1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

can nhung tam long nhan ai

3 4 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 3
Dung lượng 41,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Cần những tấm lòng nhân ái Cần những tấm lòng nhân ái “ Vinh là một em bé 13 tuổi sống cùng gia đình ở 1 con phố gần Tuệ Tĩnh, HN Bố mẹ nghèo, không có nghề nghiệp ổn định, hiện bố em đang làm nghề trông xe ở phố thu nhập bấp bênh Mặc dù số phận không mỉm cười với Vinh nhưng em là một cô bé vui vẻ, lạc quan, luôn mong muốn được gặp gỡ mọi người và được học hỏi Theo lời nhận xét của người nhà, bạn bè và những người, Vinh còn là cô bé khá sáng dạ Vì thế em có thể đọc chữ và làm các phép cộng trừ v[.]

Trang 1

Cần những tấm lòng nhân ái

“…Vinh là một em bé 13 tuổi sống cùng gia đình ở 1 con phố gần Tuệ Tĩnh, HN Bố mẹ nghèo, không có nghề nghiệp ổn định, hiện bố em đang làm nghề trông xe ở phố thu nhập bấp bênh Mặc dù số phận không mỉm cười với Vinh nhưng em là một cô bé vui vẻ, lạc quan, luôn mong muốn được gặp gỡ mọi người và được học hỏi Theo lời nhận xét của người nhà, bạn bè và những người, Vinh còn là cô bé khá sáng dạ Vì thế em có thể đọc chữ

và làm các phép cộng trừ và cộng nhẩm khá giỏi, dù không một ngày đến trường

Nhưng nhiều năm rồi em chỉ làm được đến như vậy thôi Vì em không thể đến trường; bố

mẹ cũng không có khả năng dạy em nhiều hơn Em không có công cụ để tự học, để trang bị cho mình những gì mà một người trưởng thành cần phải có khi bước vào đời sau này

Một điều may mắn đã đến với Vinh khi Rodger (một người New Zealand mà VTBB có thể đã biết) biết đến hoàn cảnh khó khăn của em Ông đã mua tặng Vinh một chiếc máy tính với mong muốn nó sẽ thay đôi tay em để viết chữ, sẽ là công cụ giúp em tìm hiểu và tiếp cận với cuộc sống bên ngoài

NHƯNG………Máy tính thì toàn tiếng Anh, với một cô bé 13 tuổi, tật nguyền như Vinh, sống trong một gia đình nghèo khó, ngày ngày phải vất vả chạy lo từng bữa ăn như gia đình

em, mong muốn của Rodger dành cho em dường như chẳng bao giờ trở thành hiện thực

Sau khi nhận được lá thư đầy xúc động này, VTBB đã có một buổi đến thăm em Vinh và ngay sau đó đã quyết định thành lập 1 nhóm gồm các bạn sinh viên tình nguyện đến dạy học cho em Vinh với hi vọng phần nào giúp đỡ được em trên con đường dài tiếp cận với kiến thức và thế giới xung quanh

Từ tháng 3/ 2007, nhóm tình nguyện này đã tiến hành dạy học cho em Vinh Nhóm đã lên kế hoạch bước đầu dạy em những kiến thức cơ bản về tiếng Việt, Toán, Địa lí, Lịch sử với suy nghĩ rằng đây thực sự là những kiến thức nền em cần phải có Trong giai đoạn tiếp theo, nhóm sẽ triển khai dạy em Vinh thêm về tiếng Anh và máy tính

Nhưng khi Vinh và gia đình của em chưa kịp hết vui mừng trước tấm lòng nhiệt thành của các bạn sinh viên, ngày ngày đến với em, mang đến cho em những kiến thức bổ ích và chia

sẻ cùng em những câu chuyện về một cuộc sống, một tương lai tốt đẹp đang chờ em phía trước, thì tai họa lại ập xuống đôi vai gầy nhỏ bé của em Bố của Vinh vốn là trụ cột của gia đình đã không may mắc bệnh hiểm nghèo, ung thư phổi giai đoạn cuối Một ngày đầu tháng 8 vừa qua, chú đã ra đi vĩnh viễn, để lại 1 gia đình nhỏ, khốn khó với 1 đứa con tật nguyền Hoàn cảnh của Vinh đã khó khăn nay càng khó khăn hơn mặc dù đã có sự giúp đỡ của họ hàng, hàng xóm

Dưới đây là vài dòng cảm xúc do chính những bạn sinh viên tham giai dạy học em Vinh ghi lại

Trang 2

“Ngày mùa đông

Theo chân người bạn, tôi đến gặp em.

Chào đón tôi là cô bé có mái tóc tơ mềm, đôi mắt sáng và nụ cười thật tươi.

Nhưng khác với những đứa trẻ cùng tuổi, có thể chạy ra cổng đón chúng tôi Em ngồi đó, người buộc chặt vào chiếc ghế Không gian riêng của em là góc nhỏ chỉ khoảng 3m2 Nhìn thấy bạn tôi, em tíu tít cười nói, kể cho bạn tôi nghe về dàn máy vi tính mà một người đàn ông nước ngoài tốt bụng đã tặng em để em có phương tiện học tập.

Trước đó 2 hôm, người bạn thân gọi cho tôi kể về hoàn cảnh của em Nhận lời với bạn sẽ làm gia sư cho em, tôi vẫn cảm thấy dè dặt: liệu em cso thể tiếp thu được bài giảng của tôi? Tôi phải làm sao để em cảm thấy em cũng như những bạn bình thường cùng trang lứa? Nên chuẩn bị bài giảng ra sao?

Im lặng và quan sát em, biết đôi tay em gặp khó khăn trong điều khiển, tôi đã có ý nghĩ nản lòng Nhưng nhìn đôi mắt em sáng lên theo từng nụ cười, tôi quyết định tiếp tục Nhóm chúng tôi có 4 người, phân công nhau dạy em 2 buổi 1 tuần các môn: toán, tiếng việt, tự nhiên xã hội, tiếng anh.Cứ 2 tuần, tôi lại đến dạy cho em Nếu đúng nghĩa có lẽ không giống các thầy

cô giảng bài cho học sinh, chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau.Tôi kể cho e nghe về thế giới bên ngoài, mang những kiến thức về địa lý, lịch sử của mình cho em Trước mỗi điều mới lạ, ánh mắt em long lanh, chăm chú từng chi tiết Với chúng tôi, em là cô bé chăm học hỏi Đặc biệt, em rất thích toán Với chiếc máy tính, chúng tôi ngồi vẽ trên chương trình Paint Lúc đầu, tôi chỉ nhằm mục đích luyện đôi tay em dùng chuột thành thạo hơn Nhưng chính lúc đó, tôi thấy được mơ ước của em Nhìn vào bức tranh bạn chỉ thấy 3 màu vàng, đỏ, xanh nhưng với em đó là những toà nhà trong thành phố, là con đường với các làn xe, là mặt hồ xanh mướt Tôi lặng mình trong trí tưởng tượng của em.Em háo hứng kể tôi nghe mong muốn của

em lúc đó, được đi lên một nơi thật cao để ngắm nhìn thành phố mình Bỗng tôi thấy thoáng buồn trong mắt em

Ngày 1/6/07Tôi đến mang món quà sinh nhật chúc mừng em.Em khoe tôi rằng em sẽ được lên phát biểu trong buổi lễ Ngày Quốc tế Thiếu nhi của quận Nhưng trông em vẫn có vẻ buồn Em kể hôm qua, bố em và cả nhà đã vất vả ngược xuôi nhưng vẫn không xin được chiếc xe lăn mới, nói đến đấy nước mắt đọng trên khoé mi em Em chỉ ước sao có thể đến trường, được chạy nhảy như các bạn Bố mẹ sẽ không phải nhọc nhằn vì em.

Ngày

Em gọi điện xin tôi nghỉ buổi học vì bố em bị ốm vẫn đang nằm viện Tôi có thể cảm nhận vẻlo sợ trong giọng nói run run của em.

Bố em bị ung thư phổi, giai đoạn cuối.

Một người cha, một trụ cột của gia đình

Khi ngồi viết những dòng này, tôi vẫn tự đặt câu hỏi “Em sẽ ra sao?””

(Bài viết của Trần Nguyệt Minh)

Trang 3

“Đây không phải là lần đầu tiên tôi nhận lời làm gia sư, nhưng lần này thật khác với những lần trước Lần này, tôi đi dạy tình nguyện cho một em nhỏ tật nguyền Trước đó qua lời kể của mọi người tôi biết em là một cô bé 13 tuổi bị tật bẩm sinh, chân tay khó cử động,

nhưnglại rất hoạt bát,nhanh nhẹn và đặc biệt có một tinh thần hiếu học Lần đầu tiên gặp em, tôi thật sự xúc động Em quá nhỏ bé so với cái tuổi 13 của mình, nếu không biết trước tôi chỉ nghĩ em 7 hay 8 tuổi thôi Ấn tượng đầu tiên của tôi là tư thế ngồi của em trên chiếc ghế cũ (em không có xe lăn), gần như là em bị buộc chặt vào cái ghế đó Hai chân, hai tay em cử động không theo bất kỳ một sự kiểm soát nào Mỗi khi em làm một động tác hay một cử động nào đó,tôi thấy được rằng em đã phải vất vả, cố gắng đến thế nào Nhưng điều làm tôi ấn tượng hơn cả là khuôn mặt em, một khuon mặt biết cười với đôi mắt sáng ánh lên sự ngây thơ, niềm hân hoan của trẻ con và niềm lạc quan yêu đời của cô bé…

Một tuần sau đó, chúng tôi bắt đầu làm việc với nhau Tôi dạy em môn toán Dường như các con số có sức hấp dẫn với Vinh, em luôn say mê và cố gắng hết mình trước những bài toán Với mục đích giúp em có nhiều cơ hội cử động tay, tôi soạn bài trên máy tính cho em

làm.Nhưng nhiều khi thấy em loay hoay với bàn phím và chuột hết sức vất vả, khó nhọc, tôi lại thấy áy náy và thương em.

Qua các buổi dạy, tôi còn nhận ra một điều khác nữa, em không chỉ coi chúng tôi là cô giáo

mà còn là những người bạn rất đỗi thân quen nữa Em tíu tít kể cho tôi nghe những câu chuyện hàng ngày của chị em em, về những người bạn trong ngõ phố nhỏ, về một người ông tốt bụng (1 người ngoại quốc có tấm lòng nhân hậu) đã giúp đỡ em rất nhiều… và cả những khó khăn của em trong cuộc sống nữa Những lúc nói chuyện đó tôi thấy em vui lắm, vui vì

có người để tâm sự, để chia sẻ.Một hôm, em gọi điện cho tôi báo tin bố em ốm nặng… Chúng tôi đến viện thăm bố em Người nhà em bảo rằng bố em bị ung thư phổi giai đoạn cuối Người đàn ông luôn niềm nở đón chúng tôi mỗi khi chúng tôi tới nhà, người luôn dặn dò tôi thật cẩn thận về chỗ gửi xe, người luôn vui vẻ cám ơn chúng tôi sau mỗi buổi học giờ nằm

co ro trên giường bệnh Dường như chú có nhiều điều để nói, nhưng không thể thốt lên được…

Từ viện ra về, hình ảnh Vinh ngồi trên chiếc ghế cũ với dải dây buộc quanh mình, hình ảnh

bố em nằm co quắp trên giường cứ ám ảnh, day dứt trong tôi… Đối với gia đình Vinh, với Vinh, việc em tật nguyền bẩm sinh đã là một bất hạnh quá lớn rồi…”

Ngày đăng: 30/05/2022, 16:06

w