1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Xuân Quỳnh- Tình yêu mãi còn lại docx

5 265 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 157,24 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Từ năm 1962 đến 1964, Xuân Quỳnh học Trường bồi dưỡng những người viết văn trẻ khoá I của Hội Nhà văn Việt Nam.. Năm 1973, Xuân Quỳnh kết hôn với nhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Vũ, trư

Trang 1

Xuân Quỳnh- Tình yêu mãi còn lại

* Tiểu sử:

Xuân Quỳnh tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh ngày 6 tháng 10 năm

1942 tại làng La Khê, xã Văn Khê, thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Đông (nay thuộc quận Hà Đông, Hà Nội) Nhà thơ xuất thân trong một gia đình công chức, mồ côi mẹ từ nhỏ, ở

với bà nội Tháng 2 năm 1955, Xuân Quỳnh được tuyển vào Đoàn Văn công nhân dân

Trung ương và được đào tạo thành diễn viên múa

Bà đã nhiều lần đi biểu diễn ở người ngoài và dự Đại hội thanh niên sinh viên

thế giới năm 1959 tại Viena (Áo) Từ năm 1962 đến 1964, Xuân Quỳnh học Trường bồi dưỡng những người viết văn trẻ (khoá I) của Hội Nhà văn Việt Nam Sau khi học

xong, làm việc tại báo Văn nghệ, báo Phụ nữ Việt nam Xuân Quỳnh là hội viên từ

năm 1967, ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khoá III Năm 1973, Xuân Quỳnh kết hôn với nhà viết kịch, nhà thơ Lưu Quang Vũ, trước đó, Xuân Quỳnh kết

hôn lần đầu tiên với một nhạc công của Đoàn Văn công nhân dân Trung ương và đã ly hôn Từ năm 1978 đến lúc mất Xuân Quỳnh làm biên tập viên Nhà xuất bản Tác phẩm

mới

Trang 2

Xuân Quỳnh mất ngày 29 tháng 8 năm 1988 trong một tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương,thị xã Hải Dương (nay là thành phố), tỉnh Hải Dương cùng với Lưu Quang Vũ và con trai út Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi

Xuân Quỳnh được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm

2001

* Thành tựu nghệ thuật:

Thơ Xuân Quỳnh giàu cảm xúc với những cung bậc khác nhau như chính tính cách luôn hết mình của Xuân Quỳnh Những bài thơ khi hạnh phúc đắm say, lúc đau khổ, suy tư của nhà thơ luôn gần gũi vì được viết với sự đằm thắm của một người phụ

nữ vừa làm thơ vừa làm vợ, làm mẹ Nhiều bài thơ của Xuân Quỳnh đã trở nên nổi

tiếng như Thuyền và biển, Sóng, Hoa cỏ may, Tự hát, Nói cùng anh Các bài thơ Sóng, Truyện cổ tích về loài người được đưa vào sách giáo khoa phổ thông

của Việt nam Nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu đã phổ nhạc rất thành công các bài

thơ:Thuyền và biển, Thơ tình cuối mùa thu của Xuân Quỳnh

Thơ tình cuối mùa thu

Cuối trời mây trắng bay

Lá vàng thưa thớt quá

Phải chăng lá về rừng

Mùa thu đi cùng lá

Mùa thu ra biển cả

Theo dòng nước mênh mông

Trang 3

Mùa thu vàng hoa cúc Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em

Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả: Lối đi quen bỗng lạ

Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má Hơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng cây

Đã bao mùa bão gió Tình ta như dòng sông

Đã yên ngay thác lũ Thời gian như là gió Mùa đi theo tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn em và anh Cùng tình yêu ở lại

- Kìa bao ngươi yêu mới

Trang 4

Đi qua cùng heo may

CtrlZ: Vào thời khắc giao mùa, con người thường dễ xao xuyến, rung động và

dễ gợi cho người ta cũng với thời khắc này, có một kỷ niệm in dấu trong thời gian Đối với nhà thơ, nó càng trở nên tinh tế Đó là Lưu Trọng Lư, "mỗi lần nắng mới hắt bên song", là mỗi lần cái thuở thiếu thời được sống trong tình thương của người mẹ hiện lên, êm đềm, hạnh phúc! Với Xuân Quỳnh, một "Tiếng gà trưa" trên đường hành quân cũng đủ gợi nhắc những kỉ niệm đẹp đẽ với người bà thời thơ ấu

Cũng với Xuân Quỳnh trong "Thơ tình cuối mùa thu" lại khác, không đánh thức kỉ niệm mà tô đậm sự hiện hữu sự lãng mạn, nồng nàn của tình yêu Thời gian đâu chỉ khắc sâu kỉ niệm mà hơn thế nữa nó làm mới thêm lên một mối tình Vài đám mây nhởn nhơ phía xa chân trời, vài chiếc lá vàng xơ xác cuối thu, sắc vàng đang thu vào hoa cúc, tất cả đang vận hành theo quy luật của tự nhiên, thu qua đông tới Cảm giác thời gian cuốn đi tất cả, anh và em cũng tưởng như đã đi vào mùa thu quên lãng Nhưng không:

Chợt làn gió heo may

Thổi về xao động cả:

Lối đi quen bỗng lạ

Cỏ lật theo chiều mây

Đêm về sương ướt má

Hơi lạnh qua bàn tay

Đây phải chăng là lúc thời gian đánh thức, làm tươi mới lên cái nồng nàn, mãnh liệt và đầy lãng mạn của tình yêu, con đường xưa hai người từng chung bước

Trang 5

nay như mới lần đầu sóng đôi, cảm giác man mác vương theo ngọn cỏ, lại có cả những hẹn hò, lại có những hờn giận, để rồi bàn tay của anh mang theo cái giá lạnh của sương đêm Cảm xúc nhà thơ thật tinh tế, cả đoạn thơ mang theo hơi lạnh nhưng người nào cũng có sự ấm áp dành cho nhau! Lúc đấy cần có nhau, lúc ấy bên nhau thật ý nghĩa biết chừng nào (Chứ còn nằm trong chăn ấm đệm êm, chưa chẵc đã biết

đc cái nồng nàn dành cho nhau dâu ấy nhẩy???)

và rồi cũng chính lúc ấy, cả anh và em mới nhận ra sự diệu kỳ:

Tình ta như hàng cây

Đã bao mùa bão gió

Tình ta như dòng sông

Đã yên ngay thác lũ

Thời gian đi, thời gian lấy của con con người bao nhiêu thứ, ta có gì đáng nói? Tuổi tác? thời gian cũng lấy nốt, nhưng chỉ tình yêu còn mãi Tuổi trẻ của chúng ta ư? Gửi lại cho thế hệ trẻ, và họ sẽ viết tiếp những bản tình ca tuyệt đẹp khi cuối thu

Ngày đăng: 24/03/2014, 13:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w