Đối với tôi làng chợ dầu không chỉ là nơi sinh ra và lớn lên mà làng là linh hồn của tôi là mảnh đất mà gốc rễ tâm hồn tôi đã cắm sau một lòng tại đây, chung thủy sắc sau như một tình yê
Trang 1ĐỀ BÀI: HÓA THÂN ÔNG HAI KỂ LẠI TRUYỆN NGẮN “LÀNG” CỦA TÁC GIẢ KIM LÂN
Bạn có thể khiến một người rời khỏi quê hương nhưng bạn không thể cướp đi quê hương trong trái tim họ Đối với tôi làng chợ dầu không chỉ là nơi sinh ra và lớn lên mà làng là linh hồn của tôi là mảnh đất mà gốc rễ tâm hồn tôi đã cắm sau một lòng tại đây, chung thủy sắc sau như một tình yêu tha thiết
II Thân bài
a Ông Hai trước khi nghe tin làng theo giặc
Tôi được mọi người gọi là ông Hai Tôi cũng muốn được ở lại để chiến đấu với anh em bộ đội nhưng vì sức khoẻ và còn gia đình nên bắt buộc tôi phải cùng người dân đi tản cư Chao ôi tôi lại nhớ cái làng này nữa rồi, mong hàng xóm và ngôi làng sớm được bình yên để tôi được quay về
b Ông Hai khi nghe tin làng theo giặc
Sáng hôm ấy như bao ngày, vợ con tôi gánh hàng đi bán còn tôi thì ở nhà một mình Như thói quen, mỗi sớm tôi lên phòng thông tin để nghe ngóng và dò soát báo mới Trên đường về nhà tôi bắt gặp vài tốp người từ vùng dưới xuôi lên đang ngồi trò chuyện dưới mấy gốc đa, lại hỏi chuyện mới biết là người ở huyện Gia Lâm tản cư lên theo chỉ thị Ôi thôi! Tôi chẳng tin nổi vào tai mình nữa Cái cảm giác nhục nhã này là như thế nào? Từng bước chân cứ thế mà trở nên nặng nề Cái giọng chua lanh lảnh của người đàn bà cho con bú mà vài phút trước đã buông lời cay đắng về làng tôi lại vang vảng lên một lần nữa Con đường về nhà hôm nay lại xa đến lạ Ngỡ như mình là tiểu thuyết gia, trong đầu như viết được cả một quyển sách Đã 3,4 ngày tôi không dám bước ra khỏi nhà Ngày tôi lo nhất rồi cũng đến, mụ chủ trọ đến tận nhà đuổi gia đình tôi cũng như những người thuê khác ra đường khỏi vùng đất Thắng Vợ tôi và con bé lớn nghe tin, nước mắt chảy giàn giụa, gục ngã Một suy nghĩ thoáng qua ngỡ như đã là phương pháp tốt nhất, tôi đã nghĩ đến việc trở về cội nguồn của mình Tuy lòng luôn yêu làng, luôn hướng về làng nhưng không có nghĩa là làng theo giặc sẽ cùng làng theo giặc, yêu cội nguồn là trách nhiệm của dân nhưng yêu nước là nghĩa vụ của mỗi con người và không ai có quyền phủ nhận nó Tôi yêu tha thiết làng Chợ Dầu của tôi, lại càng thất vọng, đớn đau hơn khi nghe tin làng theo giặc
c Ông Hai sau khi nghe tin làng theo giặc được cải chính
Lạo rạo đôi chân trên đường làng quen thuộc, cảm xúc trong tôi sao có thể diễn tả, lâng lâng mà sao mãnh liệt đến lạ Làng chợ Dầu, làng tôi ơi!
Cảnh vật dần hiện ra, vẫn là nơi quen thuộc này, có lẽ hôm nay tôi lại được trở về căn nhà này một cách thoải mái rồi Trong niềm vui hơn hớ, tôi vội gọi Căn nhà phía trước, cửa mở mà sao chăng thấy bóng dáng bác ta, tôi nói vọng vào Lòng tôi sao mà nôn nao chết mất, ôi làng ơi, sao mà thương thế, bao năm tháng chống giặc theo cụ Hồ, có bao giờ mủi lòng mà chịu khất từ, khuất phục trước khó khăn khốn đốn? Hạnh phúc khi nghe tin làng tôi được minh oan, vui sướng đến độ nói còn lắp bắp chẳng rõ chữ nữa Cảm xúc thật như khiến con người ta ngây ra mà tê dại Có thế chứ, tuy xót xa cho cảnh khốn khổ của dân làng Dầu nhưng cũng thật vui sướng khi cởi bỏ được nút thắt Làng chợ Dầu có thể đã tan thành tro mà hòa cùng cát bụi nhưng Dù cho ngọn lửa đã thiêu rụi, đã càn quét những lũy tre cùng màu sắc tuổi thơ trên mảnh đất thiêng liêng này nhưng Sau hôm nay, khi màn đêm nép mình nhường lối cho ánh sáng ban mai, làng chợ Dầu tôi sẽ cùng đi tiếp với những trang sử thi đầy oanh liệt, hãnh diện và tự hào cùng những chiến binh tinh thần của đất Việt
III Kết bài
Bao nhiêu cảm xúc, từ vui vẻ đến suy sụp, rồi tuyệt vọng để rồi nhảy cẩng lên như một đứa trẻ Quả thật rằng niềm tin của tôi chẳng thể nào bị lung lay dễ dàng như vậy được Làng Chợ Dầu là linh hồn của tôi, chẳng kẻ nào có thể làm con người này mất niềm tin vào linh hồn của mình Hãy yêu lấy quê hương và đặt niềm tin vào thực tại bạn nhé
Trang 2ĐỀ BÀI: ĐÓNG VAI NGƯỜI LÍNH KỂ LẠI BÀI THƠ “ÁNH TRĂNG”
Những ngày khi đất nước ta chỉ còn là một đất nước chưa hùng mạnh như bây giờ Khi đó, với những đứa trẻ còn non thơ như tôi luôn ấp ủ những kỉ niệm đẹp cho đến bây giờ Đặc biệt là người bạn tri kỉ - vầng trăng luôn đồng hành cùng tôi trong suốt thời gian ở rừng, ở chiến khu Cứ ngỡ bóng dáng của vầng trăng sẽ không bao giờ phai mờ đi trong tâm trí tôi nhưng do cuộc sống vật chất của môi trường đã thay đổi không ngừng Cứ đó mà tình người cũng không khác gì cả Và cũng chính câu chuyện trữ tình mà tôi sắp kể sau đây sẽ là một bài học hay, một lời nhắc nhở cho những người đang quên đi những thứ ân tình, quý giá mà họ đã đánh mất
II Thân bài
a Vầng trăng trong quá khứ
Ai ai cũng có một tuổi thơ đẹp đẽ cùng với người bạn tri kỉ mà ngỡ sẽ không bao giờ quên Tôi cũng vậy, từng có những mảng kí ức thật vui tươi trên những cánh đồng vào những buổi xế tà, thả những con diều rực rỡ cả một vùng trời Chìm mình vào trong dòng sông mát rượi mỗi khi ngày hè về hay cũng lũ bạn chạy ra bể mà tắm Tuy lúc bấy giờ không có những thiết
bị điện tử hiện đại nhưng chưa một ngày nào mà tôi cảm thấy buồn rầu Cuộc sống cứ nhẹ nhàng trôi qua một cách êm đêm
mà hạnh phúc Khi lớn lên, đất nước bị ngoại xâm Cùng với lòng yêu thương quê hương quá nỗi mảnh liệt, tôi đã gia nhập chiến đấu ở một nơi rừng hoàng âm u đen tối, tôi lại gặp được bạn vầng trăng Dẫu chỉ mới quen được một lúc mà tôi cứ ngỡ mình như đôi bạn tri kỉ thân từ lúc nào không rõ Tôi đi đâu, bạn theo đó, giữa nơi tối tăm, rét lạnh, vâng trăng như là một ngọn đuốc soi sáng cả đêm tối, làm cho trái tim tôi không còn cảm thấy lẻ bóng đơn côi một mình Từ khi còn thơ đến lúc lớn lên cuộc sống của tôi gắn liền với thiên nhiên, hoà hợp với tạo hoá, song vô lo vô nghĩ chẳng màn điều gì cả Ánh trăng cũng thế luôn soi sáng con đường tôi đi Từ lúc đó, tôi luôn xem ánh trăng như một phần cuộc sống của mình không thể thiếu
b Vầng trăng ở hiện tại
Từ sau năm 1976, khi con người dần quen với cuộc sống hiện đại, chúng ta quên đi chính mình Than ôi! Có ngờ đâu, khi cuộc chiến kết thúc, lời hứa năm xưa tôi đã quên đi từ bao giờ Bước ra khỏi chiến tranh, tôi rơi vào trạng thái hụt hẫng Một phần vì quá vui mừng và hạnh phúc Một phần vì tôi trở về với cuộc sống thường ngày với những ràng buộc mới Cuộc sống vật chất đầy đủ, tiện nghi khiến tôi say mê tận hưởng để bù đắp lại bao nhiêu năm vất vả nơi rừng thiêng nước độc Nhiều lúc cận kề sinh tử, tưởng sẽ không thể trở về để gặp mặt vợ hiền con thơ Công việc mới trong thời kì dựng xây đất nước khắc phục hậu quả chiến tranh nên tôi cũng bận rộn tối ngày Hết đi sớm lại về khuya khiến tôi không còn thời gian để nghĩ ngợi Hình bóng quê hương và muôn vàn kỉ niệm tuy nhiên vẫn còn ở trong trái tim tôi nhưng từ lâu đã bị khép lại, giấu kín
Đô thị phồn hoa, diễm lệ, ánh đèn màu lấp loáng soi rọi khắp mặt đất, khắp bầu trời Vầng trăng nghĩa tình năm xưa vẫn cứ từng đêm đi qua bầu trời Nhưng gần như tôi không hề hay biết Rồi một ngày nọ, đèn điện bỗng vụt tắt Căn phòng trở nên tối om Theo phản xạ, tôi bèn bật tung cánh cửa sổ để ánh sáng lan vào Và đập vào mắt tôi là vầng trăng tròn vành vạnh tỏa sáng trên bầu trời đêm Tôi với trăng, mặt đối mặt, nhìn nhau, thật lâu Bỗng, trong lòng tôi có cái gì đó rưng rưng, Bao nhiêu ký ức chợt ùa về Hình ảnh của những cánh đồng bao la, những dòng sông, những hồ bể, những cánh rừng cứ hiện lên trong đầu tôi Tôi ngẩng đầu nhìn đăm chiêu lên bầu trời cao và rộng thấy thật trong trẻo Cái vầng trăng tròn tựa mà soi sáng khắp một nữa không gian lớn và vô tận Ánh trăng đã làm khơi gợi cho tôi nhớ đến những năm tháng ngày xưa, nó đã đi theo tôi từ thuở còn niên thiếu ở chốn quê cho đến tận bây giờ, đến lúc mọi thứ đều đổi thay, cuộc sống trở nên vật chất thì vầng trăng vẫn còn đấy Tôi nhớ, nhớ cái vầng trăng rọi xuống dòng sông tạo nên những ánh sáng lấp lánh, huyền ảo Nhớ những đêm trăng cùng tôi tát nữa trên ruộng đồng Cứ chập chờn, vỡ rồi lại liền theo từng nhịp cầu đưa
c Suy nghĩ của tác giả
Tôi ngửa mặt lên nhìn vầng trăng Trăng nay vẫn thế, vẫn tròn trịa và tỏa sáng Hình như có cái gì đó đang rưng rưng Trong lòng tôi bỗng hiện rõ hình ảnh quê hương thương yêu Từng cánh đồng, từng ngọn núi, con sông bỗng trở về ào ạt Bất chợt tôi bật khóc Giọt nước mắt lăn dài trên má nóng hổi Bao năm qua tôi đã quen với hiện đại, giờ đây những kí ức đã phai mờ
đi lại sống dậy trong tâm trí tôi Nào là những ngày vui đùa bên bờ sông, bờ hồ, nào là những cảnh lượn gió cùng diều trên những cánh đồng lúa bát ngát vô tận Nào là những đêm lặn lội theo ánh sáng dẫn lối đường đi trong khu rừng tâm tôi Một khoảng thời gian, một khoảng kí ức hồn nhiên mà tôi đã từng ngỡ rằng sẽ không bao giờ quên - Trăng vẫn dõi theo bóng tôi từng ngày, nhưng chính tôi lại là người quên đi cái người đã cùng gắn bó cùng tôi ở thời niên thiếu Đừng trách trăng hay mập mờ giữa những thành phố đầy ắp toà nhà, chỉ trách tình người sao nỡ vô tâm Giọt nước mắt hối hận khi nhận ra mình bấy lâu nay đã quá hững hờ với quá khứ tình nghĩa với vầng trăng thuỷ chung Ánh trăng lặng im không nói gì Đó chính là
sự im lặng nghiêm khắc nhắc nhở tôi về quá khứ đầy đau thương nhưng tình nghĩa Trăng không giận dữ nghiêm nghị nhưng lại bao dung khiến tôi càng thêm đau lòng Tôi đã không kìm nỗi nước mắt mà khóc thật nhiều, tôi khóc để oán trách bản thân, khóc vì nhớ trăng thật nhiều, khóc vì những gì đã vụt mất và khóc cho những khoảnh khắc ở hiện tại
III Kết bài
Gặp lại người cũ không đáng sợ, cái đáng sợ nhất là giây phút gặp gỡ ấy lòng ta lại chênh vênh, chới với, dằn vặt Vật chất
có thể tạo ra những tình cảm nhưng lại khó có thể xây đắp chúng Sự thuỷ chung, son sắt và cả lòng chân thành sẽ mang lại cho ta những tình cảm quý báu Trăng nói chung và cả con người nói riêng luôn là những thứ đáng để ta trân trọng và khắc ghi Giờ đất nước đang sống trong thời bình tôi chỉ mong rằng thế hệ sau mãi khắc ghi đạo lí này để rèn luyện cho mình một thái độ sống “ uống nước nhớ nguồn” ân nghĩa thuỷ chung cùng quá khứ
Trang 3ĐỀ BÀI: ĐÓNG VAI NGƯỜI LÍNH KỂ LẠI BÀI THƠ “ĐỒNG CHÍ”
I Mở bài
Trải qua những năm chiến đấu thăng trầm, đất nước cũng dành được nền hòa bình, độc lập, thống nhất 2 miền Nam Bắc nhưng dư âm của giây phút huy hoàng ấy vẫn còn mãi, ngẫm lại những kỉ niệm bên những người đồng đội Trong những ngày tháng gian nan ấy chúng tôi đã cùng nhau vượt qua muôn trùng khó khăn, chia ngọt sẻ bùi, cùng nhau vào sinh ra tử rồi trở thành tri kỉ những người đồng chí Hai tiếng gọi Đồng Chí thiêng liêng vẫn luôn sống mãi trong trái tim Tim tôi chẳng thể nào phai nhòa theo dòng chảy của thời gian
II Thân bài
a Sự gặp gỡ và quá trình trở thành đồng chí của những người lính.
Từng kí ức trong tôi ùa về như một đoan phim hồi niệm từ từ diễn ra Vào khoảng những năm 1946-1947, Pháp đã nổ tiếng súng như một lời khai chiến và bắt đầu quá trình xâm lược lãnh thổ, bốc lột nhân dân ta Và trước những việc làm tàn ác của thực dân Pháp, tôi đã xung phong đi lính để góp phần bảo vệ Tổ Quốc và đánh đuổi giặc ra khỏi nước ta Cứ ngỡ như chỉ có tôi xuất thân từ một làng quê nghèo khó, gian nan, thế nhưng những người lính khác họ cũng vậy từ những người nông dân
mà trở thành những người lính
Quê hương anh thì nước mặn đồng chua còn quê hương tôi đất còn phải cày lên sỏi đá Chúng tôi là những người không quen biết nhau, cũng là những người xa lạ, chẳng hẹn quen nhau mà chỉ do duyên trời sắp đặt cho chúng tôi gặp nhau như thế này, trong một hoàn cảnh chẳng phải nên thơ hay hữu tình hay một khung cảnh bình yên mà là khung cảnh của những tiếng súng do chính bọn thực dân xâm lược gây ra cho đồng bào chúng tôi Chúng tôi là người xa lạ chẳng hẹn gặp nhau nhưng lại may mắn tụ họp về đây trở thành đồng đội trong chiến đấu, cầm súng lên chiến đấu với quân giặc bảo vệ tổ quốc non sông Đặc biệt hơn, chúng tôi đều mang chung một lí tưởng, mang chung một lý chí, chung một niềm tin về ngày đất nước giải phóng, chung một suy nghĩ căm thù bọn giặc ngoại xâm và lòng yêu nước nồng nàn Quả thật những người lính như chúng tôi phải chịu đựng những điều khó khăn nhất là cái khắc nghiệt của thời tiết giá lạng và sự thiếu thốn Chúng tôi không có đủ chăn ấm cho nhau mà đắp, phải cùng đắp chung chăn, vừa sưởi ấm cho nhau giữa thời tiết lạnh lẽo như 1 gia đình Không biết tựa bao giờ chúng tôi đã trở thành những người bạn với nhau rồi trở thành tri kỉ và gọi nhau 2 chữ Đồng Chí!
b Biểu hiện tình đồng chí
Sự khốc liệt của chiến tranh, bản thân tôi đã phải đứt ruột bỏ lại , ruộng vườn,quê hương , nơi tôi sinh ra và lớn lên đường bảo vệ tổ quốc thân nó yêu Không chỉ tôi mới thế mà những người đồng đội tôi cũng vậy Đi xa nhà ai mà chẳng nhớ quê hương ,gia đình và bạn bè nhất là khi trên chiến trường lạnh lẽo và tàn khốc như thế Hằng đêm, tôi đều mong nhớ về quê hương mình, muốn quay trở lại nơi có mái ấm tình thương ấy, nhưng tôi luôn dặn lòng mình phải cố gắng vì Tổ Quốc Chắc hẳn rằng , nơi quê nhà xã xôi, vợ con, chả mẹ, bạn bè, giá đình cho đến từng cây đa, giếng nước đang mong chờ tôi bình an quay trở về Nhớ lắm!Nhớ từng kỉ niệm với quê hương Nhưng thật may mắn khi có những anh em đồng chí bên cạnh, ăn ủi đồng cảm với tôi Thật ra tôi biết rằng, hoàn cảnh người con xa quê như họ cũng giống tôi phải cắn răng bỏ lại hết tất cả để
đi lính, thực hiện một sứ mệnh cao cả Khó khăn đâu chỉ như thế, đau khổ, chúng tôi phải chịu đựng đâu chỉ đến đó, chúng tôi phải chịu đựng sự khắc nghiệt của thời tiết, chịu từng cơn ớn lạnh, sốt đến run người, vừng trán ướt mồ hôi Thời tiết khắc nghiệt là điều làm tôi ám ảnh hươn cả, nó đã khiến bao nhiêu người lính chúng tôi đau ốm có khi là bỏ cả mạng sống của mình trước khi đi dưới tiếng súng của giặc
c Bức tranh đẹp về tình đồng chí
Quả thật, ai đã từng đi lính trong thời kì đó mới biết được nỗi trai qua những vất vả tột cùng đó Nhớ nhất giữa màn đêm khuya hoắc bao trùm lấy không gian tĩnh mịch Trong rừng hoang già, với làn sương muối đến kiếp sợ, sương muối ướt đẫm đôi vai áo, anh và tôi đứng canh gác cạnh bên nhau “chờ” giặc tới Không phải chúng tôi sợ tối, sợ lạnh mà là sợ nhất là sương muối, nó khiến chúng tôi ngã bệnh nặng, thay đổi màu da mà còn rụng rất nhiều tóc nữa Ai mà chẳng sợ cái lạnh cơ chứ, sợ thì sợ chứ anh em tôi vẫn luôn sẵn sàng sát bên nhau bất kì lúc nào Đối với người lính như tôi thì niềm hạnh phúc nhỏ nhoi đó là được ngắm vầng trang vào ban đêm Trong cái buốt giá luồn vào da thịt, đầu súng của người chiến sĩ và vầng trăng đứng cạnh bên nhau, đầu súng có trách nhiệm bảo vệ vầng trăng hòa bình Vầng trăng sáng và đẹp một cách lãng mạn như đang xoa dịu lòng người lính chúng tôi, xoa dịu đi phần nào sự thật tàn khốc của chiến tranh Trăng không chỉ là 1 món quà tuyệt vời của thiên nhiên ban tặng mà trăng chính là người bạn là ánh sáng niềm tin của người lính về một ngày mai tương đẹp Tôi nhớ nhất hình ánh trăng khớp với đầu súng như nó đang treo trên đầu súng vậy Khung cảnh đêm trang sáng giữa trời khuya với không khí là hình ảnh đáng nhớ nhất đối với những người lính như tôi Trăng đã đẹp ở dưới càng đẹp đẽ
và ấm áp hươn bởi những nụ cười của tình đồng chí cao đẹp
III Kết bài
Cuộc chiến nào mà chẳng có mất mát hy sinh, tôi tự cảm thấy hạnh phúc và may mắn khi được sống trong thời bình, giờ đây tôi cũng đã già, cũng đã ở cái tuổi gần đất xa trời nhưng tôi chưa bao giờ quên đi những anh em, những người đồng đội, đồng chí luôn kề vai sát cánh bên mình trong những năm tháng đất nước hứng chịu bom đạn, cũng chẳng thể nào phai nhòa
đi hình ảnh nụ cười luôn rạng rỡ trên môi các anh em và tình yêu nước bất tận của họ Hình ảnh của các anh là một tượng đài tiếp nối cho các thế hệ trẻ mai sau, thanh xuân của chúng tôi là chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc còn thanh xuân của các bạn là cống hiến để xây dựng đất nước
Trang 4ĐỀ BÀI: ĐÓNG VAI ANH CHIẾN SĨ KỂ LẠI BÀI THƠ “BÀI THƠ VỀ TIỂU ĐỘI XE KHÔNG KÍNH”
Chiến tranh đem lại chỉ toàn là nước mắt, ai mà lại chẳng biết sau mỗi cuộc chiến loài người chỉ mất chứ chẳng nhận được gì ngoài đau thương đối với những người ở lại Đời người chiến sĩ vốn đã là một sứ mệnh, chúng tôi băng ra nơi sa trường đầy khắc nghiệt vì hai chữ “bình yên”, những gì chúng tôi làm đều là vì tổ quốc thân yêu và vì những người mình yêu thương Bản thân là một người lính trên công cuộc chống Mĩ, tôi nắm trong tay sinh mệnh của gia đình và sự trường tồn của cả một dân tộc, nhân dân miền Nam đang kêu gọi sự giúp đỡ nên chúng tôi trên tuyến đường Trường Sơn và tôi là người lính lái xe trên cả tuyến đường ấy Đôi khi cuộc đời người lính cũng thật đẹp sao
II Thân bài
a Hình ảnh chiếc xe không kính
Đồng hành với những người lính chúng tôi không phải đạn và súng mà còn có 1 nhân vật đặc biệt Đó là chiếc xe hay còn được gọi là con tuần mã thời ấy, được sản xuất và nhập về từ Liên Xô Chiếc xe có màu nâu xanh kiểu màu nâu đậm rất đẹp,
có đầy đủ đèn, kèn và kính không 1 vết xước Qua bao cuộc trao đổi, giao hàng ra tiền tuyến, chiếc xe vỡ hết cửa kính, chẳng một chiếc nào nguyên vẹn Thế nhưng, với tâm hồn lạc quan và ung dung tự tại, chúng tôi mặc cho gian khổ trước mắt, mặc cho tử thần trước mặt, có lẽ chúng tôi đã quen với chiến trường nên chẳng còn quan ngại nữa, cuộc đời vẫn đẹp sao khi chúng tôi vẫn còn được nhìn trời, nhìn đất, nhìn thẳng về tương lai độc lập chẳng còn xa Ba chữ “không” và một chữ “có”:
xe không kính, không đèn, không có mui xe; thùng xe có xước Quả thật với một chiếc xe xơ xác như thế này thì chẳng ai chịu nổi khi phải liên tục hàng chục tiếng đồng hồ liền, thế nhưng cũng chính chiếc xe chở hàng cũ kĩ này đã là người bạn của anh em chiến sĩ chúng tôi Cả một chặng đường dài trên tuyến đường Trường Sơn đầy hiểm nguy tiềm tàng, thế nhưng tử thần cũng chẳng ngăn được “chiến mã” của chúng tôi, dẫu biết số phận đang song song với cái chết nhưng chúng tôi vẫn cứ chạy, chạy, và chạy, hướng về miền Nam phía trước Trong xe vẫn có luôn có những trái tim đang bùng cháy khát khao hoà bình, có những con người đầy nhiệt huyết về tương lai hạnh phúc, sắn sàng đối đầu với đớn đau gian khổ nhưng cho đến cuối cùng khi mà chúng tôi có nhau, trong những cặp mắt là những điều tích cực, một lòng trung thành với Đảng và đó cũng là tình anh em của chúng tôi, một gia đình, những trái tim cùng hoà làm một, ngỡ như riêng lẽ mà lại cùng chung một nhịp đập hướng về phía trước
b Hình ảnh người lính
Xông pha cùng đất trời, hòa mình vào cơn gió đại ngàn mà lao thẳng về phía trước, một đường thẳng tiến đến miền nam tổ quốc Gió là người bạn thân thiết nhưng cũng thật hung hăng hắt từng cơn bụi cát vào đôi mắt che lấp tầm nhìn Vượt qua bao lụi rừng lậm cỏ, những cành cây đan xen gai góc đang che lấp cho những chiến binh quả cảm, vươn mình làm lá chắn cho chiến sĩ chúng tôi trong suốt những năm ròng nơi sa trường khốc liệt Sao trời như hòa làm một với màn đêm, những tia sáng le lói kia như những tia hi vọng trong mỗi chúng tôi, hi vọng về một ngày đất nước được độc lập Những cánh chim phẫy đôi cánh bay cao vời vợi trông yên bình, thú vị đến mức khiến người ta ngẫn ngơ như cũng muốn có cho mình đôi cánh
để cùng phiêu du lướt gió Những cánh chim phẫy đôi cánh bay cao vời vợi trông yên bình, thú vị đến mức khiến người ta ngẫn ngơ như cũng muốn có cho mình đôi cánh để cùng phiêu du lướt gió Chúng tôi cùng chiếc xe bầu ban cùng nhau, là “ người đồng đội” luôn kề vai sát cánh trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại Không có kính thì thôi, ta cùng lướt gió vượt bụi, mặc cho mái tóc hóa bạc, mặc cho gương mặt lấm lem đất đỏ, cứ thế, cứ thế, châm điếu thuốc phì phèo tiến bước Tồn tại trong chúng tôi là những ngọn lửa đang bừng cháy, ngọn lửa không thể nào dập tắt bởi những cơn mưa, chúng tôi quyết tử cho tổ quốc quyết sinh Xông vào chiến trường hung hãn và bành trướng như những con mãnh thú đang vật lọn cho
sự sống còn, hiên ngang tiến lên để lại sau lưng đống tro tàn của quân giặc Họp lại cùng những người đồng đội, những người mà trong chúng tôi chẳng mấy ai quên biết, từ tứ phương, những con người chưa từng gặp mặt nhau lại có cơ duyên tề tựu nơi quân khu duyệt lính, rồi dần dà cùng nhau đối mặt với bao nguy nan, cùng trải qua những phút giây tưởng chừng như cái chết đi qua trước mắt, dần gắn bó thân thiết, yêu thương và đoàn kết, đồng lòng vì một mai tươi đẹp của đất nước Từ những người xa lạ, thành những người đồng đội luôn cận kề giờ đây lại cùng quây quần bên bếp Hoàng Cầm như những người anh em trong một đại gia đình Khốc liệt, song cũng có những phút giây hạnh phúc, yên bình và đáng nhớ như thế, những tiếng cười tiếng nói thì thầm bên tai những đêm trời lộng gió đã là hình ảnh mãi không thể quên dù cho bao năm kí ức phai mờ phủ đầy bụi Chúng tôi vẫn đi, lại đi tiếp, đi mãi vì hướng đến một ngày khi trời cao xanh biếc kia không còn tiếng gào thét thương tâm hay khói đỏ rướm máu của chiến tranh tàn ácai mờ phủ đầy bụi
III Kết bài
Đời người chiến sĩ khổ cực nhưng đôi khi cũng trần ngập tiếng cười, tinh thần lạc quan xua tan đi cái khoảng cách giữa những trái tim, và khoảnh khắc khi còn được cùng nhau nhìn nhau cười ung dung với số phận khiến chúng tôi nhận ra cuộc đời này vẫn đẹp sao Và chính những điều tích cực đó lại càng thoi thúc chúng tôi hơn nữa, thắp sáng cho ngọn lửa khát khao hoà bình bùng cháy lớn hơn bao giờ hết Ngày nay khi đã hoà bình, tiểu đội năm nào đủ năm người trên chiếc xe không kính, nay người còn nhìn thấy đất nước độc lập, kẻ thì mãi mãi nằm nơi Trường Sơn Chỉ mong cho giới trẻ mai sau mãi không quên những gì chúng tôi đã làm cho đất nước, mong cho lớp thanh niên sẽ mãi mãi bảo vệ cho con đường mà lớp cha ông chúng đã ngã xuống để mà giữ gìn
Trang 5ĐỀ BÀI: ĐÓNG VAI NGƯỜI BÀ KỂ LẠI BÀI THƠ “BẾP LỬA” BẰNG VĂN XUÔI
Cội nguồn sinh dưỡng mà bấy lâu nay thân già này ôm ấp vẫn mãi luôn là đứa trẻ đi xa Đứa trẻ đã đi nơi đất khách quê người song vẫn chưa lúc nào quên hướng về quê hương Đứa cháu có tuổi thơ đẹp đẽ như bản ca hùng tráng ngày nao Đứa cháu có tương lai Xô Viết bay hoài trong ước vọng Trái tim tôi vẫn nhớ mãi về cháu hệt cái thời miên viễn âm u Cứ ngỡ rằng nơi phương xa xăm ấy, trí óc già sẽ mải miết quên đi song dường như khối xúc cảm thắm thiết với con trẻ vẫn tồn đọng sâu sắc đến muôn trùng Càng nhớ lại càng thương, càng thương lại càng quý chính hình ảnh tôi và cháu thơ cùng ngồi bên bếp lửa Một bếp lửa in đậm trong tiềm thức chúng tôi
II Thân bài
a Bếp lửa khơi dậy những kí ức
Đã rất lâu kể từ khi đất nước giành độc lập thống nhất, bên mái nhà tranh tôi vẫn giữ thói quen dậy sớm hằng ngày để nhóm bếp Dần như một thói quen, tôi ngồi đăm chiêu ngắn nhìn ngọn lửa bập bùng nơi xó bếp Rồi bỗng nao lòng mà nhớ đến đứa cháu đang du học xa ở Liên Xô Vẻ ngây thơ, hồn nhiên của cháu vẫn e ấp trong lòng tôi một tình yêu thương vô bờ bến Năm ấy nạn đói sao mà đáng sợ đến thế, vợ chồng nó vất vả mưu sinh, thế là chỉ còn hai bà cháu nương tựa nhau nà sống Mỗi sáng, cháu ngồi sà vào lòng tôi để rồi cảm nhận hơi ấm của ngọn lửa bếp mà tôi đun lên Nhóm bếp tựa “ thắp “ lên niềm hi vọng dần dần đã trở thành niềm vui nho nhỏ của hai bà cháu Hương khói cứ thế thoảng qua cánh mũi của tôi, cứ phảng phất rồi đậu lại hun nhèm thật cay mắt Cay vì mùi khói Cay vì một thời kì bi thương, đói khổ, chết chóc của dân tộc Tất cả đọng lại trong tôi một khoảng kí ức khó quên vào những năm đói khổ, khắc nghiệt của chiến tranh
b Kỉ niệm bên cháu
Nhớ hồi đứa cháu nhỏ vẫn còn bập bẹ tập đi, ngôi nhà nhỏ chỉ có hai bà cháu tôi Năm ấy cháu tôi chỉ vọn vẹn 4 tuổi, cái tuổi cần được che chở bảo vệ thế nhưng vẫn lẽo đẽo theo tôi nhóm lên những ngọn lửa cháy rực Cái năm đói mòn đói mỏi ấy làm sao tôi quên đi được, giờ đây nhìn lại bếp lửa đang bập bùng ấy sống mũi vẫn cay cay Hai bà cháu tôi cứ nương tựa vào nhau mà sống, thấp thoáng trải qua 8 năm nhóm lửa cùng đứa cháu nhỏ Bản thân chẳng thể nào quên được cảnh nhà nghèo đói buộc tôi phải gồng mình lên làm chỗ dựa cho đứa cháu nhỏ Vì đất nước ngày đó chưa thống nhất, loạn lạc bi thương, ba
mẹ cháu tôi phải buôn ba làm ăn để kiếm tiền mưu sinh nên dù khổ cực như nào tôi vẫn vững lòng làm niềm tin cho cháu Nhớ năm ấy, năm mà chim tu hú ồ ạt kéo đến gieo rắt vào mảnh đất khốn khổ này những tiếng kêu tha thiết Từ trên những cánh đồng xa, chúng bay từng đàn mà cất lên tiếng kêu xé lòng, giờ bồi hồi nhớ lại, nhớ luôn những câu chuyện ngày ở huế tôi vẫn hay kể cháu nghe, nhớ cả những việc làm, bài học mà chính tay tôi dạy dỗ đứa cháu nhỏ Ôi sao mà thân thương quá!
Từ đâu mọi kỉ niệm về người cháu kính yêu chạy dọc đầu tôi, khiến tôi có chút nhớ thương cũng có chút luyến tiếc Những năm đói khổ ấy, những năm mà mạng sống dường như có thể bị đánh cắp bất cứ lúc nào Tôi vẫn nhớ hoài những kỉ niệm khổ cực nhưng sum vầy ấy Không chỉ là những tháng năm khi đứa cháu của tôi mới lên 4 hay lên 8 mà còn cả là những năm giặc đốt làng đến cháy tàn cháy rụi Dẫu lúc đó có tàn tạ thế nào, tình cảm hàng xóm vẫn là thứ tôi nhớ đến tận bây giờ Dù cho bọn giặc hùng bạo đốt trụi làng, hàng xóm bốn bên vẫn cùng nhau sát cánh dựng lại từng căn nhà Không chỉ vậy, lúc ấy bản thân tôi cũng sợ giặc lắm, tôi lo cho cuộc sống cũng như người cháu nhỏ của tôi Bởi nó còn quá bé để mà đối mặt với những hiểm nguy này Dù cho bản thân cũng chẳng còn mấy sự dũng cảm, tôi vẫn đinh ninh mà dặn cháu: “ bố ở chiến khu
bố còn việc bố, mày có nhắn tin chớ kể này nọ, cứ bảo nhà vánc được bình yên”
c Suy ngẫm về cuộc đời bà
Dẫu cho có khó khăn, nhọc nhằn, tôi vẫn gắng gượng tiến lên vì đứa cháu của mình bởi biết rằng đối với nó tôi như một mái
ấm, như là niềm tự hào trong cuộc sống lầm lũi khổ ải với chiến tranh Dù sớm dù chiều, dù đã qua mấy chục năm, tôi vẫn tần tảo dậy sớm nhóm lên ngọn lửa hồng không quản nắng mưa để nuôi lớn đứa cháu nhỏ đang phải chịu cảnh cô đơn khi rời
xa bố mẹ Cuộc sống nghèo khổ thật không dễ gì, nhưng tình yêu thương của hai bà cháu dành cho nhau ấp iu nồng đượm vây quanh bếp lửa nhỏ khiến cho cuộc sống như được tô điểm tươi sáng hơn Chỉ là một củ khoai sắn nhỏ nhưng với chúng tôi nó lại ngọt, lại bùi một cách kỳ lạ như vậy Trong hoàn cảnh khốn khó, sự sẻ chia giữa người với người là sự cứu rỗi, thấu hiểu mà mọi người dành cho nhau Có những ngày được những mẻ lúa to, tôi lại bắt lửa lên nhóm nồi xôi gạo chia sẻ cho những thâm tình, làng xóm Nụ cười mãn nguyện của những người nông dân chất phác khi thưởng thức món ăn giản đơn ấy đối với tôi như sự lan tỏa tình người mãnh liệt trong ngôi làng nhỏ này Vào lúc ngọn lửa của tôi bùng lên, tôi cũng muốn nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ thời ấu thơ trong lòng của cháu mình, để nó biết rằng dẫu có gian khó, nhọc nhằn, con người ta vẫn tìm được hạnh phúc ở những điều gần gũi nhất trong cuộc sống này Bếp lửa đối với tôi không chỉ là ánh sáng thắp lên trong căn nhà nhỏ, là hơi ấm sưởi lòng hai bà cháu trong những đêm đông buốt giá, đó là biểu tượng của sự sống, của niềm tin mà tôi muốn truyền tải cho cháu mình – thế hệ tiếp theo sẽ góp sức gồng gánh tương lai đang trong thời kì tăm tối của dân tộc Mỗi sáng tôi vẫn thức dậy, thắp lên bếp lửa ấy để khắc ghi rằng nó là tổ ấm, là cội nguồn của gia đình, của quê hương đất nước mà cháu tôi có thể tìm về dẫu có ở phương trời nào xa xôi Đó cũng là biểu trưng cho ngọn lửa bất diệt của cách mạng, độc lập, là tình yêu của tôi dành cho Tổ quốc
III Kết bài
Giờ cháu tôi đã ở mãi nơi xứ lạnh muôn trùng Nhưng thân già còm cõi theo năm tháng vẫn còn vững niềm tin về một ngày được gặp lại cháu, được tương phùng cùng cháu và bên nhau ngồi kề cạnh bếp lửa như thầm lặng nhung nhớ về kí ức năm xưa Tôi mong cháu sẽ mãi mãi khắc sâu trong tim bao hình ảnh cội nguồn, đất nước, bao hình ảnh cháu ở cùng tôi, cùng xóm giềng đùm bọc Mong rằng đứa cháu từng dành hết năm tháng mà nhóm lửa bên tôi sẽ học tập thật giỏi để góp phần dựng xây, phát triển non sông Để tôi tự hào về dáng vóc cháu thơ đã lớn mà hạnh phúc vì bếp lửa vẫn truyền được yêu thương