1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Gương vỡ tiểu nhật

16 1 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Gương vỡ - Tiểu nhật
Người hướng dẫn Thầy In
Trường học Trường Trung Học Phổ Thông
Chuyên ngành Giáo dục
Thể loại Tiểu luận
Năm xuất bản N/A
Thành phố N/A
Định dạng
Số trang 16
Dung lượng 277,59 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Gương vỡ Tiểu Nhật n v Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net n v Chào mừn các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net/ Tạo ebook Nguyễn Kim V[.]

Trang 1

n v Chào mừn các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động

Nguồn: http://vnthuquan.net/

Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ

MỤC LỤC

n v

n v

Châu ơi,

Hùn viết bài này với chút hy vọn sẽ có n ày Châu tình cờ đọc đ ợc N ày đó, xin Châu đừn vội

n hĩ rằn Hùn đan phân trần hay iải thích (vì thực sự hoàn cảnh của Hùn ra sao, Châu hiểu còn

h n chính Hùn nữa kia mà) Hùn cũn khôn dám mon Châu tha thứ (liệu Hùn có thể tự tha thứ cho mình nổi khôn sau nhữn biến cố đã qua?), chỉ xin đ ợc nhắc lại một thời-khôn -thể-nào-quên iữa Châu và Hùn , dẫu điều đó sẽ làm cho Hùn thêm đau đớn, dẫu cái đẹp đã qua hẳn hoi, và sẽ khôn bao iờ quay trở lại…

Khôn -bao- iờ, phải khôn Châu ?

Bài chính trị của thầy In loãn đi tr ớc một tập thể ồn ào Cả lớp khôn ai thèm n he iản Mỗi

n ời mỗi nhóm đều có việc riên , và nhữn việc riên đó hợp thành một cảnh vô trật tự đến hỗn loạn

Tôi nhìn thầy In đan kiên nhẫn nói, rồi nhìn nét mặt nhăn nhó bất lực của Châu Đã hai lần tôi - lớp

tr ởn , và Châu – bí th đứn lên yêu cầu iữ trật tự, nh n chẳn ăn thua ì

Chợt

Một tiến n áp lớn van lên từ cuối lớp, cố ý kéo dài thành chuỗi âm thanh du d n và quái đản

N ay sau đó là trận c ời nổ bùn của mọi n ời Tràn c ời rộ lên rồi nhỏ dần, sau cùn tắt hẳn

Cả lớp yên lặn nh tờ

Trang 2

Thầy In tái mặt, viên phấn v vụn tron nhữn n ón tay run rẩy iọn thầy khàn đi:

- Đề n hị trò đứn lên!

Thân thản nhiên v n vai đứn dậy, nó nhăn nhở c ời:

- Xin lỗi thầy, em khôn cố ý, chỉ tại n he iản buồn n ủ quá chịu khôn nổi

Câu nói b n cợt còn đau h n một cái tát Thầy In sữn sờ nhìn ã học trò n an n ợc:

- Nếu vậy, em có thể ra khỏi lớp, kể từ n ày hôm nay khôn cần học iờ tôi nữa!

Thân vẫn đứn lặn thinh Vài phút qua, rồi chuôn ra ch i réo lên từn hồi, lanh lảnh

Vẻ lầm lì trên mặt Thân iãn ra thành một cái c ời n ổ n áo Nó rùn vai hỏi bân qu :

- Bây iờ…khôn biết ai phải ra khỏi lớp đây?

Thầy In bàn hoàn , mắt thầy h ớn về Thân mà d ờn nh khôn còn trôn thấy nó…Rồi, hìm lại tiến thở dài, thầy nói chun với cả lớp:

- Thôi, các em n hỉ…

- Rồi lặn lẽ b ớc ra n oài

Thầy In đi chậm, dán mệt mỏi, có vẻ nh đan chìm vào một thế iới bí ẩn nào đó của riên mình Tôi thử ọi:

- Th a thầy…

Thoán một cái iật mình, tron mấy iây, thầy In n n ác nh thể khôn nhận ra tôi Rồi, thầy choàn tỉnh :

- À… ì đó Hùn ?

Tôi thận trọn tìm lời:

- Th a thầy, xin thầy bỏ qua chuyện hồi nãy Thực ra, Thân chỉ hay phá phách chứ khôn có ác ý…thầy đừn buồn… - Tôi cố ắn nói – Thân rất hối hận, xin thầy cho nó ặp cuối iờ để xin lỗi, nó…

Tôi n ập n ừn , khôn biết nói ì h n Thầy In ợn ạo:

- Dù sao cũn cảm n em…thôi, về lớp đi…

Lớp học ồn ào nh v chợ Đám đôn xúm quanh Châu iãn ra nh ờn lối cho tôi

Đối diện với Châu là Thân, nó ác hai chân lên bàn:

- …thì tội ì Châu sợ ổn buồn? Hay là…thầy In có quan hệ ì với ì với “ổ” ve chai của má Châu? Tôi chụp lấy áo Thân:

- Đứn dậy!

Thân vùn vẫy:

- Làm cái ì vậy? Buôn ra!

- Đừn sợ Tao khôn làm ì mày đâu Tao chỉ muốn hỏi: ba mày đạp xích lô, má mày đi bán từ sán tới chiều tối để nuôi anh em mày ăn học, phải khôn ?

Trang 3

Thân đỏ mặt:

- Khôn mắc mớ tới mày!

Tôi quắc mắt:

- Thầy In và má của Châu có đán tuổi ba má mày khôn ? Họ cũn n hèo nh nhà của mày, cũn đổ

mồ hôi kiếm tiền nuôi con ăn học nh ba má mày, mày có biết khôn ?

Mọi phản ứn đột nhiên tắt lịm, Thân đứn , n ây n ời nhìn tôi chằm chằm Tôi buôn vai nó, bỏ đi…

Cuối cùn tôi cũn tìm thấy Châu n ồi một mình tron th viện Tôi cuối xuốn với chiếc khăn tay:

- Châu biết khôn , nếu tôi có một n ời mẹ nh má của Châu, tôi sẽ hãnh diện vô cùn …

Đôi mắt ớt n ẩn lên nhìn tôi, lon lanh một dấu hỏi Tôi n ồi xuốn :

- Có một n ời mẹ suốt m ời năm chịu cực kiếm tiền nuôi con, hy sinh tất cả vì t n lai hạnh phúc của con mình…khôn đán tự hào hay sao? Khôn đán hãnh diện hay sao?

Đôi mắt ớt lặn lẽ nhìn tôi, rất lâu Rồi Châu cầm chiếc khăn, nói nhỏ:

- Châu cảm n anh Hùn … cảm n…

Ánh mắt Châu làm tôi thờ thẫn suốt n ày hôm ấy Và sau này, khi mọi chuyện đã qua, ánh mắt đó cứ luôn hiện ra tr ớc mặt, làm tôi thờ thẫn suốt một đời…

*

* *

Ba tôi là tài xế tuyến Sài òn – Đà Lạt Ôn cao lớn, vui nhộn và luôn tự đắc ý về khả năn tiên đoán của mình Ba hãnh diện nói: “N ay từ lần ặp đầu tiên, ba biết tr ớc, má sẽ là vợ của ba, là má của sáu đứa bây” Ôn th ờn nháy mắt, vỗ mạnh vai tôi: “N ời n hèo có một thứ để hãnh diện là

tự trọn , nhớ kỹ đó! Tao biết t n lai mày sẽ “hết sẩy” h n ba nhiều!” Ôn cũn hay cằn nhằn với Hằn – em kế tôi – bằn iọn hen tị iả vờ: “Trời đất, nó th n mấy cái cây đó còn h n cả ôn

ià của nó nữa!” Rồi ba n hiêm tran quay đầu nói với má: “Con Hằn sẽ là nhà sinh vật học nổi tiến nhất thế iới, bà cá với tôi khôn ?” Ba th ờn khoe có con mắt thứ ba n ó thấu t n lai Tuy nhiên, điều mà ôn khôn thể nhìn thấy, khôn hề nhắc đến, là cái chết đột n ột của chính mình Tôi quỳ cạnh quan tài, lạy trả nhữn cái lạy của n ời đi đ a đám Mùi khói nhan sặc sụa tron căn nhà chật, đều đều tiến õ mõ tụn kinh, văn vẳn tiến khóc của năm đứa nhỏ, thấp thoán nhữn bón n ời quen quen lạ lạ: tài xế bạn ba, lán iền , bạn bè, thầy cô của anh em chún tôi Nhữn nét mặt n hiêm tran thành kính, nhữn ánh mắt xót xa th n cảm… tất cả đều xác nhận một điều:

ba đã thực sự ra đi! Mọi chuyện nhanh chón và đột n ột đến khôn thể n ờ: “Trời tối quá, lại m a dầm dề, mà đèo Ba Cô thì n uy hiểm… Chún tôi thành thực chia buồn…” Tôi kịp n ó sữn thi thể nhàu nát đẫm máu tr ớc khi bị lôi đi Ba tôi đó sao? Con n ời vui nhộn vẫn nói đùa suốt n ày, c ời

i n suốt n ày đó sao?

Trang 4

Vậy là ba đã chết Và kể từ khi “tin” đ ợc điều này, ba bỗn trở thành xa lắc xa l Hình ảnh ba nhạt nhòa, iốn nh khun hình thờ đằn sau lớp khói nhan mờ mờ ảo ảo

*

* *

Thằn Hải trở n ời, qu tay đập mạnh vào mặt khiến tôi iật mình tỉnh iấc Tôi sửa lại thế nằm cho nó, chợt nhận ra má với Hằn vẫn còn thức, và đan rì rầm nói chuyện Câu chuyện của hai

n ời khiến tôi khôn sao n ủ lại đ ợc nữa

Hằn kiên nhẫn nói:

- Má mà nhìn thấy tiệm đó là má thích liền! Với lại, bán hàn s ớn thấy mồ, n oài ra còn đ ợc nuôi một bữa c m nữa… Má i, cho con đi làm n hen má?

Nãy iờ nó cứ nhắc đi nhắc lại hoài điệp khúc đó Tôi nhắm mắt, dễ dàn hình dun ra nét mặc má, chỉ mới ba thán thôi, mà má ià đi hẳn: mắt má sâu h n, mặt hốc hác và tóc hai bên thái d n đã bắt đầu nhuốm bạc

- Khôn đ ợc đâu Hằn - iọn má thật yếu ớt – Con phải biết n uyện vọn của ba con là…

Hằn sốt ruột:

- Là học thành tài, con biết, nh n con là con ái mà má? Vả lại lớp m ời cũn đâu ọi là dốt đ ợc?

Má i, việc làm “n on” nh vậy khôn dễ tìm đâu Thiệt ra, con cũn khôn thích đi học…con… -

Nó bỗn n ập n ừn – Con chán học lâu rồi… học nhiều cũn vậy thôi…

Im lặn Rồi Hằn chợt kêu lên, thản thốt:

- Má… con xin lỗi… má đừn iận con, má i… má đừn khóc… má…

Nó oà khóc:

- Nhà mình khôn còn ì để bán nữa Con khôn muốn nhìn anh hai với mấy đứa nhỏ bỏ học đâu

má Bây iờ con đi làm, khi nao nhà mình khá h n thì con học bổ túc trở lại… Má i, cho con n hỉ học đi bán n hen má? N he má?

Im lặn thật lâu Rồi Hằn lại thì thào:

- Nh vậy n hĩa là má đồn ý rồi phải khôn ? Trời i con… con… mừn quá…! – iọn nó run lên,

nh thể đan vui mừn thực sự

Tôi nhắm mắt lại, khôn muốn n he nữa Nhữn iọt n ớc mắt nón hổi khôn hiểu từ đâu lăn xuốn hai bên thái d n Đâu đó tron ký ức chợt lóe lên đôi mắt của Hằn , nh hai vì sao rực sán : “Anh Hai biết khôn , thế iới thực vật còn hay h n chuyện thần thoại nữa kia! Càn học, càn thấy mê, càn học càn thấy tầm hiểu biết của mình bé nhỏ…”

Nh n , Hằn đã nói cách đây lâu lắm rồi, phải… lâu lắm rồi…

*

* *

Trang 5

Bà ta đến vào lúc cả nhà đan ăn bữa ăn tồi muộn màn Sự xuất hiện của bà làm tắt phụt bầu khôn khí vui vẻ hiếm có của chún tôi Phải khó khăn lắm má mới mỉm đ ợc nụ c ời:

- Chị hai n ồi ch i

Chún tôi lễ phép cúi chào “dì hai” Cả sáu đứa đều đủ lớn để đ ợc n he kể về “lai lịch” của má,

tr ớc khi trở thành vợ ba Dì hai là n ời thừa kế duy nhất sau khi má bị ôn bà n oại từ bỏ

Vừa n ồi xuốn , dì đã liếc nhanh bàn ăn, cái nhìn thực bén:

- À, cả nhà đan ăn c m hả? Tốt quá!

Dì đặt lên bàn cái iỏ đầy ắp chả, thịt, đồ hộp và bánh trái, hài lòn tr ớc ánh mắt sán lên của ba đứa nhỏ

Dì hai đứn lên thắp nhan tr ớc bàn thờ - thực ra, đó chỉ là mộc cái cớ Tôi rợn n ời cảm nhận

đ ợc ánh mắt tò mò đan sục sạo khắp căn nhà bé nhỏ Khôn khí trên bàn ăn lặn xuốn Hằn , Hạnh cố ắn tỏ ra bình th ờn Má n ồi sữn im nh t ợn đá

- Tiền đi làm m ớn của em đ ợc bao nhiêu, mỗi thán ?

- Dạ, cũn đủ sốn

iọn má n he đầy mệt mỏi

Dì hai nhẹ lắc đầu, lại liếc nhìn mâm c m một cách đầy ý n hĩa, và hỏi tiếp:

- Phải ở nhà chủ từ sán đến chiều tối hả?

Cái ật đầu của má phải nhìn kỹ mới thấy Dì hai mím chặt môi:

- Vậy thì lấy ai iáo dục con cái đây? – Dì bất thình lình cao iọn – Hằn , con bỏ học mấy bữa rồi? Hằn iật bắn mình, đáp lại nh cái máy:

- Dạ, m ời hai

Dì hai quắc mắt:

- Tại sao vậy?

- Dạ… dạ… con chán học – Hằn run rẩy lắp bắp – Con khôn thích… đi học nữa…

Tôi xót xa nhìn Hằn đan cắn môi, nhữn n ón tay bấn loạn bấu lấy cạnh bàn Nhắc đến chuyện học lúc này khác nào cầm dao khuấy vào vết th n vốn đã khó lành của nó?

iọn dì hai càn cao h n, n he đầy xót th n và trách móc:

- Em thấy ch a Hạ? Kết quả việc cãi lời cha mẹ của em là nh vậy đó?

Hạ là tên thời con ái của má tôi

- Nó đã từn hứa suốt đời chăm lo em, vậy mà iờ đây, nó bỏ em một mình với lũ con chết đói, khôn ai chăm sóc, khôn ai dạy dỗ… em thấy ch a?

Dì thở dài, rồi làm nh sực tỉnh:

- Thôi, ai cũn có một thời lầm lẫn n u dại, dầu sao chuyện cũn đã qua rồi Kể từ nay, chị thay mặt

h n hồn ba má đứn ra lo cho em Mấy mẹ con đi theo chị, bỏ cái nhà rách này, bỏ cả cuộc sốn

Trang 6

bẩn thỉu này nữa Chị đủ tiền nuôi cả ia đình em, đủ khả năn iúp em làm lại cuộc đời!

Tôi đứn bật dậy, quắc mắt n ó dì trừn trừn :

- Xin lỗi, chún tôi khôn cần dì nuôi, cũn khôn cần cuộc đời đổi mới của dì! Cầm lại nhữn thứ này và đi khỏi đây n ay!

Bà ta nhìn tôi từ chân tới đầu c ời lạt:

- Khôn cần phải tỏ ra sĩ diện vời dì hai đâu cháu

Tôi ầm lên:

- Bà muốn tự mình đi hay đợi tôi tốn ra khỏi nhà, hả?

Cùn với nỗi khiếp hãi tron mắt và iỏ đồ ôm trên tay, n ời đàn bà biến mất

… Tôi dần dần bình tĩnh lại, n ạc nhiên thấy chân tay mình run rẩy Má lặn lẽ nhìn tôi đăm đăm

ục đầu trên bàn ăn, con Hằn đan khóc n ất

Má bỗn đứn dậy:

- Mấy đứa lại đây với má!

Chún tôi quỳ tr ớc bàn thờ, iọn má n hiêm tran :

- Má cho các con hay, là khôn có chuyện lầm l khi má lấy ba, má khôn bao iờ ân hận, kể cả lúc này, bởi vì đối với má, ba khôn bao iờ chết Má muốn các con cũn nhìn thấy nh má thấy

Má nhìn thẳn vào mắt chún tôi, từn n ời một

- N hĩa là, phải làm sao cho khôn ai dám coi th ờn ia đình mình, phải sốn nh ba vẫn còn ở đây, sao cho ba hãnh diện vì cả nhà mình… các con có hiểu khôn ?

- Dạ hiểu – Sáu đứa cùn trả lời, kể cả con Hà nhỏ nhất

… Dán má quỳ n hiên n hiên xiêu vẹo, mắt má trũn sâu hốc hác, mặt má xanh xao hao ầy… cùn với hình ảnh đó,từn lời từn chữ của má đi bào óc chún tôi, in sâu ở đó - đến trọn đời Nắn tr a ay ắt tràn lên quyển vở, hắt trở lại vào mặt tôi một thứ ánh sán chói mắt khó chịu Nhữn đ ờn vẽ n oằn n hoèo trên tran iấy mờ đi, nhập nhòe Tôi bịt hai n ón tay lên mí mắt, và

iữ yên tron vài phút Khi buôn tay, một n mặc quen thuộc đã ở n ay tr ớc mặt tôi Tôi há hốc miện :

- Trời i…

Trên n mặt đó hiện thêm một nụ c ời:

- Châu đây mà, chứ đâu phải ma

iọn nói xác nhận hình n ời đó khôn phải là ảo ảnh Trời bỗn tối sầm lại chun quanh tôi Vậy là hết! Điều mà tôi hằn lo sợ cuối cùn đã xảy ra Tôi - lớp tr ởn , tôi – cánh chim đầu đàn của tập thể 12Á, tôi - học sinh xuất sắc nhất khối 12, và tôi thằn thợ sửa xe tron cái áo rách b m, tay chân lấm lem dầu m Bất iác, tôi co rúm n ời lại…

- Hùn khôn mời Châu n ồi sao?

Trang 7

Tôi n hiến răn :

- Có chuyện ì khôn ?

Châu tròn xoe mắt:

- Chao i, đan nắn đạp xe từ nhà đến đây để đ ợc Hùn đón chào nh vậy đó?

Cái bĩu môi hờn dỗi khôn che đ ợc ánh mắt xót xa th n hại! Tôi c ời ằn:

- Đan nắn từ nhà đến đây để coi chuyện lạ chứ ì? Thì đây, tôi là thợ sửa xe đó, nhà tôi n hèo, tôi phải kiếm tiền phụ má, nuôi em… Tức c ời lắm, phải khôn ? Cứ c ời đi! Cứ việc khinh th ờn đi! – Tôi ầm lên – Tôi khôn cần lòn th n hại của ai hết!

Nhìn trừn trừn vào đôi mắt đen tr ớc mặt, tôi tuyệt vọn chờ một cái mím môi iận dữ, một cái quay phắt lạnh lùn Nh n … Châu vẫn dịu dàn nhìn tôi và thốt nhiên, ánh mắt đó bỗn làm tôi choán ván

- Nhà Hùn n hèo, Hùn kiếm tiền phụ má bằn chính sức lao độn của mình, có ì mà c ời đâu? Tại sao Hùn lại sợ Châu khinh th ờn ? Tại sao Hùn n hĩ là Châu sẽ th n hại?

Tôi n ẩn n ời… Bao nhiêu iận dữ khôn biết đã tắt từ bao iờ, cả n ôn n ữ cũn kéo nhau đi mất Tôi mở miện , mà khôn thốt ra đ ợc tiến nào

- Nếu nh Hùn khôn làm nh thế, thì mới đán khinh, Châu đến đây để nói với Hùn nh vậy,

nh n ch a kịp lên tiến … thì…

Châu n ừn lời, le l i, rồi nhoẻn miện c ời:

- Còn nhớ lần Thân làm quê Châu tr ớc lớp chuyện “ổ” ve chai lôn vịt khôn Nhờ Hùn mà từ đó Châu khôn còn xấu hổ, khôn còn buồn tủi vô lý… nhất là nhữn lúc lan than đi mua ve chai với

Thiếu chút nữa tôi đã nhảy dựn lên, Tôi buột miện kêu sửn sốt:

- Đi mua ve chai?

- Phải, Bởi vì nhà Châu cũn n hèo, Châu cũn phải kiếm tiền phụ má nuôi em - Châu thôi c ời, nhìn thẳn mắt tôi – Hùn có thấy tức c ời khôn ? Và có “khinh th ờn ” Châu khôn ?

Tôi hoan man tránh ánh mắt Châu, để nhìn lại chính mình Tại sao tôi lại sợ n ời khác nhìn thấy tôi tron cái áo rách b m và tay chân dính đầy dầu nhớt? Tôi bàn hoàn tr ớc câu hỏi đó, và khôn dám n hĩ sâu h n

*

* *

Chỉ thiếu một điểm thôi!

Tôi đứn chết lặn iữa rừn n uời, bản điểm nhòe đi tr ớc mắt Thiếu một điểm, n hĩa là vẫn đậu, với điều kiện phải có năm trăm n àn đồn

Năm trăm n àn đồn ?

Trang 8

Tìm đâu ra? Tron nhà khôn còn ì có thể bán đ ợc, kể cả bàn thờ Bán nhà ? Tôi rùn mình Để

mở cổn vào đại học cho tôi, cả nhà phải ra lề đ ờn sốn ? Hay là õ cửa nhà một n ời thân nào

đó – nh dì hai chẳn hạn? “Khôn cần phải tỏ ra sĩ diện với dì hai đâu cháu” iọn nói n ọt n ào van lên nhức buốt tron tai Tôi n hiến chặt răn Khôn bao iờ!

Khôn bao iờ? Tôi tuyệt vọn nhìn nắn chiều đan tắt dần Trời tối sầm đi, xun quanh tôi, bón tối phủ đầy…

- Má i, m ời hai điểm! Đậu rồi! Đậu rồi! Mừn quá! Má! Má i!

Tiến hét sát bên tai làm tôi iựt mình Một đứa con trai đa nhảy dựn lên, ôm chầm n ời đàn bà

má nó kêu là má, bất chấp nhữn con mắt tò mò M ời hai điểm? Đ n nhiên là đậu! Tôi thẫn thờ nhìn chiếc xe màu nâu bón loán và n ời mẹ áo quần lộn lẫy Và thốt nhiên, ruột tôi nh thắt lại Tôi vừa sực nhớ đến má

Tôi phải nói sao với má bây iờ?

Khi tôi b ớc vào nhà, cả sáu n ời đều bật dậy, nhữn câu hỏi nôn nao hầu nh cùn cất lên cùn lúc:

- Mấy điểm vậy, anh Hai?

Câu hỏi của má có ắn theo một nụ c ời trìu mến:

- Sao, con? – Có điều, iọn má run run một cách khó thấy

Bắt đầu rồi đây! Tôi hít mạnh, nhìn má bằn đôi mắt sán rực:

- Má phải th ởn con mới đ ợc! – Tôi hét lên, ồm chầm lấy má – Con đậu rồi! iành đ ợc học bổn rồi!

iấu cái nhìn tron tóc má, tôi cố ắn n hĩ tới đứa con trai ban chiều Nó đậu m ời hai điểm, còn tôi, tôi h n nó một điểm kia mà!

Nh n với Châu thì khác

Châu đến tìm tôi một buổi tr a vắn khách, nhìn vào mắt Châu, tôi biết mình sẽ khôn diễn nổi bất

cứ vở kịch nào

Tôi nói:

- Cả nhà ai cũn tin là tôi lấy đ ợc học bổn Sắp tới đây phải làm sao cho mọi n ời tin là tôi đan học bách khoa thực sự… Châu iúp tôi chứ?

Châu nhìn tôi, khôn hiểu

- Thật sự Hùn đã đậu rồi!

Tôi nhún vai:

- Tìm đâu ra năm trăm n àn? Tôi khôn muốn nhìn thấy tóc má tôi bạc thêm nữa đâu Châu!

- N hĩa là… ?

Trang 9

Tôi c ời buồn:

- Tôi đã xin đ ợc chỗ làm ở ara e xe h i N oài ra, còn phải bỏ ốn dần dần rủi năm sau khôn lấy

đ ợc học bổn , Châu biết khôn …

iọn Châu thật lạ:

- Hùn khôn cần làm vậy đâu!

- Hả - tôi n n ác – Châu nói sao

- Tại vì… - Châu cắn môi, n ập n ừn – Vì ai cũn hiểu và thôn cảm với hoàn cảnh của Hùn , do

đó, cả lớp, cô chủ nhiệm và thầy cô bộ môn đã cùn nhau… kẻ ít n ời nhiều… tổn cộn là sáu trăm n àn…

Từ lúc đó, tôi khôn còn n he ì nữa Tai ù lên, tôi sữn sờ nhìn ói iấy vuôn đan phình ra, lớn dần thành một bức t ờn khổn lồ, chắc chắn iữa tôi và Châu Tiền? N ời chị của má đã từn mỉm c ời ném tiền lên mâm c m của ia đình tôi iờ đây, Châu cũn đan xòe ra một ói tiền, cũn mỉm c ời, có lẽ đợi một cái sán mắt vui mừn , một tiến tạ n rối rít Tôi n hiết chặt răn :

- Ai m ợn Châu làm chuyện đó? T ởn tôi sẽ cám n Châu hay sao? Đừn có n u!

Phải mất một lúc lâu để cho vẻ mặt rạn r trên mắt Châu tê cứn lại, bàn hoàn Nh n tôi khôn

để Châu kịp nói:

- Tron khi tôi đan cần một ánh mặt độn viên, một câu nói khuyến khích, thì Châu lại ném ra một nắm tiền Tức c ời thật! N ời n hèo chỉ có một thứ để hãnh diện thôi, đó là tự trọn Châu cũn

n hèo nh tôi kia mà, tại sao Châu khôn biết

Tôi c ời ằn:

- Thì ra cũn có loại n ời n hèo khôn hề biết tự trọn là ì nữa sao Châu?

Với n mặt trắn bệch khôn còn chút máu Châu cuốn cuồn bật dậy, nhào lên xe đạp và cuốn cuồn phón đi

Còn lại một mình, tôi chụp thùn đồ n hề, n hiến răn ném thật xa, và sữn sờ nhìn nhữn dụn cụ sửa xe đổ ra văn tun tóe…

Tôi n ả l n xuốn i ờn , n ời mỏi rã rời sau m ời sáu tiến đồn hồ quay nh chon chón iữa tiến ồn và máy móc Tôi nhắm mắt lại, cố xua đuổi mọi hình ảnh ra khỏi đầu Chỉ có làm việc điên cuồn và iấc n ủ mới có thể iúp tôi quên tất cả

- Hùn

iọn của má T ởn nh i ờn chiếu cũn run bắn lên tron một cái iật mình hoản hốt Đã lâu, khôn ai còn cố ắn thức đợi tôi về Tôi vẫn nhắm mắt, nằm im Má sẽ n hĩ là tôi đã n ủ và sẽ bỏ đi…

- Má biết con còn thức Dậy đi, má có chuyện muốn bàn với con

Tôi trở mình, iọn tôi nhừa nhựa n ái n ủ:

Trang 10

- Có chuyện ì để mai bàn đ ợc khôn má…? Bây iờ con buồn n ủ quá

- Má đứn đây chờ con

iọn má vẫn nhẹ nhàn Tôi thở dài, n ồi dậy Tôi biết, khắp thế ian này khôn ai có thể an lì

h n má, vả lại bao nhiêu mệt mỏi khôn hiểu đã tan biến tự lúc nào

N ọn đèn dầu trên bàn thờ hắt ra một thứ ánh sán vàn leo lét D ới ánh sán run rẩy đó, tôi trân mình chịu đựn cái nhìn của má Hàn thế kỷ qua, má đau xót nói:

- Càn n ày, má thấy con càn iốn bộ x n biết đi đó Hùn !

D ờn nh có ai đó vừa nhấc tản đá n hìn cân khỏi n ực tôi, tôi thở phào nhẹ nhỏm T ởn

chuyện ì!

- Má, con kiếm tiền mua sách vở, mai mốt lên đại học rồi sẽ khôn còn thời iờ nữa đâu! Má đừn

lo, con hứa tr ớc khai iản con sẽ n hỉ ở nhà bồi d n hai tuần mà – tôi c ời hì hì - Chỉ sợ khi đó

má quở càn n ày con càn iốn cục m biết ăn thôi!

Má cũn c ời:

- Thôi đ ợc, chuyện đó tính sau N ày mai con n hỉ làm một bữa, đ ợc khôn ?

- Chi vậy má?

- Đi lên tr ờn với má, đến mai là hạn chót đón tiền rồi

Miện tôi bỗn nhiên khô khốc:

- Tiền ì, Sinh viên đại học khôn nhữn nhà n ớc đào tạo miễn phí, mà còn đ ợc cấp l n hàn thán , bộ má khôn biết sao?

iọn má vẫn khôn đổi:

- Má biết Cái n ày má lên tr ờn hỏi điểm cho con, n ời ta có cắt n hĩa sinh viên đậu bao nhiêu điểm thì đ ợc học bổn – Tôi tránh cái nhìn của má, nh n khôn còn kịp nữa – Má cũn biết sinh viên hệ B phải đón tiền học phí bao nhiêu tron năm đầu

- Má?!

Tiến kêu n hẹn n ào tắt lịm, tôi n ồi chết lặn nhìn má chăm chăm Nh n , dù tôi có mở trừn đến rách toan khóe mắt, hình ảnh má tr ớc mắt vẫn cứ nhòe đi, chập chờn Một iọt nón khôn hiểu từ đâu rớt xuốn trên môi, iọt nữa, rồi iọt nữa… Tôi òa khóc tron vòn tay dan rộn siết tôi vào lòn …

Lâu lắm rồi, tôi - đứa con trai đầu lòn mới trở lại tron vòn tay của má Và, d ờn nh cũn đã lâu lắm tôi mới tìm lại đ ợc cảm iác bình yên thanh thảnh nh thế này N ập tron cảm iác đó tôi tức

t ởi dốc cạn lòn mình Phải chi ba đừn mất và tôi đừn phải đi làm? Phải chi tôi có nhiều thời ian

h n để học? Phải chi tôi cò đủ tiền thi nhiều tr ờn nh đám bạn? Phải chi tôi muời bốn điểm? Phải chi nhà đ khốn khó h n? Phải chi…

Má lặn lẽ n ồi n he Sau cùn , má nói:

Ngày đăng: 25/02/2023, 22:14

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w