Xe đến Sapa, tôi choáng ngợp với cảnh vật nơi lạnh lẽo và xa xôi ấy, đó là những cành hoa đào hồng phấn mà tôi vẫn hằn ao ước nhìn thấy.. Thì ra anh ta mới đến nhận việc, sống một mình t
Trang 1ĐỀ BÀI: HÓA THÂN ÔNG HỌA SĨ KỂ LẠI CUỘC GẶP GỠ ANH THANH NIÊN ( LẶNG LẼ SA PA )
I Mở bài:
Có những ngày buồn tẻ, tôi cố tìm cho mình cảm hứng nghệ thuật để họa tranh, song có lẽ vì quang cảnh xung quanh đã như thấm thía vào từng ngõ ngách tâm hồn, cũng đã in hằn lên bộ màu và sấp giấy kia nên tôi không chắt chiu ra những góc nhà, hẻm nhỏ để vẽ nữa Tôi quyết định đi tìm một vầng trời mới, nơi có con người lao động, có thiên nhiên diệu cảnh đa tình để một lần nữa nung nấu lên tình yêu của tôi với nghệ thuật Và tôi đến Lào Cai, nơi có vùng Sa Pa trác tuyệt, có những rặng đào rung rinh, có cây tử kinh màu hoa cà Cũng tại đó, tôi gặp một anh thanh niên trẻ tuổi với cái thèm người giữa rừng cây đơn độc và niềm thương lao động anh dành cho công việc nơi núi non
II Thân bài
a Sự xuất hiện của anh thanh niên qua lời kể của bác lái xe:
Tôi bắt một chuyến xe với tâm trạng háo hức đến một vùng đất được mọi người hoan nghênh là một nơi lãng mạn và thơ mộng nhất đất Bắc Xe đến Sapa, tôi choáng ngợp với cảnh vật nơi lạnh lẽo và xa xôi ấy, đó là những cành hoa đào hồng phấn mà tôi vẫn hằn ao ước nhìn thấy Trong mắt tôi, khung cảnh trước mắt là một bức họa gợi lên một hình mẫu lí tưởng của bao người nghệ sĩ, bao con người theo dòng đam mê cháy bỏng của nghệ thuật Hoa đào nở một góc trời hòa vào trang không khí se lạnh của miền Bắc đang rơi vào mùa hoa tuyết gợi lên trong tâm hồn tôi một thức cảm thật kì lạ Có lẽ Sapa đã
là một phần trong sự ao ước của tôi, chính vì thế mà tôi đã say mê một cách nghẹn ngào khó tả Cảnh vật lãng mạn trong không khí se lạnh vẫn thường trực những con bò lang đeo chuông trên cổ, tiếng kêu leng keng như một chất lãng mạn thấm sâu vào Sapa hôm ấy Khung cảnh ấy, âm thanh ấy như hòa vào chính dòng cảm xúc nghệ thuât trong tôi tạo nên một bức tranh thật sâu sắc và lãng mạn Tôi quen được với một cô kĩ sư tài ba, nhưng lại chán nản cuộc sống vội vã ở thành thị và quyết định đến nơi Sapa muôn trùng Và rồi chúng tôi được dừng chân trên một con đường nhỏ, nơi núi non hung vĩ và hoang du khiến tôi thích mắt Bác lái xe biết trong tôi trào dâng về thức cảm nghệ thuật, bác ngõ lời giới thiệu cho tôi một chàng thanh niên được mệnh danh là người cô độc nhất thế giới Bác ấy kể với chúng tôi một giọng điệu ngộ nghĩnh và có lẽ
là hứng thú: “Cách đây 4 năm, có hôm tôi cũng đang đi thế này chợt thấy một khúc thân cây chắn ngang đường, phải hãm lại một anh thanh niên ở đâu chạy đến, hè với tôi và khách đi xe đẩy khúc cây ra một bên cho xe đi Hỏi ở đây ai đẩy cây ra giữa đường thế này, anh ấy chỉ đỏ mặt Thì ra anh ta mới đến nhận việc, sống một mình trên đỉnh núi,bốn bề chỉ cây cỏ và mây mù lạnh lẽo, chưa quen, thèm người quá, anh ta kiếm kế dừng lại để gặp chúng tôi, nhìn trông và nói chuyện một lát” “ Thèm người” ở đây ắt là thèm cảm giác được nghe những câu chuyện ở miền xuôi, thèm cảm giác có người kề cạnh lắng nghe và hơi ấm áp của người vẫn kề cạnh anh nơi đỉnh núi xa xôi và đầy hiểm trở
b Cuộc gặp gỡ, trò chuyện giữa anh thanh niên, cô kĩ sư:
Nghe bác lái xe nói xong, tôi bất chợt cảm thấy trong thâm tâm trào dâng một niềm xúc động đến nghẹn lòng khi nhìn thấy anh thanh niên trong câu chuyện nơi Sapa lạnh lẽo Anh ấy với tầm vóc bé nhỏ, ốm o gầy mòn, chỉ 27 tuổi nhưng lại sống trong cuộc sống của những người lớn tuổi, sống với nỗi cô đơn Dẫu thế tôi vẫn trên nét mặt ấy là một nụ cười rạng ngời mà chẳng ai có thể mang đến “Cháu gửi bác củ tam thất cháu vừa đào thấy cháu gửi bác gái ngâm rượu uống?” Anh ấy biết cách quan tâm đến người khác, tôi nghĩ trong bụng rằng anh ấy sống ở nơi lạnh lẽo đến thế mà tâm hồn lại chẳng lạnh lẽo Bác lái xe lại lấy từ trong túi cửa xe ra một cuốn sách và đưa cho anh ta Ra là anh ta nhờ bác ấy mua hộ cuốn sách Anh thanh niên ấy với nét mặt hớn hở mời tôi và cô kĩ sư đến nhà anh ấy uống trà và nói chuyện Ai cũng nghĩ rằng anh ta ở một mình chắc nhà chẳng gọn gàng ngăn nắp, nay có người đến thăm nhà nên bật như một cái lò xo trở về nhà dọn dẹp cho sạch
sẽ đón khách Nhưng điều tôi và mọi người nghĩ là hoàn toàn sai Anh ấy trở về để hái một bó hoa thật to, thật lộng lẫy để tặng và chào đón cô kĩ sư xinh đẹp Cô kĩ sư ấy hạnh phúc quên cả sư ngượng ngùng trên nét mặt Cô vội chạy đến với chàng trai và ôm chặt bó hoa vào lòng Anh ấy bảo với tôi anh thèm nghe chuyện ở miền xuôi, nơi mà tôi sinh sống và làm việc, nơi
mà anh ấy hằn mong ước được sống Và rồi 5p cho những câu chuyện về công việc khó nhọc mà anh thanh niên bé nhỏ ấy mang vác trên vai Anh làm việc trong những khung giờ khắc nghiệt bốn giờ, bảy giờ, 11h hay lại 1h sáng Anh bảo rằng anh nản nhất là khung giờ 1h sáng Nhưng không, anh làm việc với trách nhiệm cao Dẫu bão tuyết có cuốn trôi đi thì trực trào trong anh vẫn là lòng yêu nước, yêu dân khiến cho anh vẫn luôn đứng lên trên chính sự nản lòng của mình Cô kĩ sư ngồi trên chiếc bàn làm việc nhỏ, chợt đọc một trang sách mà anh đang đọc dở đồng thời nghe câu chuyện của anh ấy và tôi Khung cảnh ấy, con người ấy đã khiến trong đầu tôi gợi lên bao cảm hứng về bức họa tình người thiêng liêng và nhiều sự thương cảm Tôi thưởng thức ly chè nóng đã 3 ngày chẳng được uống, trong lòng gợi sự hân hoan khó tả tôi tự rót thêm 1 chén cho mình để thưởng thức hương vị nơi miền núi ấy Tôi thỏa thuận với anh thanh niên về việc mươi ngày nữa tôi sẽ trở lại và kể cho anh nghe về những câu chuyện hay ho ở nơi thành thị tôi vẫn luôn thắc mắc về việc tại sao người ta gọi anh ấy
là “thèm người” tôi bèn đem chuyện ấy hỏi cho ra lẽ Anh thanh niên bật cười rồi trả lời anh ta phủ nhận về biệt danh ấy của mình bởi anh ta nói người cô đơn trên đỉnh núi đồ sộ phan xi pang kia mới là cô đơn và một mình Vừa nói chuyện với anh
ấy, tôi vừa đặt bút hòa vào trang giấy họa thành bức chân dung tuyệt đẹp về con người nhỏ bé mà có lẽ tôi đã ngưỡng mộ Ngòi bút của tôi bất lực trên trang giấy nhưng đó là khát khao, là cuộc sống của tôi, nó thôi thúc tôi phải vẽ một con người
âm thầm lặng lẽ Anh thanh niên biết tôi vẽ anh ấy, anh ấy vẫn tỏ thái độ lịch sự với tôi khi vẫn ngồi im cho tôi họa nét bút trên trang giấy ngà thẳng tắp Anh ấy giới thiệu cho tôi về những con người hi sinh thầm lặng trong công cuộc chiến đấu với cuộc sống và chính bản thân họ: ông kĩ sư vườn rau, đồng chí nghiên cứu khoa học… Nhưng đất sapa này, anh là con người khiến tôi nể phục vì sự thầm lặng, sự ân cần vì đất nước Còn về phía cô gái ấy, cô cùng nghe những câu chuyện nơi sapa lạnh giá cùng chúng tôi đồng thời lại đọc 2 trang sách dang dở mà anh thanh niên để lại Chắc có lẽ, trong cô đã sống dậy một cảm giác yêu, một sự rung động về con người mộc mạc Tôi chợt thấy cô ấy loay hoay tìm trong túi xách một thứ gì đó Rồi tuyệt vọng khi có lẽ chẳng có thứ gì Có lẽ trong chính tôi đã hiểu ra được cô đang nghĩ gì và những gì đang diễn ra trong tâm trí cô ấy Và rồi cô quyết định để lại trên bàn nhỏ xinh ấy một cái khăn mùi soa của chính mình, thứ thoảng lại một mùi hương của tình yêu sét đánh mà cô vẫn mong muốn dành tặng
c Cuộc chia tay giữa 3 người:
Trang 2Bỗng anh thanh niên hét lên một cách đầy vội vã: “ trời ơi, chỉ còn có 5p” Chính trong giọng nói của anh ta là sự hối tiếc về cuộc chia li này Cô kĩ sư cũng vội vã kéo ghế , đi về phía tôi và cùng tôi chào tạm biệt con người tuyệt vời ấy Và rồi anh thanh niên lại một lần nữa nói lớn: “ô, cô còn quên chiếc mùi soa đây này” Câu nói khiến cô gái kia mặt đỏ ửng ngại ngùng Anh ta mang tới trả cho cô kĩ sư, còn cô ấy mặt ngại ngùng đỏ ửng cầm lấy chiếc khăn và quay vội sang chỗ khác Đi đến cửa, có cái gì đó khiến tôi tiếc nuối và thôi thúc tôi phải trở lại tôi nắm chặt đôi bàn tay anh ấy như một lời nhắn nhủ và gợi trong anh ta về một niềm tin về tôi, tin về sự trở lại của chính tôi nơi sapa này một lần nữa Cô kĩ sư từ biệt thanh niên bằng một cái nắm tay trìu mến nhưng đó không đơn thuần là một cái bắt tay mà có lẽ như trao cho nhau những thứ chỉ nên giữ kín trong lòng mãi mãi mà chẳng thể nói ra Anh thanh niên ấm áp đến mức khi từ biệt còn ấn vào tay tôi cái làn trứng tôi nghĩ thầm trong bụng chẳng hiểu nơi ấy anh đã ăn những gì mà cho tôi làn trứng quý báu đến thế nhưng đó là tấm lòng thì tôi sẽ nhận, tấm lòng sắc son của người con trai cô độc Tôi xách làn trứng, còn cô gái kia thì ôm một bóa hoa thật to có lẽ như cô cũng là một bó hoa tuyệt đẹp, nắng sapa chiếu vào bó hoa nhiều màu sắc ấy càng khiến nó trở nên rực rỡ và tươi sáng hơn thế nữa
III Kết bài
Chuyến đi này sẽ là một trong những kỉ niệm khó quên của tôi tôi đã gặp anh thanh niên , con người thật đẹp, thật cao cả, đẹp từ cách sống đến tâm hồn Anh ấy đã cho tôi những ấn tượng mạnh về một thế hệ trẻ, những người anh hùng âm thầm lặng lẽ phục vụ cho đất nước, cống hiến hết mình cho xã hội Tôi sẽ làm cho mọi người hiểu rõ anh, trân trong tất cả những con người đang âm thầm làm việc ở những nơi xa xôi, hẻo lánh không người Họ thực sự là những anh hùng Cuộc chiến của
họ không tiếng súng, không đổ máu nhưng không kém phần hiểm nguy và đáng sợ Họ cần phải được biết đến, cần trân trọng
và tôn vinh Và nhất định tôi sẽ tìm về nơi đây, tìm về nơi buồn nhất thế gian mà lại dư vị dư tình biết bao nhiêu
Trang 3ĐỀ BÀI: HÓA THÂN CÔ KĨ SƯ KỂ LẠI CUỘC GẶP GỠ ANH THANH NIÊN ( LẶNG LẼ SA PA )
Là một cô gái trẻ của Hà Nội vừa mới tốt nghiệp, chuẩn bị nhận công tác ở Lai Châu, tôi háo hức đón chờ công việc mới để góp phần công sức xây dựng đất nước lúc bấy giờ Trên chuyến xe đến chỗ nhận việc làm, tôi gặp và trò chuyện cùng bác lái
xe và một bác họa sĩ lão thành Trong chuyến đi qua Sa Pa ấy, tôi và bác học sĩ đã gặp được một anh thanh niên mà mãi sau này tôi vẫn nhớ Tôi nhớ không phải là tôi thích anh mà tôi nhớ vì ngưỡng mộ anh, kính trọng anh
II Thân bài
a Giới thiệu Sa Pa và anh thanh niên
Người ta hay nói cuộc đời là những chuyến đi, với tôi điều đó đúng Mỗi chuyến đi trong đời đều để lại cho tôi những ký ức nho nhỏ ghép lại thành một cuốn lưu bút đầy những kỷ niệm Tuổi trẻ của tôi là những trang giấy chưa được tô vẽ nhiều màu sắc của cuộc sống trừ việc được soi rọi bởi tri thức, với một cô gái chưa trải sự đời thì chuyến đi này là một bước ngoặt lớn
Và có lẽ sapa là nơi phù hợp để tôi có thể bắt đầu một công việc của 1 người sinh viên vừa ra trường Hoa đào nở rộ, rực rỡ
và lộng lẫy vô cùng, đen xen vào đó là cái khí trời se lạnh của mùa đông làm cho con người ta như say đắm vào 1 thứ cảm giác khó tả Thỉnh thoảng, đàn bò lang được đeo chuông, buông thả trên những cánh đồng cỏ ven đường tô điểm cho khung cảnh yên bình vốn có Âm thanh ấy, khung cảnh trữ tình ấy như hoà vào làm 1 tạo nên 1 bức tranh thiên nhiên lãng mạn Tôi còn nhớ như in trên chuyến xe ngày hôm đó tôi ngồi cạnh bác họa sĩ già Ngồi trên xe tôi đưa mắt nhìn khung cảnh xung quanh mà chẳng thể che đi sự thích thú, với tôi mọi thứ đều mới lạ và kích thích Đi một đoạn xa, người tài xế cho xe dừng
để mọi người nghỉ ngơi ăn uống Đang lúc mọi người còn xôn xao vui vẻ, người lái xe lại quay sang giới thiệu với bác họa sĩ
về anh thanh niên – người cô độc nhất thế gian Chẳng hiểu sao lúc này bác họa sĩ liếc sang tôi, hai má tôi có chút nóng thêm chút ngại ngùng Người lái xe nói thêm về anh thanh niên nọ cho chúng tôi, thì ra anh công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu trên đỉnh Yên Sơn Do tính chất công việc, lại thêm nơi ở hẻo lánh nên thành ra anh thèm người, cứ mỗi lần xe chạy đến đoạn này lại thấy một khúc gỗ to chắn giữa đường Lúc này tôi mới hiểu khúc gỗ chắn đường kia là do anh ấy, hóa ra ở nơi cao hai ngàn sáu trăm mét này lại làm người ta cô độc đến vậy
b Chi tiết
Đúng lúc anh thanh niên vừa kể xuất hiện, tôi nhìn sang mà có chút bất ngờ, trước mắt tôi là một người con trai dáng vóc nhỏ
bé, vẻ mặt tươi vui từ từ tiến lại Vừa lại gần anh đưa cho người tài xế một gói tam thất còn lem nhem ít bùn anh vừa đào được, còn người tài xế cũng đưa anh vài quyển sách bảo là anh nhờ mua hộ Sau màn chào khách, anh thanh niên ngỏ ý muốn mời tôi và bác họa sĩ già lên nhà chơi Trong lúc tôi còn e ngại thì người lái xe nọ cũng lên tiếng giục Nhà anh nằm trên sườn đồi phải đi lên một cái bậc cấp mới thấy được ngôi nhà nhỏ, đấy cũng chính là nơi anh sinh sống và làm việc Trong lúc lên nhà anh, trong đầu tôi cứ băn khoăn về chàng trai này, thậm chí tôi còn nghĩ anh ấy mời khách đến nhà bất chợt thế này, thế này nhà cửa cũng bừa bộn cho mà xem Nhưng chấm dứt suy nghĩ của tôi là một khung cảnh hoàn toàn khác, tôi không kiềm được sự ngạc nhiên mà “ô” lên Anh đứng cắt hoa trước một khung cảnh đẹp tựa tranh nào là thược dược, hoa dơn đủ màu sắc, Đột nhiên tôi quên mất sự ngại ngùng ban nãy tôi tiến về phía anh như thể đã quen từ rất lâu Anh thanh niên bỗng xoay người lại, trao tận tay tôi bó hoa anh vừa cắt, tự dưng lúc này tôi thấy tim mình đập nhanh hơn, hơi thở có chút nóng, tôi vừa nhận hoa anh lại bảo tôi có thể cắt tùy ý nếu như tôi thích Sau câu nói đó người tôi như có luồng điện chạy qua, tôi ôm bó hoa ghì vào ngực Chính lúc này, anh thanh niên kia với tôi không còn xa lạ nữa, tôi lấy hết dũng cảm nhìn thật rõ khuôn mặt anh Dáng người nhỏ với nụ cười ấm áp, anh vội đưa tay lau nhẹ giọt mồ hôi lăn trên sống mũi mà tâm tình Qua lời kể của anh, tôi mới biết được mình là người con gái đầu tiên lên nhà anh từ bốn năm nay Đồng thời, đoàn xe này cũng là đoàn xe thứ hai ghé thăm anh từ sau dịp tết Lời anh kể tự nhiên nhưng sao lòng tôi lại thấy thương đến lạ, có lẽ anh đã phải rất cô độc Cắt dòng suy nghĩ của tôi lúc đấy, anh giới thiệu cho chúng tôi biết sơ qua về công việc của mình Mỗi ngày, anh phải làm việc với máy móc như ở các trạm khí tượng, nào là đo gió, đo mưa nắng, rồi tính mây
để dự báo trước thời tiết phục vụ đời sống mọi người dưới xuôi Đương nói, anh chỉ vào chiếc thùng đựng nước mưa rồi lấy một chiếc cốc nhỏ gọi là cốc phân li, anh bảo đấy là dụng cụ đo của anh, tiếp tục là máy nhật quang ký đo ánh sáng mặt trời, rồi máy vin đo gió, anh nói cho chúng tôi cách anh nhìn sao để nói mây, nhìn lá lay nói gió và công việc chính quan trọng nhất của anh, theo dõi những con số trên chiếc máy đo chấn động mà báo về bằng bộ đàm theo thời gian nhất định Nghe anh
kể một hồi lâu, tôi cũng có thêm chút ít thông tin về các loại máy móc cũng như công việc mỗi ngày của anh Hóa ra mỗi nghề đều có những khó khăn riêng, công việc của anh không nặng nhọc, nhưng cần tính chính xác cao, kiên trì và cần mẫn, song ít ai chịu được cảnh cô độc một thân một mình ở núi non thế này Tôi và bác họa sĩ cứ mải mê nghe anh nói rồi lại ngẫm nghĩ trong đầu một vài điều Hết năm phút trò chuyện, anh mời chúng tôi vào nhà Sự tò mò tiếp tục lấn át tâm trí tôi,
nó thúc giục tôi phải nhanh hơn vì thời gian không còn nhiều nữa, chàng trai này làm tôi có cảm giác rất gần gũi lại thân quen Chỉ còn 20 phút, tôi và bác họa sĩ quyết định đi tham quan phòng của cậu ta Đó là một căn nhà ba gan, sạch sẽ, với những món đồ để dành cho công việc như biểu đồ, thống kê, máy bộ đàm Ở góc phía bên trái có một chiếc gương con, một chiếc bàn học, 1 giá sách với rất nhiều sách Giản dị biết bao Cuộc sống của con người này chỉ vỏn vẹn bấy nhiêu, bấy nhiêu cho một cuộc sống trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m, thật đúng với cái tên “kẻ cô độc nhất thế gian” Sau đấy, cậu ta bắt đầu kể
về lí do vì sao mình lại chọn công việc này Thì ra năm đó anh ta và bố mình đều nộp đơn ra mặt trận để bảo vệ tổ quốc Nhưng đáng buồn thay, bố anh ta được nhận còn cậu ta thì không Không bỏ cuộc trước tỉ số “1-0”, anh ta quyết định xin lên đây làm việc với mong muốn có thể góp một phần công sức cho bà con mặc dù không trực tiếp ở mặt trận Và ông trời không phụ lòng anh ta, vào một lần anh ta phát hiện một đám mây khô đã giúp cho quân ta tiêu diệt được không quân địch trên cầu Hàm Rồng Và vậy là “1-1”, không dừng lại ở đó, anh ta muốn tiếp tục vượt qua bố mình Nghe tới đây tôi nhận ra anh ta hạnh phúc với công việc của mình biết bao Bước vào nhà tôi đảo mắt nhìn xung quanh, mọi thứ được sắp xếp rất gọn gàng
và sạch sẽ Cách anh bố trí góc làm việc cũng rất chỉnh chu, tôi tiến lại gần nơi anh nghỉ ngơi nhìn thấy một giá sách, tôi và người họa sĩ mân mê từng quyển sách, tôi chăm chú đọc tựa của chúng cho bác họa sĩ nghe bởi mắt ông đã kém, sau khi ngắm qua cả thảy tôi cầm trên tay cuốn sách ngồi vào bàn con lật từng trang như thể nâng niu cánh hoa mà nghiền ngẫm
Trang 4Mùi trà thơm làm tôi phân tâm mà vô ý lắng nghe câu chuyện giữa anh và bác họa sĩ già Anh nói về lý tưởng sống mà anh chọn, anh luyên thuyên kể về những câu chuyện như ông kĩ sư vườn rau, rồi đồng chí nghiên cứu bản đồ sét Trong cái bộn
bề lo toan, rồi hối hả của cuộc sống lại xuất hiện một anh thanh niên bình dị, khiêm tốn, sẵn sàng buông bỏ những ham muốn ngoài kia mà lên đỉnh Yên Sơn công tác quả là một điều lớn lao Có lẽ chính điều đó tạo ra nguồn cảm hứng tươi mới để bác họa sĩ già hí hoáy trên cuốn sổ tay chân dung anh thanh niên Cuộc vui nào mà chẳng đến lúc phải chia tay Giây phút đó thật luyến tiếc Tôi cố tình để lại cho anh chiếc khăn mùi xoa để làm kỷ niệm nhưng anh tưởng tôi quên nên trả lại cho tôi Tôi cùng bác họa sĩ chào tạm biệt anh Sau đó, anh đưa cho bác cái làn trứng- gà do anh tự nuôi, bảo là đồ ăn trưa mọi người, anh không thể tiễn tôi cùng bác họa sĩ vì sắp đến giờ “ốp”, rồi bảo lần sau chúng tôi hãy trở lại nhé Tôi cùng bác ra về trong niềm nuối tiếc vấn vương Bước xuống bậc cấp xuống đồi, đến mặt đường tôi nhìn lên thì thấy anh thanh niên đã đi vào nhà Chúng tôi ra về, nắng đã mạ bạc cho cả con đèo, đốt cháy rừng cây hừng hực làm cho đóa hoa càng rạng rỡ, tôi nhìn đồng
hồ, vẫn chưa đến 11h, đến giờ “ốp” đâu, sao anh ta không tiễn chúng tôi nhỉ Tôi chợt liếc nhìn bác họa sĩ nhưng rồi vì hồi hộp nên cũng chẳng nói gì
III Kết bài
Tính từ thời điểm đi SaPa ấy cũng đã ngót ngét 2 thập kỉ Nhưng sao lòng tôi vẫn rực rỡ về những kỉ niệm ấy như thuở đôi mươi Anh thanh niên để lại trong tôi quá nhiều ấn tượng, gieo cho tôi một cách nghĩ khác, cách nhìn khác với cuộc đời Ở anh có sự bình dị, chân chất nhưng vẫn tỉ mỉ và ấm áp lạ thường Mọi thứ từ anh khiến đầu óc tôi mở ra nhiều điều mới và hơn thế tôi thấy lòng mình xao xuyến, dường như trong tôi đang vương vấn chút dư vị Sa Pa ngọt ngào Cảnh đẹp ấy và cả anh thanh niên ấy nữa, sẽ không thể phai nhòa trong tâm trí tôi
Trang 5ĐỀ BÀI: ĐÓNG VAI BÉ THU KỂ LẠI TRUYỆN “CHIẾC LƯỢC NGÀ” – NGUYỄN QUANG SÁNG
Hạnh phúc là khi ta trở về bên nhà mà thổn thức thương yêu Là khi mà bản thân ta luôn mong muốn và khao khát được sống trong gia đình êm ấm, đoàn viên với cha, với mẹ luôn từng ngày chăm sóc cùng sự yên bình như con sóng nhỏ trôi Chỉ là đơn thuần thôi song lắm lúc lại bỗng nhiên trắc trở bởi thời thế gian truân Và tôi, chính tâm hồn này vẫn còn nhớ mãi về hy vọng cho mái nhà năm xưa, hy vọng được nuôi nấng gặp cha trong tháng ngày khó nhọc, chinh chiến Nào ngờ lại một lần
bỏ lỡ cuộc hội ngộ sau cùng với cha yêu chỉ vì tôi không biết trân quý, ấp ôm mà níu giữ Cuộc hội ngộ chứa đựng nhiều cảm xúc mà sau này đã in đậm trong góc tim tôi một thứ vệt của ân hận, khắc khoải và nhung nhớ Một kỉ niệm vừa hụt hẫng, nước mắt vừa hạnh phúc, ý nghĩa Kỉ niệm về những ngày gặp lại cha
II Thân bài
a Anh Sáu vừa về thăm nhà sau 8 năm xa cách
Ngược dòng thời gian về những ngày khi chiến tranh bùng nổ, khi quê hương còn là mảnh đất tro tàn, khói bụi với nhân dân khốn khó, kêu than, với mặt trận ác liệt, căm thù, từ trẻ đến già cả những người nông dân vì hoà bình mà sa vào chiến trường loạn lạc Họ dám nguyện mình cho Tổ quốc, non sông và có thể cũng bởi chính lẽ ấy mà ba tôi đã rời mẹ con tôi từ khi tấm thân này vẫn còn chưa biết nói để dấn thân vào con đường Cách mạng đầy thiêng liêng, cao cả Thuở ấy, tôi còn bé, mẹ có ra thăm ba nhưng chẳng chịu mang tôi theo thăm cùng Mẹ để tôi ở nhà có lẽ vì thương tôi sẽ khóc, sẽ khó lòng chịu đựng nổi truân chuyên Bởi thế mà suốt 8 năm ròng, thời gian cứ trôi và tôi vẫn cứ lớn song chẳng lúc nào được gặp thẳng ba tôi Điều duy nhất ủi an cho con trẻ chỉ duy là tấm ảnh ngả màu héo úa theo năm tháng Bức ảnh chụp lại cái khoảnh khắc ba và má cũng đứng kề cạnh nhau với nụ cười hạnh phúc, hân hoan như chào đón tôi vậy Trong ảnh, ba vận một bộ quân phục oai nghiêm, thẳng tắp cùng ánh mắt sắc nét, kiên cường bỗng khơi dậy trong thâm tâm tôi một điều gì còn cháy bỏng hơn thế
Ấy chính khao khát được gặp lại ba tôi Thế rồi vào một hôm, mẹ tôi được tin ngày đó là ngày ba trở về, lòng tôi vui mừng khôn xiết, tôi mong chờ lắm cái ôm ấm áp trong suốt 8 năm vắng bóng tình cha Nỗi mong chờ đến da diết mà chẳng bao giờ tôi có thể quên đi Bởi lẽ, niềm mong mỏi kia đã trú ngụ trong trái tim bé bỏng này suốt bề dày tháng năm Sự háo hức, sự hồi hộp với khoảnh khắc gặp ba Khi tôi đang vui đùa dưới bóng cây xoài xanh mát, tiếng chim kêu trên đầu và áng mây lững lờ trôi Không gian trưa thanh tịnh bỗng nhiên bị phá vỡ chỉ vì một âm thanh Tiếng xuống, tiếng người từ từ vang lên Rồi tôi trông thấy thấp thoáng đằng xa là 2 người đàn ông trên chiếc xuồng gỗ cũ kĩ, 1 người thì trông có vẻ háo hức lắm, vừa đến bờ thì đã nhảy thót xuống đất rồi nhanh chân chạy đến chỗ tôi Ông ta bỗng nhiên hét to với tôi: “Thu! Con ơi,
ba đây con ” Thế mà ông ấy lại là ba của mình sao? Lòng tôi vướng bận nhiều suy nghĩ - Đúng là ánh mắt trìu mến giống trong bức hình mà ngày đêm tôi thường đem ra ngắm nhìn nhưng thứ ánh mắt tôi chú ý lại là vết sạo to dài trên mặt ông ấy, trông thật đáng sợ! Bỗng ông ta dang hai tay ra trước mắt tôi, chầm chậm từng bước với nụ cười trên môi, mắt ông ấy ngần ngật nước làm tôi có chút hoảng sợ Tôi thấy lạ lắm mà cũng quen lắm Nhưng vết thẹo cứ giật giật mãi bỗng khiến tôi khiếp
sợ khôn cùng Thế là tôi chạy vọt vào nhà bám víu lấy mẹ, trong lòng không khỏi thấp thỏm lo âu Tôi nói nhỏ với má và theo má ra ngoài Người đàn ông với bộ đồ xanh ấy vẫn đứng đó, song trông buồn hơn, lặng lẽ hơn Hai tay ông buông thõng
và đôi mắt trầm ngâm đầy sâu xa
b Trong 3 ngày nghỉ phép
Nghe tin ông ấy ở lại nhà tận 3 ngày, tôi căm ghét ra mặt Trong suốt 3 ngày ấy tôi tuyệt nhiên không gọi ông bất cứ tiếng
“ba” nào và tôi tuyệt đối không cho mẹ ngủ cùng Tôi không cho phép ai thay thế vị trí của ba tôi Ông ấy dường như dùng
đủ mọi cách để buộc tôi gọi ông một tiếng “ba” nhưng với bản tính ương bướng vốn có, tôi chẳng bao giờ cất lên tiếng gọi
“ba” Buổi trưa ăn cơm, má bảo tôi gọi ba vào ăn cơm, tôi nào muốn gọi người đàn ông có vết sẹo to ấy vào ăn cơ chứ Thế nên tôi chứ lui cui ở trong bếp mà nói vọng ra với những câu nói trống không Tôi cứ thế mà kêu một cách trổng không và tất thay không một ai bước vào cả Tôi giận điếng người quay vào nói với mẹ kêu rồi mà người ta không có chịu vào Hồi sau ông bước vào với nét mặt thoát qua sự khổ tâm Một lần khác, đang nấu cơm thì thì mẹ tôi chạy đi mua thức ăn và xui thế nào mẹ dặn tôi ở nhà trông giúp mẹ nồi cơm, có gì cần thì bảo ba vào giúp Tôi đương nhiên biết rằng mẹ cố ý như vậy để ba con tôi gần nhau hơn, nhưng bản tính bướng bỉnh ấy nên tôi chẳng nhờ ông giúp lấy một lời Cứ thế mà tôi một mình lủi thủi dưới bếp để thể hiện rằng bản thân có thể làm được mà không cần ai giúp Nghe tiếng nồi cơm sôi, tôi giở nắp kiểm tra xem cơm chín chưa, lấy đũa sơ qua vài lần Cuối cùng thì công việc chắt nước cũng đến tay, tôi có chút lo sợ vì cái nồi thì quá to
so với người tôi, với một đứa trẻ chỉ mới 8 tuổi thì việc chắt nước đối với tôi thật sự khó nhằn và tôi chẳng thể làm được Tình thế dồn tôi đến đường cùng, tôi chẳng thể chắt nổi nồi cơm to tướng ấy, cơm đang dần cạn nước và nếu cứ để thể cơm
sẽ bị nhão, mẹ mà về thì tôi sẽ bị đánh mất Vô tình tôi nhìn lên ông ấy bày tỏ sự cầu cứu, không còn cách nào khác tôi đành
mở lời nhờ ông giúp Tuy vậy trong từng lời tôi thốt ra vẫn là cái tật ương bướng và không một chút lễ phép ấy Bác ba có nói gì với tôi nhưng tôi làm lơ đi Ánh mắt tôi nhìn xuống sàn rồi lại bất chợt nhìn lên ông ấy- người đàn ông vẫn mặc kệ lời tôi nói mà không chút động đậy Nhìn nồi cơm cứ sôi ùng ục mỗi lúc một nhanh, mỗi khi nước sôi lên lòng tôi như trật mất một nhịp, tôi càng sợ hãi nghĩ đến viễn cảnh má về sẽ đánh tôi Tôi chứ nhìn chăm chăm vào ông ánh mắt hiện rõ sự cầu cứu Nhưng hồi đáp với tôi vẫn là cái nhìn im lặng Lẽ nào tôi phải thốt lên tiếng gọi “ ba” thì ông mới chịu giúp tôi đây? Tôi bất lực cùng với đó là sự tức giận Nảy ra ý tưởng, tôi tôi nhón gót lấy cái vá và múc từng muỗng nước vào cái chén Tôi giận đến mức cũng chả thốt lên được câu nào vì tay mỏi nhừ, miệng chỉ lẩm bẩm vài câu vô thức May sao vẫn kịp, cơm chưa nhão Trong bữa cơm, ông gắp cho tôi một con cá trứng ngon nhất để vào chén Một cái gì đó ngợi lên trong đầu tôi khiến tôi lập tức lấy đũa xoi vào chén để rồi bất thần hất cái trứng đó ra để cơm văng tung toé cả mâm Tôi làm vậy với ý nghĩ mong ông sẽ thất vọng mà từ bỏ, nhưng rồi giận quá mất khôn, ông lại vung tay đánh tôi Tôi bị đánh nhưng không một lời thốt lên Mặt tôi cứ đờ ra không nói cũng chẳng khóc Tôi cúi gầm mặt xuống, từ từ gắp lại vào chén cái trứng cá ấy Không nói không rằng tôi bỏ đi ra ngoài bến Tôi nhảy phốc xuống xuồng, bản thân vẫn còn sự tức giận khi nãy nên tôi cố vung dây lòi tói kêu rổn rảng cầu mong mọi người biết rằng tôi đang rất giận Và rồi tôi bỏ về ngoại mà khóc bên đó Bản tính vốn sẵn
Trang 6ương bướng không chịu nghe ai thế nên mẹ sang dỗ dành cả buổi tôi vẫn chẳng chút chịu đi về Đúng hơn là tôi muốn trốn tránh người đó
c Ngày chia tay anh Sáu về đơn vị
Sáng hôm ấy, bà ngoại đưa tôi về sớm để kịp gặp mặt lần cuối, tiễn cha tôi trở về nơi chiến trường khốc liệt Đó là một buổi sang tấp nập với bà con bên nội, ngoại đều đủ cả Họ đến để chia tay người anh hùng của gia đình với niềm tự hào sâu sắc Tôi vẫn chỉ núp sau góc nhà, lặng lẽ nhìn ba tôi tạm biệt từng người mà nước mắt cứ chực chờ trào ra Bất chợt ông đưa mắt nhìn tôi, khẽ nói: “ Ba đi nghe con “, ánh mắt trìu mến sưởi ấm cả tấm lòng, nhưng lẫn trong đó lại là vẻ buồn rầu khó tả Nỗi buồn của 8 năm xa cách nhưng lại chẳng thể nghe được tiếng gọi “ ba “ từ cô con gái nhỏ của mình mà chỉ nhận lại sự xa lánh và cực tuyệt Nhưng đó cũng là khi tình phụ tử trong lòng của tôi lại trào dâng một cách mạnh mẽ Lần đầu tiên, sau 8 năm ròng, tôi run rẩy cất lên tiếng gọi đã đè nén suốt bấy lâu: “ Ba… a… a… ba! “ Khoảnh khắc đó như vỡ òa trong lòng của 2 cha con, tôi vừa chạy tới, vừa dang tay đón lấy vòng tay yêu thương bấy năm xa cách của cha tôi Tôi bâu chặt lấy cổ của ông, vừa nói vừa nghẹn trong tiếng khóc rằng muốn níu kéo ông ở lại Dứt lời, ba tôi bế tôi lên, để tôi lần đầu tiên có thể thấy rõ gương mặt đã nhẵn trụi với thời gian của ông Tôi hôn tóc, hôn cổ, hôn vai rồi hôn luôn cả vết sẹo dài bên má của ông trong niềm xúc động sâu sắc Tối hôm qua, bà đã cho tôi nghe mọi chuyện về ba , về việc tại sao trông ông lại khác so với bức ảnh hồi chụp chung với má như vậy Lúc đó, tôi đã vỡ lẽ ra, thì ra đó là do viên đạn, là tội ác của mấy thằng Tây ở đồn đầu vàm Khoảnh khắc đó, tôi hối hận tột cùng, hối hận vì sao đã để lãng phí đi 3 ngày quý báu chúng tôi ở bên nhau – 8 năm xa cách, 3 ngày đoàn tụ, nhưng tôi lại chỉ đáp lại sự quan tâm, yêu thương của cha tôi bằng thái độ cự tuyệt, ghét bỏ Đôi tay tôi vẫn ghì chặt lấy ông, như muốn giữ ông lại, giữ ông lại với những tháng ngày hạnh phúc bên tôi, giữ ông lại khỏi chiến tranh và đau khổ Ba tôi rút ra chiếc khăn tay, lau hàng nước mắt đang lăn dài trên má tôi, hứa rằng sẽ trở về bên tôi khi
lá cờ cách mạng có thể tự do tung bay Tôi đã muốn ba sẽ mua cho tôi một chiếc lược ngà khi ông trở về, đó không chỉ là một món quà nhỏ của một người cha dành tặng cho con gái, với tôi đó như là lời hứa cho sự sống, về ngày trở từ chiến trường của ông Mãi đến tận sau này, tôi vẫn mòn mỏi chờ ngày thấy lại được hình bóng hớt hải nhảy xổ ra khỏi xuồng và tức tốc dang tay chờ tôi vào lòng Tôi đã trưởng thành, trở thành một cô giao liên dũng cảm, nối gót cha tôi phục vụ cho cách mạng Ngày trở về, tôi chỉ thấy Bác Ba mà không thấy ba đâu Bác Ba cho tôi biết rằng ba tôi đã hi sinh trong một cuộc giao tranh của Mĩ và quân ta do bị một viên đạn từ máy bay ghim vào lồng ngực Trái tim tôi như tan vỡ khi hay tin, người cha
mà tôi yêu thương, người cha mà tôi mong ngóng bấy lâu nay, đã tử nạn nơi chiến trường ngoài kia Trong lúc đang đau khổ, Bác Ba đã trao tận tay tôi chiếc lược ngà – lời hứa của ba con tôi năm nào Tôi bồi hồi nhớ lại quá khứ, về người ba với vết thẹo mà tôi đã xa lánh trong 3 ngày nghỉ phép, giá như nếu tôi đã nhận ra ba tôi sớm hơn thì có lẽ chúng tôi đã có 3 ngày trọn vẹn thấm đưỡm tình phụ tử Đón nhận chiếc lược ngà và đưa lên mái tóc, tôi cảm nhận được tình thương vô bờ bến ông dành cho tôi khi làm ra chiến lược này và bất giác cảm thấy hơi ấm năm nào của ba mình bên cạnh
III Kết bài
Giờ ba đã đi xa, tôi cũng dần lớn lên theo chính dòng thời gian khắc nghiệt của chiến tranh vất vả Tôi đã thấu rồi nỗi khổ tâm năm nào, tôi chợt nhận ra rằng mình thương ba hơn, tiếc nuối hơn mà cũng hoài niệm về quá khứ hơn rất nhiều Tôi mong được gặp lại ba dù chỉ là trong mơ chỉ để được đôi lần ôm ba thêm nữa như ngày chúng tôi chia li Tôi muốn thủ thỉ với ông là tôi đã thành một cô giao liên chăm chỉ, tôi đã là một cô gái chọn đi vì đất nước, non sông Rằng tôi giống ông, tôi cũng vì lí tưởng Cách mạng mà tiến ra quyết liệt và cống hiến, hy sinh Tôi muốn cảm ơn ba, muốn hồi tưởng cùng ba và nói với ba nguyện ước cùng lược ngà đã sát kề cạnh tôi
Trang 7ĐỀ BÀI: ĐÓNG VAI ANH SÁU KỂ LẠI TRUYỆN “CHIẾC LƯỢC NGÀ” – NGUYỄN QUANG SÁNG
Giữa cái chốn đại loạn, thương tâm mà tôi ngày ngày giương mắt nên chứng kiến và cảm nhận hết thảy những dày xé đến rướm máu trên xác thịt, song hành cùng nỗi tê tâm khắc khổ.- Chiến tranh luôn khiến con người ta như hoá cô đơn và cuồng dại Tuy thế, kẻ làm cha như tôi luôn nuôi một ánh dương toả vầng nhiệt ấm áp trong lòng Khi tôi có một nơi để con tim hướng về và để tâm trí lấy làm sinh khí, làm mục tiêu cho những gian khó nơi sa trường Là mái tranh nhẹ rơi những giọt mật tôi muốn ấp ủ, là cô con gái bé nhỏ tôi muốn dành đôi tay chai sần để trao tình yêu Thế nhưng có lẽ trong tiềm thức bé bỏng ấy như chưa từng vẽ nên hình bóng của tôi
II Thân bài
a “Tôi” về thăm nhà sau 8 năm xa cách
Khi chiến tranh nổ ra, hầu hết các năm giới từ 18 tuổi trở lên sẽ được đi huấn luyên để bảo vệ tổ quốc, và tôi cũng không ngoại lệ Lúc tôi đi thì đứa con gái bảo bối của tôi chưa đầy một tuổi Suốt 8 năm ròng, tôi chưa một lần đucợ về thăm nhà, tâm trí tôi luôn nhớ về người vợ và đứa con thơ suốt 8 năm xa cách Cuối cùng ngày này cũng đã đến, tôi được nghỉ phép ba ngày để về thăm gia đình yêu dấu của mình Đến lúc về, tình người cha cứ dâng lên trong người tôi Xuồng chưa cập bến, tôi
đã thấy được bóng dáng nhỏ bé ấy, tôi đã vội nhún chân nhảy thót lên bờ mặc chiếc xuồng bị tôi đẩy ra một khoảng Tôi chạy gần đến con bé dang hai tay rồi gọi to “ Thu! Con!” Với lòng mong nhớ con, tôi cứ nghĩ rằng con bé sẽ chạy đến ôm chầm lấy tôi Nhưng không, nó giật mình trợn tròn đôi mắt, ngơ ngác nhìn tôi Tôi dang hai tay, không kìm được xúc động mà tiến gần đến Thu: “ Ba đây con!” tôi lặp lại mấy lần Nhưng mặt nó vẫn đầy nét sợ hãi chạy thật nhanh vào nhà kêu má
Chẳng từ ngữ nào có thể diễn tả nổi đau của tôi lúc này, hai tay tôi buông thỏng xuống Má nó chạy ra và nói “ Ba con đấy” nhưng con bé vẫn không chịu nhận người ba này, chỉ dám nấp sau lưng má nó Tôi chỉ biết bất lực, đứng nhìn đứa con mà tôi yêu quý đi xa dần
b 3 ngày “tôi” ở nhà
Trong 3 ngày tôi ở nhà, Thu không gọi tôi một tiếng “ ba” Thâm chí con bé còn không cho tôi ngủ cùng với má nó Con bé khăng khăng cho rằng tôi không phải ba nó vì tôi đã khác nhiều so với 8 năm trước khi chụp hình cùng vợ Từ lúc trở về, tôi luôn cố làm thân với con để nó có thể chấp nhận và gọi một tiếng “ba” Nhưng dù đã dùng hết mọi cách con bé bướng bỉnh cho rằng tôi không phải ba nó Vào buổi trưa, vợ cố tình bảo con kêu tôi vào ăn cơm chằm mục đích để Thu gọi tôi là ba Khác so với tưởng tượng của tôi và vợ, Thu chỉ đứng trong bếp nói vọng ra “ Vào ăn cơm” lời nói chống không vang lên khiến tôi cảm thấy hụt hẫng 1 lúc Sau đó, không nghe tiếng con nữa, tôi mới chầm chậm bước vào với nụ cười không mấy
tự nhiên Tối hôm đó, tôi với vợ đã bàn với nhau ằng vào ngày mai trong lúc nấu cơm cô ấy sẽ đi ra ngoài và bảo con gái canh giúp nồi cơm Khi nồi cơm sôi con không chắt nước được sẽ nhờ giúp và gọi một tiếng ba Sáng hôm sau như đã bàn,
vợ ra ngoài và nhờ con bé trông nồi cơm, khi cơm sôi cũng là lúc con bé đến gần chỗ tôi đang ngồi Trong lòng tôi đầy mong chờ tiếng ba được phát lên từ miệng con bé Nhưng con bé chỉ nói rằng cơm chín rồi chắt nước dùm cái Câu nói chẳng chủ ngữ của con gái khiến lòng tôi buồn lặng vô cùng Cùng lúc đó, bác Ba bước vào nói con bé phải bảo ba vào chắt nước giúp con chứ Cứ nghĩ kình đã có thể thành công nghe được tiếng ba suốt 8 năm trời chờ đợi, nói sao nhỉ con bé cứng đầu hơn tôi nghĩ sau khi không nhờ được sự giúp đỡ của tôi, con bé đac đi thẳng vào bếp và lấy vá múc từng vá nước một Dù con vẫn chẳng chịu gọi tôi một tiếng ba nhưng với tình yêu to lơn của mình tôi vẫn chẳng thể trách con bé Cũng trong bữa cơm đó, tôi đã gắp cho con cái trứng cá và duy nhất vào bát nó Nhưng con bé chẳng những không ăn mà còn hất trứng cá ra khỏi bát làm cơm văng tung tóe ra mâm Ngay lúc đó, tôi như giọt nước tràn ly, đứng lên đánh vào mông con một cái rồi to tiếng mắng con Sau một lúc đứng lặng không nói, cũng không khóc, con bé đã chạy thật nhanh ra khỏi nhà, đến bến bước nhanh lên chiếc xuồng và thả dây đi Tối đó, tôi hối hận vô cùng vì một khoảnh khắc mất bình tĩnh của mình đã làm con gái tôi không muốn trở về nhà nữa
c “Tôi” chia tay trở về đơn vị
Cả đêm hôm qua tôi trằn trọc mãi Tôi không trách con mà tôi trách bản thân mình Tôi thương con Tôi chỉ mong một lần thôi cho dù chỉ một lần duy nhất tôi vẫn muốn Thu gọi tôi với cái tiếng thiêng liêng "ba" Nhưng tôi nào có tài đến thế Tôi bắn bom, đánh Mỹ cũng không khó bằng việc thuyết phục đứa con gái 8 tuổi của mình cất giọng gọi tôi tiếng ba Còn nỗi đau nào đau hơn nỗi đau đó! Còn hoàn cảnh nào éo le hơn hoàn cảnh của tôi? Đêm buông dần, không gian yên tĩnh, vài tiếng
dế như xé nát tâm can Ba ngày rồi cũng hết Dù chẳng thể chấp nhận hồi xong tôi còn biết làm gì đây! Tôi chọn đi vì đất nước, chọn đi vì gia đình Có lẽ nào lại sợ hãi bơ mặc nhân dân, bỏ mặc cho bọn hoặc nấu nghiến lấy quê hương của tôi, đe dọa đến vợ con của tôi Hàng xóm láng giềng đã tề tủ đông đủ Có ngoại, có nội và có cả bé Thu Ai cũng tưng bừng nồng nhiệt gửi lời thăm hỏi đến tôi và anh Ba sắp ra chiến trường Tôi bận bịu tiếp đó tất cả mọi người Tôi quý lắm cái tình tương thân đó, tôi quý lắm chính nghĩa cử chỉ quan tâm, gần gũi kia Vợ tôi loay hoay với túi đồ hết xếp từng cái áo lại lặng lẽ gói gém vụn vặt chuẩn bị cho tôi Còn bao lâu nữa thì tôi mới có thể ngắm nhìn khung cảnh đó theo niềm hạnh phúc nhất Vạn vật trước mắt tôi quay cuồng Trong cơn mê miên man của thời gian, tôi lưu luyến mái nhà này, khu làng này đặc biệt là đứa con gái có đôi phần bướng bỉnh của tôi Nhớ đến nó tôi bất giác nhìn quanh khi chợt nhận ra mình ban nãy đã thoáng quên con gái Thu cũng về với bà ngoại nhưng nó không bước đến chỗ tôi như một cô bé tiếc thương ba Tôi biết rồi, tôi chẳng trách nó đâu Có lẽ tháng năm vô tình và vội vã đã đành đoạn xóa mờ dán hình tôi trong tâm trí thơ ngây của nó Nhìn vào Thu, tôi thấy một luồng điện cảm xúc chạy ngang qua thân mình Có phải tình yêu con đang thôi thúc tôi chạy đến ôm lấy Thu! Có phải chăng chính tình thương rực rỡ đó đang nở hoa đẹp đẽ trong tâm trí tôi! Thu, nó nép mình bên cánh cửa gỗ cũ Ánh mắt con đã chẳng còn ương ngạnh như mấy hôm trước rồi Đôi mắt với hàng mi dài khẽ chớp làm rung lên trong tôi niềm yêu mãnh liệt với với con gái Vẽ mặt nó xỉu xuống, dịu lại và dường như đang thoang thoảng bao nỗi buồn sâu thẳm trong tim Lăng lẽ âm thầm nó im lìm ngẩng đầu ngước nhìn tôi Tôi thấy đôi mắt con rưng rưng Ánh mắt mở to, trong trẻo đầy suy tư Tôi thật muốn chạy đến ôm con hôn con và nhắn nhủ, thủ thủy với con Không biết tự lúc nào, đầu óc tôi vẫn luôn vẽ ra cái viễn cảnh mặn nồng ấy, xóm giềng hân hoan Song, thực tế đã hoàn toàn dập nát khung cảnh đó Tôi sợ con
Trang 8một lần nữa lại khóc, một lần nữa con lại từ chối người cha như tôi Và rồi, chỉ là khát vọng ôm con thôi nhưng trong lòng lại
bị giam cầm bởi giọt lệ trẻ thơ hôm qua Tôi đau lắm, buồn lắm nhưng cũng phải kìm nén, tôi nuốt từng cơn đau rồi nói lời tạm biệt với cái Thu rằng: " Thôi ! Ba đi nghe con ! " Tôi vác trên vai chiếc ba lô nặng nề rồi chậm rãi quay người Bỗng con tôi cất tiếng gọi xé tan cái không khí yên ắng đượm buồn khi ấy :"Ba a a ba" Tôi chẳng thể ngờ tiếng "ba" suốt 8 năm chờ đợi lại được cất lên giữa nỗi khổ tâm nghẹn ngào Có lẽ tiếng sau khi bom tuông đạn xả cũng chẳng thể nào tĩnh lặng được như lúc đấy, tôi khóc, mọi người cũng khóc, con bé với đôi mắt ngấn lệ chạy thật nhanh mà xà vào lòng tôi.- Tay chân nó ghì chặt vào lòng tôi, bấu lấy cổ tôi và luôn miệng không cho tôi đi, kêu tôi ở nhà với nó Nhưng con ơi ! Cách mạng đang gọi ba, nước nhà đang đợi ba, độc lập vẫn còn xa lắm, ba không thể bỏ mặt tổ quốc như vậy Tôi bế Thu lên nó vội hôn tôi, nó hôn tóc, hôn cổ, hôn vai và cả vết sẹo dài đang giật giật trên mặt tôi Thu vẫn ôm chặt lấy tôi không, kìm được xúc động và không muốn cho con thấy mình khóc tôi chỉ lặng lẽ lấy khăn lau đi nước mắt tôi bảo với nó rằng tôi đi rồi sẽ về nhưng nó không chịu Lòng tôi nặng nề không tả, tôi thương bé Thu và ngẩm chắc hẳn đến ngày tôi quay về cũng là ngày Thống Nhất Mẹ nó khuyên thế nào nó cũng chẳng chịu chỉ đến khi bà nói an ủi rằng tôi đi rồi về sớm mua cho nó một cây lược thì Thu mới đồng ý buông tôi ra Sau đó tôi cùng anh Ba trở Lại Miền Đông, những năm tháng gian nan, những năm tháng như giày vò chiến sĩ vậy nhưng trong chính những tình cảm cực khổ đó niềm nhớ con lại hiện lên rõ ràng và xinh đẹp nhất Có phải chăng là vì mong ước gặp con hay lòng ân hận vì lỡ tay đánh nó, sự giày vò cứ làm tôi thao thức, nếu khi ấy tôi chịu kiên nhẫn, nếu khi ấy tôi biết trân quý 3 ngày phép thì bây giờ tôi nào phải trăn trở Tôi thương con lắm và không có ngày nào là không nhớ về lời hứa với Thu Vào một buổi chiều sau cơn mưa rừng, tôi cầm khúc ngà trên tay và chạy về thông báo cho anh Ba tôi khoe với anh Tôi lấy vỏ đạn của Mỹ kim thành một chiếc cưa để cưa khúc ngà, tôi tỉ mỉ và khéo léo đặt hết tâm huyết của mình, hết tình thương của mình vào chiếc lược nho nhỏ Chiếc lược an ủi tôi với nỗi nhớ mênh mang da diết Tôi sợ con đau nên hàng ngày đều đưa lược lên chải cho mòn dần đi, thêm bóng, thêm mượt Trên thân tôi còn khắc chữ "thương nhớ tặng Thu con của ba Còn nỗi đau nào đau hơn chính nỗi đau tinh thần Tôi còn chưa gặp lại thu mà phải giã từ trong nước mắt Tôi xót xa đem chiếc lược ngà mà tôi thường cất giữ bên túi trao lại cho anh Ba Có lẽ tôi sẽ phải
để anh thay tôi làm điều ấy Bấy giờ, khi đã được gửi gắm tâm tư lần cuối, tôi mới có thể đủ can đảm mà nhắm mắt xuôi tay
Thượng đế an bài cho tôi một kiếp phận dang dở đến xót xa Một tình phụ tử chưa vẹn đã phải Tôi chỉ thầm mong chờ những ai mang mệnh làm cha, làm lính sẽ không có cơ hội nghiệm lấy đau đớn trong tâm can khí trở thành bình sĩ khai tử cho đất nước bình yên nhưng lại vụt mất đi hạnh phúc của chính mình Mảnh đất bình an nơi ấy, mong thế hệ mai sau có thể thấu mà gìn giữ vẹn nguyên, đắp nên ấm no cho mọi dân Để tôi có thể thấy dưới mỗi mái nhà là những ánh nến quây quần
ấm áp
III Kết bài
Thượng đế an bài cho tôi một kiếp phận dang dở đến xót xa Một tình phụ tử chưa vẹn đã phải Tôi chỉ thầm mong chờ những ai mang mệnh làm cha, làm lính sẽ không có cơ hội nghiệm lấy đau đớn trong tâm can khí trở thành bình sĩ khai tử cho đất nước bình yên nhưng lại vụt mất đi hạnh phúc của chính mình Mảnh đất bình an nơi ấy, mong thế hệ mai sau có thể thấu mà gìn giữ vẹn nguyên, đắp nên ấm no cho mọi dân Để tôi có thể thấy dưới mỗi mái nhà là những ánh nến quây quần
ấm áp