1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Tự ngôn của Zarathustra potx

35 111 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Tự ngôn của Zarathustra
Trường học Trường Đại Học Văn Hóa Hà Nội
Chuyên ngành Triết Học
Thể loại Tập hợp các trích đoạn và suy nghĩ của Zarathustra
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 35
Dung lượng 309,83 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Ta muốn ban cho và phân phát, mãi đến lúc những kẻ hiền minh giữa loài người lại trở nên hạnh phúc vì sự điên cuồng của họ, và những kẻ nghèo nàn được sung sướng vì sự giàu có của mình..

Trang 1

ZARATHUSTRA ĐÃ NÓI NHƯ THẾ

TỰ NGÔN CỦA ZARATHUSTRA

Trang 2

Zarathustra đã nói như thế

Tự ngôn của Zarathustra

ZARATHUSTRA ĐÃ NÓI NHƯ THẾ

Tác phẩm dành cho tất cả

và không dành cho một ai

Năm ba mươi tuổi, Zarathustra rời xứ và hồ lên núi Trên núi cao,

Zarathustra hưởng thụ tinh thần và nỗi cô đơn của mình triền miên không hề

mỏi mệt trong suốt mười năm Nhưng sau cùng, tâm hồn Zarathustra biến

đổi; một buổi sáng nọ, thức giấc cùng bình minh, Zarathustra tiến đến trước

mặt trời và thốt ra những lời sau:

Hỡi thiên thể vĩ đại kia! Hạnh phúc của mi sẽ ra sao nếu không có

những người mà mi soi chiếu?

Trang 3

Mười năm nay kể từ khi đến với hang đá của ta, mi sẽ chán nản mệt

mề với ánh sáng và quỹ đạo của mi, nếu không có ta cùng con ó và con rắn

của ta

Nhưng chúng ta đã đợi chờ mi mỗi sáng mai, chúng ta đã dùng phần

dư thừa của mi và đã cảm tạ mi

Giờ đây, ta đã chán ngán sự khôn ngoan của ta, như con ong đã hút

quá nhiều mật Ta cần có những bàn tay vươn về với ta

Ta muốn ban cho và phân phát, mãi đến lúc những kẻ hiền minh giữa

loài người lại trở nên hạnh phúc vì sự điên cuồng của họ, và những kẻ nghèo

nàn được sung sướng vì sự giàu có của mình

Chính vì thế ta phải đi xuống tận những chiều sâu tương tự như mi

mỗi buổi chiều khi mi biến mình sau biển cả, mang theo ánh sáng rạng rỡ

cho thế giới dưới lòng đất, hỡi vì tinh tú giàu sang vô lượng kia!

Ta phải biến mất như mi, ta phải lặn tắt[1] - nói theo những người mà

ta khát khao xuống cùng họ

Vậy thì, hỡi con mắt tĩnh lặng kia ơi, hãy chúc phúc cho ta, mi, kẻ có

thể ngắm nhìn mà không thèm thuồng đố kỵ một hạnh phúc dẫu có quá đà

Trang 4

Mi hãy chúc phúc cho chén rượu muốn tràn, cho chất nước óng vàng

chảy tuôn từ đó và mang theo khắp nơi phản ánh hạnh phúc tối đại của mi

Mi hãy nhìn đây! Chén rượu này lại muốn cạn không và Zarathustra

muốn trở lại làm người

Cuộc hạ san[2] của Zarathustra bắt đầu như thế

2

Zarathustra một mình xuống núi và không gặp một ai Nhưng khi

Zarathustra tiến vào rừng, trước mặt hắn bất ngờ hiện ra một lão trượng, ông

lão đã rời chiếc chòi tranh thánh thiện của mình để đi tìm rễ cây trong rừng

Và lão trượng đã nói với Zarathustra như thế vầy:

- Người lữ khách này không xa lạ với ta; cách đây nhiều năm rồi hắn

đã có lần qua đây Hắn tên là Zarathustra, nhưng hắn đã biến đổi

Lúc ấy ngươi đã mang tro tàn của ngươi về núi; nay ngươi lại muốn

mang lửa nồng về thung lũng hay sao? Ngươi há không sợ hình phạt dành

cho kẻ gây ra hỏa hoạn?

Trang 5

Phải rồi, ta đã nhận ra Zarathustra Mắt hắn trong suốt và miệng hắn

chẳng biểu lộ nét nào chán ngán Hắn chẳng bước đi như kẻ đang khiêu vũ

đó sao?

Zarathustra đã biến đổi Hắn đã tự hóa thân thành trẻ thơ, hắn đã giác

ngộ: giờ đây ngươi còn tìm chi bên những người đang mê ngủ?

Ngươi đã sống trong cô đơn như sống giữa lòng biển cả dạt dào, và

biển cả mang ngươi đi Khổ thân cho ngươi, vậy ra giờ ngươi lại muốn dạt

tấp vào bờ? Khổ thân cho ngươi, giờ ngươi lại muốn tự mình kéo lôi theo

thân xác?

Zarathustra trả lời: “Tôi yêu loài người”

- Vậy thì, nhà hiền triết bảo, tại sao ta lại đi vào rừng và đi vào trong

nỗi cô đơn? Không phải vì ta đã quá yêu thương loài người sao?

Giờ đây ta yêu thương Thượng đế; ta không thương yêu loài người

Dưới mắt ta, loài người là một cái gì quá đỗi bất toàn Tình yêu loài người sẽ

giết chết ta

Zarathustra đáp: “Nào tôi có nói đến tình yêu! Tôi đến hiến cho loài

người một tặng phẩm”

Trang 6

Vị thánh tiếp lời:

- Đừng ban cho loài người điều gì cả Tốt hơn ngươi nên tháo gỡ họ ra

khỏi một cái gì đó và giúp họ mang vác nó, chẳng gì quý hơn thế đối với họ:

miễn là, điều đó cũng làm chính bản thân ngươi thỏa dạ!

Và nếu ngươi muốn ban cho, thì đừng ban cho họ cái gì vượt quá một

của bố thí và hãy chờ họ đến ăn mày nơi ngươi!

Zarathustra đáp:

- Không, tôi không bố thí Tôi không đủ nghèo để làm việc bố thí

Vị thánh bật cười vì lời lẽ của Zarathustra và nói như vầy: “Vậy thời

ngươi hãy cố gắng làm cho họ chấp nhận kho tàng của ngươi Họ nghi ngờ

những ẩn sĩ cô đơn và không tin rằng chúng ta đến để gia ơn ban phát cho

họ

Đối với họ, những bước chân của chúng ta vang lên trên đường phố

mang một âm thanh quá đỗi tịch liêu Họ lại còn sinh lòng lo ngại khi ban

đêm nằm ngủ trên giường, họ nghe tiếng một người lặng lẽ bước đi ngoài

đường phố, rất lâu trước khi mặt trời ló dạng, có lẽ họ tự hỏi mình: “Kẻ trộm

kia đang làm gì vậy?”

Trang 7

Ngươi đừng nên đến với loài người, hãy ở lại với rừng cao! Tốt hơn

nữa ngươi nên đến với những con thú! Tại sao ngươi lại không muốn được

như ta, một con gấu giữa đàn gấu, một con chim giữa bầy chim?”

“Và vị thánh làm gì trong rừng sâu?” Zarathustra lên tiếng hỏi

Vị thánh trả lời: “Ta sáng tác những bản nhạc và hát lên, và khi sáng

tác, ta cười, ta khóc, ta gầm gừ: đó là cách ta ngợi ca Thượng đế

Bằng những bài ca, những tiếng khóc, tiếng cười, tiếng gầm gừ, ta tạ

ơn Thượng đế của ta Nhưng còn ngươi, ngươi mang đến món quà gì cho

chúng ta?”

Khi Zarathustra nghe hết những lời này, hắn cúi chào vị thánh và bảo:

“Tôi có thể cho ngài gì đây? Thôi, xin ngài hãy để tôi đi ngay, cốt cho tôi

đừng lấy của ngài món gì cả!” Rồi hai người, ông lão và người đàn ông, chia

tay nhau như thế, tươi cười như hai đứa bé

Nhưng khi Zarathustra một mình, hắn tự hỏi lòng: “Có thể như thế

được chăng? Vị thánh già nua sống trong rừng thẳm ấy hãy còn chưa nghe

nói rằng Thượng đế đã chết rồi sao?”

3

Trang 8

Khi Zarathustra đặt chân vào thành phố gần nhất ven rừng, hắn gặp

một đám đông đang tụ họp trên công trường, vì người ta báo trước rằng một

người làm trò đi dây xiếc sắp biểu diễn Và Zarathustra nói với dân chúng

như vầy:

Ta rao giảng với các ngươi về Siêu nhân Con người là cái gì cần phải

được vượt qua Các ngươi đã làm gì để vượt qua con người?

Cho đến nay, tất cả những sinh vật đều đã sáng tạo nên một cái gì

vượt quá chúng, các ngươi lại muốn mình là nghịch triều trong cơn sóng lớn

ấy, muốn quay trở lại với con thú hơn là vượt qua con người sao?

Con khỉ đối với con người là gì? Một đối tượng cười nhạo hay một sự

hổ thẹn đầy đớn đau Và con người cũng phải như thế đối với Siêu nhân:

một đối tượng để cười nhạo hay một hổ thẹn đớn đau

Các ngươi đã vượt qua con đường dẫn từ loài sâu bọ đến loài người,

nhưng về nhiều phương diện, các ngươi vẫn còn là loài sâu bọ Xưa kia các

ngươi đã là loài khỉ và cả bây giờ nữa, con người còn khỉ hơn bất luận con

khỉ nào

Trang 9

Ngay kẻ hiền triết nhất trong các ngươi cũng chỉ là một cái gì phân tán

và hỗn tạp: nửa cây nửa ma Thế mà, ta có mời gọi các ngươi trở thành cây

cối hay ma quỷ không?

Này đây, ta rao dạy cho các ngươi Siêu nhân!

Siêu nhân là chiều hướng, là ý nghĩa của trái đất Ý chí các ngươi phải

bảo: Siêu nhân phải là chiều hướng, ý nghĩa của trái đất

Hỡi những người anh em, ta van xin các ngươi, hãy trung thành với

mặt đất và chớ có tin những kẻ nói với các ngươi về những hy vọng lững lờ

bên trên mặt đất! Họ là những kẻ đầu độc, dẫu họ có ý thức điều đó hay

không

Họ là những kẻ khinh miệt đời sống, những kẻ hấp hối và cũng chính

là những kẻ bị đầu độc, mặt đất đã quá mỏi mệt chán chê họ: họ hãy cút đi

cho khuất mắt!

Xưa kia, báng bổ Thượng đế là lời báng bổ nặng nhất, nhưng Thượng

đế đã chết và cũng chết theo Thượng đế là những kẻ báng bổ ấy Giờ đây,

điều đáng kinh khiếp hơn nhiều, là báng bổ mặt đất và coi trọng ruột rà của

cái bất khả thấu nhập hơn ý nghĩa, chiều hướng của mặt đất!

Trang 10

Xưa kia, linh hồn đưa mắt nhìn thân xác với vẻ khinh miệt, và lúc bấy

giờ, chẳng có gì cao cả hơn sự khinh miệt ấy: linh hồn muốn cho thân xác

ốm o, khả ố, đói khát! Làm thế, linh hồn tưởng là đã thoát được thân xác,

thoát được thân xác và mặt đất!

Ôi! Linh hồn ấy chính nó cũng còn ốm o, khả ố và đói khát: và sự tàn

bạo là nỗi khoái lạc của linh hồn này

Nhưng cả các ngươi nữa, hỡi những anh em của ta, hãy nói cho ta

biết: thân xác các ngươi báo hiệu gì được cho linh hồn các ngươi? Linh hồn

các ngươi há chẳng phải là sự nghèo nàn, nhơ bẩn cùng sự tự mãn đáng

thương sao?

Thật ra, con người là một dòng sông nhơ bẩn Phải là biển cả bao la

mới có thể dung thông tiếp nhận một dòng sông uế trược mà không bị nhiễm

ô

Này đây, ta rao giảng cho các ngươi về Siêu nhân: Siêu nhân là biển

cả bao la nơi cơn khinh bỉ ngút ngàn của các ngươi có thể đến dìm mình vào

đó

Trang 11

Còn gì cao nhã trác việt có thể đến với các ngươi cho bằng giờ phút

của sự khinh bỉ ngất trời? Giờ phút mà ngay cả hạnh phúc, lý trí cùng đức

hạnh của các ngươi cũng biến thành kinh tởm

Giờ phút mà các ngươi bảo rằng: “Sá gì hạnh phúc của ta! Hạnh phúc

ấy là sự nghèo nàn, nhơ bẩn và sự tự mãn đáng thương Thế mà, hạnh phúc

của ta lẽ ra phải làm cho chính cuộc hiện sinh thành chính đáng!”

Giờ phút mà các ngươi bảo rằng: “Sá gì lý trí ta! Lý trí ấy có khát

khao hiểu biết, như con sư tử khát khao lương thực không? Lý trí chỉ là sự

nghèo nàn, nhơ bẩn và sự tự mãn đáng thương!”

Giờ phút mà các ngươi bảo rằng: “Sá gì đức hạnh của ta! Nó hãy còn

chưa làm ta thành mê sảng Ta chán nản mệt mỏi với những điều thiện và

điều ác của mình lắm rồi! Tất cả những thứ đó chỉ là sự nghèo nàn, nhơ bẩn

và sự tự mãn đáng thương!”

Giờ phút mà các ngươi bảo rằng: “Sá gì sự công chính của ta! Chẳng

có lửa nồng nào bao phủ trong ta Thế mà, kẻ công chính giống như một thỏi

than nóng bỏng!”

Giờ phút mà các ngươi bảo rằng: “Sá gì sự thương hại nơi ta! Lòng

thương hại há chẳng phải là cây thập giá nơi thiên hạ đóng đinh kẻ yêu

Trang 12

thương loài người sao? Nhưng lòng thương hại của ta không phải là một

cuộc đóng đinh.”

Các ngươi đã từng nói như vậy bao giờ chưa? Các ngươi đã từng thét

lớn như vậy bao giờ chưa? Hỡi ôi! Giá gì ta đã được nghe các ngươi thét to

lên những lời như thế!

Không phải tội lỗi, nhưng chính sự tự mãn của các ngươi đang kêu

gào chống lại trời xanh, chính sự bủn xỉn của các ngươi, ngay cả trong tội

lỗi, đang ra sức kêu gào với trời xanh!

Vậy thời, đâu là lằn chớp dữ đến liếm lưỡi vào các ngươi? Đâu là cơn

điên cuồng phải thấm nhập vào các ngươi?

Này đây, ta rao dạy cho các ngươi về Siêu nhân: Siêu nhân chính là

lằn chớp dữ, chính là cơn điên cuồng đó!

Khi Zarathustra đã nói như thế, có một kẻ trong đám đông kêu to lên:

“Chúng tôi nghe nói khá nhiều về người đi dây làm xiếc rồi: giờ hãy cho

chúng tôi thấy mặt y thôi!” Và cả đám dân chúng rộ lên cười Zarathustra

Nhưng người đi dây làm xiếc lại tưởng thiên hạ nói đến mình, nên liền khởi

đầu biểu diễn

Trang 13

4

Trong khi đó, Zarathustra lặng nhìn đám dân chúng, lòng đầy kinh

ngạc Rồi Zarathustra lên tiếng:

Con người là một sợi dây căng thẳng giữa con thú và Siêu nhân - sợi

dây căng ngang một hố thẳm

Vượt qua hố thẳm: nguy hiểm; cất bước giữa đường đi: nguy hiểm;

nhìn lại đằng sau: nguy hiểm - rùng mình sởn ốc và đứng dừng: nguy hiểm

Điều cao đại nhất nơi con người nằm ở chỗ con người là một chiếc

cầu chứ không phải một mục tiêu; điều mà ta có thể yêu thương nơi con

người là: con người là một sự chuyển tiếp và một sự suy tàn[3]

Ta yêu những kẻ nào chỉ biết sống bằng cách làm cho mình trầm một,

diệt vong, vì họ đang bước qua bờ bến bên kia

Ta yêu những kẻ khinh bỉ ngất trời, vì họ chính là những kẻ ngưỡng

mộ mê cuồng, những mũi tên của khát vọng lao vút qua bến bờ bên kia

Trang 14

Ta yêu những kẻ không để tâm tìm kiếm bên kia những vì sao một lý

lẽ để diệt vong hay để hy sinh, mà trái lại chỉ hy sinh dâng hiến cho mặt đất,

để một ngày kia, thời đại của Siêu nhân ngự trị trên mặt đất

Ta yêu kẻ nào sống để hiểu biết và muốn hiểu biết để cho một ngày

kia Siêu nhân được sống mãi Như thế là họ cũng ước muốn chính sự suy tàn

của mình

Ta yêu kẻ nào làm việc và phát minh, để xây dựng nơi trú ngụ cho

Siêu nhân, để sửa soạn đất đai, thú vật cùng cây cối cho Siêu nhân xuất hiện:

vì như thế là ước muốn chính sự suy tàn của mình

Ta yêu kẻ nào yêu mến chính đức hạnh của họ: bởi vì đức hạnh là một

ý chí muốn sự suy tàn, và một mũi tên của khát vọng

Ta yêu kẻ nào không dành lại cho chính mình một mảnh nhỏ nào của

tinh thần, kẻ nào muốn hoàn toàn là tinh thần của đức hạnh mình: vì với tư

cách là tinh thần như thế, họ băng vượt qua cầu

Ta yêu kẻ biến đức hạnh mình thành ý hướng và vận mệnh của chính

mình: vì như thế, do tình yêu đức hạnh của chính mình, họ mới khát khao

sống thêm và không sống thêm nữa

Trang 15

Ta yêu kẻ nào không khát khao có quá nhiều đức hạnh Có nhiều đức

hạnh trong một đức hạnh duy nhất hơn là trong hai đức hạnh: đấy là một nút

thắt nơi số mệnh đan kết

Ta yêu kẻ nào có linh hồn phung phá, không muốn người khác cảm

ơn mình và cũng chẳng hồi trả lại: bởi vì họ luôn luôn ban phát và không

muốn trì thủ lấy cho mình

Ta yêu kẻ nào hổ thẹn khi vận may ngả về với mình, và tự đặt câu hỏi:

ta có gian lận chăng? - bởi vì họ muốn diệt vong

Ta yêu kẻ nào ném ra những lời vàng ngọc đằng trước những hành vi

của họ và luôn luôn giữ đúng hơn những gì mình hứa: bởi vì họ muốn chính

sự suy tàn của mình

Ta yêu kẻ nào biện chính cho những người trong tương lai và giải

thoát cho những người trong quá khứ, vì họ muốn diệt vong bởi những

người hiện tại

Ta yêu kẻ trừng phạt Thượng đế của mình vì yêu Thượng đế đó: cần

phải để cho cơn phẫn nộ của Thượng đế họ làm họ diệt vong

Trang 16

Ta yêu kẻ nào tâm hồn sâu thẳm, ngay cả trong vết thương, kẻ mà một

tai ương nhỏ bé nhất cũng có thể làm họ diệt vong; vì họ sẽ hân hoan vượt

qua cầu không hề do dự

Ta yêu kẻ nào tâm hồn tràn đầy viên mãn đến độ tự quên chính mình,

và tất cả mọi sự đều được cưu mang trong họ: như thế tất cả mọi sự đều sẽ

trở thành sự suy tàn của chính họ

Ta yêu kẻ nào tự do tự tại trong tâm hồn và trong tinh thần: như thế

đầu óc họ chỉ dùng làm ruột rà cho quả tim, nhưng quả tim họ kéo họ về sự

suy tàn

Ta yêu những kẻ nào tựa như những giọt nặng đang kiên trì rơi từng

giọt một từ tảng mây tối ám lơ lửng trên đầu loài người: họ báo trước lằn

chớp dữ đang đến và diệt vong với tư thế là những người tiên báo

Này đây, ta là một đấng tiên tri của sấm sét, một giọt nặng rơi từ mây

xuống: sấm sét đó tên là Siêu nhân

5

Trang 17

Khi Zarathustra đã nói xong những lời này, hắn lại nhìn đám dân

chúng lần nữa, rồi im lặng tự nhủ lòng mình:

Họ đang phá ra cười kìa; họ chẳng hề hiểu ta, miệng ta không hợp cho

những lỗ tai đó

Liệu ta có phải chọc thủng tai họ để cho họ học nghe bằng mắt? Liệu

ta có phải đánh chũm chọe và la gào như những linh mục thuyết giáo trong

tuần chay? Hoặc giả dân chúng chỉ tin vào những kẻ ăn nói cà lăm?

Họ có một cái gì đó làm họ hãnh diện Vậy, họ gọi tên cái đang làm

họ hãnh diện là gì? Họ gọi đó là nền văn minh, chính nền văn minh làm họ

khác biệt với kẻ chăn dê

Chính vì thế, về những người đó, họ không thích nghe chữ “khinh bỉ”

Vậy thời ta sẽ ngỏ lời với lòng kiêu hãnh của họ

Ta sẽ nói cho họ nghe về điều đáng khinh bỉ hơn cả: đấy là con người

cuối cùng hay con người hạ đẳng nhất.[4]

Và Zarathustra nói với dân chúng như vầy:

“Đã đến lúc con người tự đặt cho mình một mục tiêu Đã đến lúc con

người vun trồng mầm mống hy vọng cao đại nhất của mình

Ngày đăng: 10/07/2014, 07:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w