay , Lâm khinh bỉ :

- À ! Cái bọn con trai kết nghĩa với mẹ chứ gì ? Lũ sâu bọ ấy vì tiền mà !

Giọng thản nhiên đến trơ trẽn , bà Tuyên nói :

- Dù sao chúng cũng làm mẹ vui, chứ không như con, lúc nào cũng chọc giận mẹ

Lâm đứng phắt dậy :

- Xin lỗi ! Mẹ đừng đánh đồng con với họ !

Nhìn anh thật lâu, bà Tuyên nhếch môi :

- Con giống ổng từ chỗ lúc nào cũng xem mình quá cao Biết ta mà không nghĩ đến người, trước sau

gì cũng thất bại Mẹ nói thật, so với đám sâu bọ ấy, con không là cái đinh gì đâu mà lớn lối

Lâm bực bội gào to :

- Tâm ! Tìm cho anh cái áo mưa !

Bà Tuyên cười to :

- Giận dỗi, nóng nảy, không làm chủ được bản thân Trời ơi ! Sao những tánh xấu của ổng đều có cả

ở con thế này ? À không ! Dường như con cũng có thêm ít nhiều tính ít kỷ, nhỏ mọn, độc ác của mẹ nữa chứ !

Lâm hơi khựng lại vì những lời khêu khích của mẹ Từ khi anh khăng không chịu ở chung với mẹ tới nay, bà luôn châm chọc, riễu cợt mỗi khi có cơ hội Bà khiến anh ngày càng xa cách bà hơn Lâm không hiểu mẹ làm thế vì mục đích gì Anh chỉ thấy xót xa nhiều hơn căm giận vì nghĩ bà cũng đang dằn vặt bản thân chứ chẳng sung sướng gì

Lặng lẽ ngồi xuống trở lại, anh bưng ly càfê sữa lên uống từng ngụm Bà Tuyên đi vào trong và trở

ra với một cộc tiền dày cộm :

- Gần thi rồi, lấy mà bồi dưỡng, mẹ chẳng làm gì được cho con ngoài việc cho tiền tiêu vặt

- Mẹ biết là con không cần nó mà

Bà Tuyên bắt bẻ :

- Vậy sao con phải làm thêm ở công ty xuất khẩu Phong Lan ?

Lâm đều giọng :

Trang 35

- Con muốn nhờ công việc để tiếp cận với nội sau này con sẽ tham gia quản lý, dù công ty đó chỉ là chi nhánh nhỏ của công ty Đại Long, nhưng con không bỏ qua cơ hội giành lại những gì trươc kia là của ba đâu

Bà Tuyên soi mói :

- Con tin ông Thuần để cho con có cơ hội sao ?

Lâm nói :

- Dĩ nhiên là không, nhưng con sẽ cố hết sức

Nhìn bà Tuyên, Lâm hỏi bằng giọng gay gắt :

- Có phải ngày xưa ông ta đã quyến rũ mẹ không ?

Bà Tuyên lấp lửng :

- Sao con lại nghĩ vậy ?

- Không lẽ mẹ yêu ông ta ?

Bà tuyên bật cười chua chát :

- Mẹ làm gì còn cảm xúc để yêu Tất cả những thứ đại loại lãng mạn như thế, ba con đã lấy của mẹ

cả rồi

Lâm khó khăn mở miệng :

- Thế tại sao me lại lại Đã từ lâu con không muốn hỏi để biết rõ hơn mọi chuyện, nhưng cả mẹ lẫn ba đều không chịu nói vì cho rằng con còn nhỏ Điều này làm con rất khó chịu mỗi khi đụng mặt với ông ta, suốt mười tám năm dài con sống trong mặc cảm của bi kịch gia đình mà con không hiểu

gì về cái án tù mười năm của ba mình Con không muốn cứ nghe nội, các cô phán xét ba mẹ bằng định kiến của họ nữa

Bà Tuyên nhướng mày :

- Con muốn mẹ nói thế nào đây ? Về tội lỗi của mẹ ? Về sự dại dột của ba hay sự bất hạnh của con ? Lâm dằn mạnh :

- Con muốn biết tại sao mẹ phản bội ba ?

Giọng bà Tuyên rít lên :

Trang 36

ế chồng đã đày đọa mẹ khác nào đứa ở trong nhà Từ một tiểu thư quen được hầu hạ, mẹ rơi tỏm vào địa ngục Tất cả việc nặng nhọc đều trút lên đầu mẹ Bao nhiêu mộng đẹp của tuổi mười tám thanh xuân òa vở thật nhanh sau đêm tân hôn

Bĩu môi đầy khinh bỉ, bà Tuyên nói tiếp :

- Ba con là một kẻ phàm phu tục tử nết ăn tới nết ngủ, khác hẳn với anh rể của mình Dạo đó dượng Thuần cũng chưa phất cao như bây giờ, nhưng lúc nào ông ta cũng một bậc phong lưu lịch lãm, là đối tượng khiến phụ nữ để mắt tới Là một kẻ mồm mép, ông ta rất khéo dỗ ngọt đàn bà

Lâm ngắt lời bà :

- Mẹ đã phải lòng ông ta từ lúc đó sao ?

Mắt hơi xa xôi, bà Tuyên trả lời :

- Mẹ chỉ ước ao gã chồng thô tục của mình có được một chút hào hoa, chút ngọt ngào như ông ta thôi, nhưng tiếc thay ước ao ấy là điều không tưởng Ba con hùng hục lao vào công việc để kiếm tiền, cứ mặc vợ một mình với mẹ chồng, chị dâu và hố lớn việc nhà Ông không cần biết mẹ nghĩ gì, thích gì, muốn gì, nhưng bắt buộc mẹ phải tuân lệnh, nghe lời ông như một con chó trung thành với chủ

Môi nhếch lên đầy chua cay, bà nói :

- Chắc con cho rằng mẹ đã quá lời Nhưng sự thật là thế, lúc ấy mẹ một thân một mình biết làm gì hơn chịu đựng Rồi mẹ có con Những tưởng sẽ được an ủi bởi tình mẫu tử, nào ngờ bà nội lại tách con khỏi mẹ, lúc đó ba con đã mở được một xưởng làm hàng nhựa, mới sanh được một tháng mẹ đã phải xuống bếp nấu cơm cho hàng chục thợ, trong khi cô ba con tối ngày quanh quẩn trong phòng riêng không hề động đến móng tay

Im lặng một chút Bà Tuyên nói tiếp qua đều rơi trên mái nhà :

- Nhọc nhằn, uất ức, suy nhược làm mẹ ngã bệnh Bệnh nặng đến mức tưởng mình sẽ chết Nhưng không hiểu bằng sức mạnh nào mẹ đã vượt quạ Sau trận ốm liệt gường đó mẹ đã biến thành người khác Một người luôn nuôi thù hận trong lòng Ba con càng làm ăn lên thì mẹ càng cực, sự hận thù càng sâu sắc Khác với thời con gái, mẹ chưa bao giờ được vui chơi, giải trí, ngay cả việc vui đùa với con mình cũng không

Lâm ray rức nhìn mưa Hồi ức tuổi thơ dần dà hiện về trước mắt anh Đúng là từ lúc bé anh đã không gần gũi mẹ Quanh quẩn anh lúc nào cũng là nội Mãi đến năm mười tuổi, ba anh ra riêng Lâm mới thoát khỏi đôi mắt dòm ngó để mắng mỏ của bà Thật ra nội có thương Lâm không ? Hay bà cố tình giữ rịt anh bên cạnh nhằm làm khổ mẹ ?

Giọng bà tuyên vang lên từ một nơi nào vừa xa vừa tăm tối :

- Khoảng thời gian sau đó ba con làm ăn khấm khá và nhất định mua nhà để ra riêng mặc cho bà nội phản đối Với mẹ đây quả là một tin mừng Mẹ háo hức chờ đón cuộc sống riêng với hy vọng mình

Trang 37

sẽ đỡ khổ, sẽ hạnh phúc bên chồng bên con Nào ngờ ở nơi nhà riêng đó ba con trở thàng một bạo chúa

Lâm ngắt lời trong khó chịu :

- Mẹ có quá tưởng tượng không ?

Bật cười bà Tuyên bảo :

- Suốt bao nhiêu năm sống với chồng và gia đình chồng, mẹ bị bóc lột triệt để từ thể xác đến đến tinh thần Chính vì vậy mẹ đã hận càng hận hơn Ngoài mặt mẹ tiếp tục nhẫn nhục chịu đựng nhưng trong lòng bắt đầu có những tính toán, dự định cho riêng mình Mẹ không thể tiếp tục sống với người chồng luôn coi mẹ như một công cụ Do ngày xưa ông ngoại có cho mẹ ăn học nên ba con để mẹ làm

kế toán kiêm thủ quỷ của cơ sở Mẹ không từ bất cứ thủ đoạn, cơ hội nào để lận tiền cho riêng mình Suốt gần mười năm trời mẹ đã có một số vốn

Lâm ngạc nhiên đến nỗi lắp bắp :

- Ba không biết à ?

Bà Tuyên tự đắc :

- Lúc đó ba con đang phất, mở thêm mấy công xưởng, ông ấy đâu thấy thiếu tiền, mà nếu có đi chăng nữa ổng cũng chả đời nào nghi ngờ mẹ Với ổng, mẹ mãi là con nô lệ trung thành tuyệt đối Mắt bà bỗng long lên :

- Khi giàu có người ta thay đổi cách nghĩ, cách sống, cách hưởng thụ, ba con bắt đầu lân la những chốn ăn chơi Tệ nhất và cũng độc nhất là ổng dẫn đàn bà về nhà bắt mẹ phục dịch Hừ ! Rõ ràng trong mắt ổng, mẹ không phải là vợ Mãi mãi là một con ở Mức chịu đựng của con người có giới hạn của nó Ba con đã như thế, mẹ còn giữ làm gì mà không phá bung mọi thứ trước khi giải thoát cho mình

Chống tay dưới cằm, bà có vẻ thích thú khi kể tiếp :

- Trong khi bà chị chồng, cô Hai con ít nói hơn cô ba nhưng tâm địa rất độc Lúc nào cô ta cũng tự hào Khoe khoang hạnh phúc của mình với mẹ Bởi vậy mẹ phải phá nát cái hạnh phúc ấy Mẹ thừa biết ông Thuần là hạng đàn ông như thế nào mà Hảo ngọt, thích ăn vụng nhưng giỏi tài chùi mép Ông ta qua lại với đủ loại đàn bà, trong số đó có một người bạn của me

Lâm nuốt nghẹn :

- Mẹ biết điều đó nhưng vẫn lao vào ông ta à ?

Trang 38

Bà Tuyên nhún vai :

- Chơi thôi mà ! Chọn người biết quy luật càng tốt Ông Thuần là người biết rõ luật chơi Mẹ không thể thấy ai giúp me rửa hận tốt hơn bằng chồng của chị chồng mình

Lâm cay đắng :

- Nghĩa là mẹ cố tình chọn ông Thuần để hạ nhục ba con ?

- Đúng vậy ! Con không cần phải hỏi nữa chứ ?

Lâm liếm môi :

- Hành động của ba chứng tỏ ông rất yêu mẹ mà !

Bà Tuyên kêu lên :

- Ông ta chỉ yêu bản thân mình Và chính vì thế ổng mới điên lên đến mức dám giết người

Lâm đanh giọng :

- Ba chỉ lỡ tay, chứ không cố ý như mẹ nói !

Bà Tuyên phẩy tay :

- Không tranh cãi vấn đề này nữa !

Lâm bất mãn nhìn ra đường Qua khoảng cửa hẹp anh chỉ thấy một màn mưa trắng xóa

Tại sao mẹ lại cay độc như thế nhỉ ? Dường như bản án mười năm tù chưa làm bà vơi bớt oán hờn Nên tới bây giờ , mỗi khi nhắc tới ông, bà vẫn còn nói bằng giọng căm thù, Lâm là con của hai người nhưng anh không sao hiểu được tình cảm của cha mẹ mình

Một cuộc hôn nhân không tình yêu, đã kết thúc một cách tàn khốc Lâm chẳng biết chuyện gì xảy ra đến khi ba anh mãn hạn tù Tuần rồi vào thăm ba anh bỗng hỏi về ông Thuần, về mẹ Khi nghe anh nói về hai người xong, ông im lặng Không một lời bình phẩm Sự im lặng của ông thật khó hiểu

Mà có bao giờ anh hiểu ông đâu ? Mẹ và ba đã không còn là vợ chồng, nên cả hai hầu như quên mình có một mặt con Cả ông và bà đều không cần hiểu cảm xúc của anh ra sao Đôi lúc Lâm chả biết trên đời này còn ai cô đơn và bất hạnh hơn anh không ?

Bất giác Lâm nhếch môi cay đắng Anh uống hết ly càfê sữa và nghe bà Tuyên gọi ầm lên :

- Tâm à ! Đem miếng bánh trong tủ lạnh đem ra cho anh Lâm Nhớ mang theo cái muỗng nha con ngốc !

Quay sang Lâm, bà dịu dàng như chưa dịu dàng như thế :

- Bánh flan có phô mai, hồi nhỏ con rất thích ăn

Bỗng dưng Lâm gắt :

- Nhưng bây giờ con đã lớn, tất cả đã thay đổi, mẹ vờ không nhận ra điều ấy à ?

Bà Tuyên vẫn ôn hòa :

- Thay đổi cỡ nào người ta cũng phải ăn con ạ ! Mẹ biết lâu nay con trách mẹ không quan tâm đến con Thế con thì sao ? Con đã bỏ mẹ một mình kia mà Mẹ vẫn mong con về ở chung với mẹ

Trang 39

- Vào bếp, đồ nhiều chuyện !

Cho ngón tay dính vào mồm mút một cái Tâm lật đật đi như chạy vào trong, mẹ sử dụng con bé tưng tửng vậy mà haỵ Bà không phải sợ nó phê phán mình trong những mối quan hệ bất thường Cánh cửa sắt bỗng bị kéo ra thật mạnh Một người đàn ông mặc chiếc áo mưa màu xanh đen bước vào

Hắn tình tứ than :

- Lạnh quá Tuyên ơi !

Thấy Lâm ngồi trên salon, hắn khựng lại Trong ánh sáng âm âm của ngôi nhà, Lâm chợt nhận ra hắn chính là Phong, em trai của Quang mà anh đã gặp một lần trong quán phở

Dường như Phong chưa nhận ra anh Cởi áo mưa ra máng vào cánh cửa, hắn tự nhiên vớ chiếc khăn trên vành salon lau mặt

Bỗng nhiên Lâm thấy rã rời Anh chẳnh biết mình nhìn đi đâu cho khỏi bẩn mắt Không lẽ Phong cũng là trong nhiều cậu " Hoàng tử bé " của mẹ ?

Lòng Lâm nhói đau khi nhớ tới gương mặt khả ái của Minh Thi, anh nghĩ tới tính cách của Quang, thái độ cư xử niềm nở, chừng mực gia giáo như bà Loan Có lẽ cha mẹ, anh em Phong không biết mối quan hệ này của anh ta đâu

Nếu Phong đã không nhận ra hoặc cố tình lơ anh Lâm cũng chẳng nên chào hỏi làm gì cho thêm rộn chuyện

Bà Tuyên hỏi :

- Có mang tới không Phong ?

Phong lấy trong túi ra một hộp nhỏ :

- Chị coi xem phải loại chị cần không ?

Đỡ lấy cái hộp bà Tuyên reo lên :

- Đúng rồi ! Cậu cũng giỏi thật !

Cười toét miệng, Phong nói :

- Chị đã nhờ, dầu khó cách mấy em cũng tìm ra

Bà Tuyên đưa đẩy :

- Nói nghe cảm động thật ! Ở lại ăn cơm vời chị nha

Phong nhìn Lâm, giọng ngắt ngứ :

Trang 40

- Có phiền ai không đó

- Làm gì có Người nhà cả mà

Rồi bà lại gọi to :

- Tâm ! Mang thêm bánh flan ra

Lâm cười thầm trong bụng Anh nhìn ra ngoài đường và mong trời mau tạnh mưa

Phong quay sang bắt chuyện với anh :

- Hình như mình đã gặp nhau rồi ?

Lâm lấp lửng :

- Có thể như vậy Nhưng tôi không nhớ là ở đâu Tôi không mấy quan tâm tới người khác, nên anh

cứ yên lòng với việc làm của mình đi

Phong nhún vai Anh bỏ mặc Lâm ngồi đó và tiếp tục trò chuyện với bà tuyên :

- Dì Út của em đi Nha Trang rồi Ít nhất một tuần nữa mới về

Bà Tuyên ngọt ngào :

- Sao em không đi cùng ?

Phong tủm tỉm :

- Em sợ mất mối làm ăn

Mỉm cười, bà Tuyên nói :

- Thì dẫn mối theo, hoặc là đề nghi mối bao một chuyến lãng du dài ngày

Phong gật gù :

- Đề nghị hấp dẫn, em phải nghĩ lại mới được

Lâm đứng dậy đi vào bếp Anh bảo với Tâm :

- Tìm cho anh cái áo mưa

Đang loay hoay bên tủ lạnh, con bé tròn mắt :

Tâm toe toát :

- Em thích vui ! Tối ngày ở nhà có hai người, chả có ai nói chuyện với ai chán lắm !

Rồi con bé hạ giọng :

Ngày đăng: 25/02/2023, 22:34

w