Hầu hết trong những lần tranh cãi, Nhật luôn nhường phần thắng cho Nguyệt, dù cho trong lòng Nhật luôn thầm nghĩ “cái con nhỏ này ngốc ghê”… ----[ Truyền thuyết mặt trăng máu ]----Ngôi l
Trang 1TRUY N Ề
TRĂNG
MÁU
March 23
2015
Bài viết đạt giải nhất cuộc thi viết truyền thuyết
mặt trăng máu của nhóm Tớ Yêu Thiên Văn Học
Story
of Universe
Trang 2“Có người hỏi tôi sao lại thích mặt trăng đến vậy Phải ! Tôi thực sự rất thích mặt trăng, đặc biệt là vào những kì trăng máu Ánh sáng của nó mang đến cho tôi nhiều cảm xúc, không hẳn là vui vẻ nhưng luôn
ấm áp và nồng nàn.”
- Anh cứ định ngồi đây mãi sao ? Cũng đã gần nữa đêm rồi còn gì !
- Ầy ầy…em cứ bình tĩnh đã, trăng đẹp thế kia, ồn ào như vậy sao thưởng thức được !
Nhật vẫn kiên quyết ngồi giữa đồng cỏ trước nhà ngắm trăng mặc cho con Nguyệt có chèo kéo mãi Vốn là đứa đam mê thiên văn, Nhật dành tình cảm khá nhiều cho trời sao và các hành tinh…Thế nhưng, con bạn cùng lớp của nó khá là thờ ơ với sỡ thích của Nhật Không chịu nổi cơn buồn ngủ, Nguyệt lớn tiếng với Nhật :
- Tại sao cứ phải ngắm ba cái vớ vẫn này chứ… Anh định sau này sẽ cưới thần Mặt Trăng chắc ? Không về thì tui đi trước à nha !
- Ấy ấy… chờ Nhật với, à mà khoan đã, không có thần Mặt Trăng đâu ngốc à !
- Sao ông biết ? Không lẽ Mặt Trăng do ông tạo ra chắc, chẳng phải là thần thì ai làm được ?
- Thôi không cãi nữa ! Sau
này nhất định tui sẽ chứng
minh cho Nguyệt thấy !
Dù là say mê thiên văn học
nhưng có lẽ với Nhật thì con
Nguyệt thực sự rất quan trọng
Trang 3Hầu hết trong những lần tranh cãi, Nhật luôn nhường phần thắng cho Nguyệt, dù cho trong lòng Nhật luôn thầm nghĩ “cái con nhỏ này ngốc ghê”…
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] Ngôi làng nơi hai đứa sống vốn là một nơi yên bình, cuộc sống của dân làng tuy không nhộn nhịp, trù phú nhưng lại hạnh phúc, ấm áp, tràn ngập niềm vui Trưởng làng nơi đây là một ông già kì quặc, lão chỉ thích nghiên cứu về tâm linh và những hiện tượng siêu nhiên Tuy vậy không thể phủ nhận rằng lão thật sự có những đóng góp to lớn cho làng, nếu không có cái “ tài ” hiểu biết sâu rộng của lão thì ắt hẳn làng đã gặp tai ương khối lần
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] Nhân lúc đi học về, Nhật ghé sang nhà lão trưởng làng tìm vài tài liệu thiên văn của lão để nghiên cứu sâu hơn
- Ông Ba ơi !!! mở cửa hộ cháu cái, cháu là Nhật đây !
- Cái thằng này ! Hễ cứ về là lại sang chỗ mình quậy phá
Vừa ra mở cửa ông vừa lằm bằm, miệng ông cứ hay càu nhàu là thế nhưng thực chất ông rất quý thằng Nhật, cũng không phải vì ông thích bọn trẻ mà kì thực cả làng không ai có sỡ thích kì quặc như ông với thằng Nhật
- Hôm nay cháu lại định trao đổi về vấn đề gì đây ?
Ông Ba gặng hỏi câu mà ngày nào ông cũng lặp đi lặp lại
- À hihi chuyện là… ông cho cháu mượn cuốn ông viết về mặt trăng được không ?
- KHÔNG !
Rất nhanh và tinh tế, ông Ba thẳng thừng từ chối như một phản
xạ có điều kiện Nói vậy cũng có cơ sở vì kì thực thằng Nhật đã hỏi mượn cuốn đó chắc phải chục lần và kết quả mọi lần đều như nhau :
“KHÔNG !”
Nhưng hôm nay, với sự thông minh và tinh tế của mình, Nhật đã lập sẵn hẳn một kế hoạch “đạo sách” với niềm tin sẽ có được cuốn sách mà nó luôn tò mò muốn đọc
Trang 4- À…cháu đùa thôi ! Ông uống trà nhé ? Cháu có mang cả bánh đậu xanh mà ông thích cơ đấy !
Ông Ba bỗng thấy lạ vì trước giờ thằng này có ý tứ như vậy bao giờ, nhưng ông vẫn vui vẻ đồng ý vì quả thật ông rất rất thích bánh đậu xanh mà mẹ Nhật làm
- Ờ… ăn thì ăn… Nói thật ông mày cũng thích gì đâu ! Cơ mà không ăn thì mày ăn hết, ngọt lắm, dễ bị tiểu đường, không tốt đâu Hà Hà !
Thằng Nhật lộ rõ vẻ vui mừng khi ông ba trúng ngay cái bẫy mà
nó đặt sẵn nhưng vẫn cố gượng thể hiện sự lành lùng như một diễn viên chuyên nghiệp :
- Vâng ! Vậy để cháu lấy trà bánh, ông cứ nghiên cứu tiếp đi nha !
Chừng 5 phút sau thì thấy nó đem lên một cái mâm tương đối nhỏ nhưng sạch sẽ, bố trí đẹp mắt Nó đặt xuống, mời ông Ba dùng nhưng ông tỏ vẻ không để ý lắm… Thế là nó lao vào ăn ngấu nghiến, chịu không được sự cám dỗ của miếng ăn, ông bỏ
dỡ cuốn sách đang viết mà ngồi ngay vào làm vài ngụm trà rồi xơi bánh ngon lành ! Như đã đạt được ý muốn, thằng Nhật cười đầy giả tạo :
- HiHi… ông ăn khỏe nhỉ… cứ tự nhiên đi ông nhé !
- Ừ ừ… mày khéo lo, tí về ông cho mày mượn cái la bàn mà nghịch
- Vâng ! Cảm ơn ông
Chừng được 15 phút sau, ông Ba thấy buồn ngủ rồi thiếp đi trên cái ghế bành của mình Thằng Nhật khoái chí vì đã bỏ thuốc ngủ vào phần bánh của ông Nó lao tới ông với vận tốc ánh sáng và chộp ngay cái chìa khóa mà ông giấu
trong người Ngay tức khắc như một
thói quen, nó trèo lên kệ sách đặc biệt
nơi ông Ba để quyển sách quý báu của
mình Quyển sách có khóa, nó tra nhẹ
Trang 5chìa vào, vặn một cái tách Cuốn sách mở ra mà lòng nó hồi hộp như lần đầu đi chơi với bạn gái
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] Nguyệt vốn là một đứa con gái nữ tính, dễ thương Ở độ tuổi 17-18, dáng thiếu nữ của nó luôn làm bọn trai làng mê mẩn Nhưng dường như nó không quan tâm đến bọn con trai là bao À… trừ thằng Nhật Không như đám bạn cùng trang lứa, Nhật
sỡ hữu trí tuệ tuyệt vời của mẹ và ngoại hình, thể chất khá hoàn hảo của cha Mẹ nó vốn là một nhà nghiên cứu thảo dược, trong một lần đi hái thuốc ở đồi Cấm đã bị hổ nanh giáo tấn công, may thay được anh thợ săn kịp thời ứng cứu Và… tất nhiên sau này anh thợ săn đó chính là cha nó
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] - Ơi… trời ! Chán quá đi, hôm nay trời đẹp vậy mà không có
gì làm Giờ này chắc ông Nhật lại sang nhà bác Ba nghịch rồi…
- Con sao thế ? Sao lại lẩm bẩm một mình ? Thích thì qua nhà Ông Ba mà tìm thằng Nhật, vừa nãy mẹ thấy nó ở đấy
Mẹ Nguyệt trước giờ không thích nó đi chơi với con trai…Chả
là do thằng Nhật luôn đứng nhất lớp ở nhiều mặt nên bà không phản đối chuyện hai đứa chơi chung
- Ồ vậy con đi mẹ nhé !
Nói rồi nó phóng ra khỏi nhà như một mũi tên, nhưng không quên ghé sang bếp lấy túi bánh quy loại thằng Nhật thích ăn
- Ô…sao cậu đứng đây ? Đáng nhẽ ông Ba phải ra mở cửa chứ nhỉ ?
- À… Nguyệt đừng bận tâm, ông ba mệt quá nên ngủ một lát rồi !
Thằng Nhật đứng nép bên cửa nhà ông Ba, điệu bộ như muốn che giấu điều gì đó ! Nói rồi nó cùng Nguyệt lại ra đồng cỏ như mọi ngày Bỏ lại ông Ba nằm ngủ giữa nhà như không có chuyện gì xảy ra
- Nguyệt này…
Trang 6Nhật khẽ hỏi Thông thường cứ mỗi lần thằng Nhật bắt đầu bằng điệp khúc “Nguyệt này” là lại chẳng an lành gì
- Chuyện gì Nhật ?
- Ờ… bà có nghe về rừng Cấm đối diện bãi cỏ này bao giờ chưa? Khu rừng cách đây hai con đường một khúc sông ấy
- À… Nguyệt nghe rồi ! Mẹ tui nói không nên vào, trong đó rất rất nguy hiểm Hì hì… biết vậy thôi à !
- Ờ ! Thì cái đó dân làng mình ai lại không biết chứ, có điều hình như ông Ba biết trong đó có gì thì phải nhỉ
- Thì sao chứ ? Tụi mình cũng chỉ gần 18 tuổi Trong khi ông
Ba năm nay chắc phải qua tứ tuần Nói chung không cần biết ! Ông không được vào rừng Cấm, hiểu chưa ?
Cuộc đối thoại coi như tạm kết thúc, nhưng có vẻ như ngay từ đầu, Nhật đã có ý định hỏi Nguyệt cho vui Vì thực chất với tính hiếu kì của nó thì không ai cản được nó vào rừng Cấm cả
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] - Ây da… Sao tự nhiên mình lại ngủ lăn ra thế nhỉ ?
Ông Ba có lẽ vẫn chưa hoàn hồn với kế hoạch tinh tế của thằng Nhật Ông vội đi tìm cuốn sách quý báu của mình mà chẳng màng đến mọi sự xung quanh
- Hừm… may là vẫn còn ! Ủa mà hình như thằng quỷ đó để lại cho mình mẩu giấy thì phải !
Trang 7Lão trưởng làng đeo cặp kính cũ kỉ của mình vào, đốt ngọn đèn cày lên mà đọc bức thư :
“ Trong bánh hình như có lẫn thảo dược gây mê của mẹ cháu Ông đừng bận tâm nhé, cháu tỉnh trước do ăn ít hơn nên đã về nhà rồi À mà cái la bàn thì ông đã hứa rồi nên cho cháu xin vậy
! ”
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] - Hình như mình đi nhầm hướng rồi nhỉ ? Khu rừng này rõ kì quái, đi mãi mà vẫn không đến chỗ đánh dấu, mình có la bàn
cơ mà… sao cứ hễ vào khu rừng này lại bị nhiễu loạn Rõ mệt ! Ơ… mà hình như có cái gò đất Tuyệt vời quá rồi ! Quả thật nói là làm, thằng Nhật đã và đang đi vào rừng Cấm Nó đang bị lạc thì bỗng tìm thấy hy vọng của mình nơi cái gò đất…
nó muốn tìm một nơi thoáng đãng, vắng bóng cây cối để quan sát… sao Bắc Đẩu ! Cuối cùng thì nó cũng định vị được hướng cần đi và vui vẻ tiếp tục cuộc hành trì mặc cho lời đồn đại của mọi người về cánh rừng nguy hiểm này vẫn chưa bao giờ lắng xuống
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] - Ông Ba, ông Ba !!! To chuyện rồi…
- Cái gì cái gì… mới sáng sớm tinh mơ mà đập cửa nhà ta như vậy là ý giề ? Hay xấp nhỏ tụi bây không coi cha chú ra gì nữa hả ?
- Ầy… tui chính là coi ông như cha của cả cái làng này nên mới phải báo với ông việc này, ông ra đầu sông gần rừng Cấm mà xem !
Cha của thằng Nhật hốt hoảng kéo ông Ba đến bờ sông như có việc rất quan trọng Ông Ba với bộ dạng nhếch nhác trong bộ đồ ngủ tỏ ý không vừa lòng, nhưng nể cái danh của cha thằng Nhật vốn giúp làng chống lại nhiều mối đe dọa nên đành gượng đi
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] - Ấy… Đây là chú Năm tiều phu ở làng mình đây mà… Sao… sao lại !
Trang 8- Thì đó… chuyện này tôi cũng rất lấy làm tiếc nhưng có vẻ chú ấy bị tấn công bởi… hổ thì phải
- Vô lý, xưa nay làng ta chưa hề có ai bị hổ tấn công, hơn nữa vết răng có chỗ rất sắc và sâu, chỉ có thể là một loài có răng nanh dài
Sau cuộc bàn cãi về cái xác bên suối, cha thằng Nhật hạ giọng hỏi ông Ba :
- Trưởng làng nói sao thì tôi nghe vậy ! À mà thằng Nhật giờ này vẫn chưa dậy đi học sao ông Ba ?
- Trời… ai biết được Con anh mà đi hỏi tôi, lạ… bọn này giờ
lạ thật !
- Ông nói vậy là ý gì ? Chẳng phải đêm qua nó ngủ lại ở nhà ông à ?
- Làm gì có ! Ta tưởng nó về nhà rồi chứ…
- Nhưng sáng giờ tôi vẫn không thấy nó trong làng
Ông Ba trầm ngâm suy nghĩ khoảng vài giây rồi bất ngờ như một vị thánh, ông Ba thốt lên :
- Rõ rồi ! quá rõ ràng ! Nguy to rồi, anh về huy động đội tự vệ của làng, chờ lệnh của tôi
Rồi như không để cha thằng Nhật nói được lời nào, ông Ba lao nhanh về nhà như cắt…Ông tự nhủ trong lòng : “ Nếu thật sự như mình suy đoán, thì ngày đó sắp đến rồi… Hừm cầu mong là không phải.”
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] - Hừm… cuối cùng cũng không uổng công cả đêm mình cực khổ Đến lúc vén màn bí mật mà ông Ba vẫn luôn che dấu mọi người rồi !
Thằng Nhật tỏ vẻ hăng hái hơn hẳn khi tìm thấy con đường mòn như trong tấm bản đồ Sự ranh mãnh của nó thì trong làng ai cũng thấu, có điều ông Ba đã quá sơ suất khi để nó xé tấm bản
đồ trong quyển sách mà vẫn không hay biết gì
- Oa… Đây…đây là nơi cất giữ Nguyệt Ngọc sao !
Đi bộ khoảng 3 phút theo con đường mòn thì hiện ra trước mắt
nó là cả một di tích đồ sộ của tòa thành cổ y như trong sách ông
Trang 9ba có đề cập Quang cảnh xung quanh tòa thành là một đống đổ nát, điều này làm nó nghĩ nơi đây chắc
hẳn đã từng xảy ra những bi kịch chiến
tranh hay một sự kiện hoành tráng nào
đó Đi sâu vào trong thì một điều kì diệu
xuất hiện : viên ngọc Mặt Trăng trước
mắt nó phát sáng giữa đại điện Thứ ánh
sáng ấy chiếu thẳng xuống từ không
trung, lan tỏa từ một khoảng trống trên
tòa thành, xé toạc sự tâm tối của rừng già
âm u Nguyệt Ngọc quả thực có sự tương
tác với luồng sáng kì lạ ấy ! Nó hấp thu
năng lượng và giải phóng ra xung quanh tạo thành một hình eclip hoàn hảo Thằng Nhật không thể chờ lâu hơn giây phút được chạm vào viên ngọc ấy, với sự gan dạ và hiếu kì, nó chạy vội đến chỗ Nguyệt Ngọc và chộp lấy ! Và rồi luồng sáng kì diệu ấy bỗng trở nên mất ổn định, thứ năng lượng kì bí đó được giải phóng mãnh liệt, không gian xung quanh nó rung lắc dữ dội, Nguyệt Ngọc không ngừng phát sáng Tim nó như vỡ tung , thằng Nhật không hề biết chuyện gì đang xảy ra vì trong cuốn sách của ông Ba chưa hề đề cập đến việc này ! Nó sợ hãi, thét lên một tiếng “ A… ” rõ dài, và lúc đó cũng chính là thời điểm
mà cơ thể nó dần tan biến vào không gian như thứ phép mầu kì diệu
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] - Ông Ba à, là tôi đây !
Ngay khi nghe cái giọng nói quen thuộc ấy, lòng ông Ba bỗng cảm thấy lo lắng Ông cụ lớn tuổi nhất nhì cái làng trước giờ rất
ít khi sang nhà ông Ba chơi, nhưng hầu hết mỗi khi ông sang thì lão trưởng làng lại thấy lo lắng không yên !
- Vâng ! Mời cụ vào nhà
Ông Ba vừa dìu ông cụ ngồi xuống là lập tức đóng hết cửa trong nhà, dùng cả cửa cách âm mà chỉ những khi ông không chịu nỗi
sự ồn ào của lễ hội làng mới phải sử dụng Ông Ba thật sự
Trang 10nghiêm túc với việc này, không khí trong nhà yên ắng một cách đáng sợ, không một thứ ánh sáng nào lọt nổi vào trong ngoại trừ
4 ngọn đèn cày mà ông Ba thắp
- Khụ… khụ… ông, ông Ba à, tôi có nghe vụ cái xác hồi sáng rồi, tôi chắc chắn ông cũng biết đó là do hổ nanh giáo cắn, ông thấy khả nghi không ?
- À dạ không giấu gì cụ… Tôi đang hoài nghi việc Nguyệt ngục đã bị phá và bọn chúng đang dần tìm được đường trở lại Trái Đất !
- Phải, Khụ khụ Hài… cậu nói rất đúng Có lẽ thời của tôi đã qua rồi, niềm hy vọng duy nhất của làng giờ chỉ có cậu
Ánh mắt đờ đẫn của ông cụ bỗng trở nên tinh anh, trong giây phút ông nhìn ông Ba, dường như niềm tin tưởng và mọi trọng trách giờ đang đặt nặng trên vai lão trưởng làng…
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] Trong cảnh hoang tàn của tòa thành sau cuộc chiến với bọn ác thú,
vị tướng trong bộ giáp oai hùng đã bị xây xát nhiều khẽ lên tiếng :
- Bọn…bọn chúng thật sự quá mạnh và nhiều ! Nếu không có sức mạnh của Nguyệt Ngọc, chắc chắn vương quốc ta đã diệt vong…
Nói rồi viên tướng dẫn theo toán quân cuối cùng của mình ra giữa đại điện và truyền khẩu lệnh :
- Từ nay mọi người dân và binh lính sống sót sẽ di tản ra miền đồng bằng phía nam để sinh sống, ta không… muốn thấy bất
cứ ai trở lại đây Các ngươi… đã rõ chưa ?
Trong không khí hiu quạnh lúc đó, đội trưởng toán quân đại diện người dân tiến đến bên ông, quỳ xuống mà bẩm rằng :
- Thưa tướng quân, tôi sẽ làm hết sức mình để thực hiện lời căn dặn của ngài !
Viên tướng gật đầu nhẹ tỏ vẻ hài lòng rồi đặt Nguyệt Ngọc xuống, mọi vật xung quanh bắt đầu rung chuyển, ông niệm chú gì đó, tay không ngừng thi triển phép thuật, và rồi một luồng năng lượng mạnh mẽ phá tung tòa thành, chiếu thẳng xuống Nguyệt Ngọc, năng lượng giải phóng ra xung quanh thành 4 tia sét dữ dội
Trang 11- Phong Ấn !
Xác của bọn ác thú biến mất cùng đại tướng, cánh cổng thiên địa dần dần đóng lại Từ nay Mặt Trăng sẽ không
thể đi vào quỹ đạo để tạo Huyết Nguyệt
nữa… Nhưng một khi phong ấn của Nguyệt
Ngọc vỡ, Mặt Trăng sẽ lại có thể đi vào vùng
tối và khai thông con đường của tội ác ! Mặt
trăng máu diễn ra cũng chính là lúc bọn ác thú
bị phong ấn ở mặt trăng tìm được đường đến
Trái Đất, màu đỏ của nó là màu của máu, màu
của tội lỗi và là màu của những điều tồi tệ
nhất…
- Cụ à ! Cụ lại đi đâu rồi ?
Tiếng gọi của cô Tư đưa ông về với thực tại, mọi cảm xúc về cái ngày tàn khốc ấy – ngày mà ông trực tiếp là người lính kháng chiến, đã tạm lắng xuống Ông biết mình đã làm hết sức có thể để bảo vệ làng, và hiện tại, vận mệnh làng hoàn toàn phụ thuộc vào thế hệ sau
[ Truyền thuyết mặt trăng máu
] Tối hôm đó, những trai tráng khỏe mạnh trong làng đều vũ trang kĩ càng, chờ lệnh của ông Ba Chừng được chập tối thì ông Ba kêu mọi người khẩn trương đề phòng Rồi một hồi chuông vang lên như đập tan sự im lặng của không gian nơi trước cổng làng : “ Kong Kong… Kong Kong…” Anh chàng ở đài quan sát hô to hết sức bình sinh :
- Đến rồi, đến rồi… bọn chúng tấn công, mọi người đề cao cảnh giác !
Ngay khi anh vừa dứt lời thì nỗi lo sợ trong lòng mỗi dân làng vốn luôn canh cánh nay đã thực sự ập đến Những người không
có phận sự thì đều trú ẩn dưới cái hầm mà chẳng biết ông ba đã chuẩn bị từ bao giờ Chừng được 2 phút sau thì : “Phực…” Ngọn lửa đỏ nâu còn rõ hơi nóng vụt ra từ miệng bọn rồng đen